[Funland] Nơi chia sẻ những câu chuyện Tâm linh trong cuộc sống thường ngày 2024 Vol 8

datlui

Xe tăng
Biển số
OF-352039
Ngày cấp bằng
23/1/15
Số km
1,800
Động cơ
388,128 Mã lực
Nơi ở
Iran
.
Cụ datlui ơi.
Em hỏi chút. Con cả của em trai mẹ em vừa nói cách đây 15 phút : rằm t7 này anh cho em qua . Em muốn mua lễ và bộ quần áo mã cho bác ( tức mẹ em .). Anh chỉ mua quần áo cho các cụ nhà anh thôi. Vợ em nó bảo thấy bác . Bác xin bộ quần áo. Vợ nó tức là cháu dâu mẹ em . Xưa kia thằng này mang đến cho xem và mẹ em bảo nó lấy con bé này.
Nhưng em . Chỉ đúng 1 lần duy nhất tới nay . cách đây độ 2 tháng là mơ nhìn thấy bà xa xa , không quá rõ và ở tư thế bà không nhìn về phía em.
Nó còn bảo : rằm t7 phải làm cỗ mặn.
Em bảo . Tao không biết làm. Và 1 mình , nhà trống trải. Tao chỉ hoa quả thôi.
Nó bảo. Để em làm.
Mà mẹ em , em gái em, con gái mất của em đã lễ đưa lên chùa rồi mà.

Cụ cho em xin quan điểm . thấy chuyện này có xác tín không. Hay chỉ là mộng mị bt .
em cũng ko rõ thế nào, cứ để cậu em làm đi cụ ơi! Đến tối em nghĩ được thêm cái gì thì báo cụ sau 😵💫
 

datlui

Xe tăng
Biển số
OF-352039
Ngày cấp bằng
23/1/15
Số km
1,800
Động cơ
388,128 Mã lực
Nơi ở
Iran
IMG_4218.jpeg

đêm qua có người khen cụ manly, từng trải, vui vẻ đấy. Em ngồi nghe mà tức đến nhức nách..! Đàn ông trong thớt toàn phông độ tài năng mà chả ai khen, lại khen cái ông không có mặt trong cuộc ẩm hâhha.
 

PHUONG.

Xe tăng
Biển số
OF-869673
Ngày cấp bằng
14/10/24
Số km
1,003
Động cơ
20,839 Mã lực
IMG_4218.jpeg

đêm qua có người khen cụ manly, từng trải, vui vẻ đấy. Em ngồi nghe mà tức đến nhức nách..! Đàn ông trong thớt toàn phông độ tài năng mà chả ai khen, lại khen cái ông không có mặt trong cuộc ẩm hâhha.
Thì bão chẳng về HN đấy thôi cụ .

😅
 
Chỉnh sửa cuối:

DurexXL

Xe cút kít
Biển số
OF-495573
Ngày cấp bằng
7/3/17
Số km
15,425
Động cơ
1,169,355 Mã lực
Nơi ở
Đỉnh Vu Sơn
IMG_4218.jpeg

đêm qua có người khen cụ manly, từng trải, vui vẻ đấy. Em ngồi nghe mà tức đến nhức nách..! Đàn ông trong thớt toàn phông độ tài năng mà chả ai khen, lại khen cái ông không có mặt trong cuộc ẩm hâhha.
Hẹ hẹ hẹ
:D
 

Citronella

Xe tăng
Biển số
OF-528268
Ngày cấp bằng
23/8/17
Số km
1,346
Động cơ
233,606 Mã lực
Tuổi
47
Đó là 1 thùng nhiều chai. Ngày đó hình như VN chưa bán. Anh ấy mang ở nn về mợ ạ.
Vâng nó rẻ mà cụ nên mọi người mua nhiều ạ, xịt thoải mái... Nhưng khổ riêng em bị bệnh dị ứng mùi nước hoa mà càng nước hoa đắt tiền càng xịn em càng bị dị ứng, có lần đi thang máy cùng bao người sang chảnh, xịt nước hoa xong mà lúc ra em tý ngất :(
Cả nhà mình bão lũ ổn hết ko ạ? Em ko có tgian lội còm. Vinh nhà em mưa ko đáng kể nhưng gió kinh hồn à. Cũng trvia bão qua là tạnh ráo luôn cho bà con dọn dẹp sau bão
Bình an nhé mợ! Hic ảnh của mợ làm em nhớ đến công ty cũ, công việc xưa của em quá, BV Hữu nghị Đa khoa Nghệ An cũng từng là nơi em đã đi công tác qua, cũng thân quen một số bác sỹ ở đây, giờ thì em không còn làm công việc đó nữa, công ty tan đàn xẻ nghé, nhìn bệnh viện bị bão làm hư hại cũng thấy đau lòng :(
 

xommai

Xe tải
Biển số
OF-728493
Ngày cấp bằng
8/5/20
Số km
346
Động cơ
87,424 Mã lực
Tuổi
43
IMG_4218.jpeg

