há há, e lâu lâu lại thương 1 gái cụ ạ.Đùa gìcác lão ọp mát ruợi ngày nào ra đuờng chả thuơng ít nhất 1 lần
![]()
Nhiều lúc thấy cô nào có sức hút hay cái gì lạ lạ làm mình tò mò muốn khám phá

há há, e lâu lâu lại thương 1 gái cụ ạ.Đùa gìcác lão ọp mát ruợi ngày nào ra đuờng chả thuơng ít nhất 1 lần
![]()


Giá như cụ Tố Hữu viết những vần thơ này cho cảm xúc đôi lứa yêu đương thì hẳn là tuyệt tác cụ nhỉ?Tự nhiên lại nhớ tới bài thơ của Tố Hữu
Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ.
Mặt trời chân lý chói qua tim.
Hồn tôi là một vườn hoa lá.
Rất đậm hương và rộn tiếng chim.

Trong cuộc sống này, đôi khi lòng ta nó tự dưng thương ai đó một cách vô lí (lí của lí do). Đôi khi chỉ vài câu nói tưởng như bình thường được phát ra từ giọng nói nhỏ nhẹ, một vài lần chú ý cái khuôn mặt đăm chiêu nghĩ ngợi của người ta, hay đơn giản là nghe lỏm được vài câu hát vu vơ lúc mệt nhọc...và chỉ thương như vậy mà chẳng thể hiện được gì.
Tôi biết anh từ lâu, đến bây giờ thì có thể coi là không biết nữa. Anh trọ phòng kế bên, từ lúc còn đi học chuyên nghiệp. Mang tiếng hàng xóm nhưng "tắt lửa tối đèn" thì thân ai tự lo. Hằng ngày cả hai cùng dậy sớm, chào hỏi nhau vài câu, tối đến chào hỏi nhau vài câu. Cứ thế trưởng thành, xây dựng gia đình, lo toan cuộc sống mỗi người một phương.
Tưởng chừng quên, mấy sáng nay lại gặp ở quán cf, chỉ là tôi ngồi sau lưng và anh chẳng để ý, hoặc chẳng còn nhớ tôi là ai nữa. Sáng đầu tiên thì anh bón cháo cho con, sáng lần 2 thì ngồi nc vs vợ (hình như thế), sáng nay thì ngồi một mình. Cái hình ảnh ngày xưa vẫn thế, khắc khoải và đầy suy tư - chính nó là lí do khiến tôi từng thương. 7h sáng tôi có hẹn đi làm nhưng phải ngồi nán lại để chờ anh đi trước, tặng anh cái dòng cảm xúc này, chúc cuộc sống gđ anh thuận lợi và hạnh phúc!
Chào ngày mới cccm, em đi làm đây![/QUOTE
Xin địa chỉ quán cafe mợ ngồi nhéTrong cuộc sống này, đôi khi lòng ta nó tự dưng thương ai đó một cách vô lí (lí của lí do). Đôi khi chỉ vài câu nói tưởng như bình thường được phát ra từ giọng nói nhỏ nhẹ, một vài lần chú ý cái khuôn mặt đăm chiêu nghĩ ngợi của người ta, hay đơn giản là nghe lỏm được vài câu hát vu vơ lúc mệt nhọc...và chỉ thương như vậy mà chẳng thể hiện được gì.
Tôi biết anh từ lâu, đến bây giờ thì có thể coi là không biết nữa. Anh trọ phòng kế bên, từ lúc còn đi học chuyên nghiệp. Mang tiếng hàng xóm nhưng "tắt lửa tối đèn" thì thân ai tự lo. Hằng ngày cả hai cùng dậy sớm, chào hỏi nhau vài câu, tối đến chào hỏi nhau vài câu. Cứ thế trưởng thành, xây dựng gia đình, lo toan cuộc sống mỗi người một phương.
Tưởng chừng quên, mấy sáng nay lại gặp ở quán cf, chỉ là tôi ngồi sau lưng và anh chẳng để ý, hoặc chẳng còn nhớ tôi là ai nữa. Sáng đầu tiên thì anh bón cháo cho con, sáng lần 2 thì ngồi nc vs vợ (hình như thế), sáng nay thì ngồi một mình. Cái hình ảnh ngày xưa vẫn thế, khắc khoải và đầy suy tư - chính nó là lí do khiến tôi từng thương. 7h sáng tôi có hẹn đi làm nhưng phải ngồi nán lại để chờ anh đi trước, tặng anh cái dòng cảm xúc này, chúc cuộc sống gđ anh thuận lợi và hạnh phúc!
Chào ngày mới cccm, em đi làm đây!![]()
Mình vẫn có thể coi nó như là cảm xúc yêu đương lứa đôi.Giá như cụ Tố Hữu viết những vần thơ này cho cảm xúc đôi lứa yêu đương thì hẳn là tuyệt tác cụ nhỉ?![]()

