[Funland] Lượm lặt tin tức quân sự đó đây, có gì đăng nấy

Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Với số lượng hạn chế các cuộc thử nghiệm RS-26 trước đây, có thể hợp lý khi cho rằng cuộc tiến công vào Ukraine bằng tên lửa Oreshnik mang yếu tố "thử nghiệm dưới vỏ bọc chiến đấu". Nga đã sử dụng rộng rãi mô hình này ở Syria và Ukraine, về cơ bản là chuyển hoạt động thử nghiệm sang chiến trường thực tế và biến kinh phí thử nghiệm thành chi phí chiến tranh—lợi ích kép từ cùng một khoản đầu tư. Chừng nào chưa có dữ liệu chi tiết được công bố, thì đây không phải là vấn đề lớn. Còn về tuyên bố của Tổng thống Putin rằng tên lửa Oreshnik là một loại vũ khí siêu vượt âm mới, đó chỉ là một khả năng. Nga khá quen thuộc với quỹ đạo đường đạn lượn hình nón kép hiện tại, ít nhất cũng không thua kém gì loại tên lửa "Kỵ sĩ đen" của Mỹ. Còn về khả năng răn đe hạt nhân, cơ bản tên lửa RS-26 cũng có. Truyền thông Mỹ từng tuyên bố, "Đừng sợ 'lằn ranh đỏ' của Nga, hãy xem chúng tôi đã vượt qua chúng bao nhiêu lần, Putin đã phản ứng chưa?". Đáp lại tuyên bố đó, sự xuất hiện của RS-26 chính là sự phản ứng của Tổng thống Putin, có tin đồn rằng Nga có thể sẽ nối lại các vụ thử hạt nhân trong khí quyển tại Novaya Zemlya. Nếu điều đó xảy ra, thế giới có thể sẽ trở nên hỗn loạn hơn nữa.

Thực trạng phát triển tên lửa đường đạn tầm trung của một số quốc gia

Mỹ: Giữa mong muốn và thực tiễn vẫn còn một quãng đường dài

Hiện tại, Mỹ chủ yếu sở hữu tên lửa hành trình cận âm, có thời gian bay rất dài và khả năng đột phá phòng thủ kém hơn đáng kể so với tên lửa đường đạn. Nếu Mỹ tham gia vào cuộc xung đột giữa Trung Quốc và Đài Loan, một khi Quân đội Trung Quốc (PLA) phá hủy các căn cứ trên quần đảo và tàu sân bay của Mỹ bằng tên lửa đường đạn, tổ chức chiến tranh của Mỹ sẽ trở nên vô cùng phức tạp. Họ sẽ buộc phải dựa hoàn toàn vào khả năng tiến công tầm xa từ máy bay ném bom hoạt động từ đất liền hoặc quần đảo thứ ba, với hệ thống cảnh báo sớm phát triển mạnh và tính năng tốt như hiện nay của PLA, việc các máy bay của Mỹ bị đánh chặn sẽ dẫn đến tổn thất đáng kể.

Trên thực tế, ngay từ thời chính quyền Trump 1.0, quân đội Mỹ đã xác định được điểm yếu lớn nhất trong cuộc cạnh tranh quân sự giữa Trung Quốc và Mỹ, do đó họ đã dứt khoát rút khỏi Hiệp ước Lực lượng Hạt nhân Tầm trung (Hiệp ước INF). Tuy nhiên, những người quan tâm đến lĩnh vực tên lửa đường đạn tầm trung có thể nhận thấy rằng, quân đội Mỹ sau đó đã thất bại trong việc phát triển một tên lửa đường đạn tầm trung phóng từ mặt đất phù hợp cho việc triển khai hàng loạt, khiến cho mọi lời bàn tán về việc tìm kiếm các căn cứ triển khai ngay sát biên giới Trung Quốc trở nên vô nghĩa. Nỗ lực duy nhất của quân đội Mỹ là phát triển phiên bản phóng từ mặt đất của tên lửa hành trình Tomahawk, nhưng sau đó đã bị bỏ rơi vì việc triển khai Tomahawk trên đất liền, với tầm bắn chỉ khoảng 500 km và khả năng đột phá phòng thủ yếu, sẽ không mấy hiệu quả.

