SỞ HỮU KỲ NGHỈ - NHỮNG CHIẾC BẪY CHỒNG LÊN NHAU
Tôi không đi tìm một món hời - Tôi đi tìm lối thoát cho giai đoạn khó khăn - Và rơi vào một cái bẫy khác.
Mấy hôm nay, khi VTV phát phóng sự về “bẫy hợp đồng kỳ nghỉ”, mạng xã hội sôi lên.
Có người xót xa.
Có người phẫn nộ.
Cũng có người buông một câu rất nhanh, rất gọn, rất lạnh: “Tham thì thâm.”
Tôi đã từng nghĩ câu đó đúng.
Cho đến khi chính mình ngồi vào chiếc ghế ấy.
Chiếc ghế trong một văn phòng sáng đèn, có nhân viên tư vấn ăn mặc lịch sự, có hợp đồng, có con dấu, có những lời hứa nghe rất “văn minh”, rất hợp lý, rất có vẻ chuyên nghiệp.
Và rồi mình mới hiểu: có những cái bẫy không bắt đầu bằng lòng tham.
Nó bắt đầu bằng một nhu cầu rất người.
Muốn lấy lại tiền.
Muốn sửa một quyết định cũ.
Muốn thoát khỏi một hợp đồng đã khiến mình mệt mỏi.
Muốn tin rằng vẫn còn một lối ra.
Tôi viết bài này không phải để xin thương hại.
Tôi viết để mở lại hồ sơ của chính mình. Và cũng để nói với những ai từng rơi vào mô hình “sở hữu kỳ nghỉ”, “đầu tư đêm nghỉ”, “hỗ trợ chuyển nhượng hợp đồng kỳ nghỉ”: xin đừng im lặng một mình nữa.
Câu chuyện của tôi bắt đầu từ một cuộc gọi.
Sau khi tôi nhận được lời mời đến văn phòng để được hỗ trợ mua lại/chuyển nhượng hợp đồng kỳ nghỉ mà tôi đang sở hữu bên Kokobay, ngày 20/12/2024, tôi đến Công ty Cổ phần Global Travel Tour tại 125 Hoàng Ngân.
Tôi đến đó với một mong muốn khá đơn giản: xử lý một hợp đồng cũ không phải đi săn một món hời, không phải ôm giấc mộng làm giàu, không phải bước vào một “phi vụ đầu tư” nào cả.
Nhưng chỉ sau một buổi tư vấn, câu chuyện bắt đầu rẽ sang một hướng khác.
Từ “hỗ trợ chuyển nhượng hợp đồng cũ”, tôi được giới thiệu sang một mô hình nghe rất hấp dẫn: mua/đầu tư đêm nghỉ, công ty đứng ra khai thác, có thể bán lại, có thể sinh lời.
Nói nôm na, tôi tưởng mình đang đi ra khỏi một cái hố.
Nhưng thực tế, tôi lại được dẫn đến miệng một cái hố khác. Sâu hơn. Bóng bẩy hơn. Có nhạc nền của niềm tin. Có ánh sáng của văn phòng. Có mùi mực mới của hợp đồng. Có con dấu đỏ khiến người ta dễ quên mất việc phải nghi ngờ.
Ngày 20/12/2024, tôi đặt cọc cho hợp đồng đầu tiên, mã HN 2412–1837, loại căn hộ 1BR, tuần nghỉ Diamond, giá trị hợp đồng 115 triệu đồng trong 5 năm, mỗi năm 7 đêm nghỉ.
Ngày 28/12/2024, tôi đến địa điểm làm việc tại 219 Trung Kính để nhận quà Tết và nhận hợp đồng đã ký. Tại đây, tôi tiếp tục được tư vấn mua thêm hợp đồng mới, mã TK 2412–1871, giá trị 280 triệu đồng trong 9 năm, mỗi năm 7 đêm nghỉ.
Ngày 10/01/2025, tôi ký tiếp hợp đồng số TK 2501–1912, giá trị 135 triệu đồng trong 5 năm, mỗi năm 7 đêm nghỉ.
Ngày 15/01/2025, tôi quẹt thẻ SEABank hạn mức 100 triệu đồng.
Sau đó là các khoản tiền, khoản “treo”, khoản nâng cấp, khoản được nói là góp để đủ số đêm cho đoàn khách, khoản được hứa sẽ có tiền về trước Tết, khoản được nói là đẩy đêm nghỉ lên hệ thống để bán. Nghe thì rất logic.
