- Biển số
- OF-210290
- Ngày cấp bằng
- 16/9/13
- Số km
- 13,224
- Động cơ
- 585,363 Mã lực
Mợ Bông nhiều nhà lém rồi cụ ạ.Cụ ngon thế còn dì, rủ thêm tiểu thư 114 Hàng Bông nữa là ngon![]()
Mợ Bông nhiều nhà lém rồi cụ ạ.Cụ ngon thế còn dì, rủ thêm tiểu thư 114 Hàng Bông nữa là ngon![]()
TVT hết 2 năm rồi hả anh?Nhà em giờ mới chính thức ăn Tết cụ ah, qua con gái mới bay ra ăn Tết và đầu tháng 3 lại chuyển về Hà Nội![]()
Chủ yếu toàn căn hộ cho thuê với đất trang trại, vẫn đang mần đất biển ấy cụMợ Bông nhiều nhà lém rồi cụ ạ.

Mới đi nghĩa vụ được 7 tháng em ah nhưng bẩu nhớ bố mẹ nên xin về HNTVT hết 2 năm rồi hả anh?

Các mợ ý mơ bt biển bước chân phát ra mép nước cơ cụ ơi.Chủ yếu toàn căn hộ cho thuê với đất trang trại, vẫn đang mần đất biển ấy cụ![]()

Tài khoản ko tiền là đau nhất luôn, chánMéo có xèng. Thế là khủng hoảng...
Trc đây thời thanh niên cứ nghĩ thất tình là buồn đau. Trưởng thành mới hỉu thất nghiệp còn đáng sợ hơn...
Chúc mừng cụ anh nhé. Có con gái sướng thật chứ.Nhà em giờ mới chính thức ăn Tết cụ ah, qua con gái mới bay ra ăn Tết và đầu tháng 3 lại chuyển về Hà Nội![]()
Nhà em cũng chiều con vô cùng, cũng nhiều lần lo lắng như mợ. Sợ bao bọc chiều con quá sau này con ko trưởng thành được. Nhưng rồi vc em thống nhất kệ, ko nghĩ nhiều nữa. Chỉ cần con khoẻ mạnh bình an và sống đúng với đam mê sở thích của chúng nó là tụi em mãn nguyện lắm rồi. Nếu chúng nó yêu thương nhau, yêu thương bố mẹ, người thân thì càng tuyệt nữa. Xác định vậy nên nhà em dạy con đơn giản lắm. Hoàn toàn ko áp lực thành tích học tâp, ko yêu cầu phải có kỹ năng sống. Chỉ chủ yếu dạy con lề lối, lễ nghĩa. Cũng may mắn 2 đứa nhà em đều tình cảm và thương bố mẹ. Cũng giống như con gái mợ, vẫn ôm ấp hôn hít mẹ suốt. Em cũng đòi nhưng nó bẩu lớn rồi ko ôm bố nữaEm hóng chủ đề dạy con cái với. Em đang nghĩ em cũng thuộc diện chiều con quá, cơm bưng nước rót các kiểu, việc nhà hầu như không phải làm gì, nhất là với con gái. Chắc cũng tại vì em có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn, con thì phải học hành suốt nên cũng ko nỡ để bạn ấy làm nhiều. Bạn ấy được mẹ chiều nên yêu mẹ nhất, học cấp 3 rồi mà lúc ở nhà vẫn ôm ấp hôn hít mẹ suốt, nói những lời vô cùng ngọt ngào làm tan chảy trái tim. Thỉnh thoảng em cũng lo lo, sợ mình bao bọc con quá thì sau này ra ngoài đời sẽ bị áp lực và vất vả hơn...
. Quan tâm đến bố mẹ lắm ạ. Thấy bố mẹ mệt là bảo bố mẹ nằm nghỉ đi, bố đau lưng là chủ động đấm lưng cho bố, mẹ đau đầu là ngồi cả tiếng xoa bóp đầu cho mẹ. Có gì ăn cũng biết để phần, nhường cho bố mẹ. Mua bán gì cũng nghĩ lên nghĩ xuống sợ tốn tiền bố mẹ...Giản đơn chỉ vậy thôi nhưng với vc em là quá hạnh phúc rồi
Em còn chán gấp 100 lần. Thề với cụ, nếu nói sai em không bằng con chó là em còn chả biết mặt mũi cái tài khoản nó ntn chứ nói gì còn tiền hay hết tiền trong TKTài khoản ko tiền là đau nhất luôn, chán

