- Biển số
- OF-146822
- Ngày cấp bằng
- 23/6/12
- Số km
- 29,906
- Động cơ
- 1,149,824 Mã lực
- Nơi ở
- Bắc Triều Tiên, Hà Nội
Em copy bài này của một cụ pốt trên Fb, thấy hay nên đưa về đây cho các cụ thẩm:
Trong giới biểu diễn chuyên nghiệp trên thế giới, triết lý “The show must go on” - "Buổi diễn phải được tiếp tục" không chỉ là một câu khẩu hiệu suông để khích lệ tinh thần; nó là một kim chỉ nam cốt lõi và là một chuẩn mực vận hành khắt khe.
Khi soi chiếu vụ việc của ông Vũ Quang Trung vào thông lệ quốc tế, chúng ta thấy một sự tương phản hoàn toàn trên ba phương diện chính:
1. Trách nhiệm ủy thác (Trách nhiệm với lợi ích chung)
Trong các hợp đồng biểu diễn tại những sân khấu danh tiếng như Broadway (Mỹ) hay West End (Anh), người giữ vai trò Giám đốc âm nhạc hoặc Nghệ sĩ chính có một trách nhiệm gọi là nghĩa vụ ủy thác đối với đêm diễn.
Thông lệ: Dù tranh chấp tài chính có xảy ra, nghệ sĩ được kỳ vọng phải hoàn thành buổi diễn để giảm thiểu thiệt hại cho bên thứ ba là khán giả và các đối tác liên quan.
Cách giải quyết: Nếu Ban tổ chức (BTC) nợ tiền, nghệ sĩ thường sẽ diễn dưới sự xác nhận của luật sư rằng: "Tôi diễn để phục vụ khán giả, nhưng không từ bỏ quyền kiện tụng". Họ chọn cách hoàn thành đêm diễn trước, sau đó mới phong tỏa tài khoản của BTC hoặc kiện ra tòa vào sáng hôm sau.
Tại Việt Nam: Ông Trung đã làm ngược lại, dùng sự chờ đợi của khán giả làm "con tin" để gây sức ép tài chính ngay tức thì. Đây là hành động bị coi là thiếu đạo đức nghề nghiệp ở cấp độ quốc tế.
2. Sự khác biệt giữa "Bất khả kháng" và "Chủ quan"
Quốc tế phân định rất rõ giữa việc "không thể diễn" và "không muốn diễn":
Quyền lợi nghệ sĩ: Có những điều khoản bảo vệ nghệ sĩ, tức là nếu show bị hủy vì lỗi của BTC, nghệ sĩ vẫn được nhận thù lao.
Trách nhiệm ngược lại: Nghệ sĩ không có quyền tự ý hủy show chỉ vì tranh chấp thù lao chưa ngã ngũ ngay tại hiện trường. Nếu họ làm vậy, họ sẽ đối mặt với các khoản bồi thường thiệt hại ấn định, bao gồm: tiền trả lại vé cho khán giả, chi phí thuê mặt bằng, quảng cáo và tổn thất thương hiệu của nhà sản xuất. Khoản phạt này thường lớn gấp nhiều lần thù lao của họ.
3. Vai trò của Bảo hiểm biểu diễn
Ở các thị trường phát triển, hầu hết các chương trình đều có bảo hiểm. Nếu nghệ sĩ ốm, gặp tai nạn (tình huống bất khả kháng), bảo hiểm sẽ đứng ra đền bù cho khán giả.
Tuy nhiên, không có hãng bảo hiểm nào đền bù cho một vụ hủy show do lỗi chủ quan của Giám đốc âm nhạc vì đòi thêm tiền. Trong trường hợp này, cá nhân gây ra việc hủy show sẽ bị ngành công nghiệp biểu diễn "tẩy chay" ngầm vì mức độ rủi ro quá cao. Không đơn vị nào dám hợp tác với một người có tiền lệ sẵn sàng "dập cầu dao" ngay giờ diễn.
Kết luận: Nghệ thuật là một chuỗi trách nhiệm liên đới.
Việc ông Vũ Quang Trung nhân danh "đúng hợp đồng" để dừng show cho thấy một lỗ hổng lớn trong tư duy: Coi nghệ thuật là một giao dịch hàng hóa đơn lẻ kiểu "tiền trao cháo múc", thay vì một chuỗi giá trị nhân văn.
Tính liên đới: Một chương trình là công sức của âm thanh, ánh sáng, hậu cần và kỳ vọng của công chúng. Khi một mắt xích (Giám đốc âm nhạc) tự ý ngắt kết nối, toàn bộ hệ thống sụp đổ.
Văn hóa xin lỗi: Ở quốc tế, khi có sự cố, người đứng đầu sẽ là người cuối cùng rời sân khấu sau khi đã cúi đầu xin lỗi và thông báo lộ trình bồi thường. Việc im lặng hoặc dùng lý lẽ "đúng hợp đồng" là cách nhanh nhất để tự khai tử danh tiếng của chính mình.
Ông Vũ Quang Trung có thể "thắng" về mặt con số trong túi mình vào đêm đó, nhưng đã phá sản về uy tín. Bởi vì trong nghệ thuật, khi niềm tin của khán giả đã chết, mọi lý lẽ về hợp đồng đều trở nên vô nghĩa.