1777079024743.png

Tên lửa siêu vượt âm phóng từ mặt đất "Dark Hawk" đắt đỏ của Mỹ

Câu hỏi đặt ra bây giờ là, tại sao quân đội Mỹ không thể phát triển tên lửa đường đạn tầm trung phóng từ mặt đất? Họ không còn bản thiết kế cũ của tên lửa Pershing hay sao? Câu trả lời là Mỹ đã đánh mất khả năng này và không thể lấy lại được nữa. Việc xây dựng lại dây chuyền sản xuất loại tên lửa này nghe có vẻ đơn giản, nhưng Quốc hội Mỹ và Lầu Năm Góc đã bàn luận về điều này suốt 6 năm mà hầu như không có tiến triển gì. Lý do cơ bản là nhà máy sản xuất tên lửa Pershing đã đóng cửa hàng chục năm nay. Ngay cả khi có bản thiết kế, cũng không có kỹ thuật viên, công nhân, và cơ sở hạ tầng sản xuất. Tóm lại, Mỹ chỉ có thể sản xuất tên lửa đường đạn tầm trung bằng cách thiết kế lại, phát triển và thử nghiệm lại chúng. Vấn đề là, các kỹ sư từng phát triển tên lửa đường đạn tầm trung cũng đã không còn nữa, vì vậy lý do sâu xa nhất là thiếu hụt nguồn nhân tài.

Ngay cả khi người Mỹ hoàn thành thiết kế sau nhiều năm nỗ lực và quá trình thử nghiệm diễn ra suôn sẻ, việc sản xuất hàng loạt tên lửa đường đạn tầm trung vẫn sẽ là một nhiệm vụ rất khó khăn. Điều này là do việc sản xuất tên lửa đường đạn phụ thuộc rất nhiều vào bộ trợ đẩy động cơ nhiên liệu rắn, đòi hỏi một số lượng lớn kỹ thuật viên tay nghề cao để chế tác thủ công các thanh nhiên liệu rắn – về cơ bản đây là một quy trình thủ công. Những người có khả năng như thế hiện nay rất hiếm ở Mỹ. Ví dụ, Đài truyền hình Trung Quốc đã đưa tin về những kỹ sư đúc của Trung Quốc đã dành cả đời để chuyên đúc chỉ một loại thanh nhiên liệu rắn cố định. Hơn nữa, con quay hồi chuyển quán tính được sử dụng trong tên lửa đường đạn cũng đòi hỏi cần có những người thợ thủ công lành nghề. Mỹ hiện nay thậm chí còn gặp khó khăn trong việc tăng dây chuyền sản xuất đạn pháo 155mm để hỗ trợ cho quân đội Ukraine, chứ chưa nói đến việc xây dựng dây chuyền sản xuất tên lửa đường đạn tầm trung, vốn phức tạp hơn nhiều lần.

Có thể thấy rằng, Mỹ đã chịu một thất bại trong lĩnh vực chế tạo và phát triển tên lửa đường đạn tầm trung phóng từ mặt đất và hiện đang đặt hy vọng vào dự án tên lửa siêu vượt âm phóng từ mặt đất "Dark Hawk". Các nguồn tin phân tích cho biết, một quả tên lửa thử nghiệm duy nhất có giá 60 triệu đô la Mỹ, chi phí bỏ ra đó giống với việc phóng một chiếc máy bay chiến đấu hơn là phóng một quả tên lửa.

Nhìn chung, Mỹ rất muốn bắt kịp ưu thế của Quân đội Nga và Trung Quốc về tên lửa đường đạn tầm trung phóng từ mặt đất, nhưng điều đó dường như là bài toán chưa có lời giải. Hay nói đúng hơn, cái giá phải trả sẽ vô cùng cao, những tên lửa này đơn giản là quá đắt đỏ đối với người Mỹ.

.........
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Trung Quốc: Đạt được các thành công đáng kể trong phát triển tên lửa đường đạn tầm trung

Trong các cuộc diễn tập do Mỹ tiến hành mô phỏng hành động can thiệp quân sự vào eo biển Đài Loan, lợi thế lớn nhất của PLA nằm ở các tên lửa đường đạn chống hạm tầm trung phóng từ mặt đất, tên lửa đường đạn tầm trung và tên lửa siêu vượt âm. Những vũ khí này, thường được gọi đùa là "Guam Express", "Hawaii Express" và "kẻ diệt tàu sân bay", đều là tên lửa tầm trung phóng từ mặt đất, những loại vũ khí này ban đầu bị hạn chế bởi Hiệp ước Lực lượng Hạt nhân Tầm trung được ký kết giữa Mỹ và Nga.

