Các mợ chém gió xả stress thôi, như cty em giờ ăn trưa là để các mẹ kể khổ, xả bức xúc. Cuối ngày lại tất tả chợ búa, cơm nước, con cái, làm dâu hiền, vợ đảm, mẹ siêu nhân í mà.Lội còm đọc xong hai thớt làm dâu làm rể thấy vãi lúa với các mợ luôn![]()
Các mợ chém gió xả stress thôi, như cty em giờ ăn trưa là để các mẹ kể khổ, xả bức xúc. Cuối ngày lại tất tả chợ búa, cơm nước, con cái, làm dâu hiền, vợ đảm, mẹ siêu nhân í mà.Lội còm đọc xong hai thớt làm dâu làm rể thấy vãi lúa với các mợ luôn![]()
Em có nói chỗ nào là không muốn cho chồng về quê đâu cụ.Các ông chồng mà ko bỏ đc cái dòng bôi đậm đó của mợ thì vợ không muốn cho về quê cũng phải thôi.
Ngày thường về quê chơi - nghỉ ngơi. Cho con cháu gần gũi ông bà. Dọn dẹp, sửa sang nhà cửa, vườn tược. Thăm nom mồ mả các cụ là những việc chính.
Ăn uống, sinh hoạt thì bình thường ở phố thế nào về quê cũng vẫn cứ thế mà sống.
Thăm hỏi, giao lưu họ hàng, làng xóm thì tuỳ ý, tiện thì gặp không thì thôi chứ không phải việc cần thiết, bắt buộc. Khi có công việc, Ngày lễ, tết mình tham gia, thực hiện đầy đủ là đc.
Đúng roài, nó gọi là 30phút nói tốt về chồng và nhà chồng, cơ quan nào buổi trưa chả có mục nàyCác mợ chém gió xả stress thôi, như cty em giờ ăn trưa là để các mẹ kể khổ, xả bức xúc. Cuối ngày lại tất tả chợ búa, cơm nước, con cái, làm dâu hiền, vợ đảm, mẹ siêu nhân í mà.


Mợ đưa ra định lý thật vớ vẩn.Bà ngoại e hay bà nội em từ lúc ốm đau đến lúc mất đều là các con dâu và các con trai chăm.Còn con gái bận bên nhà chồng chăm sóc làm sao nhiều thời gian được.Nhà mợ vô phúc không có nghĩa là nhà khác cũng thế nên đừng đánh đồng tất cả mợ nhéMẹ đẻ em: 1 trai 1 gái đây. Rồi cuối đời cụ cũng ở với em - là con gái. May mấy ngày cuối cùng trong bv đc con dâu trông nom, đúng 1 đêm (em nó cũng bận).
Vậy nên cụ nào ko có con gái thì rất là gay, đến lúc chết rồi các cụ mới may ra được sung sướng. Còn em đây cứ gọi là sướng cho đến lúc chết nhé! Em có con gái mà.