Nhưng cái đáng sợ của một cái bẫy tinh vi là nó không bao giờ xuất hiện dưới hình dạng một cái bẫy.
Nó xuất hiện dưới hình dạng một giải pháp.
Một nhân viên nói với bạn rằng công ty có thể hỗ trợ.
Một người khác nói rằng đã có khách.
Một người khác nói rằng cơ hội này chỉ nên làm nhanh.
Một khoản tiền nhỏ ban đầu được chi ra để tạo niềm tin.
Một phiếu chi được đưa ra như bằng chứng rằng “đêm nghỉ đã được khai thác”.
Và rồi bạn tự nhủ:
“Chắc họ làm được thật.”
“Chắc mình sắp gỡ lại được tiền.”
“Chắc lần này mình tỉnh táo hơn.”
Đời buồn cười thật.
Có những lúc con người không sập bẫy vì quá ngu.
Mà vì quá muốn tin rằng mình vẫn còn cơ hội sửa sai.
Sau này, khi tôi kiểm tra lại các phiếu chi, nhiều con số bắt đầu khiến tôi phải đặt câu hỏi.
Ví dụ: cùng là hoàn tiền/cho thuê 8 ngày 7 đêm, nhưng số tiền thể hiện là 13.000.000 đồng. Nếu chia ra, mỗi đêm chỉ khoảng 1.857.000 đồng.
Vậy tại sao trước đó tôi được tư vấn rằng đêm nghỉ có thể được khai thác với mức cao hơn nhiều?
Vì sao giá trị kỳ vọng khi tư vấn và con số trên phiếu chi lại vênh nhau như vậy?
Vì sao có các khoản cần làm rõ trong tổng số 29.650.000 đồng?
Vì sao có các khoản 15 triệu, 20 triệu được nói là để góp/chạy/nâng cấp/đẩy đêm nghỉ lên hệ thống?
Vì sao sau nhiều lần làm việc, những câu hỏi về bản chất dòng tiền, phiếu thu, phiếu chi, trách nhiệm tư vấn và cam kết khai thác vẫn chưa được trả lời rõ ràng bằng văn bản?
Tôi không viết những dòng này để kết luận thay cơ quan chức năng.
Tôi chỉ đang làm điều mà một người tiêu dùng có quyền làm:
Yêu cầu minh bạch.
Yêu cầu đối chiếu chứng từ.
Yêu cầu làm rõ trách nhiệm của doanh nghiệp, của người tư vấn, của những người quản lý chính sách và kinh doanh trong quá trình giao dịch.
Và quan trọng hơn: tôi muốn nói về một mô thức.
Mô thức ấy không chỉ nhắm vào người già.
Không chỉ nhắm vào người nhẹ dạ.
Không chỉ nhắm vào người “tham”.
Nó nhắm vào những người đang có một vết thương tài chính cũ.
Những người đã từng mua một hợp đồng kỳ nghỉ và muốn bán lại.
Những người đang tiếc tiền.
Những người đang muốn gỡ vốn.
Những người không muốn thừa nhận với gia đình rằng mình đã quyết định sai.
Những người nghĩ rằng: “Chỉ cần thêm một bước nữa thôi, mình sẽ lấy lại được.”
Và chính cái “thêm một bước nữa thôi” ấy có thể là sợi dây kéo người ta xuống sâu hơn.
Tôi cũng đã đọc câu chuyện của một người con kể về mẹ mình.
Người mẹ từng mua kỳ nghỉ. Sau đó liên tục nhận được cuộc gọi từ các công ty tự nhận có khách muốn mua lại hợp đồng với giá cao. Muốn bán được thì phải đóng phí tư vấn, phí bảo lãnh, phí thủ tục, hoặc mua thêm một sản phẩm khác. Chuyển tiền xong, giao dịch không bao giờ diễn ra. Công ty đổi tên, đổi người đại diện, đổi địa chỉ. Một thời gian sau, một nhóm khác lại gọi.
Bẫy chồng bẫy.
Vết thương cũ trở thành dữ liệu cho cái bẫy mới.
Đau ở đâu, họ bán thuốc ở đó.
Mà thuốc ấy, nhiều khi là độc.
