[Funland] Trầm cảm ở giới trẻ? Xu hướng hay thực sự là như vậy?

Trạng thái
Thớt đang đóng

Yaris_2009

Xe tăng
Biển số
OF-80287
Ngày cấp bằng
15/12/10
Số km
1,518
Động cơ
572,396 Mã lực
Tuổi
40
Trầm cảm sợ hơn hay là tương tư ngừoi trong mộng xong héo mòn đau khổ thì sợ hơn các mợ nhỉ ? Đàn ông mà đau khổ vì tình thì chắc cũng chỉ 1-2 năm là nguôi ngoai, còn phải đứng lên bước tiếp cuộc đời.

Chứ em biết có trường hợp có những cô mà yêu anh nào đó sau chia tay là gần như không còn yêu nổi ai nữa. cho dù có lập gia đình con cái nhưng lúc nào hình ảnh anh NY kia cũng chả bao giờ phai. Cứ vào FB xem ảnh anh ý, hay là xem lại ảnh lúc 2 đứa đi chơi là khóc suốt thôi.

 
Chỉnh sửa cuối:

ZARG

Xe container
Biển số
OF-123815
Ngày cấp bằng
11/12/11
Số km
5,882
Động cơ
408,996 Mã lực
Sau vụ "dọa ck giả vờ đem con đi nhảy c.ầu" và lướt đọc cmt khi chưa có thông tin chính thức thấy nhiều người nói "nhỡ chị ấy bị trầm cảm, mọi người đừng nặng nề quá..." vv .... và cháu muốn nói đến ở đây cái bệnh gọi là "trầm cảm" mà đa số giới trẻ như bọn cháu ai cũng kêu bị trầm cảm.

Phải, chính bạn bè, các em của cháu 10 người thì tới 4-5 người, tức là 1 nửa trong số đó kêu là "bị trầm cảm" và câu chuyện của từng người là:

Đầu tiên, chị bạn cháu quen, 2x, với profile gia đình cực khủng, bố mẹ là giám đốc, nhà giàu, hầu như học xong đại học là không phải lo gì ngoài việc đi làm, cũng đi làm bên ngoài rồi, chơi ck lỗ mất đâu đó gần 2 tỏi tiền của bme, rồi được mua xe, có nhà, giờ đi làm cho gđ, lúc thì kêu bố mẹ khó, lúc lại khoe bố mẹ chiều. Đi chơi du lịch ác, bố mẹ cho tiền rồi mua đồ hiệu.Tình yêu thì thôi rồi, yêu anh nào cũng phải cưng chiều hết nấc, đang yêu anh nọ lại nhảy sang anh khác, ngoại tình các kiểu,.. bạn bè thì muốn lúc nào cũng phải quan tâm và coi chị đó như là trung tâm vũ trụ, chị đó cũng rất tốt với bạn bè. Là một người mà cháu gặp lúc nào cũng cười nói liên tục liên mồm. Vấn đề ở đây là lại kêu bị trầm cảm và phải đi khám bác sĩ gì đó kêu bệnh nặng này kia, không hiểu trầm cảm cái gì?

Tiếp đến là em họ cháu, cách đây vài năm, khi mới còn học lớp 10, đã dọa mẹ nó là trầm cảm muốn t* t* vì áp lực? Ở ngay cạnh nhà nên cháu biết cuộc sống nó như thế nào, bố mẹ thì chật vật đi làm từ sáng đến tối, lo đủ thứ mà chưa bao giờ kêu ca, chỉ lúc nào cũng chiều con hết mực muốn gì có đó, dù gia đình không phải là giàu hay gì nhưng càng lớn, càng chẳng giúp gì được cho bố mẹ mà toàn đòi hỏi sự chiều chuộng và bản thân thì học kém lại ích kỉ suốt ngày dìm các bạn xuống trong khi chẳng bao giờ nỗ lực, xem phim rồi trang điểm đọc truyện các kiểu suốt ngày thì lấy đâu ra giỏi được. Bố mẹ vất vả vô cùng mà chẳng giúp được gì gọi ra ăn cơm không thèm ăn, ngủ cả ngày rồi kêu 'áp lực'. Kể từ khi nó thốt ra câu đó thì bố mẹ cũng sợ và chẳng dám làm gì nó luôn.

