Tiền lương của cả VC anh cộng lại chắc bằng 1/5 của mình mợ ấy. Anh có thể kiếm thu nhập khác tốt hơn từ đầu tư nhưng nó là cờ bạc may rủi em ah!Toàn mèo khen mèo lắm lôngNhưng công nhận mấy bạn nhà a ngoan ạ
Tiền lương của cả VC anh cộng lại chắc bằng 1/5 của mình mợ ấy. Anh có thể kiếm thu nhập khác tốt hơn từ đầu tư nhưng nó là cờ bạc may rủi em ah!Toàn mèo khen mèo lắm lôngNhưng công nhận mấy bạn nhà a ngoan ạ
Em nghe thấy mát mát, hóa ra cụ anh nhắc tới em làm em ngại quá.Mợ là người quá giỏi, cả 2vc đều là người có trình độ, có việc làm tốt thu nhập cao, tài sản có được thuần túy từ thu nhập, định hướng, lựa chọn và đầu tư học hành cho con cái tốt, mức sống gia đình cao, … cuộc sống như vậy chả viên mãn rồi sao, mấy ai có được. Thực sự anh rất ngưỡng mộ![]()

Lương của mợ mấy ngàn đô gấp hơn chục lần thu nhập BQ mà còn kêu là mắc bẫy thu nhập trung bình ah, thế thì cả thiên hạ chỉ ước được chui vào cái bẫy đấy thôiEm nghe thấy mát mát, hóa ra cụ anh nhắc tới em làm em ngại quá.
Em là cái đinh rỉ trong XH và mắc bẫy thu nhập trung bình, kiểu ko quá khó khăn để phải thay đổi, nhưng cũng ko bứt hẳn lên đc vì sợ rủi ro. Âu cũng là số phận rồi, cứ ko đói là đc, hài lòng (đành lòng) thôi

Với đà lương cơ bản vài năm tăng mấy chục %, nhà 100% tùy chỗ thì chấp cả tỉ phú nếu cô không thương thường xuyên so thời giá chục năm sau còn mấy trăm triệu phú thôiEm nghe thấy mát mát, hóa ra cụ anh nhắc tới em làm em ngại quá.
Em là cái đinh rỉ trong XH và mắc bẫy thu nhập trung bình, kiểu ko quá khó khăn để phải thay đổi, nhưng cũng ko bứt hẳn lên đc vì sợ rủi ro. Âu cũng là số phận rồi, cứ ko đói là đc, hài lòng (đành lòng) thôi
Đủ sống vui vẻ là tốt rồi, lấy đâu ra ai cũng hơn cái đinh, chưa nói có lâu dài hay không.Điều này cũng làm vụ về hưu sớm ban căng phết đó em, kiểu giờ thì thấy về okie, 10 năm nhìn lại thấy mình tụt hạng quá nhiều so với XH thì cũng tâm tư phết.Với đà lương cơ bản vài năm tăng mấy chục %, nhà 100% tùy chỗ thì chấp cả tỉ phú nếu cô không thương thường xuyên so thời giá chục năm sau còn mấy trăm triệu phú thôiĐủ sống vui vẻ là tốt rồi, lấy đâu ra ai cũng hơn cái đinh, chưa nói có lâu dài hay không.
Em nhìn BDS của anh mà ngưỡng mộ, thậm chí còn ko dám mơ đây.Lương của mợ mấy ngàn đô gấp hơn chục lần thu nhập BQ mà còn kêu là mắc bẫy thu nhập trung bình ah, thế thì cả thiên hạ chỉ ước được chui vào cái bẫy đấy thôi![]()
Em nhìn với nghe anh chém ở trên cái diễn đàn ảo này á, trăm voi ko được bát nước suýt em ah. Người làm quản lý/văn phòng lương cao như em thì chất lượng cuộc sống, nhân sinh quan nó khác. Kiểu như anh thi thoảng chẳng may bốc được bát họ thì tính gì, dây đen nó đến thì lại nhẵn như đuýt ếch luôn ấyEm nhìn BDS của anh mà ngưỡng mộ, thậm chí còn ko dám mơ đây.

