[Funland] Nơi chia sẻ những câu chuyện Tâm linh trong cuộc sống thường ngày 2024 Vol 8

Hoàng Trang

Xe trâu
Biển số
OF-422667
Ngày cấp bằng
16/5/16
Số km
31,934
Động cơ
1,271,988 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Đây là cả 1 nhánh khoa học trong lĩnh vực Tâm lý học, Tâm thần học và cả Y học Lâm sàng, được Phương Tây nghiên cứu rất nghiêm túc đó các Cụ Mợ ơi: Trạng thái Cận Tử
Cụ nhắc em mới nhớ, là sách về cận tử. Ôi! Em già thật rồi, đầu óc lúc nhớ lúc quên :((.
 

Đông Gioăng

Xe tăng
Biển số
OF-834575
Ngày cấp bằng
28/5/23
Số km
1,762
Động cơ
203,546 Mã lực
Không liên quan nhưng em nghe giọng văn phản phất mùi alcohol :D.
Nghĩ cái cảnh sống lại trong trạng thái bị bó cho vào áo quan tối thui thật kinh dị X_X
Lần này đoán sai bét. Trưa hôm kia a về quê ăn cưới, đánh đông dẹp bắc cho nằm hết thì mình cũng té. Té về đến nhà thì mình nằm xuôi cẳng sáo đến chiều qua. Nay cho gan nó ri fờ rétx chứ
 

TRIHON

Xe tải
Biển số
OF-168541
Ngày cấp bằng
26/11/12
Số km
322
Động cơ
340,082 Mã lực

Uyển Lam

Xe buýt
Biển số
OF-860888
Ngày cấp bằng
6/6/24
Số km
545
Động cơ
75,279 Mã lực
Nơi ở
Vanity
Cuộc sống kỳ diệu thật ấy các cụ/mợ nhỉ? Sau việc của A, chúng em lại gặp nhau do có nguồn trích lập dự phòng được bổ sung và gặp nhau tưng bừng để đứa thì xuất ngoại do chi nhánh làm ăn được; đứa thì được tăng nguồn thu và đứa thì trong đội dự bị Hội Người cao tuổi.

Nhấm nháy gặp nhau để bàn soạn cho đứa xuất ngoại là chính. Song nhân việc này, dây cà ra dây muống, lan man sang một lần đi thăm một hòn đảo. Ở đây, lại có chuyện để kể với thớt "Tâm linh"...

Lần đi ấy, cũng là chớp nhoáng chứ không có sự chuẩn bị. Đứa nào đứa nấy, xách theo mỗi cái vali. Bên trong cũng sơ sài và tranh thủ mang theo ít đồ ăn vặt. Bạn huýt sáo là lên đường, đúng theo chủ nghĩa "Fast" (nhưng không) "Furious".

Đêm đầu tiên trong đất liền, sau khi no nê xôi chè ẩm thực, mấy đứa về phòng xem tính đi đâu vào ngày mai. Em mệt quá nên trong lúc chìm vào giấc ngủ, vẫn thấy léo nhéo bên tai là mai dậy sớm đi ăn sáng, rồi đi tàu ra đảo. Cố vớt vát bằng sức cùng lực kiệt do cả ngày rong ruổi, em dặn vớt theo:
"Mai mình không đi ăn sáng nhé. Để ngủ cho lại sức, còn tranh thủ lên Otofun hớt tí chuyện" - :D.
...
Vậy là hơn 8 giờ sáng, em mới bình minh. Phòng vắng hoe. Xong xuôi thủ tục, thì lên đường ra đảo.
Đi xe ra bến tàu chờ, người đã đông đúc tự bao giờ.
Nắng. Sóng vỗ vào bờ ì oạp. Những cây thông cao vút không đủ che nắng. Lấy vé và chờ đủ người để lên tàu. Tranh thủ, có chị xin số để hẹn nhau về cùng khi đoàn đủ người.

Bước chân lên tàu, cảm giác tròng trành nôn nao. Tàu có một la bàn để định phương vị. Áo phao được phát cho mọi người, số còn thừa để vào một góc nhỏ. Khách ngồi hai bên ghế, và cửa sổ tàu nhìn ra mênh mông biển nước. Mùi biển mặn mặn thoảng qua khi có luồng gió và nhanh chóng át đi các thứ mùi hỗn độn của mồ hôi, nước hoa và cả mùi nhang trên tàu đang đốt dở...

Phía hai bên thân tàu, sóng rẽ thành vệt nước trắng xoá. Rồi cũng đến hòn đảo mà chúng em muốn đến. Một vài người, không biết có duyên ở đây lâu hay chưa, họ mang đồ lễ rất cẩn thận và khi đến thì ngồi làm lễ rất lâu.
Trên hòn đảo có một ngôi đền. Đền thờ một vị thần. Có bộ đội cắm chốt trên đó và các anh (có vẻ) rất buồn vì cuộc sống tẻ nhạt. Ấy là khi trò chuyện với một người lính ở đó thì em biết. Chứ rừng và biển quanh mình, em lại thấy như thế là quá bình yên.

Hai người đi lễ quanh đền, em thì đi loanh quanh xem cây cối. Biển không mê lắm, nhưng cây cối thì lại rất say lòng. Cây cứ mọc đầy cả lối đi, rễ chắn ngang và tán lá thì ngút tầm mắt. Không khí dễ chịu vô cùng.
Quanh quẩn mãi trong những tán cây thì cũng đến giờ phải về. Trong lúc chờ tàu, mấy người xuống bãi đá và bắt con còng hay cáy gì đó để chơi. Vì tò mò cũng là giết thời gian, do lỡ chuyến.
Đá đủ các kiểu hình dáng, nên một bạn nảy ra ý mang mấy viên về trang trí. Chọn tới chọn lui, cũng được vài hòn đá có hình thù lạ mắt, sạch và tương đối đẹp.