Rồi lại nữa là đến bạn cháu đã chơi với nó 5-6 năm rồi thì một ngày đẹp trời gặp lại kêu là "tao đã đi khám bác sĩ và bị trầm cảm một thời gian", qua nhà nó thì cháu thấy nó sống 1 mình kiểu: ngày chỉ ăn 1 que kem hoặc 1 gói bim bim, ngồi chơi điện tử, người như da bọc xương, nhà cửa bẩn thỉu kinh khủng khiếp vào mà ớn, không tiếp xúc với ai ngoài cái máy tính. Bố mẹ cũng nhà khá giả, đi học cũng ko phải lo gì, học trường quốc tế, cho nhà sẵn, xe sẵn rồi. Rất may là sau đó nó đã thay đổi lối sống và đỡ hơn.

Cũng một ngày đẹp trời, cô bạn thân đại học mà ngày nào cũng đi học cùng lại kể với cháu về khoảng thời gian nó với cháu không gặp nhau thì nó nói là có dấu hiệu như trầm cảm, chưa đi khám, nhưng cứ tối đến là khóc không ngừng, là muốn rạc.h tay chân, cháu gắng hỏi có chuyện gì không? gia đình? bạn bè? người thân? người yêu? hay có ai làm gì nó không thì câu trả lời là "không, bình thường, tao chả biết sao, thằng bạn chơi thân với tao nó cũng kêu trầm cảm". Cuộc sống của nó rất yên bình còn hơn cả cháu, và chính nó cũng nói là không có vấn đề gì cả nhưng cháu nghĩ chắc phải có vấn đề gì chứ? nhưng câu trả lời luôn là "không" và thi thoảng thấy than thở về chuyện gia đình có những người bác cổ hủ hay bố hơi gia trưởng (vẫn khoe bố cho tiền đều đều). Gần đây lại kêu hay mơ ác mộng cần đi chùa tụng kinh ~~ ko biết bị sao.

Chuyện kết cho chuỗi các sự kiện này là câu chuyện trầm cảm của nyc =.= ? Tất nhiên không phải ngày đẹp trời rồi tự dưng bạn đó nhắn tin lại cho cháu và thông báo đang bị trầm cảm và cần sự giúp đỡ. Để nói về gia đình thì không thể hoàn hảo hơn khi bố mẹ đều quan chức, thật không thể tưởng tượng được là 12h trưa bố mua bánh mì mang lên tận phòng cho cậu con trai ăn sáng, nghĩ mà sướng quá (phải bố mình ngủ như thế chắc cho ăn dép =)) ). Nghe kể sơ thì câu chuyện là yêu một bạn nữ khác và bị bạn ý nói xấu, làm lỡ cơ hội nọ kia, cả lớp cô lập không ai chơi với nữa (ôi trong lòng cháu nghĩ nếu thực sự tốt thì không bị vậy đâu) lúc trước thích nhau thì nó còn chửi cháu quá trời, đánh nữa chứ trong khi mình cố giải thích cho nó hiểu *.* Nhắn tin muốn xin lời khuyên nhưng kêu đừng nói nặng quá nhé, bác sĩ bảo tớ bị trầm cảm rất nặng :))) chả biết làm sao nhưng đến mẹ nó cũng gọi điện cho cháu để bảo cháu rủ nó đi cf nói chuyện ~~ tất nhiên sẽ không có màu hồng ấy đâu, chuyện của ai người đó lo, cháu còn không lo nổi thân cháu.

