- Biển số
- OF-706488
- Ngày cấp bằng
- 3/11/19
- Số km
- 1,288
- Động cơ
- 104,330 Mã lực
- Tuổi
- 35
Tèn tén ten, chong núc trờ cụ Thối biên tiếp e hóng các cụ mợ "trim" nhao ^^Lời hay ý đẹp chưa đến được chính chụ thì các cụ đã bươi ra thế này thì vất vả cụ ấy quá.
Tèn tén ten, chong núc trờ cụ Thối biên tiếp e hóng các cụ mợ "trim" nhao ^^Lời hay ý đẹp chưa đến được chính chụ thì các cụ đã bươi ra thế này thì vất vả cụ ấy quá.
Em nợ mai e tiêm trả, lão thích tiêm bắp hay tiêm môngTôi rót cho cả 3 ông rồi mà, mén mén ra để người ta còn đong Trang

Bài của giáo chủ dài quáHình như cụ chưa đọc hết bài đó![]()

Ven bẹn, dững chỗ khác nát hết ồi, em nghiện nặng màEm nợ mai e tiêm trả, lão thích tiêm bắp hay tiêm mông![]()

Ôi giời, lúc đấy mà dậy nhỡ nhìn thấy "nó" chắc em ngất luôn, thà cứ tranh tối tranh sáng vậy còn hơn cụ ạ. Với lại 2 đồng nghiệp kia đều là nam chả lẽ em lại chạy qua ở ké như cái ông Hans nhà bác thối thì chết em à
Mợ tả e ko ngủ nổi, 2 cảnh tiếp diễn nhau quá sợ í
Mà mợ đúng là chúa lạc đàbị ấy cả đêm mà ko dám kêu tiếng nào chứ !!!
![]()
, lúc đó e chưa chồng chưa người yêu cụ ạ
.Giáo chủ tuệ minh giáo cóp bết như cái máy, dưng thi thoảng à ơi còm đáp như người, thế mới tàiBài của giáo chủ dài quá![]()
Em sợ đấy là 1 nhóm dùng chung nick. Tại thấy lắm lúc ăn chửi xml nhưng sau lại cop paste như không.Giáo chủ tuệ minh giáo cóp bết như cái máy, dưng thi thoảng à ơi còm đáp như người, thế mới tài
Vâng cụ, nhiều lúc em cũng thấy vậyGiáo chủ tuệ minh giáo cóp bết như cái máy, dưng thi thoảng à ơi còm đáp như người, thế mới tài

Ờ, càng ngày các viễn cảnh mợ mở ra càng rùng rợn ^^Ôi giời, lúc đấy mà dậy nhỡ nhìn thấy "nó" chắc em ngất luôn, thà cứ tranh tối tranh sáng vậy còn hơn cụ ạ. Với lại 2 đồng nghiệp kia đều là nam chả lẽ em lại chạy qua ở ké như cái ông Hans nhà bác thối thì chết em à, lúc đó e chưa chồng chưa người yêu cụ ạ
.

Em kể tiếp về cái phòng đấy ạ. Sau khi anh kia cáo ốm về HN thì trường có cử một chị khác lên thay. Chị này sinh năm 74, tính hơi đồng bóng, e nghe mọi người kể là chị ấy thường đi theo hầu đồng rồi còn biết xem bói nữa. Khi chị ấy lên, e ngỏ lời mời chị ấy ở chung phòng nhưng chị ấy không chịu, bảo là ở một mình thoải mái hơn. Về phần em, suốt 3 tháng ròng rã các sv nữ thay nhau đến ngủ với em nên e không mộng mị hay gặp bất cứ cái gì khác nữa.Mợ biên đều tay nhé. Cái phòng ấy có vấn đề không biết mợ có tìm hiểu rõ hơn không ạ?
Ma của mợ trốn kỹ quáNăm người bọn em được 3 bác người địa phương chở bằng xe máy, hai cậu thanh niên thôn, người dân tộc chở kẹp 3, riêng em được ưu ái ngồi sau bác cán bộ xã trên chiếc Wave Tàu màu đỏ đen. Hoàng hôn trong mưa phùn nặng hạt bỗng trở nên vội vàng, tàn dư yếu ớt của chút ánh sáng cuối chiều đông nhòe dần đi nhanh chóng, núi rừng tím sẫm.