Lững thững đi lên chờ tàu, trong tay vẫn cầm đá và hí hửng vì chuyến đi vừa vui lại còn có thứ mang về làm kỷ niệm. Bỗng một tiếng nói cất lên, rất chắc chắn:
"Các em đừng mang về. Anh nói thật. Mang về sau lại mất công ra trả lại".
"???"
Mặt đứa nào đứa nấy ngơ ngác.
"Bọn anh không giữ gì đâu. Nhưng nhiều người mang về rồi, lại phải ra đây để làm lễ trả lại mới yên. Cỏ cây, đất đá, nếu các em không tin thì cứ lấy gì tuỳ ý".
Nhìn sao và vạch, biết anh đeo hàm Thiếu tá. Lại là người của Quân đội thì hẳn là anh không nói đùa. Một người cự nự:
"Em nghĩ hòn đá thì có gì đâu, anh nhỉ?"
"Anh ở đây thì anh nói, em tin hay không, tuỳ em thôi".

Đến đây thì ai nấy đều bỏ lại. Vứt xuống bãi biển hoặc đặt ngay phía dưới chân. Không khí trầm hẳn lại...

Không có duyên gặp lại lần hai, em cũng không để ý anh bộ đội đi tàu nào vào đất liền. Nếu có duyên gặp lại, lại là lần thứ hai, nhất định là cần phải giữ...


IMG_7154.jpeg
 

Mimeo

Xe điện
Biển số
OF-443121
Ngày cấp bằng
6/8/16
Số km
4,006
Động cơ
201,693 Mã lực
Nơi ở
Neverland
Cuộc sống kỳ diệu thật ấy các cụ/mợ nhỉ? Sau việc của A, chúng em lại gặp nhau do có nguồn trích lập dự phòng được bổ sung và gặp nhau tưng bừng để đứa thì xuất ngoại do chi nhánh làm ăn được; đứa thì được tăng nguồn thu và đứa thì trong đội dự bị Hội Người cao tuổi.

Nhấm nháy gặp nhau để bàn soạn cho đứa xuất ngoại là chính. Song nhân việc này, dây cà ra dây muống, lan man sang một lần đi thăm một hòn đảo. Ở đây, lại có chuyện để kể với thớt "Tâm linh"...

Lần đi ấy, cũng là chớp nhoáng chứ không có sự chuẩn bị. Đứa nào đứa nấy, xách theo mỗi cái vali. Bên trong cũng sơ sài và tranh thủ mang theo ít đồ ăn vặt. Bạn huýt sáo là lên đường, đúng theo chủ nghĩa "Fast" (nhưng không) "Furious".

Đêm đầu tiên trong đất liền, sau khi no nê xôi chè ẩm thực, mấy đứa về phòng xem tính đi đâu vào ngày mai. Em mệt quá nên trong lúc chìm vào giấc ngủ, vẫn thấy léo nhéo bên tai là mai dậy sớm đi ăn sáng, rồi đi tàu ra đảo. Cố vớt vát bằng sức cùng lực kiệt do cả ngày rong ruổi, em dặn vớt theo:
"Mai mình không đi ăn sáng nhé. Để ngủ cho lại sức, còn tranh thủ lên Otofun hớt tí chuyện" - :D.
...
Vậy là hơn 8 giờ sáng, em mới bình minh. Phòng vắng hoe. Xong xuôi thủ tục, thì lên đường ra đảo.
Đi xe ra bến tàu chờ, người đã đông đúc tự bao giờ.
Nắng. Sóng vỗ vào bờ ì oạp. Những cây thông cao vút không đủ che nắng. Lấy vé và chờ đủ người để lên tàu. Tranh thủ, có chị xin số để hẹn nhau về cùng khi đoàn đủ người.

Bước chân lên tàu, cảm giác tròng trành nôn nao. Tàu có một la bàn để định phương vị. Áo phao được phát cho mọi người, số còn thừa để vào một góc nhỏ. Khách ngồi hai bên ghế, và cửa sổ tàu nhìn ra mênh mông biển nước. Mùi biển mặn mặn thoảng qua khi có luồng gió và nhanh chóng át đi các thứ mùi hỗn độn của mồ hôi, nước hoa và cả mùi nhang trên tàu đang đốt dở...

Phía hai bên thân tàu, sóng rẽ thành vệt nước trắng xoá. Rồi cũng đến hòn đảo mà chúng em muốn đến. Một vài người, không biết có duyên ở đây lâu hay chưa, họ mang đồ lễ rất cẩn thận và khi đến thì ngồi làm lễ rất lâu.
Trên hòn đảo có một ngôi đền. Đền thờ một vị thần. Có bộ đội cắm chốt trên đó và các anh (có vẻ) rất buồn vì cuộc sống tẻ nhạt. Ấy là khi trò chuyện với một người lính ở đó thì em biết. Chứ rừng và biển quanh mình, em lại thấy như thế là quá bình yên.

Hai người đi lễ quanh đền, em thì đi loanh quanh xem cây cối. Biển không mê lắm, nhưng cây cối thì lại rất say lòng. Cây cứ mọc đầy cả lối đi, rễ chắn ngang và tán lá thì ngút tầm mắt. Không khí dễ chịu vô cùng.
Quanh quẩn mãi trong những tán cây thì cũng đến giờ phải về. Trong lúc chờ tàu, mấy người xuống bãi đá và bắt con còng hay cáy gì đó để chơi. Vì tò mò cũng là giết thời gian, do lỡ chuyến.
Đá đủ các kiểu hình dáng, nên một bạn nảy ra ý mang mấy viên về trang trí. Chọn tới chọn lui, cũng được vài hòn đá có hình thù lạ mắt, sạch và tương đối đẹp.

Lững thững đi lên chờ tàu, trong tay vẫn cầm đá và hí hửng vì chuyến đi vừa vui lại còn có thứ mang về làm kỷ niệm. Bỗng một tiếng nói cất lên, rất chắc chắn:
"Các em đừng mang về. Anh nói thật. Mang về sau lại mất công ra trả lại".
"???"
Mặt đứa nào đứa nấy ngơ ngác.
"Bọn anh không giữ gì đâu. Nhưng nhiều người mang về rồi, lại phải ra đây để làm lễ trả lại mới yên. Cỏ cây, đất đá, nếu các em không tin thì cứ lấy gì tuỳ ý".
Nhìn sao và vạch, biết anh đeo hàm Thiếu tá. Lại là người của Quân đội thì hẳn là anh không nói đùa. Một người cự nự:
"Em nghĩ hòn đá thì có gì đâu, anh nhỉ?"
"Anh ở đây thì anh nói, em tin hay không, tuỳ em thôi".