Con nhà em cũng vậy đấy, thấy chả có lo lắng gì cả, vẫn chát chít chơi game bất kể khi nào có cơ hội trong khi nguyện của cậu là đỗ chuyên ToánF1 nhà cháu cũng thi nhưng cháu dự phòng rồi, thấy cu cậu học online vẫn có 1 cái ô nhỏ nhỏ bên góc để xem YouTube thì cháu nghĩ là no hope với nó. Giờ phút này nó đòi học thì cho học thôi chứ có tập trung gì đâu
, vậy là tầm 10h30-11h em hò cho lên giường đi ngủ rồi vì biết chắc có thức cũng chưa chắc có được chữ nào.Em lại ko chiều con, thương vẫn thương, vẫn ôm ấp hít hà cả ngày nhưng em cũng dạy con tính tự lập, chủ động trong cuộc sống. Em sợ rằng em sẽ ko thể cho con được nền tảng kinh tế bằng nhiều cụ mợ trên này, tất nhiên em cũng sẽ cố gắng cho các con nhiều nhất có thể để các con đỡ vất vả hơn, nhất là trong thời thế giá nhà đất cao như thế này. Nhưng chí ít em muốn con phải cố gắng, phấn đấu và có thể sống tạm ổn sau khi rời xa vòng tay của bố mẹ, có thể ko ngon nhưng biết nấu được bữa cơm cơEm hóng chủ đề dạy con cái với. Em đang nghĩ em cũng thuộc diện chiều con quá, cơm bưng nước rót các kiểu, việc nhà hầu như không phải làm gì, nhất là với con gái. Chắc cũng tại vì em có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn, con thì phải học hành suốt nên cũng ko nỡ để bạn ấy làm nhiều. Bạn ấy được mẹ chiều nên yêu mẹ nhất, học cấp 3 rồi mà lúc ở nhà vẫn ôm ấp hôn hít mẹ suốt, nói những lời vô cùng ngọt ngào làm tan chảy trái tim. Thỉnh thoảng em cũng lo lo, sợ mình bao bọc con quá thì sau này ra ngoài đời sẽ bị áp lực và vất vả hơn...
Năm nào cùng vậy. Phụ huynh có con thi 10 trầm cảm luôn. Các mợ lớp con em năm ngoái già đi mất mấy tuổiCon Em năm nay thi vào 10, E đang bắt đầu thấy stress rồi.

