Em mà bị mắng thế là giống cụ Bùii luônLão 3p bị mắng chưa chừa à, đừng nghĩ NT thì được tha thứ mãi nhé.![]()

Em mà bị mắng thế là giống cụ Bùii luônLão 3p bị mắng chưa chừa à, đừng nghĩ NT thì được tha thứ mãi nhé.![]()

Game thì hầu như đứa nào cũng nghiền nên nếu có dt hay ipad là sẽ mất khá nhiều tg vào nó cụ ạ.Nhà em lớp 7 vẫn cấm tiệt. Tuổi này dễ nghiện lắm, cả trai lẫn gái không dứt ra được đâu.
Ơ có cả ngày của cha mà, tôn vinh là em nhận hết, cứ có quà là.em vui rồiTrước có người bảo nghề của chúng tôi có ngày được tôn vinh là vì ngày thường không được coi trọng, nên thôi chúng tôi không cần tôn vinh mà chỉ cần được bình đẳng với các ngành nghề khác thôi ạ.
Ơ, cứ có ngày là có quà, nhận đi tội gìOh, cứ để hữu xạ tự nhiên hương, trăng đến rằm thì trăng tròn đi mẹ cháu![]()
À những ngày còn lại thì mình tự thưởng Vâng, cụ biết đội vợ lên đầu là em mừng cho cụ ạ, gia đình mãi mãi hạnh phúcMợ đọc còm trên của em đi ạ.![]()
Em nghe nói thế và chỉ kể lại thôi ạ. Ý người ta là đừng chỉ làm hình thức.Em lại nghĩ: ngày này coi trọng hơn những ngày coi trọng kia thôi. Suy cho cùng, ai cũng từ đấy mà ra cả.![]()
Kệ đi. U17 ưu tiênĐang xiem Ác -xơ - lồ đá nhé![]()
![]()
Mẹ: xem điện thoại, mắng bố.Mợ xem mẹ cháu nào đây có khi phải tôn vinh mẹ này chuẩn nóc nhà nè
![]()
Em chia sẻ thêm chút về việc sử dụng điện thoại của mấy nhóc nhà em. Vì tụi nhỏ đa số từ lớp 1, lớp 2 là phải tự đi học, sáng tới trường học, ăn uống tại trường, rồi học thêm ngoại khoá ở trường hoặc tham gia chơi thể thao ở CLB hoặc cung thiếu nhi. Thế nên tụi em thấy các cháu phải có điện thoại để liên lạc.Cái này là zalo nhóm Gia đình mình luôn ạ, các con cũng có zalo rồi nhắn vào ạ? Em hỏi chút, vì con em chưa có đth, con gái cũng lớn lớn đòi ipad rồi
Cụ và chị nhà làm quá giỏi việc này, cụ kiên nhẫn vậy thì chắc chắn cũng là yếu tố ko nhỏ góp phần.Em chia sẻ thêm chút về việc sử dụng điện thoại của mấy nhóc nhà em. Vì tụi nhỏ đa số từ lớp 1, lớp 2 là phải tự đi học, sáng tới trường học, ăn uống tại trường, rồi học thêm ngoại khoá ở trường hoặc tham gia chơi thể thao ở CLB hoặc cung thiếu nhi. Thế nên tụi em thấy các cháu phải có điện thoại để liên lạc.
Thường thì tụi em cho các cháu dùng loại điện thoại chỉ có chức năng nghe gọi. Nhưng từ lớp 6 thì tụi em đã cho các cháu sử dụng smartphone vì cần để dùng app học tập của nhà trường. Với cả em ở xa nên cũng cần các con có smartphone để tiện giao tiếp và liên lạc. Về game thì để hạn chế các cháu chơi game trên điện thoại sẽ có thể dẫn tới hỏng mắt. Nên em có sắm cho các cháu PlayStation để các chơi trên tivi cho đỡ phần nào ảnh hưởng tới mắt hơn.
Chúng em không cấm các cháu chơi game nhưng luôn có các quy định rõ ràng và yêu cầu các cháu tuân thủ. Biết là khó nhưng mẹ các cháu nghiêm khắc ngay từ đầu nên tụi nhỏ cũng cố gắng tuân thủ. Ngoài ra việc quan trọng nhất là tụi em luôn hướng các cháu tham gia 1 bộ môn thể thao nào đó. Mà muốn như vậy thì đầu tiên mình phải mất công tìm hiểu và tham gia cùng các con từ nhỏ. Có như vậy các cháu mới có dần sự ham muốn.