1777079366048.png

Dongfeng-DF (Đông Phong) - dòng tên lửa đạn đạo tầm trung của Trung Quốc

Các chuyên gia quân sự của Trung Quốc đã nhiều lần khẳng định rằng, việc quân đội Mỹ không thể đánh bại PLA ngay trước cửa nhà Trung Quốc phần lớn là do Trung Quốc sở hữu tên lửa đường đạn tầm trung phóng từ mặt đất, trong khi Mỹ thì không có. Tên lửa đường đạn có đặc điểm là tốc độ cao, trọng lượng đầu đạn lớn và có khả năng thay đổi quỹ đạo nhất định, hầu như rất khó đánh chặn được. Trong đó họ tên lửa đường đạn tầm trung rất nổi tiếng của Trung Quốc đó chính là Dongfeng-DF (Đông Phong), gồm DF-16, DF-17, DF-21 và DF-26.

Tổ hợp DF-16 lần đầu xuất hiện trước công chúng trong cuộc duyệt binh ở Bắc Kinh hồi năm 2015. Trung Quốc bắt đầu phát triển loại vũ khí này từ giữa thập niên 2000 dựa trên nền tảng tên lửa đường đạn DF-11 và DF-15. DF-16 được đặt trên khung gầm xe chở đạn kiêm bệ phóng (TEL) bánh lốp. Nhờ sử dụng TEL, kíp vận hành có thể phóng tên lửa và nhanh chóng rút khỏi trận địa để tránh đòn phản công từ đối phương. Xe chở tên lửa được trang bị thiết bị chống chiếu xạ laser ở trên nóc buồng lái, giúp giảm nguy cơ bị tên lửa và bom dẫn đường bằng laser của đối phương tiến công.

DF-16 áp dụng thiết kế hai tầng đẩy sử dụng nhiên liệu rắn, có tầm bắn tối đa 800-1.000 km, có thể mang theo một đến ba đầu đạn nổ mạnh thông thường, đầu đạn hạt nhân hoặc đạn chùm nặng 500-1.000 kg. Ngoài ra, DF-16 cũng có khả năng mang nhiều đầu đạn hồi quyển độc lập (MIRV). Chuyên gia quân sự Liang Gouliang nhận định, DF-16 là loại tên lửa đường đạn tầm trung có khả năng tiến công chính xác, đầu đạn có thể rơi trúng vòng tròn bán kính (CEP) 10 m xung quanh mục tiêu, chính xác hơn rất nhiều so với độ lệch mục tiêu 500 m của với các mẫu tên lửa cũ như DF-11 và DF-15. Tên lửa có độ chính xác cao nhờ kết hợp hệ thống dẫn đường quán tính ở giai đoạn giữa và định vị vệ tinh ở giai đoạn cuối hành trình.

Một số nguồn tin quân sự cho biết, DF-16 có thể cơ động linh hoạt trong giai đoạn cuối để đánh lừa hệ thống phòng không của đối phương, cũng như tiến công mục tiêu đang di chuyển. Chuyên gia Liang nhận định "nó đủ sức tung đòn đánh phủ đầu nhằm vào vị trí của giới lãnh đạo Đài Loan cũng như các sân bay và căn cứ quân sự trên hòn đảo này". Giới phân tích đánh giá những hệ thống phòng không hiện đại nhất của Đài Loan như Patriot PAC-2 và PAC-3 rất khó đánh chặn tên lửa DF-16, do tốc độ và độ cao quỹ đạo của nó quá lớn. Bắc Kinh được cho là đã triển khai ít nhất 3-4 lữ đoàn tên lửa DF-16, phần lớn tập trung ở quân khu Nam Kinh ở phía Đông để nhằm vào Đài Loan. Chuyên gia phân tích Mark Stokes nhấn mạnh “khả năng tiến công chính xác, tốc độ cao cùng khối lượng đầu đạn lớn khiến DF-16 là lựa chọn rất hiệu quả trong trường hợp Trung Quốc sử dụng vũ lực với Đài Loan".

.........
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Tên lửa DF-17 đã thu hút sự chú ý của giới báo chí khi Trung Quốc tổ chức một cuộc diễu binh kỷ niệm ngày thành lập nước vào tháng 10/2019. Sau đó, PLA thực hiện cuộc thử nghiệm siêu thanh đầu tiên liên quan đến thiết bị lướt DF-17 vào mùa Xuân năm 2021, sự kiện này gây rúng động nước Mỹ. DF-17 ngoài mang đầu đạn thông thường, nó còn có thể mang được đầu đạn hạt nhân, mục tiêu phát triển DF-17 của PLA là nhằm thay thế một số hệ thống tên lửa đường đạn tầm ngắn (SRBM) đã lỗi thời. Theo các báo cáo cho biết, DF-17 có thể xuyên thủng các hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ trong khu vực, nó có thể tiến công mục tiêu trong cự ly tối đa là 2.500 km, tên lửa có thể phóng từ một bệ phóng đặt trên xe tải cơ động.