đêm qua có người khen cụ manly, từng trải, vui vẻ đấy. Em ngồi nghe mà tức đến nhức nách..! Đàn ông trong thớt toàn phông độ tài năng mà chả ai khen, lại khen cái ông không có mặt trong cuộc ẩm hâhha.
Hi hi Cụ ơi đừng tức, có em và mấy Cụ Mợ trong này khen Các Cụ đã có công chăm sóc Thớt và giúp đỡ được thắc mắc của rất nhiều Cụ Mợ trong thớt này ạ, Ngoài Manly? Phong độ, Tài năng thì các Cụ rất hiểu biết, dũng cảm và bản lĩnh nữa ạ. Chúc các cụ thật nhiều sức khoẻ, thật nhiều năng lượng và chia sẻ thật nhiều trong thớt để khai sáng cho mọi người ạ.
 

Gold_Dragon76

Xe đạp
Biển số
OF-361196
Ngày cấp bằng
2/4/15
Số km
48
Động cơ
261,325 Mã lực
Nhân ngày mưa gió, em xin phép ngồi biên câu chuyện hầu cccm, chuyện liên quan đến Mẹ của em, cũng có thể xem như là một trải nghiệm trong TGTL.
Mẹ em mất đầu năm 2021, trước khi mất thị Mẹ em nằm điều trị ở Viện Hữu Nghị (Viện Việt Xô). Em chuyển bà vào đấy là vì lúc đó gần cơ quan, cho tiện đi lại, trông nom (thường thì em và em trai chủ động thu xếp trông bà, ko nhờ người trông, chỉ thuê lúc bí quá, không thu xếp được).
1. Trước khi mẹ em mất 1 tuần thì bà được chuyển về Khoa hồi sức cấp cứu (hoặc tương tự vậy, thường giai đoạn cuối của BN sẽ chuyển hết về đây). Chuyển về được 1 - 2 hôm gì đó thì chị gái em từ Miền Nam bay ra, hỗ trợ hai ae chăm bà. Đến ngày cuối, nghĩ là chắc bà vẫn còn nằm dài dài nữa nên Chị gái xin phép bay vào MN để thu xếp cv rồi lại bay ra sau (do hôm đi gấp nên còn tồn một số việc). Sáng hôm đó, em chở Chị ra Sân bay Nội bài, bình thường sau khi Chị qua Cửa An nình thì em ra lấy xe về. Nhưng hôm đó, em không về ngay mà ra sảnh và ngồi tư lự một mình. Bỗng một lúc sau, Chị gái gọi điện bảo là Chị bị khụy chân xuống, không đi được, đang ngồi ở chỗ cửa, ngay sau gần CB Hải quan để làm thủ tục lúc vào ấy. Cùng lúc đó, em có thêm cuộc gọi khác của người nhà, bảo về Viện gấp, các Bác sỹ vừa hội chẩn xong và đề nghị gặp người nhà để nói chuyện, tiên lượng xấu.
Nghe xong, em gọi lại chị gái, bảo là hủy vé, hai chị em quay về Viện. Bà chị Ok thì lại đứng dậy, đi bình thường. Trên đường về Viện, hai chị em có linh cảm mẹ sẽ không qua được. Đến tầm 2h45 sáng hôm sau thì mẹ em đi.
2. Chuyện này xảy ra sau khi mẹ em mất được một năm. Sau khi mẹ mất, cứ mỗi lần một mình trầm ngâm, em lại có cái gì đó trong lòng, ngẫm nghĩ việc "Tại sao những ngày cuối cùng, không để mẹ yên mà vẫn đồng ý để Bác sỹ can thiệp, đang lành lặn bỗng dây dợ loằng ngoằng khắp người và đau đớn". Hình ảnh ngày cuối với đống máy móc, dây lọc máu, trợ thở, chuyển nước/thuốc.... cứ ám ảnh em mãi, không dứt được. Cứ rảnh rỗi là lại hiện lên làm bản thân cứ trầm ngâm. Cho đến khi giỗ đầu mẹ em xong, em quay ra HN, tối đó em nằm ngủ, tầm 1h sáng bỗng tỉnh giấc, ra khỏi phòng ngủ, qua nằm ghế Sofa Phòng khách (lúc này em ở CC), nằm một tí thì em lại ngủ thiếp đi và bỗng Mơ thấy Mẹ em về, với khuôn mặt hồng hào, tóc bạc và trông rất đẹp, phúc hậu, mỉm cười rất tươi. Nhìn thoáng qua tự nhiên em cảm thấy rất thoải mái và link ngay việc mà bấy lâu nay cứ trầm tư, có nghĩa là hết việc "lăn tăn" những ca tiểu phẫu trong những ngày cuối của mẹ em. Và cũng từ đấy, em cũng hết "ám ảnh" việc trên kia nữa mà luôn cảm thấy an tâm, không còn băn khoăn, suy nghĩ.
Trên đây là những sự trải nghiệm của em, xin được chia sẻ cùng CCCM.
Thân./.
 

