Madam Pang mặt khá rầu rĩ ở lễ trao giải. Mợ này tâm huyết nhưng số binla đen quá, từ lúc lên làm lờ đờ Thái thua hết giải này đến giải nọ.

Em rưng rưng khi đọc văn của cụ đấy.Đêm nay, bóng đá Việt Nam lại khiến hàng triệu con tim không thể ngủ. Trận chung kết SEA Games giữa Việt Nam và Thái Lan khép lại với chiến thắng 3–2 nghẹt thở cho Việt Nam, một cuộc ngược dòng mà nếu không tận mắt chứng kiến, có lẽ chẳng ai tin nổi. Khi Thái Lan dẫn trước, khi áp lực đè nặng, khi thời gian trôi đi từng phút một cách tàn nhẫn, người hâm mộ đã có lúc lặng đi, lo lắng, thậm chí nín thở. Nhưng chính trong khoảnh khắc khó khăn nhất ấy, tinh thần Việt Nam lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Các cầu thủ không cúi đầu. Họ chạy, họ chiến đấu, họ vào bóng bằng tất cả những gì còn lại, như thể trên sân không chỉ là một trận chung kết, mà là danh dự, là màu cờ sắc áo, là niềm tự hào của cả một thế hệ. Từng pha lên bóng khiến tim người xem đập loạn nhịp, từng cú sút là một lần cả triệu con tim cùng gào lên trong hy vọng. Và rồi bàn thắng đến. Không chỉ một, mà là những bàn thắng kéo Việt Nam trở lại từ bờ vực thất bại, thắp sáng lại niềm tin tưởng chừng sắp tắt.
Khi tỷ số được cân bằng, cảm xúc đã chạm đỉnh, nhưng bóng đá chưa dừng lại ở đó. Trận đấu kéo dài, đôi chân đã mỏi, hơi thở đã gấp, nhưng ý chí thì chưa bao giờ cạn. Bàn thắng quyết định đến như một cú nổ cảm xúc, xé toang mọi giới hạn. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như đứng yên. Tiếng hò reo vang lên, nước mắt rơi xuống, có người hét đến khản giọng, có người chỉ lặng đi vì hạnh phúc quá lớn.
Tiếng còi mãn cuộc vang lên, Việt Nam thắng 3–2. Không chỉ là một trận thắng Thái Lan, không chỉ là tấm huy chương vàng, mà là một chiến thắng của niềm tin, của tinh thần không bỏ cuộc, của những con người dám ngẩng cao đầu khi bị dồn vào góc tối. Giờ này, khắp các trang mạng tràn ngập hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng, những dòng trạng thái vỡ òa cảm xúc, những cái ôm qua màn hình, những lời tự hào không cần trau chuốt. Bởi có những khoảnh khắc, cảm xúc là thứ ngôn ngữ đẹp nhất.
Bóng đá Việt Nam đã cho chúng ta thêm một đêm không ngủ, thêm một ký ức không thể quên, và thêm một lý do để tin rằng: chỉ cần không bỏ cuộc, chúng ta luôn có thể tạo nên điều kỳ diệu.![]()
Năm nay k học sang năm học, nhưng năm nay k vô địch thì còn lâu nữa, dẹp hết đi học cái gì mà họcThằng nhà em vác bài xuống hỏi mà bị đuổi lên để tau xem bóng xong đã
Vuvuzela vang khắp phố rồi.

