Cụ Phỗng new hành văn khác ạ.Ơ lão anh này có phải Phỗng new k thế?
Cùng dân Kiếm Trác, cùng kiểu ngông BCĐ
Cũng.... Già
![]()
Cụ Phỗng new hành văn khác ạ.Ơ lão anh này có phải Phỗng new k thế?
Cùng dân Kiếm Trác, cùng kiểu ngông BCĐ
Cũng.... Già
![]()
Cụ trật lấc hết cả. Nhất là câu cuối.Ơ lão anh này có phải Phỗng new k thế?
Cùng dân Kiếm Trác, cùng kiểu ngông BCĐ
Cũng.... Già
![]()
Biết đâu. Kiểu thỏ móm, pain,. Hành văn khác nhưng hành kia vẫn thếCụ Phỗng new hành văn khác ạ.
Hôm qua vắng mặt cụ em mà cũng có người nhắc đến đó.Biết đâu. Kiểu thỏ móm, pain,. Hành văn khác nhưng hành kia vẫn thế
Hic a say đấy
Có câu đệp choai giống nhau thì lại không nói cụ nhể..!Cụ trật lấc hết cả. Nhất là câu cuối.
Già đâu mà già. Hồi trước em 20 đấy![]()
Ăn mảnh đẹp đê chế củHôm qua vắng mặt cụ em mà cũng có người nhắc đến đó.![]()
Kinh nghiệm của em thì mỗi lần dơi bay vào nhà hoặc trú ngụ trong góc khuất nào đó trong nhà mình thì sớm có niềm vui. Vui to hay nhỏ thì em không đoán được.Em chào cả nhà ạ. Tối hôm qua lần đầu tiên em được nhìn cận cảnh một bạn Dơi cả nhà ạ. Tới giờ em vẫn ko quên đôi mắt trong veo của nó nhìn ra phía em kiểu như hỏi sao chị lại làm phiền em ngủ í.
Nhà em ở tầng trung của khu chung cư. Chỗ cửa phòng giặt em có kê 1 tủ kệ để các lọ hoa, đồ dùng bếp. Sát cửa ra ban công và tủ em có cài trong đó nhiều các túi giấy có quai, bạn Dơi bạn í treo mình trên 1 quai túi giấy đó ạ.
Khi cu con nhà em ra giặt đồ, nó nghe thấy tiếng động nên mới phát hiện ra bạn í nằm trong góc khe đó, cu zai mặt tái mét chạy vào gọi em ra, em bật đèn điện thoại chiếu vào bạn í. Lúc đó em chỉ thấy thương ánh mắt đó chứ ko hề có cảm giác sợ hãi gì cả. Sau đó em bảo con tắt đèn, đi vào phòng đóng cửa ngủ đi và để mở cửa phòng giặt với ban công phòng khách, í đồ là nếu bạn muốn sải cánh bay thì sẽ ko vướng víu gì.
Sáng nay em tỉnh dậy ra ngó bạn í thì đã ko thấy ở đó nữa, ko biết bạn í bay đi lúc nào, ngoài trời thì mưa gió. Em cũng ko biết bạn ở đó bao lâu rồi hay mới vào tạm trú, em cũng hơi áy náy...
Chuyện hơi lẩm cẩm, em mong cả nhà bỏ quá cho em ạ.
Em cũng vài lần suy nghĩ về việc có nên cố điều trị khi mọi biện pháp chỉ là kéo dài sự sống chứ thực tế không còn tí chất lượng sống nào cho người bệnh không.Em hiểu và chia sẻ với sự ám ảnh của cụ, vì em cũng bị ám ảnh với dây rợ, máy móc, tiếng mornitor, những ga trải giường đầy máu...trong một thời gian rất dài. Thậm chí đến khi em ốm nặng nhưng em nhất quyết không vào viện. Em cứ dày vò dằn vặt với câu hỏi vì sao sống tốt mà những ngày cuối cùng lại phải đau đớn thế?
Sau này, khi đã "bị chọn", em rút ra kết luận có những trường hợp là do số mệnh hoặc chủ quan, nhưng thỉnh thoảng em gặp phải những bàn tay trẻ thơ mà đời gặp đủ thứ chuyện - không phải lỗi tại nó, thậm chí còn bị bẻ gãy cả đường phúc. Nhiều khi có vẻ em giống như kẻ nói đạo lý. Nhưng thực sự xem tay những trường hợp này em bị tụt mood, thở dài ngao ngán, chỉ mong đời trước sống cho tử tế để đời sau bớt khổ. Trẻ con có tội gì đâu!