DurexXL

Xe cút kít
Biển số
OF-495573
Ngày cấp bằng
7/3/17
Số km
15,425
Động cơ
1,169,355 Mã lực
Nơi ở
Đỉnh Vu Sơn
Nhân ngày mưa gió, em xin phép ngồi biên câu chuyện hầu cccm, chuyện liên quan đến Mẹ của em, cũng có thể xem như là một trải nghiệm trong TGTL.
Mẹ em mất đầu năm 2021, trước khi mất thị Mẹ em nằm điều trị ở Viện Hữu Nghị (Viện Việt Xô). Em chuyển bà vào đấy là vì lúc đó gần cơ quan, cho tiện đi lại, trông nom (thường thì em và em trai chủ động thu xếp trông bà, ko nhờ người trông, chỉ thuê lúc bí quá, không thu xếp được).
1. Trước khi mẹ em mất 1 tuần thì bà được chuyển về Khoa hồi sức cấp cứu (hoặc tương tự vậy, thường giai đoạn cuối của BN sẽ chuyển hết về đây). Chuyển về được 1 - 2 hôm gì đó thì chị gái em từ Miền Nam bay ra, hỗ trợ hai ae chăm bà. Đến ngày cuối, nghĩ là chắc bà vẫn còn nằm dài dài nữa nên Chị gái xin phép bay vào MN để thu xếp cv rồi lại bay ra sau (do hôm đi gấp nên còn tồn một số việc). Sáng hôm đó, em chở Chị ra Sân bay Nội bài, bình thường sau khi Chị qua Cửa An nình thì em ra lấy xe về. Nhưng hôm đó, em không về ngay mà ra sảnh và ngồi tư lự một mình. Bỗng một lúc sau, Chị gái gọi điện bảo là Chị bị khụy chân xuống, không đi được, đang ngồi ở chỗ cửa, ngay sau gần CB Hải quan để làm thủ tục lúc vào ấy. Cùng lúc đó, em có thêm cuộc gọi khác của người nhà, bảo về Viện gấp, các Bác sỹ vừa hội chẩn xong và đề nghị gặp người nhà để nói chuyện, tiên lượng xấu.
Nghe xong, em gọi lại chị gái, bảo là hủy vé, hai chị em quay về Viện. Bà chị Ok thì lại đứng dậy, đi bình thường. Trên đường về Viện, hai chị em có linh cảm mẹ sẽ không qua được. Đến tầm 2h45 sáng hôm sau thì mẹ em đi.
2. Chuyện này xảy ra sau khi mẹ em mất được một năm. Sau khi mẹ mất, cứ mỗi lần một mình trầm ngâm, em lại có cái gì đó trong lòng, ngẫm nghĩ việc "Tại sao những ngày cuối cùng, không để mẹ yên mà vẫn đồng ý để Bác sỹ can thiệp, đang lành lặn bỗng dây dợ loằng ngoằng khắp người và đau đớn". Hình ảnh ngày cuối với đống máy móc, dây lọc máu, trợ thở, chuyển nước/thuốc.... cứ ám ảnh em mãi, không dứt được. Cứ rảnh rỗi là lại hiện lên làm bản thân cứ trầm ngâm. Cho đến khi giỗ đầu mẹ em xong, em quay ra HN, tối đó em nằm ngủ, tầm 1h sáng bỗng tỉnh giấc, ra khỏi phòng ngủ, qua nằm ghế Sofa Phòng khách (lúc này em ở CC), nằm một tí thì em lại ngủ thiếp đi và bỗng Mơ thấy Mẹ em về, với khuôn mặt hồng hào, tóc bạc và trông rất đẹp, phúc hậu, mỉm cười rất tươi. Nhìn thoáng qua tự nhiên em cảm thấy rất thoải mái và link ngay việc mà bấy lâu nay cứ trầm tư, có nghĩa là hết việc "lăn tăn" những ca tiểu phẫu trong những ngày cuối của mẹ em. Và cũng từ đấy, em cũng hết "ám ảnh" việc trên kia nữa mà luôn cảm thấy an tâm, không còn băn khoăn, suy nghĩ.
Trên đây là những sự trải nghiệm của em, xin được chia sẻ cùng CCCM.
Thân./.
Ngày mưa gió, mạch Tâm linh
Em cũng xin chia sẻ lại (vì em đã kể 1 lần rồi trong các Thớt Tâm linh mấy năm trước) chuyện khi Bố em đi xa