Và còn rất nhiều câu chuyện trên mạng nói về vấn đề này hơn nữa, nhưng lạ thay, nhìn lại các thế hệ trước, bố mẹ ông bà siêu khổ, cuộc sống còn bế tắc hơn rất nhiều mọi người vẫn luôn cố gắng duy trì mà không có chuyện trầm cảm "nhan nhản" như hiện nay. Hầu hết bây giờ bố mẹ đều rất chiều con cái và luôn muốn con mình được sống tốt nhất có thể, tại sao không biết trân trọng mà cứ hở ra là kêu "trầm cảm" vậy? Có lẽ, một phần do tiếp xúc với MXH quá sớm, cháu nghĩ vậy.... Giờ xung quanh cứ kêu thăng với trầm chả biết xử lí thế nào? -_- Thật không hay là xu hướng để lòe phụ huynh :-w
4 trường hợp đều là "Nhàn cư vi bất thiện"
 

alo123567

[Tịch thu bằng lái]
Biển số
OF-832716
Ngày cấp bằng
22/4/23
Số km
2,341
Động cơ
62,057 Mã lực
Nơi ở
https://github.com/sonvirgo/4G-Circumvent
Website
github.com
Cháu này lớp 12 cũng bị trầm cảm
May được thầy giáo Địa lý, 48 tuổi cứu , lại còn sắp sinh ra thêm 1 em bé :D

 

Asura

Xe tăng
Biển số
OF-356606
Ngày cấp bằng
5/3/15
Số km
1,231
Động cơ
301,115 Mã lực
....

Và còn rất nhiều câu chuyện trên mạng nói về vấn đề này hơn nữa, nhưng lạ thay, nhìn lại các thế hệ trước, bố mẹ ông bà siêu khổ, cuộc sống còn bế tắc hơn rất nhiều mọi người vẫn luôn cố gắng duy trì mà không có chuyện trầm cảm "nhan nhản" như hiện nay. Hầu hết bây giờ bố mẹ đều rất chiều con cái và luôn muốn con mình được sống tốt nhất có thể, tại sao không biết trân trọng mà cứ hở ra là kêu "trầm cảm" vậy? Có lẽ, một phần do tiếp xúc với MXH quá sớm, cháu nghĩ vậy.... Giờ xung quanh cứ kêu thăng với trầm chả biết xử lí thế nào? -_- Thật không hay là xu hướng để lòe phụ huynh :-w
Vấn đề này là sự thực chứ ko phải cái cớ để đe doạ ai cả. Mà người đã dùng nó để đe doạ bố mẹ người thân của mình cũng là biểu hiện rõ rệt của trầm cảm rồi.

Xã hội hiện đại, ô nhiễm nhiều hơn nên phát sinh nhiều bệnh "mới" cho giới trẻ. Từ 2000s thì rộ lên bệnh tự kỷ, 2010s thì rộ lên tăng động (cũng cho giới trẻ) nên 2020s có trầm cảm rộ lên cũng ko lạ gì. Có điều tự kỷ, tăng động do nguyên nhân tự nhiên nhiều hơn còn trầm cảm hiện tại do yếu tố môi trường văn hoá nhiều hơn.
 

nguyenvu171

Xe buýt
Biển số
OF-714710
Ngày cấp bằng
3/2/20
Số km
626
Động cơ
200,691 Mã lực
lý do to hơn mục đích.trầm cảm vì e rỗi quá
 

dheIa

Xe điện
Biển số
OF-799261
Ngày cấp bằng
4/12/21
Số km
2,326
Động cơ
178,621 Mã lực
Sau vụ "dọa ck giả vờ đem con đi nhảy c.ầu" và lướt đọc cmt khi chưa có thông tin chính thức thấy nhiều người nói "nhỡ chị ấy bị trầm cảm, mọi người đừng nặng nề quá..." vv .... và cháu muốn nói đến ở đây cái bệnh gọi là "trầm cảm" mà đa số giới trẻ như bọn cháu ai cũng kêu bị trầm cảm.
...
Thật không hay là xu hướng để lòe phụ huynh :-w
Mình tranh thủ còm để theo dõi vụ 4 mẹ con nhà này. Nếu đúng thì quả thật là các anh chị sướng quá hoá rồ, hết khôn dồn sang dại #:-s

Thư tuyệt mệnh doạ chồng...
Nội dung bức thư để lại: “Anh à, em mệt mỏi lắm rồi! Anh nói anh áp lực trong cuộc sống vậy 4 mẹ con em sẽ giải thoát cho anh hết áp lực. Nếu có duyên kiếp sau chúng ta vẫn sẽ là gia đình. Tạm biệt anh! Mẹ xin lỗi các con đã phải khổ theo mẹ”.