Em thấy về hưu là phải chấp nhận xuống hạng, như kiểu làm thuê lương tốt chắc không rớt khỏi 20% được, chứ rớt khỏi 1-2% (hay 5% nhỉ) là đương nhiên.Điều này cũng làm vụ về hưu sớm ban căng phết đó em, kiểu giờ thì thấy về okie, 10 năm nhìn lại thấy mình tụt hạng quá nhiều so với XH thì cũng tâm tư phết.
Ko em oánh giá voi của anh là voi vàng rồi á, quan trọng là anh đam mê giữ quá nên chính ra lại hơi nhọc thôi. Hèn như em thì ăn bữa nay lo bữa mai, tay làm hàm nhai tay quai miệng trễ, mốt mà bọn tư bản nó lên cơn sa thải thì cũng ra đường á anh.Em nhìn với nghe anh chém ở trên cái diễn đàn ảo này á, trăm voi ko được bát nước suýt em ah. Người làm quản lý/văn phòng lương cao như em thì chất lượng cuộc sống, nhân sinh quan nó khác. Kiểu như anh thi thoảng chẳng may bốc được bát họ thì tính gì, dây đen nó đến thì lại nhẵn như đuýt ếch luôn ấy![]()
Ko mơ mộng gì giàu có hay top 1-5% gì cả, chỉ mong về hưu mà đi siêu thị ko cần nhòm giá, nhớ con là có thể ra bắt máy bay đi thăm, hay buồn chân cũng đc năm 2-3 chuyến du lịch trong và ngoài nc là đc em ui. Sợ nhất là ăn ko dám ăn tiêu ko dám tiêu thôi.Em thấy về hưu là phải chấp nhận xuống hạng, như kiểu làm thuê lương tốt chắc không rớt khỏi 20% được, chứ rớt khỏi 1-2% (hay 5% nhỉ) là đương nhiên.

Em nghĩ sẽ luôn có dịch vụ hào nhoáng phục vụ cho nhóm thu nhập cao, nếu mình không trong nhóm đó thì sẽ phải đứng ngoài thèm thuồng thôiKo mơ mộng gì giàu có hay top 1-5% gì cả, chỉ mong về hưu mà đi siêu thị ko cần nhòm giá, nhớ con là có thể ra bắt máy bay đi thăm, hay buồn chân cũng đc năm 2-3 chuyến du lịch trong và ngoài nc là đc em ui. Sợ nhất là ăn ko dám ăn tiêu ko dám tiêu thôi.

