Tiếc bộ xương hổ nhỉ cụ.
Tiếc bộ xương hổ nhỉ cụ.
Em kính Cụ anh ly vodka mà Chã không cho
Em đọc mà không nhịn được cười ạEm kể chuyện ông Phún thợ săn :
Ông này dân tộc Tày, ở Quảng ninh hay Lạng sơn gì đó. Ông to cao chắc khoảng 1,8m thân hình chắc khỏe toàn cơ bắp. Nhìn ông ấy vác khẩu CKC đi trong rừng rất uyển chuyển nhẹ nhàng như một con báo rình mồi. Hồi đó mới vào đơn vị em làm thống kê nên cũng rảnh khi anh em phải ra đường làm việc thì em hay đến chỗ ông Phún, ông Vầy ( 2 ông thợ săn) để hóng, chán thì xuống nuôi quân, quản lý, y tá nghe lính cũ kể chuyện. Vì là lính mới lại ngoan ngoãn nên các ông anh đều quý. Vậy mà bao nhiêu lần xin ông Phún cho đi theo để săn mà không bao giờ được.
Mỗi khi đơn vị lâu không thịt ăn thì chính viên Lý lại bảo : " Cậu xuống bảo thằng Phún, thằng Vầy đi săn đi. Cứ nằm suốt ngày sinh bệnh ra " em lại lóc cóc xuống giục. Hai ông lại xách súng đi. Mỗi ông một hướng, ông Vầy thì 10 lần đi chỉ 2 lần săn được vài con gà rừng hay con hoẵng nhỏ. Còn ông Phún đã đi là có hươu, nai, lợn rừng có lần ông ấy còn lùa cả được con voi về gần đơn vị mới bắn. Mỗi lần trước đi ông ấy làm nhiều thủ tục lắm.
Trước hết là quân phục nghiêm chỉnh, xách súng ra để đầu hè. Đứng dưới mái hiên chắp tay khấn vái gì đó. Rồi đứng thẳng dậy với tay lên mái nhà rút một lọn tranh, bật lửa đốt cháy hết. Lấy tro cho vào bát nước lã, chắt lấy ít nước trong uống hết, còn lại xoa hết lên mặt. Sau đó ông đi một bài quyền gọi là " Quyền gọi thú". Xong tất cả thủ tục đó là mất 1/2 h ông mới lên đường. Rừng Trường sơn sau chiến tranh rất hiếm thú, bom đạn nhiều thú chết hoặc chạy sang rừng Lào hết. Nhưng ông Phún đã đi là có thịt về.
Lần gặp hổ thì ông ấy đánh bẫy bằng bộc phá kíp điện. Lần con gấu ngựa vào kho gạo lấy cắp gạo cũng bị ông ấy đánh bẫy bộc phá chết.
Ông này mắt tinh và bắn cực kỳ chính xác. Một buổi sáng, khi anh em xuống suối đánh răng rửa mặt thì phát hiện một con trăn cuộn tròn trong hốc đá bên kia suối. Mọi người chạy lên gọi ông Phún, ông này đang ngái ngủ xách khẩu CKC chạy xuống hỏi : " Ở đâu ?" em chỉ vào hốc đá : " Trong kia, nó thò cái đuôi ra ngoài đó " ông ấy nhìn và cười nhe hai cái răng bọc vàng chói lọi :" Thấy rôi, thấy rồi, cái đầu kia kìa, xem tao bắn giữ đầu nó nhé" em nhìn trong hốc chỉ thấy đen xì không phân biệt được đầu chỗ nào. Ông Phún nâng súng và ...đoàng. Chỉ thấy con trăn cuộn mình nhẹ một cái rồi nằm im. Em hỏi :" Chết chưa anh ?, không thấy nó quẫy đạp gì " " Tao bắn thì làm sao còn quẫy được" nói xong ông lội qua suối túm đuôi con trăn kéo ra. Đầu con trăn bị một lỗ đạn xuyên thủng. Ông Phún móc lỗ thủng đó lên một cành cây rồi lấy chặt một mẩu đuôi quẳng đi, ông ngậm mồm vào chỗ đuôi cụt và mút máu trăn uống một lúc. Sau đó lấy ít máu trăn bôi vào báng súng. Giao mấu đuôi cho em bảo : " Mày mút tí đi, khỏe lắm" nghe khỏe là khoái rồi, em cũng bắt chước ông ấy làm vài ngụm máu còn nóng nên không thấy vị tanh. Mấy bố nuôi quân cũng tranh nhau vào mút. Đến bố Chích còi thì rít lõm cả má chẳng còn chút nào![]()
Em nghĩ hồi đấy thiếu chất nên mới mút được như thế cụ nhỉ.Em kể chuyện ông Phún thợ săn :
Ông này dân tộc Tày, ở Quảng ninh hay Lạng sơn gì đó. Ông to cao chắc khoảng 1,8m thân hình chắc khỏe toàn cơ bắp. Nhìn ông ấy vác khẩu CKC đi trong rừng rất uyển chuyển nhẹ nhàng như một con báo rình mồi. Hồi đó mới vào đơn vị em làm thống kê nên cũng rảnh khi anh em phải ra đường làm việc thì em hay đến chỗ ông Phún, ông Vầy ( 2 ông thợ săn) để hóng, chán thì xuống nuôi quân, quản lý, y tá nghe lính cũ kể chuyện. Vì là lính mới lại ngoan ngoãn nên các ông anh đều quý. Vậy mà bao nhiêu lần xin ông Phún cho đi theo để săn mà không bao giờ được.