Bố em gắn bó với BV Hữu Nghị, ông lớn tuổi mới sinh em, và cũng vì thế em gắn bó một phần tuổi thơ cho đến khi trưởng thành với những đợt ông ốm, nằm điều trị ở BVHN, từ những năm bao cấp 198x đến những ngày cuối cùng của ông cách đây gần 20 năm.

Lần nằm viện cuối cùng của Bố, em phải dẫn anh em thanh niên tình nguyện lên vùng núi phía bắc, vùng sâu vùng xa theo kế hoạch từ trước. Đi được 3 ngày thì nhà báo lên là Bố trở nặng. Em về đến nơi thì Bố đã chuyển vào ICU và thở máy rồi. Các anh chị em ở xa (miền Nam) đã tề tựu về đủ.

Đêm đó là đêm cuối, em với ông Cậu trực bên giường ICU. Tầm 1h sáng, máy chỉ số ở đầu giường báo tín hiệu liên tục. Bsy sang, nhìn các chỉ số biến động liên tục (nhịp tim, huyết áp, thân nhiệt, chỉ số Oxy...) thì nói: gia đình sẵn sàng nhé, trong ngày mai là Cụ đi

Bsy vừa ra thì mẹ F1 ở nhà alo em, nói là anh trông Bố cẩn thận, em thấy là Bố đi rồi. Nhắc lại 1 chút, đồng chí mẹ F1 nhà em có 1 khả năng khá đáng nể. Đó là với những người thân (dù là họ hàng trực hệ hay chỉ là bạn thân) mà khi đại hạn tử vong là y như rằng đêm trước của ngày đó sẽ ...cảm nhận thấy rất rõ (lạnh run cầm cập dù giữa tháng 7, bồn chồn lo lắng mơ hồ ...) và hôm sau là có tin báo; em trực tiếp chứng kiến khả năng này của đồng chí ấy cho đến thời điểm đó là 2 lần rồi.
Và lúc gọi điện cho em, mẹ F1 cũng đang ngủ thì tỉnh giấc và trọn vẹn cảm giác kia ập vào, với sự dữ dội hơn hẳn những lần trước.

Em nghe vậy thì càng chú tâm theo dõi bên Bố. Người vẫn nằm lặng lẽ. Nhịp thở phập phồng theo máy, còn các chỉ số vẫn nhảy múa.

Sáng hôm sau, 8h Mẹ em vào, em về nhà nghỉ ngơi chút, vừa về đến nhà thì mọi người gọi vào ngay, Bố trở rồi

Em vào đến nơi, được 15p thì Bố em đi. Toàn bộ Vợ, con đều có mặt (nhà em đông anh chị em)

Có 1 người nữa không phải là người nhà, nhưng cũng có mặt, đó là 1 Chú trước đây là cán bộ của Bố em. Sinh thời, hai anh em rất thân thiết và quý trọng nhau. Năm đó chú cũng đã ngoài 70, nhưng đau yếu chỉ loanh quanh trong nhà. Cũng dăm năm rồi chú không đến thăm Bố em được. Nhà chú ở tận trong Đại học Tài Chính.
Những năm 200x, các Cụ Mợ cũng biết đường sá trong đó chưa rộng, đẹp như bây giờ.