Đến đây thì ai nấy đều bỏ lại. Vứt xuống bãi biển hoặc đặt ngay phía dưới chân. Không khí trầm hẳn lại...

Không có duyên gặp lại lần hai, em cũng không để ý anh bộ đội đi tàu nào vào đất liền. Nếu có duyên gặp lại, lại là lần thứ hai, nhất định là cần phải giữ...


IMG_7154.jpeg
Ảnh đẹp quá mợ ạ.

Em ko biết về những vấn đề tâm linh khi mang đồ vật vô tri vô hại ở những nơi khác về làm kỷ niệm. Nhưng ý kiến cá nhân em rất dị ứng với việc này. Đi du lịch, đi tham quan, đi lễ, ....đến bất cứ nơi nào thì tôn trọng sinh vật, đồ vật, cảnh quan ở đó, dù là viên sỏi, hòn đá, nắm cát, con còng... chỉ ngắm nhìn, chụp ảnh chứ tuyệt đối ko di dời, nữa là cho vào túi xách để cầm về nhà. Mình chỉ là khách đến thôi mà. Những việc em hữu ý làm nếu tiện là nhặt rác (chai nước thừa, vỏ bao bì linh tinh) do những người khác vứt bỏ vào đúng nơi quy định.
 

114hangbong

Xe cút kít
Biển số
OF-663750
Ngày cấp bằng
30/5/19
Số km
16,478
Động cơ
350,079 Mã lực
Hồi chưa có cáp treo lên đỉnh Tây thiên, tụi học sinh sinh viên bọn em toàn trèo rừng lội suối. Qua suối có những viên đá rất đẹp kiểu thô mộc em hay nhặt cho vào túi. Lần nào cũng bị đứt quai ko mang về được nên từ sau em chừa, không tham những thứ linh tinh nữa.
 

DurexXL

Xe cút kít
Biển số
OF-495573
Ngày cấp bằng
7/3/17
Số km
15,442
Động cơ
1,168,503 Mã lực
Nơi ở
Đỉnh Vu Sơn
Em có điều kiện về công việc, nên rong ruổi 18 năm đến 61 tỉnh thành, biên viễn, hải đảo, đủ mọi loại hình công việc: ngắn ngày có, đóng quân cắm trại có, đi các chuyến tri ân, tâm linh có, bão lũ thiên tai cũng có...

Trong suốt chặng đường đó, từ những sự việc, hiện tượng bản thân em trải nghiệm, chứng kiến, em nhận thấy:

1. Mỗi vùng miền, mỗi địa điểm đều có những quy luật, tập quán xử sự riêng, theo kinh nghiệm lâu năm có, theo các sự kiện có tính dấu ấn trong quá khứ có, theo tín ngưỡng cũng có...

2. Khi đến 1 nơi nào đó, sẽ có những niêm luật, quy tắc mà ta nên biết. Tùy vào niềm tin, quan điểm, mà 1 người có thể làm theo hay không. Ví dụ: không ăn uống, không cầm bát úp trên mặt bàn lật lên, phải mang theo tỏi, ớt, kim khí theo người ...v..v...

3. Cá nhân em thì khi đến 1 nơi nào đó sẽ cố gắng tuân thủ theo các quy tắc, tập quán ở đó 1 cách tối đa có thể
Trong những điều mà em thực hiện, đó là không cầm, nhặt các vật lạ, kỳ dị hay kể cả là cành cây, cục đá ở 1 nơi nào đó mang về nhà mình, thậm chí là mang lên xe. Em cũng nhắc các F1 nhà em về điều này.
Nơi duy nhất em cầm dăm hòn đá, san hô khô về là từ Trường Sa, và trước khi em cầm, em đã tìm gặp Người Chủ quản ở đó (đảo trưởng) để xin được cầm về (mặc dù không có quy định hay hạn chế gì về điều này)
 

Uyển Lam

Xe buýt
Biển số
OF-860888
Ngày cấp bằng
6/6/24
Số km
545
Động cơ
75,279 Mã lực
Nơi ở
Vanity
Ảnh đẹp quá mợ ạ.

Em ko biết về những vấn đề tâm linh khi mang đồ vật vô tri vô hại ở những nơi khác về làm kỷ niệm. Nhưng ý kiến cá nhân em rất dị ứng với việc này. Đi du lịch, đi tham quan, đi lễ, ....đến bất cứ nơi nào thì tôn trọng sinh vật, đồ vật, cảnh quan ở đó, dù là viên sỏi, hòn đá, nắm cát, con còng... chỉ ngắm nhìn, chụp ảnh chứ tuyệt đối ko di dời, nữa là cho vào túi xách để cầm về nhà. Mình chỉ là khách đến thôi mà. Những việc em hữu ý làm nếu tiện là nhặt rác (chai nước thừa, vỏ bao bì linh tinh) do những người khác vứt bỏ vào đúng nơi quy định.
Cảm ơn cụ!
(Em quả không rõ giới tính của cụ/mợ, vì cũng chỉ qua lại với "nhà Tâm linh" vài chuyện nhỏ, gom góp gần đây. Xưng hô sai, cụ/mợ bỏ quá nhé)

Cụ/mợ nói đúng: ..."Mình chỉ là khách đến"...

Anh bộ đội, đứng tư lự đợi tàu cùng chúng em từ khi nào, em cũng không rõ. Có lẽ, anh đã quan sát khá kỹ các hành động của một vài người dưới bãi biển từ trước, nên khi anh đưa lời khuyên, là lúc kịp thời để mọi người có sự cân nhắc.
Tàu đã gần đến để đón, nhưng một vài người vẫn nuối tiếc công chọn, và muốn mang thứ gì đó - như là đánh dấu dấu chân mình đã từng đến nơi ấy - và lưu giữ lại bên mình một trải nghiệm. Băn khoăn mãi thì lý trí vẫn phải ra quyết định và theo số đông...

