[Funland] Hồi Ký (bản thảo)

Pumzen

Xe ngựa
Biển số
OF-184401
Ngày cấp bằng
9/3/13
Số km
26,464
Động cơ
1,395,797 Mã lực
Nơi ở
Hà nội
Nhà cháu vào hóng ! Những bài viết hồi ký về HN xưa luôn cuốn hút nhà cháu, nhất là tác giả có nhắc đến nhà tư sản, thương gia, nhà sưu tập tranh Đức Minh ( Bùi Đình Thản) mà thời bao cấp, khi mới bước vào đời, nhà cháu đã được nghe dân gian thêu dệt truyền miệng về ông nên rất ngưỡng mộ. Sau này cụ Bùi quốc Chí là con trai đã nối nghiệp cha và cũng rất giỏi càng làm nhà cháu ngưỡng mộ thêm.
Trên OF này, nhà cháu chơi với 1 bác, bác ofer này năm nay đã ngoài 60, nhà cũ của bác trước đây ở Trương Hán Siêu (gần ra ngã 3 Nguyễn Du) chắc có lẽ cũng biết gđ chủ thớt.
 
Biển số
OF-4742
Ngày cấp bằng
23/5/06
Số km
6,169
Động cơ
849,656 Mã lực
LỜI MỞ ĐẦU

Tôi luôn ấp ủ viết về cuộc đời mình, nhưng dân kỹ thuật mà, đam mê không tỷ lệ thuận với năng khiếu. Bao nhiêu lần đặt bút lên để viết, được vài dòng không đầu không đuôi, lại thôi!
Năm 2010, tôi phát hiện bị K hỗng tràng. Trong vòng 3 tháng phát bệnh, có lúc tôi chỉ còn 40kg. Tôi và vợ con đều đã chuẩn bị cho cái chết của tôi. Nhưng may thay, ông trời vẫn còn cho tôi sống thêm một chút. Khi đứng giữa sự sống và cái chết, tôi mới chợt nhận ra mọi thứ đều quá mong manh.
Tôi sắp xếp lại tất cả những ký ức, lục lọi mọi ngõ ngách trong tôi. Bỗng tất cả ùa về, dù lộn xộn nhưng vô cùng rõ nét. Quá khứ cứ chen chúc, xô lấn, đua nhau hiện lên, rối bời, vội vã. Trong miền ký ức ấy, tôi bỗng tìm thấy bản thân tôi!

Ảnh chụp anh Hùng, chị gái và tôi.
View attachment 6061493


TUỔI THƠ DỮ DỘI

Phúc Yên, 5/5/1949 là ngày tôi chào đời. Mẹ tôi bị sinh non vì vào thời điểm đó, bà được báo tin chồng mình bị bắn chết. Đau buồn hơn là ông chết mất xác, không biết là do bên địch hay bên ta bắn, cũng không biết chết ở đâu, chết khi nào, chết như thế nào. Tôi sinh ra đã mồ côi bố!

Mẹ tôi kể khi sinh tôi ra nhà tôi vẫn còn tiền của. Tôi và anh trai, chị gái đều có vú em chăm bẵm, chẳng thiếu thốn gì. Nhưng ba năm sau, mẹ tôi đi bước nữa... Có lẽ quyết định của bà đã thay đổi cuộc đời của tất cả chúng tôi.

Ảnh chụp 2 vú em, có anh cả, anh Hùng, anh Bình, chị gái, tôi và cô em gái , con đầu tiên của mẹ tôi và dượng.
View attachment 6061510

Bố tôi trước khi lấy mẹ tôi đã có một đời vợ. Nhưng bà mất đi để lại một người con trai (anh hơn tôi đúng 1 giáp, và là người được ở với bố nhiều nhất, sau này tôi được anh kể cho nghe nhiều chuyện về bố). Sau đó bố tôi lấy mẹ tôi, sinh ra 3 người con, anh Hùng, tới chị gái, còn tôi là em út. Mẹ tôi còn nhận nuôi thêm 1 người con trai, anh tên Bình ( anh mồ côi bố mẹ, được nhận nuôi lúc 5 tuổi). Sau khi bố tôi mất, mẹ tôi lấy dượng và sinh thêm 5 đứa nữa.

Khi mẹ tôi lấy dượng (dượng tôi trước là kế toán cho bố tôi), người lớn trong nhà ai cũng phản đối. Đặc biệt là ông nội và bà ngoại tôi. Mẹ tôi không phải phụ nữ nhu mì, bà rất mạnh mẽ và giỏi "chửi nhau". Mẹ tôi lấy dượng với vị thế bà là chủ, giỏi giang giàu có. Sau này, bà càng ngày càng yếu thế và bị lấn át. Một phần do xã hội, một phần nhịn vì con, cứ thế mắt nhắm mắt mở, lựa lựa mà sống với nhau.
Bố tôi và mẹ tôi khi lâý nhau có cơ ngơi ở cả Phúc Yên và Hà nội. Ở Phúc Yên bố tôi có xưởng kem pháp. Nghe Mẹ kể lại, khi đó có cả nhà trên phố hàng Khoai. Ở Hà Nội, Bố tôi có xưởng nhuộm, nên mẹ tôi bán vải ở chợ Đồng Xuân. Sau khi lấy dượng tôi, không giữ được gì nữa. Làm ăn sa sút dần.
Cuối cùng thì gia đình tôi ở cố định tại căn nhà trên gác, số 3 phố Trương Hán Siêu, quận Hoàn Kiếm.
Thời thế khó khăn chung, đất đai bán dần hết hoặc bị tịch thu, hay tự nguyện hiến tặng nhà nước. Mẹ cứ sinh thêm em, thì nhà tôi lại thêm nghèo. Nhà có đồ đạc giá trị, vàng bạc mẹ tôi bán dần hết. tiền để dành ăn tiêu rồi cũng hết, con cái đẻ dày, lít nhít.

Dượng tôi gia trưởng lắm! Mẹ tôi luôn phải xin hoặc làm dịu dượng mỗi khi anh em chúng tôi bị đánh. Dượng tôi sống quý tộc bất kể nhà có giàu hay nghèo. Ăn phải ngon, ông ăn chỗ thịt phải ngon nhất. Mặc phải đẹp, mà chỉ mặc đồ tây thôi. Dượng tôi có cái vẻ bề ngoài cao to, đẹp trai với mác sỹ quan của chế độ cũ (dượng kể học trường sỹ quan quân đội trên Đà Lạt cùng Thiệu). Mọi việc nặng nhọc không bao giờ ông làm. Ông có cái nết xấu là bắt phải làm theo ý ông. Ví dụ khi đun nước thì dượng hỏi: "Nước sôi chưa?", ai đun thì phải trả lời là: "nước sôi rồi, nước sôi sóng sánh ạ!". Cứ thế lặp lại 3 lần cả người hỏi lẫn người trả lời.

Nhà tôi trên gác 2, rộng khoảng 40m2, có gia cố thêm gác xép để riêng cho dượng tôi ngủ. Căn nhà càng cũ kỹ, chật chội hơn khi chúng tôi lớn lên. Anh em chúng tôi cứ sàn mà ngủ. Sàn nhà bằng gỗ ghép, nên cũng không bị lạnh như sàn đất, hè nằm không cần chiếu. Theo thời gian, nó cứ nứt nẻ ra hết. Thỉnh thoảng nằm bị mấy khe gỗ kẹp vào mông vừa đau vừa rách quần. Mỗi lần bước lên cầu thang gỗ để vào nhà, dù cố gắng nhẹ nhàng nhất thì nó vẫn kêu kọt kẹt.

