- Biển số
- OF-157077
- Ngày cấp bằng
- 17/9/12
- Số km
- 2,802
- Động cơ
- 429,246 Mã lực
- Nơi ở
- Ở nhà bế con cho Gấu.
Em thì thuê giúp việc, chứ nhờ bà ở quê lên, ai chăm ông. Bà ngoại thì còn đít nhôm, nên tránh phiền đến nội ngoại. Mình đẻ mình nuôi
Già em vào viện dưỡng lão chơi với các bạn đồng trang lứa.
Cụ vào đó tha hồ tán các mợ già
Nguyên tắc: con tao tao nuôi, con chúng mày thì chúng mày nuôi.Cuối tuần rồi em về quê, ngồi với ông cậu. Lâu ngày không gặp, ngồi hàn huyên câu chuyện. Ông cậu chia sẻ: Trẻ thì còng lưng, sớm hôm khuya tối đi làm nuôi các e, giờ đứa nào cũng học hành đàng hoàng, công ăn việc làm, nhà cửa đầy đủ đàng hoàng, có của ăn của để, giàu chẳng giàu nhưng cũng không khó khăn gì. Tưởng lúc về già ông bà được ở, được chăm nhau ai ngờ con út nó lấy chồng, đẻ con nó điều bà mợ lên HN chăm cháu. Giờ lúc trái gió, trở trời, ốm đâu lủi thủi một mình, có khi cả tuần ăn cháo, ốm cũng chỉ viên hạ sốt, hạ huyết áp là xong.Chẳng biết nói gở chẳng may có bị sao cũng chẳng ai biết....Còn các cụ (ông bà ở quê) nên ông cậu cũng phải ở nhà, trăm lo nên không lên HN được...
Thiết nghĩ ông bà nào cũng vậy đều yêu thương con cháu cả, cũng muốn lên chơi, vui với cháu với con, Nhưng có lẽ nên dừng ở mức chơi vui thôi, chứ giao hẳn việc trông cháu như là một nghĩa vụ bắt buộc, đi đâu, có giỗ chạp, hay muốn về quê thăm ông, thăm cụ phải xin phép chúng nó để chúng nó sắp xếp, bố trí thời gian cho mới được về thì là điều gì đó hơi ích kỉ với bố mẹ các cụ nhỉ! Nếu khó khăn thực sự, hoặc không còn cách nào khác thì đành vậy, chứ nếu còn cách, còn tự lo được thì nên cố, để các cụ lúc tuổi về già được chăm bẵm, được bên nhau lúc khỏe đã vậy, còn lúc ốm nữa...
Sau này già, các cụ định thế nào ạ?!
Note: vẫn nguyên tắc cũ là chia sẻ, để trao đổi tích cực, để tuổi già được vui-khỏe-có ích ạ
cho tiền thuê trông, có đáo lai kiểm soát hỗ trợ. Lúc nào cấp kíp quá thì 1 tuần thì cũng ok chứ lâu dài là ko được. Giờ tìm giúp việc cũng khó thật.Ok cho tiền chúng nó thuê người giúp việc, đến lúc nó trông ẩu làm rơi đứa bé phát thì chả lao đến đòi trông ko tin bố con thằng nào ngay và luôn chứ ai ngồi đây mà lý luận
Đó là sự thật mà cụ. Em dặt dẹo đau lưng đau vai gáy, ko làm đc việc nặng. Có vài lần ông bà nằm viện, em chỉ có 1 việc là nấu ăn gửi grab ship đến viện. Mỗi ngày tranh thủ chạy vào viện 1 lần cho các cụ vui, mà vào là bị đuổi về vì sợ em ốm ko ai chăm các cháu. Nói chung như nhà em thì những lúc các cụ ốm đau, gia đình em phân việc theo sở trường, ko câu nệ là cứ phải ở trong viện mới là con ngoan.Mợ nói y hệt 2 mụ chị & bạn cùng giường của e..
Bà chị cả e sắp có con dâu. Chưa j đã tuyên bố kệ chúng mày. Cho tiền chúng mày thuê giúp việc rồi tự mà chăm nhau.
Còn về phần bố mẹ thì 3 nàng (41t, 46t, 50t)đều nói ko chăm dc. Sk h yếu, thuê ngừoi chăm.
câu hỏi này đâu dùng kiến thức y học trả nhời được.2 cụ nhà em cả ngày chỉ có tập tành, ăn uống vô cùng heo thì để giữ sức khoẻ, với mục tiêu là để con cháu ko phải lo lắng. Thành ra 2 ngài hơn 80 mà trộm vía xương khớp còn dẻo dai hơn em. Nhưng nhà em may mắn là có chị GV tuyệt vời, cực kỳ chăm chỉ và chiều được 2 cụ siêu khó tính. Nếu 2 cụ yếu hẳn, chắc chắn bọn em cũng phải ở cùng để chăm, nhưng vẫn theo mô hình là thuê người chăm, con cháu giám sát và hỗ trợ.Bà ngoại em nói luôn từ đầu Đừng mong tao làm Osin thêm lần nữa. Bà rảnh đi chơi, đi du lịch thoải mái. Tuần nào cũng đi lễ với bạn bè. Nhưng không may chớm 70 là bà tai biến, hai vc em thuê người trông trong viện, ở viện về em đón hai ông bà về chăm một thể chứ để bà chăm ông khéo hai ông bà ốm mình còn vất vả hơn. Nên là chưa nên nói mạnh miệng các cụ ạ. Kể cả lúc 70 đời còn dài chả nhờ ai được ngoài con cháu mình đâu.
Đúng là nói trước cũng khó và mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh ạ!Nói chung bây giờ nói về điều chưa xảy ra là tôi sẽ thế này, tôi nhất định thế kia...thì dễ.
Cứ cho các cụ giờ có đôi chục tỷ đi, tính sau này không bế cháu, thích thì hỗ trợ nó tiền.
Vật đổi sao dời chẳng may thất bát lụn bại, con mình nó cũng không phải đứa gặp may, nó khó khăn khổ sở thì mình có lăn lưng ra đỡ đần nó không hay kcm mày?
Tóm lại, có những thứ trong cuộc sống đừng quả quyết vội, cứ đến đoạn đó đi với tâm thế tùy hoàn cảnh mà xử thế.