[Funland] Tiểu thuyết chiến tranh Việt Nam

BopCoi

Xe buýt
Biển số
OF-187425
Ngày cấp bằng
29/3/13
Số km
785
Động cơ
327,896 Mã lực
Cái này em thông cảm cho cụ, cái từ “phê bình” nó mang hơi hướm đồng nghĩa với nghĩa xấu là chê bai, em cũng không thích từ này nhưng người ta vẫn dùng trong học thuật nên em dùng thôi, giống như người ta vẫn dùng từ “độc đảng” mang nghĩa xấu vậy.
Em xin phiên lại câu em nói đó là để trao giải phải có hồ sơ đánh giá về tác phẩm ở góc độ lý luận mà hiện vẫn đang dùng từ “phê bình” tác phẩm. Khác hẳn với phân tích tác phẩm của các cháu cấp 3 nhé.
Theo e biết thì phê bình văn học là hoạt động nghiên cứu, phân tích, và đánh giá các tác phẩm văn học nhằm làm rõ giá trị nghệ thuật, nội dung tư tưởng, và ý nghĩa văn hóa của tác phẩm. Mục tiêu của phê bình văn học không chỉ là đưa ra những nhận xét về một tác phẩm cụ thể, mà còn giúp người đọc hiểu sâu hơn về tư tưởng, kỹ thuật sáng tác và bối cảnh mà tác phẩm ra đời. Cụ lại nghĩ phê bình là nói xấu nên nó không khớp với hiểu biết của e.
 

anhtrangvn

Xe tăng
Biển số
OF-117009
Ngày cấp bằng
16/10/11
Số km
1,326
Động cơ
411,772 Mã lực
Cái này gọi là "bỏ bóng đá người", "đánh dưới thắt lưng"... Rất không đẹp...
Thực ra, như cụ Giáp từng nêu vấn đề động cơ viết NBCT là gì nên em nghĩ nếu có thêm thông tin về tư cách con người, lối sống, quan điểm thì rất có thể nó phản ánh động cơ viết NBCT. Như trong bài viết trước của em, ông BN viết tận 1987, sau những thị phi, lùm xùm về đời tư, bị kỷ luật Đảng, buộc thôi việc, cũng rất có thể là một lý do thúc đẩy việc ra đời cuốn sách theo chiều hướng tư duy ngược này.
 

theanh90

Xe điện
Biển số
OF-69327
Ngày cấp bằng
28/7/10
Số km
2,018
Động cơ
463,618 Mã lực
Theo e biết thì phê bình văn học là hoạt động nghiên cứu, phân tích, và đánh giá các tác phẩm văn học nhằm làm rõ giá trị nghệ thuật, nội dung tư tưởng, và ý nghĩa văn hóa của tác phẩm. Mục tiêu của phê bình văn học không chỉ là đưa ra những nhận xét về một tác phẩm cụ thể, mà còn giúp người đọc hiểu sâu hơn về tư tưởng, kỹ thuật sáng tác và bối cảnh mà tác phẩm ra đời. Cụ lại nghĩ phê bình là nói xấu nên nó không khớp với hiểu biết của e.
Cụ mới là người gán cái nghĩa đó cho em làm em phải giải thích lại lời mình nói, cụ làm em nhớ con ngan già của em ở nhà, toàn quên cái mình tự nói rồi tỉnh bơ bảo ơ em từng nói thế à
 

BopCoi

Xe buýt
Biển số
OF-187425
Ngày cấp bằng
29/3/13
Số km
785
Động cơ
327,896 Mã lực
Cụ mới là người gán cái nghĩa đó cho em làm em phải giải thích lại lời mình nói, cụ làm em nhớ con ngan già của em ở nhà, toàn quên cái mình tự nói rồi tỉnh bơ bảo ơ em từng nói thế à
Ui, rõ ràng cụ viết ở dưới thì khen với phê bình ngược nghĩa nhau mà? E có tự gán đâu?
Thôi, em chỉ là người đọc, không phải làm nghề, em làm văn chỉ có một là, hai là chứ có uốn lượn như nhà phê bình đâu. Em mong là mong cỡ hội trưởng hội nhà văn viết bài phê bình tác phẩm ấy chứ, người ta khen được, trao giải được, thì người ta phê bình được chứ có phải chơi chương trình thực tế kiểu The Voice khen luyên thuyên sáo rỗng đâu.
Cụ nhận định phê bình đồng nghĩa xấu này:
Cái này em thông cảm cho cụ, cái từ “phê bình” nó mang hơi hướm đồng nghĩa với nghĩa xấu là chê bai, em cũng không thích từ này nhưng người ta vẫn dùng trong học thuật nên em dùng thôi, giống như người ta vẫn dùng từ “độc đảng” mang nghĩa xấu vậy.
Em xin phiên lại câu em nói đó là để trao giải phải có hồ sơ đánh giá về tác phẩm ở góc độ lý luận mà hiện vẫn đang dùng từ “phê bình” tác phẩm. Khác hẳn với phân tích tác phẩm của các cháu cấp 3 nhé.
 
Chỉnh sửa cuối:

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,774
Động cơ
802,315 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Với traitor thì chỉ có 1 cách.
Coi tác giả Nỗi buồn chiến tranh là phản bội cũng vô lý như coi diễn viên đóng vai phản diện là kẻ xấu ngoài đời. À mà quên, cụ đã đọc quyển này đâu.
 

theanh90

Xe điện
Biển số
OF-69327
Ngày cấp bằng
28/7/10
Số km
2,018
Động cơ
463,618 Mã lực
Ui, rõ ràng cụ viết ở dưới thì khen với phê bình ngược nghĩa nhau mà? E có tự gán đâu?

