Sợ người tốt quá với mình chứ với ng cạn tàu ráo máng như chị gái a rể vợ thì quá đơn giản. Láo nháo táng cho vỡ mặt. Cụ có lòng hiếu thế là hiếm đấy.
Ha ha, cụ boto thô nhưng thật nhỉMình là vai hai ông anh bà chị cả đây, có ý kiến nhỏ nhoi phận quê nghèo chút thôi:
Xa thơm gần thối, đời khổ lắm ai ơi,...





Vớ vẩn, bố mẹ đã trên 70, ở nhà ốm đau trái gió trở trời,... ai chăm nom ???? Phận đi xa mà có hiểu biết, biết điều trogn gia đình còn phải nhờ vả, biết ơn người ở nhà với các cụ hàng ngày đấy,...Hai bà chị đấy mà gặp em thì anh chửi cho nát mặt, đã không đóng góp được gì lại còn ý kiến
Cụ nói đúng nhưng ở quê sợ tư tưởng mấy ông anh bà chị ấy bảo thủ, cố chấp. Kiểu gì cũng khư khư là m có ý đồ tranh cướp thì mệt mỏi lắm! Mà mấy bà cô kia là anh chị bề trên mà sao e thấy sân si với vc e gái quá! Như kiểu máu mủ ruột thừa ấy, phát chánCụ hiền quá...gặp em thì em vỗ cho thẳng mặt.
Quan điểm của em bố mẹ vợ cũng như bố mẹ mình,mình có điều kiện mình chăm sóc các cụ sợ *** gì bố con thằng nào.
Vấn đề nếu cần chăm nom, có thể đón ông bà lên ở cùng, cũng là tùy ý kiến ông bà, còn chắc gì với thái độ ấy người ở nhà đã được chăm nom tử tế, hay gọi là có tý trách nhiệm với một chân trong di chúcVớ vẩn, bố mẹ đã trên 70, ở nhà ốm đau trái gió trở trời,... ai chăm nom ???? Phận đi xa mà có hiểu biết, biết điều trogn gia đình còn phải nhờ vả, biết ơn người ở nhà với các cụ hàng ngày đấy,...
Đừng nghĩ cứ đi xa, về quăng ít tiền ra mà là có hiếu nhất nhé
Vote cho ý kiến của cụĐọc bài cụ chủ mà nghẹn lòng! Thôi thì nếu như không màng đến vật chất sau này... thì vợ chồng cụ cho cậu em út số tiền đó để cậu út lấy danh nghĩa xây nhà cho ông bà. Còn mấy nhà kia thì... coi như không để ý đến. Tính toán với cậu út dự trù kinh phí sao cho vợ chồng cụ và cậu út xoay sở được.
Còn cậu út cơ mà mợ...ăn thế nào được đất đấy,mà cách Hn 200k thì giá đất đấy cũng chỉ tương đương 400 củ của cụ thớt định bỏ ra xây nhà cho ông bà nhạc thôi mợ akCụ nói đúng nhưng ở quê sợ tư tưởng mấy ông anh bà chị ấy bảo thủ, cố chấp. Kiểu gì cũng khư khư là m có
ý đồ tranh cướp thì mệt mỏi lắm! Mà mấy bà cô kia là anh chị bề trên mà sao e thấy sân si với vc e gái quá! Như kiểu máu mủ ruột thừa ấy, phát chán
Em đọc bài cụ thấy cũng chuẩn, em mời cụ liEm nghĩ quê cụ chủ cách HN 200km thì có khi cũng như quê em.
Em năm kia cũng xây cho ông bà nhạc 1 căn, ban đầu định xây trên đất cũ nhưng ông anh trai vợ bảo: Thôi, đất này đất của cha ông để lại, chú xây bây giờ thì sau này ông bà mất anh cũng chả ở được vì là nhà của chú, đất thì của anh. E nghĩ cũng đúng nên mua hơn 100m2 đất vườn bên cạnh hết có 120tr. Xây nhà 70m2 1 tầng phụ khép kín hết 270tr nữa. Anh em dĩ hòa vi quý.
Ah, khuyên cụ chủ là không nên đưa tiền cho cậu em xây. Bởi vì con người chả cái gì biết trước được đâu, cạnh nhà em có 2 vợ chồng cũng yêu nhau từ thời học sinh, nhà vợ con 1 nên chồng qua ở rể. 2 vc gom góp gần chục năm trời xây lại được cái nhà khanh trang, xây xong 1 năm vợ đâm đơn ra tòa li dị. Đất đai vẫn tên mẹ vợ - chồng uất ức ra đi mà ko làm gì được.