Chuyến đi an toàn và sau câu chuyện ấy, mỗi chúng em đều có những suy nghĩ của riêng mình. Cuộc sống vẫn chảy trôi từ những câu chuyện mang màu sắc huyền bí như thế...
 

BDS68

Xe trâu
Người OF
Biển số
OF-7171
Ngày cấp bằng
17/7/07
Số km
32,706
Động cơ
5,953,335 Mã lực
Cảm ơn cụ!
(Em quả không rõ giới tính của cụ/mợ, vì cũng chỉ qua lại với "nhà Tâm linh" vài chuyện nhỏ, gom góp gần đây. Xưng hô sai, cụ/mợ bỏ quá nhé)

Cụ/mợ nói đúng: ..."Mình chỉ là khách đến"...

Anh bộ đội, đứng tư lự đợi tàu cùng chúng em từ khi nào, em cũng không rõ. Có lẽ, anh đã quan sát khá kỹ các hành động của một vài người dưới bãi biển từ trước, nên khi anh đưa lời khuyên, là lúc kịp thời để mọi người có sự cân nhắc.
Tàu đã gần đến để đón, nhưng một vài người vẫn nuối tiếc công chọn, và muốn mang thứ gì đó - như là đánh dấu dấu chân mình đã từng đến nơi ấy - và lưu giữ lại bên mình một trải nghiệm. Băn khoăn mãi thì lý trí vẫn phải ra quyết định và theo số đông...

Chuyến đi an toàn và sau câu chuyện ấy, mỗi chúng em đều có những suy nghĩ của riêng mình. Cuộc sống vẫn chảy trôi từ những câu chuyện mang màu sắc huyền bí như thế...
Mineo nghĩa là Eo nhỏ, Eo thon thì đích thị là mợ rồi mợ ah :))
 

hanoi16

Xe tăng
Biển số
OF-789373
Ngày cấp bằng
5/9/21
Số km
1,234
Động cơ
259,134 Mã lực
Cách tính trùng tang nó cũng vô cùng lắm mợ. Cái này chỉ là 1 trường hợp
Còn trường hợp của bố vợ em, khi cụ mất em mới biết là còn kiểu trùng tang tính theo năm sinh và ngày, tháng, giờ mất nữa cơ

Bố vợ em mất, năm sinh, ngày, tháng, giờ mất theo thông tin ở ảnh trên. Sau lùm xùm lễ tang thì em tra mấy trang mạng thì tổng thể đều không bị "trùng tang" vì đều có cái hóa giải trùng tang
Nhưng mà, khi cụ mất, nhà bên vợ kêu Thày đến, phán ngay trùng tang, phải làm việc abc, xyz
Xong nhiều chuyện hài hước của lễ cúng trùng tang này lắm (cúng luôn sau khi đưa cụ đi đài hóa thân và hạ huyệt). Kiểu như thày đòi đồ cúng thì phải mới tinh, nhưng hoa trang trí cúng trùng tang thì thầy tiết kiệm, lấy từ hoa trang trí quanh áo quan của cụ chuyển vào, ... cãi nhau to xong giải tán
Mà sau thằng cậu vẫn làm lễ khác, nhưng "thuê" thày khác. Cho yên tâm
Mà em, ko biết có cứng bóng vía không, nhưng mà hôm về đám em mất cái bàn cạo râu. Xong đám, con dì nó đưa cái đang dùng dở của bố vợ (và một loạt lưỡi dao kèm theo) em cũng chả xin cụ gì, mà chả mơ thấy cụ đòi gì cả. Giờ sau gần 2 năm mà lưỡi dao em vẫn đang dùng, chưa hết luôn
Vâng cụ. Có thể do một người mất trước phạm vào ngày, giờ... xấu, nặng nhất ngày xấu là trùng thất xa nên kéo dây trùng bùng lên chẳng hạn. Em thấy mọi người hay nói chùa Hàm Long là nơi được tin tưởng nhất cho việc giải trùng.

Trong nhà có đám nhiều khi con cháu cũng muốn làm lễ mời thầy để trấn an tâm lí cụ ạ. Gặp thầy có tâm thì quý chứ thầy tiền thì thôi, mệt thêm. Ngày trước anh họ em mất giờ xấu, ông thầy đã đồng ý cúng giải trọn bộ 25tr vào 49 ngày, do sát tết hơi cập rập gần ngày ông ý lại yêu cầu 35tr, thế là bố anh ấy bảo thôi nghỉ, mời ông thầy ở quê thấy cúng bài bản đỡ rườm rà. Sau đó bác đem cái chân giò và phong bì đến tạ, ông thầy chỉ lấy 500k rồi gửi lại gia đình. Cả hơn chục năm nhà bác ấy cũng chả xảy ra chuyện gì xấu, vậy là quá ổn rồi.

Có đợt em nghe mấy cụ cao niên đàm đạo nói nếu mất giờ xấu, ngoài làm lễ giải thì để cái bát/đĩa/nồi đất dưới quan tài, khi di quan ra ngõ cầm vật trên đập mạnh ở sân để Linh hồn người đã mất theo quan mà ra khỏi nhà. Có thể lúc mới mất linh hồn họ bị đội mạnh hơn xúi giục về quấy quả hoặc bắt người nhà đi nên cần làm việc này.

Cụ nói thầy có giải trùng cho bố vợ cụ, bằng cách nào đó ạ???
 

