Lọ nhà em Tết năm ngoái đâyEm cũng thích thế! Bình hoa tết năm cũ nhà em đây:
![]()
![]()
Lọ nhà em Tết năm ngoái đâyEm cũng thích thế! Bình hoa tết năm cũ nhà em đây:
![]()
![]()
...Nghe thơ cụ Bính thật gần gũi.
Nhìn bông thược dược này em lại nhớ thời học sinh ở quê, em trồng thược dược các màu khắp vườn nhà, vài khóm cúc đại đoá, vài cụm hoa hồng, hoa đào, hoa mai, ... Sau em đi học ĐH chả ai chăm nó lụi hết.
Thơ Xuân Nguyễn Bính em thấy bài Mưa Xuân là một trong những bãi hay nhất, miêu tả rõ hành động, diễn biến nhân vật trong từng câu từng đoạn của bài thơ....
Xuân đọc thơ Nguyễn Bính thì đúng chuẩn mùa Tết. Vì cái hồn mộc mạc, thấm đẫm ca dao, dân ca của thơ ông, như "tiếng lòng" của những người lao động. Thơ đẹp vì cái kín đáo, không non nả như Xuân Diệu "tháng Giêng ngon như một cặp môi gần", hay "mau với chứ, vội vàng lên với chứ...". Cũng chẳng da diết như Chế Lan Viên "Mai vàng xứ Huế có khuây đâu"...
Thơ Nguyễn Bính tựa như cô gái thôn quê, dân dã bận quần lĩnh với áo nâu sồng. Hương thơm từ tấm lụa là như tơ mỏng, vấn lấy cái thon thả của thôn nữ. Cái khoan thai trong những bước đi ấy như giai điệu mượt mà, nhuần nhuyễn của dân ca xứ Bắc Bộ. Dù cay đắng với đời, nhưng không thốt lên lời ai oán cùng cực. Ngược lại, thõng thượt một lời như "trả lại thời gian" để mặc cõi nhân sinh tuỳ biến:
..."Khốn nạn, tưởng yêu thì khó chứ
Không yêu thì thực dễ như không!".
Đọc thơ Nguyễn Bính, kỳ thực, mỗi độ Tết, lại lẩm bẩm "Bữa ấy mưa Xuân phơi phới bay". Có lẽ, vì cái tiết trời nó dễ ru con người trở về với "nguồn cội" ấy, làm đọng lại dư vị Xuân nhiều nhất. Cũng có lẽ, bởi hội hè, đình đám tràn từ tháng Giêng cho tới tháng Ba, nên dư dả thời gian để mà thong dong. Ngắm Mai trắng, hoa Đào miền Bắc, và bây giờ là Mai vàng từ phương Nam đổ về trên khắp nẻo đường lúc giáp Tết. Sau đó là qua Giêng, Hai. Nhìn thiếu nữ e lệ cười khúc khích trong những tà áo dài; trung niên đeo ngọc trai thắp nén nhang trầm mặc bên lư hương, khấn nguyện một năm mới an lành; lão phụ nhìn đàn con, cháu cầm lì xì nô đùa,...người người hành hương về những nơi tâm linh, tự lại thấy xốn xang và cúi mặt...
Nguyễn Bính tôn thờ Nguyễn Du, nằm lòng Truyện Kiều và thể lục bát. Thơ mượt mà, mộc mạc bao nhiêu thì chàng trai ấy bên ngoài lại khá ngông bấy nhiêu. Thơ dễ nhớ, dễ đi vào lòng người. Không lộng lẫy như của Chế Lan Viên. Vì được "tắm" Kiều nên bài nào cũng đượm "khúc dân ca". Hờn tủi lắm, nhưng thảng mới có chút chua chát...
Dù nói gì đi nữa, em vẫn luôn dành cho thơ Nguyễn Bính một góc riêng trong vạn góc. Nhất là những ngày Xuân đương hoa nở. Tựa như có muôn hoa rồi, vẫn dành cho thược dược một nỗi hoài niệm. Để nhớ về Tết với pháo giao thừa, lì xì và nồi nước mùi già thanh sạch. Và không quên đắm đuối với Mai trắng để nương vào mỗi khi Xuân sang...