Cụ nói chỉ có đúng thôi, nhà mợ đẹp vừa có thêm một quí tử, iu lắm lắmKinh nghiệm của em thì mỗi lần dơi bay vào nhà hoặc trú ngụ trong góc khuất nào đó trong nhà mình thì sớm có niềm vui. Vui to hay nhỏ thì em không đoán được.
Em cũng vậy mợ ạ. Suốt 21 ngày nằm viện và đến giờ đã gần 49 ngày, nhiều lúc vợ em ngồi một mình tự hỏi: Không hiểu tại sao vk, từ nhỏ đến giờ luôn vui vẻ, hiền lành, gặp ai cũng cười cũng quý, vậy mà đến cuối đời lại phải chịu đau đớn, người thì đầy dây dợ, kim tiêm. Vợ em sống quá thật thà, chưa từng làm phật lòng ai, cũng chẳng để ai phải chịu thiệt bao giờ.Em hiểu và chia sẻ với sự ám ảnh của cụ, vì em cũng bị ám ảnh với dây rợ, máy móc, tiếng mornitor, những ga trải giường đầy máu...trong một thời gian rất dài. Thậm chí đến khi em ốm nặng nhưng em nhất quyết không vào viện. Em cứ dày vò dằn vặt với câu hỏi vì sao sống tốt mà những ngày cuối cùng lại phải đau đớn thế?
Sau này, khi đã "bị chọn", em rút ra kết luận có những trường hợp là do số mệnh hoặc chủ quan, nhưng thỉnh thoảng em gặp phải những bàn tay trẻ thơ mà đời gặp đủ thứ chuyện - không phải lỗi tại nó, thậm chí còn bị bẻ gãy cả đường phúc. Nhiều khi có vẻ em giống như kẻ nói đạo lý. Nhưng thực sự xem tay những trường hợp này em bị tụt mood, thở dài ngao ngán, chỉ mong đời trước sống cho tử tế để đời sau bớt khổ. Trẻ con có tội gì đâu!
Em đã từng trả qua mục số 2 của cụ. Mẹ em tai biến lần thứ 2 khi Hà Nội đang nháo nhào vì Covid 19. Lúc đó, em gọi cho 1 BS quen ở Bạch Mai. Nghe em mô tả tình trạng, bạn ấy nói mẹ em đã hôn mê và tiên lượng rất xấu, vào BM đường xa sợ mẹ em không trụ được và khuyên nên vào viện nào gần nhà. Em đưa mẹ em vào 103, BS nói chỉ chậm 15 phút là mẹ em không kịp đến viện. Mẹ em về nhà và ra đi sau đó 2 ngày, lúc đó thì BV Bạch Mai bị phong tỏa do có F0. Mặc dù cả nhà em động viên là may không vào BM nhưng em vẫn day dứt với suy nghĩ nếu vào BM có khi mẹ em có điều kiện cấp cứu tốt hơn. Nhưng em cũng đỡ day dứt bởi sau đó em và em trai em đều mơ thấy mẹ em nhanh nhẹn, vui tươi, xinh đẹp. Vào ngày lễ phục hồn cho mẹ em, em là người cầm cành phan và thấy cành phan quay đủ 360 độ không cưỡng lại được.Nhân ngày mưa gió, em xin phép ngồi biên câu chuyện hầu cccm, chuyện liên quan đến Mẹ của em, cũng có thể xem như là một trải nghiệm trong TGTL.
Mẹ em mất đầu năm 2021, trước khi mất thị Mẹ em nằm điều trị ở Viện Hữu Nghị (Viện Việt Xô). Em chuyển bà vào đấy là vì lúc đó gần cơ quan, cho tiện đi lại, trông nom (thường thì em và em trai chủ động thu xếp trông bà, ko nhờ người trông, chỉ thuê lúc bí quá, không thu xếp được).
1. Trước khi mẹ em mất 1 tuần thì bà được chuyển về Khoa hồi sức cấp cứu (hoặc tương tự vậy, thường giai đoạn cuối của BN sẽ chuyển hết về đây). Chuyển về được 1 - 2 hôm gì đó thì chị gái em từ Miền Nam bay ra, hỗ trợ hai ae chăm bà. Đến ngày cuối, nghĩ là chắc bà vẫn còn nằm dài dài nữa nên Chị gái xin phép bay vào MN để thu xếp cv rồi lại bay ra sau (do hôm đi gấp nên còn tồn một số việc). Sáng hôm đó, em chở Chị ra Sân bay Nội bài, bình thường sau khi Chị qua Cửa An nình thì em ra lấy xe về. Nhưng hôm đó, em không về ngay mà ra sảnh và ngồi tư lự một mình. Bỗng một lúc sau, Chị gái gọi điện bảo là Chị bị khụy chân xuống, không đi được, đang ngồi ở chỗ cửa, ngay sau gần CB Hải quan để làm thủ tục lúc vào ấy. Cùng lúc đó, em có thêm cuộc gọi khác của người nhà, bảo về Viện gấp, các Bác sỹ vừa hội chẩn xong và đề nghị gặp người nhà để nói chuyện, tiên lượng xấu.
