tỷ lệ li hôn ở vn hẳn phải cao hơn công bố này rồi, các nc châu âu tỷ lệ cao thật
Em nghe đoạn đầu của mợ đồng quan điểm với em, tiếc là về sau thì khác.
thêm một người để ghét để hận , lại là bố của con mình thì cũng không vó gì tốt đâu mợ, con cái thiếu vắng bố thì tim nó trống trải và lớn lên thấy mình không được trọn vẹn mợ à.
Bị người khác chỉ trích thì đúng là khó chịu, nhưng cũng chỉ là lề thói thông thường của con người
Em mong mợ sớm bình tâm.

Vâng, cám ơn cụ, mình bực mình thì mình thiệt chứ họ quăng mấy câu rồi họ về gia đình họ. Tại cũng đang ở khá gần nhau. Đủ tài chính em cũng mua nhà tách ra, mình đỡ khó chịu vặt vãnh.Do mợ cứ nghĩ đến chuyện ngày xưa họ đã làm với mình nên mợ ấm ức vậy thôi, có vẻ ko công bằng nên mợ nghĩ vậy. Khuyên mợ nên từ bỏ ý nghĩ đó đi, suy nghĩ tích cực hơn thì mới thấy thoải mái được, mình ko liên quan gì đến họ nữa mà chỉ có con mới liên quan đến họ.
Chị em bên chồng thì kệ thôi mợ, quan tâm làm gì và mình cũng không có nghĩa vụ để con gần gũi họ. Có khi con mợ lớn rồi hiểu chuyện cũng sẽ không thích người như thế đâuChắc cụ nhầm ạ. Không phải bố mà là chị em bên chồng. Bố thì mình còn mong tình cảm không bị nhạt đi chứ ạ.
Về lý mợ là người giám hộ hợp pháp của con mợ nên có quyền yêu cầu chồng cũ cho hoặc ko cho con mình đi chơi với ai. Nhưng về tình mặc dù họ đã là người dưng với mợ nhưng vẫn là người thân, họ hàng với con mợ. Cắt đứt quan hệ họ hàng của con cái là việc rất ko nên, mình là người lớn đừng vì cái ích kỷ nhỏ nhen mà ảnh hưởng đến nó.Mấy nay buồn buồn, ngổn ngang vì việc ly hôn, em lập thớt nghe kinh nghiệm và ý kiến các cụ, mợ.
Nhà em sau ly hôn, em vẫn quan điểm các mối quan hệ nội ngoại giữ êm đẹp. Đặc biệt giữa các cháu và ông bà nội, em khuyến khích bố chúng nó đưa về bất cứ lúc nào. Tết em chấp nhận ở 1 mình, chúng nó có thể về nội full tết... Nhưng có 1 việc, ở góc độ tâm lý em khá khó chịu, cũng coi như mình vô lý. Chả là trong việc ly hôn này, nguyên nhân thì do quan hệ giữa 2 vợ chồng, nhưng khi biết em kiên quyết ly hôn và giữ tài sản cho con, chị chồng em chồng đã có 1 đòn chí mạng là nói chuyện về em, chê trách đủ điều, cái chê của họ là em ko làm họ hài lòng (bố mẹ chồng thì lại khá hài lòng). Ý của họ là em chỉ xã giao mà ko yêu anh chị em cháu chắt thật lòng. Họ coi đấy là trách nhiệm của con dâu. Cái này thuộc về quan điểm, em ko bàn vì họ cũng ko chỉ ra đc em sai cái gì, em khá trách nhiệm với công việc nhà chồng, còn việc hồ hởi vồ vập nhau nó là tình cảm, ko ép buộc đc. Sau vụ nói chuyện ấy, ly hôn đang từ khá êm thấm chuyển sang căng thẳng. Mục đích của họ em hiểu là để dằn mặt em, rằng tuy chồng có lỗi khiến ly hôn nhưng em ko hoàn hảo gì, và đặc biệt họ ko hài lòng vì việc phân chia tài sản. Em cắt quan hệ luôn, ko qua lại nữa vì thái độ đó của họ.
