Quy mô tổn thất của “chiến dịch giải cứu phi công số 2 (điều khiển hệ thống vũ khí)” hóa ra là không hề nhỏ. Chiến dịch này đã đánh dấu lần đầu tiên “lực lượng bộ binh Hoa Kỳ” được triển khai bên trong Iran.
Theo thông báo từ phía Hoa Kỳ, chiếc F-15E bị bắn rơi ở “khu vực Tây-Nam Iran, cách bờ biển Iran khoảng 80km, 2 phi công đã nhảy dù, phi công số 1 đã được giải cứu sau 1 ngày, cách vị trí máy bay rơi khoảng 3km về phía Tây-Bắc”. Trong vụ giải cứu này, 1 chiếc A10 Warthog làm nhiệm vụ yểm trợ cho 2 chiếc trực thăng HH-60 Pave Hawk bị bắn hạ và rơi xuống biển, thuộc khu vực phía Bắc vịnh Ba Tư. 2 chiếc trực thăng cũng bị trúng đạn nhưng vẫn cố gắng rời khỏi lãnh thổ Iran và rơi sát biên giới Kuwait. Số phận của các tổ bay và phi công được giải cứu ra sao không quan trọng. Chuyện này coi như xong, không nói nữa.
Điều thú vị nhất là “chiến dịch giải cứu” phi công số 2. Trong chiến dịch này, Mỹ đã điều động 3 máy bay vận tải HC-130, 2 máy bay vận tải và chở quân C-295W, 2 trực thăng HH-60, 2 trực thăng hạng nhẹ AH-6, 2 máy bay không người lái MQ-9 Reaper. Các máy bay này đang phục vụ trong Lữ đoàn Đặc nhiệm bí mật số 427, thuộc Bộ Tư lệnh Đặc nhiệm Không quân Hoa Kỳ (AFSOC).
Và đây là lúc câu chuyện bắt đầu trở nên rời rạc.
Chiếc F-15E đã rơi xuống vùng Khuzestan, tại tọa độ 30.787710, 50.701440, cách bờ biển Iran khoảng 80km (vị trí số 1 trong hình). Vị trí các mảnh vỡ của nó đã xác thực điều này. Phi công số 1 cũng được tìm thấy ở khu vực này. Vậy phi công số 2 ở đâu?
Và đây là điểm bất ngờ: Các máy bay vận tải HC-130 và trực thăng AH-6 bị phá hủy tại tọa độ 32.13241, 51.53516 (vị trí số 2 trong hình). Đây là một đường băng đất dành cho máy bay nông nghiệp, đã bỏ hoang từ lâu, cách vị trí rơi của chiếc F-15E hơn 200km về phía Đông-Bắc, và cách Isfahan 30km về phía Nam. Phi công có thể nhảy dù ở độ cao thấp và bay xa đến như vậy hay không? Một điểm cần lưu ý: Trung tâm Công nghệ Hạt nhân Isfahan là một khu phức hợp kiên cố, nằm trong lòng núi, lối vào phía nam của nó ở tọa độ 32.585522, 51.814933 (vị trí số 3 trong hình), cách bãi đổ quân chỉ 25km.
Còn một thực tế nữa: trong số 3 chiếc HC-130 thì 1 chiếc được cho là có nhiệm vụ chở 2 trực thăng AH-6 Little Bird đến địa điểm đổ bộ. Còn lại 2 chiếc HC-130 (mỗi chiếc có khả năng chở 100 lính dù), 2 chiếc C-295W (mỗi chiếc có khả năng chở 40 lính dù) đã được sử dụng để giải cứu một phi công duy nhất! Điều đó có khiến ai cảm thấy đáng ngờ không?
Vậy kế hoạch thực sự là gì? Qua tất cả những diễn biến trên, có thể đưa ra một số kết luận hợp lý về chiến dịch này.