Chú cũng hoàn toàn không biết là Bố em ốm nặng. Chỉ là từ đêm hôm trước, theo lời Chú kể, đang ngủ tự nhiên thức giấc, tầm 1h sáng, bỗng nhiên cứ bồn chồn nghĩ đến anh K (Bố em)
Sáng dậy thấy càng nóng ruột bồn chồn hơn, bèn cố ...đạp xe ra nhà em (nhà chú không có điện thoại), ra đến nơi thấy khóa cửa, hỏi hàng xóm biết Bố em ốm, Chú lại lọc cọc đạp xe vào BVHN, hỏi tên, hỏi Khoa và vào gặp Bố em được khoảng 20p thì Bố em đi


Đây là chuyện mà em đã trải qua, người vô thần thì nói đó là ngẫu nhiên

Em thì tin rằng đó là sự ngẫu nhiên của Âm Dương vận lý
 
Chỉnh sửa cuối:

Đêm HG

Xe tải
Biển số
OF-883252
Ngày cấp bằng
15/6/25
Số km
443
Động cơ
12,253 Mã lực
Em chào cả nhà ạ. Tối hôm qua lần đầu tiên em được nhìn cận cảnh một bạn Dơi cả nhà ạ. Tới giờ em vẫn ko quên đôi mắt trong veo của nó nhìn ra phía em kiểu như hỏi sao chị lại làm phiền em ngủ í.

Nhà em ở tầng trung của khu chung cư. Chỗ cửa phòng giặt em có kê 1 tủ kệ để các lọ hoa, đồ dùng bếp. Sát cửa ra ban công và tủ em có cài trong đó nhiều các túi giấy có quai, bạn Dơi bạn í treo mình trên 1 quai túi giấy đó ạ.

Khi cu con nhà em ra giặt đồ, nó nghe thấy tiếng động nên mới phát hiện ra bạn í nằm trong góc khe đó, cu zai mặt tái mét chạy vào gọi em ra, em bật đèn điện thoại chiếu vào bạn í. Lúc đó em chỉ thấy thương ánh mắt đó chứ ko hề có cảm giác sợ hãi gì cả. Sau đó em bảo con tắt đèn, đi vào phòng đóng cửa ngủ đi và để mở cửa phòng giặt với ban công phòng khách, í đồ là nếu bạn muốn sải cánh bay thì sẽ ko vướng víu gì.
Sáng nay em tỉnh dậy ra ngó bạn í thì đã ko thấy ở đó nữa, ko biết bạn í bay đi lúc nào, ngoài trời thì mưa gió. Em cũng ko biết bạn ở đó bao lâu rồi hay mới vào tạm trú, em cũng hơi áy náy...

Chuyện hơi lẩm cẩm, em mong cả nhà bỏ quá cho em ạ.
 

DurexXL

Xe cút kít
Biển số
OF-495573
Ngày cấp bằng
7/3/17
Số km
15,425
Động cơ
1,169,355 Mã lực
Nơi ở
Đỉnh Vu Sơn
Em chào cả nhà ạ. Tối hôm qua lần đầu tiên em được nhìn cận cảnh một bạn Dơi cả nhà ạ. Tới giờ em vẫn ko quên đôi mắt trong veo của nó nhìn ra phía em kiểu như hỏi sao chị lại làm phiền em ngủ í.

Nhà em ở tầng trung của khu chung cư. Chỗ cửa phòng giặt em có kê 1 tủ kệ để các lọ hoa, đồ dùng bếp. Sát cửa ra ban công và tủ em có cài trong đó nhiều các túi giấy có quai, bạn Dơi bạn í treo mình trên 1 quai túi giấy đó ạ.

Khi cu con nhà em ra giặt đồ, nó nghe thấy tiếng động nên mới phát hiện ra bạn í nằm trong góc khe đó, cu zai mặt tái mét chạy vào gọi em ra, em bật đèn điện thoại chiếu vào bạn í. Lúc đó em chỉ thấy thương ánh mắt đó chứ ko hề có cảm giác sợ hãi gì cả. Sau đó em bảo con tắt đèn, đi vào phòng đóng cửa ngủ đi và để mở cửa phòng giặt với ban công phòng khách, í đồ là nếu bạn muốn sải cánh bay thì sẽ ko vướng víu gì.
Sáng nay em tỉnh dậy ra ngó bạn í thì đã ko thấy ở đó nữa, ko biết bạn í bay đi lúc nào, ngoài trời thì mưa gió. Em cũng ko biết bạn ở đó bao lâu rồi hay mới vào tạm trú, em cũng hơi áy náy...