Mẹ tôi phải dậy từ 3h sáng đi lên chợ Bắc Qua mua lạc hoặc ngô, lúc thì khoai hay sắn về luộc để kịp bán chợ sớm. Cũng vì nghèo nên mấy anh em chúng tôi phải đi kiếm tiền từ khi còn nhỏ. Chủ yếu là anh Hùng, anh Bình, chị gái và tôi (anh cả vào Nam với các bác bên nội từ nhỏ, anh chỉ ở với chúng tôi 1 vài năm).

Mười tuổi tôi và anh chị đã đi bán lạc rang, bán kem, thuốc lá..v..v.. Mùa nào thức nấy. Nhớ đến những hôm mưa phùn gió bấc, không bán được hàng. Càng cố đi thêm càng ế. Đi bán tới tận 2h sáng mới về. Mở cửa vào nhà là lần nào tôi hoặc anh Hùng, anh Bình cũng bị dượng cho ăn đòn. Lý do là bán ế, là về muộn, là đưa ít tiền. Nhưng tôi là người hay về muộn nhất. Mặc dù vậy, ăn đòn đau đến đâu tôi cũng không bao giờ khóc trước mặt dượng. Chỉ đến khi chùm kín chăn ngủ, tôi mới khóc!

Cùng một sự việc, người trong cuộc cảm nhận khác nhau. Cuộc đời mỗi người là một cuốn sách, dài ngắn khác nhau, chất liệu khác nhau. Tôi viết với tâm tư là tôi, suy nghĩ là tôi, không oán hận, không trách móc. Mảnh ghép dù không đẹp, nhưng thiếu đi 1 mảnh thì bức tranh chẳng được hoàn chỉnh.

Ảnh nhà số 3 Trương Hán Siêu - năm 2021
View attachment 6061629

Cứ mỗi lần đi học về là tôi vội vàng ăn bát cơm, rồi hai vai hai phích kem, tôi lại chạy lên nhà máy nước đá lấy kem đi bán. Những khi trời nắng hay dịp lễ hội là chúng tôi khoái nhất. Bán kem hết veo, còn chạy lên nhà máy lấy thêm kem bán tiếp. Hôm nào gặp trời mưa thì ôi thôi... Kem chảy hết, mấy anh em lại tìm chỗ khuất khuất ngồi ăn cho đỡ phí. Cũng động viên nhau, ăn kem ra vị "mát rượi". "Rượi" trong chữ buồn!

Ảnh bao thuốc lá Sông cầu - nguồn internet
View attachment 6061655

Bán lạc rang là đỡ nhất vì nếu không hết có thể ủ lại hôm sau bán. Khi bán thuốc lá, lúc mua phải ngửi từng bao để tránh lấy bao ẩm mốc. Thời đó tôi chỉ nhớ có loại Bông lúa, Trường sơn, Hoàn kiếm, Thủ đô, Sông cầu, Tam đảo, Thăng long bao bạc.... Bán quen đến độ dù trời tối mịt, chỉ cần ngửi điếu thuốc cũng rút ra đúng loại cho khách.
Tuy mươi tuổi nhưng mà thú thật, những hôm mưa lạnh thi thoảng tôi cũng hút 1 điếu thuốc thơm. Có 1 lần, tình cờ nghe được cô giáo dạy trong trường tôi nói với các bạn học sinh khi thấy tôi bán thuốc ngoài đường ( cô không biết tôi là học sinh của trường cô dạy, trường Alber Sarraut ) : " còn bé thế mà đi bán thuốc lá kiểu gì sau cũng nghiện, khéo đâm ra hư hỏng". Từ đó cho đến tận bây giờ tôi không đụng đến 1 điếu thuốc nào nữa, và tôi cũng không "hư hỏng ".

Bất giác hình ảnh thằng bé đen nhẻm, còi cọc, tóc bò liếm, mặt lúc nào cũng già đanh già chát hiện lên trong tâm trí tôi. Cứ muốn vội vã gom hết hồi ức lại để cho nổ tung ra, nên đôi lúc viết tôi lại lặp lại, lại ngẫu nhiên nhớ ra đôi câu chuyện.

Tôi cứ lan man, cứ lang thang như thế!

Dù bao đắng cay, vất vả không kể thể kể hết trong vài dòng lưu bút vụng về, tôi vẫn thầm cám ơn cuộc sống đã cho tôi "một tuổi thơ dữ dội".


P/s: có đôi chỗ em phải sửa hoặc update lại vì thời gian địa điểm bố em có nhầm lẫn. Lúc khoẻ bà nội em còn nhớ, chứ bây giờ bà 99 tuổi rồi. Không hỏi đc nữa. Có check chéo đc nhờ các bác trong nhà.
Cảm ơn bác đã chia sẻ, em đọc thấy có rất nhiều cảm xúc!
 

Wakeup

Xe điện
Biển số
OF-33666
Ngày cấp bằng
21/4/09
Số km
2,647
Động cơ
512,732 Mã lực
Nơi ở
Where Rain & Tears are the same
e nhớ năm 86 có trận lụt to lắm phải chui lên gác xép ngồi mấy hôm. Nhà gần khu văn miếu..hồi xưa văn miếu bẩn thỉu có cái hồ vuông sáng hè nào cũng có người bơi và năm nào cũng có người chết đuối trong đó...phố nguyễn thái học ngoài đường ray xe điện còn có xe điện bánh lốp. chỉ có các khu đại sứ quán là sạch đẹp e hay ra các bản tin xem tranh họa báo của các nước..thế giới bên ngoài thật văn minh và đẹp đẽ
Năm 86 có trận lụt rất to, nhờ trận lụt này mà lợn được lên ngủ chung giường với người, do chuồng lợn ngập hết, phải cho lợn lên giường. Lợn mà chết là đi mất ối tiền.
Cũng trận lut này, em được nghỉ học ra hồ Hale chơi. Toàn bộ mấy phố quanh hồ ngập trắng, cao hơn 1m.
 

Pumzen

Xe ngựa
Biển số
OF-184401
Ngày cấp bằng
9/3/13
Số km
26,464
Động cơ
1,395,797 Mã lực
Nơi ở
Hà nội
Năm 86 có trận lụt rất to, nhờ trận lụt này mà lợn được lên ngủ chung giường với người, do chuồng lợn ngập hết, phải cho lợn lên giường. Lợn mà chết là đi mất ối tiền.
Cũng trận lut này, em được nghỉ học ra hồ Hale chơi. Toàn bộ mấy phố quanh hồ ngập trắng, cao hơn 1m.
Năm 84 chứ ko phải năm 86 ! Đận đó phố Bà Triệu còn di chuyển bằng thuyền tôn. Hồ h Kiếm thì nước ngập mênh mông bể sở, nhà cháu ở đó, buổi sáng dậy ra ngoài cửa giật mình vì sóng hồ đánh vào bậc thềm nhà mình.
 

Hien do

Xe tăng
Biển số
OF-736269
Ngày cấp bằng
17/7/20
Số km
1,575
Động cơ
-5,684 Mã lực
Nơi ở
Thành phố Hà Nội
Tuổi thơ của tôi sẽ vô vị nếu thiếu đi những ký ức, dù đẹp hay thô ráp, nó hình thành nên tôi của hiện tại!