1777079514757.png

DF-17

Sau khi lên tới độ cao ngoài khí quyển, tên lửa tách ra và sử dụng một thiết bị lướt siêu thanh (HGV) để tìm mục tiêu. Do tốc độ cao, đường bay thấp, và sự linh hoạt trong hành trình bay, hệ thống lướt nói trên có thể xuyên thủng hệ thống phòng không tinh vi của đối phương trong các điều kiện mà các hệ thống tên lửa thông thường sẽ khó thực hiện. Thời báo Hoàn Cầu của Trung Quốc đánh giá rằng “các hệ thống phòng không của Mỹ như tên lửa THAAD, SM-3 và Patriot triển khai ở Hàn Quốc, Nhật Bản, đảo Đài Loan và trên các tàu chiến của Mỹ sẽ không có tác dụng trước DF-17”. Nhà phân tích quân sự Trung Quốc Song Zhongping tiết lộ thêm, DF-17 cũng có khả năng tiến công các tàu sân bay khi chúng di chuyển chậm. Ngoài ra, một số thông tin cho hay, DF-17 mặc dù được phóng từ mặt đất nhưng cũng có biến thể để phóng từ máy bay ném bom. Tên lửa Dongfeng-17 có giá thành chế tạo chưa đến 5 triệu đô la Mỹ.

Hệ thống tên lửa DF-21 là loại tên lửa đường đạn tầm trung do Trung Quốc nghiên cứu chế tạo thành công vào cuối những năm 80 của thế kỷ trước, được biên chế cho lực lượng Pháo binh số 2. Đặc điểm cơ bản của DF-21 là được lắp thêm nhiều đầu đạn có mục đích đột phá phòng thủ. Hệ thống tên lửa DF 21 gồm 3 loại: DF-21A là loại tên lửa chiến lược tầm trung hoạt động bằng nhiên liệu rắn thế hệ thứ hai. Bắt đầu hình thnahf dự án nghiên cứu chế tạo từ năm 1988 đến năm 1992, hai lần phóng thử nghiệm vào tháng 4 và tháng 11 năm 1992 đều thất bại do vấn đề thiết kế. Sau 3 năm cải tiến, Trung Quốc đã thử nghiệm thành công tên lửa trên vào năm 1995. Năm 1999, DF-21A chính thức được tham gia lễ duyệt binh kỷ niệm 50 năm quốc khánh Trung Quốc. Tháng 3 năm 2000, DF-21A được giao cho lực lượng pháo binh số 2 sử dụng. Năm 2001 Trung Quốc nghiên cứu chế tạo DF- 21C. Tháng 12 năm 2002 lần đầu tiên Trung Quốc phóng thử nghiệm thành công loại tên lửa này. DF-21C được đơn giản hóa rất nhiều, nhỏ gọn, có khả năng cơ động tốt hơn.

1777080523525.png

DF-21C

DF-21D là tên lửa đường đạn chống hạm tầm trung thế hệ thứ hai. Tên lửa hoạt động bằng nhiên liệu rắn cấp 2. DF-21D cũng là một loại tên lửa đường đạn chống hạm có khả năng tiến công các loại tàu cỡ lớn bao gồm cả tàu sân bay. DF-21D dài gần 11m, có tốc độ gấp March 10, với tầm bắn hiệu quả 2700km. DF-21D sức công phá khoảng 500 kiloton TNT. Hệ thống phòng thủ tên lửa của các tàu sân bay và các tàu hộ tống rất khó để đánh chặn loại tên lửa này, đặc biệt khi nhiều tên lửa cùng tiến công một lúc sẽ làm tê liệt hệ thống phòng thủ. Giới phân tích quân sự Trung Quốc cho biết, việc DF-21D có thể giúp nước này ngăn chặn thành công sự xâm nhập của tàu sân bay đối phương ở vùng biển gần Trung Quốc.