Cụ nhận định phê bình đồng nghĩa xấu này:
Một comment đơn giản về câu từ cấu trúc như vậy mà cụ suy luận ra được như thế thì cũng lạ thật. Với phụ nữ em nhường, nếu xinh đẹp thì cụ auto đúng.
 

hoaoaihuong

Xe điện
Biển số
OF-313492
Ngày cấp bằng
27/3/14
Số km
2,456
Động cơ
-29,645 Mã lực
Coi tác giả Nỗi buồn chiến tranh là phản bội cũng vô lý như coi diễn viên đóng vai phản diện là kẻ xấu ngoài đời. À mà quên, cụ đã đọc quyển này đâu.
Mọi việc đều có giới hạn. Case cụ Đơn Dương còn đấy.
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,312
Động cơ
162,001 Mã lực
KHÔNG VIỆC GÌ PHẢI LẮM LỜI

Một cuộc chiến đã đi qua
Giang sơn đã hòa bình, thống nhất
Người nằm xuống đã vắng lặng từ lâu
Người trở về đầu đã bạc
Không việc gì phải rũ rối ra
Ném vào nhau lời vô nghĩa

Không ai quên những chiến công, những người lính can đảm
Đã vựơt qua cái xấu xí, đớn hèn
Đã đi qua cuộc chiến tranh thiêng liêng giận dữ
Với sấm chớp, những trận mưa lớn
Tưới tắm núi sông, số phận con người
Cả dân tộc bước lên đài lịch sử

Đây là lúc chẳng cần giở lại trò đếm xác chết
Kể lể công, tội
Đòi soi mặt từng người
Thật vô ích và bất kính
Hãy để những người anh hùng ngủ yên
Hãy để cho sự tầm thường và tro tàn chiến tranh nguội lạnh
Chúng ta sống những ngày bình lặng
Đổi mới đất nước, sửa lại ngôi nhà tổ tiên
Trao công việc tận tay người trẻ
Làm nên đất nước hôm nay tự hào, đáng sống

Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm
Tính viết gì đó mà bài này quá hay. Không cần chỉnh:
...
NHÂN DÂN không ai lắm lời, thưa ông Nguyễn Khoa Điềm.
Bài thơ “Không việc gì phải lắm lời” của ông Nguyễn Khoa Điềm - nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Trưởng Ban Tư tưởng - Văn hóa Trung ương không chỉ là một văn bản thi ca. Trong bối cảnh hiện nay, nó được ví như một “tuyên ngôn tư tưởng” của người lãnh đạo cao cấp nghỉ hưu có trách nhiệm với đất nước.
Nhưng xem kỹ, không phải vậy, và điều cần nói ở chỗ: “Tuyên ngôn” ấy được ngụy trang bằng giọng điệu “hòa giải”, “bình thản”, “đi tiếp”, nhưng thực chất lại kêu gọi sự im lặng có chủ đích trước những tranh luận nền tảng về lịch sử, chính nghĩa và hình tượng người lính cách mạng.
1. Ai là người bị yêu cầu im lặng?
Thoạt nhìn, bài thơ “Không việc gì phải lắm lời” dường như khuyên xã hội đừng sa vào tranh cãi vụn vặt. Nhưng đọc kỹ, toàn bộ cấu trúc thi phẩm được xây dựng quanh một trục tư tưởng duy nhất là: Chiến tranh đã qua nên tranh luận là thừa; nói thêm là bất kính và phản biện là vô ích.
Những câu thơ như: “Đây là lúc chẳng cần giở lại trò đếm xác chết/ Kể lể công, tội/ Đòi soi mặt từng người” không hề trung tính. Nó đánh đồng mọi phản biện chính nghĩa với “trò đếm xác”, “kể lể”, “soi mói”, tức là hạ thấp động cơ bảo vệ lịch sử và danh dự người lính xuống thành hành vi nhỏ nhen, vô nghĩa.
Câu hỏi đặt ra: Ai đang “đếm xác”? Ai đang “kể tội”? Ai đang “soi mặt từng người”?
Có lẽ câu trả lời là không phải nhân dân, không phải cựu chiến binh, không phải những người bảo vệ ký ức chiến tranh chính nghĩa, mà đối tượng bị ông Nguyễn Khoa Điềm nhắm tới chính là làn sóng phản đối dữ dội việc tôn vinh, dung túng và hợp thức hóa tiểu thuyết NBCT trong không gian giáo dục - văn hóa chính thống.
2. Thơ ca ở đây không còn là cảm xúc, mà là can thiệp tư tưởng
Không thể tách bài thơ này khỏi bối cảnh xã hội cụ thể, đó là: Suốt hơn một tháng, dư luận bức xúc trước việc NBCT được bênh vực, ca ngợi, thậm chí nó đã được đưa vào không gian học đường từ 7 năm trước. Một tác phẩm bị phản đối vì làm mờ chính nghĩa, biến người lính giải phóng thành nạn nhân u tối, đẩy cuộc kháng chiến chính nghĩa thành bi kịch vô nghĩa.
Tác phẩm đó đang được chính ông Chủ tịch Hội Nhà văn VN Nguyễn Quang Thiều ra mặt ủng hộ. Và ông ấy còn ủng hộ luôn bài thơ “Không việc gì phải lắm lời” bằng cách tuyên bố sẽ đăng trên Báo Văn hóa của chính Hội này số ra sắp tới.
Trong bối cảnh ấy, việc một nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Trưởng Ban Tư tưởng - Văn hóa Trung ương công bố một bài thơ kêu gọi “đừng lắm lời”, “đừng tranh cãi”, “hãy để nguội lạnh” không còn là hành vi văn chương thuần túy, mà là một sự can thiệp tư tưởng rõ ràng.
Vậy ông Nguyễn Khoa Điềm đứng về phía nào đó trong cuộc tranh luận? - Đáng tiếc, ông đứng về phía im lặng, thỏa hiệp và làm mờ ranh giới đúng - sai.
3. “Hãy để những người anh hùng ngủ yên”, hay hãy để lịch sử bị vô hiệu hóa?
Câu thơ tưởng như đầy tính nhân văn “Hãy để những người anh hùng ngủ yên” nhưng lại mang một hàm ý cực kỳ nguy hiểm, đó là: Đưa anh hùng ra khỏi hiện tại, đóng băng lịch sử, cắt đứt sự tiếp nối giữa ký ức chiến tranh và nền tảng tinh thần hôm nay.
Chúng ta đều biết rằng, ANH HÙNG không phải để “ngủ yên”, mà để soi sáng hiện tại, định hướng tương lai, phản bác mọi sự xuyên tạc.
Người anh hùng bị “để yên” chính là người anh hùng bị tước quyền lên tiếng, bị biến thành biểu tượng trưng bày, vô hại, không còn khả năng phản biện những diễn giải lệch lạc về chiến tranh.
4. Trách nhiệm của một cán bộ cấp cao về tư tưởng là không được quyền mập mờ
Ông Nguyễn Khoa Điềm không phải một nhà thơ tự do ngoài hệ thống. Ông từng là Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tư tưởng - Văn hóa Trung ương.
Với vị trí ấy, mỗi câu chữ đều mang trọng lượng chính trị - tư tưởng, dù có khoác áo thi ca.
Trong bối cảnh Đảng ta đang kiên quyết bảo vệ nền tảng tư tưởng, chống xuyên tạc lịch sử, chống “phi chính trị hóa” văn hóa - nghệ thuật, thì một bài thơ kêu gọi “nguội lạnh”, “im lặng”, “đừng lắm lời” trước các tranh luận sống còn không những không dẫn dắt dư luận, mà còn gây nhiễu loạn nhận thức.
5. Im lặng không phải trung dung, im lặng là lựa chọn chính trị
Lịch sử cho thấy, mọi sự làm mờ chính nghĩa đều bắt đầu từ những lời kêu gọi im lặng. Mọi sự xét lại nguy hiểm đều mở đường bằng ngôn ngữ hòa giải giả tạo.
Bài thơ này không phủ nhận trực diện NBCT, nhưng bảo vệ nó bằng cách nguy hiểm hơn, đó là: Tước quyền phản biện của xã hội, đánh đồng phản biện với “bất kính”, và biến tranh luận chính nghĩa thành “lắm lời”.
Đó không phải là “lắm lời”, mà đó là triệt tiêu đối thoại đúng nghĩa.
Trong lúc nền tảng tư tưởng - văn hóa đang cần lý lẽ sắc bén, lập trường rõ ràng, tiếng nói dứt khoát, thì im lặng không còn là đạo đức, mà là sự thoái lui trách nhiệm.
Với một người từng giữ vai trò cao nhất về tư tưởng - văn hóa, lựa chọn im lặng bằng thơ không phải là đứng ngoài cuộc, mà là đứng sai phía của cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa.
Và điều đó KHÔNG THỂ KHÔNG NÓI
Vững Nguyễn
 

.Bo My

Xe cút kít
Biển số
OF-795404
Ngày cấp bằng
1/11/21
Số km
15,311
Động cơ
351,005 Mã lực
Tính viết gì đó mà bài này quá hay. Không cần chỉnh:
...
NHÂN DÂN không ai lắm lời, thưa ông Nguyễn Khoa Điềm.
Hả, hóa ra là ông Điềm đó và viết cho vụ này à.

Bảo các cựu chiến binh "Không việc gì phải lắm lời" thì kinh rồi! :D
 

Bingboong

Xe tải
Biển số
OF-52100
Ngày cấp bằng
4/12/09
Số km
211
Động cơ
455,228 Mã lực
Ông Bảo Ninh bị hội chứng chiến tranh thế nên lý do ra đời tác phẩm NBCT cũng không có gì lạ. Không riêng gì BN mà rất nhiều nhà văn đã trải qua chiến tranh đều bị hội chứng đó như Lê Lựu, DX Hương,...
Thực ra, như cụ Giáp từng nêu vấn đề động cơ viết NBCT là gì nên em nghĩ nếu có thêm thông tin về tư cách con người, lối sống, quan điểm thì rất có thể nó phản ánh động cơ viết NBCT. Như trong bài viết trước của em, ông BN viết tận 1987, sau những thị phi, lùm xùm về đời tư, bị kỷ luật Đảng, buộc thôi việc, cũng rất có thể là một lý do thúc đẩy việc ra đời cuốn sách theo chiều hướng tư duy ngược này.
 