X0000

Xe điện
Biển số
OF-383918
Ngày cấp bằng
23/9/15
Số km
2,807
Động cơ
641,992 Mã lực
Cụ nói thầy có giải trùng cho bố vợ cụ, bằng cách nào đó ạ???
Em cũng không đi sâu vào việc giải trùng, chỉ biết là cúng thôi. Vì bên nhà vợ nên em cũng ko hỏi han chi tiết - và vì em không tin nên chả không để ý
Chỉ biết, thày đầu cãi nhau tùm lum chỗ lễ lạt xong giải tán, riêng vụ này thì mất đâu 12 củ vì thằng cậu nó ứng cho thày mua đồ (giá 30 củ).
Sau đó 1-2 tháng thì thuê người khác làm hay lên chùa gì đó, đâu cũng mất 50 củ
Nhưng quan trọng nhất, là với tuổi của bố vợ và giờ mất của cụ, thì xem các trang trên mạng, mỗi trang phán 1 cách, nhưng đều có cung Nhập mộ nên sẽ không bị trùng tang
 

hanoi16

Xe tăng
Biển số
OF-789373
Ngày cấp bằng
5/9/21
Số km
1,234
Động cơ
259,134 Mã lực
Em cũng không đi sâu vào việc giải trùng, chỉ biết là cúng thôi. Vì bên nhà vợ nên em cũng ko hỏi han chi tiết - và vì em không tin nên chả không để ý
Chỉ biết, thày đầu cãi nhau tùm lum chỗ lễ lạt xong giải tán, riêng vụ này thì mất đâu 12 củ vì thằng cậu nó ứng cho thày mua đồ (giá 30 củ).
Sau đó 1-2 tháng thì thuê người khác làm hay lên chùa gì đó, đâu cũng mất 50 củ
Nhưng quan trọng nhất, là với tuổi của bố vợ và giờ mất của cụ, thì xem các trang trên mạng, mỗi trang phán 1 cách, nhưng đều có cung Nhập mộ nên sẽ không bị trùng tang
Vâng cụ, cảm ơn cụ đã chia sẻ thông tin. Có Nhập mộ mà thầy cắt phế cao cụ nhờ. Hôm trước, em biết lễ 49 ngày, thầy phù thủy cúng 3 tiếng cũng chuẩn bị lễ nhiều phết mà trọn gói hết hơn chục triệu thôi. Chắc cũng tùy nơi, tùy thầy ạ.
 

X0000

Xe điện
Biển số
OF-383918
Ngày cấp bằng
23/9/15
Số km
2,807
Động cơ
641,992 Mã lực
Vâng cụ, cảm ơn cụ đã chia sẻ thông tin. Có Nhập mộ mà thầy cắt phế cao cụ nhờ. Hôm trước, em biết lễ 49 ngày, thầy phù thủy cúng 3 tiếng cũng chuẩn bị lễ nhiều phết mà trọn gói hết hơn chục triệu thôi. Chắc cũng tùy nơi, tùy thầy ạ.
Trông mặt mà bắt hình dong cụ à. Nhà biệt thự cúng khác với nhà cấp 4 cúng, hic
Đấy là ở quê đấy cụ nhé, chứ không phải HN, SG gì đâu. Khéo chính ra HN, SG giá lại có giá chuẩn hơn
Vụ thầy đầu cancel, vì trong 30 củ đâu "nó" tính công có 2 thôi, còn 28 là vật tư :) mà thấy thằng cậu chê là chắc mua 2tr8, nên thành cãi nhau và giải tán
 

hanoi16

Xe tăng
Biển số
OF-789373
Ngày cấp bằng
5/9/21
Số km
1,234
Động cơ
259,134 Mã lực
Trông mặt mà bắt hình dong cụ à. Nhà biệt thự cúng khác với nhà cấp 4 cúng, hic
Đấy là ở quê đấy cụ nhé, chứ không phải HN, SG gì đâu. Khéo chính ra HN, SG giá lại có giá chuẩn hơn
Vụ thầy đầu cancel, vì trong 30 củ đâu "nó" tính công có 2 thôi, còn 28 là vật tư :) mà thấy thằng cậu chê là chắc mua 2tr8, nên thành cãi nhau và giải tán
Khổ, nằm xuống cũng ko yên cụ ạ. Em chỉ ưng thầy có tâm cúng nôm nhanh gọn cơ bản nhưng đầy đủ thủ tục chứ quỳ lạy cả buổi mấy tiếng đúng là phát mệt.
 

114hangbong

Xe cút kít
Biển số
OF-663750
Ngày cấp bằng
30/5/19
Số km
16,478
Động cơ
350,079 Mã lực

sweet dream

[Tịch thu bằng lái]
Biển số
OF-867972
Ngày cấp bằng
15/9/24
Số km
296
Động cơ
4,376 Mã lực
Tuổi
37
Nơi ở
Paradise
Theo mình cầu nguyện tốt và quan trọng vì là lời nói thật tâm của mình mong muốn gì, lời cầu nguyện càng thật càng chân thành thì càng hiệu quả.
Cuộc đời con người là một chuỗi những sự cầu nguyện: thắp hương khấn vái tổ tiên vào lễ tết, ngày rằm; khi vào chùa; trước khi thi; đến sinh nhật lại chắp tay ước nguyện;... nhưng điều quan trọng là cầu nguyện lên ai mới là đúng ạ.

Có những người đi cúng bái, thắp hương cầu nguyện mãi nhưng vẫn gặp xui xẻo ví dụ tầng lớp Dalit, họ thờ cúng rất nhiều, thậm chí còn tận tâm hơn cả cháu, vì cuộc sống của họ vô cùng khó khăn, nhưng đổi lại đời họ sống còn không bằng con vật, không ngóc đầu lên được.
Giống như khi cháu cần giúp đỡ, nếu chỉ gọi chung chung "ai đó ơi" thì khó ai đáp lại, nhưng nếu gọi đích danh "A ơi, giúp mình với" thì đương nhiên sẽ được giúp .
 
Chỉnh sửa cuối:

Xe nội lước

Xe container
Biển số
OF-528779
Ngày cấp bằng
26/8/17
Số km
7,745
Động cơ
287,441 Mã lực
Thớt dạo này mờ quá.
Theo gợi ý mợ Hoàng Trang dạo nọ. Em khênh chuyện của mình từ thớt khác về hầu cccm vậy.. nhưng chờ để em nhớ xem nó ở thớt nào đã. Nghĩ mãi mà ko nhớ ra.