Ảnh chụp thông tin về bà Ngoại tôi


Bà ngoại tôi chỉ có mình mẹ tôi là con một. Tôi nhớ khi 4 hay 5 tuổi, trong số những đứa cháu bà thương tôi nhất. Có lẽ tôi giống bố ở cái đầu to ( bố tôi được mọi người gọi bằng tên Cả Thủ), chắc bà thâý tội nghiệp tôi vì không biết mặt bố.
Vì không thích dượng nên bà chẳng bao giờ vào nhà chúng tôi. Bà không ưa con rể 2 của bà đến nỗi dượng tôi có chào bà cũng không đáp lại. Bà yêu cầu chỉ mình tôi lên thăm hay ở với bà.

Bà tôi từng ở một mình trong trang trại hàng vạn m2 tại thị xã Phúc Yên với người làm. Vườn tược rộng lớn, cây quả thừa thãi. Vào thời kỳ ấy sau khi đất đai bị tịch thu, mảnh đất còn lại bà cũng phải bán dần đi mới có tiền sống. Khu đất ấy hiện nay người ta thành lập 2 thôn gần khu chợ Phúc Yên.
Mỗi lần lên ở với bà, khi chưa đến nơi thì háo hức, mà đến nơi rồi tôi chỉ đứng bờ rào nhìn qua cánh đồng có đường sắt chạy qua, nhớ nhà, nhớ mẹ và khóc mãi. Hết khóc thì chấp nhận thực tại và tôi bắt đầu nghịch ngợm. Trèo cây, hái quả, tắm ao, đuổi gà, đánh chó mèo... Mỗi lần như thế bà đi theo tôi bở hơi tai. Tuy thế bà chỉ mắng yêu : " Sư bố mày! ".
Hơn nửa thị xã là họ hàng với bà. Tôi có những bà cô, bà dì nhưng lại kém tuổi tôi, bà luôn bắt tôi xưng hô đúng vai vế. Tất nhiên là không bao giờ tôi gọi: " Nó còn kém tuổi cháu ". Chưa dứt câu là tôi ù té.
Vì bà ngoại làm lẽ, nên ông bà ngoại tôi ở riêng. 2 nhà cách nhau một quãng dài. Mỗi lần lên nhà ông ngoại, ông có ổ gà nào đẻ trứng, tôi lại xin ông trứng mang về cho bà. Có lần tôi xin ông không cho, lừa lúc không để ý tôi trộm luôn. Lần sau trông thấy tôi lên, ông đeo kính, lọc cọc đôi guốc mốc ra ổ gà đếm trứng. Rồi ông giao hẹn với tôi : " tao đếm rồi đấy nhé ". Nghĩ đến đây tôi tủm tỉm cười.

Đến khi vào lớp 1, chỉ mùa hè tôi mới được lên chơi với ông bà. Mỗi lần về bà đều thịt gà, lúc thì nhờ người thịt cả chó. Trong khi trèo hái quả mang về nhà, bà bỏm bẻm nhai trầu :" sư bố mày, khéo nát hết vườn bà đấy ".

Thời điểm tôi đi bán kem, bán thuốc, bà đã già và bán hết vườn tược ở Phúc Yên. Lên Hà Nội bà thuê một buồng nhỏ, gần nhà tôi và sống hết đời ở đó. Bà mất năm 84 tuổi, mẹ tôi theo nguyện vọng của bà nên đưa bà về làng Kim Ngưu, xã Tân tiến, huyện Văn Giang (là quê của bà hồi bé).
Sống nhiều ở vườn với bà, như một duyên tiền định, sau này tôi có nhiều công việc liên quan đến vườn tược, trang trại.
Hàng năm, từ lúc bà mất, cứ tháng 12 âm lịch là tôi lại xuống thăm mộ bà. Có lần đang thắp hương ở mộ bà, thì trời tối sầm sịt, sấm chớp đùng đùng, mộ bà lại cách đơn vị tôi 7 cây số. Không biết làm thế nào tôi bèn khấn: " bà ơi, bà có linh thiêng về phù hộ cho cháu về đến nơi an toàn" . Tôi nhảy lên xe đạp, cứ vừa đạp vừa khấn xin bà. Vừa về đến nhà dựng xe vào hiên thì trời mưa kín khắp nơi. Bà giống như đang che cho thằng cháu của bà vậy!

Vì phải thức dậy ký ức tuổi thơ, rồi lắp ghép lại, cứ lang lang lớp lớp như củ hành. Đôi lúc như đánh vật, vừa viết lại vừa tập đánh dấu trên máy tính. Thế mới thấm thía cái sự vất vả của câu chữ, mới thấy trân quý những nhà văn, nhà thơ khác.

Ảnh trường Albert Sarraut - nguồn internet


Tôi luôn là một đứa trẻ hiếu động. Ngã tư Trần Quốc Toản- Trương Hán Siêu mỗi lần mưa to là ngập bánh xe đạp. Lũ trẻ con lại áo ra lội, tắm mưa, nghịch đến khi ngớt mưa, tạnh mưa mới thôi. Mẹ tôi còn bảo tắm mưa thì nhớ uống ngụm nước mưa, để không nào giờ ốm.
Phố Ngô Văn Sơ có mấy cây ổi, quả nào chín thì chúng tôi lấy sào cho rụng. Hàng rào nào dễ trèo là phi lên phi xuống. Nhưng chủ nhà mà đuổi thì chạy xanh mặt. Lần sau vẫn tái phạm...
Có nhà trông cây Hồng bì, cây nhãn, hay hoa Móng rồng thơm phức thì không thoát khỏi tay chúng tôi. Ca nào khó quá tôi lại chạy về gọi anh Hùng ra giúp. Lúc tập xe đạp tầm 7 tuổi, tôi lóng ngóng thế nào đâm xe vào bà bán trứng. Vừa đau vừa sợ, bà kéo tôi vào tận nhà rồi bắt đền mẹ tôi.
Có lần mẹ tôi ngâm rượu bằng táo tầu. Tôi gắp ra ăn vụng, 1 quả, 2 quả...cứ thế tôi ăn rồi say từ lúc nào không biết. Cảm giác say khó chịu, đau đầu lắm. Đến bây giờ rượu bia tôi cũng không uống được.

Vào lớp 1 tôi học trường Albert Sarraut, giáo viên một nửa là người Pháp, một nửa là người Việt. Khi đó mẹ vẫn đủ tiền cho tôi học. Tôi học ở đây 4 năm cho đến khi nhà nước giải tán trường vào năm 1960.

Tôi có tật nói ngọng và nói lắp từ bé. Mỗi lần bà giáo người Pháp gọi lên bảng, vừa sợ, vừa run, vừa xấu hổ, lại thêm cái thước kẻ gô bà khua trước mặt làm tôi lại càng nói lắp hơn. Sau có cô giáo người Việt hay gọi tôi lên bảng. Cô chỉ tôi đọc chậm và to cho cả lớp nghe câu : " cái lọ nó lăn lông lốc, nó lăn đi lăn lại, nó lại lăn vào lò ". Nói đến khi nào đúng mới được về chỗ. Những khi như vậy ngượng nhớ đời!

Giờ ra chơi tôi thường vào phòng học nhạc có 5 hay 6 cái đàn piano. Chẳng biết gì nên cứ gõ loạn vẫn thấy thích thú. Cứ mổ cò từ đàn này sang đàn khác. Sân trường có nhiều cây muỗm to, quả thì bé tí. Ở trường này tôi chỉ nhớ 2 kỷ niệm, còn tiếng pháp chẳng nhớ được chữ nào. Có vở viết tôi còn giữ nhưng đồ dọn nhà bất cẩn làm mất. Tôi tiếc mãi thôi...
 