Làm chủ có cái khổ của làm chủ, làm thuê có cái khổ của làm thuê, chọn cái khổ phù hợp với mình thôi ạ. May mắn thì làm chủ thông đồng bén giọt, làm thuê suôn sẻ thăng tiến. Làm thuê cùng lắm thì nhịn, đến tháng lấy lương. Làm chủ từ cúi đầu với khách tới hài hoà với nhà cung cấp, rồi ăn ở với chính quyền. Thuyền to sóng to, làm chủ thất bại thì mất cả thời gian cả tiền, làm thuê chỉ mất thời gian thôi. Mà không phải thích làm chủ là làm được, không phải muốn "làm" mà được, phải có việc để làm. Vẽ được việc ra việc mới khó chứ tạo ra một chức danh, một doanh nghiệp, một cửa hàng không hề khó ạ. Thế nên em mới băn khoăn, đặt con lên cái ghế giám đốc chỉ để ngồi thì còn ác hơn là đưa con khả năng bình thường vào lớp chuyên, lớp chọn.Bước trong vòng quay văn phòng, công xưởng chán lắm mợ, trong mắt em là thế.
Em định nếu trôi chảy mà con nghĩ giống mình thì đi làm thuê khoảng 5-10 năm ở doanh nghiệp đủ lớn, nhìn cách người ta tổ chức, vận hành, hiểu thế nào là quy trình quy định, và cái chính là phải biết ép mình xuống để nhìn ra thiên hạ. Em với các cụ mợ đều chiều con quá, chúng nó tưởng chúng nó là nhất, thế thì không ổn. Em mong rằng chúng nó chịu nhục được, vượt qua được giai đoạn làm thuê, có thành quả, có suy nghĩ tổng quát toàn diện, lúc đó muốn về làm chủ thì làm. Như vậy bền vững, chắc chắn hơn. Mình đỡ lo hơn ạ.Cho về khởi nghiệp làm nhà hàng bán sticker với áo phông cùng con em có sao đâu. Em gặp mấy nhóc 9x học đại học xong khởi nghiệp làm đồ underwear thành công rất hay mợ ạ.
Nói chung để làm chủ được cần rất nhiều tố chất quan trọng ko phải ai cũng ngồi đc vào cái ghế đóLàm chủ có cái khổ của làm chủ, làm thuê có cái khổ của làm thuê, chọn cái khổ phù hợp với mình thôi ạ. May mắn thì làm chủ thông đồng bén giọt, làm thuê suôn sẻ thăng tiến. Làm thuê cùng lắm thì nhịn, đến tháng lấy lương. Làm chủ từ cúi đầu với khách tới hài hoà với nhà cung cấp, rồi ăn ở với chính quyền. Thuyền to sóng to, làm chủ thất bại thì mất cả thời gian cả tiền, làm thuê chỉ mất thời gian thôi. Mà không phải thích làm chủ là làm được, không phải muốn "làm" mà được, phải có việc để làm. Vẽ được việc ra việc mới khó chứ tạo ra một chức danh, một doanh nghiệp, một cửa hàng không hề khó ạ. Thế nên em mới băn khoăn, đặt con lên cái ghế giám đốc chỉ để ngồi thì còn ác hơn là đưa con khả năng bình thường vào lớp chuyên, lớp chọn.
Nhìn lại như bản thân em đi làm thuê mười mấy năm nay kiến thức có, mối quan hệ đủ rộng, tiền thì nếu huy động làm chung chắc cũng ok nhưng e vẫn ko ra làm chủ bởi e nhìn xung quanh network của mình những người làm chủ họ có những thứ khác mà mình ko có nên thôi cứ túc tắc làm thuê và đá ngoài với người khác thôi ạ 
Tuỳ chí hướng của từng bạn mợ ạ. Chồng em thì nói mình có cơ hội và điều kiện thì tạo cho con cơ hội để có short cut, thay vì 10-15 năm sau nếu con chọn như thế.Em định nếu trôi chảy mà con nghĩ giống mình thì đi làm thuê khoảng 5-10 năm ở doanh nghiệp đủ lớn, nhìn cách người ta tổ chức, vận hành, hiểu thế nào là quy trình quy định, và cái chính là phải biết ép mình xuống để nhìn ra thiên hạ. Em với các cụ mợ đều chiều con quá, chúng nó tưởng chúng nó là nhất, thế thì không ổn. Em mong rằng chúng nó chịu nhục được, vượt qua được giai đoạn làm thuê, có thành quả, có suy nghĩ tổng quát toàn diện, lúc đó muốn về làm chủ thì làm. Như vậy bền vững, chắc chắn hơn. Mình đỡ lo hơn ạ.
Em thấy hình như đang dần hết thời gọi là boss, mà chuyển sang partner hết. GenZ mà ko dám xưng là boss của bọn nó, dỗi cái nó nghỉ cả lũ là mình đau đầuBước trong vòng quay văn phòng, công xưởng chán lắm mợ, trong mắt em là thế.
Làm chủ có cái khổ của làm chủ, làm thuê có cái khổ của làm thuê, chọn cái khổ phù hợp với mình thôi ạ. May mắn thì làm chủ thông đồng bén giọt, làm thuê suôn sẻ thăng tiến. Làm thuê cùng lắm thì nhịn, đến tháng lấy lương. Làm chủ từ cúi đầu với khách tới hài hoà với nhà cung cấp, rồi ăn ở với chính quyền. Thuyền to sóng to, làm chủ thất bại thì mất cả thời gian cả tiền, làm thuê chỉ mất thời gian thôi. Mà không phải thích làm chủ là làm được, không phải muốn "làm" mà được, phải có việc để làm. Vẽ được việc ra việc mới khó chứ tạo ra một chức danh, một doanh nghiệp, một cửa hàng không hề khó ạ. Thế nên em mới băn khoăn, đặt con lên cái ghế giám đốc chỉ để ngồi thì còn ác hơn là đưa con khả năng bình thường vào lớp chuyên, lớp chọn.
Làm đến chủ thì vẫn trong vòng quay đấy, vẫn chán mợ ạ.Bạn bè người quen em cũng có nhiều ông chủ nhỏ, có cả ông chủ to. Ông chủ quy mô nhỏ từ sản xuất linh kiện, nhập hàng về bán lẻ đến đấu thầu bán dự án lớn, kể cả là hàng ăn nhỏ, hàng cắt tóc gội đầu... Đều đầu tắt mặt tối, phải dùng toàn bộ tâm sức vào kinh doanh, lê la làm trước rồi mới đến lượt nhân viên, thiếu ở đâu đứng bù ở đấy. Em nghĩ, riêng về chăm chỉ, sống chết với nghiệp, con mình vừa mọc mũi sủi tăm tốt nghiệp ra trường có cái sống chết ấy không? Vẫn có những cháu có tố chất, nhưng nhìn con mình chưa thấy chỗ nào lấp lánh, chưa có lòng tin.Nói chung để làm chủ được cần rất nhiều tố chất quan trọng ko phải ai cũng ngồi đc vào cái ghế đóNhìn lại như bản thân em đi làm thuê mười mấy năm nay kiến thức có, mối quan hệ đủ rộng, tiền thì nếu huy động làm chung chắc cũng ok nhưng e vẫn ko ra làm chủ bởi e nhìn xung quanh network của mình những người làm chủ họ có những thứ khác mà mình ko có nên thôi cứ túc tắc làm thuê và đá ngoài với người khác thôi ạ
![]()