Em tìm ra rồi. Nói trước là chuyện này em viết trong thớt về nạn trộm cắp nên nó hơi " lạc " 1 chút. Cũng là để cả nhà đỡ 1 vài trống canh thôi. Cccm thông cảm . Dưới đây sẽ là nội dung em đã viết và cóp về.
Bắt đầu.

---‐-----‐--------------#--------------------

Em lưỡng lự mãi. Rồi quyết định kể hầu cccm 1 vài câu chuyện bắt đc và bắt hụt kẻ gian ra sao. Các câu chuyện này là em trực tiếp chứ không qua ai cả . Đời người không mất cái này thì hớ cái nọ. Ai chẳng có đc có mất. Trộm có kẻ gian tà bản chất có kẻ nghĩ ngắn làm liều cccm ạ. Có lúc bắt trộm , có lúc tha trộm và có lúc bắt hụt..kể cũng vui đáo để .
 
Chỉnh sửa cuối:

Xe nội lước

Xe container
Biển số
OF-528779
Ngày cấp bằng
26/8/17
Số km
7,745
Động cơ
287,441 Mã lực
Chuyện 1.

Năm 1994 có wolcup. Khi đó lứa em trạc 20. Cứ đêm có bóng đá là mấy đứa lại tập chung ở nhà 1 ông bạn để xem ( bạn giờ công tác ở trụ sở Vietinbank ) . Thật ra nhà bọn em ai cũng có tv nhưng xem tập chung 1 nhà nó vui..
Hôm đó ko nhớ trận nào nhưng hết hiệp 1 em tranh thủ đi bộ qua nhà nói với bà mẹ em 1 câu rồi đi xem tiếp. Về khu phố đèn đóm lù mù ( thời bóng đèn đường sợi đốt chứ chưa có cao áp ). Gần tới nhà thì thấy 1 thằng đứng trên bậc thềm áp mắt cố ngó qua khe cửa gỗ 2 cánh nhà em..tay móc móc lá gió trên 1 cánh . Em đoán thằng nào nhóm khác qua rủ E đi xem bđ nhưng nửa đêm sợ gọi mẹ em mắng nên mò mẫm . Em cũng tính ú òa cho nó phát. E nép mình nhè nhẹ đến sau lưng mà nó ko biết gì . Bất ngờ Em đạp nhẹ vào 1 khoeo chân " thằng bạn ". Nó giật mình quay lai..em giật mình vì 1 thằng lạ hoắc . Nhưng tuổi TN em nhanh cả trí lẫn lực nên hiểu vđ rất nhanh, vung như chớp 1 tát vào mặt nó ..tay nhanh hơn cả miệng chửi..😂.
Thằng kia cũng nhanh lắm , nó che đc cái đấm tiếp theo vào vùng cổ và chạy đc nhưng choáng nên đc 1 bước là lao chéo vào cạnh tường nhà bên văng ra suýt ngã , nó chạy nhanh như máy. Em tát nhanh nhưng vì cú tát tay trái và chưa đúng tư thế nên chưa đủ lực lại chưa trúng khoang tai hoặc móc hàm nên nó ko ảnh hưởng mấy. Em cũng ko dám lao vào đè vật vì sợ nó đêm hôm thủ dao thì toi . Nó xoay góc chạy thì em cũng kịp nhao theo 2 3 bước xô ngã , nó lại vùng chạy em chộp tay phải vào cổ áo nó.. nó lao chạy mạnh tới mức nó thoát còn em có nguyên cái cổ áo sơ mi của nó trong tay.. E vào kể và hình như dặn mẹ em chú ý cài cửa rồi lại đi xem bóng đá tiếp. ( À nói tới đây em nhớ ra mình quá vô tâm..hồi đó mẹ em thi thoảng trước khi đi ngủ lại thắp 1 nén nhang. Một hôm bà chạy sang phòng em lè lưỡi cười bảo . Nãy mẹ leo ghế lên thắp hương bất ngờ như bị đẩy suýt ngã . Té ra mùa hè nóng nực thời chưa có đh bà mặc quần lửng đi ngủ. Và khuya đó tiện mặc đúng vậy lên thắp hương. Biết bà hơi sợ nhưng em ko để ý lắm , cứ ừ à rồi vẫn lượn đi xem bđ tới gà gáy mới về )


Chuyện 2.

Nhà em hồi đó ở khu phố đc xd kiểu giữa 2 dãy đối lưng lại có 1 đường 1,3 hay 1,5m gì đó . Đây là lối đi của cống ngầm. Và trộm cũng từng đi vào đây vài vụ.
Nhà em 2 tầng , 1 sân sau và tới 1 khu phụ ( xây kiểu cổ lỗ từ 1989 ) . Từ cửa sau t2 đi xuống mái bằng khu phụ rộng 14mv bằng 1 cầu thang nhỏ ( khu phụ thấp hơn ) . Lưng khu phụ là cái lối bé 1,3 1,5 m của công kia , mái khu phụ là mái bằng đc xây thêm 1 tường chống trộm cao 1,2m phía sau .
1 đêm khuya tầm 1 hay 2 h sáng em đang mơ màng .(em áng có thể sai chút ) . Chợt có tiếng gì đó sau nhà . Em đoán trộm.
Thế là em cầm khẩu súng hơi 12kg của Tiệp nhè nhẹ nạp đạn , nhẹ nhàng xuống mái khu phụ. Em quỳ 1 gối chờ sau khi nghe âm thanh đoán tình huống.
Y rằng. 1 thằng chống cả 2 tay 2 chân đạp tường 2 nhà leo lên ( như đặc nhiệm 😂).
Em thu vào góc và rạp xuống dựng nhè nhẹ cái thùng nhựa lớn màu xanh ở bên đủ cho nó ko thấy em . Thằng trộm thò đc cả cổ lẫn mặt lên ngay cạnh cái thùng, nó thở phì phì , 1 tay bám tường bao mái bằng rồi chuyển nốt tay kia sang bám vào , chắc chuẩn bị leo vào bãi đáp.
Em bất ngờ xô thùng thọc thẳng cái nòng thép vào má sát mũi nó . Em thì thào : 12 cân. Tiệp đ...ấ...y.😂
Thằng trộm cứng đơ người..may nó ko rơi . Mà em khi đó cũng độ 20 21 nên dại quá..lỡ cái là thành vi phạm pl .
Nó líu lưỡi xin tha. Nó lớn tuổi hơn em 2 3 tuổi ..
Em thì bắt ở yên tư thế đó ra bề tra hỏi.. đc vài phút tay và vai nó cứ run lên vì mỏi. Em cho xuống trong trật tự nhưng đc nửa đường nó tuột tay chân rơi bịch 1 phát. Xong ông tướng lồm cồm dậy cun cút đi..em trên cao quan sát thấy đc độ 30 m thì nó chạy biến .
Hôm sau kể cho ông chủ súng hơi..thế là ông thu béng rồi sau đem bán đâu đc 1 chỉ vàng 😂.