Chuyện hơi lẩm cẩm, em mong cả nhà bỏ quá cho em ạ.
Khu nhà em những năm 1982-1985, nhà nào cũng chỉ có 1 bóng đèn tròn ở giữa nhà.

Đêm hàng đêm, từng phi đội dơi 3-5 chú bay vào và chao lượn vòng quanh bóng đèn, bắt muỗi ruồi côn trùng đang hám ánh đèn

Bay 1 lúc là treo lên góc nhà nghỉ
 

Đêm HG

Xe tải
Biển số
OF-883252
Ngày cấp bằng
15/6/25
Số km
443
Động cơ
12,253 Mã lực
Khu nhà em những năm 1982-1985, nhà nào cũng chỉ có 1 bóng đèn tròn ở giữa nhà.

Đêm hàng đêm, từng phi đội dơi 3-5 chú bay vào và chao lượn vòng quanh bóng đèn, bắt muỗi ruồi côn trùng đang hám ánh đèn

Bay 1 lúc là treo lên góc nhà nghỉ
Xưa giờ là em sợ dơi và con gián, từ bé tới giờ mới được nhìn xong cứ thấy tội cái ánh mắt đó
 

DurexXL

Xe cút kít
Biển số
OF-495573
Ngày cấp bằng
7/3/17
Số km
15,425
Động cơ
1,169,355 Mã lực
Nơi ở
Đỉnh Vu Sơn
Xưa giờ là em sợ dơi và con gián, từ bé tới giờ mới được nhìn xong cứ thấy tội cái ánh mắt đó
Em thì sợ ... Nhện

Thế nên full bộ phim Người Nhện là em có xem đâu
:D
 

Đông Gioăng

Xe tăng
Biển số
OF-834575
Ngày cấp bằng
28/5/23
Số km
1,760
Động cơ
203,496 Mã lực
Năm 2010, cũng vào khoảng cuối tháng 8 như thế này, có một trận bão to và em đi nghỉ ở Cửa Lò đúng thời gian đó. Cơn bão đầu tiên em chứng kiến, đến giờ vẫn sợ.
Lúc đó em còn bầu gần 7 tháng, ngày đầu biển hơi động, mọi sự bình thường, vợ chồng em còn đặt xe qua nhà bà nội chơi, lúc về còn lấy xe anh trai chạy lung tung. Ngày thứ 2 bắt đầu mưa gió, quản lý nhà nghỉ dồn hết mọi người lên khu nhà chính, vợ chồng anh chị cùng đoàn đi lên Vinh chơi mà mưa gió to quá không về nổi. Bữa trưa, ôm quả dưa lò dò ở cầu thang xuống bỗng rầm 1 cái cửa kính sảnh chính vỡ tan, may chưa bước xuống chứ thêm 1 bậc nữa lãnh đủ vụn thủy tinh. Em không nhớ rõ thời điểm bão vào là sáng hay chiều, nhưng nhớ mãi cảnh phòng ở tầng 3, cửa sổ ban công đều được các chú quản lý gia cố chặt chẽ mà nước hắt vào liên tục, sàn phòng ngập nước, 2 vc ngồi với đống valy đồ đạc chất hết lên giường. Nhìn ra cửa sổ chỉ thấy gió quần thảo, cảm giác hoang mang gì đâu. Hôm sau gió lặng mưa tạnh, cảnh vật tan hoang như chiến trường, đi lòng vòng mãi mới kiếm được một hàng bánh khô ăn tạm. Chạy lên nhà bác trả xe, trên đường cây đổ ngang dọc. Bà chị cùng đoàn kể kẹt lại nhà cậu trên Vinh cũng cả đêm tát nước, cậu chị bảo 30 năm nay mới có cơn bão to thế này.
2 ngày sau thì về HN, suốt cả chuyến đi có mỗi ngày đầu tiên có điện, 3 hôm còn lại đều sống lại tuổi thơ 😂.
Hôm về là 7h tối, trời trong, trăng sáng, có một vì sao xa lấp lánh, em ngắm và cứ nghĩ ngôi sao đó thật đẹp, mong con bé sau này cũng lấp lánh như vì sao kia..... bla.... bla... lược 1.000 từ tốt đẹp.
Sau này, con bé bướng và nghịch, mỗi lần bảo không được, bà nội cháu lại thở dài bẩu tại nó đón bão từ bụng mẹ, chả trách... 🤭🤭🤭
Nói chung vụ đó nhớ đời.
Phê quá. Mưa miền Trung với em, luôn bạo lực nhưng dễ gây thương nhớ.
Hồng Lĩnh, 12 năm trước, đt nõ ngô aka cùi bắp, td tầm 55 cây lô mếch
Hehe

