Truyện này có mấy tay họ Nguyễn, có phải từ VN ko nhể
Yêu quái bắt được anh tăng họ đường mà chén ngay chả phải đợi thì tây du chỉ vài hồi là xongTruyện này giống Phong Thần ở chỗ: cứ bắt dc ai đó là giam lại, đợi bắt hết lượt rồi giải về kinh. Xong bị cướp tù.
Chứ cứ bắt được là chém ngay thì chắc được vài hồi là hết truyện.
Ông Công tôn Thắng này kiểu làm part time cho Lương Sơn Bạc. Có việc thì chạy lên 1 tí còn đâu trốn về nhà cày phép. Được cái là hàng độc nên sếp không mắng đượcAnh giai Công Tôn Thắng mới là chuẩn, khôn lòi trong mọi tình huống![]()

Cụ chắc chưa đọc thầy bói xem voi nên phán cho vui.Cụ Hưng nhà mình hồi đó là đánh kiểu có phường săn mang theo đồ nghề giáo mác các kiểu mà cụ, chứ cỡ con Béc - Giê to mình cũng không có cửa ăn được nó huống chi con hổ, phỏng cụ?
Luận liều theo kiểu tác giả vây:Đầu lĩnh thủy quân Lương Sơn: Kẻ làm vua, người tử trận
Trong 6 vị đầu lĩnh thủy quân của Lương Sơn, Lý Tuấn – chuyên gia đánh thủy có thứ hạng cao nhất Lương Sơn Bạc (ghế 26) và là 1 trong 2 người bảo toàn tính mạng sau cuộc chiến với Phương Lạp. Thậm chí, Lý Tuấn còn có hậu vận tốt nhất, vượt xa tất cả các huynh đệ còn sống sót khác...
Tại sao Thi Nại Am “để” Lý Tuấn làm vua Xiêm La
Hậu Thủy Hử (hồi 119- chương 49) viết: “Bấy giờ Hỗn giang long Lý Tuấn vờ bị trúng gió nằm ốm liệt giường, sai thuộc hạ đến báo với Tống tiên phong. Tống Giang liền dẫn thầy thuốc đến tận nơi chạy chữa. Lý Tuấn nói:… Huynh trưởng có lòng thương Lý Tuấn tôi, xin cho bọn Đồng Uy, Đồng Mãnh ở lại giúp thuốc men chăm sóc, khi nào khỏi bệnh sẽ theo về kinh triều cận xin huynh trưởng cứ yên lòng đem quân về kinh”.
Số phận của 6 đầu lĩnh Thủy quân Lương Sơn, mỗi người mỗi khác.
Sau khi Lý Tuấn triển mưu giả bệnh thành công và lưu lại được 2 huynh đệ họ Đồng,Thi Nại Am viết tiếp “bọn Lý Tuấn, Đồng Uy, Đồng mãnh trở lại Du Liễu trang tìm bọn bốn anh em Phí Bảo. Theo ước hẹn từ trước, bẩy người bàn bạc,rồi góp chung tài sản, đóng một chiếc thuyền rời cảng Thái Thương, vượt biển ra sinh sống ở ngoại quốc. Về sau Lý Tuấn làm bá chủ một phương hải tần, rồi trở thành quốc vương nước Xiêm La. Bọn Đồng Uy, Phí Bảo cũng được bổ làm quan, sống cuộc đời sung sướng”.
Thủy Hử hay Thủy Hử truyện – dịch nghĩa đen là “Câu chuyện nơi bến nước”. Lương Sơn Bạc, căn cứ của của 108 vị anh hùng nằm trong một vùng đầm hồ bao quanh núi Lương, thuộc tỉnh Sơn Đông, theo Thi Nại Am mô tả, rộng tới hơn 800 dặm. “Sông”, “Nước” có ý nghĩa mang tính hàm dụ rất quan trọng trong danh tác này.
Và biệt danh của Lý Tuấn – Hỗn Giang Long, tức “Rồng khuấy sông”, phần nào đặc tả hành trình cuộc đời của chàng hảo hán này. “Long” là thần vật đệ nhất, là vua vùng sông nước, “Long” cũng luôn được gắn với Vương – Vua, Thi Nại Am có lẽ đã để lại những ám hiệu ngầm chỉ Lý Tuấn là “số 1” của Lương Sơn Bạc, mới đích xác là người “chở” triết lý sâu sắc của Thủy Hử.
Lý Tuấn không về triều nhậm chức, sau trở thành vua nước Xiêm La (Thái Lan ngày nay).
Nhưng “Long” không chỉ là vua vùng sông nước mà còn là bá chủ bầu trời. Và hãy chú ý, tại sao Thi Nại Am “sắp đặt” Lý Tuấn thành Vua nước Xiêm La. Chữ “Xiêm” có nhiều nghĩa, những nghĩa đẹp nhất đều liên quan đến Mặt trời, chỉ bóng mặt trời, ánh mặt trời lên, ánh sáng mặt trời chiếu tới... Và “Hỗn Giang Long” Lý Tuấn, con Rồng sau khi khuấy đảo vùng sông nước ấy, quả thực đã “bay lên Trời”, tức thành Vua nước Xiêm La vậy. Đây có lẽ là “mật ngữ” mà Thi Nại Am che giấu sâu nhất trong tầng tầng lớp lớp các câu chuyện của Thủy Hử.
.......
Ông Công tôn Thắng này kiểu làm part time cho Lương Sơn Bạc. Có việc thì chạy lên 1 tí còn đâu trốn về nhà cày phép. Được cái là hàng độc nên sếp không mắng được![]()