Mỗi khi đơn vị lâu không thịt ăn thì chính viên Lý lại bảo : " Cậu xuống bảo thằng Phún, thằng Vầy đi săn đi. Cứ nằm suốt ngày sinh bệnh ra " em lại lóc cóc xuống giục. Hai ông lại xách súng đi. Mỗi ông một hướng, ông Vầy thì 10 lần đi chỉ 2 lần săn được vài con gà rừng hay con hoẵng nhỏ. Còn ông Phún đã đi là có hươu, nai, lợn rừng có lần ông ấy còn lùa cả được con voi về gần đơn vị mới bắn. Mỗi lần trước đi ông ấy làm nhiều thủ tục lắm.
Trước hết là quân phục nghiêm chỉnh, xách súng ra để đầu hè. Đứng dưới mái hiên chắp tay khấn vái gì đó. Rồi đứng thẳng dậy với tay lên mái nhà rút một lọn tranh, bật lửa đốt cháy hết. Lấy tro cho vào bát nước lã, chắt lấy ít nước trong uống hết, còn lại xoa hết lên mặt. Sau đó ông đi một bài quyền gọi là " Quyền gọi thú". Xong tất cả thủ tục đó là mất 1/2 h ông mới lên đường. Rừng Trường sơn sau chiến tranh rất hiếm thú, bom đạn nhiều thú chết hoặc chạy sang rừng Lào hết. Nhưng ông Phún đã đi là có thịt về.
Lần gặp hổ thì ông ấy đánh bẫy bằng bộc phá kíp điện. Lần con gấu ngựa vào kho gạo lấy cắp gạo cũng bị ông ấy đánh bẫy bộc phá chết.
Ông này mắt tinh và bắn cực kỳ chính xác. Một buổi sáng, khi anh em xuống suối đánh răng rửa mặt thì phát hiện một con trăn cuộn tròn trong hốc đá bên kia suối. Mọi người chạy lên gọi ông Phún, ông này đang ngái ngủ xách khẩu CKC chạy xuống hỏi : " Ở đâu ?" em chỉ vào hốc đá : " Trong kia, nó thò cái đuôi ra ngoài đó " ông ấy nhìn và cười nhe hai cái răng bọc vàng chói lọi :" Thấy rôi, thấy rồi, cái đầu kia kìa, xem tao bắn giữ đầu nó nhé" em nhìn trong hốc chỉ thấy đen xì không phân biệt được đầu chỗ nào. Ông Phún nâng súng và ...đoàng. Chỉ thấy con trăn cuộn mình nhẹ một cái rồi nằm im. Em hỏi :" Chết chưa anh ?, không thấy nó quẫy đạp gì " " Tao bắn thì làm sao còn quẫy được" nói xong ông lội qua suối túm đuôi con trăn kéo ra. Đầu con trăn bị một lỗ đạn xuyên thủng. Ông Phún móc lỗ thủng đó lên một cành cây rồi lấy chặt một mẩu đuôi quẳng đi, ông ngậm mồm vào chỗ đuôi cụt và mút máu trăn uống một lúc. Sau đó lấy ít máu trăn bôi vào báng súng. Giao mấu đuôi cho em bảo : " Mày mút tí đi, khỏe lắm" nghe khỏe là khoái rồi, em cũng bắt chước ông ấy làm vài ngụm máu còn nóng nên không thấy vị tanh. Mấy bố nuôi quân cũng tranh nhau vào mút. Đến bố Chích còi thì rít lõm cả má chẳng còn chút nào![]()
Không phải đâu mợ. Đó là quan niệm ..dù no đủ họ vẫn tin như vậy.Em nghĩ hồi đấy thiếu chất nên mới mút được như thế cụ nhỉ.
