Ơ, thế hoá ra ngày hôm nay trong này toàn Huế

.
Huế có nhiều thứ để người ta thương nhớ. Có người nhớ mưa, nhớ cầu Tràng Tiền, nhớ những chiều sương rơi mỏng như khói. Người Huế xa quê
Kiên Khùng nhớ gì ở Huế? Chàng rể Huế
hoaoaihuong có gì thương Huế, và Huế có điều gì lưu luyến chị xinh
Đêm HG?
Còn em, một người lãng đãng vài ba lần ghé Huế, tham lam muốn ôm trọn hình hài Huế trong lòng. Em thích cái (ngoặc đơn) của cụ
tomza nhưng mà Thạch xương bồ là một loài cỏ thơm. Không mọc giữa vườn hoa rực rỡ, thạch xương bồ bám vào đá, ở nơi ẩm ướt. Chỉ một màu xanh trầm và mùi hương ấm nhẹ nơi rễ. Muốn cảm được, phải cúi xuống thật gần. Mà đã cúi xuống rồi, lòng tự nhiên chậm lại.
Ở Huế, trong những chùa cổ hay phủ đệ xưa, người ta hay trồng thạch xương bồ trong chậu đá nhỏ, để giữ hương thanh, để bàn trà có thêm chút tĩnh, để một góc thư phòng bớt chênh chao. Nó hợp với tiếng chuông chùa buổi sớm. Hợp với một chiều Sông Hương bảng lảng sương.
Rồi em nghĩ, người con gái Huế cũng vậy. Họ yêu theo cách không phô bày, không nói nhiều lời thề hứa. Chỉ lặng lẽ đặt tình mình xuống, như đặt một chậu cỏ bên hiên. Nhưng đã thương là thương bền, đã đợi là đợi rất lâu.
Ở cạnh họ, không có cảm giác cháy rực. Chỉ là một thứ ấm áp âm thầm, như mùi thạch xương bồ phơi khô càng lâu càng thấm. Có khi vì thế mà người ta lầm tưởng là nhẹ. Đến lúc rời xa rồi mới biết lòng mình mắc lại tự bao giờ.
Nửa đời người trôi qua, điều còn lại không phải những lời yêu rực rỡ. Chỉ là một ánh mắt hiền. Một tiếng “dạ” nhỏ. Một tà áo trắng đi qua năm tháng mà vẫn còn nguyên trong ký ức.
Và Huế, hình như không giữ người bằng tay.
Huế giữ người bằng ký ức.
Mà ký ức thì bền lắm.
Thực ra đêm qua em viết cả bài thơ dài lắm, có cả cây phượng quốc dân, cả dòng sông Hương lững lờ thơm hương cỏ, cả tiếng chuông Thiên Mụ, cả bát cháo đồng của mạ thơm mùi khói, cả lời thề nguyền bên dòng Hương.. Nhưng mà vì trót gọi ông cậu
chuot08, một người yêu thạch xương bồ, đắm say Huế và mong manh dễ vỡ, đến nửa đời vẫn chênh chao với một Huế trong veo… Lỡ mà show hết cả bài ra, lực mạnh quá cậu ấy lại ngất ra đấy thì khổ, mà rồi lúc tỉnh kiểu gì cũng lại nói đểu em. Thế là em cất bớt, không cho cậu ấy đọc hết, cho chừa