.Bo My

Xe cút kít
Biển số
OF-795404
Ngày cấp bằng
1/11/21
Số km
15,311
Động cơ
351,005 Mã lực
Ông Bảo Ninh bị hội chứng chiến tranh thế nên lý do ra đời tác phẩm NBCT cũng không có gì lạ. Không riêng gì BN mà rất nhiều nhà văn đã trải qua chiến tranh đều bị hội chứng đó như Lê Lựu, DX Hương,...
nghe nói là viết sau khi bị khai trừ, chắc hội chứng khai trừ.
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,312
Động cơ
162,001 Mã lực
Hả, hóa ra là ông Điềm đó và viết cho vụ này à.

Bảo các cựu chiến binh "Không việc gì phải lắm lời" thì kinh rồi! :D
Từ điểm nhìn này, tôi hiểu vai trò của ông Tố Hữu ngày ấy, và nếu không có bàn tay sắt đó thì loạn như văn nghệ VNCH. Lúc đó thì nội chiến thật, cá mè 1 lứa thật. Nát.
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,312
Động cơ
162,001 Mã lực
nghe nói là viết sau khi bị khai trừ, chắc hội chứng khai trừ.
Hội chứng đón gió trở cờ. Chứ có nước nôi gì mà hội chứng chiến tranh.
Bùi Tín được cử đi công tác thế là tếch luôn. Mấy cái mõ làng thì gõ boong boong cho Mỹ nghe.
Vậy thôi.
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,312
Động cơ
162,001 Mã lực
Về Bảo Ninh và Nhật ký Đặng Thùy Trâm.
...
Các cụ tự đọc, tự luận. Nói, thì bảo "bỏ bóng đá người".
...
Bài viết ngày 02/10/2005 báo CAND.
Giá như nhà văn Bảo Ninh là người đầu tiên tìm được gia đình liệt sĩ Đặng Thùy Trâm để trao lại cho gia đình chiếc đĩa CD có ghi nội dung cuốn nhật ký mà Frederic đã đưa và nhờ cậy thì tốt biết bao.
...
Vừa qua, qua Báo Văn hóa & Thể thao, Quân đội nhân dân, Tin tức... tôi được đọc một số bài báo phỏng vấn nhà văn hoặc ghi lại phát biểu của nhà văn xung quanh sự kiện cuốn sách "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" được xuất bản.

Là một nhà báo, có quan hệ với gia đình liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, có khá nhiều tư liệu về "hành trình kỳ lạ" của cuốn nhật ký, và biết khá rõ những sự việc diễn ra gần đây có liên quan đến số phận của cuốn nhật ký này, đọc phát biểu của nhà văn trên báo, tôi thấy mình không thể không viết những dòng dưới đây, như là bức thư ngỏ gửi nhà văn, với mong muốn được trao đổi thêm một số thông tin có liên quan đến sự kiện này.

1. Trong hai bài báo "Đặng Thùy Trâm chuyện không phải chỉ hôm qua" của Hoàng Nguyên Vũ đăng trên Báo Quân đội nhân dân và "Đức hy sinh, lòng vị tha và giọt nước mắt" của Việt Hà và Vũ Nguyên đăng trên Báo Tin tức, các tác giả ghi lại lời kể của nhà văn Bảo Ninh rằng: "Hồi tháng tư năm 2005, nhà văn Bảo Ninh, tác giả cuốn tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh” sang nước Mỹ tham dự một Hội thảo văn học về đề tài chiến tranh ở bang Texas.

Bên lề Hội thảo, ông có gặp một người Mỹ, ông ta nói rằng, trước đây ông ta từng là một sĩ quan hải quân Mỹ trong chiến tranh Việt Nam, tên ông ta là Robert Whitehurst. Trên tay ông ta là chiếc đĩa ghi lại bản chụp toàn bộ cuốn nhật ký của một nữ liệt sĩ Việt Cộng tên là Đặng Thùy Trâm mà em trai của ông ta là Frederic Whitehurst nhặt được trong một đợt quân Mỹ tiến hành một trận càn. Ông Robert mong muốn trao lại phiên bản cuốn nhật ký cho người thân của tác giả cuốn nhật ký đó trong một ngày gần nhất, còn cuốn nguyên bản đã được bảo quản tại thư viện Texas.

- Ông ta nói chuyện bằng tiếng Việt, câu được câu mất, nhưng kiên quyết không nói tiếng Anh và không cho phiên dịch - nhà văn Bảo Ninh cho biết - Khi ấy, tôi cứ tưởng em trai ông ta là người gây ra tội ác nên tôi khó thấy thân thiện, và cũng không có ý phải trò chuyện nhiều. Tôi chỉ nghĩ, nếu ông có nhã ý như vậy, đó là lương tâm bắt buộc phải làm thế.

Rồi Robert khóc, ông ta mở chiếc đĩa cho tôi xem. Lúc này tôi mới hiểu rằng em trai ông ấy chỉ là người nhặt cuốn nhật ký và giữ nó suốt 35 năm mong một ngày tìm lại người thân của nữ liệt sĩ ấy để báo tin...".

Những ai theo dõi câu chuyện về cuốn nhật ký Đặng Thùy Trâm đều biết rằng: cuốn nhật ký này có số phận kỳ lạ, do một cựu binh Mỹ thu giữ, khai thác như là một tài liệu của "địch" trên chiến trường (chứ không phải nhặt được như lời kể trong bài báo!). Nhưng sau đó, do tác động của những dòng nhật ký này mà người cựu binh Mỹ đã thức tỉnh, gìn giữ nó suốt 35 năm và tìm mọi cách để trao trả cuốn nhật ký cho gia đình. Việc tìm được gia đình liệt sĩ Đặng Thùy Trâm phải trải qua nhiều gian nan, vất vả, có lúc đã tưởng không còn hy vọng mà sau này được chính người cựu binh Mỹ này, nay là Tiến sĩ Frederic Whitehurst và người anh trai là Robert Whitehurst kể lại trong các bức thư gửi cho gia đình liệt sĩ Đặng Thùy Trâm.

