- Biển số
- OF-171717
- Ngày cấp bằng
- 27/9/12
- Số km
- 56,262
- Động cơ
- 1,568,332 Mã lực
- Tuổi
- 48
Thứ nhất vay tiền, thứ nhì mượn xe là em né ngay cho lành, thiếu tiền đưa vài triệu coi như cho, mượn xe thì đưa ít tiền ra thuê grab mà đi, thế cho nó nhanh.
Đừng tin những thằng bảo vay nóng.đang định kêu ca chuyện nợ nần, đọc còm của cụ lại thôi nhịn.
mỗi ngày qua lại một ngày buốt ruột. 3 năm trước, em vừa bán căn nhà, ông em họ xin vay 3 tháng để đảo nợ thôi. nay thành 3 năm rồi mà vẫn mịt mù. đòi về giờ mua được 1/3 căn nhà ! chả biết kêu ai. thịt người thì chả ăn được
Trời ơi, lần đầu tiên em được thấy người rank Vũ Trụ còm.Thứ nhất vay tiền, thứ nhì mượn xe là em né ngay cho lành, thiếu tiền đưa vài triệu coi như cho, mượn xe thì đưa ít tiền ra thuê grab mà đi, thế cho nó nhanh.
ngừoi ta thì đi đòi nợXem như mất luôn cho khỏi cay cụ ah![]()
Không, em ít học. Trốn nợ lìu tìu thôi.
Nhưng có người nhà bơm tiền nên vẫn thọ được. Không có chỗ bấu víu thì cũng ăn c
Cái suy nghĩ này là sai mợ ạ. Nếu 3 năm trước mà biết giá vàng lên thế này, chắc tất cả đi mua vàng chứ ko ai cho mượn tiền. Nên người ta trả lại gốc là tốt rồi, ko nên quy ra vàng.3 năm trước, cụ cho mượn hơn 1 cây .
Giờ nếu thu lại được chỉ còn lại hơn miếng thịt 3 chỉ ( 3.8 chỉ ).
Thật cay quá.

Lương mợ gấp 2 lần lương emCó lần lương em về đc 15.2tr, nhưng em đã cho ng ta vay luôn 15tr, đó là 1 ng trước đó có giúp đỡ em nên khi họ cần, số tiền tối đa mà em có, em đã cho vay sạch. Tại họ cũng bảo vay nóng 1-2 ngày, chứ mà vay lâu dài thì em sống kiểu gì đc, khi tiền nhà, tiền ăn tiền học đủ thứ. Nhưng sau đó thì em phát hiện ra là ng vay tiền em dính vào cờ bạc cá độ gì đó, số tiền họ thiếu nợ lên đến tỷ nọ tỷ kia, còn vay cả nặng lãi giờ phải trốn, Cty em cũng cho thôi việc. Quả này em xác định luôn e mất số tiền đó cho khỏe, em còn nhắn tin động viên, khuyên can đủ thứ và chẳng nhắc gì về khoản nợ kia cả. Sau này họ mà vực dậy đc họ nhớ thì họ trả, ko thì thôi vì em cũng xd là mất rồi

hàng xóm nhà e thì không phải dơ, mà bẩn, tham lam, trộm cắp vặt, chèn ép hàng xóm mới luôn cụ ạ, không ai chơi nhà đấy, em cũng mong đội xh vào đòi nhưng bọn đấy giờ chết cả rồi hay sao mà chỉ dám hắt cức nhà nói vài lần, mà cũng chả làm gì được, rồi lại cho thằng nào đến nhà nó năn nỉ, xin nó trả tiền, xong vẫn bi nó đuổi về, nói chung là chán mấy chú cho vay nợ, mà vay đến 5 tỉ chứ ít đâuHàng xóm nhà cụ chơi dơ quá, em thấy khổ thay đội cho vay.
Thời 2018 em cũng cho thằng em chơi cùng vay 1 khoản, không nhiều lắm nhưng vào đúng lúc mình khó khăn vẫn dồn tiền đưa cho. Thế mà ông em cứ im ỉm, vẫn đăng ảnh đưa vợ con đi ăn uống, du lịch. Em đòi phải không dưới 5 lần, xong đôi năm nó mới chịu trả được 1 nửa, em bảo cho luôn phần còn thiếu, sau đừng gặp mặt nhau nữa. Đến giờ qua tin từ bạn bè kể thì nhà nó lụi dần, 2 vợ chồng xích mích nhau đủ thứ, em nghĩ chắc là nghiệp đến![]()