Chỉnh sửa cuối:

Hien do

Xe tăng
Biển số
OF-736269
Ngày cấp bằng
17/7/20
Số km
1,575
Động cơ
-5,684 Mã lực
Nơi ở
Thành phố Hà Nội
Nhà cháu vào hóng ! Những bài viết hồi ký về HN xưa luôn cuốn hút nhà cháu, nhất là tác giả có nhắc đến nhà tư sản, thương gia, nhà sưu tập tranh Đức Minh ( Bùi Đình Thản) mà thời bao cấp, khi mới bước vào đời, nhà cháu đã được nghe dân gian thêu dệt truyền miệng về ông nên rất ngưỡng mộ. Sau này cụ Bùi quốc Chí là con trai đã nối nghiệp cha và cũng rất giỏi càng làm nhà cháu ngưỡng mộ thêm.
Trên OF này, nhà cháu chơi với 1 bác, bác ofer này năm nay đã ngoài 60, nhà cũ của bác trước đây ở Trương Hán Siêu (gần ra ngã 3 Nguyễn Du) chắc có lẽ cũng biết gđ chủ thớt.
Nếu cùng thời kỳ là biết nhau bác ạ. Bà em năm nay gần 100 tuổi, cùng lứa bà chắc các cụ cũng đi hết rồi ạ. Còn tuổi bố em thì bạn bè còn nhiều
 

Pumzen

Xe ngựa
Biển số
OF-184401
Ngày cấp bằng
9/3/13
Số km
26,464
Động cơ
1,395,797 Mã lực
Nơi ở
Hà nội
Nếu cùng thời kỳ là biết nhau bác ạ. Bà em năm nay gần 100 tuổi, cùng lứa bà chắc các cụ cũng đi hết rồi ạ. Còn tuổi bố em thì bạn bè còn nhiều
Bà ngoại nhà mợ hơn bà cụ nhà cháu mười mấy tuổi, lớp người này mà ngồi nói chuyện với nhau thì tha hồ kể lại thời HN những năm cuối 4x đầu 5x. Nhà ngoại nhà cháu cũng gần khu nhà của mợ ở Trương Hán Siêu, chỉ cách nhau con phố Quang Trung thôi. Nhà ngoại nhà cháu ở phố Ba rô na ( rue barona) - Trạng Trình, sau này cụ bác sĩ Trần văn Lai lên làm thị trưởng ( thời chính phủ Trần trọng Kim) mới đổi lại thành phố Liên Trì. Khu vực này trước kia là nơi ở cho dân công chức làm việc ở HN.
 

VQ_A8

Xe tăng
Biển số
OF-74336
Ngày cấp bằng
1/10/10
Số km
1,279
Động cơ
434,157 Mã lực
Vào lớp 1 tôi học trường Albert Sarraut, giáo viên một nửa là người Pháp, một nửa là người Việt. Khi đó mẹ vẫn đủ tiền cho tôi học. Tôi học ở đây 4 năm cho đến khi nhà nước giải tán trường vào năm 1960.

Tôi có tật nói ngọng và nói lắp từ bé. Mỗi lần bà giáo người Pháp gọi lên bảng, vừa sợ, vừa run, vừa xấu hổ, lại thêm cái thước kẻ gô bà khua trước mặt làm tôi lại càng nói lắp hơn. Sau có cô giáo người Việt hay gọi tôi lên bảng. Cô chỉ tôi đọc chậm và to cho cả lớp nghe câu : " cái lọ nó lăn lông lốc, nó lăn đi lăn lại, nó lại lăn vào lò ". Nói đến khi nào đúng mới được về chỗ. Những khi như vậy ngượng nhớ đời!

Giờ ra chơi tôi thường vào phòng học nhạc có 5 hay 6 cái đàn piano. Chẳng biết gì nên cứ gõ loạn vẫn thấy thích thú. Cứ mổ cò từ đàn này sang đàn khác. Sân trường có nhiều cây muỗm to, quả thì bé tí. Ở trường này tôi chỉ nhớ 2 kỷ niệm, còn tiếng pháp chẳng nhớ được chữ nào. Có vở viết tôi còn giữ nhưng đồ dọn nhà bất cẩn làm mất. Tôi tiếc mãi thôi...
Cái đoạn này liệu mốc thời gian có đúng không? Bố chủ thớt học 4 năm đến 1960, tức là học khoảng từ 1956-1960. Lúc này là sau chiến thắng Điện Biên Phủ 1954, Pháp đã rút khỏi Việt Nam, miền Bắc đang xây dựng CNXH. Như vậy có còn một nửa giáo viên là người Pháp không nhỉ?
 

Hien do

Xe tăng
Biển số
OF-736269
Ngày cấp bằng
17/7/20
Số km
1,575
Động cơ
-5,684 Mã lực
Nơi ở
Thành phố Hà Nội
Cái đoạn này liệu mốc thời gian có đúng không? Bố chủ thớt học 4 năm đến 1960, tức là học khoảng từ 1956-1960. Lúc này là sau chiến thắng Điện Biên Phủ 1954, Pháp đã rút khỏi Việt Nam, miền Bắc đang xây dựng CNXH. Như vậy có còn một nửa giáo viên là người Pháp không nhỉ?
Có bác ạ, trường hình như đến năm 65 mới thật sự đóng hết. Về các mốc thời gian em cũng phải google hết . Trước mắt em edit nội dung của cụ. Rồi sẽ chỉnh số liệu lịch sự, sau khi kiểm tra. Cũng chỉ là bố em nhớ thế nào viết ra thế nấy thôi. Có nhiều thông tin em phải email phía bên Pháp để hỏi. Ví dụ như thông tin ông nội em có bắc đẩu bội tinh. cái gì chưa tìm hoặc kiểm chứng đc em sẽ đánh dấu.
 

thngaylangthang

Xe ngựa
Biển số
OF-130800
Ngày cấp bằng
14/2/12
Số km
27,519
Động cơ
1,653,793 Mã lực
Nơi ở
Đó đây, langthang
Tuổi thơ của tôi sẽ vô vị nếu thiếu đi những ký ức, dù đẹp hay thô ráp, nó hình thành nên tôi của hiện tại!

Ảnh chụp thông tin về bà Ngoại tôi


Bà ngoại tôi chỉ có mình mẹ tôi là con một. Tôi nhớ khi 4 hay 5 tuổi, trong số những đứa cháu bà thương tôi nhất. Có lẽ tôi giống bố ở cái đầu to ( bố tôi được mọi người gọi bằng tên Cả Thủ), chắc bà thâý tội nghiệp tôi vì không biết mặt bố.
Vì không thích dượng nên bà chẳng bao giờ vào nhà chúng tôi. Bà không ưa con rể 2 của bà đến nỗi dượng tôi có chào bà cũng không đáp lại. Bà yêu cầu chỉ mình tôi lên thăm hay ở với bà.