Trong bài viết "Câu chuyện về những tấm lòng" in trong cuốn sách "Nhật ký Đặng Thùy Trâm", chị Đặng Kim Trâm, em gái của liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, đã kể lại khá rõ hành trình của cuốn nhật ký về với gia đình.

Tôi xin trích một đoạn: "Trung tuần tháng 3/2005, một cuộc hội thảo thường niên về chiến tranh Việt Nam được tổ chức tại Trung tâm Việt Nam - Đại học Texas, Mỹ...Frederic Whitehurst và Robert Whitehurst đến dự với bài nói về nhật ký của một nữ bác sỹ Việt Cộng mà Frederic nhận được khi tham gia chiến tranh ở Việt Nam... Nhiều người ngỏ ý muốn giúp Frederic tìm gia đình nữ bác sĩ.

Ted Engelmann (một phóng viên ảnh người Mỹ-DĐQ) là một trong những người dự hội thảo. Ba ngày sau khi hội thảo kết thúc, Ted sang Việt Nam. Tại Hà Nội, anh đã nhờ một người bạn làm ở Văn phòng Quaker (một tổ chức từ thiện Mỹ- DĐQ) tìm giúp gia đình bác sĩ Đặng Ngọc Khuê. Những nhân viên ở đây rất nhiệt tình, lần theo manh mối ít ỏi có trong cuốn nhật ký, họ đã tìm sang tận Đông Anh, nơi bố tôi làm việc từ gần năm mươi năm trước.--PageBreak--

Nhưng ở đó, người duy nhất làm việc cùng thời với bố tôi cũng đã nghỉ hưu từ năm 2000. Bệnh viện Đông Anh cử người về tận quê ông để hỏi địa chỉ gia đình tôi. Ông lại chỉ sang Trường Đại học Dược Hà Nội, nơi mẹ tôi công tác trước khi về nghỉ hưu từ hai mươi năm trước. Cứ như thế bao trái tim nhân hậu đã chuyển tiếp cho nhau tín hiệu để cuối cùng giúp Ted tìm được gia đình tôi và trao lại chiếc đĩa CD chứa đựng tâm huyết của người viết nhật ký ba lăm năm về trước...".

Tôi được biết, do tế nhị, chị Kim Trâm đã không kể trong bài viết của mình về sự có mặt tại cuộc hội thảo ở Trường Đại học Texas của nhà văn Bảo Ninh, người mà sau này trong một bức thư gửi cho gia đình bác sĩ Đặng Thùy Trâm ngày 4/5, Frederic Whitehurst đã viết: "Tại cuộc hội thảo đó, tôi gặp một người tên là Bảo Ninh, tác giả cuốn "Nỗi buồn chiến tranh". Anh ta là người Hà Nội và là NVA (lính Bắc Việt- ND) trong chiến tranh...

Tôi tìm Bảo Ninh và bảo anh hãy tận mắt nhìn hai cuốn nhật ký, tận tay cầm nó và thấy nó là có thật. Bảo Ninh không nói được tiếng Anh và rất bối rối trước đề nghị của tôi, nhưng anh đã tận tay cầm và tận mắt nhìn cuốn nhật ký và biết chúng là có thật. Anh cũng đã đọc toàn bộ đĩa CD mà tôi đưa. Tôi nghĩ anh sẽ đến gia đình ngay để nói rằng đã tận mắt nhìn thấy hai cuốn nhật ký".

Trong lá thư này, Frederic Whitehurst còn cho biết: "Hôm qua (tức là ngày 3/5/2005) anh (tức Bảo Ninh) vừa viết cho tôi (thông qua con trai đang học ở Boston) muốn tôi gửi thêm thông tin về Thùy Trâm cho anh ấy thật nhanh. Tôi nói với anh ấy rằng chúng tôi đã tìm được gia đình Thùy Trâm".

Tôi đã được xem chiếc đĩa CD ghi lại cuộc Hội thảo tại Trường Đại học Texas, diễn ra vào ngày 19/3/2005 (chứ không phải tháng 4/2005 như nhà văn Bảo Ninh kể).

Trong chiếc đĩa CD đó, tôi thấy nhà văn Bảo Ninh ngồi trong phòng họp Mesquite Room của khách sạn Holliday Inn khi Tiến sĩ Frederic Whitehurst kể về những trận đánh ác liệt ở Đức Phổ, Quảng Ngãi, về 48 bức ảnh chụp những người nông dân Đức Phổ mà quân Mỹ thu được trên thi thể một phóng viên Việt Cộng, về cuốn nhật ký của nữ bác sĩ Việt Cộng Đặng Thùy Trâm mà ông còn giữ suốt bao nhiêu năm nay.

Sau khi nghe Robert Whitehurst giới thiệu và đọc nhiều đoạn nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm
đã được dịch sang tiếng Anh, nghe kể về những tháng năm hai anh em đã cố công tìm kiếm thân nhân các liệt sĩ nhưng vẫn chưa tìm được, nhiều người tham dự Hội thảo đã đặt ra nhiều câu hỏi về hai câu chuyện anh em Tiến sĩ Fred đã kể.