1709271627384.jpeg


Thực tế thì trốn về quê...

IMG_2047.jpeg
 

cunglatruong

Xe container
Biển số
OF-156372
Ngày cấp bằng
11/9/12
Số km
6,690
Động cơ
405,732 Mã lực
Có trầm cảm giời đi nữa cầm 200k ra THD lại yêu đời phơi phới ngay. :)) . Cần gì đi bs tâm ní cho tốn xiền ;))
 

p.thao126

Xe máy
Biển số
OF-848604
Ngày cấp bằng
26/2/24
Số km
56
Động cơ
812 Mã lực
Mình tranh thủ còm để theo dõi vụ 4 mẹ con nhà này. Nếu đúng thì quả thật là các anh chị sướng quá hoá rồ, hết khôn dồn sang dại #:-s

Thư tuyệt mệnh doạ chồng...

View attachment 8389772

Thực tế thì trốn về quê...

View attachment 8389773
hết nói nổi luôn cụ ah ^:)^ cháu cũng quỳ luôn, mới đầu thấy lạnh sống lưng giờ muốn dựng tóc gáy lắm trò thực sự
 
Biển số
OF-491049
Ngày cấp bằng
24/2/17
Số km
3,593
Động cơ
296,063 Mã lực
Trầm cảm do di truyền có nhưng rất ít.

Em cho rằng, cha mẹ biết cách tạo cho con cái một nền nếp tốt, một phong cách sống đẹp thì trầm cảm làm gì có chỗ.
 

huyenpt.108

Xe tải
Biển số
OF-803267
Ngày cấp bằng
26/1/22
Số km
449
Động cơ
14,228 Mã lực
Tuổi
23
Nơi ở
Hà Nội
Trầm cảm sợ hơn hay là tương tư ngừoi trong mộng xong héo mòn đau khổ thì sợ hơn các mợ nhỉ ? Đàn ông mà đau khổ vì tình thì chắc cũng chỉ 1-2 năm là nguôi ngoai, còn phải đứng lên bước tiếp cuộc đời.

Chứ em biết có trường hợp có những cô mà yêu anh nào đó sau chia tay là gần như không còn yêu nổi ai nữa. cho dù có lập gia đình con cái nhưng lúc nào hình ảnh anh NY kia cũng chả bao giờ phai. Cứ vào FB xem ảnh anh ý, hay là xem lại ảnh lúc 2 đứa đi chơi là khóc suốt thôi.

=)) chồng cháu chia tay nyc, trầm cảm 7-8 năm đây cụ ơi
 

Manhpd

Xe cút kít
Biển số
OF-539857
Ngày cấp bằng
2/11/17
Số km
17,886
Động cơ
-8,232,043 Mã lực
Túc tiệp có thớt mới :-j :-j :-j
 

Anita Emi

Xe điện
Biển số
OF-740031
Ngày cấp bằng
20/8/20
Số km
2,637
Động cơ
1,501,613 Mã lực
Tuổi
48
Sau vụ "dọa ck giả vờ đem con đi nhảy c.ầu" và lướt đọc cmt khi chưa có thông tin chính thức thấy nhiều người nói "nhỡ chị ấy bị trầm cảm, mọi người đừng nặng nề quá..." vv .... và cháu muốn nói đến ở đây cái bệnh gọi là "trầm cảm" mà đa số giới trẻ như bọn cháu ai cũng kêu bị trầm cảm.