Bà tôi từng ở một mình trong trang trại hàng vạn m2 tại thị xã Phúc Yên với người làm. Vườn tược rộng lớn, cây quả thừa thãi. Vào thời kỳ ấy sau khi đất đai bị tịch thu, mảnh đất còn lại bà cũng phải bán dần đi mới có tiền sống. Khu đất ấy hiện nay người ta thành lập 2 thôn gần khu chợ Phúc Yên.
Mỗi lần lên ở với bà, khi chưa đến nơi thì háo hức, mà đến nơi rồi tôi chỉ đứng bờ rào nhìn qua cánh đồng có đường sắt chạy qua, nhớ nhà, nhớ mẹ và khóc mãi. Hết khóc thì chấp nhận thực tại và tôi bắt đầu nghịch ngợm. Trèo cây, hái quả, tắm ao, đuổi gà, đánh chó mèo... Mỗi lần như thế bà đi theo tôi bở hơi tai. Tuy thế bà chỉ mắng yêu : " Sư bố mày! ".
Hơn nửa thị xã là họ hàng với bà. Tôi có những bà cô, bà dì nhưng lại kém tuổi tôi, bà luôn bắt tôi xưng hô đúng vai vế. Tất nhiên là không bao giờ tôi gọi: " Nó còn kém tuổi cháu ". Chưa dứt câu là tôi ù té.
Vì bà ngoại làm lẽ, nên ông bà ngoại tôi ở riêng. 2 nhà cách nhau một quãng dài. Mỗi lần lên nhà ông ngoại, ông có ổ gà nào đẻ trứng, tôi lại xin ông trứng mang về cho bà. Có lần tôi xin ông không cho, lừa lúc không để ý tôi trộm luôn. Lần sau trông thấy tôi lên, ông đeo kính, lọc cọc đôi guốc mốc ra ổ gà đếm trứng. Rồi ông giao hẹn với tôi : " tao đếm rồi đấy nhé ". Nghĩ đến đây tôi tủm tỉm cười.

Đến khi vào lớp 1, chỉ mùa hè tôi mới được lên chơi với ông bà. Mỗi lần về bà đều thịt gà, lúc thì nhờ người thịt cả chó. Trong khi trèo hái quả mang về nhà, bà bỏm bẻm nhai trầu :" sư bố mày, khéo nát hết vườn bà đấy ".

Thời điểm tôi đi bán kem, bán thuốc, bà đã già và bán hết vườn tược ở Phúc Yên. Lên Hà Nội bà thuê một buồng nhỏ, gần nhà tôi và sống hết đời ở đó. Bà mất năm 84 tuổi, mẹ tôi theo nguyện vọng của bà nên đưa bà về làng Kim Ngưu, xã Tân tiến, huyện Văn Giang (là quê của bà hồi bé).
Sống nhiều ở vườn với bà, như một duyên tiền định, sau này tôi có nhiều công việc liên quan đến vườn tược, trang trại.
Hàng năm, từ lúc bà mất, cứ tháng 12 âm lịch là tôi lại xuống thăm mộ bà. Có lần đang thắp hương ở mộ bà, thì trời tối sầm sịt, sấm chớp đùng đùng, mộ bà lại cách đơn vị tôi 7 cây số. Không biết làm thế nào tôi bèn khấn: " bà ơi, bà có linh thiêng về phù hộ cho cháu về đến nơi an toàn" . Tôi nhảy lên xe đạp, cứ vừa đạp vừa khấn xin bà. Vừa về đến nhà dựng xe vào hiên thì trời mưa kín khắp nơi. Bà giống như đang che cho thằng cháu của bà vậy!

Vì phải thức dậy ký ức tuổi thơ, rồi lắp ghép lại, cứ lang lang lớp lớp như củ hành. Đôi lúc như đánh vật, vừa viết lại vừa tập đánh dấu trên máy tính. Thế mới thấm thía cái sự vất vả của câu chữ, mới thấy trân quý những nhà văn, nhà thơ khác.

Ảnh trường Albert Sarraut - nguồn internet


Tôi luôn là một đứa trẻ hiếu động. Ngã tư Trần Quốc Toản- Trương Hán Siêu mỗi lần mưa to là ngập bánh xe đạp. Lũ trẻ con lại áo ra lội, tắm mưa, nghịch đến khi ngớt mưa, tạnh mưa mới thôi. Mẹ tôi còn bảo tắm mưa thì nhớ uống ngụm nước mưa, để không nào giờ ốm.
Phố Ngô Văn Sơ có mấy cây ổi, quả nào chín thì chúng tôi lấy sào cho rụng. Hàng rào nào dễ trèo là phi lên phi xuống. Nhưng chủ nhà mà đuổi thì chạy xanh mặt. Lần sau vẫn tái phạm...
Có nhà trông cây Hồng bì, cây nhãn, hay hoa Móng rồng thơm phức thì không thoát khỏi tay chúng tôi. Ca nào khó quá tôi lại chạy về gọi anh Hùng ra giúp. Lúc tập xe đạp tầm 7 tuổi, tôi lóng ngóng thế nào đâm xe vào bà bán trứng. Vừa đau vừa sợ, bà kéo tôi vào tận nhà rồi bắt đền mẹ tôi.
Có lần mẹ tôi ngâm rượu bằng táo tầu. Tôi gắp ra ăn vụng, 1 quả, 2 quả...cứ thế tôi ăn rồi say từ lúc nào không biết. Cảm giác say khó chịu, đau đầu lắm. Đến bây giờ rượu bia tôi cũng không uống được.

Vào lớp 1 tôi học trường Albert Sarraut, giáo viên một nửa là người Pháp, một nửa là người Việt. Khi đó mẹ vẫn đủ tiền cho tôi học. Tôi học ở đây 4 năm cho đến khi nhà nước giải tán trường vào năm 1960.

Tôi có tật nói ngọng và nói lắp từ bé. Mỗi lần bà giáo người Pháp gọi lên bảng, vừa sợ, vừa run, vừa xấu hổ, lại thêm cái thước kẻ gô bà khua trước mặt làm tôi lại càng nói lắp hơn. Sau có cô giáo người Việt hay gọi tôi lên bảng. Cô chỉ tôi đọc chậm và to cho cả lớp nghe câu : " cái lọ nó lăn lông lốc, nó lăn đi lăn lại, nó lại lăn vào lò ". Nói đến khi nào đúng mới được về chỗ. Những khi như vậy ngượng nhớ đời!

Giờ ra chơi tôi thường vào phòng học nhạc có 5 hay 6 cái đàn piano. Chẳng biết gì nên cứ gõ loạn vẫn thấy thích thú. Cứ mổ cò từ đàn này sang đàn khác. Sân trường có nhiều cây muỗm to, quả thì bé tí. Ở trường này tôi chỉ nhớ 2 kỷ niệm, còn tiếng pháp chẳng nhớ được chữ nào. Có vở viết tôi còn giữ nhưng đồ dọn nhà bất cẩn làm mất. Tôi tiếc mãi thôi...
Đọc phần này em lại nhớ vì em sống với ông bà ngoại. Ông bà nội em thì nhiều tuổi hơn ông bà ngoại. Em ko nhớ được ông nội vì ông mất khi em còn quá nhỏ, bà nội thì em chỉ mang máng thôi (Ông bà nội em bị mất hết khi ccrđ). Trường của ông cụ học là trường Trần phú/Hoàn kiếm sau này mợ nhỉ
 

Hien do

Xe tăng
Biển số
OF-736269
Ngày cấp bằng
17/7/20
Số km
1,575
Động cơ
-5,684 Mã lực
Nơi ở
Thành phố Hà Nội
Đọc phần này em lại nhớ vì em sống với ông bà ngoại. Ông bà nội em thì nhiều tuổi hơn ông bà ngoại. Em ko nhớ được ông nội vì ông mất khi em còn quá nhỏ, bà nội thì em chỉ mang máng thôi (Ông bà nội em bị mất hết khi ccrđ). Trường của ông cụ học là trường Trần phú/Hoàn kiếm sau này mợ nhỉ
Lúc nãy em hỏi mà bố em bây giờ lẫn rồi. Chẳng nhớ gì. Bố em viết 10 năm trước. Mà kể cả Lúc đấy, cũng cố gắng lắm. Nên có thể sẽ có một số thông tin của viết không chính xác ngay tháng, địa điểm, hay tên gọi. http://redsvn.net/chum-anh-truong-trung-hoc-albert-sarraut-o-ha-noi-dau-the-ky-20/. đúng là trần phú bác ạ.
 