Chuyện 3.
Cách đây đôi năm. Em đưa gia đình đến toan định cư ở 1 tp xa HN. E ở đó 3 tháng thì 1 mình ra HN lo công việc , E ở HN gần 2 tháng thì quay vào . Khi ra Hn em đem gửi xe ở sân 1 bệnh viện trong TP để bên sườn giáp hàng rào sân cùng vài xe khác .

Thực ra có anh bạn sống ở đó bảo để nhà anh..nhưng rất nể vợ chồng bạn vì nhà anh mặt tiền buôn bán đc. Khổ anh sáng đưa ra tối đưa vào nên em né.
Vào lại tp đó sau gần 2 tháng , em ra lấy xe và cho vợ con đi chơi quanh chút cho đỡ buồn . Khi lái xe đi đc 5 7 km thì cảm biến áp suất kêu... tưởng dính đinh em áp xe vệ đường và xuống ngó . Giật mình phát hiện 1 bánh sau bị tráo. Đi vòng quanh xe phát hiện tiếp bánh dự phòng cũng bị tráo nốt . 2 bánh bị tráo cùng loại lazang xe em. Và 1 bánh bị thay không có van cảm biến..chính vậy đầu cảm biến nó kêu..
Nhìn 2 cái lốp mòn vẹt em không dám chạy xa hơn nên đành quay về.. qua báo bảo vệ nhưng họ phủi tay ( gửi ở đó ko có vé và cũng ko bắt lỗi đc họ vì xe đã di chuyển 30 phút mình mới biết ).
Làm đơn báo CA phường sở tại..họ bảo làm tường trình nhưng nghe chừng họ cũng ko biết làm sao và ko nhiệt tình làm .
Xe em để chéo bốt gác cổng ca tp qua 1 con đường nên em sang báo tiếp ca tp và nhờ chek camera. Nhưng camer ko chĩa chỗ đó.. catp cũng cho biết sự việc đã nắm đc do phường báo lên . Nói em về đi , có gì sẽ báo.

Quay lại ca phường..đề nghị hỗ trợ làm việc với bv..ca phường nói để xem cam bên b viện thế nào. Mà gần 2 tháng chắc gì còn ảnh, mà có kiểm tra cam thì tự anh phải ngồi xem ( họ nói vậy chứ cũng ko chek hay gọi cho em chek) . Tóm lại là ko làm gì ngoài việc nói : lạ nhỉ, sao lại lấy bánh nhỉ..chưa bao giờ có đâu.
Về đi . Có thông tin gì thì chúng tôi sẽ gọi....v v. Nghĩ cũng khó cho họ..mất khi nào trong gần 2 tháng đây..mọi dấu vết ko còn. Khó nữa là em ko phát hiện ngay khi lấy xe ra khỏi bãi..ko quy đc trách nhiệm cho b vệ.

Có 1 ông bằng tuổi mà em quen qua bạn cũ . Dân gốc tp , trông rất ngầu. Nhìn như cụ Võ Tòng trong phim Đất phương Nam 😆. Ngày quen nhau ông nói : bạn và gđ cứ sống ở đây , ở đây đất lành và có tôi ..cần gì đen hay đỏ cứ alo tôi. Khi Alo ông toàn né tránh , mãi mới gặp 1 lần và cũng ừ hữ cho xong . Thôi họ ko xấu nhưng có thể mình ko đáng.

Alo 1 anh khác dân tp . Anh gọi bạn bên hs tp và 1 anh cựu trưởng hs tp tới cafe nhờ hộ..anh cựu và anh hs nhiệt tình alo tiếp 1 anh nữa đang có chức vụ trong hs tp tới..các anh bực mình vì chuyện trộm tai quái chưa từng xảy ra ở 1 tp du lịch hiếm có chuyện trộm cắp nói chung. Nhưng tất cả đều cho rằng khó vì ko có đầu mối họ cũng ko đặt việc điều tra từ bảo vệ .( ở đây xe oto, xe máy của dân đêm rất hay để ngoài hiên , họ để quanh năm và nhà em theo họ cũng để xe máy ngoài sân. ).
Ae bên CA và ae hàng xóm đều cho là kẻ trộm phải từ các huyện xa về chứ trong tp không ai làm chuyện ấy.
Gọi ông bạn định cư ở tp hỏi cách..ông ấy bt luôn thể hiện là thổ địa ở đây thì đc trả lời : ôi dời.th..ôi. CA ở đây hiền lắm, bỏ đi , báo cho có . Ko hy vọng gì đâu .
Em chán quá .
Alo hãng..hãng báo 29 triệu thay cả lazang. Còn lốp không là 9 tr . Alo cảm biến áp suất..áp suất báo 4tr..
Nhưng hãng lại cách xa đó vài chục km nên em chưa thay..định bụng lúc về hn sẽ đi chậm. Về rồi thay vậy..may là bánh sau.
Em về chán ngán . 1 hôm suy nghĩ việc đó và tìm bảo vệ lần nữa. Bv nói chuyện hiền lành ..nhìn anh ta thật khó nghĩ anh ta đứng sau vụ này..và em cũng cho rằng anh ta ko điên để đi tù vì cái bánh xe. Anh ta lại chăm chỉ đi nhận xây nhà dân ngoài lúc trông xe..amh ta nói thông cảm..anh ta ko biết và mời về nhà ur ở 1 làng quê gần đó. Em từ chối.

