Vâng! Vì đã trải qua nên em rất hiểu, và chia sẻ với Cụ. Mong Cụ sớm tìm ra ppVâng cụ, khó nên mới nhờ cao kiến cccm để học hỏi và áp dụng cho phù hợp với mình cụ ạ. Như nhà cụ F1 cũng sắp tự lập được rồi, bớt bớt rồi. Nhà em còn xa còn xa cụ ạ
Vâng! Vì đã trải qua nên em rất hiểu, và chia sẻ với Cụ. Mong Cụ sớm tìm ra ppVâng cụ, khó nên mới nhờ cao kiến cccm để học hỏi và áp dụng cho phù hợp với mình cụ ạ. Như nhà cụ F1 cũng sắp tự lập được rồi, bớt bớt rồi. Nhà em còn xa còn xa cụ ạ
Đứa đầu nhà e năm nay cũng lớp 5, năm tới chuyển cấp lo chuyện trường lớp nữa, đứa thứ 2 lại chỉ sau có 1 năm. Hai đứa cùng hiếu động, ko đứa nào nhường đứa nào. Làm quan toà lắm lúc phát cáu. Chuyện học hành thì kiến thức nắm bắt tiếp thu nhanh nhưng hậu đoảng, học trước quên sau. Em cũng xác định là kiên trì nhưng sao nhiều lúc thấy bất lực thế.Em cũng trong hoàn cảnh này vì có con năm nay vào lớp 5.
Trải qua mấy năm dịch theo cơm áo mà cũng chưa dành nhiều thời gian cho con. Đặc biệt là giai đoạn vào lớp 1 với tư tưởng bài xích học thêm và tiền tiểu học nên bé học bị hụt lại. Năm lớp 4 thì khối lượng phiếu bài tập nhiều hơn và chỉ hoàn thành 1 phần do không đủ thời gian. Hai vợ chồng động viên nhau và ko đặt kỳ vọng lớn lên cho con. Chứ năm sau sang cấp 2 rồi càng vất vả hơn.
Rút kinh nhiệm từ bé đầu, năm nay bé 2 vào lớp 1 thì cho học tiền tiểu học luôn từ đầu năm học mẫu giáo. Bé vẫn có 1 tháng nghỉ hè, bước đầu em cảm thấy bé và bố mẹ tự tin hơn...
Đoạn đầu là e cũng như cụ đấy, xong một tgian thì thấy thành tiền lệ ko tốt, con mất nề nếp ko chỉ trong việc học mà trong cả các việc khác nữa kiểu làm thì làm chả làm cùng chả sao ý. Quay lại gò vào theo kiểu "Việc hôm nay chớ để ngày mai" thì lại sứt mẻ tình cảm.Đồng cảm với cụ. Con cái em cứ ưu tiên mạnh khỏe và ngoan ngoãn lên hàng đầu cụ ah, thằng ku nhà em thấy nhiều hôm nó mải chơi xong làm bài tập đến khuya vẫn chưa xong là em bảo thôi khỏi cần làm, đi ngủ cụ ạ. Kệ, học là việc cả đời chứ mải mê quá cũng mệt![]()

Thực tế là không có cách nào như cách của cụ.Cháu thấy chả có cách nào là dành nhiều thời gian cho con, kiên trì hơn với con.
Hóng thêm các cụ/mợ khác.
Cảm ơn mợ. Mà khi con nó hỏi bài này làm như nào ạ, hay bài này con không hiểu thì vẫn phải dạy đấy mợ. Đau cái chỗ là hướng dẫn xong con hiểu con hiểu rồi sau:E chỉ tâm sự, chuyện trò với con về các vấn đề trong cs, mục tiêu... hướng dẫn con định hình nhân cách, sống có trách nhiệm, có ước mơ...chứ e k dạy con học bao giờ. E dạy con tầm quan trọng của việc học và cho con thấy vc học là của con nên con phải tự giác học và có trách nhiệm với nó chứ k phải vc của e. Trộm vía bạn lớn 17t rồi và đến giờ e đánh giá con ổn mọi mặt, con tâm sự hay khoe với mẹ cả con thích bạn nào hay bạn nào thích con, gần như k giấu diếm gì và tâm sự như 2 ng bạn. Chia sẻ với cụ/ mợ.
em xin lỗi đã còm lại của mợ, nhưng em thấy để con tự học chỉ áp dụng với những bạn có ý thức. Như nhà em có 2 bạn, bạn lớn rất lười, luôn làm việc thụ động, lúc nào cũng bị nhắc nhở mới hoàn thành công việc, bài tập. Còn bạn nhỏ thì ngược lại rất có ý thức trong mọi việc.Để con tự học, điểm kém tự chịu đi mợ.
