- Biển số
- OF-814644
- Ngày cấp bằng
- 22/6/22
- Số km
- 12,851
- Động cơ
- 1,052,254 Mã lực
- Tuổi
- 41
Lái mấy em ấy có muốn không?Chết cười.
Mình thì căng thẳng mà mấy em tiếp viên cứ tươi như hoa.
Thề chứ có trả lương mình 1 tỷ cũng chẳng dám làm cái nghề này
Lái mấy em ấy có muốn không?Chết cười.
Mình thì căng thẳng mà mấy em tiếp viên cứ tươi như hoa.
Thề chứ có trả lương mình 1 tỷ cũng chẳng dám làm cái nghề này

Thôi thì cũng đành nhắm mắt đưa chânLái mấy em ấy có muốn không?
.Có tập em nhớ chỉ vì cái gioăng hay bu lông gì đó ở hệ thống thủy lực bị hao mòn không thay thế mà xong là tèo téo teo.. mất hơn 1 năm phục dựng mới tìm ra.. kể cũng tài.Tôi xem rất nhiều clip này rồi. Công nhận cảm phục năng lực của họ thật, nhất là khi nhìn cái mô hình nó lắp ráp lại toàn bộ máy bay, từ các mảnh vỡ họ thu lại được.
Nhiều khi lỗi từ những thứ bé như cái kim.

Tôi có lần bị rơi độ 1sec - hoặc ít hơn, đã hết hồn.Hồi 2000 em đi Banh Cốc xuống Đôn Mường bị rơi phát khoảng 4s, hồn vía lúc bấy có nhẽ đã tây du đến tận Nê Pan rồi. Cảm giác như thể ruột mình nó tuột ra khỏi lối cửa sau rơi hết xuống sàn. May mà không thấy hiện vật.
Tôi có lần xem cái D-check của Boeing 747.Có tập em nhớ chỉ vì cái gioăng hay bu lông gì đó ở hệ thống thủy lực bị hao mòn không thay thế mà xong là tèo téo teo.. mất hơn 1 năm phục dựng mới tìm ra.. kể cũng tài.
Thỉnh thoảng nhìn ra cánh máy bay thấy nó phần phật lên xuống như cánh chim đập em cứ nghĩ không hiểu có chịu được không hay gãy béng cánh![]()
Em do công việc nên tuần nào cũng ít nhất 2 lượt, máy bay cất cánh là mắt nặng chĩu lăn ra ngủ ngặt. Bay nhiều thành quen, cứ thấy trời mù trắng xóa, hay bay xuyên mây là nhiễu động, rung lắc tí thấy dễ ngủ hơn. Trời quang, bay êm thì lại chả ngủ được.Vì công việc thỉnh thoảng em vẫn đi nhưng thực sự mỗi lần bước chân vào trong máy bay lại có cảm giác căng thẳng. Lần nào không may gặp phải thời tiết xấu, máy bay rập rình rung lắc ói ra mật xanh mật vàng, sợ nhất là cảm giác máy bay rơi tự do, cái ghế của mình rơi hẫng ghê không thể tả, thần kinh căng như dây đạn
Cuối năm phải đi lại nhiều, mỗi lần đi một lần sợ
Thực ra D.B vẫn bay và bay nhiều là khác, cho đến sau WC 1994 tại Mỹ thì mới dừng đi máy bay. Một trong những lí do là trong chuyến bay cuối cùng của D.B, máy bay bị trục trặc nhưng vẫn hạ cánh an toàn. Tuy nhiên sau lần đó + với nỗi sợ độ cao có sẵn, anh nghỉ chơi với máy bay luônHội chứng này nhiều người bị, nhưng chí ít như cụ vẫn dám bay, Dennis Berkamg thời đá Arsenal còn nhất quyết không bay, đá cup châu Âu mà chỉ đi đường bộ nên nhiều trận HLV cho nghỉ luôn.

1 tỷ á, em có mà 2 tỷ cũng đành chịuChết cười.
Mình thì căng thẳng mà mấy em tiếp viên cứ tươi như hoa.
Thề chứ có trả lương mình 1 tỷ cũng chẳng dám làm cái nghề này

Cụ lái mái bai đê, phê lòi đấytôi bị đây lày đồng chí ạ
chưa lói mái bai. thậm chí ngồi cáp treo đã kinh lắm rồi.

Cháu bay 30 năm rồi mà vẫn thấy gai gai mỗi lần bay đó cụ, cụ chưa bị quả máy bay rơi không trọng lực rồi, đái ra quần đóSố cụ nhọ hay sao mà gặp nhiều chuyến bay xấu thế
Em bay xoành xoạch 20 năm nay trộm vía toàn ngon lành
Em đọc thấy bảo nó là phương tiện an toàn nhất đó cụ. Em đi mb thì tiếp viên vài lần lay gọi : dậy đi anh ơi, ngồi dậy thắt dây an toàn, sắp hạ cánh rồi..Vì công việc thỉnh thoảng em vẫn đi nhưng thực sự mỗi lần bước chân vào trong máy bay lại có cảm giác căng thẳng. Lần nào không may gặp phải thời tiết xấu, máy bay rập rình rung lắc ói ra mật xanh mật vàng, sợ nhất là cảm giác máy bay rơi tự do, cái ghế của mình rơi hẫng ghê không thể tả, thần kinh căng như dây đạn
Cuối năm phải đi lại nhiều, mỗi lần đi một lần sợ

em cũng có cảm giác sợ, căng thẳng khi lái mái bai.Vì công việc thỉnh thoảng em vẫn đi nhưng thực sự mỗi lần bước chân vào trong máy bay lại có cảm giác căng thẳng. Lần nào không may gặp phải thời tiết xấu, máy bay rập rình rung lắc ói ra mật xanh mật vàng, sợ nhất là cảm giác máy bay rơi tự do, cái ghế của mình rơi hẫng ghê không thể tả, thần kinh căng như dây đạn
Cuối năm phải đi lại nhiều, mỗi lần đi một lần sợ