Con của cụ thế thì giỏi quá. Con nhà em chỉ có biết ăn học ngoài ra chưa biết một cái gì. Em đang bắt đầu chỉ cho 1 số cái cơ bản.Nhà em về cả kinh tế, tình cảm không có gì. Thế nên F1s nhà em nếu so với các điều kiện chăm sóc, lo toan của các Cụ Mợ thì có thể nói là một vực một trời
Em chỉ cố gắng set up vào đầu F1s (ơn Trời, ơn Gia tiên, chúng nó tiếp thu tốt) 3 nguyên tắc cơ bản sau:
1. Có làm mới có ăn.
Ăn nhiều thì phải làm nhiều. Muốn hưởng thụ thì phải cày. Đời đél có cơm free
2. Không có gì quý hơn Độc lập - Tự do.
Có Độc lập - Tự do thì có Hạnh phúc. Độc lập Tài chính là quyết định đến 2 cái còn lại.
3. Khi vấp ngã thì phải Tự đứng lên.
Không có ai giúp mình lúc đó đâu. Duy nhất chỉ có Bố và Mẹ là cung cấp món này. Nhưng chỉ có giới hạn.
Đời chắc chắn sẽ có lúc ngã. Va vấp nhẹ từ nhỏ thì đỡ hại hơn là mọi thứ ngon nghẻ đến khi có tuổi mới ngã 1 cú chất lượng.
Em lo học phí chính, cơm ăn (trách nhiệm của Bố cho đến khi con 18 tuổi là có gạo trong nồi, thịt trong tủ; ăn như nào tự nấu chứ không có chuyện phải nấu cho con)
Các món học thêm, từ tiếng Anh đến ôn thi... Bố tài trợ 1/2 học phí. 1/2 còn lại con chi trả
Xe máy - ok - con thích xe gì mua xe đấy, xe của con chứ có phải của bố đâu. Vẫn công thức: bố hỗ trợ 1/2. Còn lại con chi trả
Bố hỗ trợ ứng trước. Con trả lại cho bố đúng thời hạn cam kết.
Vậy thu nhập của con từ đâu ra: bố sẽ thu xếp công việc cho con làm: làm hồ sơ, dịch tài liệu, giao văn bản (cho tự hỏi giá dịch vụ, về deal với bố, bố sẽ chốt deal và ưu đãi hơn 25% so với thị trường) ...và tự con làm (vẽ tranh, design các thể loại thú bông, búp bê theo oder...)
Vì con chưa đủ 18 nên mọi thu nhập, chi tiêu của con sẽ báo tài khoản cho bố biết (tài khoản của con cài thêm sdt của bố nhận thông báo)
Em set up với F1 như vậy. Hai bên ok. Cứ thế thực hiện.
Một lần, em hỏi nó: sau này định nhà cửa thế nào?
Nó bảo: Giá nhà như rồ. Con chỉ thuê nhà thôi. Mà thuê là sướng. Quan trọng là cày tiền. Có tiền thì thuê theo ý thích. Chứ mua 1 cái nhà thì như tự buộc chân mình vào 1 chỗ. Phí xèn
Thôi thì mỗi nhà mỗi cảnh, mình chỉ cố gắng cho chúng nó những gì để vào đời tốt nhất thôi.
Chắc phải hạ bớt tiêu chuẩn xuống cho đỡ stress bác ạ. Tuổi này cũng đang ẩm ương lắm.Năm nào cùng vậy. Phụ huynh có con thi 10 trầm cảm luôn. Các mợ lớp con em năm ngoái già đi mất mấy tuổi![]()
Em đây. Hôm nay như con mèo bị dính nước mưa, ngồi trong xó run rẩy nhìn trời ảm đạm...Hôm nay mợ thế nào, sáng giờ chưa thấy mợ. Không thấy cái dáng tha thướt, nói chuyện cũng điệu đà, nhớ nhớ![]()
:
Nhà cụ thế là dạy con tốt rồi. Mà nhà thì đã có nhà của bố còn gì, sao mà phải lo. Cụ đúng trường phái chủ nghĩa hiện thực đấy. Con sau này chắc sẽ mạnh mẽ và tự lập.Nhà em về cả kinh tế, tình cảm không có gì. Thế nên F1s nhà em nếu so với các điều kiện chăm sóc, lo toan của các Cụ Mợ thì có thể nói là một vực một trời
Em chỉ cố gắng set up vào đầu F1s (ơn Trời, ơn Gia tiên, chúng nó tiếp thu tốt) 3 nguyên tắc cơ bản sau:
1. Có làm mới có ăn.
Ăn nhiều thì phải làm nhiều. Muốn hưởng thụ thì phải cày. Đời đél có cơm free
2. Không có gì quý hơn Độc lập - Tự do.
Có Độc lập - Tự do thì có Hạnh phúc. Độc lập Tài chính là quyết định đến 2 cái còn lại.
3. Khi vấp ngã thì phải Tự đứng lên.
Không có ai giúp mình lúc đó đâu. Duy nhất chỉ có Bố và Mẹ là cung cấp món này. Nhưng chỉ có giới hạn.
Đời chắc chắn sẽ có lúc ngã. Va vấp nhẹ từ nhỏ thì đỡ hại hơn là mọi thứ ngon nghẻ đến khi có tuổi mới ngã 1 cú chất lượng.
Em lo học phí chính, cơm ăn (trách nhiệm của Bố cho đến khi con 18 tuổi là có gạo trong nồi, thịt trong tủ; ăn như nào tự nấu chứ không có chuyện phải nấu cho con)
Các món học thêm, từ tiếng Anh đến ôn thi... Bố tài trợ 1/2 học phí. 1/2 còn lại con chi trả
Xe máy - ok - con thích xe gì mua xe đấy, xe của con chứ có phải của bố đâu. Vẫn công thức: bố hỗ trợ 1/2. Còn lại con chi trả
Bố hỗ trợ ứng trước. Con trả lại cho bố đúng thời hạn cam kết.
Vậy thu nhập của con từ đâu ra: bố sẽ thu xếp công việc cho con làm: làm hồ sơ, dịch tài liệu, giao văn bản (cho tự hỏi giá dịch vụ, về deal với bố, bố sẽ chốt deal và ưu đãi hơn 25% so với thị trường) ...và tự con làm (vẽ tranh, design các thể loại thú bông, búp bê theo oder...)
Vì con chưa đủ 18 nên mọi thu nhập, chi tiêu của con sẽ báo tài khoản cho bố biết (tài khoản của con cài thêm sdt của bố nhận thông báo)
Em set up với F1 như vậy. Hai bên ok. Cứ thế thực hiện.
Một lần, em hỏi nó: sau này định nhà cửa thế nào?
Nó bảo: Giá nhà như rồ. Con chỉ thuê nhà thôi. Mà thuê là sướng. Quan trọng là cày tiền. Có tiền thì thuê theo ý thích. Chứ mua 1 cái nhà thì như tự buộc chân mình vào 1 chỗ. Phí xèn
Thôi thì mỗi nhà mỗi cảnh, mình chỉ cố gắng cho chúng nó những gì để vào đời tốt nhất thôi.
Sáng đến giờ em phóng đc hơn trăm km rồi mà mợ ỉu thế. Về đến nhà em làm bát canh dưa cá cay tê ấm sực rồi ngồi tán với các cụ mợ đây.Em đây. Hôm nay như con mèo bị dính nước mưa, ngồi trong xó run rẩy nhìn trời ảm đạm...
Lạnh ngọt ngào như vòng tay âu yếm, nhưng đường sá thì nhèm nhẹp, nên em muốn tô son làm "đôi môi như ánh lửa hồng, cũng...botay. Thả ảnh hoa để thắp "ngọn lửa" cho ngày mưa lây rây nhớ,:
![]()
Hoa hoét thì đúng ban công đầy cây và hoa, trong nhà cũng vậy có dạo phòng nào cũng hoa với cây, bồn rửa mặt, rửa bát... cũng cây, cũng hoa, cũng tiểu cảnh, bể cá ...Hihi nói mẹ là siêu nhân có khi thật lòng chị ơi, trẻ con hay thần tượng bố mẹ, mẹ có tưới hoa hàng ngày thật không?
Con em ngọt ngào được đến lớp 1-2 gì thôi, giờ mình chạy theo hầu thường xuyên nhưng nó còn không cho ôm![]()
Giờ chị cũng tém tém lại các khoản chi phí phù phiếm này rồi 