Phải, chính bạn bè, các em của cháu 10 người thì tới 4-5 người, tức là 1 nửa trong số đó kêu là "bị trầm cảm" và câu chuyện của từng người là:

Đầu tiên, chị bạn cháu quen, 2x, với profile gia đình cực khủng, bố mẹ là giám đốc, nhà giàu, hầu như học xong đại học là không phải lo gì ngoài việc đi làm, cũng đi làm bên ngoài rồi, chơi ck lỗ mất đâu đó gần 2 tỏi tiền của bme, rồi được mua xe, có nhà, giờ đi làm cho gđ, lúc thì kêu bố mẹ khó, lúc lại khoe bố mẹ chiều. Đi chơi du lịch ác, bố mẹ cho tiền rồi mua đồ hiệu.Tình yêu thì thôi rồi, yêu anh nào cũng phải cưng chiều hết nấc, đang yêu anh nọ lại nhảy sang anh khác, ngoại tình các kiểu,.. bạn bè thì muốn lúc nào cũng phải quan tâm và coi chị đó như là trung tâm vũ trụ, chị đó cũng rất tốt với bạn bè. Là một người mà cháu gặp lúc nào cũng cười nói liên tục liên mồm. Vấn đề ở đây là lại kêu bị trầm cảm và phải đi khám bác sĩ gì đó kêu bệnh nặng này kia, không hiểu trầm cảm cái gì?

Tiếp đến là em họ cháu, cách đây vài năm, khi mới còn học lớp 10, đã dọa mẹ nó là trầm cảm muốn t* t* vì áp lực? Ở ngay cạnh nhà nên cháu biết cuộc sống nó như thế nào, bố mẹ thì chật vật đi làm từ sáng đến tối, lo đủ thứ mà chưa bao giờ kêu ca, chỉ lúc nào cũng chiều con hết mực muốn gì có đó, dù gia đình không phải là giàu hay gì nhưng càng lớn, càng chẳng giúp gì được cho bố mẹ mà toàn đòi hỏi sự chiều chuộng và bản thân thì học kém lại ích kỉ suốt ngày dìm các bạn xuống trong khi chẳng bao giờ nỗ lực, xem phim rồi trang điểm đọc truyện các kiểu suốt ngày thì lấy đâu ra giỏi được. Bố mẹ vất vả vô cùng mà chẳng giúp được gì gọi ra ăn cơm không thèm ăn, ngủ cả ngày rồi kêu 'áp lực'. Kể từ khi nó thốt ra câu đó thì bố mẹ cũng sợ và chẳng dám làm gì nó luôn.

Rồi lại nữa là đến bạn cháu đã chơi với nó 5-6 năm rồi thì một ngày đẹp trời gặp lại kêu là "tao đã đi khám bác sĩ và bị trầm cảm một thời gian", qua nhà nó thì cháu thấy nó sống 1 mình kiểu: ngày chỉ ăn 1 que kem hoặc 1 gói bim bim, ngồi chơi điện tử, người như da bọc xương, nhà cửa bẩn thỉu kinh khủng khiếp vào mà ớn, không tiếp xúc với ai ngoài cái máy tính. Bố mẹ cũng nhà khá giả, đi học cũng ko phải lo gì, học trường quốc tế, cho nhà sẵn, xe sẵn rồi. Rất may là sau đó nó đã thay đổi lối sống và đỡ hơn.

Cũng một ngày đẹp trời, cô bạn thân đại học mà ngày nào cũng đi học cùng lại kể với cháu về khoảng thời gian nó với cháu không gặp nhau thì nó nói là có dấu hiệu như trầm cảm, chưa đi khám, nhưng cứ tối đến là khóc không ngừng, là muốn rạc.h tay chân, cháu gắng hỏi có chuyện gì không? gia đình? bạn bè? người thân? người yêu? hay có ai làm gì nó không thì câu trả lời là "không, bình thường, tao chả biết sao, thằng bạn chơi thân với tao nó cũng kêu trầm cảm". Cuộc sống của nó rất yên bình còn hơn cả cháu, và chính nó cũng nói là không có vấn đề gì cả nhưng cháu nghĩ chắc phải có vấn đề gì chứ? nhưng câu trả lời luôn là "không" và thi thoảng thấy than thở về chuyện gia đình có những người bác cổ hủ hay bố hơi gia trưởng (vẫn khoe bố cho tiền đều đều). Gần đây lại kêu hay mơ ác mộng cần đi chùa tụng kinh ~~ ko biết bị sao.

