- Biển số
- OF-114101
- Ngày cấp bằng
- 24/9/11
- Số km
- 794
- Động cơ
- 409,731 Mã lực
Vợ em tính cách như... đàn ông, thì hỏi các cụ em phải làm sao?
Thế khéo cụ lại nhàn đầu, nhường sân khấu cho vợ nó diễn vậyVợ em tính cách như... đàn ông, thì hỏi các cụ em phải làm sao?
Cấp 3 bọn em có mấy đôi, bọn nó cứ quàng quạc nhau suốt ngày mà chưa thấy đòi bỏ nhau bg cụ ạCó lẽ tại anh, tại ả, tại cả đôi đường...
Nên bản thân em cũng cần thời gian để nhìn lại bản thân mợ ạ.
Còn chuyện góp ý thì em nhiều rồi chứ mợ, em vs gấu bằng tuổi, quen nhau từ cấp 3 mà.
Sau mấy năm covid thì hết năm 2023 phải 50% những người thân của em bảo chỉ cần sk và tinh thần ổn định để sống bình thường thôi mợ ạ. Có đứa đang bình thường tự dưng lăn ra ốm k lý do, thẻ gym mua elite mấy năm tự dưng 1 ngày bc chân ra cửa gió lùa có tí mà chóng mặt về nhà trốn trong nhà luôn 6 thángSau khi dính cú sốc báo động dính ung thư phổi thì em xin khẳng định với các cụ mợ, chả gì trên đời này quan trọng bằng tính mạng đâu.
Buông hết đi. Chú tâm vào bản thân mình thôi. Giữ mình cho khoẻ mạnh, kiểm tra sức khoẻ thường xuyên, tập tành vừa sức, ăn uống hợp lý. Còn thì vợ/chồng/con/thân nhân/bạn bè..., đều là duyên phận hết. Tốt thì may mắn mà không tốt cũng coi như vận hạn. Kệ đi.
Hãy chú tâm vào bản thân mình, chăm lo cho mình thật tốt trước khi quan tâm đến người bên cạnh. Và nhớ kiếm tiền nhé. Không có tiền, khi gặp chuyện bất trắc đúng là đau đớn.
Hãy yêu bản thân nhiều vào, đàn ông hay đàn bà đều như nhau. Đừng nghĩ phải có ai đấy yêu thương mình mới hạnh phúc.
Không hề, hạnh phúc là khi mình khoẻ mạnh, có việc làm, có niềm vui tự nội tâm.
Còn vợ/chồng, nói cho cùng cũng là người dưng thôi. Không nên kỳ vọng quá vào ai đó, kể cả cha mẹ mình chứ đừng nói đến chồng/vợ.
Hạnh phúc tự bàn tay.
Em cũng nghĩ vậy, nó là 1 phần của cuộc sống thôi mợ, nhìn rộng ra tí thì cũng ko đến mức căng thẳng. Em đc nghe câu càng thêm tuổi thì người ta càng thấy ít thứ quan trọng, ví dụ như chuyện chấp nhặt những vụn vặt trong csCấp 3 bọn em có mấy đôi, bọn nó cứ quàng quạc nhau suốt ngày mà chưa thấy đòi bỏ nhau bg cụ ạ. Đi với bọn nó cãi nhau suốt ngày ong hết đầu. Haha. Em nghĩ ai cũng có gđ căng - giãn. Cứ bình tĩnh cụ ạ
![]()

Tôi cũng thuộc tuýp thích sửa chữa hơn là vứt đi."Chúng tôi được sinh ra trong cái thời đại mà nếu như có thứ gì đó hỏng chúng tôi sẽ sửa chữa nó, chứ không phải vứt đi".

Thế cụ gì bẩu "hạnh phúc là đấu tranh" quá chuẩn cụ nhỉ?Sau khi dính cú sốc báo động dính ung thư phổi thì em xin khẳng định với các cụ mợ, chả gì trên đời này quan trọng bằng tính mạng đâu.
Buông hết đi. Chú tâm vào bản thân mình thôi. Giữ mình cho khoẻ mạnh, kiểm tra sức khoẻ thường xuyên, tập tành vừa sức, ăn uống hợp lý. Còn thì vợ/chồng/con/thân nhân/bạn bè..., đều là duyên phận hết. Tốt thì may mắn mà không tốt cũng coi như vận hạn. Kệ đi.
