Bắc Quách Gia Hưng này phân tích quá chuẩn:

Về trách nhiệm pháp lý: Nghệ sĩ không phải là bên đứng ngoài
Về mặt pháp lý, quan hệ giữa Ban tổ chức và nghệ sĩ / nhạc sĩ / Giám đốc âm nhạc là quan hệ hợp đồng dân sự.
• Hợp đồng đã được ký kết
• Một phần nghĩa vụ tài chính (50% cát-xê) đã được thực hiện
• Đêm diễn đã đến thời điểm khai màn, khán giả đã vào chỗ
Trong bối cảnh đó, việc đơn phương từ chối thực hiện nghĩa vụ biểu diễn vào phút chót không còn là vấn đề “chưa thanh toán đủ” đơn thuần, mà đã tiệm cận hành vi vi phạm nghĩa vụ hợp đồng, gây thiệt hại thực tế cho bên thứ ba là khán giả.
Nếu quyền lợi bị xâm phạm, con đường pháp lý là khởi kiện hoặc yêu cầu cơ quan chức năng can thiệp, chứ không phải tự ý dừng biểu diễn khi chương trình đã bắt đầu.
Luật pháp tồn tại để giải quyết tranh chấp.
Việc bỏ diễn không phải là một biện pháp pháp lý hợp lệ.
⸻

Về trách nhiệm nghề nghiệp: Nghệ sĩ không chỉ làm việc với bầu show
Nghệ sĩ không chỉ ký hợp đồng với Ban tổ chức, mà còn gián tiếp cam kết với công chúng.
Khán giả mua vé:
• Không phải vì tên công ty tổ chức
• Không phải vì địa điểm
• Mà vì danh tiếng và sự hiện diện của nghệ sĩ
Do đó, khi nghệ sĩ không xuất hiện, đối tượng chịu thiệt hại trực tiếp không phải Ban tổ chức, mà là khán giả – những người không có nghĩa vụ gánh rủi ro tài chính của các bên trong hợp đồng.
Trong chuẩn mực nghề nghiệp quốc tế, việc hủy biểu diễn sát giờ diễn chỉ được chấp nhận khi có:
• Sự kiện bất khả kháng
• Vấn đề sức khỏe nghiêm trọng
• Lệnh cấm từ cơ quan có thẩm quyền
Tranh chấp tiền bạc không thuộc nhóm này.
⸻

Về trách nhiệm đạo đức: Khán giả không phải là “con tin hợp đồng”
Ở tầng sâu hơn, đây là vấn đề đạo đức nghề nghiệp.
Hơn 3.000 khán giả, nhiều người lớn tuổi:
• Đã bỏ tiền thật
• Đã sắp xếp thời gian
• Đã đến địa điểm trong điều kiện thời tiết lạnh
Họ không có nghĩa vụ hiểu, chia sẻ hay gánh hậu quả của tranh chấp giữa nghệ sĩ và Ban tổ chức.
Việc sử dụng sự có mặt của khán giả như một “đòn bẩy” để gây áp lực tài chính là điều không thể chấp nhận về mặt đạo đức, bất kể lập luận bảo vệ quyền lợi cá nhân có hợp lý đến đâu.
Nếu đã chọn đứng trên sân khấu – một không gian công cộng – thì nghệ sĩ không thể chỉ hành xử như một bên kinh doanh thuần túy, rồi lại đòi hỏi xã hội nhìn mình bằng chuẩn mực đạo đức cao hơn.
⸻

Không thể vừa từ chối biểu diễn, vừa nhận mình là nạn nhân
Một điều cần nói thẳng:

Không thể không ra sân khấu nhưng lại nhận mình là người chịu thiệt duy nhất.

Không thể để khán giả gánh hậu quả, rồi sau đó lên tiếng bày tỏ “xót xa cho công chúng”.
Sự xót xa, nếu có, phải thể hiện bằng hành động, không phải bằng phát ngôn.
⸻

Kết luận
• Ban tổ chức có sai → pháp luật xử lý
• Nghệ sĩ bị ảnh hưởng quyền lợi → pháp luật bảo vệ
Nhưng hủy diễn khi khán giả đã đến nơi là:
• Sai về pháp lý
• Yếu về nghề nghiệp
• Không thể biện minh về đạo đức
Khán giả, đặc biệt là khán giả lớn tuổi, không phải bên chịu trách nhiệm cho bất kỳ sai lầm nào của các bên trong hợp đồng.
Và đã đứng trước công chúng, không ai có quyền nói mình “vô can”.
Nhà báo Hoàng Nguyên Vũ mắng những nghệ sĩ bỏ show "về đây 4 cánh chim trời": 'Là trùm nhạc của show, nếu nhận 50, thậm chí là 80% mà không diễn (vì ban...
www.facebook.com