Nhà văn Bảo Ninh đã hỏi Fred qua người phiên dịch "một câu hơi nặng nề" (lời của nhà văn Bảo Ninh) bằng tiếng Việt là ông có tận mắt nhìn thấy xác người bác sĩ đó hay không và nói: "Tôi về Hà Nội tôi sẽ tìm đến địa chỉ này và nếu trường hợp không thể tìm thấy ông có cho phép đăng trên báo không". Tiến sĩ Fred đã trả lời nhà văn Bảo Ninh là rất mong muốn tìm được gia đình để trao lại cuốn nhật ký cho gia đình và cảm ơn Bảo Ninh về lời hứa của anh.

2. Sau khi tìm được gia đình chị Thùy Trâm, Frederic Whitehurst nhờ gia đình chị tìm tên và thân nhân của một phóng viên nhiếp ảnh hy sinh tại Đức Phổ cùng năm hy sinh của bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Frederic Whitehurst đã lưu giữ được 48 tấm ảnh người phóng viên này chụp trước khi anh hy sinh và đã kể lại với mọi người trong cuộc Hội thảo tại Trường Đại học Texas vào tháng 3/2005, với mong muốn được trao lại kỉ vật cuối cùng của anh cho gia đình, cũng như trường hợp tìm và trao lại nhật ký của chị Đặng Thùy Trâm.

Được gia đình chị Thùy Trâm tin cậy và giao cho, tôi đã cùng các đồng đội và đồng nghiệp cũ tìm được chân dung của nhà báo - nhà quay phim - phóng viên nhiếp ảnh Nguyễn Văn Giá và gia đình anh.

Do mối quan hệ đó, tôi được đọc các bức thư điện tử của anh em Frederic Whitehurst gửi sang cho các chị Hiền Trâm, Kim Trâm (hai em gái bác sĩ Đặng Thùy Trâm) kể về hành trình kỳ lạ của cuốn nhật ký.--PageBreak--

Khi đọc đến những dòng Frederic Whitehurst kể đã gặp nhà văn Bảo Ninh tại cuộc hội thảo ở Texas tháng 3/2005, và được xem chiếc đĩa CD ghi lại cuộc Hội thảo, được nghe những lời nhà văn Bảo Ninh nói, tôi cứ nghĩ, giá như nhà văn Bảo Ninh là người đầu tiên tìm được gia đình liệt sĩ Đặng Thùy Trâm để trao lại cho gia đình chiếc đĩa CD có ghi nội dung cuốn nhật ký mà Frederic đã đưa và nhờ cậy thì tốt biết bao! Nhưng không phải thế!

Cuốn nhật ký của liệt sĩ Đặng Thùy Trâm lại do một người Mỹ khác đem đến cho gia đình sau một chặng đường tìm kiếm khá khó khăn, vất vả, với biết bao sự đóng góp của "bao trái tim nhân hậu", như chị Kim Trâm viết, đâu có phải đã có sẵn địa chỉ cứ thế mà mang đến!

Tôi cũng không hiểu vì sao một khi nhà văn đã biết địa chỉ của gia đình như trong bài báo viết mà lại không mang kỉ vật thiêng liêng của liệt sĩ đến cho gia đình. Sau này, khi một người Mỹ đã đem đến, báo chí đã đưa tin thì lại viết thư đề nghị Frederic Whitehurst cung cấp thêm thông tin về Thùy Trâm cho mình!

3. Hơn nữa, trong bài báo nói trên, theo các tác giả Hoàng Nguyên Vũ, Việt Hà - Vũ Nguyên, nhà văn Bảo Ninh cho rằng: "Trong chiến tranh, không phải ai cũng có điều kiện viết nhật ký. Những người như chị Trâm còn có thời gian, hoặc những anh lính pháo cao xạ cũng thế, còn lính bộ binh chắc họ không có thời gian để viết. Nếu có thời gian, họ sẽ viết, viết nhiều ấy chứ, ai chẳng muốn trong ba lô mình có một bài thơ chép tay hay một dòng nhật ký?...".

Là một người đã từng có mặt tại chiến trường
Quảng Đà, Quảng Ngãi trong những năm chiến tranh ác liệt, được sống và từng sát cánh chiến đấu với các chiến sĩ bộ binh ở Mặt trận 4, Quảng Đà và bộ đội địa phương Quảng Ngãi, tôi từng chứng kiến nhiều tấm gương hy sinh rất oanh liệt của các chiến sĩ và cũng từng biết, từng đọc những dòng nhật ký của các chiến sĩ bộ binh ở các chiến trường nói trên. Vì thế, đâu có phải là chỉ những người có điều kiện, có thời gian mới viết nhật ký, như ý kiến của nhà văn Bảo Ninh.

Vấn đề không phải là có thời gian hay không có thời gian để viết nhật ký mà là ở ý nghĩa và cống hiến từ những dòng nhật ký riêng tư của mỗi người, nay đã trở thành tài sản tinh thần chung của mọi người, như nhật ký của bác sỹ - liệt sĩ Đặng Thùy Trâm mà chúng ta có được. Vì thế, xin đừng làm điều gì tổn thương đến giá trị của những điều tâm huyết mà các chiến sĩ, liệt sĩ đã để lại cho chúng ta hôm nay! Xin đừng bao giờ xảy ra những nỗi buồn chiến tranh một khi chiến tranh đã khép lại sau lưng chúng ta hàng chục năm nay!