thngaylangthang

Xe ngựa
Biển số
OF-130800
Ngày cấp bằng
14/2/12
Số km
27,519
Động cơ
1,653,793 Mã lực
Nơi ở
Đó đây, langthang
Lúc nãy em hỏi mà bố em bây giờ lẫn rồi. Chẳng nhớ gì. Bố em viết 10 năm trước. Mà kể cả Lúc đấy, cũng cố gắng lắm. Nên có thể sẽ có một số thông tin của viết không chính xác ngay tháng, địa điểm, hay tên gọi. http://redsvn.net/chum-anh-truong-trung-hoc-albert-sarraut-o-ha-noi-dau-the-ky-20/. đúng là trần phú bác ạ.
Dạ vì em thấy trường bây chừ có nét giống như bức ảnh mừ ko biết có chính xác ko, nên hỏi vậy thôi :) chứ em ko để ý thông tin và thời gian ạ, mợ cứ biên tiếp nha, cảm ơn Mợ!
 

Havo

Xe điện
Biển số
OF-374748
Ngày cấp bằng
22/7/15
Số km
3,232
Động cơ
1,256,504 Mã lực
Lúc nãy em hỏi mà bố em bây giờ lẫn rồi. Chẳng nhớ gì. Bố em viết 10 năm trước. Mà kể cả Lúc đấy, cũng cố gắng lắm. Nên có thể sẽ có một số thông tin của viết không chính xác ngay tháng, địa điểm, hay tên gọi. http://redsvn.net/chum-anh-truong-trung-hoc-albert-sarraut-o-ha-noi-dau-the-ky-20/. đúng là trần phú bác ạ.
Ông cụ sinh năm 1949 thì chắc là chuẩn rồi ạ. 6 tuổi đi học tiểu học là tầm 1955-1956, học lớp 4 thì tầm năm 1960.
Theo wiki thì sau Điện Biên Phủ, 2 bên ký thoả ước Văn hoá năm 1955, theo đó trường được tiếp tục hoạt động trong 10 năm, bao gồm 3 cấp học, cấp 1 từ lớp 1 đến lớp 4.
Cấp 2-3 học ở cơ sở cũ số 8 HBT, cấp 1 học ở cơ sở cũ của 1 trường khác. Đến 1960 thì cấp 1 cũng chuyển về số 8 HBT (đến 1965 thì đóng cửa toàn trường).
Như vậy 1960 ông cụ học lớp 4 thì trường chuyển địa điểm, nên có thể cụ nhớ là địa điểm đó bị giải tán/ đóng cửa.
 

dnnv

Xe tăng
Biển số
OF-175939
Ngày cấp bằng
9/1/13
Số km
1,059
Động cơ
150,567 Mã lực
Năm 84 chứ ko phải năm 86 ! Đận đó phố Bà Triệu còn di chuyển bằng thuyền tôn. Hồ h Kiếm thì nước ngập mênh mông bể sở, nhà cháu ở đó, buổi sáng dậy ra ngoài cửa giật mình vì sóng hồ đánh vào bậc thềm nhà mình.
Chính xác là năm 84, em học Bạch Mai mà lội nước nửa người. Nhà trường cho nghỉ học nên cả hội rủ nhau đi chơi, ngập toàn thành phố trừ khu lăng Ba Đình và đường Thanh Niên.
 

Pumzen

Xe ngựa
Biển số
OF-184401
Ngày cấp bằng
9/3/13
Số km
26,464
Động cơ
1,395,797 Mã lực
Nơi ở
Hà nội
Chính xác là năm 84, em học Bạch Mai mà lội nước nửa người. Nhà trường cho nghỉ học nên cả hội rủ nhau đi chơi, ngập toàn thành phố trừ khu lăng Ba Đình và đường Thanh Niên.
Hồi đó nhà cháu đi làm rồi, nhớ buổi sáng hôm đó mấy a em cùng cơ quan còn lội vỉa hè đi ăn món ngẩu pín hầm ở phố Bà Triệu, nhớ mang máng quán nằm bên lẻ, đoạn qua Trần nhân Tông.
 

dnnv

Xe tăng
Biển số
OF-175939
Ngày cấp bằng
9/1/13
Số km
1,059
Động cơ
150,567 Mã lực
Hồi đó nhà cháu đi làm rồi, nhớ buổi sáng hôm đó mấy a em cùng cơ quan còn lội vỉa hè đi ăn món ngẩu pín hầm ở phố Bà Triệu, nhớ mang máng quán nằm bên lẻ, đoạn qua Trần nhân Tông.
Kkl, gần ngay nhà em mà em không biết món đó nhỉ.
 

Cống Ngầm

Xe tăng
Biển số
OF-527085
Ngày cấp bằng
15/8/17
Số km
1,307
Động cơ
182,118 Mã lực
Nơi ở
Ngoài đường
Cái bác viết bài này vẫn còn bị nhầm lầm diễu binh và duyệt binh.duyệt binh lấy đâu ra lắm lần như bác kể
 
Biển số
OF-561921
Ngày cấp bằng
1/4/18
Số km
101
Động cơ
150,576 Mã lực
Tuổi
34
Trong trí nhớ em Hà Nội xưa là 1 nơi thanh bình lắm. Đường rộng nhà mái ngói thấp và thưa. nhiều cây. Giờ chỉ còn là kỉ niệm
 

Hien do

Xe tăng
Biển số
OF-736269
Ngày cấp bằng
17/7/20
Số km
1,575
Động cơ
-5,684 Mã lực
Nơi ở
Thành phố Hà Nội
Cái bác viết bài này vẫn còn bị nhầm lầm diễu binh và duyệt binh.duyệt binh lấy đâu ra lắm lần như bác kể
Thank bác ,em sửa rồi, em viết mới chỉnh sửa một số chỗ, khái niệm em không để ý.
 

Hien do

Xe tăng
Biển số
OF-736269
Ngày cấp bằng
17/7/20
Số km
1,575
Động cơ
-5,684 Mã lực
Nơi ở
Thành phố Hà Nội
TRƯỜNG ĐỜI

Không biết tại sao nhưng bước chuyển tiếp cuộc đời tôi luôn trùng lặp những thời khắc lịch sử. Hết lớp 4 chuyển lên lớp 5 thì cải tạo tư bản tự doanh, hợp tác hoá nông nghiệp, nhân văn giải phẩm... Đến hết lớp 7 thì Mỹ ném bom miền Bắc. Cả lứa chúng tôi, có sướng có khổ nhưng cùng chia chung hồi ức!

Hết lớp 7 lưu ban tôi không học nữa. Bằng lớp 7 là bằng phổ thông duy nhất của tôi.

Tiếc là không ai cấp cho tôi bằng nhảy tàu điện: hai phích kem đầy khi tàu sắp đỗ, vì đang dở bán, tôi không màng tàu chạy, bán hết mới nhảy xuống vô tư. Hai phích một của Liên Xô, đựng được 25 que, một của Trung Quốc, đựng được 30 que. Mấy bà già tấm tắc khen, được thể tôi nhảy ngày một điệu đàng hơn. Nếu vai chỉ đeo thùng lạc rang, hộp thuốc lá thì tàu chạy nhanh thế nào, đông thế nào tôi cũng lên xuống nhẹ như không.

