Giàu vì bạn sang vì vợ. Lo lắng rằng cứ đưa tiền cho vợ giữ là bị lừa đảo cũng chả đúng. Nhiều bà khôn khéo lắm, chắc như đanh. Lấy làm sao được của họ. Nhiều cụ chả bảo sau khi lấy vợ tiết kiệm được chứ trước khi lấy vợ làm đồng nào tiêu đồng đó còn gì.
Ko vì một vài trường hợp mà lung lay. Quan trọng là sự chia sẻ thông tin rõ ràng. Chứ giáu nhẹm đi thì vô phương cứu chữa. Bao giờ hai cái đầu chả hơn một cái đầu. Chứ hành động theo kiểu nếu có sự tham gia bàn bạc của người khác thì việc ko thành nên phải giấu thì nhiều khi nó bộc lộ cái sai thoii
Ko phải vấn đề là đưa tiền cho vợ giữ là mình lo lắng cụ ạ.
Mà như em phân tích, gia đình là 1 đơn vị kinh tế siêu nhỏ, có 2 cổ đông là chồng và vợ. Đầu vào như thu nhập của gia đình, đầu ra như tiền chi phí sinh hoạt, học hành và đặc biệt các khoản đầu tư đều phải được các cổ đông biết và cho ý kiến
Nhiều người tư duy vứt tiền cho vợ xong k biết nhà có bao nhiêu, vợ tiêu như nào, thì đấy mới là vấn đề đáng nói.
Tất nhiên k phải dạng đưa tiền cho vợ xong đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành, hay quản từ việc mua cái quần cái áo của vợ mà câu chuyện việc sử dụng tiền vào những tài sản lớn, những lần đầu tư chiếm tỉ lệ lớn tài sản của gia đình thì đều phải được bàn bạc, sòng phẳng và tính toán chi tiết.
Chứ kể cả tiền giao cho các ông chồng giữ và tự quyết thì tỉ lệ rủi ro cũng y như các bà giữ thôi.
Nhưng 2 phía cùng ngồi, bàn bạc đưa ý kiến thì những rủi ro đó nó hạn chế đi rất nhiều.
Chưa kể câu chuyện phụ nữ thì nhẹ dạ cả tin, sống bằng cảm xúc nhiều hơn đàn ông (trừ những ông phá gia chi tử cờ bạc nghiện hút thì k nói).
Trước em nghe 1 cụ nào trên OF nói là dạng đàn ông đưa tất cả thu nhập cho vợ giữ, còn lại bất biết vợ chi tiêu, lo cho gia đình thế nào là dạng bất tài. Vì đúng thế, hắn ta kiếm tiền có giới hạn và cứ đưa toàn bộ cái giới hạn đó cho vợ. Còn vợ tự bươn chải, tự chăm lo. Hắn như 1 thằng con lớn đầu của bà vợ. Đấy là thực tế.