Tuy nhiên, cái em không thích ở đây là em ko còn muốn họ thân thiết con em nữa. Em tuyên bố chồng em sau 18t con em quan hệ với ai, thế nào em đều ko can thiệp. Giờ em đang nuôi, em ko thích những người đã can thiệp, đâm bị thóc chọc bị gạo lại vẫn muốn tự ý liên hệ, nói chuyện, nhờ con em việc này việc kia, rủ đi chơi hay ăn uống. Về lý em biết em ko nên thế, nhưng vì hôn nhân thường xuyên bị ảnh hưởng bởi mấy anh chị em bên chồng, chốt hạ lại như vậy, về cảm xúc em khá khó chịu.
Lên đây nghe kinh nghiệm của các cụ các mợ, để hậu ly hôn, con trẻ ít ảnh hưởng nhất mà mình xử lý tỉnh táo nhất. Nhiều lúc khá stress, dễ cư xử...ngu.
chuyện muôn thủa, em chồng với chị chồng, ly dị rồi thì kệ cha họ, ai có trách nhiệm với con thì lo cho con, giữ cho con tránh xa phiền nhiễu, quan tâm làm gì lũ võ mồm.Mấy nay buồn buồn, ngổn ngang vì việc ly hôn, em lập thớt nghe kinh nghiệm và ý kiến các cụ, mợ.
Nhà em sau ly hôn, em vẫn quan điểm các mối quan hệ nội ngoại giữ êm đẹp. Đặc biệt giữa các cháu và ông bà nội, em khuyến khích bố chúng nó đưa về bất cứ lúc nào. Tết em chấp nhận ở 1 mình, chúng nó có thể về nội full tết... Nhưng có 1 việc, ở góc độ tâm lý em khá khó chịu, cũng coi như mình vô lý. Chả là trong việc ly hôn này, nguyên nhân thì do quan hệ giữa 2 vợ chồng, nhưng khi biết em kiên quyết ly hôn và giữ tài sản cho con, chị chồng em chồng đã có 1 đòn chí mạng là nói chuyện về em, chê trách đủ điều, cái chê của họ là em ko làm họ hài lòng (bố mẹ chồng thì lại khá hài lòng). Ý của họ là em chỉ xã giao mà ko yêu anh chị em cháu chắt thật lòng. Họ coi đấy là trách nhiệm của con dâu. Cái này thuộc về quan điểm, em ko bàn vì họ cũng ko chỉ ra đc em sai cái gì, em khá trách nhiệm với công việc nhà chồng, còn việc hồ hởi vồ vập nhau nó là tình cảm, ko ép buộc đc. Sau vụ nói chuyện ấy, ly hôn đang từ khá êm thấm chuyển sang căng thẳng. Mục đích của họ em hiểu là để dằn mặt em, rằng tuy chồng có lỗi khiến ly hôn nhưng em ko hoàn hảo gì, và đặc biệt họ ko hài lòng vì việc phân chia tài sản. Em cắt quan hệ luôn, ko qua lại nữa vì thái độ đó của họ.
Tuy nhiên, cái em không thích ở đây là em ko còn muốn họ thân thiết con em nữa. Em tuyên bố chồng em sau 18t con em quan hệ với ai, thế nào em đều ko can thiệp. Giờ em đang nuôi, em ko thích những người đã can thiệp, đâm bị thóc chọc bị gạo lại vẫn muốn tự ý liên hệ, nói chuyện, nhờ con em việc này việc kia, rủ đi chơi hay ăn uống. Về lý em biết em ko nên thế, nhưng vì hôn nhân thường xuyên bị ảnh hưởng bởi mấy anh chị em bên chồng, chốt hạ lại như vậy, về cảm xúc em khá khó chịu.
Lên đây nghe kinh nghiệm của các cụ các mợ, để hậu ly hôn, con trẻ ít ảnh hưởng nhất mà mình xử lý tỉnh táo nhất. Nhiều lúc khá stress, dễ cư xử...ngu.