Em lại đi ra un ở gần chỗ gửi xe trước đây và từ ngoài đường ngắm nghía chỗ cái xe từng đỗ 2 tháng liên tục và suy nghĩ xem trộm nó đã làm như nào . Cái bánh Suv nó to nặng..vần qua trước mặt bv thì ko bao giờ nó dại vậy . Bê qua rào chông thép cao 2m thì ít nhất phải 2 và thằng khỏe và phải có dây , có thang và có mẹo ..nó sẽ không thần kinh mà làm thế , vừa nặng vừa dễ lộ - bê 2 bánh qua rồi bê 2 bánh tương tự vào sao ..mà lộ là không thể chạy thoát ( em ngồi un ngắm hàng rào và đặt mình vào nó xem bê thế nào - thang còn khó hơn nữa ).
Nó phải lấy vào tối khuya..nhất là tối đợt mưa bão kỳ đó ..vì ban ngày thì bên này rào sắt đối diện xe em là vỉa hè lớn, luôn có 1 quán nc của 1 bà cô địa phương. Mặt đường ban ngày đông tấp nập ..Sẽ lấy tối mưa và rẩt khuya vì tp du lịch ng ta dễ qua lại cả ngày lẫn tối , chỉ trừ tối khuya và mưa gió , tối còn hợp lý nữa khi em quan sát thấy đoạn đường này đèn đóm yếu ớt và rất thiếu..gần như ko có đèn đường . Em kết luận : vậy là nó lấy tối hoặc đêm .

Kẻ lấy bánh xe em phải 1 kẻ có xe cùng loại, lốp mòn nhưng bẩn tính muốn ăn trộm chứ ko mua . Xe sẽ cùng đời cùng phom thì mới trùng lazang vv . Nó mới biết cách và nó có dụng cụ tháo tương ứng. Nó phải qua lại đây nhiều và sống ở gần đây , quá lắm 30 km ..nó thậm chí ngồi un tại quán vỉa hè bên hàng rào và ngắm nhìn bánh xe em nhiều ngày trong cự ly 1m , phát hiện xe để đó lâu ko đi , biển số tận HN, nó thông minh , nảy số và sẽ lên phương án như sau...

Nó sẽ đưa xe vào gửi tối và lấy ra ngay trong tối hoặc đêm đó ..đỗ ngay sau hoặc trước xe em , cách tối thiểu 80cm , tiến hành thao tác tháo 2 bánh em và tráo 2 bánh nó vào thay thế . Tổng thời gian làm việc này là dưới 20 phút ( em mang xe ra 1 ga ra lành nghề . Yc 1 thợ ra em hướng dẫn , đưa dụng cụ tháo của xe và yc họ tháo lắp với tốc độ nhanh nhất , yc đặt kích 1 phát ăn ngay, dùng chân đạp tròng mở ốc với lực dứt khoát nhất, tay bám ray nóc vv . Làm thử 2 lần và làm thật 2 lần . Tháo ra tra vào 4 bánh hết 11 phút dưới bàn tay rất điêu luyện và thao tác tự do , tư thế bt không gò bó )
Em chưa bao giờ tự thay bánh xe cho mình tuy biết cách, nhưng đã từng thay bánh xe cho bạn và là xe sedan . Vì vậy em chạy tìm các gara sửa và rửa xe trong bán kính 5km thuê 1 chỗ làm thao tác này thật chuyên nghiệp xem khả năng ng ta nhanh đến cỡ nào ) và ngầm trao giải cho các thợ ở gara rửa , sửa, làm lốp vv trong bán kính đó . Ai thấy xe nào có các đặc điểm như sau.....chụp biển số và nt . Em sẽ giữ bí mật tt và trao thưởng ngầm 5 tr nếu tìm trúng bánh em .
Chiếc xe tráo bánh phải có đôi bánh trước hoặc sau đi cặp..do vậy bánh em sẽ cùng sau hoặc cùng trước ..kẻ cắp sẽ biết tại sao làm như vậy.. nhưng khả năng cao nó sẽ lắp ở bánh trước . Bánh em mới lăn 1,5 vạn km..( cái vị trí bánh thì em đã đoán nhầm ).
Kẻ lấy bánh khả năng cao là dân chạy xe dịch vụ ..làm nghề liên quan tới xe với các cung ngắn , quen thuộc ..và khả năng cao là tối đa 40 tuổi.
Dân sd xe cá nhân ko ai làm trò này.. nghiện mới làm..mà nghiện thì nó bán cả xe nó chứ lấy bánh làm gì . Em phán đoán tiếp .

1 đặc điểm mình em biết. Đó là trong 1 đêm mưa gió rất lớn ở HN , hôm em mua cái xe đc 1 tháng ..tầm 23h em lùi xe ra khỏi 1 ngõ nhỏ lần đầu vào. Và lùi tỳ 1 bánh sau vào 1 đống gì như đống rác nhỏ..ai dè từ đó lao ra 1 con chó..nó kinh hoàng bỏ chạy và sủa inh ỏi trong mưa .. té ra em lùi trúng cái chuồng chó nhà cụ nào nuôi ở góc đường. miếng tôn nhỏ lợp mái chuồng chó bung ra khiến chó chạy đc trong đêm mưa và miếng tôn cứa 1 rãnh nông hơn 1mm dài 8cm. Xét ko vấn đề em kệ bánh đó . Nhưng do rất lười rửa xe nên vết này bám bụi dễ khiến em nhìn ra , ng khác không biết. Và tên trộm cũng ko thể biết. Chưa kể mọi lốp còn nguyên cái chấm sơn vàng từ nhà sx.
 
Chỉnh sửa cuối:
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top