Tàu điện ngày ấy có tuyến Bờ Hồ - Chợ Mơ, Bờ Hồ - Cầu Giấy, Bờ Hồ - Bưởi. Nhờ có các chuyến ấy nên tôi có dịp đi khắp Hà Nội với những hòm đồ nghề trên vai. Vé tàu có 5 xu/người nhưng để không mất tiền, thấy người bán vé đến gần là tôi lại nhảy xuống toa sau. Lâu dần thành quen nên họ cũng chả hỏi, miễn là khi họ bán vé thì đừng bán kem của mình nữa!

Ngoài tàu điện thì khi có nhiều đối thủ hành nghề, tôi phải tìm kiếm thị trường mới. Một địa bàn khác mà tôi thích là dọc sông Hồng, từ Phà Đen đến Cột Chèm. Khách của tôi là thợ thuyền, phu bốc vác khi làm việc mệt hay mới lĩnh lương, có người ăn 4-5 que. Hôm không gặp may tôi phải đi nhiều hơn, xa hơn, phải rao “Kem quốc doanh ơ, một hào một chiếc” nhiều hơn. Kem lấy từ nhà máy nước đá là 8 xu, bán 1 hào.

Đặc biệt những ngày lễ 1-5, 2-9 trước năm 1965 hầu như năm nào cũng có mít tinh tuần hành, có năm còn diễu binh nữa, để nói với miền Nam rằng miền Bắc luôn hướng về miền Nam ruột thịt. Những ngày đó đối với dân nghề chúng tôi là ngày bội thu. Từ 4-5 giờ sáng, chúng tôi đã dậy đi xếp hàng lấy kem, đong vội đong vàng, có hôm còn không kịp đậy nắp phích, chỉ gần đến bờ hồ là hết. Cơm trưa không cần ăn, tiền không kịp đếm, chiều về đầy một mũ tiền. Cảm xúc khi có nhiều tiền sung sướng âm ỉ mấy ngày không hết. Chúng tôi thường ao ước ngày nào cũng là Quốc khánh.

Những hôm trời mưa thì trách ông trời không thương, bắt con phải ăn kem "tũn". Lại có những hôm trời se lạnh, thời tiết đổi mùa, tôm ngoài Hồ Gươm nổi nhiều vô kể. Chỉ cần lấy mũ vớt vài vớt cũng được hàng cân, chạy về nhà lấy rổ ra vớt có lần được 4-5 kg (khi đó bờ hồ chưa lát đá như ngày nay). Lại có lần bắt được 5-7 con rùa mới nở mang về cho các em. Do không biết gì, dám động vào con cháu của cụ rùa nên cụ bắt tội.

Tôi chỉ bán đến hết năm 1965 thì chuyển nghề làm hộp giấy đựng hàng thủ công mỹ nghệ cho cửa hàng mỹ nghệ Đức Minh, Đức Âm trên phố Tràng Tiền của vợ chồng bác Bùi Đình Thản. Hai bác là tư sản thời Pháp. Tôi chưa gặp một người phụ nữ nào giỏi như bác gái: Anh, Pháp, Nga, Trung, Nhật, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha… Khách ngoại quốc vào bác nói nhanh như gió. Nhiều khách khi đến VN đều đến mua hàng, có người còn nhờ bác đi phiên dịch. Bác cũng cực kỳ đanh đá: chửi nhau với tây nhiều lần còn mắng nó té tát.

Do bị đúp lớp 7, học đến hai lần, nên môn hình học tôi rất nhớ, hợp với nghề làm hộp. Hộp giấy có hàng trăm loại lớn nhỏ khác nhau. Tôi phải cắt, dán, ghép, rồi giao tại cửa hàng đúng thời hạn, ký sổ cuối tháng thanh toán một lần. Hỏng cái nào thì mất tiền cái đó. Do khéo tay và cẩn thận nên bác Thản gái rất quý. Nhiều hôm bác còn nhờ tôi trông cửa hàng khi bác bận. Tôi coi bác như một người thầy trên đường đời vì bác thường hay phân tích khách nội, khách ngoại. “Họ cũng là người như ta, vì sao ta phải sợ. Khi họ kém hiểu biết hơn ta, ta cũng có quyền khinh họ nữa…”. Ngay từ những ngày ấy, tôi đã biết tập phân tích con người.

Lúc này các anh chị tôi đã lớn, không còn ai phải bán kem nữa, mỗi người một việc. Anh cả làm công nhân đường sắt ở xa, anh hai thì vẫn đi học và làm thêm việc vặt. Các em thì còn đang đi học, tuy có phụ giúp mẹ nhưng ăn uống tốn kém hơn. Bữa ăn chỉ rau luộc chấm tương mà cơm thì bao nhiêu cũng hết. Có hôm anh đi học về muộn, cơm chỉ có quả cà anh chan nước lọc cũng hết 3 bát. Nhiều lần mẹ vay tiền mua thêm con cá, cân thịt. Con hỏi thì mẹ bảo cháo húp quanh, công nợ trả dần, nhìn các em khổ quá mẹ không cầm lòng được. Khổ thì cũng khổ rồi.

Trời có mắt, thương mẹ, sáng hôm sau, mẹ con dậy sớm tờ mờ ra quét lá sấu ở Trần Hưng Đạo, lá xà cừ ở Quang Trung (chỉ vào mùa lá rụng), mỗi lần như thế được 3-4 bao tải, đun 2-3 ngày mới hết (củi thời đó cũng phải mua bằng tem phiếu). Tuy không ở quê nhưng tôi cũng biết luộc khoai sắn bằng lá. Sợ nhất hôm nào lá hơi ẩm là khói cay sè, luộc xong nồi khoai hai mắt đỏ hoe...

Đi học nghề, tôi vào trường Kỹ thuật nghiệp vụ thuộc Sở Giao thông vận tải. Trường chủ yếu dạy lái xe, có một bộ phận dạy cơ khí. Trong cơ khí có nhiều nghề khác nhau như: tiện, nguội, phay, bào, gò, hàn, rèn... Nghề nào cũng khó, nhưng nghề Nguội là khó nhất vì đây là khâu cuối cùng để hoàn thiện tạo ra sản phẩm. Trong hàng trăm thợ mới có một thợ khuôn mẫu chính xác. Để làm được khuôn phải là thợ bậc 6, bậc 7. Để lên đến bậc 7, phải có nhiều năm kinh nghiệm và thường từ 50 tuổi trở lên. Nghề này ai cũng sợ vì độ khó của nó, đòi hỏi sự tỉ mẩn tập trung cao độ. Tôi được phân công học thợ nguội.

Thời hạn lên bậc chuẩn của thợ nguội là bậc sau sẽ là niên hạn năm để xét thi nâng bậc. Phải có thành tích, và không được vi phạm kỷ luât. Thí dụ nếu lên bậc 3 phải mất 3 năm, nếu từ bậc 6 lên bậc 7 phải mất 7 năm. Một đời thợ lên đến bậc 7 về hưu là vừa!
Nhưng nếu đạt danh hiệu chiến sỹ thi đua thì 2 năm được lên 1 bậc. Nếu đạt danh hiệu chiến sỹ quyết thắng thì năm trước, năm sau được đăng ký. Thi đạt yêu cầu được lên bậc ngay. Hàng trăm chiến sỹ thi đua mới có một chiến sỹ quyết thắng. Chế độ này chỉ quân đội mới có...