Chuyện kết cho chuỗi các sự kiện này là câu chuyện trầm cảm của nyc =.= ? Tất nhiên không phải ngày đẹp trời rồi tự dưng bạn đó nhắn tin lại cho cháu và thông báo đang bị trầm cảm và cần sự giúp đỡ. Để nói về gia đình thì không thể hoàn hảo hơn khi bố mẹ đều quan chức, thật không thể tưởng tượng được là 12h trưa bố mua bánh mì mang lên tận phòng cho cậu con trai ăn sáng, nghĩ mà sướng quá (phải bố mình ngủ như thế chắc cho ăn dép =)) ). Nghe kể sơ thì câu chuyện là yêu một bạn nữ khác và bị bạn ý nói xấu, làm lỡ cơ hội nọ kia, cả lớp cô lập không ai chơi với nữa (ôi trong lòng cháu nghĩ nếu thực sự tốt thì không bị vậy đâu) lúc trước thích nhau thì nó còn chửi cháu quá trời, đánh nữa chứ trong khi mình cố giải thích cho nó hiểu *.* Nhắn tin muốn xin lời khuyên nhưng kêu đừng nói nặng quá nhé, bác sĩ bảo tớ bị trầm cảm rất nặng :))) chả biết làm sao nhưng đến mẹ nó cũng gọi điện cho cháu để bảo cháu rủ nó đi cf nói chuyện ~~ tất nhiên sẽ không có màu hồng ấy đâu, chuyện của ai người đó lo, cháu còn không lo nổi thân cháu.

Và còn rất nhiều câu chuyện trên mạng nói về vấn đề này hơn nữa, nhưng lạ thay, nhìn lại các thế hệ trước, bố mẹ ông bà siêu khổ, cuộc sống còn bế tắc hơn rất nhiều mọi người vẫn luôn cố gắng duy trì mà không có chuyện trầm cảm "nhan nhản" như hiện nay. Hầu hết bây giờ bố mẹ đều rất chiều con cái và luôn muốn con mình được sống tốt nhất có thể, tại sao không biết trân trọng mà cứ hở ra là kêu "trầm cảm" vậy? Có lẽ, một phần do tiếp xúc với MXH quá sớm, cháu nghĩ vậy.... Giờ xung quanh cứ kêu thăng với trầm chả biết xử lí thế nào? -_- Thật không hay là xu hướng để lòe phụ huynh :-w
Cái cây ở ngoài trời, có nắng có gió, chịu mưa chịu hạn... sẽ cứng cáp, khỏe mạnh.

Cái cây trồng trong nhà kính, có giàn đỡ, que chống, chất dinh dưỡng bón tận gốc... èo uột mềm yếu, động tí là gãy gục.

Ngày xưa thì toàn là cây mọc ngoài trời. Bây giờ thì cây nhà kính quá nhiều.
 

chenyouxing

Xe tải
Biển số
OF-338113
Ngày cấp bằng
10/10/14
Số km
363
Động cơ
280,505 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Hưng cảm cũng đáng sợ không kém gì trầm cảm :)) tốt nhất là ở trạng thái cân bằng (không phải là vô cảm) có vui có buồn nhưng lấy lại trạng thái cân bằng nhanh.
 

PCI for car

Xe tăng
Biển số
OF-80119
Ngày cấp bằng
14/12/10
Số km
1,677
Động cơ
461,375 Mã lực
Mặt trái của xã hội ạ, nhiều áp lực quá và khả năng suy nghĩ không thông suốt, khong có chỗ để giải toả stress, không có chỗ trút bầu tâm sự... tích tụ dần thành bệnh.
 

DurexXL

Tháo bánh
Biển số
OF-495573
Ngày cấp bằng
7/3/17
Số km
10,098
Động cơ
562,260 Mã lực
Nơi ở
Đỉnh Vu Sơn
Sau vụ "dọa ck giả vờ đem con đi nhảy c.ầu" và lướt đọc cmt khi chưa có thông tin chính thức thấy nhiều người nói "nhỡ chị ấy bị trầm cảm, mọi người đừng nặng nề quá..." vv .... và cháu muốn nói đến ở đây cái bệnh gọi là "trầm cảm" mà đa số giới trẻ như bọn cháu ai cũng kêu bị trầm cảm.