Chắc câu chuyện nhà chồng con dâu của em sẽ là nét tươi sáng cho bức tranh đi làm dâu vốn đã luôn bị nhuốm màu u ámThế nên mới có câu : hầu hết các cô gái đều làm dâu, và rất nhiều người trong số đó sẽ thành mẹ chồng. Nhưng khi đã thành mẹ chồng thì không nhớ những ngày đi làm dâu![]()

. Tiền nong ông bà cho tiền to tiền nhỏ đều đưa cho em, ko bao giờ đưa cho chồng em, mọi ng nói ông bà thế là khôn khéo. Nhưng em làm dâu thì em thấy ông bà thực sự rất tốt, sống bao dung và luôn có lòng tin với con mình. Bởi vậy em luôn cố sống cho tốt để ko phụ lòng tin của các cụ. Thỉnh thoảng em kêu ca là em đần ko biết kiếm tiền, 2 bà chị chồng em bảo, mợ đừng nói thế, những gì mợ làm cho gia đình thì tiền ko mua đc. Cơ mà em nghĩ mãi chưa nghĩ ra là em làm đc gì ngoài việc tiêu bớt tiền của gia đình 

Vậy em nghĩ cũng nên tiên trách kỷ hậu trách nhân thôi mợ ạ. Được cái độc lập tự do hạnh phúc thì cũng đành phải chấp nhận sự thật là họ hàng xa cách. Các cụ thường bảo con bà nó có thương bà đâu, để cho chàng rể nàng dâu nó cưởi là như vậy. Em không có ý chê trách vì bản thân gia đình nhỏ của em hiện cũng đang rơi vào tình huống tương tự khi không có nhiều thời gian cho họ hàng nội ngoại trong khi trong họ hàng cũng nhiều người có lối sống và cách nghĩ truyền thống nên tình cảm có đôi chút phai nhạt. Hết covid này em phải sắp xếp công việc để hâm nóng quan hệ.Chồng e cực bận rộn nên chỉ quan tâm đến cv, do là đàn ô con trai nên e thấy chồng e ít tâm sự với ace của chồng hay mẹ. Hầu như k bao giờ e thấy chồng cùng ace mình cà phê hay nhậu nhẹt với nhau, 1 năm họ ngồi lại chung với nhau vài lần đếm k hết 1 bàn tay. Em thường động viên chồng thỉnh thoảng nói chuyện với mẹ cho bà k buồn hay nghĩ con dâu cấm đoán ...còn chuyện làm cầu nối cho gia đình lớn và gia đình nhỏ chồng e k làm nổi mà chấp nhận kiểu sống nước sông k phạm nước giếng.
Cô bạn em vốn ở tỉnh, mới chuyển công việc và mua nhà ở Hn đc hơn chục năm nay. Nhưng từ đó cô ít khi muốn về thăm bố mẹ chồng và ace nhà chồng ở tỉnh cũ. Riết rồi đến mấy đứa con nó cũng theo nếp mẹ, nghỉ CN cũng ko muốn về, dù ở đó họ vẫn còn 1 ngôi nhà riêng. Anh chồng nó thì chăm về hơn, mà ko nói đc vợ con thôi cũng đành chịu.Vậy em nghĩ cũng nên tiên trách kỷ hậu trách nhân thôi mợ ạ. Được cái độc lập tự do hạnh phúc thì cũng đành phải chấp nhận sự thật là họ hàng xa cách. Các cụ thường bảo con bà nó có thương bà đâu, để cho chàng rể nàng dâu nó cưởi là như vậy. Em không có ý chê trách vì bản thân gia đình nhỏ của em hiện cũng đang rơi vào tình huống tương tự khi không có nhiều thời gian cho họ hàng nội ngoại trong khi trong họ hàng cũng nhiều người có lối sống và cách nghĩ truyền thống nên tình cảm có đôi chút phai nhạt. Hết covid này em phải sắp xếp công việc để hâm nóng quan hệ.
Một người phụ nữ bình thường thì trước là con gái nhà mình rồi sau sẽ đi làm con dâu nhà khác. Con gái hiếu thảo của mình lại là đứa con dâu không ra gì với nhà chồng hay sao? Người phụ nữ hiếu thảo sẽ đảm đương tốt cả 2 vai trò con gái và con dâu. Còn mấy đứa không ra gì thì dù là mẹ đẻ hay mẹ chồng nó cũng chẳng thèm quan tâm.Mẹ đẻ em: 1 trai 1 gái đây. Rồi cuối đời cụ cũng ở với em - là con gái. May mấy ngày cuối cùng trong bv đc con dâu trông nom, đúng 1 đêm (em nó cũng bận).
Vậy nên cụ nào ko có con gái thì rất là gay, đến lúc chết rồi các cụ mới may ra được sung sướng. Còn em đây cứ gọi là sướng cho đến lúc chết nhé! Em có con gái mà.