Vâng, mợ tính toàn rau tàu bay, lá sắn, gạo mục, bột mỳ đen sì mọt bò đầy. Cả năm có 3 bữa thịt ( 1/5 - 2/9 và Tết) ông nào chẳng xanh mặt. Còn sốt rét nữa. Làm thì như trâu chó ngoài đường. Đến thịt voi mà các ông ấy còn ăn vã được hàng cân. Mà thịt voi nó nhạt như nhai cục bột mỳ luộc. Cả con voi cái ông Phún không biết làm sao le nó về gần suối đơn vị mới bắn hạ. Cả đại đội phải hò reo dùng đòn bẩy mới bẩy nó được đến bờ suối để xả thịt. Bố Nông Văn Khâm quản lý đại đội bỏ dép xắn quần lao vào xả thịt để chia cho các đại đội bạn. Bố chui vào bụng voi để cắt tim gan gì đó. Lúc chui ra mất luôn đôi cao su đúc của Tàu. Bố Khâm chửi um lên : " Chỉ mấy thằng nhóc lính HN lấy của tao." sau cùng mới tìm ra. Do lão Hải Nam định đem giấu vào chỗ kín của con voi nên không tìm đượcEm nghĩ hồi đấy thiếu chất nên mới mút được như thế cụ nhỉ.
Vậy là các cụ toàn rít nước bọt của nhao![]()
Đọc hồi ký của cụ và cụ Nam Chẫu mới biết người làm gì có cửa chọi với hổ nhỉ. Có cầm dao kiếm cũng không lại được với nó. Các cụ thiện chiến mang súng trong tay còn không dám bắn.
Tiết nó chảy ra chứ có chảy vào đâu Mợ, sợ giề.Vậy là các cụ toàn rít nước bọt của nhao![]()

), cũng có màn uống tươi tiết ngựa. Em bảo kinh thế nhưng lão í bảo nóng hổi không tanh 
Lúc nào cụ kể nốt những chuyện này đi ạ.Vâng, mợ tính toàn rau tàu bay, lá sắn, gạo mục, bột mỳ đen sì mọt bò đầy. Cả năm có 3 bữa thịt ( 1/5 - 2/9 và Tết) ông nào chẳng xanh mặt. Còn sốt rét nữa. Làm thì như trâu chó ngoài đường. Đến thịt voi mà các ông ấy còn ăn vã được hàng cân. Mà thịt voi nó nhạt như nhai cục bột mỳ luộc. Cả con voi cái ông Phún không biết làm sao le nó về gần suối đơn vị mới bắn hạ. Cả đại đội phải hò reo dùng đòn bẩy mới bẩy nó được đến bờ suối để xả thịt. Bố Nông Văn Khâm quản lý đại đội bỏ dép xắn quần lao vào xả thịt để chia cho các đại đội bạn. Bố chui vào bụng voi để cắt tim gan gì đó. Lúc chui ra mất luôn đôi cao su đúc của Tàu. Bố Khâm chửi um lên : " Chỉ mấy thằng nhóc lính HN lấy của tao." sau cùng mới tìm ra. Do lão Hải Nam định đem giấu vào chỗ kín của con voi nên không tìm được![]()
Ngựa bạch thấy bảo nấu cao tốt lắm mợ. Mợ có được miếng nào không?Tiết nó chảy ra chứ có chảy vào đâu Mợ, sợ giề.
Ngại cái món rượu cần í, sợ hút 1 hồi bình lại đầy hơn lúc đầu
Hồi trước chồng em kể dạo làm trên Hà Giang cũng tham gia thịt con ngựa bạch (chắc le ve thôi chứ không biết làm), cũng có màn uống tươi tiết ngựa. Em bảo kinh thế nhưng lão í bảo nóng hổi không tanh
. Chả hiểu tin vào cái hiệu quả khỉ gió gì mà ông nào cũng sợ thiệt nếu không uống
![]()
Ngựa thì em ko biết chứ r tiết rắn thì em uống rồi , khỏe....nhưng khỏe do rượu rắn hay do thịt nó thì em chịu.Tiết nó chảy ra chứ có chảy vào đâu Mợ, sợ giề.