P![]()



Xơ xác hồ sen đã nhạt hương...
Xuân đọc thơ Nguyễn Bính thì đúng chuẩn mùa Tết. Vì cái hồn mộc mạc, thấm đẫm ca dao, dân ca của thơ ông, như "tiếng lòng" của những người lao động. Thơ đẹp vì cái kín đáo, không non nả như Xuân Diệu "tháng Giêng ngon như một cặp môi gần", hay "mau với chứ, vội vàng lên với chứ...". Cũng chẳng da diết như Chế Lan Viên "Mai vàng xứ Huế có khuây đâu"...
Thơ Nguyễn Bính tựa như cô gái thôn quê, dân dã bận quần lĩnh với áo nâu sồng. Hương thơm từ tấm lụa là như tơ mỏng, vấn lấy cái thon thả của thôn nữ. Cái khoan thai trong những bước đi ấy như giai điệu mượt mà, nhuần nhuyễn của dân ca xứ Bắc Bộ. Dù cay đắng với đời, nhưng không thốt lên lời ai oán cùng cực. Ngược lại, thõng thượt một lời như "trả lại thời gian" để mặc cõi nhân sinh tuỳ biến:
..."Khốn nạn, tưởng yêu thì khó chứ
Không yêu thì thực dễ như không!".
Đọc thơ Nguyễn Bính, kỳ thực, mỗi độ Tết, lại lẩm bẩm "Bữa ấy mưa Xuân phơi phới bay". Có lẽ, vì cái tiết trời nó dễ ru con người trở về với "nguồn cội" ấy, làm đọng lại dư vị Xuân nhiều nhất. Cũng có lẽ, bởi hội hè, đình đám tràn từ tháng Giêng cho tới tháng Ba, nên dư dả thời gian để mà thong dong. Ngắm Mai trắng, hoa Đào miền Bắc, và bây giờ là Mai vàng từ phương Nam đổ về trên khắp nẻo đường lúc giáp Tết. Sau đó là qua Giêng, Hai. Nhìn thiếu nữ e lệ cười khúc khích trong những tà áo dài; trung niên đeo ngọc trai thắp nén nhang trầm mặc bên lư hương, khấn nguyện một năm mới an lành; lão phụ nhìn đàn con, cháu cầm lì xì nô đùa,...người người hành hương về những nơi tâm linh, tự lại thấy xốn xang và cúi mặt...
Nguyễn Bính tôn thờ Nguyễn Du, nằm lòng Truyện Kiều và thể lục bát. Thơ mượt mà, mộc mạc bao nhiêu thì chàng trai ấy bên ngoài lại khá ngông bấy nhiêu. Thơ dễ nhớ, dễ đi vào lòng người. Không lộng lẫy như của Chế Lan Viên. Vì được "tắm" Kiều nên bài nào cũng đượm "khúc dân ca". Hờn tủi lắm, nhưng thảng mới có chút chua chát...
Dù nói gì đi nữa, em vẫn luôn dành cho thơ Nguyễn Bính một góc riêng trong vạn góc. Nhất là những ngày Xuân đương hoa nở. Tựa như có muôn hoa rồi, vẫn dành cho thược dược một nỗi hoài niệm. Để nhớ về Tết với pháo giao thừa, lì xì và nồi nước mùi già thanh sạch. Và không quên đắm đuối với Mai trắng để nương vào mỗi khi Xuân sang...
P![]()
Không lạnh à?Thu về sông núi bỗng tiêu sơ
Cây rũ vườn xiêu, cỏ áy bờ
Xử nữ đôi cô buồn tựa cửa
Nghe mùa gió lạnh cắn môi tơ.
(NB)
![]()
Khi hương sớm lúc trà trưaKhông lạnh à?
Làm ly trà cho ấm![]()
Sáng nay em có việc sớm ở VP nên không độp, em có ảnh cũ cặp Song LongSáng nay đạp xe nhiều mình
Hà Nội cà phê cà pháo….
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
[...]Thơ Xuân Nguyễn Bính em thấy bài Mưa Xuân là một trong những bãi hay nhất, miêu tả rõ hành động, diễn biến nhân vật trong từng câu từng đoạn của bài thơ.