Cái này cũng khó nói cụ ạ. VD em thấy nhiều người muốn về ăn tết với mẹ đẻ, em chỉ có cảm giác nhớ nhà mấy năm đầu sau khi lấy chồng thôi. Giờ có gia đình riêng vẫn cứ muốn chu toàn hương khói ít nhất qua giao thừa tại tổ ấm của mình, rồi tết về thăm 2 bên nội ngoại sau. Mỗi ng 1 suy nghĩ, như em thì em không thích để nhà riêng của mình lạnh lẽo đêm giao thừa.Cô bạn em vốn ở tỉnh, mới chuyển công việc và mua nhà ở Hn đc hơn chục năm nay. Nhưng từ đó cô ít khi muốn về thăm bố mẹ chồng và ace nhà chồng ở tỉnh cũ. Riết rồi đến mấy đứa con nó cũng theo nếp mẹ, nghỉ CN cũng ko muốn về, dù ở đó họ vẫn còn 1 ngôi nhà riêng. Anh chồng nó thì chăm về hơn, mà ko nói đc vợ con thôi cũng đành chịu.
Em chỉ thấy trống rỗng thôi mợ, không thương con dâu con rể cũng đành nhưng con ruột cháu ruột không quan tâm, yêu thương mới đau đớn mợ.Xã hội muôn mặt mà. E chỉ thấy đàn bà làm khổ nhau từ thế hệ này qua thế hệ khác thôi.
Thế thì cụ phải nhớ thêm cả câu: Mất tiền mua mâm phải đâm cho thủng. Cả câu trên và câu này đều ghê gớm đấy cụ, không yêu thương gì đâu. Cái từ "mua" đã bao hàm nhiều ý tứ rồi.Không phải tự nhiên mà các cụ lại nói: Con gái là con người ta - Nàng dâu mới thực mẹ cha mua về.
Người nghèo kiếm được nhiều tiền, bước vào cuộc sống giàu thì khá nhiều người được gọi trọc phú, thành trưởng giả học làm sang.
Người giàu, bị nghèo đi có nhẽ đa số vẫn giữ được cốt cách.
Phong độ và đẳng cấp là ở đấy chứ ở đâu.
Nhớ đâu có câu kiểu là để thành giàu thì có khi chỉ mất mấy năm, còn thành sang thì mất cả thế hêj
Ngay trong cái câu nói, cái quan điểm tui người quê nhưng kiếm được nhiều tiền hơn, chỉ kém anh cái hộ khẩu, nó cũng nói nên nhiều điều của người từ nghèo thành giàu, từ quê thành phố lắm ạ.
Ra Hà Nụi em sợ nhất mấy mẹ Nghệ An, giọng vẫn còn trọ trẹ nhưng mắng sa sả mấy chị ngoại thành vào phố bán rau bán hoa: Cại độ nhạ quê, chi mạ bạn thách rựa...![]()
Thế cho nên em hay bảo 2 đứa nhà em. Chúng mày sau này lấy chồng hay vợ đừng nghĩ sẽ ở chung với chúng tao. Muốn có hạnh phúc, có tự do thì phải ở riêng. Đừng bám vào bố mẹ, k làm dâu cũng k ở rểCác mợ chém gió xả stress thôi, như cty em giờ ăn trưa là để các mẹ kể khổ, xả bức xúc. Cuối ngày lại tất tả chợ búa, cơm nước, con cái, làm dâu hiền, vợ đảm, mẹ siêu nhân í mà.
Theo em thì con trai hay con gái đều như nhau. Người có phúc thì khi về già, sẽ được con cháu chăm nom, lúc bệnh tật. Người vô phúc, thì 1 thân 1 mình, tự bơi.Mẹ đẻ em: 1 trai 1 gái đây. Rồi cuối đời cụ cũng ở với em - là con gái. May mấy ngày cuối cùng trong bv đc con dâu trông nom, đúng 1 đêm (em nó cũng bận).
Vậy nên cụ nào ko có con gái thì rất là gay, đến lúc chết rồi các cụ mới may ra được sung sướng. Còn em đây cứ gọi là sướng cho đến lúc chết nhé! Em có con gái mà.
Khi bước bước chân đầu tiên vào 1 mối quan hệ mà trong lòng đã xác định ngay sự hận thù, xác định luôn Ta và Nhà họ, xác định luôn Mình như này Nó như kia ...Em đúng là dân quê làm dâu phố đây, kể ra các cụ mợ đọc cho vui chứ đừng phán xét ạ.