Theo em hiểu thì: mợ túm hết tài sản (mợ nói là để cho con), không thân thiết (chỉ xã giao) với nhà chồng, nhà chồng nhận xét về mợ (em thấy họ nhận xét đúng việc mợ xã giao và chính mợ cũng thừa nhận, xưa nay để êm ấm họ không nói ra, giờ họ mới nói sự thật) mợ ốp luôn cho họ là có thái độ và định tước quyền gặp cháu của họ (và cũng là quyền gặp họ hàng đằng nội của con mợ), và mợ khó chịu khi họ không bằng lòng với cách chia tài sản của mợ… qua đây em thấy mợ gia trưởng và coi thường nhà chồng, có dấu hiệu thù hằn và muốn trả đũa nhà chồng, hy vọng mợ tỉnh táo để đừng tước đi 1/2 máu mủ của con cái của mợMấy nay buồn buồn, ngổn ngang vì việc ly hôn, em lập thớt nghe kinh nghiệm và ý kiến các cụ, mợ.
Nhà em sau ly hôn, em vẫn quan điểm các mối quan hệ nội ngoại giữ êm đẹp. Đặc biệt giữa các cháu và ông bà nội, em khuyến khích bố chúng nó đưa về bất cứ lúc nào. Tết em chấp nhận ở 1 mình, chúng nó có thể về nội full tết... Nhưng có 1 việc, ở góc độ tâm lý em khá khó chịu, cũng coi như mình vô lý. Chả là trong việc ly hôn này, nguyên nhân thì do quan hệ giữa 2 vợ chồng, nhưng khi biết em kiên quyết ly hôn và giữ tài sản cho con, chị chồng em chồng đã có 1 đòn chí mạng là nói chuyện về em, chê trách đủ điều, cái chê của họ là em ko làm họ hài lòng (bố mẹ chồng thì lại khá hài lòng). Ý của họ là em chỉ xã giao mà ko yêu anh chị em cháu chắt thật lòng. Họ coi đấy là trách nhiệm của con dâu. Cái này thuộc về quan điểm, em ko bàn vì họ cũng ko chỉ ra đc em sai cái gì, em khá trách nhiệm với công việc nhà chồng, còn việc hồ hởi vồ vập nhau nó là tình cảm, ko ép buộc đc. Sau vụ nói chuyện ấy, ly hôn đang từ khá êm thấm chuyển sang căng thẳng. Mục đích của họ em hiểu là để dằn mặt em, rằng tuy chồng có lỗi khiến ly hôn nhưng em ko hoàn hảo gì, và đặc biệt họ ko hài lòng vì việc phân chia tài sản. Em cắt quan hệ luôn, ko qua lại nữa vì thái độ đó của họ.
Tuy nhiên, cái em không thích ở đây là em ko còn muốn họ thân thiết con em nữa. Em tuyên bố chồng em sau 18t con em quan hệ với ai, thế nào em đều ko can thiệp. Giờ em đang nuôi, em ko thích những người đã can thiệp, đâm bị thóc chọc bị gạo lại vẫn muốn tự ý liên hệ, nói chuyện, nhờ con em việc này việc kia, rủ đi chơi hay ăn uống. Về lý em biết em ko nên thế, nhưng vì hôn nhân thường xuyên bị ảnh hưởng bởi mấy anh chị em bên chồng, chốt hạ lại như vậy, về cảm xúc em khá khó chịu.
Lên đây nghe kinh nghiệm của các cụ các mợ, để hậu ly hôn, con trẻ ít ảnh hưởng nhất mà mình xử lý tỉnh táo nhất. Nhiều lúc khá stress, dễ cư xử...ngu.
Em mời mợ bữa bia được không?Mấy nay buồn buồn, ngổn ngang vì việc ly hôn, em lập thớt nghe kinh nghiệm và ý kiến các cụ, mợ.