Nếu được đưa vào biên chế, DF-21D quả là một loại vũ khí hiện đại của Trung Quốc. Song theo Đô đốc R.Willard, Tư lệnh Bộ tư lệnh Thái Bình Dương của Mỹ, phải nhiều năm nữa Trung Quốc mới có thể thành công hoàn toàn với loại tên lửa DF-21D. Hệ thống tên lửa này đòi hỏi có phương tiện dẫn đường tiên tiến. Nhiều chuyên gia quân sự phương Tây cũng đồng tình với ý kiến trên và cho rằng phải mất một thập kỷ nữa để Trung Quốc hiện thực hóa loại tên lửa mà sự phức tạp của nó đã từng khiến Liên Xô trước đây phải bỏ cuộc.

Tên lửa DF-26, được Trung Quốc gọi là "sát thủ tàu sân bay", có thể mang đầu đạn thông thường hoặc hạt nhân nặng 1.200-1.800 kg, tầm bắn khoảng 5.000 km. Mẫu tên lửa này được biên chế từ năm 2016, sử dụng nhiên liệu rắn và được cho có thể tiến công mục tiêu với độ sai lệch chỉ khoảng 100 m. Theo Andrei Chang, Tổng biên tập Tạp chí Quốc phòng Kanwa tại Canada, năm 2021, Lực lượng tên lửa Trung Quốc triển khai khoảng 16 bệ phóng DF-26 tới căn cứ Thanh Châu ở Sơn Đông và một bệ phóng tới căn cứ Korla ở Tân Cương, địa điểm bố trí DF-26 ở Tân Cương gần khu vực xảy ra đụng độ giữa Ấn Độ và Trung Quốc. Các tên lửa DF-26 tại Sơn Đông có thể gây ra mối đe dọa với căn cứ hải quân của Mỹ tại Yokosuka và các tiền đồn khác của nước này ở Nhật Bản. Ông Chang cho biết, Trung Quốc đã xây dựng hai nhà kho khổng lồ phục vụ các tổ hợp DF-26.

1777080559818.png

DF-26

Theo đánh giá của chuyên gia quân sự Chu Thần Minh, với tầm bắn 5.000 km, DF-26 có thể nhắm vào tàu chiến nước ngoài nếu chúng đi vào vùng biển của Trung Quốc, tuy nhiên Trung Quốc sẽ không triển khai DF-26 ra tiền tuyến hay vùng ven biển do chúng dễ bị phát hiện và tiêu diệt bằng tên lửa Tomahawk của Mỹ. Mục tiêu Trung Quốc phát triển và triển khai tên lửa DF-26 là muốn “đẩy lùi các tàu sân bay Mỹ càng xa càng tốt”. Gần đây Trung Quốc công bố biến thể là DF-26D, mệnh danh ‘sát thủ đảo Guam’, có khả năng tích hợp đầu đạn siêu vượt âm, đe dọa trực tiếp căn cứ và tàu sân bay Mỹ. Loại tên lửa này là sản phẩm của Tập đoàn Khoa học và Công nghệ Không gian Trung Quốc (CASC), được phát triển như một phần của họ tên lửa DF-26, lần đầu tiên được tiết lộ vào năm 2015.

Công nghệ cốt lõi của DF-26D nằm ở khả năng đa năng: nó có thể mang đầu đạn thông thường hoặc hạt nhân, với tải trọng từ 1.200 đến 1.800kg, bao gồm cả các đầu đạn con (submunitions). Động cơ tên lửa sử dụng nhiên liệu rắn hai tầng, cho phép phóng nhanh chóng và sẵn sàng chiến đấu cao. Tốc độ tái nhập bầu khí quyển siêu vượt âm vượt quá Mach 10 đã làm tăng khả năng sát thương cho tên lửa, khiến nó trở thành mối đe dọa lớn đối với các mục tiêu di động như tàu sân bay. Một trong những điểm nổi bật của DF-26D là hệ thống dẫn đường tiên tiến, kết hợp giữa dẫn đường quán tính (inertial navigation) với hệ thống định vị vệ tinh Bắc Đẩu/GPS của Trung Quốc. Điều này đảm bảo độ chính xác cao, với sai số CEP từ 100 đến 450m. Tên lửa được phóng từ các bệ phóng di động trên đường bộ (road-mobile Transporter-Erector-Launchers - TEL), tăng cường khả năng sống sót và khó bị tiến công phủ đầu, phù hợp với chiến lược chống tiếp cận/chống xâm nhập (A2/AD) của Trung Quốc.