Định vodka post này của cụ nhưng sợ bay nick nên thôiĐúng rồi, cụ out thớt 7 ngày sau hả rượu vào lại k là bay ních đấy
. Em ko vodka 7 ngày là được hay ko vào otofun 7 ngày hả cụ ?Cụ chưa nói đến cụ Sik rồi. Từ những ngày đầu dẫn dắt tuyển sau cụ Dê, cụ Sik đã gây ấn tượng rất mạnh với em khi sử dụng gần như tất cả các cầu thủ trong tay trừ thủ môn dự bị. Kết quả là chúng ta đá rất đều chân và giữ sức ổn định qua từng trận, và cứ tà tà ăn hết đội này đến đội khác. Điều này cho thấy tính toán nhân sự và chiến thuật rất khác người.Không phải thắng rồi mới nói nhưng ngay đầu trận dù bị dẫn 0-2 em vẫn có niềm tin chúng ta lật ngược được, chỉ cần không sa vào lối chơi nhanh của Thái.
Em thích nhất ánh mắt của Đ Bắc khi ghi bàn từ chấm phạt đền, nó rất lạnh, rất tỉnh và có gì đó rất lì lợm, ko hề nao núng hay sợ sệt.
Hiệp một là của Thái khi họ đá với sự hưng phấn và quyết tâm cao độ với lợi thế sân nhà, các cầu thủ của chúng ta bị cuốn theo, lộ nhiều khoảng trống nên cảm giác chênh lệch, chứ chúng ta không hề kém
Hiệp hai hay nói cách khác là phần còn lại của trận đấu thuộc về VN, chúng ta đá trên cơ rõ ràng, tỉnh táo, bình tĩnh và lì lợm, chúng ta bắt Thái phải đuổi theo bằng các pha bóng, ngắn, dài cực kỳ hợp lý, nói thẳng ra lứa U22 của Thái nhìn còn khá non so với U22 VN.
Em yêu phần còn lại của trận đấu sau bàn gỡ hòa, chúng ta đá đúng kiểu trên cơ, đủng đỉnh, sau khi gỡ hòa, nếu không có bất kỳ "sự kiện lạ" thì chúng ta sẽ thắng.
Chưa bao giờ chúng ta có cảm giác, để cho Thái lên mây, sau đó từ từ hạ xuống, vờn Thái và đâm những nhát rất sâu, đau mà Thái không thể chống cự. Đó là thứ cảm giác của đẳng cấp, thứ mà Thái luôn thể hiện mỗi khi gặp Việt Nam.
Còn gì để nói về Thái không ư? có lẽ là không, vì họ đã thua trên sân nhà, thua liên tiếp 3 trận CK Seagames và 2 trong số đó trước VN
Sân vận động này từng chứng kiến VN thắng Thái 3-2 ở AFF hồi đầu năm, giờ lại chứng kiến cùng tỷ số với đội U22. Bây giờ đã đến lúc Thái sợ VN rồi, à không, có lẽ cả khu vực ĐNA sẽ dè chừng chúng ta.
Bây giờ em sẽ lên mạng đọc bình luận, thưởng thức chiến thắng và em sẽ không quên cảm ơn các em U22 VN đã có một chiến thắng, áp đảo, toàn diện, đẳng cấp, hoàn toàn xứng đáng với chiếc HCV, à em cũng không quên cảm ơn Thái đã chọn trọng tài bắt thực sự công tâm.
Do các cụ đang vui thôi.Chắc cụ xem hiệp 1.
Cụ xem hiệp 2 thì sẽ thấy Vietnam đá hay trung lộ như thế nào. Thái tắt điện sau khi thái sơn vào sân. Cu số 8 của ta đá hiệp 1 non quá, có lẽ chính hlv kim khi đó hơi coi thường thái nên để số 8 đến phút 38 hiệp 1 phải thay thái Sơn vào.
Cường mới nổi lên năm nay và vào ck nên em nó bị khớp cụ ạ. Coi như bài học quý giá cho tương lai em nó đá sau này, mới 19-20 tuổi thì phải.Chắc cụ xem hiệp 1.
Cụ xem hiệp 2 thì sẽ thấy Vietnam đá hay trung lộ như thế nào. Thái tắt điện sau khi thái sơn vào sân. Cu số 8 của ta đá hiệp 1 non quá, có lẽ chính hlv kim khi đó hơi coi thường thái nên để số 8 đến phút 38 hiệp 1 phải thay thái Sơn vào.
. Cám ơn các cầu thủ đã đem đến niềm vui cho người hâm mộ bđ vn 

Ơ chuẩn, bảo nó học mãi rồi, ngày nào cũng học, dẹpNăm nay k học sang năm học, nhưng năm nay k vô địch thì còn lâu nữa, dẹp hết đi học cái gì mà học![]()

Muốn vodka cụ quá mà phải kiềm chế ko bị ban nickNhà mình vô địch Seagame em thấy rất vui, nhưng riêng kỳ này em rất phấn khích vì những phát biểu trước trận chiến của bên đội thái :
- HLV Thái Lan: 'Phải thắng Việt Nam để vươn tầm châu lục'
- Báo chí :
View attachment 9435994