Thường khi hướng được nhóc lớn có đam mê thể thao, cố gắng tuân thủ nề nếp rồi, thì các nhóc sau mình cứ thế mà thực hiện tiếp thôi. Cái chính là cùng các con tìm được sự đam mê và phù hợp. Chính nhờ có các CLB, những người huấn luyện viên từ võ thuật, bơi lội, bóng đá, bóng rổ, CLB PCCC,... mà các nhóc nhà em đã có ý thức hơn. Chứ thật sự là không bố mẹ nào quản được hết mọi lúc mọi nơi của các con. Mà càng cấm đoán thì càng có thể khiến các con nảy sinh sự phản đối ngầm trong ý thức.
Khi thấy các con có đam mê về 1 môn thể thao nào đó là em thấy mình đã thành công được bước đầu rồi. Lúc đó chỉ biết chờ mong ở những người HLV, người thầy trực tiếp dậy dỗ các con. Họ sẽ giúp các con có được sự đam mê, qua đó nâng cao ý thức, tính kỷ luật cùng tinh thần đồng đội, cũng như trách nhiệm chung. Thật sự khi là thành viên của 1 CLB hay 1 nhóm nào đó, các con sẽ có được 1 sự thay đổi khá tích cực.
Tất nhiên môi trường các con em được lớn lên, xã hội có thể nói là khá an toàn cho trẻ em. Những người làm trong ngành giáo dục, cũng như trong đào tạo thể thao học đường, đa số là những người thực sự có tâm huyết. Họ sẵn sàng làm việc vì mục đích ươm mầm cho thế hệ trẻ. Chỉ những ai tận mắt chứng kiến, hay trải qua rồi thì mới thấy được những điều tưởng chỉ có trên hô hào lý tưởng, mà thật ra nó hiện hữu rất giản dị giữa đời thường.
Cho tới thời điểm này, tụi em vẫn luôn để các cháu tự giác, không cấm đoán gì cả, miễn sao không vượt khỏi giới hạn đã cùng nhau cam kết. Các cháu hiện tại đều vâng lời, khoẻ mạnh, tự giác trong học tập, chơi thể thao, âm nhạc và hỗ trợ bố mẹ việc nhà.
Em thấy để tìm được 1 đam mê cho các con không hề đơn giản. Quan trọng không kém là ấn tượng ban đầu khi con tiếp xúc với các môn thể thao hay các môn ngoại khoá. Mà thường lúc này vài trò của người thầy, người HLV rất quan trọng. Chính họ mới là người khởI nguồn đam mê của các con chứ không phải bố mẹ.Cụ và chị nhà làm quá giỏi việc này, cụ kiên nhẫn vậy thì chắc chắn cũng là yếu tố ko nhỏ góp phần.
Nhà em có bé gái lên 10 và trai lên 8, đều đang học tiểu học, em thường xuyên, cố gắng trong khả năng chuyện trò với chúng.
Nhưng có 1 điểm, con gái em rất "Xù lông" khi em đề cập tới Bất kì 1 hoạt động ngoại khoá nào (Bơi, Võ, Đàn, Vẽ), hoặc một môn mới/kiểu khác thông thường.
Em cũng thử nhiều cách tiếp cận, đều ko khả quan, có đợt "dụ dỗ" đi học đàn, nhưng em cảm giác con học như học Toán, nên lại dừng.
Như hè này, em tìm đủ cách để bé chấp thuận đi học bơi nhưng bé từ chối hoàn toàn. Rủ đi bơi với mẹ thì ok, chơi chơi nước vậy chứ nói đi học nghiêm túc là ko.
Ck em thì hơi khắt khe chỗ này, nhiều lúc muốn em "ép", nhưng em chưa dùng phương pháp đó, từ đợt "nịnh" đi học đàn em đã thấy ko ổn rồi.
Bé học trên trường chăm ngoan ko quá xuất sắc nhưng hoàn thành tốt, thích đánh cờ, đọc truyện, xem hoạt hình như bao trẻ khác.
Bé vẫn trao đổi giao tiếp với mẹ bth, những việc như mẹ vào diễn đàn em vẫn kể với bé, mẹ con chuyện trò nhau ok.
Riêng điểm trên, quả thực em tắc quá.
Đấy, thấy sướng mắt chưa.Kệ đi. U17 ưu tiên
Vod!1-0 cho Arsenal![]()