4. Tôi không được hân hạnh quen biết nhà văn Bảo Ninh, và cũng chẳng có ý định viết về những điều này làm gì, nếu như tôi không được đọc bài trả lời phỏng vấn của nhà văn trên Báo Thể thao & Văn hóa, phát biểu của nhà văn trong các bài viết trên các báo gần đây. Những điều tôi viết trên đây, nếu có gì làm nhà văn phiền lòng, xin được hiểu rằng đó là ngoài mong muốn của tôi.
....
Nó là như thế đấy!
Đã hơn hai mươi năm từ khi chuyện đó xảy ra.
Có thể kết luận rằng:
Hoàng Ấu Phương là một kẻ tồi có hệ thống.
 
Chỉnh sửa cuối:
Biển số
OF-739045
Ngày cấp bằng
11/8/20
Số km
393
Động cơ
66,352 Mã lực
Tuổi
45
Coi tác giả Nỗi buồn chiến tranh là phản bội cũng vô lý như coi diễn viên đóng vai phản diện là kẻ xấu ngoài đời. À mà quên, cụ đã đọc quyển này đâu.
Có vẻ như cụ đọc nhiều về tác phẩm NBCT này và cũng đã đọc nhiều còm của những người phản đối trong topic này nhưng cụ chưa hiểu được thì phải. Xin thưa với cụ NBCT phân ra 2 nửa nhân vật đều là diễn viên cho HÂP; một loại là Kiên, bố của Kiên, người che chở cho đồng đội, đi cùng đồng đội, ngủ cùng 50 bộ hài cốt đồng đội,..nửa kia là Phương, mẹ của Kiên, ..đại diện cho những mong muốn ngược lại. Cả 2 loại nhân vật này đều là diễn viên đóng thế cho HÂP. Nói cách khác là 2 nửa mong muốn, 2 nửa con người của HÂP. Vậy cho nên em mới hỏi các cụ rất nhiều lần, rằng trong tác phẩm thì Kiên đi tìm hài cốt đồng đội, còn ngoài đời HÂP có đi tìm hài cốt đồng đội không. Câu trả lời có vẻ là không đi tìm.
Việc này nó thể hiện tâm địa của HÂP, đọc trong tác phẩm, tình tiết đó lấy được nước mắt của khối người đấy. Hài cốt của người đã chết cũng được ông ta lợi dụng, để xây cho mình 1 hình ảnh đẹp, có tình nghĩa. Còn ngoài đời ông ta là 1 kẻ phản trắc, một thằng phản bội.
Đọc văn ra người, đến giờ này cụ vẫn mơ hồ như vậy, chả trách bị lừa.
 

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,774
Động cơ
802,315 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Có vẻ như cụ đọc nhiều về tác phẩm NBCT này và cũng đã đọc nhiều còm của những người phản đối trong topic này nhưng cụ chưa hiểu được thì phải. Xin thưa với cụ NBCT phân ra 2 nửa nhân vật đều là diễn viên cho HÂP; một loại là Kiên, bố của Kiên, người che chở cho đồng đội, đi cùng đồng đội, ngủ cùng 50 bộ hài cốt đồng đội,..nửa kia là Phương, mẹ của Kiên, ..đại diện cho những mong muốn ngược lại. Cả 2 loại nhân vật này đều là diễn viên đóng thế cho HÂP. Nói cách khác là 2 nửa mong muốn, 2 nửa con người của HÂP. Vậy cho nên em mới hỏi các cụ rất nhiều lần, rằng trong tác phẩm thì Kiên đi tìm hài cốt đồng đội, còn ngoài đời HÂP có đi tìm hài cốt đồng đội không. Câu trả lời có vẻ là không đi tìm.
Việc này nó thể hiện tâm địa của HÂP, đọc trong tác phẩm, tình tiết đó lấy được nước mắt của khối người đấy. Hài cốt của người đã chết cũng được ông ta lợi dụng, để xây cho mình 1 hình ảnh đẹp, có tình nghĩa. Còn ngoài đời ông ta là 1 kẻ phản trắc, một thằng phản bội.
Đọc văn ra người, đến giờ này cụ vẫn mơ hồ như vậy, chả trách bị lừa.
Chính ra em cũng không mơ hồ lắm đâu. Ngoài đời thật, tác giả không đi tìm hài cốt đồng đội, đã có người khác đi. Đây là một việc có thật, được tác giả đưa vào sách, đơn giản vậy thôi. Ông ta ngoài đời thật đi tìm hay không, không quan trọng. Giả sử có tác giả khác là thương binh nặng không di chuyển được, thì cụ cũng không cho họ viết tả những người đi tìm mộ đồng đội à. Em nghĩ, cụ đang cho rằng Kiên là hình mẫu tác giả xây dựng cho bản thân, rồi suy luận ra những chuyện khác.
Em nghĩ rằng nhà văn cũng như diễn viên thôi, họ nhập vai vào các nhân vật trong truyện và phim. Các nhân vật này không nhất thiết phải giống họ ngoài đời thât.
Kết luận, đọc văn ra người của cụ, có thể đúng với cụ thôi, áp dụng rộng em nghĩ là độ chính xác cũng không cao lắm.
 