Nhà em nghèo tới nỗi mà ngày đi lấy chồng chẳng có gì, va li cũ đựng mấy bộ quần áo cũ, cũ đến bạc cả màu ạ, có bố mẹ cho một chiếc nhẫn 1 chỉ, cậu cho (cho vay) một chiếc nhẫn nửa chỉ vì cậu sợ nhà trai có nhiều mà nhà mình lại không có gìem ngày đó thì vô tư, quả thật là không hề nghĩ ngợi một chút nào chuyện giầu nghèo (sau này thì em cảm nhận thấy là ba mẹ em cũng ngại với ba mẹ ck vì nhà em nghèo hơn)
Nhà ck thì kinh tế khá, ba ck cũng gọi là làm quan khi đó, em chỉ nhớ ấn tượng ngày đó qua chơi thấy sao mà nhà to và đẹp thế, lại còn có cả bác giúp việc - ngày đó thấy nhà toàn người lớn mà lại có bác giúp việc là xa xỉ đối với em ạ.
Ngày mới nhận lời yêu, có lần người yêu tặng đồ mắc tiền mà em tủi thân, em bảo em không nhận vì em không có tiền mua quà đáp lại, đi chơi thì chỉ đi lang thang trên đường, không đi ăn nhà hàng vì em không có tiền mà em cũng không muốn vì đối với em nó là xa xỉ quá. Ck em cứ kêu sao cái gì em cũng không, nhưng tính em như vậy thế rồi cũng chiều em.
Khi chuẩn bị cưới mẹ ck đưa đi đặt may đo váy cưới, đặt làm nhẫn cưới. (Mẹ ck em đẹp lắm, đẹp phúc hậu, thật tình những người đẹp trước giờ em chưa thấy ai đẹp như mẹ ck em khi trẻ, không hiểu sao ba em may thế cưới được mẹ em vừa đẹp vừa tốt tính, phúc hậu). Đi đặt váy và nhẫn em chỉ nghĩ sao cầu kỳ thế nhỉ, ở quê em chỉ cần ra thuê chiếc váy, hay sang sịn hơn thì mua váy họ may sẵn ở tiệm váy cưới là xong, nhẫn thì cũng có sẵn chỉ cần chọn, vừa dễ vừa rẻ sao phải đặt - lúc đó em chỉ nghĩ đến rẻnhưng ba mẹ ck thì nói còn quan khách tới dự. Vậy cầu kỳ một chút.
Sau ngày cưới mẹ ck dẫn đi mua cho một loạt giầy váy áo mới thay toàn bộ đồ vì trước giờ em vẫn mặc những bộ áo phông quần bò đã bạc phếch cả, giầy thì đi giầy thể thao, đâu có biết ăn diện gì đâu (lúc trước người yêu có đưa đi mua em cũng không chịu nên không mua, tóm lại là khi yêu em không nhận cái gì mà cũng không thấy mặc cảm gì - tồ tẹt thế - cả cq em, cả họ em nữa ai cũng bảo sao số em sướng lấy ck vừa giầu vừa đẹp trai).
Những ngày đầu về làm dâu, em cũng không phải làm dâu vì ở cùng nhưng em không phải làm gì hết nên không bị áp lực vì mấy việc làm dâu, em chỉ áp lực vì lễ nghĩa thưa hỏi. Ở nhà ngoại thì thích đi đâu chỉ báo với ba/mẹ xong là đi, còn ở đây đi ra là cô giúp việc mở cổng (ngày đầu em ra mở cổng còn bị nhắc là lần sau bảo cô giúp việc ra mở) đi đâu là xin phép đi đâu làm gì, khi nào về, có ăn cơm ở nhà hay là không bla bla đến nỗi nhiều khi định đi đâu lại thôi tặc lưỡi ở nhà cho đỡ phải trình bày. Rồi đến cả đi, đứng, ngồi, nói, cách ăn cách uống, tất thảy mọi thứ em đúng kiểu nhà quê phải được dạy lại.