Nhà em sau ly hôn, em vẫn quan điểm các mối quan hệ nội ngoại giữ êm đẹp. Đặc biệt giữa các cháu và ông bà nội, em khuyến khích bố chúng nó đưa về bất cứ lúc nào. Tết em chấp nhận ở 1 mình, chúng nó có thể về nội full tết... Nhưng có 1 việc, ở góc độ tâm lý em khá khó chịu, cũng coi như mình vô lý. Chả là trong việc ly hôn này, nguyên nhân thì do quan hệ giữa 2 vợ chồng, nhưng khi biết em kiên quyết ly hôn và giữ tài sản cho con, chị chồng em chồng đã có 1 đòn chí mạng là nói chuyện về em, chê trách đủ điều, cái chê của họ là em ko làm họ hài lòng (bố mẹ chồng thì lại khá hài lòng). Ý của họ là em chỉ xã giao mà ko yêu anh chị em cháu chắt thật lòng. Họ coi đấy là trách nhiệm của con dâu. Cái này thuộc về quan điểm, em ko bàn vì họ cũng ko chỉ ra đc em sai cái gì, em khá trách nhiệm với công việc nhà chồng, còn việc hồ hởi vồ vập nhau nó là tình cảm, ko ép buộc đc. Sau vụ nói chuyện ấy, ly hôn đang từ khá êm thấm chuyển sang căng thẳng. Mục đích của họ em hiểu là để dằn mặt em, rằng tuy chồng có lỗi khiến ly hôn nhưng em ko hoàn hảo gì, và đặc biệt họ ko hài lòng vì việc phân chia tài sản. Em cắt quan hệ luôn, ko qua lại nữa vì thái độ đó của họ.
Tuy nhiên, cái em không thích ở đây là em ko còn muốn họ thân thiết con em nữa. Em tuyên bố chồng em sau 18t con em quan hệ với ai, thế nào em đều ko can thiệp. Giờ em đang nuôi, em ko thích những người đã can thiệp, đâm bị thóc chọc bị gạo lại vẫn muốn tự ý liên hệ, nói chuyện, nhờ con em việc này việc kia, rủ đi chơi hay ăn uống. Về lý em biết em ko nên thế, nhưng vì hôn nhân thường xuyên bị ảnh hưởng bởi mấy anh chị em bên chồng, chốt hạ lại như vậy, về cảm xúc em khá khó chịu.
Lên đây nghe kinh nghiệm của các cụ các mợ, để hậu ly hôn, con trẻ ít ảnh hưởng nhất mà mình xử lý tỉnh táo nhất. Nhiều lúc khá stress, dễ cư xử...ngu.
Mợ ấy đi uống bia với em rồi, cụ ko phải hỏi gì nữa đâuMợ cho hỏi, ly hôn xong tính ở vậy hay có mối tốt hơn chưa. mà nếu ở vậy thì ngắn hạn hay dài hạn mãi mãi.
Ôi xồi một năm sau con ruồii nó đậu có khi chả muốn đuổi. Đó là cảm xúc nhất thời với anh chik em chồng rồi nó cũng qua nhanh như cơn gió. Sau cùng đọng lại thì mợ chỉ có một mình và mấy đứa con. Vấn đề sau này là cuộc sống của mợ thế nào thôi.Mấy nay buồn buồn, ngổn ngang vì việc ly hôn, em lập thớt nghe kinh nghiệm và ý kiến các cụ, mợ.
