Cụ muốn đánh người không chỉ bởi thời tiết, em ngồi nhà vẫn thưởng trà, ăn bánh, nhà cửa khô ráo có mỗi vườn là ẩm ướt cho cây lá đâm chồi, ấy là lòng cụ bức bối vì chửa được rời phố ngắm hoa sơn tra thôi! Em đồ là thế.
Tất cả mấy món mợ nhắc nó là các lớp tài sản thôi, chỗ nào em cũng có vết răng vì cái em đọc trong sách em phải tìm cách áp dụng. Không thử thực hành thì thấy không thú vị. Sau này tới đời con mình thì tụi nó sẽ ở các lớp tài sản vế sau là nhiều vì đụng tới đất đai là khó rồi. Chị mợ chắc...
Chị nhớ em kể em cưỡi dream nhỉ. Hồi đấy chị cũng đi con này năm đại học, là lấy của bố chị vì ông đi công tác dài ngày còn em là tự mua. Tiêu cũng ác đấy chớ 😅
Lại còn thủ lọ tinh dầu, haha. Em thì mua sẵn ở nhà bánh cuốn quen trước khi làm món này 2 con cho vợ chồng đỡ đánh nhau. Hồi em còn bé mỗi lần bà nội chấm cho tí tinh dầu vào bát là mê tít, chắc kiếm món đó khó nên bà em quý lắm.
Anh mợ làm thế thì tài sản tăng nhiều nhưng giống Grande, tối úp chăn con công soi đèn pin đếm sổ làm thú vui chứ ăn tiêu khó. Kể ra thế cũng khổ không biết sướng là gì.
Ngẫm lại đúng mà, bố em bảo “ mẹ con hoang dã lắm, lấy ông khác thì bốc đầu lên rồi, một thành đại gia hai là ra đê” ;)) vợ chồng đúng phải bù trừ.
Thế cụ dịch rào được mấy lần rồi? Em cũng có bệnh thích dịch rào. Mình cứ xởi lởi không ai ghét được.
Hồi trẻ em toàn mua nhà trả tiến độ, sau tích vốn thì mới có tiền thịt trả mua nhà đất. Cũng nhờ thế nhà em toàn thây trở ra vì ko vay trong vụ khủng hoảng 2008 🤣.