..........
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Nga: Mong muốn dựa vào biến thế Oreshnik để “thay đổi cuộc chơi”

Đối với phương Tây, sự xuất hiện của tên lửa đường đạn tầm trung (IRBM) Oreshnik là bất ngờ lớn. Các phương tiện truyền thông lớn nhất thế giới thảo luận về loại vũ khí tiến công siêu vượt âm mới của Nga. Sự quan ngại mạnh mẽ về những gì đã xảy ra sau vụ tiến công đầu tiên của tên lửa Oreshnik được thể hiện rõ ràng qua các tiêu đề của các hãng tin: “Oreshnik đã thay đổi luật chơi”, “Phương Tây chưa bao giờ nhận một hành động răn đe như vậy”... Cho tới khi tên lửa Oreshnik được sử dụng trong thực chiến, không có bất kỳ thông tin nào về nó được công bố, kể cả qua các báo hay dữ liệu thử nghiệm vũ khí, chính vì thế nó được coi là một ẩn số lớn.

1777080732285.png

Tên lửa Oreshnik

Nhiều chuyên gia quân sự phương Tây có chung quan điểm cho rằng, IRBM Oreshnik là phiên bản nâng cấp của tổ hợp tên lửa đường đạn liên lục địa RS-26 Rubezh. Cùng với đó, Oreshnik sử dụng nhiều công nghệ của ICBM nhiên liệu rắn RS-24 Yars vốn được đưa vào biên chế cho Quân đội Nga từ năm 2009. Kể từ tháng 5 năm2015, Nga đã thực hiện 5 vụ phóng thử RS-26 Rubezh với tầm bắn từ 2.000-6.000km. Tuy nhiên, vì nhiều lý do khác nhau, quá trình thử nghiệm ICBM này đã đóng băng từ năm 2018 và bị loại bỏ khỏi chương trình mua sắm vũ khí quốc gia của Nga.

Như vậy, Oreshnik có thể là phiên bản hạng nhẹ của RS-26 với việc cắt giảm tầng đẩy. Nói cách khác, tên lửa siêu vượt âm mới của Nga là sự tổng hòa của các công nghệ cũ. Với lập luận này, giới chuyên gia phương Tây muốn chứng minh Nga không có đột phá trong công nghệ phát triển tên lửa, nhưng lại không giải thích được tại sao với công nghệ cũ, Moscow lại có thể tạo ra những loại vũ khí vượt trội. Trong khi đó, Mỹ và phương Tây lại đang vật lộn với các thử nghiệm vũ khí siêu vượt âm mới và đang bị coi là tụt hậu so với Nga và Trung Quốc. Cùng với đó, nhiều diễn đàn quân sự quốc tế cho rằng việc sử dụng IRBM Oreshnik tại cuộc xung đột Ukraine giống như “giết gà dùng dao mổ trâu” do giá thành đắt đỏ của các loại vũ khí đường đạn. Tuy nhiên, với các cáo buộc Nga có thể sử dụng ICBM trong xung đột thì việc sử dụng một phiên bản đơn giản hóa của RS-24 Yars như Oreshnik hoàn toàn có lợi ích về mặt tài chính, nhưng vẫn đảm bảo khả năng răn đe mọi đối thủ tiềm tàng.

Các đặc điểm kỹ-chiến thuật vượt trội của IRBM Oreshnik có thể biến nó thành vũ khí “thay đổi cuộc chơi”, đầu tiên chính là tốc độ bay của tên lửa. IRBM Oreshnik có thể đạt tốc độ siêu vượt âm. Tên lửa có thể đạt tầm bắn tối đa trong khoảng 15-20 phút. Theo đánh giá của Ukraine và phương Tây, Oreshnik có thể đạt tốc độ bay Mach 11, khoảng 3km/giây. Yếu tố thứ hai chính là thiết kế mang đa đầu đạn có khả năng tự dẫn hướng độc lập – MIKV. Hiện tại vẫn chưa thế xác định được Oreshnik có thể mang được bao nhiêu đầu đạn, nhưng trong hình ảnh vụ tiến công đầu tiên, tên lửa Nga mang theo 6 khối đầu đạn với nhiều đạn con được giải phóng khi tiếp cận mục tiêu.

1777080790830.png

Các khu vực Nhà máy Yuzhmash (Ukraine) bị tên lửa Oreshnik tấn công

Hình ảnh tại hiện trường vụ tiến công tại Nhà máy Yuzhmash (Ukraine) cho thấy, các đầu đạn Oreshnik mang theo tiến công khá chính xác với sai số lệch mục tiêu nằm ở mức chấp nhận được với các vũ khí tiến công đường đạn, thậm chí là khá cao khi so với các loại vũ khí cùng loại của Mỹ và phương Tây. Nếu sử dụng nhiều tên lửa Oreshnik – một loại vũ khí phi chiến lược để thực hiện đòn tiến công vẫn sẽ đảm bảo khả năng phá hủy mục tiêu với động năng cực mạnh của đầu đạn. Ví dụ, khi 6 tên lửa IRBM Oreshnik được phóng đi, một khu vực mục tiêu sẽ bị 36 đầu đạn tiến công cùng một lúc. Khả năng ngăn chặn đòn tiến công gần như là bất khả thi với các hệ thống phòng thủ tên lửa hiện đại.