Giang đen mới là ngu Cụ ạ, làm gì có chuyện triều đình chiêu an dễ vậy?Anh Giang làm đúng nhất trong số 108 người.
Kết cục chiêu an là hợp lý nhất.
Không có kết cục nào khác.
Giang đen là kẻ duy nhất suy nghĩ cho kết cục của anh em.
Bọn khác toàn lũ đầu đất
Do anh đếch biết sử Tàu rồi.Giang đen mới là ngu Cụ ạ, làm gì có chuyện triều đình chiêu an dễ vậy?
Như giờ đi xin việc mà lý lịch có dòng “từng đi cải tạo vài năm” xem chỗ nào nó dám nhận, nữa là ngày xưa còn xăm chữ lên trán. Toàn những thằng suýt chết mấy lần do cai triều đình thối nát ở đó mà mơ hoàn lương.
Múa quạt cùng chụy Nhạc Hòa, chắc ngồi top cuối nhé cụKhông biết anh Khá Bảnh vào truyện Thủy Hử thì ngồi ghế thứ mấy nhỉ.

May là cách đây 51 năm. Vào thời bây giờ khéo bị khép tội giết hại động vật quí hiếmCụ Hưng là vật hổ là xài tay không.
Còn câu chuyện này mới cách 60 năm chứ mấy.
Phụ nữ dùng pháp bảo cắt đứt cổ cọp này
Người viết lên huyền thoại ấy chính là bà Ngô Thị Kỷ quê ở Quảng Bình. Câu truyện diễn ra cách đây đã 51 năm, khi ấy bà Kỷ vẫn còn là thiếu nữ tuổi trăng tròn. Hồi đó là vào năm 1962 bà Kỷ cùng người bạn của mình tên Quốc ra đồng làm ruộng.
Khi đi qua xóm bên (cách làng 2 km, là cánh rừng hoang vắng, nhiều thú dữ) bỗng hai người hoảng hồn, bởi phái trước là một con cọp to tới hơn tạ, đang nhe vuốt như muốn nuốt chửng con mồi.
Chưa kịp bỏ chạy, con hổ đã lao tối chồm lên anh Quốc, nó cào cấu con mồi khiến anh đau đớn rồi ngất lịm. Thấy tính mạng người bạn thân bị đe dọa, bà Kỷ chẳng nghĩ ngợi nhiều liền rút đòn gánh xông tới phang tới vào đầu con quái vật mong cứu bạn.
![]()
Bà Ngô Thị Kỷ. Ảnh: Đất Việt
Con hổ đói bị dính đòn đau liền nhẩy chồm tới toan vồ lấy cô gái nhưng bị hụt, ngã dúi. Nhanh như cắt bà Kỳ liền tận dụng cơ hội quý giá, lao tới dùng chiếc đòn gánh dùng hết sức bình sinh, bổ xuống đầu con mãnh thú khiến cọp dữ gầm nên đau đớn.
Khi thấy hổ đuối sức và choáng váng khi nhận đòn đau, lấy hết dũng cảm bà Kỷ xông tới ôm lấy cổ con hổ, ghì chặt không buông, hai bên quần nhau giữ dội bụi bay mù mịt làm láo loạn cả một vùng rừng núi.
Bất chợt trong lúc đang quần nhau với hổ bà Kỷ chợt nhớ tới cây liềm sắt dắt ở sau lưng, bà liền rút cây liềm cứa một nhát vào cổ con hổ, chiếc liền sắc găm chặt vào yết hầu con thú dữ, khiến mãnh thú, máu chảy sối xả, bỏ chạy vào rừng sâu rồi chết trong đau đớn.
Sau chiến tích ấy tên tuổi cô gái Ngô Thị Kỷ được vang danh khắp nơi. Báo chí trong và ngoài nước nô nức loan tin, Bác Hồ nghe chuyện đã viết thư khen ngợi lòng dũng cảm của cô gái nhỏ bé và trao tặng huy hiệu “tuổi trẻ dũng cảm

Mưu kinh điển "ném đá giấu tay" Dụng thâm toàn chơi mà cụNgô Dụng lừa Lư Tuấn Nghĩa nữa kìa, có ai còn nhớ ko ạ?
Ngô Dụng mang danh Trí Đa Tinh mà em thấy toàn mưu hèn nhỏ mọn tiểu nhân , chứ ra trận chả có mưu quái gì cả . Nhân vật này cùi bắp dạng số 1 trong Thủy HửMưu kinh điển "ném đá giấu tay" Dụng thâm toàn chơi mà cụ
Hài nhất là trò cụ ấy khắc bia tên 108 vị, đem chôn rồi gài cho người khác đào lên cụ nhỉ :vMưu kinh điển "ném đá giấu tay" Dụng thâm toàn chơi mà cụ
Tiêu phong trước nhóm Tống Giang chừng 20 năm.Thủy Hử xảy ra vào cuối đời Bắc Tống , chắc thời gian cũng ngang ngửa với nhân vật Tiêu Phong trong chuyện Kim Dung . Theo các cụ cao nhân nếu Tiêu Phong , Đoàn Dự gặp cỡ Võ Tòng hay Chí Thâm thì ai thắng nhỉ ?