Em thấy tranh luận này cho vui thôi chứ ko thống nhất các khái niệm cơ bản thì ko bao giờ phân thắng bại thành ra thớt mới vui vậy

Em mạo muội phân mấy cái dư này:
1 Luật pháp: Cái này là ai cũng phải tuân thủ rồi, ko bàn cãi, cãi là đi tù

.
2. Quyền tự do của con ng về các vde ko quy định trong luật, quyền này cần đc tôn trọng. Ví dụ quyền kết hôn, sinh con, thờ cúng, tôn giáo... Mỗi ng có quyền đc thực hiện theo truyền thống gia đình, mong muốn của bản thân, dkien cụ thể... Ai dè bỉu ng khác về vde này là kém văn minh.
3. Truyền thống/văn hóa/đạo đức: Những thứ ko nằm trong luật nhưng có giá trị tốt đẹp, đc XH công nhận, chia sẻ và thực hành. Ví dụ: chăm sóc hiếu thảo với bố mẹ, giúp đỡ ng khác (ngoài những gì quy định bởi luật), tưởng nhớ tổ tiên, thờ cúng gia tiên, văn hóa giao tiếp, ăn mặc... thường đc coi trọng, khuyến khích, chia sẻ... trong XH, và trong gia đình như văn hóa hay nề nếp gia đình. Những ng đi ngược với giá trị này thì có thể bị nhắc nhở (trong gia đình) hoặc dè bỉu ngoài XH, mức độ nặng nhẹ tùy theo từng giá trị hay cộng đồng cụ thể.
4. Hủ tục: Những "truyền thống", thói quen ko tốt hoặc đã ko còn phù hợp với XH hiện tại ( phân biệt giới tính, vùng miền...). Cái này có tính thời điểm và hoàn cảnh cụ thể, kiểu 20 năm trc là đúng nhưng giờ đã ko còn đúng nữa. Ví dụ 20 năm trc nhuộm tóc, xăm mình là rất kinh mà giờ thì chả ai qtam.
Đi ra XH em nghĩ một ng bất kỳ sẽ phải đảm bảo tuân thủ pháp luật, ng văn minh sẽ tôn trọng quyền tự do của ng khác, tôn trọng và gìn giữ văn hóa, truyển thống mà mình cho là tốt (nhưng ko dè bỉu ng khác khi ng ta ko có cùng quan điểm như mình đó chính là tôn trọng quyền tự do của ng khâc), ko cổ súy hay theo các hủ tục (phân biệt giới tính, vùng miền...).
Quay lại vde chính là phân chia tài sản. Việc chia cho con gái hay trai hay ko chia ai là quyền tự do của bố mẹ và đc pháp luật công nhận.
Nhưng việc chia không "công bằng" có thể dẫn đến việc con cái ko vui, tủi thân, ghen tị, mất đoàn kết thậm chị hậu quả còn lớn hơn (anh em tranh giành oánh giết nhau, oán hận bố mẹ...). Vậy nên nếu bố mẹ có "tầm nhìn" sẽ cố gắng làm sao để giảm rủi ro dẫn đến "bất ổn" trong và sau khi phân chia tài sản và tăng hiệu quả hỗ trợ con cái. Sẽ không có công thức chung và đúng duy nhất cho mọi gia đình nhưng những yếu tố cần xem xét có thể là 1. Tính công bằng: ai phải bỏ nhiều công sức, tiền bạc thời gian chăm sóc bố mẹ thì đc nhiều hơn; 2 Tính hiệu quả: cho đứa nào giỏi tốt tính để nó giữ và hỗ trợ đội còn lại; 3. Tính cấp bách: cần cứu những đứa yếu thế ví dụ bệnh tật ốm đau, thiếu năng lực nhận thức.4. Tính minh bạch: Nên trao đổi rõ ràng và lý do vì sao cho tất cả các bên để mọi ng hiểu và chia sẻ. Bổ sung thêm 5. Tính pháp lý: suy nghĩ truyền thông xong xuôi thì nên làm tờ di chúc nữa là đẹp

(em ghét số 4 nên phải nghĩ thêm 1 điểm)
Nếu chỉ đơn thuần là dựa trên giới tính để chia thì theo em đó chính là "hủ tục" và có thể tiềm ẩn nhiều vde trong tương lai.