Cụ tốt quá, e có 2 F1 gái, hy vọng sau này có đươc rể tốt như cụ. Vodka cụKính các cụ,
Em có chuyện này mà mấy hôm nay trong lòng rối bời quá.Muốn có đôi dòng tâm sự để trước hết là giải tỏa nỗi lòng và sau là nhờ các cụ tư vấn xem em nên làm thế nào để giải quyết vấn đề này một cách hợp lý nhất.
Nhà vợ em ở quê nghèo, cách HN tầm 200km. Bố mẹ vợ em có 4 người con, 3 gái 1 trai út. Vợ em là con thứ 3. Em lấy vợ cũng được 10 năm rồi , 2 mặt con. Hiện tại 2 vợ chồng sống và làm việc tại HN. Em cũng là dân tỉnh lẻ, lên HN học ĐH và làm việc tại đây. Kinh tế hai nhà nội ngoại cũng không khá giả gì,ông bà nội ngoại đều hoàn cảnh như nhau. Em với vợ em bằng tuổi, hai đứa yêu nhau từ thời sinh viên năm nhất đến khi cưới là 5 năm nên cũng hiểu nhau khá nhiều. HAi đứa tự lực bươm chải ở trên HN mười mấy năm trời cũng có chút vốn mua được cái nhà chung cư nho nhỏ, hiện nay bọn em cũng có nguồn thu nhập ổn định, tiết kiệm được chút tiền để lo cho con cái ăn học sau này.
Về hoàn cảnh nhà vợ em như sau: Hai ông bà cũng cao tuổi rồi, đều ngoài 70 rồi ạ. Trong 4 chị em thì vợ em từ bé đến lớn học hành khá nhất, cũng có thể nói là niềm tự hào của cả họ ở quê ( Lúc học phổ thông vợ em được giải quốc gia, tuyển thẳng vào đại học) Ra trường lại đi làm ở công ty nước ngoài nên giờ thu nhập cũng khá tốt. Hai chị ở trên thì người làm công nhân, người làm thợ may..cả hai đều đã lập gia đình và sống ở gần bố mẹ vợ em ở quê. Cậu em út thì đang làm công nhân trong tận Bình Dương,năm về nhà được đôi lần. Vợ em tính hiền lành, khiêm tốn nên cũng nhiều người quý. Nhưng từ hồi mới quen vợ, về nhà vợ chơi em đã cảm nhận được sự khác biệt giữa vợ em và các anh chị em trong nhà, khác biệt về tính tình, quan điểm sống, về nhận thức.. Mặc dù vợ em rất quý và sống rất hòa đồng với anh chị em trong nhà. Bố mẹ vợ em thì hiền lành chất phác, yêu thương con cái. Nói chung là không có va chạm gì cả..
Nhưng từ khi vợ em đi làm, lấy chồng và ổn định cuộc sống trên này,thì em thấy có điều gì đó không ổn về thái độ giữa hai vợ chồng chị gái với vợ chồng em, có chút gì đó ganh ghét theo nghĩa tiêu cực. Vợ em thì vô tư nên không để ý lắm. Mặc dù xa nhưng vợ chồng em vẫn cố gắng thu xếp thời gian 2 tháng 1 lần về thăm nhà ngoại. Mỗi lần về là em cảm nhận được thái độ của hai ông anh kia, bằng mặt mà không bằng lòng. Em cũng quý và hay ngồi nhậu với mấy anh em họ ở quê vợ, thì họ đều nói với em rằng hai vợ chồng kia hay nói xấu vợ chồng em thế này thế nọ...Mặc dù vợ chồng em cư xử không hề tệ với hai vợ chồng kia. Xây nhà, làm ăn...gì đó vợ chồng em đều giúp đỡ nhiệt tình, con cái thi đại học lên nhà em ở hàng năm trời vợ chồng em đều vui vẻ chăm sóc các cháu...Mỗi khi nghe mấy ông em kia nói em đều buồn, nhưng nghĩ thôi thông tin vẫn chưa xác thực nên em đều để ngoài tai hết. Thằng em út nó rất quý vợ chồng em. Mỗi khi ra HN chơi nó đều ghé qua nhà em chơi một hai hôm rồi mới vào Bình Dương. Có lần 2 anh em ngồi nhậu nó khóc, bảo thương bố mẹ ở nhà, có 2 ông anh nhưng hỗn hào , coi thường bố mẹ vợ và nhiều khi nói trước mặt ông bà không ra gì. Ông bà thì hiền lành và thương con nên cũng chỉ biết im lặng, không nói được gì, chỉ dám tâm sự với con trai mà thôi.