Phải, chính bạn bè, các em của cháu 10 người thì tới 4-5 người, tức là 1 nửa trong số đó kêu là "bị trầm cảm" và câu chuyện của từng người là:

Đầu tiên, chị bạn cháu quen, 2x, với profile gia đình cực khủng, bố mẹ là giám đốc, nhà giàu, hầu như học xong đại học là không phải lo gì ngoài việc đi làm, cũng đi làm bên ngoài rồi, chơi ck lỗ mất đâu đó gần 2 tỏi tiền của bme, rồi được mua xe, có nhà, giờ đi làm cho gđ, lúc thì kêu bố mẹ khó, lúc lại khoe bố mẹ chiều. Đi chơi du lịch ác, bố mẹ cho tiền rồi mua đồ hiệu.Tình yêu thì thôi rồi, yêu anh nào cũng phải cưng chiều hết nấc, đang yêu anh nọ lại nhảy sang anh khác, ngoại tình các kiểu,.. bạn bè thì muốn lúc nào cũng phải quan tâm và coi chị đó như là trung tâm vũ trụ, chị đó cũng rất tốt với bạn bè. Là một người mà cháu gặp lúc nào cũng cười nói liên tục liên mồm. Vấn đề ở đây là lại kêu bị trầm cảm và phải đi khám bác sĩ gì đó kêu bệnh nặng này kia, không hiểu trầm cảm cái gì?

Tiếp đến là em họ cháu, cách đây vài năm, khi mới còn học lớp 10, đã dọa mẹ nó là trầm cảm muốn t* t* vì áp lực? Ở ngay cạnh nhà nên cháu biết cuộc sống nó như thế nào, bố mẹ thì chật vật đi làm từ sáng đến tối, lo đủ thứ mà chưa bao giờ kêu ca, chỉ lúc nào cũng chiều con hết mực muốn gì có đó, dù gia đình không phải là giàu hay gì nhưng càng lớn, càng chẳng giúp gì được cho bố mẹ mà toàn đòi hỏi sự chiều chuộng và bản thân thì học kém lại ích kỉ suốt ngày dìm các bạn xuống trong khi chẳng bao giờ nỗ lực, xem phim rồi trang điểm đọc truyện các kiểu suốt ngày thì lấy đâu ra giỏi được. Bố mẹ vất vả vô cùng mà chẳng giúp được gì gọi ra ăn cơm không thèm ăn, ngủ cả ngày rồi kêu 'áp lực'. Kể từ khi nó thốt ra câu đó thì bố mẹ cũng sợ và chẳng dám làm gì nó luôn.

Rồi lại nữa là đến bạn cháu đã chơi với nó 5-6 năm rồi thì một ngày đẹp trời gặp lại kêu là "tao đã đi khám bác sĩ và bị trầm cảm một thời gian", qua nhà nó thì cháu thấy nó sống 1 mình kiểu: ngày chỉ ăn 1 que kem hoặc 1 gói bim bim, ngồi chơi điện tử, người như da bọc xương, nhà cửa bẩn thỉu kinh khủng khiếp vào mà ớn, không tiếp xúc với ai ngoài cái máy tính. Bố mẹ cũng nhà khá giả, đi học cũng ko phải lo gì, học trường quốc tế, cho nhà sẵn, xe sẵn rồi. Rất may là sau đó nó đã thay đổi lối sống và đỡ hơn.

