Chưa chắc đâu cụ, nhiều trường hợp nhà văn đã biết bản chất, nhưng họ viết ra... trong veo.
Hồi 7x, bọn đoàn viên chúng em toàn đọc Thép đã tôi thế đấy, Xa Mạc Tư Khoa... ca ngợi Stalin như thần thánh. Bỗng một hôm đẹp giời em vớ được quyển Họ chiến đấu vì tổ quốc của M. Solokhov, tác gỉa Sông Đông êm đềm được giải Nobel. Trong Họ chiến đấu... có một đoạn dài móc mỉa Stalin là tay lầm đường lạc lối, thanh trừng hàng loạt cán bộ trung cao cấp. Em cứ giật mình thon thót nghĩ bụng sao hồi chiến tranh mà nhà văn viết thế, không sợ mất đầu à. Mãi sau gặp mấy tay học Nga về mới biết đoạn ấy mãi đến thời xét lại năm 6x cụ Solokhov mới thêm vào cho đỡ căm cụ Xít.
Còn ở nước ta, các cụ chắc ai cũng biết Chế Lan Viên, tác giả Người đi tìm hình của Nước, Sao chiến thắng, Bữa cơm thường trong bản nhỏ, Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng... có trong sách giáo khoa từ cấp 1 cho đến giáo trình đại học. Vào cuối đời cụ Chế có bài viết thế này:
...Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ
Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn
Cầm lên nhấm nháp.
Chả là nếu anh từ chối
Chúng sẽ bảo anh phá rối
Đêm vui
Bảo anh không còn có khả năng nhai
Và đưa anh từ nay ra khỏi tiệc...
Thế thì đâu còn dịp nhai thứ thiệt?
Rốt cuộc anh lại ngồi vào bàn
Như không có gì xảy ra hết
Và những người khác thấy anh ngồi,
Họ cũng ngồi thôi
Nhai ngồm ngoàm...
8-1991
Thế nên đọc văn thơ thì không tin được ngay đâu, phải chờ tác giả khuất núi vài chục năm mới tường tận họ nghĩ gì, làm gì. Cứ thấy bài nào hay đưa luôn vào sách giáo khoa, biết đâu lúc này các cụ ấy viết xuôi nhưng chục năm sau viết ngược lại, lúc ấy có mà ra tòa án binh cả nút.