Th1: Bảo vệ mất dạy
Em có lần vào bệnh Viện Việt Pháp chỗ Phương Mai có việc. Thằng bảo vệ thứ nhất ở ngoài cổng hất hàm bảo vào bên trong đỗ. Thằng bảo vệ thứ 2 ở trong lơ xe cho khách hàng đỗ mà quát tháo chửi bới như ngoài chợ. Em vào bệnh viện bảo lễ tân cho gặp người quản lý hành chính ở đây, rồi dẫn ra gặp thằng kia. Em đứng chửi cho cả 2 thằng 1 trận, bảo tao sẽ trao đổi việc này với giám đốc bệnh viện về tác phong làm việc , thái độ cư xử của tổ bảo vệ này với khách hàng. Hai đồng chí nghe xong sợ xanh mặt xin lỗi rối rít.
Th2: Cơ quan công quyền.
Em đi đăng ký xe, vào phòng hướng dẫn làm thủ tục. Em nhân viên thái độ cũng bình thường, nhưng do nhân viên hướng dẫn chưa triệt để nên em có hỏi thêm 2,3 câu để hiểu thêm vấn đề. Tuy nhiên do em hồ sơ đầy đủ, lại chả cần lấy nhanh nên em cứ đúng quy trình thủ tục mà làm. Trong lúc đang tranh luận thì đồng chí trưởng bộ phận ( tầm ngoài 50tuổi) ra quát tháo, nguyên văn : thằng này hỏi gì mà hỏi lắm thế. Em chỉ tay vào mặt nói thẳng: đồng chí ăn nói cho nó đàng hoàng nhé, thằng nào ở đây, tôi đề nghị đồng chí phải xin lỗi nếu không tôi sẽ báo cáo cấp trên của đồng chí về thái độ làm việc đối với người dân, đồng chí đã vi phạm nội quy của cơ quan đấy. Sau một hồi đôi co, nhưng thấy em căng quá nên cũng chịu mở mồm xin lỗi em trước rất đông người ngồi đấy. Sau đó cum cúp đi vào phòng trong ngồi không dám ló mặt ra.
Các cụ ra ngoài xã hội va chạm , thấy chướng tai gai mắt thì cũng phải tùy cơ ứng biến, phải linh hoạt không thì lại hỏng hết việc của mình. Muốn găng với nó thì phải như thế này:
1. Mình đúng, nó sai
2. Việc mình găng với nó, chửi nó cũng không ảnh hưởng gì tới việc mình cần xử lý chỗ nó đang làm việc.
Bức xúc thì cứ chửi chết mẹ nó đi, đừng có nhìn thấy công an, hay bảo vệ ở một cơ quan nhà nước nào đấy chúng nó hoạnh họe hách dịch mà sợ dúm dó người lại. Chỉ mặt chửi thẳng mà gặp cấp trên của nó phản ánh là nó sợ ngay.