- Biển số
- OF-327727
- Ngày cấp bằng
- 19/7/14
- Số km
- 132
- Động cơ
- 257,557 Mã lực
"Ruồi Trâu", vẫn ấn tượng với bức thư cuối cùng !
Câu này chuẩn quá, cụ cadan nhỉ ? Mới gần đây thôi, có một chú em ở công ty có con sắp vào cấp 1. Chú ấy hỏi em là nên chọn trường nào cho F1. Em bảo là chú cứ đi một vòng những trường gần nhà nhất, vào xem nhà vệ sinh. Trường nào có nhà vệ sinh sạch sẽ nhất, thì cho con mình học trường đó. Nhà vệ sinh là nơi ít ... vệ sinh nhất, tiêu chuẩn thấp nhất, lại không phải cái phơi bày ra ngoài cho người ta xem, nếu nó sạch sẽ, thì nơi khác cũng sẽ sạch sẽ.Muốn biết một XH văn minh đến đâu thì nhìn vào nhà tù của họ

Cụ đọc và thích đuọc Dos và Proust là hơi đáng nể đấy
em có cả hai nhưng thú thực là ko hợp tông
nhưng biết là Dos vô cùng ảnh hưởng tới văn hoá phương Tây
Ngay cả 1 phim gangto như Con Air mà còn có đoạn dẫn lời Dos: Muốn biết một XH văn minh đến đâu thì nhìn vào nhà tù của họ”
cái này quá đúng luôn
![]()
![]()
Có 100 cho 1 cũng đc mà mợ, em thì chỉ thấy là phải lựa ng mà yêu thôiEm đọc truyện này dc bài học là kg được dại giai, yêu gì thì yêu kg đc đưa tiền cho giai.
Giúp đỡ thằng anh họ Sakler, yêu nhau thắm thiết thế mà cho tiền phát là nó đi biệt yêu con khác liền.

Em với anh trai em đều có bạn học Văn, vậy nên bao sách mang cho bạn mượn hết, cả từ điển TV... Hồi đó ko nghĩ gì sau này mới thấy tiếc cụ ạ, vì toàn bản cũ có rất nhiều chú thích.Bố em còn soạn cả giáo án đánh máy em đọc cũng rất hay, nhưng sau nhiều lần chuyển nhà, sửa nhà rồi cũng mất hết.[QUOTE="Smile1102, Nhà em có quyển Chinh Phụ Ngâm do một Nxb trong nam in từ những năm 5 mấy. Thầy giáo dạy Văn em mượn xong thủ luôn không trả làm em tiếc đứt cả ruột.
Thầy củ chuối cụ nhỉ[QUOTE="Smile1102, Nhà em có quyển Chinh Phụ Ngâm do một Nxb trong nam in từ những năm 5 mấy. Thầy giáo dạy Văn em mượn xong thủ luôn không trả làm em tiếc đứt cả ruột.
Không nhớ nhà văn nào đó đã từng nói : "Vào truyện của Dos là thấy tối mặt xẩm mày lại ngay".Câu này chuẩn quá, cụ cadan nhỉ ? Mới gần đây thôi, có một chú em ở công ty có con sắp vào cấp 1. Chú ấy hỏi em là nên chọn trường nào cho F1. Em bảo là chú cứ đi một vòng những trường gần nhà nhất, vào xem nhà vệ sinh. Trường nào có nhà vệ sinh sạch sẽ nhất, thì cho con mình học trường đó. Nhà vệ sinh là nơi ít ... vệ sinh nhất, tiêu chuẩn thấp nhất, lại không phải cái phơi bày ra ngoài cho người ta xem, nếu nó sạch sẽ, thì nơi khác cũng sẽ sạch sẽ.
Nhà tù có lẽ cũng là cái nhà vệ sinh của xã hội, nơi mà các chuẩn mực về đạo đức, phẩm hạnh, văn minh, quyền con người, là thấp kém nhất. Thậm chí những quyền cơ bản như tự do thân thể, quyền riêng tư, quyền tiếp cận giáo dục, y tế còn được mặc nhiên loại bỏ. Đó cũng là nơi mà ít được người khác ngó ngàng tới, và chủ nhà thì chẳng bao giờ mang ra để khoe với người ngoài cả. Đó là nơi mà ai đi vào cũng có quyền bịt mũi, cau mày.