Cũng một ngày đẹp trời, cô bạn thân đại học mà ngày nào cũng đi học cùng lại kể với cháu về khoảng thời gian nó với cháu không gặp nhau thì nó nói là có dấu hiệu như trầm cảm, chưa đi khám, nhưng cứ tối đến là khóc không ngừng, là muốn rạc.h tay chân, cháu gắng hỏi có chuyện gì không? gia đình? bạn bè? người thân? người yêu? hay có ai làm gì nó không thì câu trả lời là "không, bình thường, tao chả biết sao, thằng bạn chơi thân với tao nó cũng kêu trầm cảm". Cuộc sống của nó rất yên bình còn hơn cả cháu, và chính nó cũng nói là không có vấn đề gì cả nhưng cháu nghĩ chắc phải có vấn đề gì chứ? nhưng câu trả lời luôn là "không" và thi thoảng thấy than thở về chuyện gia đình có những người bác cổ hủ hay bố hơi gia trưởng (vẫn khoe bố cho tiền đều đều). Gần đây lại kêu hay mơ ác mộng cần đi chùa tụng kinh ~~ ko biết bị sao.

Chuyện kết cho chuỗi các sự kiện này là câu chuyện trầm cảm của nyc =.= ? Tất nhiên không phải ngày đẹp trời rồi tự dưng bạn đó nhắn tin lại cho cháu và thông báo đang bị trầm cảm và cần sự giúp đỡ. Để nói về gia đình thì không thể hoàn hảo hơn khi bố mẹ đều quan chức, thật không thể tưởng tượng được là 12h trưa bố mua bánh mì mang lên tận phòng cho cậu con trai ăn sáng, nghĩ mà sướng quá (phải bố mình ngủ như thế chắc cho ăn dép =)) ). Nghe kể sơ thì câu chuyện là yêu một bạn nữ khác và bị bạn ý nói xấu, làm lỡ cơ hội nọ kia, cả lớp cô lập không ai chơi với nữa (ôi trong lòng cháu nghĩ nếu thực sự tốt thì không bị vậy đâu) lúc trước thích nhau thì nó còn chửi cháu quá trời, đánh nữa chứ trong khi mình cố giải thích cho nó hiểu *.* Nhắn tin muốn xin lời khuyên nhưng kêu đừng nói nặng quá nhé, bác sĩ bảo tớ bị trầm cảm rất nặng :))) chả biết làm sao nhưng đến mẹ nó cũng gọi điện cho cháu để bảo cháu rủ nó đi cf nói chuyện ~~ tất nhiên sẽ không có màu hồng ấy đâu, chuyện của ai người đó lo, cháu còn không lo nổi thân cháu.

Và còn rất nhiều câu chuyện trên mạng nói về vấn đề này hơn nữa, nhưng lạ thay, nhìn lại các thế hệ trước, bố mẹ ông bà siêu khổ, cuộc sống còn bế tắc hơn rất nhiều mọi người vẫn luôn cố gắng duy trì mà không có chuyện trầm cảm "nhan nhản" như hiện nay. Hầu hết bây giờ bố mẹ đều rất chiều con cái và luôn muốn con mình được sống tốt nhất có thể, tại sao không biết trân trọng mà cứ hở ra là kêu "trầm cảm" vậy? Có lẽ, một phần do tiếp xúc với MXH quá sớm, cháu nghĩ vậy.... Giờ xung quanh cứ kêu thăng với trầm chả biết xử lí thế nào? -_- Thật không hay là xu hướng để lòe phụ huynh :-w
Tập trung học hành và định hướng nghề nghiệp việc làm đi
La liếm mạng xã hội ít thôi
 

ngocanh_811

Xe điện
{Kinh doanh chuyên nghiệp}
Biển số
OF-24709
Ngày cấp bằng
24/11/08
Số km
4,591
Động cơ
546,947 Mã lực
Nơi ở
Em bán cửa nhôm xingfa,Zongkai, cửa nhựa, cửa cuốn
Trầm cảm là do bị stresss 1 khoảng thời gian dài. Cụ mợ nào bị rồi sẽ biết.gặp rồi mới thấy hiểu và thông cảm được. Còn người ngoài nhìn vào phán xét thì ko đánh giá được đâu.
 

ah99x6

Xe điện
Biển số
OF-354153
Ngày cấp bằng
9/2/15
Số km
3,231
Động cơ
132,035 Mã lực
Em muốn trầm cảm quá mà chưa trầm đc haizzzz :D =)) :((
 
Trạng thái
Thớt đang đóng
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top