Nhà em sau ly hôn, em vẫn quan điểm các mối quan hệ nội ngoại giữ êm đẹp. Đặc biệt giữa các cháu và ông bà nội, em khuyến khích bố chúng nó đưa về bất cứ lúc nào. Tết em chấp nhận ở 1 mình, chúng nó có thể về nội full tết... Nhưng có 1 việc, ở góc độ tâm lý em khá khó chịu, cũng coi như mình vô lý. Chả là trong việc ly hôn này, nguyên nhân thì do quan hệ giữa 2 vợ chồng, nhưng khi biết em kiên quyết ly hôn và giữ tài sản cho con, chị chồng em chồng đã có 1 đòn chí mạng là nói chuyện về em, chê trách đủ điều, cái chê của họ là em ko làm họ hài lòng (bố mẹ chồng thì lại khá hài lòng). Ý của họ là em chỉ xã giao mà ko yêu anh chị em cháu chắt thật lòng. Họ coi đấy là trách nhiệm của con dâu. Cái này thuộc về quan điểm, em ko bàn vì họ cũng ko chỉ ra đc em sai cái gì, em khá trách nhiệm với công việc nhà chồng, còn việc hồ hởi vồ vập nhau nó là tình cảm, ko ép buộc đc. Sau vụ nói chuyện ấy, ly hôn đang từ khá êm thấm chuyển sang căng thẳng. Mục đích của họ em hiểu là để dằn mặt em, rằng tuy chồng có lỗi khiến ly hôn nhưng em ko hoàn hảo gì, và đặc biệt họ ko hài lòng vì việc phân chia tài sản. Em cắt quan hệ luôn, ko qua lại nữa vì thái độ đó của họ.
Tuy nhiên, cái em không thích ở đây là em ko còn muốn họ thân thiết con em nữa. Em tuyên bố chồng em sau 18t con em quan hệ với ai, thế nào em đều ko can thiệp. Giờ em đang nuôi, em ko thích những người đã can thiệp, đâm bị thóc chọc bị gạo lại vẫn muốn tự ý liên hệ, nói chuyện, nhờ con em việc này việc kia, rủ đi chơi hay ăn uống. Về lý em biết em ko nên thế, nhưng vì hôn nhân thường xuyên bị ảnh hưởng bởi mấy anh chị em bên chồng, chốt hạ lại như vậy, về cảm xúc em khá khó chịu.
Lên đây nghe kinh nghiệm của các cụ các mợ, để hậu ly hôn, con trẻ ít ảnh hưởng nhất mà mình xử lý tỉnh táo nhất. Nhiều lúc khá stress, dễ cư xử...ngu.
Cụ này nói chuẩn nàyli hôn rồi thì người có quan hệ, tình cảm, trách nhiệm với nhà nội duy nhất là những đứa con mợ chứ ko phải mợ, nếu mợ ko thích.
tuy nhiên quan hệ với nhà nội mợ cũng chả có quyền cấm những đứa trẻ, ngoại trừ mợ tác động làm chúng ko thích quan hệ với họ theo.
Tài sản thì em ko chia sẻ vì sao như thế. Có lý do mợ ạ. Đâu phải tự nhiên chồng đồng ý để lại cho vợ con. Em xã giao nhưng đúng bổn phận. Cái chính bố mẹ chồng em không có gì chê trách.Và với bmc em ko hề xã giao. Nhưng chị em chồng đâu có quyền đòi hỏi mình phải vồn vã yêu thương nhiệt tình đc. Em cũng là chị dâu. Với em, dâu rể cần nhất tôn trọng nhau chứ ko có nghĩa vụ gì như với bme 2 bên. Chưa kể khi chưa ly hôn, em chưa bao giờ nhờ hay phiền anh chị em bên chồng bất cứ điều gì vì em khá độc lập. Ngược lại nhà họ nhờ gì em giúp hết sức và luôn ưu tiên. Vậy gọi là xã giao. Nhưng bảo thân thiết tụ tập....thì ko vì lối sống khác biệt.Theo em hiểu thì: mợ túm hết tài sản (mợ nói là để cho con), không thân thiết (chỉ xã giao) với nhà chồng, nhà chồng nhận xét về mợ (em thấy họ nhận xét đúng việc mợ xã giao và chính mợ cũng thừa nhận, xưa nay để êm ấm họ không nói ra, giờ họ mới nói sự thật) mợ ốp luôn cho họ là có thái độ và định tước quyền gặp cháu của họ (và cũng là quyền gặp họ hàng đằng nội của con mợ), và mợ khó chịu khi họ không bằng lòng với cách chia tài sản của mợ… qua đây em thấy mợ gia trưởng và coi thường nhà chồng, có dấu hiệu thù hằn và muốn trả đũa nhà chồng, hy vọng mợ tỉnh táo để đừng tước đi 1/2 máu mủ của con cái của mợ
Giờ em mới hiểu hết dc nic cụ. Cuối cùng đờn ông chúng ta cũng về với cái máng lợn mà thôi.Người ta bảo đàn ông ko đâp đi xây mới chỉ cơi nới, chỉ thêm không bớt, còn đàn bà đã chán là dứt.