Hãy chú tâm vào bản thân mình, chăm lo cho mình thật tốt trước khi quan tâm đến người bên cạnh. Và nhớ kiếm tiền nhé. Không có tiền, khi gặp chuyện bất trắc đúng là đau đớn.
Hãy yêu bản thân nhiều vào, đàn ông hay đàn bà đều như nhau. Đừng nghĩ phải có ai đấy yêu thương mình mới hạnh phúc.
Không hề, hạnh phúc là khi mình khoẻ mạnh, có việc làm, có niềm vui tự nội tâm.
Còn vợ/chồng, nói cho cùng cũng là người dưng thôi. Không nên kỳ vọng quá vào ai đó, kể cả cha mẹ mình chứ đừng nói đến chồng/vợ.
Hạnh phúc tự bàn tay.

Thì cụ tính như đàn bàVợ em tính cách như... đàn ông, thì hỏi các cụ em phải làm sao?

Gọi là tiên trách kỷ hậu trách nhân cụ nhỉ. Cảm xúc là cái dâng lên bất chợt khó mà kiểm soát được.Các mợ chịu khó thể dục thể thao, quần áo son phấn, update kỹ năng, vỗ mông biết đổi thế thì mới ổn được, chứ toàn bày ra cơm khê canh mặn thì ông nào chả lè lưỡi. Chồng càng phong độ, càng giàu thì vợ càng phải chịu khó làm mới mình, không thì có em khác sẵn sàng đổi vị trí hộ đới. Tình nghĩa vợ chồng chỉ đổi được trách nhiệm chứ không đổi được cảm xúc đâu![]()
Gớm. Các cụ cứ làm như các cụ trẻ mãi tuổi 20 đc í. Chưa qua 40 mà nhiều ông bụng mỡ như chửa đến tháng đẻ. Chân đi như vòng kiềng vì đùi béo quá, ko đi chạng háng thì đùi nó cọ nhau đau rát...Các mợ chịu khó thể dục thể thao, quần áo son phấn, update kỹ năng, vỗ mông biết đổi thế thì mới ổn được, chứ toàn bày ra cơm khê canh mặn thì ông nào chả lè lưỡi. Chồng càng phong độ, càng giàu thì vợ càng phải chịu khó làm mới mình, không thì có em khác sẵn sàng đổi vị trí hộ đới. Tình nghĩa vợ chồng chỉ đổi được trách nhiệm chứ không đổi được cảm xúc đâu![]()
Trong cuộc sống có lúc không bàn đúng sai, chỉ bàn kết quả thôi mợ, ai là người mong muốn thì hãy bắt đầu từ bản thân mình, ai thích nghi tốt với hoàn cảnh thì người ấy sẽ nhận được nhiều hơn. Giống như vợ muốn được chồng quan tâm thì phải thay đổi từ chính mình, hay như các ông sợ vợ bỏ, vợ chê thì bản thân cũng phải tùy cơ mà ứng biến, chuyện vợ bỏ chồng theo người khác cũng thiếu đâu mợ.Gớm. Các cụ cứ làm như các cụ trẻ mãi tuổi 20 đc í. Chưa qua 40 mà nhiều ông bụng mỡ như chửa đến tháng đẻ. Chân đi như vòng kiềng vì đùi béo quá, ko đi chạng háng thì đùi nó cọ nhau đau rát...
Các bà vợ lúc đó mà cũng đòi các ông biết đổi tư thế khi vỗ mông thì ko biết các ông sẽ mếu hay khóc thành tiếng.
Chỉ giỏi chê. Nẫu lắm
Anw, đã là phụ nữ là phải biết làm đẹp và thơm tho. Cái này là chân lý. Ko nên cãi và đừng mất công tìm lí do để cãi![]()
Chắc Mợ làm spa hảLà phụ nữ phải đẹp, chứ ko đẹp thì bắt chồng yêu cái gì của mình ạ.
Tranh thủ thời gian đi tập gim, yoga kết hợp ăn uống lấy lại vóc dáng, chỉnh sửa nhỏ lại khuôn mặt...
Đừng nghỉ làm đẹp cho mình mà làm phải nghỉ làm đẹp cho chồng
, các Cụ có câu nồi nào vung đấy mà, có duyên đến với nhau nên tình nên nghĩa chứ đâu vì đẹp xấu đâu, thằng lăng nhăng thì vợ có là hoa hậu nó cũng lăng nhăng, con lăng loàn nó cũng đi ngủ với thằng khác, đấy là bản tính rồi Mợ. Có đk thì mới làm được như Mợ nói chứ không có thì làm thế nào, làm xong liệu có giữ nổi không
, vợ chồng sống nó còn cái tình cái nghĩa tôn trọng nhau mới bền chặt được. Em ở nhà là cấm tiệt vợ con không có sửa chữa gì cả, không có dao kéo vớ vẩn là kỷ luật ngay 
Cụ làm em nhớ cái thời đó quá, đến đôi dép tổ ong đứt quai cũng lấy dây cột lại dùng tiếp."Chúng tôi được sinh ra trong cái thời đại mà nếu như có thứ gì đó hỏng chúng tôi sẽ sửa chữa nó, chứ không phải vứt đi".
Tình cảm không chữa được đâu, đừng gồng, cảm thấy không thể ở được với nhau thì chia tay, đừng để đến lúc nhìn thấy nhau cứ như nhìn thấy kẻ thù thì hết thuốc.Chào các bác,
Đây là bài đầu tiên em đăng trên topic, mục đích được trải lòng, và cũng xin ý kiến tư vấn từ các bậc tiền bối trong cuộc sống hôn nhân gia đình.
VC em bằng tuổi, lấy nhau đã được 11 năm, có 2 bé. Thâm niên chơi thân, đến tuổi phải nghiêm túc lấy vợ chồng thì chọn nhau, vì quan điểm sống tương đồng, tính cách như " bản sao" của nhau (Là giống nhau, chứ không phải hòa hợp) Nhưng có lẽ không phải kiểu yêu đương thông thường, si mê hay say mê nhau mà đến, nên dễ nhạt? Vẫn đùa vui nhau chúng ta là tình đồng chí.
10 năm lấy nhau, cũng là 10 năm đồng cam cộng khổ, đi lên từ 2 bàn tay trắng đến giờ cũng gọi là có tí cơm ăn, áo mặc không phải hụt trước hụt sau. Trước đây, ngoài những lúc vui vẻ, thì cũng rất nhiều lần lục đục cãi vã như bao cặp vợ chồng khác. Nguyên nhân thì cả 2 phân tích rằng vì bằng tuổi, nên ko có sự tôn trọng nhất định với nhau, những bất mãn với nhau theo thời gian vẫn còn nguyên ở chỗ cũ, không ai cố gắng thay đổi hoặc sửa chữa để làm cho đối phương cảm thấy rằng mình được trân trọng.
Em là style kiểu tình cảm lãng mạn, chồng thì không thế. Từ ngày yêu nhau, chưa 1 lần dỗ dành, cứ tự khóc, tự nín, làm đau và tự dỗ dành. Chồng em thì là người sống trọng gia đình, có trách nhiệm, cũng tình cảm chỉ là không thể hiện bằng lời nói bao giờ. Hoặc anh ấy không yêu em đủ để muốn dỗ dành em.
Bọn em có 1 bé được 8 tuổi, thì covid đến. 2vc làm công việc tự do liên quan đến TQ nhiều, nên đùng cái bị đóng băng công việc. Suy đi nghĩ lại, em thấy mình nên sinh 1 em bé nữa để gia đình thêm người, vợ chồng con cái thêm gắn bó. Đó cũng là việc em hứa sẽ làm từ lâu, nhưng vì hoàn cảnh, nên toàn thất hứa với chồng.
Điểm yếu lớn nhất của em, từ trước khi lấy chồng đó là XẤU GÁI (BÉO) sau khi lấy chồng sinh con, ở với một ông chồng thích ăn ngon, nên đâm ra lại càng ỉ i, bỏ bê việc làm đẹp của người phụ nữ. Đấy là lỗi lớn nhất, và cũng là việc khiến cho chồng không có cảm xúc với mình.
Chồng em là một người có đạo đức, nên dù bất mãn với hình thể của em, anh ấy cũng không có quan hệ ngoài luồng, chỉ tập trung gia đình. Ngoài điểm yếu duy nhất là lời nói khó nghe, tích cách nóng nẩy, dễ làm tổn thương sâu sắc (chứ tâm cực kỳ tốt) thì chẳng có gì để chê trách.