Dostoevsky rất giỏi đẩy người đọc vào những lựa chọn khó khăn, những hoàn cảnh éo le, nơi mà bạn phải vắt tay lên trán suy ngẫm xem nếu là mình thì mình nên làm gì. Sẽ cực kỳ đơn giản nếu như chúng ta ngồi uống trà đàm đạo và nói rằng giết người là một tội ác, nhưng, ông ấy đã đẩy vấn đề đó tới giới hạn của nó. Nếu kẻ bị giết là một kẻ tệ hại, vô dụng, độc ác ? Nếu cái chết đó mang lại cuộc sống tốt đẹp cho tất cả mọi người ? Nếu những người được hưởng lợi là người thân của bạn ? Nếu như không có cái chết đó, những người thân của bạn sẽ phải đối mặt với những lựa chọn cũng vô cùng khó khăn khác ? Và nếu như bạn phạm tội, bạn lại có thể cứu chuộc tội lỗi đó bằng cách làm một luật sư tốt ?
Điều em thấy nổi bật trong cách kể chuyện của Dostoevsky là ông ấy xây dựng những hoàn cảnh như trên rất tự nhiên, rất thật, không hề gượng gạo. Nó làm cho em cảm thấy như đó là những gì vẫn đang xảy ra ngay bên cạnh mình. Thậm chí, em còn cảm thấy như trên tay mình chính là chiếc búa ! Và biết đâu, trong một vài thực tại song song nào đó, rất có thể em cũng sẽ hành xử như Raskolnikov.
Nói tới đây mà không nhắc tới Nam Cao thì thấy có phần bất nhẫn. Thật sự nét bút hiện thực của cụ Nam Cao em thấy có nhiều điểm tương đồng với Dostoevsky. Cả hai đều mô tả cuộc sống quanh ta với tất cả những cái ác mà đôi khi ta từ chối nhìn vào nó, mặc dù ta biết nó tồn tại. Kiểu như ta từ chối nhìn vào cái ích kỷ, nhỏ nhen, thờ ơ của con người trong Lão Hạc, cái sỹ diện vô lối trong Đời Thừa, cái định kiến xã hội trong Chí Phèo. Họ bắt chúng ta phải làm cái việc là nhìn vào cái vực thẳm trong mỗi con người, điều mà ta thường không dám làm, vì "sợ nó nhìn lại mình". Nhưng đó là cách duy nhất ta hiểu ra đâu là lẽ phải. Đó không phải là việc nên né tránh, trái lại, đó là việc phải làm, đó là một việc hết sức đau thương, tuy nhiên đó là cách duy nhất để vượt qua bản thân mình.
Sorry cụ, em lại dài dòng rồi. Cái tội này chắc là lây của Proust, cụ nhỉ![]()
“Vạn ban giai hạ phẩmEm với anh trai em đều có bạn học Văn, vậy nên bao sách mang cho bạn mượn hết, cả từ điển TV... Hồi đó ko nghĩ gì sau này mới thấy tiếc cụ ạ, vì toàn bản cũ có rất nhiều chú thích.Bố em còn soạn cả giáo án đánh máy em đọc cũng rất hay, nhưng sau nhiều lần chuyển nhà, sửa nhà rồi cũng mất hết.
Cả đời bố em chỉ có giành tiền mua sách thôi. Nếu mà nói ở nông thôn nghèo cơm ko đủ ăn như nhà em thì rất hiếm nhà có nhiều sách như vậy (hoặc có khi chỉ có nhà em). Em vẫn nhớ vì nhà lụp xụp sách mối mọt nhiều mà phơi cả một sân cụ ạ.
cụ viết rât tốt ạCâu này chuẩn quá, cụ cadan nhỉ ? Mới gần đây thôi, có một chú em ở công ty có con sắp vào cấp 1. Chú ấy hỏi em là nên chọn trường nào cho F1. Em bảo là chú cứ đi một vòng những trường gần nhà nhất, vào xem nhà vệ sinh. Trường nào có nhà vệ sinh sạch sẽ nhất, thì cho con mình học trường đó. Nhà vệ sinh là nơi ít ... vệ sinh nhất, tiêu chuẩn thấp nhất, lại không phải cái phơi bày ra ngoài cho người ta xem, nếu nó sạch sẽ, thì nơi khác cũng sẽ sạch sẽ.
Nhà tù có lẽ cũng là cái nhà vệ sinh của xã hội, nơi mà các chuẩn mực về đạo đức, phẩm hạnh, văn minh, quyền con người, là thấp kém nhất. Thậm chí những quyền cơ bản như tự do thân thể, quyền riêng tư, quyền tiếp cận giáo dục, y tế còn được mặc nhiên loại bỏ. Đó cũng là nơi mà ít được người khác ngó ngàng tới, và chủ nhà thì chẳng bao giờ mang ra để khoe với người ngoài cả. Đó là nơi mà ai đi vào cũng có quyền bịt mũi, cau mày.
