2003 mà mức lương 3 triệu là cao, mới ra trường chỉ có mấy liên doanh, NGOs, bưu điện hay Vietnam Airlines thôi chứ lương khối quốc doanh hay tư nhân hiếm chỗ nào trả tới 1 triệu lúc đó
Năm xưa khi bị tàn sát xua đuổi ông bố chạy sang mình được dang tay cưu mang và gây dựng cho ông ấy còn cho ông ấy học đại học, rồi cấp cho ông bằng Tiến Sỹ, ông ấy sáng tác thơ và nhạc bằng tiếng Việt luôn, nhưng giờ ô ấy có vẻ quên rồi,
Các nước em đi qua thì em mới gặp vượt đèn đỏ ở Ấn độ, chưa gặp nước nào khác.
Các phương tiện dù đi đúng đường họ cũng đều dừng lại nhường đường cho người đi bộ, cho trẻ em người già sang đường, họ dừng cả đoàn ko ai phi âm ầm như ở ta hết.
Cái này đúng là buồn cười, em cũng gặp như Dương Đình Nghệ 8s về 0 ngay, năm ngoái em dính lỗi vượt đèn đỏ vì rẽ phải bị tắt mất cái mũi tên xanh phụ bên dưới mà bao năm trước nó vẫn sáng.
Cứ tự động hóa, hạn chế can thiệp con người, thu thẳng về ngân sách và phạt 100% người vi phạm, bình đẳng...
Mức phạt cũ ko thấp đâu, chỉ cần tự động hóa, lắp Camera các tuyến giao thông cùng các sensor tính mức phạt tự động như các nước, gửi phiếu pahtj qua tin nhắn luôn, sẽ ngoan ngay
Cũng nhiều ông nát lắm, của thiên trả địa thôi cụ, thằng em họ em nó cũng dính vào bóng bánh bị tuột xích, được về một cục ko đủ trả nợ, giờ đi lái xe thuê chứ mua sao liền kề. Ở HN hàng xóm em cũng có những ông bán mấy cái nhà ko đủ trả nợ vì ham mê bóng bánh, đến mượn xe cắm bán xe của anh em...
Nhờn luật từ lâu rồi, nhà mình cứ đưa ra cái gì mới bất biết ra sao cứ kêu cái đã, phản đối phát đã khó lắm, khó thực hiện, không khả thi, bla.., khi đưa ra thì tìm mọi cách đối phó, lách, luồn... từ gọi điện thoại cho người thân, nếu ko có nơi gọi thì xuống nói chuyện tình cảm, mà xxx nhà mình...
Em cũng mong được quay lại Siam Reap, Battambang, mới đó đã 18 năm em chưa trở lại, Phnompenh thì nó lộn xộn em cũng ko khoái lắm, đến tầm hưu mà ko vướng bận gì, được rong ruổi chạy xe với mấy ông bạn là sướng nhất cụ