Cay nhất là biết nó Có Tiền mà Không trả chứ không có tiền để trả thì đành chịu .....................mấtCác cụ không nợ các cụ không hiểu được đâu.
Em từng nợ, từng xin, từng khất, từng trốn...nhưng chưa bao giờ em từng bùng.
Con nợ người ta cũng muốn trả nợ các cụ lắm chứ, nhưng cuộc đời nó không cho phép, có tiền đâu mà trả, lấy chỗ này, vá chỗ kia, cũng khổ lắm chứ, Tết nhất rồi các cụ không thương người ta thì thôi.
Các cụ tưởng làm con nợ sướng đâu, ngày trằn trọc, đêm lo ngay ngáy, ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì tiền lãi, chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa.
Các cụ cứ đòi, cứ săn, cứ dọa dẫm...giải quyết được gì đâu, khi mà tiền không có. Ae mà bùng, mà trốn thì các cụ có mà giời tìm, riêng khoản trốn thì không ai = ae nợ đâu.
Các cụ phải bình tĩnh, nâng niu, động viên con nợ, tết nhất đến nhắc thì mang theo cặp bánh trưng, đôi khúc giò, con gà, giỏ hoa quả...vv, con nợ người ta có tinh thần, có sức khỏe, thì mới đi cày cuốc trả nợ cho các cụ được chứ.
Thôi biên đôi dòng, quá khứ của 1 con nợ đã từng trốn.
Thay mặt gia đình dòng họ Trần, em xin cảm ơn anh Dũng trọc, anh Hùng cá chép, anh Sơn phú, anh Cảnh xà cừ...vv trùm cho vay lãi đất Long biên năm xưa đã tin tưởng, tái cơ cấu, giảm lãi phạt chậm trả, khoanh nợ, động viên em, để e thoát được nợ, để em có được ngày hôm nay. Tết này, dứt khoát em sẽ phải mang quà bánh đến chúc tết các anh.
Có 20 triệu mà giẻ rách thế cụ nhỉ, đúng là giám đốc giẻ rách.Năm 2006 em có ông khách đối tác là giám đốc đơn vị vận chuyển hàng siêu trường siêu trọng, tự nhiên hắn có việc gì gấp điện hỏi vay tạm 20tr rồi cho cậu lái xe qua lấy. Thấy lâu quá tưởng ông ấy quên nên tầm hơn 3 tháng em điện thì ờ ờ, anh dạo này đang tập trung vận chuyển cho công trình xyz trong miền trung nên khi nào ra anh em ngồi với nhau tý. Thế mà 1 năm, 2 - 3 cũng mất hút, gọi thì ko liên lạc được. Bẵng đi gần chục năm gia đình em đi ăn, khi vào quán em nhìn thấy hắn nhưng bơ luôn lướt qua như không biết. Gia đình ăn xong gọi thanh toán thì thấy con bé phục vụ nó bảo có người thanh toán rồi, vợ ngơ ngác nhưng em bẩu chắc có ông vận chuyển ngày trước trả rồi vì lúc nãy vào ăn anh nhìn thấy ông ấy ở trong này.
Tính theo thời giá bây giờ em mất bố nó 2 cây vàng cho bữa cơm gia đình, bách nhục![]()
Săn đòi quá, ae nó dỗi, nó bùng đấyCay nhất là biết nó Có Tiền mà Không trả chứ không có tiền để trả thì đành chịu .....................mất
vậy.
Còn săn đòi.......... là quyền, tại sao lại từ bỏ?
101% là bùng rồi, đòi cho nó việc để làm, để thể hiện mình vẫn quan tâm, để vợ bớt lèm bèm thôi.Săn đòi quá, ae nó dỗi, nó bùng đấy
Buồn cười nhất là thớt đấy em cũng lưu thông tin cụ để lúc cần và giới thiệu anh em chứNhớ dạo trước có thớt nợ nần. Ko biết em chém gió thế nào mà có cụ inbox nhờ đi đòi món nợ 1 tỷ bên Bắc Ninh.
Đọc thư xong em bủn rủn chân tay.