Nghe xong, em gọi lại chị gái, bảo là hủy vé, hai chị em quay về Viện. Bà chị Ok thì lại đứng dậy, đi bình thường. Trên đường về Viện, hai chị em có linh cảm mẹ sẽ không qua được. Đến tầm 2h45 sáng hôm sau thì mẹ em đi.
2. Chuyện này xảy ra sau khi mẹ em mất được một năm. Sau khi mẹ mất, cứ mỗi lần một mình trầm ngâm, em lại có cái gì đó trong lòng, ngẫm nghĩ việc "Tại sao những ngày cuối cùng, không để mẹ yên mà vẫn đồng ý để Bác sỹ can thiệp, đang lành lặn bỗng dây dợ loằng ngoằng khắp người và đau đớn". Hình ảnh ngày cuối với đống máy móc, dây lọc máu, trợ thở, chuyển nước/thuốc.... cứ ám ảnh em mãi, không dứt được. Cứ rảnh rỗi là lại hiện lên làm bản thân cứ trầm ngâm. Cho đến khi giỗ đầu mẹ em xong, em quay ra HN, tối đó em nằm ngủ, tầm 1h sáng bỗng tỉnh giấc, ra khỏi phòng ngủ, qua nằm ghế Sofa Phòng khách (lúc này em ở CC), nằm một tí thì em lại ngủ thiếp đi và bỗng Mơ thấy Mẹ em về, với khuôn mặt hồng hào, tóc bạc và trông rất đẹp, phúc hậu, mỉm cười rất tươi. Nhìn thoáng qua tự nhiên em cảm thấy rất thoải mái và link ngay việc mà bấy lâu nay cứ trầm tư, có nghĩa là hết việc "lăn tăn" những ca tiểu phẫu trong những ngày cuối của mẹ em. Và cũng từ đấy, em cũng hết "ám ảnh" việc trên kia nữa mà luôn cảm thấy an tâm, không còn băn khoăn, suy nghĩ.
Trên đây là những sự trải nghiệm của em, xin được chia sẻ cùng CCCM.
Thân./.
A đù
Ơ lão anh này có phải Phỗng new k thế?
Cùng dân Kiếm Trác, cùng kiểu ngông BCĐ
Cũng.... Già
![]()
Văn ông đấy đặc ông Lước ngày trướcCụ Phỗng new hành văn khác ạ.
Em cũng ko trẻ đâu cụ ơi, ngày bé em cũng hay đi bắt con nọ con kia nhưng dơi là con em hãiChắc mợ còn quá trẻ nên giờ mới thấy con dơi cận cảnh. Lứa em mấy thứ này nó phổ biến bt. Thậm chí em 1 lần đc mời ăn 1 món chim. Ăn xong nó bảo đùa đấy. Đấy là Dơi![]()
Em cảm ơn cụ anh, cụ chị ạKinh nghiệm của em thì mỗi lần dơi bay vào nhà hoặc trú ngụ trong góc khuất nào đó trong nhà mình thì sớm có niềm vui. Vui to hay nhỏ thì em không đoán được.
Cụ nói chỉ có đúng thôi, nhà mợ đẹp vừa có thêm một quí tử, iu lắm lắm![]()
Xem lại thớt cũng có lý .Văn ông đấy đặc ông Lước ngày trước![]()
Em cũng nhiều con không dám sờ chứ nói gì bắt .Em cũng ko trẻ đâu cụ ơi, ngày bé em cũng hay đi bắt con nọ con kia nhưng dơi là con em hãi![]()
Mong mọi điều tốt đẹp tới với gia đình cụ ạ. Vững tâm cụ nha, ở hiền ât gặp lành.Em cũng vậy mợ ạ. Suốt 21 ngày nằm viện và đến giờ đã gần 49 ngày, nhiều lúc vợ em ngồi một mình tự hỏi: Không hiểu tại sao vk, từ nhỏ đến giờ luôn vui vẻ, hiền lành, gặp ai cũng cười cũng quý, vậy mà đến cuối đời lại phải chịu đau đớn, người thì đầy dây dợ, kim tiêm. Vợ em sống quá thật thà, chưa từng làm phật lòng ai, cũng chẳng để ai phải chịu thiệt bao giờ.