Kinh tế hai vợ chồng kia cũng không khá giả, nhưng nhờ bên nội hỗ trợ nên cũng đều có nhà cửa đàng hoàng. Bố mẹ vợ em thì vẫn ở cái nhà cấp 4 cũ đã xây cách đây 40 năm rồi, nhà xuống cấp hỏng hóc nhiều chỗ mặc dù vợ chồng em cũng về hỗ trợ ông bà sửa sang trước đó. Nhiều đêm vợ em nằm thương bố mẹ mà chảy nước mắt...Em liền bàn với vợ là có 400tr tiền tiết kiệm, hay là bỏ ra để xây cho bố mẹ cái nhà mới. Đấy là việc cần thiết trước mắt nên làm. Tiền còn kiếm ra được, chứ sau này một hai chục năm nữa bố mẹ mất đi rồi muốn xây cho ông bà cũng chẳng được nữa rồi. Vợ em cũng đồng ý. Em bàn vợ về trao đổi với bố mẹ trước, nếu ông bà đồng ý thì trao đổi với các anh chị em trong nhà sau. Về cơ bản bố mẹ vợ em và thằng em trai thì đồng ý, nhưng còn e ngại hai vợ chồng kia. Em nói vợ trao đổi riêng với 2 chị gái trước xem ý tứ thế nào, nếu ok thì sẽ họp mấy anh em lại thống nhất ý kiến...Cuối cùng em nghe được thông tin thế này: Hai bà chị thì bảo giờ xây nhà cho bố mẹ chưa cần thiết lắm, nếu có tiền thì cho hai chị vay để làm ăn, chị cả thì muốn xây nhà cho thằng con cả để nó lấy vợ, chị hai thì muốn góp vốn mua cái xe tải nhỏ để chạy hàng cùng người bạn. Ý là ông bà giờ già rồi, ở các nhà đó mấy chục năm rồi có sao đâu (?!). Nói thật em nghe xong rất thất vọng , nhưng chưa đau đớn bằng câu chuyện hai ông anh kia thêu dệt, bảo là vợ chồng em chơi trội, có tí tiền mà vượt mặt hai anh, anh em trong nhà khó khăn thì không giúp ( ??????!!!!!), rồi nói ý tứ bóng gió là vợ chồng em muốn cướp mảnh đất đó của bố mẹ nên mới bày ra trò xây nhà này, sau này ông bà mất chắc chắn sẽ di chúc lại mảnh đất cho vợ chồng em..v..v...Em nghe xong thì uất hận cùng cực không nói nên lời. Bố mẹ vợ thì bảo thôi các con ạ, bố mẹ sống thế này cũng được rồi,giờ các anh chị con không đồng ý thì bố mẹ cũng không dám làm, sợ anh em trong nhà bất hòa lại hiểu nhầm về nhau thì bố mẹ có ở nhà đẹp hơn cũng không thấy vui vẻ gì.
Giờ ý bố mẹ vợ đã vậy, hai vợ chồng kia thì nhất quyết ngăn cản không cho ông bà xây nhà. Vợ em nó buồn từ hôm đó đến giờ. Em thì là áp út nên cũng không dám lớn tiếng ( hai ông anh kia thì cũng đều 44,45 tuổi rồi ). Chuyện anh chị em nghĩ gì về vợ chồng em thì em cũng không quan tâm nữa rồi, mình sống với nhà vợ 10 năm rồi bố mẹ vợ và vợ , các anh em họ nội ngoại hiểu cho mình là được. Chỉ thương vợ, thương bố mẹ vợ đến tuổi này rồi vẫn không được an hưởng tuổi già, con cái thì xa xôi không giúp đỡ được nhiều về mặt tinh thần...