Trong giới biểu diễn chuyên nghiệp trên thế giới, triết lý “The show must go on” - "Buổi diễn phải được tiếp tục" không chỉ là một câu khẩu hiệu suông để khích lệ tinh thần; nó là một kim chỉ nam cốt lõi và là một chuẩn mực vận hành khắt khe.
Khi soi chiếu vụ việc của ông Vũ Quang Trung vào thông lệ quốc tế, chúng ta thấy một sự tương phản hoàn toàn trên ba phương diện chính:
1. Trách nhiệm ủy thác (Trách nhiệm với lợi ích chung)
Trong các hợp đồng biểu diễn tại những sân khấu danh tiếng như Broadway (Mỹ) hay West End (Anh), người giữ vai trò Giám đốc âm nhạc hoặc Nghệ sĩ chính có một trách nhiệm gọi là nghĩa vụ ủy thác đối với đêm diễn.
Thông lệ: Dù tranh chấp tài chính có xảy ra, nghệ sĩ được kỳ vọng phải hoàn thành buổi diễn để giảm thiểu thiệt hại cho bên thứ ba là khán giả và các đối tác liên quan.
Cách giải quyết: Nếu Ban tổ chức (BTC) nợ tiền, nghệ sĩ thường sẽ diễn dưới sự xác nhận của luật sư rằng: "Tôi diễn để phục vụ khán giả, nhưng không từ bỏ quyền kiện tụng". Họ chọn cách hoàn thành đêm diễn trước, sau đó mới phong tỏa tài khoản của BTC hoặc kiện ra tòa vào sáng hôm sau.
Tại Việt Nam: Ông Trung đã làm ngược lại, dùng sự chờ đợi của khán giả làm "con tin" để gây sức ép tài chính ngay tức thì. Đây là hành động bị coi là thiếu đạo đức nghề nghiệp ở cấp độ quốc tế.
2. Sự khác biệt giữa "Bất khả kháng" và "Chủ quan"
Quốc tế phân định rất rõ giữa việc "không thể diễn" và "không muốn diễn":
Quyền lợi nghệ sĩ: Có những điều khoản bảo vệ nghệ sĩ, tức là nếu show bị hủy vì lỗi của BTC, nghệ sĩ vẫn được nhận thù lao.
Trách nhiệm ngược lại: Nghệ sĩ không có quyền tự ý hủy show chỉ vì tranh chấp thù lao chưa ngã ngũ ngay tại hiện trường. Nếu họ làm vậy, họ sẽ đối mặt với các khoản bồi thường thiệt hại ấn định, bao gồm: tiền trả lại vé cho khán giả, chi phí thuê mặt bằng, quảng cáo và tổn thất thương hiệu của nhà sản xuất. Khoản phạt này thường lớn gấp nhiều lần thù lao của họ.
3. Vai trò của Bảo hiểm biểu diễn
Ở các thị trường phát triển, hầu hết các chương trình đều có bảo hiểm. Nếu nghệ sĩ ốm, gặp tai nạn (tình huống bất khả kháng), bảo hiểm sẽ đứng ra đền bù cho khán giả.
Tuy nhiên, không có hãng bảo hiểm nào đền bù cho một vụ hủy show do lỗi chủ quan của Giám đốc âm nhạc vì đòi thêm tiền. Trong trường hợp này, cá nhân gây ra việc hủy show sẽ bị ngành công nghiệp biểu diễn "tẩy chay" ngầm vì mức độ rủi ro quá cao. Không đơn vị nào dám hợp tác với một người có tiền lệ sẵn sàng "dập cầu dao" ngay giờ diễn.
Kết luận: Nghệ thuật là một chuỗi trách nhiệm liên đới.
Việc ông Vũ Quang Trung nhân danh "đúng hợp đồng" để dừng show cho thấy một lỗ hổng lớn trong tư duy: Coi nghệ thuật là một giao dịch hàng hóa đơn lẻ kiểu "tiền trao cháo múc", thay vì một chuỗi giá trị nhân văn.
Tính liên đới: Một chương trình là công sức của âm thanh, ánh sáng, hậu cần và kỳ vọng của công chúng. Khi một mắt xích (Giám đốc âm nhạc) tự ý ngắt kết nối, toàn bộ hệ thống sụp đổ.
Văn hóa xin lỗi: Ở quốc tế, khi có sự cố, người đứng đầu sẽ là người cuối cùng rời sân khấu sau khi đã cúi đầu xin lỗi và thông báo lộ trình bồi thường. Việc im lặng hoặc dùng lý lẽ "đúng hợp đồng" là cách nhanh nhất để tự khai tử danh tiếng của chính mình.
Ông Vũ Quang Trung có thể "thắng" về mặt con số trong túi mình vào đêm đó, nhưng đã phá sản về uy tín. Bởi vì trong nghệ thuật, khi niềm tin của khán giả đã chết, mọi lý lẽ về hợp đồng đều trở nên vô nghĩa.
Tầm đấy bị kẹt mà khán giả đến đông đủ rồi thì mở mịa nó Youtube Karaoke ra cho cs hát thì chả lo gì tác quyền...có YT nó lo.hết