1. Việc F-15 bị bắn rơi là thật, phi công số 1 được di rời thành công khỏi lãnh thổ Iran là thật và đã được xác nhận của cả Mỹ và Iran. Số phận của phi công số 2 hoàn toàn không rõ, có thể anh ta bị Iran bắt, hoặc có thể anh ta bị tiêu diệt, nhưng chưa thể chắc chắn được di rời khỏi Iran.
2. Chắc chắn rằng không thể có phi công nào ở khu vực đổ bộ gần Isfahan. Chiến dịch “giải cứu phi công số 2” là nhằm che đậy cho một chiến dịch đổ bộ sâu vào lãnh thổ Iran, đột nhập vào Trung tâm Công nghệ Hạt nhân Isfahan, nơi được cho là đang cất giữ Uranium làm giàu cấp độ vũ khí của Iran, để Trump có thể tuyên bố về một “chiến thắng chưa từng có trong lịch sử” với toàn thế giới.
Dưới “màn khói” về giải cứu phi công F-15 ở ở Khuzestan, CENTCOM đã bí mật triển khai lực lượng đặc nhiệm không quân (khoảng 200 quân Delta Force và JSOC) tiến hành chiến dịch đổ bộ vào Isfahan. Lực lượng này lợi dụng địa hình đồi núi, bay ở độ cao cực thấp dưới phạm vi phủ sóng radar. Sau khi đổ bộ, 2 trực thăng AH-6 Little Bird sẽ đưa 12 đặc nhiệm Delta Force đột nhập vào bên trong Trung tâm Công nghệ Hạt nhân Isfahan cách đó 25km, lực lượng còn lại làm nhiệm vụ hỗ trợ trực tiếp, bảo vệ từ xa, nghi binh và bảo vệ bãi đổ bộ. Tuy nhiên, ngay khi tiếp cận địa điểm đổ bộ, nhóm đặc nhiệm Mỹ đã chạm trán với Tiểu đoàn Đặc nhiệm số 65 và Lữ đoàn “Saberin” của IRGC. Giao tranh diễn ra trong khoảng gần 2 giờ. Thương vong về người của cả hai bên không được công bố, nhưng những gì không thể che giấu là 2 HC-130, 2 trực thăng AH-6 bị phá hủy tại mặt đất, 2 MQ-9 Reaper bị bắn rơi tại chỗ. Lực lượng còn lại thanh dã thành công trên chiếc HC-130 còn lại và 2 chiếc C-295W được điều đến sau để hỗ trợ rút lui.
Tóm lại, bất kể chiến dịch này là gì thì nó cũng đã thất bại thảm hại với tổn thất lớn về trang bị. Về người, có thể giả định rằng Mỹ không chịu nhiều thương vong, ít ra đó là những gì họ nói, mặc dù đó không phải là một dự đoán chắc chắn. Người Mỹ không hề biết chính xác mình đã tấn công cái gì và tiêu diệt cái gì, họ chỉ đang đoán mò. Hầu như mọi thứ mà họ tuyên bố đã tiêu diệt chỉ là phỏng đoán. Lực lượng không quân, lực lượng tên lửa đạn đạo… của Iran hầu như không bị ảnh hưởng. Tất cả đều nằm dưới lòng đất và được bảo vệ chắc chắn trong các hầm trú ẩn ở phía đông đất nước. Chính vì vậy mà Mỹ đang cạn kiệt các mục tiêu quân sự để tấn công, họ phải tấn công vào các cơ sở hạ tầng dân sự không được bảo vệ. Mỹ và Israel giờ đây chỉ có thể làm những gì họ giỏi nhất: khủng*bố dân thường.
Đây chính là lý do tại sao Trump hiện đã chuyển sang nhắm vào cơ sở hạ tầng dân sự, như những lời lẽ điên*rồ của ông ta trước đó. Một sự tuyệt vọng không thể che giấu.
(Hà Huy Thành)