Ngại cái món rượu cần í, sợ hút 1 hồi bình lại đầy hơn lúc đầu
Hồi trước chồng em kể dạo làm trên Hà Giang cũng tham gia thịt con ngựa bạch (chắc le ve thôi chứ không biết làm), cũng có màn uống tươi tiết ngựa. Em bảo kinh thế nhưng lão í bảo nóng hổi không tanh
. Chả hiểu tin vào cái hiệu quả khỉ gió gì mà ông nào cũng sợ thiệt nếu không uống
![]()
Hi hi, e ăn một quả cảnh cáo của cụ dưới, em biết lỗi rồi, em xin lỗi hai cụ ạKhu vực đó toàn rừng núi với nương rẫy. Các em Lào thì cứ xoắn với mấy anh lính VN nên cũng dễ bị cám dỗ. Bọn em lính mới thì không dám, có nhìn thấy cũng chỉ né cho nhanh thôi.

Vâng cụ là giữ đúng kỷ luật của người lính, lính nào cũng như mấy ông trong thớt này thì cả đơn vị vào bản lấy vợ ở hết thì giải tán đơn vị luôn![]()
Đọc chuyện của cụ hay quá, ko bị xiên xẹo tuyên truyền như mấy bài văn mẫu bọn e đc học trong sáchEm kể chuyện ông Phún thợ săn :
Ông này dân tộc Tày, ở Quảng ninh hay Lạng sơn gì đó. Ông to cao chắc khoảng 1,8m thân hình chắc khỏe toàn cơ bắp. Nhìn ông ấy vác khẩu CKC đi trong rừng rất uyển chuyển nhẹ nhàng như một con báo rình mồi. Hồi đó mới vào đơn vị em làm thống kê nên cũng rảnh khi anh em phải ra đường làm việc thì em hay đến chỗ ông Phún, ông Vầy ( 2 ông thợ săn) để hóng, chán thì xuống nuôi quân, quản lý, y tá nghe lính cũ kể chuyện. Vì là lính mới lại ngoan ngoãn nên các ông anh đều quý. Vậy mà bao nhiêu lần xin ông Phún cho đi theo để săn mà không bao giờ được.
Mỗi khi đơn vị lâu không thịt ăn thì chính viên Lý lại bảo : " Cậu xuống bảo thằng Phún, thằng Vầy đi săn đi. Cứ nằm suốt ngày sinh bệnh ra " em lại lóc cóc xuống giục. Hai ông lại xách súng đi. Mỗi ông một hướng, ông Vầy thì 10 lần đi chỉ 2 lần săn được vài con gà rừng hay con hoẵng nhỏ. Còn ông Phún đã đi là có hươu, nai, lợn rừng có lần ông ấy còn lùa cả được con voi về gần đơn vị mới bắn. Mỗi lần trước đi ông ấy làm nhiều thủ tục lắm.
Trước hết là quân phục nghiêm chỉnh, xách súng ra để đầu hè. Đứng dưới mái hiên chắp tay khấn vái gì đó. Rồi đứng thẳng dậy với tay lên mái nhà rút một lọn tranh, bật lửa đốt cháy hết. Lấy tro cho vào bát nước lã, chắt lấy ít nước trong uống hết, còn lại xoa hết lên mặt. Sau đó ông đi một bài quyền gọi là " Quyền gọi thú". Xong tất cả thủ tục đó là mất 1/2 h ông mới lên đường. Rừng Trường sơn sau chiến tranh rất hiếm thú, bom đạn nhiều thú chết hoặc chạy sang rừng Lào hết. Nhưng ông Phún đã đi là có thịt về.
Lần gặp hổ thì ông ấy đánh bẫy bằng bộc phá kíp điện. Lần con gấu ngựa vào kho gạo lấy cắp gạo cũng bị ông ấy đánh bẫy bộc phá chết.