Tổng thống Nga Vladimir Putin tuyên bố trong bài phát biểu trên truyền hình sau vụ tiến công bằng tên lửa Oreshnik hôm 24/11/2024: “Các hệ thống phòng không hiện đại hiện có trên thế giới và các hệ thống phòng thủ tên lửa do Mỹ triển khai ở châu Âu không đánh chặn được những tên lửa như Oreshnik”. Tuyên bố của nhà lãnh đạo Nga hoàn toàn có cơ sở khi “lá chắn tên lửa” khó có thể đáp ứng khả năng ngăn chặn cùng lúc tới 36 mục tiêu bay với vận tốc siêu vượt âm. Kể cả có phát hiện và khóa mục tiêu, các hệ thống cũng không thể có đủ tên lửa trực chiến trên bệ để thực hiện nhiệm vụ đánh chặn. Tổng thống Vladimir Putin nhấn mạnh: “Hàng chục đầu đạn tự tách tiến công mục tiêu với tốc độ Mach 10. Nhiệt độ của đầu đạn sau khi hồi quyển lên tới 4.000 độ C, nhiệt độ trên bề mặt mặt trời là từ 5.500 đến 6.000 độ C. Như vậy, mọi vật chất ở tâm vụ tiến công về cơ bản sẽ trở thành cát bụi hay các hạt cơ bản”.

1777080898295.png


Việc sử dụng rộng rãi tên lửa Oreshnik kể cả với đầu đạn thông thường cũng có sức mạnh tương đương với việc sử dụng vũ khí hạt nhân chiến thuật. Cùng với đó, động năng lớn của đầu đạn có thể tiến công và phá hủy các mục tiêu được bảo vệ, nằm sâu dưới lòng đất. Theo các chuyên gia quân sự Nga, trong trường hợp sử dụng đầu đạn hạt nhân, Oreshnik là vũ khí đáng sợ với các đầu đạn có tổng đương lượng nổ lên tới 900 kiloton TNT, tương đương 45 quả bom nguyên tử Little Boy được Mỹ thả xuống Hiroshima vào tháng 8 năm 1945. Điểm đặc biệt của Oreshnik là quỹ đạo bay cao lên tới 2.000km để tạo thế năng khi các đầu đạn hồi quyển. Điều này giúp giải thích tại sao các đầu đạn của tên lửa khi tiến công có đường đạn gần như thẳng đứng, giáng xuống mục tiêu.

..........
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Ưu thế và hướng phát triển tên lửa đường đạn tầm trung

Loại vũ khí "át chủ bài" trong tay các quốc gia

Sau Hiệp ước Lực lượng Hạt nhân Tầm trung (Hiệp ước INF) được ký kết giữa Mỹ và Liên Xô vào những năm 1980, quy định việc hai nước phải cùng nhau tiêu hủy các tên lửa đường đạn tầm trung, do đó tên lửa đường đạn tầm trung đã biến mất khỏi thị trường toàn cầu trong một thời gian. Tuy nhiên, trong hai thập kỷ qua, với những tiến bộ công nghệ, một làn sóng phát triển mới của tên lửa đường đạn tầm trung đã nổi lên trên toàn thế giới. Vào những năm 1980, các cuộc tiến công tên lửa trong Chiến tranh Iran-Iraq và sự nổi bật của tên lửa Scud trong Chiến tranh vùng Vịnh vào những năm 1990 đã cho thấy vai trò quan trọng của tên lửa đường đạn trong chiến tranh. Hơn nữa, là vũ khí sử dụng một lần, tên lửa đường đạn đòi hỏi cơ sở hạ tầng công nghiệp ít hơn nhiều so với các loại máy bay chiến đấu tiên tiến, đó là lý do tại sao nhiều quốc gia đã chọn phát triển chúng.