Khi sinh con thì có 2 người giúp, một người cơm nước, một người ôm con, cơm nước cháo lão là được mang lên tận phòng, ăn xong lại có người bê đi, đến nỗi cả tháng có khi em không xuống đến dưới tầng một lần, đến ngày đầy tháng theo lệ là em ra ngoài mua gói muối mà siêu thị cách có chưa đến 100m thôi nhưng em đi bộ chân mỏi không đi nổi vì lâu có đi lại đâu mà quen. Sau sinh cũng không đưa cháu về ngoại cho đến mãi sau này cháu lớn hẳn khoảng 2 tuổi gì đó, sau sinh ông bà nội đón bà ngoại ra ở cùng luôn mấy tháng cho có mẹ có con.
À em chưa kể, cưới xong là em có bầu, vậy là thỉnh thoảng lắm mới đến cq (tuần đến có 1 buổi sáng hoặc 1 ngày), sau khi sinh xong ba ck nói xin nghỉ hẳn mà em tiếc vì em yêu công việc lắm nhưng thôi cũng nghỉ. Em được cái dễ bảo. Sau này ba mẹ ck em cũng giúp gia đình bên ngoại em nhiều, em không thấy có sự phân biệt gì. Em cũng được rèn giũa từ khi về nhà ck, đó lại là điều em thấy biết ơn vì em thấy tốt, chứ như em trước đây thì đúng chất nhà quê, tự do chẳng có để tâm gì (chẳng qua vì nhà nghèo nên hay đơn giản hóa, lễ nghĩa phong cách nó cứ xuề xòa thôi).
Chuyện em kể thế thôi, chuyện sau này thì thôi em xin phép không kể.
Vậy nên cũng không phải cứ mẹ chồng nàng dâu hay giầu nghèo là sẽ có chuyện đâu ạ.
Mình là đàn ông nhưng phải nói thật là nhiều bà mẹ chồng quái có, khó tính cũng có, cầm trịch mọi chuyện trong nhà cũng có.Em rút kinh nghiệm đời mình nên em dâu của e e đối đãi chân thành cụ ơi. MC e mạnh miệng với e vì bà có nhiều con gái nên bà nói thẳng là k thích dâu, k muốn sống chung, k cho làm dâu...còn nhiều chuyện lắm nhưng e kể vắn tắt thôi. Chứ kể ra thì giống cuốn tiểu thuyết í, mà cuộc đời e cũng ngộ từ lúc ra trường ra đời gặp nhiều chuyện éo le, thỉnh thoảng giở cuốn nhật ký đọc lại thấy đủ vị vui buồn của cuộc đời. Em hay nói sau này phải tử tế với dâu vì e chỉ có 1 trai 1 gái thôi.
Ở TP, ăn uống thịt cá đầy đủ, đi chơi thì cứ siêu thị công viên, resort sang chảnh...Em có nghe nhiều các than phiền (chủ yếu từ các mợ) về NỖI SỢ mang tên về QUÊ CHỒNG.
Các mợ than phiền không sai, nhưng một phần là do cách nhìn của các mợ, một phần là do các ông chồng đã không có cách để vợ hòa nhập với cuộc sống ở quê, thậm chí nhiều ông còn chê bai văn hóa quê - nơi mình sinh ra, để chứng tỏ mình đã thoát quê, thành người phố.
Em là thằng nhà Quê, lấy vợ Phố (5 đời liên tục, trước đó thì không biết). Nhưng vợ em giờ nó còn thích và hay về quê em hơn cả em, có lúc em đi công tác, nó ôm con nhảy xe khách về, đám cưới thì nó về ăn cỗ dựng rạp, tết thì nó đòi về từ hôm gói bánh chưng....
Quê em cũng như các vùng quê khác, cũng đồng ruộng lầy lội, đêm vẫn nằm trên cái giường ọp ẹp, chật chội và không có điều hòa và mùi phân lơn vẫn bay vào giấc ngủ. Thế mà, không những vợ em, mà đến cả bà già vợ, mấy đứa em vợ vẫn thích về.
Không phải tự nhiên, vợ em nó lại hứng thú với quê như vậy, mà là cả một quá trình em đã phải tuyên truyền về những giá trị không thể nơi nào có, ngoài quê.