Ông này mắt tinh và bắn cực kỳ chính xác. Một buổi sáng, khi anh em xuống suối đánh răng rửa mặt thì phát hiện một con trăn cuộn tròn trong hốc đá bên kia suối. Mọi người chạy lên gọi ông Phún, ông này đang ngái ngủ xách khẩu CKC chạy xuống hỏi : " Ở đâu ?" em chỉ vào hốc đá : " Trong kia, nó thò cái đuôi ra ngoài đó " ông ấy nhìn và cười nhe hai cái răng bọc vàng chói lọi :" Thấy rôi, thấy rồi, cái đầu kia kìa, xem tao bắn giữ đầu nó nhé" em nhìn trong hốc chỉ thấy đen xì không phân biệt được đầu chỗ nào. Ông Phún nâng súng và ...đoàng. Chỉ thấy con trăn cuộn mình nhẹ một cái rồi nằm im. Em hỏi :" Chết chưa anh ?, không thấy nó quẫy đạp gì " " Tao bắn thì làm sao còn quẫy được" nói xong ông lội qua suối túm đuôi con trăn kéo ra. Đầu con trăn bị một lỗ đạn xuyên thủng. Ông Phún móc lỗ thủng đó lên một cành cây rồi lấy chặt một mẩu đuôi quẳng đi, ông ngậm mồm vào chỗ đuôi cụt và mút máu trăn uống một lúc. Sau đó lấy ít máu trăn bôi vào báng súng. Giao mấu đuôi cho em bảo : " Mày mút tí đi, khỏe lắm" nghe khỏe là khoái rồi, em cũng bắt chước ông ấy làm vài ngụm máu còn nóng nên không thấy vị tanh. Mấy bố nuôi quân cũng tranh nhau vào mút. Đến bố Chích còi thì rít lõm cả má chẳng còn chút nào![]()
Có chuyện gì nữa cụ kể cho bọn e nghe tiếp với ạ!!!Ko hẳn thế mợ ạ. Theo quan niệm cổ truyền thì tiết trăn, rắn cũng rất tốt cho sức khỏe nên người ta cắt tí đuôi mút tiết. Em xem nhiều người mút rồi. Em chỉ dám uống rượu tiết rắn chứ ko dám mút trực tiếp. Vì nhìn hơi ghê ghêEm nghĩ hồi đấy thiếu chất nên mới mút được như thế cụ nhỉ.

Mẹ em kể đi sơ tán xuống Hoà bình mà bà dân tộc thổi xôi ăn với con nhái mà vị ngọt tới giờ vẫn nhớ vì thường chả được ăn thịt bao giờ.Vâng, mợ tính toàn rau tàu bay, lá sắn, gạo mục, bột mỳ đen sì mọt bò đầy. Cả năm có 3 bữa thịt ( 1/5 - 2/9 và Tết) ông nào chẳng xanh mặt. Còn sốt rét nữa. Làm thì như trâu chó ngoài đường. Đến thịt voi mà các ông ấy còn ăn vã được hàng cân. Mà thịt voi nó nhạt như nhai cục bột mỳ luộc. Cả con voi cái ông Phún không biết làm sao le nó về gần suối đơn vị mới bắn hạ. Cả đại đội phải hò reo dùng đòn bẩy mới bẩy nó được đến bờ suối để xả thịt. Bố Nông Văn Khâm quản lý đại đội bỏ dép xắn quần lao vào xả thịt để chia cho các đại đội bạn. Bố chui vào bụng voi để cắt tim gan gì đó. Lúc chui ra mất luôn đôi cao su đúc của Tàu. Bố Khâm chửi um lên : " Chỉ mấy thằng nhóc lính HN lấy của tao." sau cùng mới tìm ra. Do lão Hải Nam định đem giấu vào chỗ kín của con voi nên không tìm được![]()
Vâng, để hôm nào em kể chuyện em và lão Phún đánh bẫy con gấu ngựa ăn cắp gạo của đơn vị. Còn chuyện bắn voi của lão thì em không biết. Chỉ nghe 2 phát CKC ngay gần đơn vị. Một lúc lão chạy về hô mọi người đi khiêng voi mới biết. Ở rừng Trường sơn gần một năm cũng được trải nghiệm nhiều chuyện, đấy là em còn bị 3 tháng trông kho một mình trong rừng đấy.Lúc nào cụ kể nốt những chuyện này đi ạ.
Hồi đấy chồng em còn trẩu tre, chục năm sau em mới gặp ạ. Nhưng có lần anh sếp em mua con ngựa bạch thuê nấu cao, được bữa thịt ngựa (em chỉ nhớ nhất món thắng cố chắc cải biên rồi) không thấy ngon lành gì. Anh ấy cho em 2 lạng cao rồi em mang về đưa cho mẹ em, sau chẳng biết mẹ em cho ai.Ngựa bạch thấy bảo nấu cao tốt lắm mợ. Mợ có được miếng nào không?
Vâng Mợ ạ, kiểu nhỡ nó tốt thật thì lại tiếcChắc là do hội chứng đám đông mợ ạ![]()
Hồi nhi đồng em nhớ có mấy ông anh họ đêm đi soi bắt ngóe hay nhái rồi về băm ra làm chả rán thơm lừng, ôi sao mà ngon thế. Giờ được ăn lại chắc không ngon thế nữa ạ.Mẹ em kể đi sơ tán xuống Hoà bình mà bà dân tộc thổi xôi ăn với con nhái mà vị ngọt tới giờ vẫn nhớ vì thường chả được ăn thịt bao giờ.