Đi xe máy thực ra là để cho đỡ phải cuốc bộ trên cái đoạn được lầy trợt ngoằn nghèo, để trốn cho nhanh khỏi bóng tối ùa đến, chứ thực ra thì đường từ ủy ban về nhà bác cán bộ xã cũng không xa lắm. Sau gần chục phút lọc xọc, chồm chồm ( không biết hai xe kia như nào, còn bác cán bộ xã thì bảo em cứ ngồi yên, cấm động đậy, không thò chân xuống), chạy vòng già nửa quả đồi, thì đến nơi… Trên sườn dốc, bên tay phải đường, ánh lửa hồng thanh bình nhấp nháy dưới mái bếp như đón chào, cảm giác ấm áp từ đâu ùa tới, quấn quýt lấy bước chân vội vã
Ở đây chưa có điện, đường điện mới được kéo vào đến ủy ban. Bếp là bếp củi, đèn thì thắp đèn dầu cũ kỹ và nhà nào cũng có vài cái đèn ắc quy xách tay của TQ – loại đèn vẫn được biết đến với cái tên đèn soi ếch, khá phổ biến lúc bấy giờ.
Mâm cơm nhanh chóng được dọn ra, đơn giản chỉ là gà luộc và đĩa rau luộc, nhưng sự nồng hậu của vợ chồng bác chủ nhà cùng với sóng sánh ánh đèn trên miệng chén rượu nồng, phút chốc cái rét, cái đói sau cả ngày ngồi xe dường như tan biến vào hư không.
Cánh đàn ông rôm rả, ồn ào, hào hứng. Em thì ngồi thủ thỉ với bà chủ nhà cùng ba bé nhỏ, cách nhau chừng 2 tuổi là cùng. Vợ chồng bác cán bộ xã đều là người dưới xuôi, cùng quê Hà Sơn Bình, bác trai thì đi bộ đội lên Lào Cai, sau năm 90, phục viên về huyện, rồi về xã, rồi gặp bác gái lúc đó làm ở vật tư nông nghiệp. Bây giờ thì bác trai về hẳn xã làm việc, bác gái có sạp bán chút ít đồ lặt vặt ở chợ. Nhà bác là gần ủy ban nhất, nên bác trai được giao luôn nhiệm vụ giữ chìa khóa, thường trực đón khách như hôm nay.
Cơm nước xong xuôi, mọi người lục tục đứng lên, chuẩn bị quay trở lại ủy ban. Bác gái cũng thu xếp mâm bát xuống dưới nhà rồi lên nhà trên cầm đèn tiễn khách. Ra đến sân, bỗng nhiên bác gái nắm vào cái balo em đeo trên lưng ( hồi đó em có thói quen đi đâu cũng khư khư đeo theo cái balo, trong khi mấy vị cùng nhóm thì hầu như vứt đồ lại trên xe), bảo em ở lại nhà bác ngủ đêm nay, sáng mai bác trai đèo ra..ngoài đó không có giường chiếu chăn ấm gì, nằm ở hội trường lạnh lắm, mấy ông kia thì còn có rượu, chứ cháu thì ở đây cho ấm
Em phần vì ngại lạ nhà, phần thì quen với buổi tối có điện rồi, lại để còn cắm sạc cho cái Nokia 8210 màu trắng sứ đã cạn pin vì chơi game trên xe từ chiều (sóng di động vào đây là mất sạch, vùng núi hồi ấy gần như không có sóng, cái điện thoại khi ấy chỉ là màn đơn sắc, tít tè với dăm cái game cơ bản cũng đã là cả niềm vui cuộc sống rồi …), nên cố gắng khéo từ chối, nói là phải ra cùng đoàn công tác để tối còn chuẩn bị tài liệu … Lại bác chủ nhà và hai cậu thanh niên thôn đưa nhóm em ra ủy ban.
Đến nơi, hai cậu thanh niên chào rồi quay xe về trước, còn bác cán bộ xã thì xủng xẻng chùm chìa khóa đi mở cửa, bật điện cho nhóm em. Bác dẫn mọi người vào hội trường trên dãy nhà ngang, xắn tay cùng mấy anh em kê dọn lại chút ít bàn dài, ghế băng, tạo ra chỗ nằm tạm ổn cho mấy người qua đêm. Có tí men vào, hình như cánh đàn ông rất hào hứng thì phải, sếp thường ngày cạu cọ và nóng tính như lửa, thế mà bây giờ cũng tay chổi tay xẻng quét dọn đảm đang ..hì hì
Khi em cùng mọi người đang hối hả xách đồ từ xe vào, chạy băng qua khoảng sân thì thấy bác cán bộ đã mở cửa, bật đèn ở một phòng nhỏ dãy nhà dọc. Ít phút sau, bác lên hội trường, chào mọi người, dặn dò mấy ý đại loại như là đêm sương núi rất buốt, anh em dưới xuôi lên dễ ốm, khi ngủ thì đóng hết cửa lại, buộc chặt ( cửa sổ rệu rã, chẳng có đủ chốt hay móc nữa) rồi dẫn em ra ngoài hè, trước cửa hội trường, bác chỉ tay xuống dãy nhà dọc (bên tay phải, nhìn từ hội trường xuống), có phòng mà bác vừa mở cửa, bác nói đấy là phòng cho em, có giường, gối và khả dĩ ấm áp kín đáo hơn, em sẽ ngủ ở đó cho tiện.