Như vậy em nói thẳng có thể con mợ không phải là tuyp sẽ phát triển theo đường học. Tìm ra xem cái gì phù hợp với nó hơn. Ví dụ em có đứa cháu, bố mẹ nó bắt ngồi học là nó kêu đau đầu, đau lưng. Nhưng khi hoà vào một nhóm thì nó cực kỳ nổi bật, dẫn dắt mọi người đủ trò và làm mọi người rất thích thú. Rồi bố mẹ nó thấy cho nó học trên một số phần mềm online thì nó hứng thú hơn. Như vậy quá tốt.Cảm ơn mợ. Mà khi con nó hỏi bài này làm như nào ạ, hay bài này con không hiểu thì vẫn phải dạy đấy mợ. Đau cái chỗ là hướng dẫn xong con hiểu con hiểu rồi sau:
1 Làm được 1 bài đúng bài sau tương tự sai
2 Làm được hôm nay ngày mai quên
Cứ lặp đi lặp lại như thế. Hay là em chưa đủ kiên trì ạ. Nhiều lúc cảm thấy đến giới hạn của bản thân rồi. Muốn cầm roi![]()
![]()
![]()
Con trai giống mẹ thì nó xuynh xắn, thông minh tài giỏi sẵn dồi cần gì phải dậy bảo thêm đâu em, nhàn tênh áE chỉ tâm sự, chuyện trò với con về các vấn đề trong cs, mục tiêu... hướng dẫn con định hình nhân cách, sống có trách nhiệm, có ước mơ...chứ e k dạy con học bao giờ. E dạy con tầm quan trọng của việc học và cho con thấy vc học là của con nên con phải tự giác học và có trách nhiệm với nó chứ k phải vc của e. Trộm vía bạn lớn 17t rồi và đến giờ e đánh giá con ổn mọi mặt, con tâm sự hay khoe với mẹ cả con thích bạn nào hay bạn nào thích con, gần như k giấu diếm gì và tâm sự như 2 ng bạn. Chia sẻ với cụ/ mợ.

Quan điểm dạy con của em cũng giống Cụ, nếu học được bố mẹ sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng cho con theo học, nếu khó quá thì chuyển học nghề, nếu khó nữa thì bố sẽ đầu tư cho 1c xe Wave ( mới cứng) để con làm xe ôm, Grab. Tùy con chọnEm thấy không nên dậy chúng nó học bài. Cho chúng nó hiểu việc học là việc của nó, không phải nó học cho mình. Nó giỏi hay dốt chả ảnh hưởng sĩ diện của mình. Chúng nó không phải là trung tâm của vũ trụ. Mình phải lo cho mình trước. Trách nhiệm của mình là đáp ứng ở mức độ phù hợp nhất với các nhu cầu của nó bao gồm ăn mặc, ở, học hành, vui chơi. Em nói là phù hợp nhất có nghĩa là còn tuỳ thuộc vào khả năng của mình. Con cái bản thân nó là cá thể độc lập. Nó cũng phải phát triển qua từng giai đoạn. Mình đừng làm ảnh hưởng quá nhiều lên nó để biến nó thành bản sao của mình. Ví dụ lúc nó còn bé cần bú mớm, ôm ấp vỗ về thì ôm ấp nó. Lớn hơn một tí là bắt đầu khám phá thế giới. Rồi đến lúc nó cần bạn hơn bố mẹ. Sau đó là giai đoạn có người yêu nó giống con chim chuẩn bị có mái ấm riêng của nó. Lúc đó để nó tự trải nghiệm. Việc học hành cũng thế. Mình chỉ giúp nó có một môi trường đừng quá rủi ro kiểu hút chích hay băng đảng. Còn thì nó phát triển đến đâu còn tuỳ thuộc và khả năng và ý thức của nó. Đầy người giáo sư tiến sỹ mà con không đỗ đại học đi học nghề. Em thấy cũng chả có vấn đề gì. Giống con ông Tôn Thất Bách không đỗ trường Y. Bố mẹ đừng chất quá nhiều gánh nặng cho nó.