Ảnh của tôi


Cuộc sống là sự tiếp nối, bậc thang thấp lên cao, từ nhở tới lớn. Có bắt đầu, có kết thúc. Khác chăng là cách ta đi!

Hiểu biết quá khứ thật sâu thì đi đến tương lai mới đúng. Nếu không khi ta gặp thất bại, lúc đó mới "A" thì lại đổ lỗi cho số phận. Ngay từ nhỏ đường đời khắc nghiệt đã dạy tôi những điều đơn giản nhất, đúng nhất vì nó là chân lý.

Nhà thơ Abutalip của Đaghextan từng phát biểu: “Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác”. Nếu không biết tôn trọng quá khứ thì con người sẽ không tránh khỏi những va vấp trong cuộc sống, sẽ chuốc lấy những thất bại.

Học nghề có hai giai đoạn: Lý thuyết và Thực hành.
Thời gian học lý thuyết, hàng ngày đi tàu điện lên chợ Bưởi. Đi bộ khoảng 2 cây số là đến trường. Thầy hiệu trưởng lúc nào cũng kè kè khẩu súng lục. Lên bục giảng ai hư, hay nói chuyện là thầy vứt khẩu súng lên bàn... Im! Tất cả im phăng phắc! Học sinh của trường chủ yếu là lái xe, mà lái xe ra đường là hòn đất nhưng vào nghề ngồi cabin thì là giặc.

Có truyền thống nên học sinh trường mỗi khi lên xe điện là hành khách sợ chết vía. Không đánh nhau thì lấy trộm đồng hồ, bút máy.v.v.v Tôi sợ lắm mỗi khi đứng gần bạn Hải nhà ở ngõ Huế. Biệt danh mọi người đặt cho là Hải trộm, đứng gần dễ vạ lây.

Trong lớp tôi thích một bạn tên Hợp. Mỗi lần bạn cất tiếng hát, mọi người cứ lặng đi. Giọng bạn truyền cảm, da diết làm chúng tôi chẳng ai muốn đứng dậy ra về. Bài mà ngày nay, mỗi lần tôi nghe thâý nhạc bật lên ở đâu đó: " tôi xa Hà Nội năm lên 18 khi vừa biết yêu", là tôi lại nghĩ có phải là Nguyễn Trọng Hợp, người bạn thích hát và hát rất hay của chúng tôi không?

Khi học đến các môn khó nhằn như sức bền vật liệu, dung sai lắp ghép, vẽ kỹ thuật, tôi lại đam mê đến kỳ lạ. 2/3 thời lượng còn lại tôi được thực hành. Tôi được phân về xưởng cơ khí vận tải hàng hoá, trụ sở 56 Bà Triệu. Vì chữ đẹp nên tôi được chọn lên công ty chép lịch cho toàn thể mọi người rồi sau đó mới mang đi in.
Mỗi người một số phận, một lý lịch riêng. Tôi nhớ nhất là những bác cao tuổi, sống hai chế độ. Có nhiều bác có từ 2 hay 3 xe vận tải để kinh doanh từ thời Pháp. Thành phần trong lý lịch đều là tiểu chủ. Với thành phần này, con cái khi viết sơ yếu lý lịch thường khai là tiểu tư sản thành thị. Với bản khai này khi thi vào đại học sẽ rất khó. Trong số ấy tôi nhớ nhất bác Hoàng Hữu Lô, 5 vợ, 19 người con. Điều đặc biệt là họ sống trong cùng 1 nhà.

Người thầy được phân công hướng dẫn tôi là ông Mai Hồng Vân. Ông là cựu học sinh trường Kỹ Nghệ Hà Nội từ thời Pháp, trường nằm ở phố Quang Trung, kéo dài từ đầu Tràng Thi đến 2 Bà Trưng, mặt 2 bà Trưng kéo đến tận ngã 3 Hoả Lò (như bằng kỹ sư thực hành, ngày nay không có trường này), nên ông được hưởng lương bậc 6/7. Ông có một anh trai tên là Mai Văn Úc, cũng học Bách nghệ bậc 7/7. Ông nổi tiếng khó tính, tay nghề thợ siêu giỏi, nên ai cũng sợ ông.

Mặc dù không trực tiếp dạy tôi, nhưng khi có thời gian, cả 2 anh em ông đều truyền cho tôi mọi kinh nghiệp, kỹ năng của mình. Mỗi khi tôi đứng dũa sai động tác nào đấy, thì ông Vân sẽ nhắc nhở nhẹ nhàng. Nhưng ông Úc thì không, ông thấy tôi sai là cầm búa gõ mạnh vào mắt cá chân của tôi, đau chảy nước mắt. Đòn đau nhớ đời, vì nhờ những lần như thế nên khi đi học, tôi toàn nhận việc khó nhất để rèn luyện bản thân. Các bạn vui chơi thì tôi mày mò học tập.

Kết thúc khoá học tôi được cấp chứng chỉ thợ nguội bậc 1/7. Tôi được phân công về Xí nghiệp đại tu ô tô tháng Mười. Một xí nghiệp mới thành lập do Liên xô viện trợ, cũng ngay lúc đó sát nhập vào Quân đội để phục vụ Quốc Phòng. Họ phân công tôi về phân xưởng cơ khí đóng tại Miêu Nha, cách Hà Nội 15km.

Tuổi thơ của tôi kết thúc sớm từ năm 17 tuổi!

Những điều cuộc sống dạy nhiều hơn bất cứ một bài học nào ở trường lớp. Cũng trong thời gian này tôi bắt đầu đọc sách. Đi đâu cũng thủ một cuốn lúc rỗi là xem. Lúc đầu là cổ tích, sau thì kiếm hiệp, tự lực văn đoàn, toàn là yêu đương mơ mộng. Đọc nhiều đâm chán, tôi tìm hiểu thêm các cuốn tiểu thuyết hay để đọc. Tôi tự chìm đắm vào sách vở, chữ nghĩa. Luôn có mặc cảm thiếu thốn sự chỉ bảo của bố. Thì sách mang đến cho tôi tri thức, cho tôi những bài học quý giá.

Quãng thời gian học nghề tại trường kỹ thuật nghiệp vụ. Ngoài giờ học tại trường về nhà với bao nhiêu là gỗ hòm, bao bì mà dượng mua. Tôi xin dượng để tập đóng những đồ đơn giản. Tự tin hơn thì tôi đóng những bộ bàn ghế, giường, tủ, chạn, gác xép.v.v.v. đồ gỗ trong nhà tôi đóng còn dùng được đến đầu những năm 2000.

Ảnh bên trong căn gác nhà số 3 Trương Hán Siêu

Khoảng thời gian này, nhờ có nó mà về sau, tôi mới có nhiều sáng tạo mới trong công việc. Tôi có mấy câu thơ tuy hơi ngang, nhưng tôi mạn phép dùng thay lời kết cho quãng tuổi 17 còn vụng dại ấy:

"Chắc kiếp trước mắc quá nhiều tội lỗi.
Nên kiếp này phải lắm gian truân.
Tuổi thơ qua, bao dữ dội, nhọc nhằn.
Để mai lớn mới hòng thoát tội.
Dù không bố, không người dẫn lối.
Dù bôn ba xuôi ngược khắp đô thành.
Dù thất học, sống tận cùng dưới đáy.
Vẫn vươn lên để mong lớn thành người."
 
Chỉnh sửa cuối:
Thông tin thớt
Đang tải
Top