Nói xong, bác ngoảnh vào chào mọi người trong hội trường một lần nữa, rồi mới hối hả dắt xe, nổ máy. Ánh đèn pha cùng tiếng xe máy mờ dần rồi tắt hẳn. Em vẫn đứng trước cửa hội trường, bây giờ mới chú ý nhìn xung quanh…
Mặc dù là có điện, nhưng đường điện kéo đến ủy ban là hết, tức là điện cuối nguồn, lúc này ánh sáng của bọn em là từ mấy bóng đèn tròn vàng nhợt nhạt trong hội trường, một bóng đèn trước thềm chỗ em đang đứng và ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ cửa sổ mở hé của cái phòng nhỏ dành cho em ở nhà dọc
Ánh đèn vàng quạch cố gắng rướn mình trong làn mưa cũng chỉ bám ra, rơi rớt được đến già nửa cái sân xi măng, chiếc Prado cơ bắp nằm cạnh cổng cũng chỉ ánh lên đôi đường nét yếu ớt trong ánh đèn vọng đến.
Phía sau lưng em, trong hội trường đã thấy tiếng cười nói ồn ã, không cần quay vào, em cũng biết 4 thầy trò đã lại an vị 4 góc với bộ bài trên tay, can rượu xách từ xe xuống chăm chỉ ngồi cạnh phục vụ…
Mùi thuốc lá thơm thơm ngai ngái bay ra, em vốn không thích mùi thuốc, đặc biệt là khi hút trên xe, nó ám hết vào quần áo, vào tóc … nhưng tự nhiên lúc đó thấy cái mùi khét khét ấy sao ấm áp lạ lùng
Gió càng muộn càng rét … Nhìn ra xa chỉ thấy núi đen sẫm ẩn hiện trên nền trời vừa tối vừa mờ mịt trong mưa phùn
Lúc đó khoảng 9h tối …
nhưng mợ nghề gì cũng thạo nhờ. Đến cái dây điện cuối nguồn cũng biết, ở tuổi 20 e ko để ý đc mấy cái đấy đâu.Đúng như e dự đoán, khi nào người mình mệt mỏi, bất cẩn, đặc biệt lúc mất bình tĩnh là ma dễ ám nhất ^^Em kể tiếp về cái phòng đấy ạ. Sau khi anh kia cáo ốm về HN thì trường có cử một chị khác lên thay. Chị này sinh năm 74, tính hơi đồng bóng, e nghe mọi người kể là chị ấy thường đi theo hầu đồng rồi còn biết xem bói nữa. Khi chị ấy lên, e ngỏ lời mời chị ấy ở chung phòng nhưng chị ấy không chịu, bảo là ở một mình thoải mái hơn. Về phần em, suốt 3 tháng ròng rã các sv nữ thay nhau đến ngủ với em nên e không mộng mị hay gặp bất cứ cái gì khác nữa.