  • Vodka
Reactions: XPQ

rainsg

Xe tải
Biển số
OF-708224
Ngày cấp bằng
21/11/19
Số km
343
Động cơ
130,077 Mã lực
Với bối cảnh ra đời năm 89 thì cái giọng văn trong tác phẩm không có gì lạ. Chuyện chuẩn bị sẵn để hy vọng nhảy lên khoang hạng nhất nếu chuyến tàu trở cờ cũng dễ hiểu thôi.

Các ông bên Hội Nhà văn cũng thoáng nhỉ. Các cụ thử nghĩ xem, có bất kỳ Hội nghề nghiệp nào hay bất kỳ tổ chức nào khác trên lãnh thổ VN này khi xét thấy nhân thân của một người là Bị khai trừ Đảng, lúc đó có xem xét tiếp để vinh danh hay không, đố dám, mọi người cũng ngại chứ, điều này cũng dễ hiểu nốt. Các cụ cũng có thể thấy là gần đây một số vị chỉ bị kỷ luật đến mức cách hết các chức vụ thôi, chưa đến mức khai trừ mà sau đó cũng biệt tích, cấm ai nhắc đến nữa, chứ đừng nói gì đến mức khai trừ.

Ấy vậy mà vẫn vinh danh, ồ đúng là chuyện lạ ở xứ ta đấy. Hay có lẽ, có thêm yếu tố Bị khai trừ Đảng trong mắt một số người lại làm tăng giá trị của tác giả và tác phẩm không biết chừng, hehehe.

Mới đây lại còn được đưa cả vào trong Sách giáo khoa nữa, ôi thật là ngoài sức tưởng tượng. Ban Tuyên giáo, A03 không có ý kiến gì à ???
 
Chỉnh sửa cuối:

TonkHankZa

Xe hơi
Biển số
OF-891459
Ngày cấp bằng
16/8/25
Số km
193
Động cơ
2,863 Mã lực
Tuổi
38
Vụ này cuối cùng bộ vẫn không phong sát nhỉ
 

sthd

Xe cút kít
Biển số
OF-189822
Ngày cấp bằng
15/4/13
Số km
16,702
Động cơ
1,067,657 Mã lực
Em đọc nó từ ngày mới...15 tuổi. Năm 1990. Nó còn có tên là Thân phận tình yêu.
Lúc đó thì bị cuốn bởi sex, nhưng đã rất bực tức vì nó xuyên tạc bộ đội trắng trợn.
Và nó bị án thu hồi giải thưởng, thì thôi. Cho qua. Ai ngờ.
Ba em từ thành phố Huế, là cậu học trò tú tài nhất được bà nội bảo bọc, mẹ em từ nông thôn, cả hai lên chiến khu Dương Hòa sau Mậu Thân. Cực khổ, gian nan, đói, ốm đau không gì kể xiết.
Nhưng cho đến nay, so với bạn bè, những người cùng thế hệ, mặc dù cả 2 đều là bệnh binh nặng, họ vẫn tỏa thứ ánh sáng tinh thần, tình yêu chân thành, sự lạc quan yêu đời mà chỉ có ở những người quân nhân cách mạng. Ba mẹ em làm lụng cả đời, rất vất vả, cực khổ trong suốt thời bình. Ba em làm trưởng 2 khoa lớn của Bệnh viện Trung ương Huế (khoa Khám Bệnh-Cấp cứu và khoa Lazer Y học do chính ông sáng lập, mỏ tiền ngày nay), ủy viên thường vụ Đảng ủy bệnh viện gần 20 năm mà khi về hưu chỉ có 1 chiếc xe máy tàu em gái em mua cho ông. Còn trước đó, chỉ 1 chiếc xe đạp. Mẹ em cũng quân y như ba (y sĩ bệnh viện quân y 268), nhưng nghỉ mất sức rồi tần tảo nuôi cả chồng lẫn con học hành đến nơi đến chốn chỉ bằng nghề làm bún.
Nhà em, nói đơn giản không nếu nhờ trận lụt 1999 thì vẫn là "khách sạn ngàn sao". Mái tôn cũ, thủng lỗ chỗ, vá víu suốt từ ngày mua 1975 đến 1999. Ban đêm tắt đèn nhìn lên trời từ trong nhà thấy nghìn ông sao. Em tưởng tượng thiên văn, các chòm sao được luôn ấy.
Nhờ trận lụt, bởi vì lúc ấy em vừa ra trường, đang chống lụt chưa đâu vào đâu thì nhờ trận lụt tốc cả mái, nhà chùa kế bên trao 2.5 triệu (từ thiện) thay mái tôn.
Nói vậy để biết sự gian khó trong thời bình của dân mình nói chung và nhà em nói riêng là cùng cực thế nào.
Nhưng mẹ em vẫn hát mọi bài hát cách mạng với tất cả sảng khoái và tự hào. Nàng là văn công 1 thời và ba em thập thò mãi, cấp ủy động viên mãi, cho phép 2 đồng chí tìm hiểu thì mới dám hẹn hò. Mà ngay tại lán trung tâm mới hài.
Nên thế giới chiến khu của ba mẹ em, họ kể đi kể lại hàng trăm lần không chán, đẹp và hài hước lắm. Mặc dù khổ sở cũng lắm. Mà được kể ra nhẹ tênh. Mẹ còn là chị nuôi, nên kể về thực phẩm rất rõ ràng, rất chân thực.
Đúng là lính Cụ Hồ.
Gã Bảo Ninh này chỉ có thể là bất mãn Chế độ nên cào bút ăn vạ thôi. Đúng bài trở cờ phản bội.
hy vọng là sẽ bị hủy giải thưởng
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top