Nên khi ai đó nói “tham thì thâm”, tôi mong chúng ta chậm lại một nhịp.
Một người đang chết đuối vớ lấy sợi dây, không phải lúc nào cũng vì tham sợi dây.
Có thể họ chỉ đang muốn sống.
Một người đang kẹt trong một hợp đồng cũ, nghe lời mời “hỗ trợ chuyển nhượng”, không phải lúc nào cũng vì muốn làm giàu.
Có thể họ chỉ muốn lấy lại một phần tiền đã mất.
Một người ký thêm vì được hứa “sắp có tiền về”, không phải lúc nào cũng vì mờ mắt trước lợi nhuận.
Có thể họ đang sợ nếu dừng lại thì mọi thứ trước đó chính thức trở thành mất trắng.
Tôi không phủ nhận trách nhiệm của chính mình.
Tôi đã tin.
Tôi đã ký.
Tôi đã không đủ tỉnh táo ở những thời điểm cần tỉnh táo nhất.
Nhưng trách nhiệm cá nhân của nạn nhân không thể trở thành tấm rèm che cho những mô hình tư vấn có dấu hiệu dẫn dắt, thổi phồng kỳ vọng, dùng lời hứa sinh lời để kéo người tiêu dùng vào các giao dịch tài chính lớn.
Một dịch vụ du lịch, nếu được tiếp thị như một khoản đầu tư sinh lời, thì đó không còn là chuyện “đi nghỉ” nữa.
Đó là một vấn đề cần được làm rõ.
Từ hôm nay, tôi sẽ bắt đầu viết lại series này.
Không phải để kích động.
Không phải để bôi nhọ.
Không phải để biến Facebook thành tòa án.
Mà để lưu lại hành trình, chứng cứ, câu hỏi và những điểm bất thường mà tôi cho rằng cần được doanh nghiệp liên quan trả lời minh bạch.
Tôi cũng đang cùng một số người xây dựng nhóm “Nạn nhân của sở hữu kỳ nghỉ Global Travel Tour” để kết nối những ai từng có trải nghiệm tương tự.
Nếu anh/chị từng:
- Nhận voucher nghỉ dưỡng miễn phí;
- Được mời đến hội thảo/quầy tư vấn;
- Được hứa hỗ trợ chuyển nhượng hợp đồng kỳ nghỉ cũ;
- Được tư vấn mua thêm đêm nghỉ/gói nghỉ dưỡng để dễ bán lại;
- Được giới thiệu đây là “tài sản”, “đầu tư”, “sinh lời”, “có khách chờ mua”;
- Đã ký hợp đồng, chuyển khoản, quẹt thẻ, đặt cọc, đóng phí;
- Có phiếu thu, phiếu chi, tin nhắn, ghi âm, hợp đồng, sao kê;
xin hãy lưu lại toàn bộ chứng cứ.
Đừng xóa tin nhắn.
Đừng vứt hợp đồng.
Đừng im lặng vì xấu hổ.
Mỗi người một mảnh giấy.
Một phiếu thu.
Một đoạn chat.
Một cuộc gọi.
Một hợp đồng.
Khi đứng riêng, nó là tiếng thở dài.
Khi đứng cạnh nhau, nó là hồ sơ.
Tôi là Lê Thị Thanh Loan.
Tôi không viết bài này để né phần sai của mình.
Tôi viết vì tôi không muốn thêm một người nữa ngồi vào chiếc ghế đó, nghe những lời hứa ngọt như mía lùi, ký những tờ giấy thơm mùi mực mới, rồi nhiều tháng sau mới nhận ra: thứ mình mua không phải là kỳ nghỉ.
Mà là một bài học quá đắt về niềm tin.
Bài 1 xin dừng ở đây.
Bài sau, tôi sẽ viết kỹ hơn về khoảnh khắc một lời mời “hỗ trợ chuyển nhượng” có thể bị bẻ lái thành một giao dịch mới như thế nào.
Chia sẻ thông tin có kiểm chứng.
Lên tiếng đúng pháp luật.
Và xin đừng dùng câu “tham thì thâm” để bịt miệng những người đang cố gom hết can đảm mà nói ra sự thật. — đang  cảm thấy khủng khiếp cùng với Nguyễn Thu Trang và 11 người khác tại Dưỡng sinh Nữ Mcare.