Chị đồng nghiệp ở tiếp căn phòng kia. Hai ngày đầu em nghe ngóng xem chị ấy có phản hồi gì không thì không thấy động tĩnh gì. Đến ngày thứ 3, lúc ăn sáng e phát hiện mắt chị ấy thâm quầng, tâm trí lơ đãng. Em hỏi có phải đêm qua chị ấy mất ngủ không thì chị gật đầu rồi cũng không kể gì thêm. Bẵng đi hơn một tháng em nghe bọn sv kháo nhau "cô H (tên chị đồng nghiệp) cứ như bị ma nhập, thi thoảng trên lớp cô toàn nói linh tinh giống người mộng du, lần nào cô bị như thế cũng phải gọi cô thật to cô mới tỉnh, mà tỉnh rồi cô chẳng nhớ gì hết..." Tụi nó còn kháo nhau nhiều thứ nữa ví dụ, đang giảng bài chị đột nhiên quay ngoắt xuống lớp, gõ cái bốp vào đầu một đứa sv kêu "đến giờ ngủ rồi, ngồi đây làm gì..." Tin đồn ngày càng nhiều và đến tai Ban Giám Hiệu, họ đến gặp em với bạn đồng nghiệp thứ 3 kia hỏi rất kỹ về sinh hoạt hàng ngày, cá tính của chị H. xem chị có bị bệnh gì không. Chị H. thì ngày càng lầm lì, chị ít khi nói chuyện với tụi e, cứ đi về là vào phòng đóng kín cửa. Một đêm, e đang ngủ thì nghe tiếng hô hoán ầm ĩ, e với bé sv thức dậy chạy ra khỏi phòng, bên dưới thảm cỏ bên hông toà nhà vài người nhốn nháo, chạy xuống xem thì hoá ra chị H. nhảy từ tầng 1 xuống. May bảo vệ đi tuần đêm phát hiện ra chị và đưa đi viện. May nữa là chị chỉ bị gãy tay do khoảng cách không quá xa và bãi cỏ khá dày. Khi tụi e chạy vào viện, chị đã tỉnh, mặt trắng bệch, khóc nức nở đòi về HN ngay. Mọi người vỗ về mãi chị mới tỉnh táo lại. Chị kể, khi chị bắt đầu vào ở phòng đó chị đã phát hiện có một vong nam khá trẻ, người này rất cao to. Nhiều hôm ngủ chị còn mơ thấy người này cười với chị và kể rất nhiều chuyện nhưng khi tỉnh ngủ thì chị k bao giờ nhớ người đó đã kể gì. Tuần nào chị cũng mua trái cây về thắp nhang cho người đó. Vốn theo hầu đồng và tin chuyện tâm linh nên chị nghĩ mình k làm gì người ta thì người ta cũng k làm gì mình. Nhưng dù cúng bái thường xuyên thì người đó càng ngày càng quấy chị nhiều hơn. Có hôm chị cứ vừa thiu thiu ngủ người đó lại gọi chị dậy... nói chuyện. Chị luôn cảm giác có người đi theo. Mấy tin đồn thổi của sv chị cũng k biết có thật hay k vì bản thân k bao giờ nhớ những hành động đó. Tối nay lúc đi dậy ca tối về, chị mệt quá không kịp thay quần áo nằm vật ra giường nghỉ xong ngủ quên luôn, đang ngủ thì có người gọi chị dậy, kéo tay chị ra đầu hồi hành lang chỉ trỏ xuống bãi cỏ, chị thấy người kia đứng bên dưới vẫy tay ý bảo chị xuống. Chị vừa cúi đầu thì như có một lực mạnh đẩy phía sau khiến chị bị ngã xuống dưới...
Sáng hôm sau chị H. được người nhà lên đón về HN luôn. Chuyện chị H. nhảy lầu lan truyền khắp địa phương. Cuối cùng tụi em mới biết, cách đấy 3 năm có một anh là nghiên cứu sinh về trường này thực tập, ở đúng căn phòng đó và mất đột tử. Anh ấy mất hơn 1 ngày mới được phát hiện.
Mợ ấy chắc chỉ suy đoán vụ điện thôi mà cụ challenge kỹ thếMa của mợ trốn kỹ quánhưng mợ nghề gì cũng thạo nhờ. Đến cái dây điện cuối nguồn cũng biết, ở tuổi 20 e ko để ý đc mấy cái đấy đâu.
Rồ ga rồi tắt để xả hết gaz thừa với khí cho sạch động cơ. Em đoán thế ^^ nhưng chưa bao giờ làm. Mấy lão tài già lắm mẹo thật ^^
.
.Mợ ấy chắc chỉ suy đoán vụ điện thôi mà cụ challenge kỹ thế.
Cái vụ ngửi thấy mùi em đã từng dính chưởng rồi. Em ở ks, nửa đêm ngửi thấy mùi thức ăn ngào ngạt, khách sạn tên BM khá nổi tiếng ở Buôn Ma Thuột. Em ở tầng 4, đêm tỉnh dậy đi toilet xong phát hiện phòng mình có mùi thức ăn nồng nặc. Phòng thì kín, nhà ăn ks dưới tầng trệt mà k biết mùi chui từ đâu vào. Về sau e được nghe câu chuyện "ma nấu ăn đêm" và nhớ ra hiện tượng mình đã gặp, lúc ấy da gà cứ gọi là nổi khắp người.

Haha... Cụ quấn chăn chặt vào kẻo bị... hấp bây giờUi dza, ma lại còn nấu ăn trong phòng. E đang trùn chăn hơi nóng, tưởng tượng nó có đem mình đi hấp luôn ko
^^ ah mà mợ ý kể chuyện hay quá, e mải đọc cứ chắc mẩm ma sắp xuất hiện. Thế nào đến cuối đoạn vẫn chưa thấy ma ^^ e soi tị thôi mà ^^
.