Screenshot_20250827-123205.jpg
 

PHUONG.

Xe tăng
Biển số
OF-869673
Ngày cấp bằng
14/10/24
Số km
1,003
Động cơ
20,839 Mã lực
Em chào cả nhà ạ. Tối hôm qua lần đầu tiên em được nhìn cận cảnh một bạn Dơi cả nhà ạ. Tới giờ em vẫn ko quên đôi mắt trong veo của nó nhìn ra phía em kiểu như hỏi sao chị lại làm phiền em ngủ í.

Nhà em ở tầng trung của khu chung cư. Chỗ cửa phòng giặt em có kê 1 tủ kệ để các lọ hoa, đồ dùng bếp. Sát cửa ra ban công và tủ em có cài trong đó nhiều các túi giấy có quai, bạn Dơi bạn í treo mình trên 1 quai túi giấy đó ạ.

Khi cu con nhà em ra giặt đồ, nó nghe thấy tiếng động nên mới phát hiện ra bạn í nằm trong góc khe đó, cu zai mặt tái mét chạy vào gọi em ra, em bật đèn điện thoại chiếu vào bạn í. Lúc đó em chỉ thấy thương ánh mắt đó chứ ko hề có cảm giác sợ hãi gì cả. Sau đó em bảo con tắt đèn, đi vào phòng đóng cửa ngủ đi và để mở cửa phòng giặt với ban công phòng khách, í đồ là nếu bạn muốn sải cánh bay thì sẽ ko vướng víu gì.
Sáng nay em tỉnh dậy ra ngó bạn í thì đã ko thấy ở đó nữa, ko biết bạn í bay đi lúc nào, ngoài trời thì mưa gió. Em cũng ko biết bạn ở đó bao lâu rồi hay mới vào tạm trú, em cũng hơi áy náy...

Chuyện hơi lẩm cẩm, em mong cả nhà bỏ quá cho em ạ.
Chắc mợ còn quá trẻ nên giờ mới thấy con dơi cận cảnh. Lứa em mấy thứ này nó phổ biến bt. Thậm chí em 1 lần đc mời ăn 1 món chim. Ăn xong nó bảo đùa đấy. Đấy là Dơi 😅
 

Đông Gioăng

Xe tăng
Biển số
OF-834575
Ngày cấp bằng
28/5/23
Số km
1,760
Động cơ
203,496 Mã lực
Chắc mợ còn quá trẻ nên giờ mới thấy con dơi cận cảnh. Lứa em mấy thứ này nó phổ biến bt. Thậm chí em 1 lần đc mời ăn 1 món chim. Ăn xong nó bảo đùa đấy. Đấy là Dơi 😅
Ơ lão anh này có phải Phỗng new k thế?
Cùng dân Kiếm Trác, cùng kiểu ngông BCĐ
Cũng.... Già
:D
 
Chỉnh sửa cuối:

