- Biển số
- OF-572365
- Ngày cấp bằng
- 4/6/18
- Số km
- 5,515
- Động cơ
- 41,747 Mã lực
Kịch bản gây bất ổn và thay đổi chế độ: một vòng xoáy quen thuộc
Trong các xung đột địa–chính trị hiện đại, đặc biệt khi không thể can thiệp quân sự trực tiếp ngay từ đầu, thường xuất hiện một kịch bản gây áp lực nhiều tầng, được triển khai theo chu kỳ lặp. Nếu quốc gia mục tiêu không có đủ sức răn đe, việc đối phó trở nên cực kỳ khó khăn.
Giai đoạn 1: Phong tỏa và gây bất ổn kinh tế có kiểm soát
Áp lực kinh tế được áp đặt theo từng nấc thang:
Trừng phạt từng phần, có thể mở – đóng linh hoạt
Nhắm vào tài chính, xuất nhập khẩu, công nghệ, ngân hàng
Mục tiêu không phải là “đánh gục ngay”, mà là:
Làm quốc gia khó xây dựng chính sách dài hạn
Gây rối loạn điều hành
Làm đời sống người dân bấp bênh → tâm lý bất mãn
Tạo điều kiện để phóng đại các vấn đề quan liêu, tham nhũng, yếu kém quản trị
Iran (2012–nay): trừng phạt theo chu kỳ, lúc siết lúc nới, khiến kinh tế khó ổn định dù không sụp đổ hoàn toàn.
Giai đoạn 2: Cấy “mầm” đối lập và bất ổn xã hội
Song song với áp lực kinh tế là việc:
Nuôi dưỡng, tài trợ hoặc huấn luyện các tổ chức xã hội, dân tộc, tôn giáo, chính trị
Hỗ trợ từ mức “dân sự – dân cử” đến bán vũ trang, vũ trang
Tăng cường truyền thông, mạng xã hội, tổ chức phi chính phủ làm kênh trung gian
Mục tiêu:
Hình thành lực lượng sẵn sàng kích hoạt khi thời cơ đến
Không nhất thiết đông, chỉ cần tổ chức tốt
Syria (trước 2011): nhiều nhóm đối lập được tổ chức từ trước, khi biểu tình nổ ra thì nhanh chóng chuyển thành xung đột vũ trang.
Ukraine (2014): lực lượng chính trị – xã hội đã được chuẩn bị trước Maidan.
Giai đoạn 3: Kích hoạt biểu tình → bạo loạn → khủng hoảng chính trị
Khi khó khăn kinh tế đủ lớn:
Biểu tình tự phát nổ ra
Lực lượng từ Giai đoạn 2 chuyển vai trò từ dẫn dắt sang kích động
Bạo lực leo thang → chính quyền bị đẩy vào thế đàn áp hoặc sụp đổ uy tín
Nếu lật đổ nhanh → thành công sớm
Nếu không thành công → vòng lặp quay lại Giai đoạn 1, nhưng:
Trừng phạt mạnh hơn
Gắn nhãn “vi phạm nhân quyền – tự do – dân chủ”
Hợp pháp hóa các biện pháp can thiệp sâu hơn
Belarus: biểu tình không đủ lực lật đổ → trừng phạt quay lại mạnh hơn
Hai kịch bản kết cục chính
Kịch bản 1: Lật đổ thành công – thay đổi chế độ
Thiết lập chính quyền mới thông qua bầu cử theo ý quan thầy Mỹ
Chính sách đối ngoại – kinh tế thân phương Tây/Mỹ gần như tuyệt đối
Quốc gia mất đáng kể tự chủ chiến lược
Như Ukraine sau 2014 maidan là tiêu biểu
Kịch bản 2: Trượt dài thành chiến loạn
Nếu lật đổ không trọn vẹn: Nội chiến kéo dài
Mỹ/phương Tây:
Hỗ trợ tình báo – tài chính – quân sự
Can thiệp gián tiếp
Chiếm giữ hoặc kiểm soát các khu vực chiến lược, tài nguyên, tuyến giao thông dùng chiêu “Mỡ nó rán nó” – khai thác từ chính sự hỗn loạn
Cuối cùng, khi chính quyền cũ suy kiệt -> bị lật đổ
Thiết lập chính quyền mới thông qua bầu cử theo ý quan thầy Mỹ
Chính sách đối ngoại – kinh tế thân phương Tây/Mỹ gần như tuyệt đối
Quốc gia mất đáng kể tự chủ chiến lược
Syria: chiến tranh ủy nhiệm nhiều tầng là tiêu biểu
Trong các xung đột địa–chính trị hiện đại, đặc biệt khi không thể can thiệp quân sự trực tiếp ngay từ đầu, thường xuất hiện một kịch bản gây áp lực nhiều tầng, được triển khai theo chu kỳ lặp. Nếu quốc gia mục tiêu không có đủ sức răn đe, việc đối phó trở nên cực kỳ khó khăn.