Đọc bài xong thấy đúng là tình yêu làm cho con cái có lúc thất hứa với cha mẹ, k nghe lời cha mẹ. Điều đó thể hiện ở chỗ mấy câu này:
“Em mải tìm anh chả thiết xem” trong khi trước khi đi Mẹ dặn: “Xem về kể Mẹ nghe….”![]()
.
Chị ơi, Em Cưới Mùa Xuân nhé?[...]
"Nhưng mộng mà thôi, mộng mất thôi
Hoa thừa, rượu ế, ấy tình tôi"....
Đọc Nguyễn Bính, thấy nỗi da diết yêu người, yêu quê. Và cả cái "tình" nó mới kín đáo làm sao?!
Thế nên, trong tuyển tập Nguyễn Bính, có người đùa "Nói đến "Mưa Xuân" là phải nói đến Nguyễn Bính, mà Nguyễn Bính là phải nhắc "Mưa Xuân"...Thiếu cái "phơi phới bay" ấy, lại chẳng đúng mùa Tết. Mà Tết thì...:
[...]
"Chị ơi, Tết đến em mua rượu
Em uống cho say đến não lòng
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông"...
![]()

ĐẹpThu về sông núi bỗng tiêu sơ
Cây rũ vườn xiêu, cỏ áy bờ
Xử nữ đôi cô buồn tựa cửa
Nghe mùa gió lạnh cắn môi tơ.
(NB)
![]()

Đẹp, em nghĩ là chỉ từ đó thôi đã là đủ. Đẹp đủ mọi miền ký ức.Hà Nội những ngày cuối Thu - đầu Đông phải nói là cực phẩm nhân gian
Những bức ảnh này chính tay em chụp cách đây vài năm, có những khung hình đã mất giờ không còn nữa
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Quả thực là thơ thẩn em đọc thêm những lúc rảnh, từ xưa xửa xừa xưa. Vẫn thích một số tác giả của Trung Quốc và đương nhiên văn nhân, thi sĩ của nước mình cũng rất mê...Tự bao giờ thớt sớm Thu Hà Nội thành thớt Mùa Xuân trong thơ Nguyễn Bính thế này Mợ Uyển Lam và Bác vừa có công vừa có chức nhỉ! Em đồ rằng là từ Mợ Uyển Lam với kiến thức thơ văn uyên thâm quá đi!
Em ạ mùa thu đã cạn ngày!
Đông đã về trên phố….
![]()
![]()
![]()
.
.Từ Hoa nghe nhạc chốn nào ạ? E thấy mọi người hay nghe nhạc ở 70 Yên Hoa (e chưa nghe). Hai phố đấy đẹp và bình yên trên cung đường Hồ Tây.Quả thực là thơ thẩn em đọc thêm những lúc rảnh, từ xưa xửa xừa xưa. Vẫn thích một số tác giả của Trung Quốc và đương nhiên văn nhân, thi sĩ của nước mình cũng rất mê...
Song đi làm thì không cho phép thơ thẩn, dù mùa Thu ngang cửa rất chi là "tình"....
Nói về mùa Thu, trước đây là cứ lan man, phù phiếm từ Phan Đình Phùng, qua Hàng Mã, Cầu Gỗ, Hàng Da,..đủ các thứ. Nhớ rất nhiều những ngày thảnh thơi lượn lờ đi ăn vặt. Nhìn ảnh cụ chụp, lại thấy "thèm" có một ngày, qua phố Từ Hoa nghe nhạc rồi xách tòong teng túi cốm mang về,.
Mùa Thu, em nhớ nhất "Ngô đồng nhất diệp lạc/Thiên hạ tận tri thu"...
Em viết nhầm đó. Cụ có thời gian, có thể qua đó nghe thử. Em cũng hẹn qua đó mà chưa sắp xếp được thời gian. Nhiều thứ để thử quá nên muốn một hôm nào đó, qua đó ngồi thảnh thơi nghe nhạc.Từ Hoa nghe nhạc chốn nào ạ? E thấy mọi người hay nghe nhạc ở 70 Yên Hoa (e chưa nghe). Hai phố đấy đẹp và bình yên trên cung đường Hồ Tây.