Em thì chắc chắn nếu bình bình như này chả bao giờ em bỏ vợ, vợ bỏ em thì em chịu... Thời buổi giờ em thấy ở đâu không rõ chứ như em là em phải chịu đựng bà xã em nhiều, phải nhịn phải nhường phải khen nhiều để cho bà ý vui. Cá nhân em nhận định ko phải hiền - ác gì, càng tốt càng có nhận thức cao, càng có học nhiều thì lại càng suy nghĩ nhiều cho người khác. Xã hội càng văn minh thì càng tôn trọng phụ nữ, nhưng càng tôn trọng phụ nữ thì lại càng giống truyện : Ông lão đánh cá và con cá vàng. Mà chuyện ông lão đánh cá và con cá vàng chúng ta đã học từ thời bé tí lớp 1 lớp 2 rồi, đó là phụ nữ thì chả biết bao nhiêu là đủ, càng tử tế thì họ lại càng làm ra những điều thiếu suy nghĩ.
Mấy ông ở cuối TLLH cao thật, khó hiểu luôn.Thống kê tỷ lệ ly hôn giữa các quốc gia
View attachment 7816780 Ấn Độ: 1%
View attachment 7816781 Việt Nam: 7%
View attachment 7816782 Tajikistan: 10%
View attachment 7816783 Iran: 14%
View attachment 7816784 Mexico: 17%
View attachment 7816787 Ai Cập: 17%
Nam Phi: 17%
Brazil: 21%
Thổ Nhĩ Kỳ: 25%
Colombia: 30%
Ba Lan: 33%
Nhật Bản: 35%
Đức: 38%
Vương quốc Anh: 41%
New Zealand: 41%
Úc: 43%
Trung Quốc: 44%
Hoa Kỳ: 45%
Hàn Quốc: 46% Đan Mạch: 46% Ý: 46% Canada : 47% Hà Lan: 48% Thụy Điển: 50% Pháp: 51% Bỉ: 53% Phần Lan: 55% Cuba: 55% Ukraine: 70% Nga: 73% Luxembourg: 79%
Tây Ban Nha: 85%
Bồ Đào Nha: 94% ( ông bồ này lạ thật)
Nguồn: World of Statistics 2023
Cụ nói có lý. Mới thì còn xồn xồn lên với nhau. Em vừa chạy xe máy rát hết người dưới trưa nắng để cày thêm kiếm ít tiền, về đọc còm này mới thấy đúng ạ. Tập trung lo kiếm tiền mới có tương lai ổn. Thôi em đã thông suốt về cái khó chịu nho nhỏ của mình.Ôi xồi một năm sau con ruồii nó đậu có khi chả muốn đuổi. Đó là cảm xúc nhất thời với anh chik em chồng rồi nó cũng qua nhanh như cơn gió. Sau cùng đọng lại thì mợ chỉ có một mình và mấy đứa con. Vấn đề sau này là cuộc sống của mợ thế nào thôi.

Cụ cho cái ảnh lên đây để ofer thẩmEm vừa đọc đc bài anh Qua (idol của nhiều cụ) sau trận chiến ly hôn dai dẳng, trường kỳ và lên núi đi tu cuối cùng giờ đây anh đã tìm đc tình yêu mới. Nom cũng đẹp đôi ra phết![]()
![]()
![]()