Giai đoạn 1: Phong tỏa và gây bất ổn kinh tế có kiểm soát
Áp lực kinh tế được áp đặt theo từng nấc thang:
Trừng phạt từng phần, có thể mở – đóng linh hoạt
Nhắm vào tài chính, xuất nhập khẩu, công nghệ, ngân hàng
Mục tiêu không phải là “đánh gục ngay”, mà là:
Làm quốc gia khó xây dựng chính sách dài hạn
Gây rối loạn điều hành
Làm đời sống người dân bấp bênh → tâm lý bất mãn
Tạo điều kiện để phóng đại các vấn đề quan liêu, tham nhũng, yếu kém quản trị
Iran (2012–nay): trừng phạt theo chu kỳ, lúc siết lúc nới, khiến kinh tế khó ổn định dù không sụp đổ hoàn toàn.
Giai đoạn 2: Cấy “mầm” đối lập và bất ổn xã hội
Song song với áp lực kinh tế là việc:
Nuôi dưỡng, tài trợ hoặc huấn luyện các tổ chức xã hội, dân tộc, tôn giáo, chính trị
Hỗ trợ từ mức “dân sự – dân cử” đến bán vũ trang, vũ trang
Tăng cường truyền thông, mạng xã hội, tổ chức phi chính phủ làm kênh trung gian
Mục tiêu:
Hình thành lực lượng sẵn sàng kích hoạt khi thời cơ đến
Không nhất thiết đông, chỉ cần tổ chức tốt
Syria (trước 2011): nhiều nhóm đối lập được tổ chức từ trước, khi biểu tình nổ ra thì nhanh chóng chuyển thành xung đột vũ trang.
Ukraine (2014): lực lượng chính trị – xã hội đã được chuẩn bị trước Maidan.
Giai đoạn 3: Kích hoạt biểu tình → bạo loạn → khủng hoảng chính trị
Khi khó khăn kinh tế đủ lớn:
Biểu tình tự phát nổ ra
Lực lượng từ Giai đoạn 2 chuyển vai trò từ dẫn dắt sang kích động
Bạo lực leo thang → chính quyền bị đẩy vào thế đàn áp hoặc sụp đổ uy tín
Nếu lật đổ nhanh → thành công sớm
Nếu không thành công → vòng lặp quay lại Giai đoạn 1, nhưng:
Trừng phạt mạnh hơn
Gắn nhãn “vi phạm nhân quyền – tự do – dân chủ”
Hợp pháp hóa các biện pháp can thiệp sâu hơn
Belarus: biểu tình không đủ lực lật đổ → trừng phạt quay lại mạnh hơn
Hai kịch bản kết cục chính
Kịch bản 1: Lật đổ thành công – thay đổi chế độ
Thiết lập chính quyền mới thông qua bầu cử theo ý quan thầy Mỹ
Chính sách đối ngoại – kinh tế thân phương Tây/Mỹ gần như tuyệt đối
Quốc gia mất đáng kể tự chủ chiến lược
Như Ukraine sau 2014 maidan là tiêu biểu
Kịch bản 2: Trượt dài thành chiến loạn
Nếu lật đổ không trọn vẹn: Nội chiến kéo dài
Mỹ/phương Tây:
Hỗ trợ tình báo – tài chính – quân sự
Can thiệp gián tiếp
Chiếm giữ hoặc kiểm soát các khu vực chiến lược, tài nguyên, tuyến giao thông dùng chiêu “Mỡ nó rán nó” – khai thác từ chính sự hỗn loạn
Cuối cùng, khi chính quyền cũ suy kiệt -> bị lật đổ
Thiết lập chính quyền mới thông qua bầu cử theo ý quan thầy Mỹ
Chính sách đối ngoại – kinh tế thân phương Tây/Mỹ gần như tuyệt đối
Quốc gia mất đáng kể tự chủ chiến lược
Syria: chiến tranh ủy nhiệm nhiều tầng là tiêu biểu
Chỉnh sửa cuối:
