Em cũng nhận thấy, trong thời loạn lạc ấy, đức tính của Lưu Hoàng Thúc thực sự rất hiếm gặp. Ở bất kỳ thành trì nào đi qua, đều ưu tiên trấn an và vỗ về dân chúng, gần như không có hành động bạo ngược hay tàn sát. Khi đạt được phú quý, chia sẻ với huynh đệ, cũng không thấy việc thanh trừng công thần như nhiều hoàng đế khác.
Xét trong lịch sử Trung Hoa, một người vừa giữ được nhân nghĩa trong thời chiến, vừa không sa vào con đường tàn bạo khi nắm quyền, quả thực không nhiều. Chính nền tảng nhân nghĩa đó cũng tạo sức hút đối với Gia Cát Vũ Hầu; từ Gia Cát Lượng đến con và cháu đều một lòng trung liệt, cúc cung tận tụy, hy sinh cùng với Thục Hán.
Nếu nói về công ty thì chính Lưu Bị mới là người chủ mà gần như ai cũng muốn có, loại này ko còn nữa.Lưu Bị tài năng, Tào Tháo tài năng, xét về góc độ khởi nghiệp startup, anh Bị hơn hẳn a Tháo, dù gì a Tháo cũng con cháu ba đời danh gia vọng tộc. Bị chỉ là anh dệt chiếu, đóng dép chỗ chợ quê.
Người Hoa có câu "Muốn làm việc lớn, Mặt cần dày như Lưu Bị, Tâm cần đen như Tào Tháo".
Có hẳn trường phái tâm lý lãnh đạo, hành xử của giới tinh hoa chính trị có tên là Hắc học, Hậu hắc học, sang VN dịch thành "Mặt dày, tâm đen"...
Lưu Bị trách nhưng ko phạt quá nặng nếu bạn làm sai: Trương Phi mất từ châu, Quan Vũ từng phục vụ Tháo , chả sao cả , vẫn trọng dụng như thường.Càng ko áp dụng liên đới gia đình, ai làm thì người đấy chịu (Mi Phương có phản thì Bị cũng chả làm gì gia đình hắn, hay Mi Trúc) . Số người Luu Bị ra lệnh giết chắc đếm trên đầu ngón tay.
Đã thế tập đoàn Lưu Bị lại ko dùng người gia đình , ai có tài thì dùng: Phi, Vũ, Lượng đều là vì nể Bị mà tới. Con Vũ hay PHi đều ko làm lớn,còn GCL thì viết thư cho anh mình có chê thằng con mình khôn sớm sợ ko thành trò trống gì. Nhìn sang Ngụy Ngô thì toàn là loại cùng họ hàng, hôn nhân chinh trị để làm cao. Môi trường hiện đại chắc sợ nhất cty gia đình
Bị cũng ko có trò qua cầu rút ván với đàn em, xong việc là xử như Tháo đối xử Tuân Úc, hay Tôn Quyền với Lục Tốn. Môi trường hiện đại chắc ko lạ với layoff, thậm chí là chỉ dẫn cho thằng thay thế mình.
Tương tự như thời hiện đại thì kiếm thằng chủ công tư phân minh, ai làm sai thì phạt người đó thôi ko liên lụy, khi gặp chuyện thì bao vệ đàn em, có ăn thì chia sẽ cho đàn em, nhất là có tài là dùng bất kể xuất thân (Ngụy Diên xuất thân là lính quèn , leo dần lên tướng) . Đàn em hết giá trị thì vẫn giữ đấy ,ko bạc đãi, lấy phần của mình chia cho. Dễ gì kiếm dc thằng chủ như thế đâu ?
Ngược lại thì mới có dc 2 thằng nhân viên như Quan Vũ với GCL.
- Quan Vũ dc công ty lớn mời gọi, chức tước cao , lương thưởng khỏi bàn, chủ cty lớn trọng vọng, đang ở độ tuổi 3x chìn muồi của chuyên môn, lại chọn đi theo một thằng ko có mãnh đất cắm dùi, lương thưởng bằng 0 ,đi theo Bị 20 năm rồi mà vẫn trắng tay và bấp bênh,sống nay chết mai. Có mấy ai đủ dũng khí chọn như Quan Vũ.
- GCL lúc nhận ủy thác thì cty của Bị gần như khánh kiệt . Có câu tiền và nhân lực la vốn của doanh nghiệp thì lúc này cty Bị đúng kiểu còn mỗi cái thương hiệu , sổ sách kế toán âm nặng, nhân viên lâu năm thì chết hết. GCL làm ngày làm đêm, lương thì lãnh tượng trưng ngang với nhân viên quèn, khôi phục lại cho cty con Bị (chứ ko phải cho cá nhân Lượng). Và rồi đột quỵ vì lao lực và chết khi đang làm việc.
=> cả hai bôn ba cả đời với Bị ko vì danh cũng chả vì lợi.
Mối quan hệ chủ tớ như thế xưa nay hiếm ,dù là cổ đại hay môi trường công ty hiện đại.
Về chính sử về sự thu hút của lưu Bị thì Ngụy thư (sử nướcNgụy) có ghi là : Lưu Bình (hào trưởng) cấu kết với thích khách để giết Bị, Bị chẳng hay biết lại đãi thích khách rất hậu, thích khách vì thế kể rõ mọi sự với Bị rồi bỏ đi.
Để có dc cái sự thu hút như thế ko phải làm hạng người thường
Chỉnh sửa cuối:

.
lịch sử Tam quốc vốn đã kịch tính lại thêm cụ La Quán Trung thêm mắm thêm muối "7 phần thực 3 phần hư", phim cũng hấp dẫn.