Hoàng Trang

Xe trâu
Biển số
OF-422667
Ngày cấp bằng
16/5/16
Số km
31,933
Động cơ
1,272,275 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Nhân ngày mưa gió, em xin phép ngồi biên câu chuyện hầu cccm, chuyện liên quan đến Mẹ của em, cũng có thể xem như là một trải nghiệm trong TGTL.
Mẹ em mất đầu năm 2021, trước khi mất thị Mẹ em nằm điều trị ở Viện Hữu Nghị (Viện Việt Xô). Em chuyển bà vào đấy là vì lúc đó gần cơ quan, cho tiện đi lại, trông nom (thường thì em và em trai chủ động thu xếp trông bà, ko nhờ người trông, chỉ thuê lúc bí quá, không thu xếp được).
1. Trước khi mẹ em mất 1 tuần thì bà được chuyển về Khoa hồi sức cấp cứu (hoặc tương tự vậy, thường giai đoạn cuối của BN sẽ chuyển hết về đây). Chuyển về được 1 - 2 hôm gì đó thì chị gái em từ Miền Nam bay ra, hỗ trợ hai ae chăm bà. Đến ngày cuối, nghĩ là chắc bà vẫn còn nằm dài dài nữa nên Chị gái xin phép bay vào MN để thu xếp cv rồi lại bay ra sau (do hôm đi gấp nên còn tồn một số việc). Sáng hôm đó, em chở Chị ra Sân bay Nội bài, bình thường sau khi Chị qua Cửa An nình thì em ra lấy xe về. Nhưng hôm đó, em không về ngay mà ra sảnh và ngồi tư lự một mình. Bỗng một lúc sau, Chị gái gọi điện bảo là Chị bị khụy chân xuống, không đi được, đang ngồi ở chỗ cửa, ngay sau gần CB Hải quan để làm thủ tục lúc vào ấy. Cùng lúc đó, em có thêm cuộc gọi khác của người nhà, bảo về Viện gấp, các Bác sỹ vừa hội chẩn xong và đề nghị gặp người nhà để nói chuyện, tiên lượng xấu.
Nghe xong, em gọi lại chị gái, bảo là hủy vé, hai chị em quay về Viện. Bà chị Ok thì lại đứng dậy, đi bình thường. Trên đường về Viện, hai chị em có linh cảm mẹ sẽ không qua được. Đến tầm 2h45 sáng hôm sau thì mẹ em đi.
2. Chuyện này xảy ra sau khi mẹ em mất được một năm. Sau khi mẹ mất, cứ mỗi lần một mình trầm ngâm, em lại có cái gì đó trong lòng, ngẫm nghĩ việc "Tại sao những ngày cuối cùng, không để mẹ yên mà vẫn đồng ý để Bác sỹ can thiệp, đang lành lặn bỗng dây dợ loằng ngoằng khắp người và đau đớn". Hình ảnh ngày cuối với đống máy móc, dây lọc máu, trợ thở, chuyển nước/thuốc.... cứ ám ảnh em mãi, không dứt được. Cứ rảnh rỗi là lại hiện lên làm bản thân cứ trầm ngâm. Cho đến khi giỗ đầu mẹ em xong, em quay ra HN, tối đó em nằm ngủ, tầm 1h sáng bỗng tỉnh giấc, ra khỏi phòng ngủ, qua nằm ghế Sofa Phòng khách (lúc này em ở CC), nằm một tí thì em lại ngủ thiếp đi và bỗng Mơ thấy Mẹ em về, với khuôn mặt hồng hào, tóc bạc và trông rất đẹp, phúc hậu, mỉm cười rất tươi. Nhìn thoáng qua tự nhiên em cảm thấy rất thoải mái và link ngay việc mà bấy lâu nay cứ trầm tư, có nghĩa là hết việc "lăn tăn" những ca tiểu phẫu trong những ngày cuối của mẹ em. Và cũng từ đấy, em cũng hết "ám ảnh" việc trên kia nữa mà luôn cảm thấy an tâm, không còn băn khoăn, suy nghĩ.
Trên đây là những sự trải nghiệm của em, xin được chia sẻ cùng CCCM.
Thân./.
Em hiểu và chia sẻ với sự ám ảnh của cụ, vì em cũng bị ám ảnh với dây rợ, máy móc, tiếng mornitor, những ga trải giường đầy máu...trong một thời gian rất dài. Thậm chí đến khi em ốm nặng nhưng em nhất quyết không vào viện. Em cứ dày vò dằn vặt với câu hỏi vì sao sống tốt mà những ngày cuối cùng lại phải đau đớn thế?
Sau này, khi đã "bị chọn", em rút ra kết luận có những trường hợp là do số mệnh hoặc chủ quan, nhưng thỉnh thoảng em gặp phải những bàn tay trẻ thơ mà đời gặp đủ thứ chuyện - không phải lỗi tại nó, thậm chí còn bị bẻ gãy cả đường phúc. Nhiều khi có vẻ em giống như kẻ nói đạo lý. Nhưng thực sự xem tay những trường hợp này em bị tụt mood, thở dài ngao ngán, chỉ mong đời trước sống cho tử tế để đời sau bớt khổ. Trẻ con có tội gì đâu!
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top