Dostoevsky rất giỏi đẩy người đọc vào những lựa chọn khó khăn, những hoàn cảnh éo le, nơi mà bạn phải vắt tay lên trán suy ngẫm xem nếu là mình thì mình nên làm gì. Sẽ cực kỳ đơn giản nếu như chúng ta ngồi uống trà đàm đạo và nói rằng giết người là một tội ác, nhưng, ông ấy đã đẩy vấn đề đó tới giới hạn của nó. Nếu kẻ bị giết là một kẻ tệ hại, vô dụng, độc ác ? Nếu cái chết đó mang lại cuộc sống tốt đẹp cho tất cả mọi người ? Nếu những người được hưởng lợi là người thân của bạn ? Nếu như không có cái chết đó, những người thân của bạn sẽ phải đối mặt với những lựa chọn cũng vô cùng khó khăn khác ? Và nếu như bạn phạm tội, bạn lại có thể cứu chuộc tội lỗi đó bằng cách làm một luật sư tốt ?
Điều em thấy nổi bật trong cách kể chuyện của Dostoevsky là ông ấy xây dựng những hoàn cảnh như trên rất tự nhiên, rất thật, không hề gượng gạo. Nó làm cho em cảm thấy như đó là những gì vẫn đang xảy ra ngay bên cạnh mình. Thậm chí, em còn cảm thấy như trên tay mình chính là chiếc búa ! Và biết đâu, trong một vài thực tại song song nào đó, rất có thể em cũng sẽ hành xử như Raskolnikov.
Nói tới đây mà không nhắc tới Nam Cao thì thấy có phần bất nhẫn. Thật sự nét bút hiện thực của cụ Nam Cao em thấy có nhiều điểm tương đồng với Dostoevsky. Cả hai đều mô tả cuộc sống quanh ta với tất cả những cái ác mà đôi khi ta từ chối nhìn vào nó, mặc dù ta biết nó tồn tại. Kiểu như ta từ chối nhìn vào cái ích kỷ, nhỏ nhen, thờ ơ của con người trong Lão Hạc, cái sỹ diện vô lối trong Đời Thừa, cái định kiến xã hội trong Chí Phèo. Họ bắt chúng ta phải làm cái việc là nhìn vào cái vực thẳm trong mỗi con người, điều mà ta thường không dám làm, vì "sợ nó nhìn lại mình". Nhưng đó là cách duy nhất ta hiểu ra đâu là lẽ phải. Đó không phải là việc nên né tránh, trái lại, đó là việc phải làm, đó là một việc hết sức đau thương, tuy nhiên đó là cách duy nhất để vượt qua bản thân mình.
Sorry cụ, em lại dài dòng rồi. Cái tội này chắc là lây của Proust, cụ nhỉ![]()
Kiểu họ viết thiếu hở cụ?Ngày đầu tiên nhìn thấy cuốn này, em cứ thắc mắc "tôi thế đấy" thì liên quan gì đến thép. Mà thép lại còn đã nữa.
Hồi nhỏ em nghĩ sao người ta ko viết Thép đã làm tôi thế đấy 
Hồi nhỏ em cũng mê mệt cuốn này. Với cả Tốt tô chan cô bé bên cửa sổ, Cô bé ở rừng đen là những cuốn mà đọc hay nhưng ko nặng nề, chỉ có điều con trai chắc ko thích.“Trên sa mạc và trong rừng thẳm” là tác phẩm em có ấn tượng mạnh mẽ thời niên thiếu. Chắc chắn e sẽ cho con trai e đọc khi vào tuổi 13, 14 như cậu bé Star trong tác phẩm.

Một người đàn ông chân chính sẽ bảo vệ người con gái mình yêu thương bằng mọi giá.Hồi nhỏ em cũng mê mệt cuốn này. Với cả Tốt tô chan cô bé bên cửa sổ, Cô bé ở rừng đen là những cuốn mà đọc hay nhưng ko nặng nề, chỉ có điều con trai chắc ko thích.
Có những cuốn như Tuổi thơ dữ dội sau này em cảm thấy rất tiếc là đã vội đọc khi còn nhỏ, chưa phù hợp.
Tôi đã làm thép ra như thếKiểu họ viết thiếu hở cụ?Hồi nhỏ em nghĩ sao người ta ko viết Thép đã làm tôi thế đấy
![]()