Dạ, đất dự án, chưa phân lô, phân đường, rảnh em định vị gg map cho cụ nhéXin địa chỉ quán cafe mợ ngồi nhé

Thì ý em là vậy đới, chứ coi là tình yêu Đoảng thì phí quáMình vẫn có thể coi nó như là cảm xúc yêu đương lứa đôi.
Cảm hứng là tùy thời điểm mà mợ![]()

Cảm ơn cụ, đơn giản chỉ có thế!Tóm tắt câu chuyện của mợ Tứ:
Một anh chàng trọ cùng dãy trọ cách đây vài năm có giọng nói nhỏ nhẹ, khuôn mặt đăm chiêu hay nghĩ ngợi, hay hát vu vơ lúc mệt mỏi...và đến bây giờ khi đã có vợ con vẫn khắc khoải và đầy suy tư. Vậy nên mợ Tứ đã thương anh này, có thể hiểu chữ Thương này gần như là thương hại mặc dù mợ Tứ ko hề muốn thương hại. Khá là tử tế! Mợ tặng anh chàng này cái dòng cảm xúc ngắn ngủi và nhẹ nhàng, những lời chúc chân thành và mong muốn cs anh này tốt đẹp hơn.
Đó là lí do mợ đc nhiều người mời rượu. Văn phong diễn đạt đúng cảm xúc, vỗ tay em gái!

Không bao giờ quay lại đc ngày xưa nữa cụ ạBao giờ cho tới ngày xưa....



Ak...gái Hp thì chiều nhất dồi,nói là làm,chúc mừng bạn.16 = HP ý![]()
Anh chúc LĐ và người khác Hp nhé...nếu mà Người khác là người quen của anh thì anh cũng cảm thấy Hp cho bạn anhPiano là quá khứ xửa xừa xưa rồi anh, giờ em thương người khác cơ



Em về nghiêng nón che đầuDạ chốt chẳng ai bỏ ai, em chẳng có cái thú rủ rê, thớt thẳng mà cụ bẻ cong đấy!
Hoa đỏ thắm cũng có lúc tàn
Anh về rồi em biết đợi ai đây?![]()
Đọc còm cụ là em biết cụ khó diễn tả cỡ nào rồiHaiz tình cũ là cái gì đó cũng ko biết nói sao nữa nhưng nó là cái gì đó khó nói lắm nhất là người mình yêu thực sự . Thôi thì cũng cố nhắm mắt để quên thôi vì cuộc sống hiện tại cần hơn .


"Hàng xóm" em cứ phải thấy mưa thì chạy ra hét cơngoài hay hát vu vơ, em còn biết chạy vào nhà lúc trời mưa cơ ạ, tiếc vì không được làm hàng xóm mợ![]()

Phỏng vấn: mợ/cụ đã bn xuân rồi ạ?Càng lớn thêm một tuổi, cảm xúc tại tụt thêm một chút. Qua cái thời dễ vui, dễ buồn rồi. Kể ra có khi tuổi thơ lại là quãng thời gian làm người ta nhớ tới lâu nhất mặc dù nó ngắn nhất. Thời học sinh thương thầm ko dám nói cũng hay, một ánh mặt, một nụ cười bất chợp gặp nhau rồi luống cuống quay đi mà có khi cũng theo suốt quãng đường dài . Yêu đương thì cảm xúc mãnh liệt thật nhưng thời gian vui thì cảm thấy nhanh mà buồn thì nhì chậm.

Chị bận gì mà vội vã quá vại?Tứ à, tối qua c đọc thớt mà chưa kịp còm.
Vừa đọc tiêu đề thớt cái là c nghĩ đến bài hát nì


Hầu như mn đều hiểu "anh hàng xóm" thành người cũ của em, thôi thì hòa chung cảm xúc của cccm vậyChuyện tình luôn đẹp khi dang dở, gặp lại người cũ vẫn thổn thức trong lòng..

Là thương dạng "thương yêu" hử Trang? Vậy thì người ta diễn hơi sâu rồi.Người em từng thương giờ thấy em mà như chưa từng quen, nói với em lạnh lùng như 2 người xa lạ.
Em nào quên nổi cuộc tìnhEm về nghiêng nón che đầu
Quán xưa một khúc nhạc sầu theo anh.
Dối lòng theo với cuộc tình.
Bàn tay chưa nắm tim mình đã đau.
Nhiều người còn tốt hơn Người khác í...cho họ một cơ hội đi emCảm ơn anh, thương nhau nhưng không đến được với nhau![]()
