Thợ buôn xe có điểm gì mạnh nhất? Không phải kỹ năng sửa xe, cũng không phải kiến thức kỹ thuật, mà chính là cái miệng xoay như chong chóng.
Ví dụ, hôm nay cụ ấy đang bán cái Mẹc E thì bài rì viu của cụ ấy sẽ có những câu như: “Xe Đức mới gọi là an toàn, chứ Nhật thì mỏng manh như lá lúa, va nhẹ cũng móp.”, “Merc E chạy đầm chắc, còn Camry thì bồng bềnh, lái buồn ngủ”, “Không đi Merc E mà đi Camry làm gì, mất đẳng cấp lắm!”…
Rồi mai, khi cụ ấy đang bán cái Camry thì: “Xe Nhật bền bỉ, tiết kiệm, chứ Đức thì hỏng vặt suốt, nuôi mệt nghỉ.”, “Camry êm ái, chứ Merc E cứng như gạch, ngồi lâu ê cả lưng.”, “Camry nó chững chạc, tin cậy”…
Cùng một kiểu lập luận, nhưng xoay chiều 180 độ. Hôm nay nó là điểm mạnh của Đức, yếu điểm của Nhật. Ngày mai, đúng cái đó lại thành ưu điểm của Nhật, nhược điểm của Đức. Thế mới tài!!!!!
Và bao giờ cũng kết thúc bằng bài thần chú quen thuộc:
“Không đi xe này thì đi xe gì?”
Mà “xe này” tất nhiên chính là… chiếc đang nằm trong salon, chờ được tiễn khách. Triết lý của những thợ buôn này đơn giản lắm: Đang bán cái gì = cái đó đỉnh cao vũ trụ, Những cái còn lại = đồ bỏ.