Sinh bé thứ 2 xong, anh ấy làm nghĩa vụ một người bố vượt ngoài mong đợi của em. Chăm con, yêu con, quấn quýt... hơn hẳn thằng đầu bỏ bê cho em chăm. Nhưng cũng từ đấy quan hệ vợ chồng lại càng xuống cấp. Không biết tự bao giờ, người này làm đau người kia, vô tình hay cố ý. Nhưng để đến một thời điểm này cảm giác không còn muốn chia sẻ trong lòng mình nghĩ gì, người kia đang cảm thấy gì nữa. Đỉnh điểm lần đầu tiên sau 10 năm kết hôn, em đã bị ăn 1 cái tát cảnh cáoEm đoán khi người ta không còn tình cảm nữa, hoặc tình cảm đi xuống mức 0 thì việc thượng cẳng chân, hạ cẳng tay cũng là việc dễ dàng xảy đến.
Từ đấy dù không nói ra, nhưng trong lòng có một hố sâu cực kỳ lớn, nhưng vì con em vẫn muốn chia sẻ thẳng thắn và cùng nhìn nhận mọi chuyện với chồng, như trước kia. Vì ngoài làm vợ chồng, bọn em còn là bạn tâm giao, chia sẻ tất cả các suy nghĩ với nhau, chuyện gì cũng có thể nói.
Sau một buổi hẹn chồng ra ngoài trò chuyện, cái em nhận được là "Anh không còn yêu em nữa" Nhưng khi em đề nghị chia tay, để anh có thể thoải mái với cuộc sống, và em cũng không muốn níu kéo hay rằng buộc gì với chồng khi không còn tình cảm với nhau nữa, thì chồng em không đồng ý. Anh ấy muốn giữ gia đình cho con. Anh ấy nói 2vc có thể làm bạn, em cứ có cuộc sống của em nếu muốn. Miễn là con cái có đủ bố và mẹ, anh ấy sẽ làm đầy đủ nghĩa vụ một người chồng.
Với em đây là một đả kích rất lớn, như kiểu đã bị đâm một phát xuyên tim, đau không thốt lên lời được. Nhưng khó trách lỗi là do mình, không cứu vãn, không thay đổi, giờ thì muộn, nhưng em cũng không biết tháng ngày sau này, đối diện với nhau thế nào, sống thế nào thì được. Rất mong được chia sẻ với mọi người.
Thỉnh thoảng em hay nhớ đến mấy câu kiểu như này để làm phương châm sống, răn mình sống đơn giản và có nguyên tắcCụ làm em nhớ cái thời đó quá, đến đôi dép tổ ong đứt quai cũng lấy dây cột lại dùng tiếp.


Trẻ con trc lọ mọ nên mấy trò vụn vặt này cái gì cũng biết.Em là Cụ ạ, nhưng em nói thật nhiều bà lấy chồng xong luộm thuộm từ cách ăn mặc đến việc chăm sóc sắc đẹp dáng dấp. Mặc dù nhà có điều kiện.Chắc Mợ làm spa hả, các Cụ có câu nồi nào vung đấy mà, có duyên đến với nhau nên tình nên nghĩa chứ đâu vì đẹp xấu đâu, thằng lăng nhăng thì vợ có là hoa hậu nó cũng lăng nhăng, con lăng loàn nó cũng đi ngủ với thằng khác, đấy là bản tính rồi Mợ. Có đk thì mới làm được như Mợ nói chứ không có thì làm thế nào, làm xong liệu có giữ nổi không
, vợ chồng sống nó còn cái tình cái nghĩa tôn trọng nhau mới bền chặt được. Em ở nhà là cấm tiệt vợ con không có sửa chữa gì cả, không có dao kéo vớ vẩn là kỷ luật ngay
![]()
Phụ nữ có cái tật là kể lể những chuyện kiểu này thường cố tình không kể/hoặc ko nhìn thấy lý do chính mà chồng không yêu hoặc chán đâu mà liệt kê những lý do để biện minh cho hình ảnh của mình là người mình là vô tội, là người bị hại, người yếu thế để nhận được đồng cảm của cộng đồng thôi như trường hợp mợ chủ tự nhận là béo đấy. Thực tế thường là đức tính khác mà chồng nó méo chịu nổi nó chán nên mới thế. Hình thức chỉ một phần thôi, chủ yếu tính cách thái độ mới khiến chồng chán. (Tất nhiên ngoài những lý do kiểu ngoại tình.... cái này thuộc lằn ranh đỏ rồi).Chuẩn cụ. Chuyện bao giờ phải nghe 2 tai mới phán được. Nghe 1 chiều thì chủ quan bao giờ chả đúng chả hay. Mợ chủ có thằng chồng tốt éo biết giữ thì chịu chứ khóc lóc làm gì. Kiểm điểm lại bản thân, chia sẻ với chồng tự hiểu chồng hết yêu vì cái gì.