Làm éo j có cái lý thế hở cụ ? ở quê hay ở đâu cũng vậy, thấu tình đạt lý chứ k phải nền nếp, nền nếp j cái kiểu bố mẹ ở khổ xây nhà lại kêu k cần, em là em éo có thông đc vụ này. Nhà vk e cũ các cụ tính bán và cho con gái ít, nhà e từ chối luôn và ý kiến các cụ xây to mà ở ( chốt thế sau khoảng 3 năm là xây năm ngoái cũng xong). Nhiều khi làm rể cũng phải máu chó tý cụ ah, miễn là việc mk làm xuất phát từ tình cảm chứ k vì tư lợi cho cá nhân.Chuyện ở quê nó chả đơn giản như thế, nhiều nhà nền nếp nhiều khi các em không dám cãi anh chị, bố mẹ thì nghe theo trưởng lớn, nên nhiều ông bà quái thai vẫn phải chịu, chuyện của chủ thớt cũng là một ví dụ
Tài chính cũng có hạn thôi, sao mà hoành tá tràng được. Chứ có xe tiền, máy bay tiền thì chỉ là cái một: ai cần đấm mõm 1/3 là bấng cả nhà ra đầu xã cũng được ấy chứNhiều cụ có ở quê éo đâu mà chém như đúng rồi. Bây giờ đưa tiền cho cậu út về xây nhà, ông bà hắt hơi sổ mũi cái thì mấy con chị nó lại điện nhặng lên cho vợ cụ chủ về chăm. Về nó bảo hôm qua yếu lắm, nay lại khoẻ rồi ai biết đâu mà lần.
Nếu em là cụ chủ em sẽ bàn với cậu út.
1. Bàn với ông bà chia đất cho 2 con chị ở quê. Phần đất đc chia ko đc bán cho đến khi hết tang các cụ sau này. Nếu đất rộng.
2. Phần đất giữ lại làm nhà thờ, con cháu sau này có chỗ về giỗ chạp thắp hương. Phần vườn tược ông bà còn khoẻ ông bà chăm nom, sau này ông bà yếu 2 chị sang chăm nom hộ cậu út.
3. Bàn với cả 4 anh chị em về việc xây nhà thờ, trước mắt để các cụ ở sau này để thờ tự, phần đất xây nhà thờ ko đc bán chác cho hết đời con, sau này các cháu giữ hay ko là việc của chúng nó.
4. Nếu quyết định xây nhà thờ, cả 4 anh em+ ông bà cùng bỏ tiền, mỗi người vài triệu gọi là, còn thiếu bao nhiêu cụ chủ bỏ. (Tất nhiên với tính cách 2 ông rể kia thì nên có thiết kế cơ sở trc khi nói xây thiếu bao nhiêu mình bỏ)

Như này là hợp lýEm cũng bằng tuổi 2 ông anh rể nhà cụ. Qua lời cụ kể, em thấy thế này, cụ không nên xây nhà cho 2 ông bà nữa, cứ sửa cho tốt để các cụ ở là được rồi. Tiền để đấy, rất cần khi ông nà ốm đau đấy, và còn lo cho các cháu học hành. Vợ chồng cụ tâm tốt, chả sợ gì ai cả.
Vớ vẩn, bố mẹ đã trên 70, ở nhà ốm đau trái gió trở trời,... ai chăm nom ???? Phận đi xa mà có hiểu biết, biết điều trogn gia đình còn phải nhờ vả, biết ơn người ở nhà với các cụ hàng ngày đấy,...
Đừng nghĩ cứ đi xa, về quăng ít tiền ra mà là có hiếu nhất nhé
Không hiền thì chửi bố mấy ông anh bà chị lên à. Đơn giản chỉ lo cái tuổi già 70 của các cụ như cụ trên nói cũng đã đếu giám nói to là khác.Cụ hiền quá...gặp em thì em vỗ cho thẳng mặt.
Quan điểm của em bố mẹ vợ cũng như bố mẹ mình,mình có điều kiện mình chăm sóc các cụ sợ *** gì bố con thằng nào.
Biết là thế, nhưng kiểu ở quê nhiều nơi còn cổ hủ lắm, trong nhà thế ra ngoài hàng xóm láng giềng nói ra nói vào, chỉ khổ ông bà ở nhà nghe thôiLàm éo j có cái lý thế hở cụ ? ở quê hay ở đâu cũng vậy, thấu tình đạt lý chứ k phải nền nếp, nền nếp j cái kiểu bố mẹ ở khổ xây nhà lại kêu k cần, em là em éo có thông đc vụ này. Nhà vk e cũ các cụ tính bán và cho con gái ít, nhà e từ chối luôn và ý kiến các cụ xây to mà ở ( chốt thế sau khoảng 3 năm là xây năm ngoái cũng xong). Nhiều khi làm rể cũng phải máu chó tý cụ ah, miễn là việc mk làm xuất phát từ tình cảm chứ k vì tư lợi cho cá nhân.