Ở Mỹ không hiếm trường hợp người ta học ở trường thấy hêt động lực đã xin nghỉ bảo lưu rồi đi làm. Sau này quay lại học tiếp. Em thấy như thế cũng tốt. Ngày nào cũng ngồi ị ra trên ghế với bàn cả mười mấy tiếng thì đứa trẻ rất khó thông minh được. Em làm việc nhiều với các bạn thợ học em thấy hạn chế lớn nhất của nhóm đó là làm gì cũng chờ hướng dẫn với quy trình.Quan điểm dạy con của em cũng giống Cụ, nếu học được bố mẹ sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng cho con theo học, nếu khó quá thì chuyển học nghề, nếu khó nữa thì bố sẽ đầu tư cho 1c xe Wave ( mới cứng) để con làm xe ôm, Grab. Tùy con chọn
Con cái có chính kiến, theo em là ưu điểm. Em dạy con thì nhiều lúc cũng cáu, nhưng mỗi đứa một khả năng, mình phải có cách phù hợp chứ không phải nó không hiểu, chưa hiểu thì quát mắng. Nó mà thông minh thì chả đến lượt mình phải dạy!Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ, làm cha làm mẹ rồi mới thấy khó. Có ai như em không??? Con càng lớn càng thấy khó, mỗi khi hướng dẫn con làm bài là tình cảm gia đình sứt mẻ. Những nguồn thông tin con tiếp cận (1 phần trực tiếp từ internet, 1 phần gián tiếp qua bạn bè cũng từ internet) là con dao nhiều lưỡi. Bố mẹ không kiểm soát được, con càng lớn càng có chính kiến riêng xa cách với bố mẹ - chắc cũng có khoảng cách thế hệ trong đó. Cccm có cách nào để làm bạn, nói chuyện với con để đôi bên thấu hiểu, thông cảm rồi cả hướng dẫn con học tập mà giảm thiểu tình trạng sứt mẻ tình cảm gia đình mức thấp nhất chia sẻ giúp iem.![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Em đã thử cách này và kết quả:Để con tự học, điểm kém tự chịu đi mợ.
Những suy nghĩ này đã xuất hiện trong đầu em, nhưng cũng có lúc em nghĩ bgio m gò nó vào chút sau này có khi nó bớt khổ đi chút, bgio mình để nó thoải mái một chút có khi sau này cái giá trả lại cũng ko nhỏ. Căn bản ko biết nên làm như nào cho đúng. Cảm nhận con ko dốt nhưng ko chịu học thì làm sao được ạ. Cần 1 phương pháp gò cương nhu đúng lúc. Chắc đã có bố mẹ qua trường hợp như này rồi. Chờ bố mẹ chia sẻ thêm ạ.Quan điểm dạy con của em cũng giống Cụ, nếu học được bố mẹ sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng cho con theo học, nếu khó quá thì chuyển học nghề, nếu khó nữa thì bố sẽ đầu tư cho 1c xe Wave ( mới cứng) để con làm xe ôm, Grab. Tùy con chọn
Đấy đấy cụ ơi, cụ gãi đúng chỗ ngứa. Mà có những lúc bản thân e ko kiểm soát được, cảm giác kiên trì đến giới hạn ko kiên trì thêm được nữa mà nổi điên lên cụ ạ. Cả bố mẹ con cái đều thấy là mình đúng nhưng cái đúng của bố mẹ con cái lại ko đồng nhất.Con cái có chính kiến, theo em là ưu điểm. Em dạy con thì nhiều lúc cũng cáu, nhưng mỗi đứa một khả năng, mình phải có cách phù hợp chứ không phải nó không hiểu, chưa hiểu thì quát mắng. Nó mà thông minh thì chả đến lượt mình phải dạy!
Tự mợ mới biết thế nào là hợp thôi. Mỗi nhà mỗi văn hóa. Nhà em thì theo style truyền thống: quan trọng nhất là học, em không yêu cầu cao, không bắt học thêm học nếm, cứ làm đủ bài tập về nhà là được. Học không xong khỏi chơi. Không hiểu em sẽ giảng dạy nhưng đừng có hy vọng em chữa bài cho, em sẽ chỉ gợi ý phương pháp còn tự đi mà cầm bút giải. Quan trọng nhì là thể thao, không đủ thể thao tuần 3 - 4 buổi thì xác định ăn mắng. Thể thao không cần giỏi, miễn chơi nhiệt tình, ra mồ hôi ướt người là được. Từ kinh nghiệm bản thân em thấy trẻ mà không rèn luyện thì lớn sẽ hối tiếc.Cảm ơn mợ. Mà khi con nó hỏi bài này làm như nào ạ, hay bài này con không hiểu thì vẫn phải dạy đấy mợ. Đau cái chỗ là hướng dẫn xong con hiểu con hiểu rồi sau:
1 Làm được 1 bài đúng bài sau tương tự sai
2 Làm được hôm nay ngày mai quên
Cứ lặp đi lặp lại như thế. Hay là em chưa đủ kiên trì ạ. Nhiều lúc cảm thấy đến giới hạn của bản thân rồi. Muốn cầm roi![]()
![]()
![]()