1777081161651.png

Tên lửa Taepodong của Triều Tiên

Vào những năm 1980, sau khi một số quốc gia hoàn thành việc tự phát triển tên lửa đường đạn tầm ngắn, họ bắt đầu chuyển sang phát triển tên lửa đường đạn tầm trung của riêng mình vào những năm 1990 của thế kỷ trước. Những tên lửa này bao gồm tên lửa Taepodong của Triều Tiên, tên lửa Meteor của Iran, tên lửa Ghauri của Pakistan, tên lửa Jericho của Israel và họ tên lửa Agni của Ấn Độ. Các tên lửa này có tải trọng từ vài trăm đến hơn một nghìn kilogam và tầm bắn khoảng 1.000 đến 3.000 km. Hệ thống dẫn đường chủ yếu sử dụng phương thức dẫn đường quán tính. Do những hạn chế về chi phí và công nghệ, hầu hết các quốc gia không thể trang bị cho mình các hệ thống dẫn đường chính xác cao hoặc hệ thống dẫn đường giai đoạn cuối hành trình, dẫn đến độ chính xác của loại tên lửa này bị hạn chế. Tuy nhiên, đối với các quốc gia này, mục tiêu chính là các thành phố và đô thị lớn của đối phương, vì vậy hạn chế này có thể chấp nhận được.

Năng lực đột phá phòng thủ mạnh và rất khó bị đánh chặn.

So với tên lửa đường đạn tầm ngắn, tên lửa đường đạn tầm trung có ưu điểm là tầm bắn xa hơn và phạm vi bao phủ rộng hơn. Đối với các quốc gia có diện tích lãnh thổ tương đối nhỏ, tầm bắn khoảng 3.000 km là đủ để bao phủ toàn bộ lãnh thổ đối phương. Hơn nữa, chúng bay ở độ cao và tốc độ cao hơn, nếu sử dụng các công nghệ như tách đầu đạn và đường đạn cơ động, khả năng đột phá phòng thủ của chúng có thể được tăng cường hơn nữa. Hiện nay, chỉ có một số ít hệ thống phòng không và chống tên lửa trên thế giới có khả năng đánh chặn tên lửa đường đạn tầm trung. Ví dụ như hệ thống Patriot PAC-3 và THAAD của Mỹ, tuy nhiên, các hệ thống này khá đắt đỏ, khiến việc mua sắm quy mô lớn trở nên khó khăn đối với hầu hết các quốc gia; nhiều nhất, họ chỉ có thể mua một số lượng nhỏ hệ thống phòng thủ này để bảo vệ các mục tiêu quan trọng. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng ngay cả đối với các cường quốc quân sự thế giới như Mỹ và Nga, khả năng đánh chặn tên lửa đường đạn tầm trung của họ cũng chưa hoàn toàn đạt như mong muốn.

1777081235486.png

Tên lửa Ghauri của Pakistan

Hơn nữa, việc đánh chặn tên lửa đường đạn tầm trung đòi hỏi một hệ thống phòng thủ tên lửa hoàn chỉnh, bao gồm các vệ tinh cảnh báo sớm tên lửa, các radar mảng pha lớn và các hệ thống chỉ huy điều khiển tự động. Việc xây dựng và cải tiến các hệ thống như vậy đòi hỏi đầu tư nguồn lực công nghệ và tài chính khổng lồ, vượt xa khả năng của hầu hết các quốc gia. Ngay cả các cường quốc quân sự lớn của châu Âu và Nhật Bản cũng cần sự hỗ trợ hệ thống từ Mỹ để phát triển hệ thống phòng thủ tên lửa của họ, điều này cho thấy sự khó khăn lớn mức nào. Do đó hiện nay, ngoài một vài cường quốc quân sự như Mỹ và Nga, hầu như không có quốc gia nào khác sở hữu khả năng đánh chặn tên lửa đường đạn tầm trung. Chính vì khả năng đột phá phòng thủ mạnh mẽ và sức mạnh răn đe đáng kể của tên lửa đường đạn tầm trung mà các quốc gia đang tích cực để có thể gia nhập "câu lạc bộ" tên lửa đường đạn tầm trung.

........
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Tăng cường năng lực đột phát phòng thủ vẫn là ưu tiên hàng đầu

Mặc dù tên lửa đường đạn tầm trung sở hữu khả năng đột phá phòng thủ mạnh mẽ, nhưng công nghệ phòng không và chống tên lửa cũng không ngừng phát triển, do đó cuộc đối đầu giữa lĩnh vực tiến công và phòng thủ sẽ không bao giờ chấm dứt. Hiện nay, việc nâng cao hơn nữa tính năng tiến công và khả năng đột phá phòng thủ của tên lửa vẫn là trọng tâm nghiên cứu chính của nhiều quốc gia. Nhìn chung, đối với tên lửa đường đạn tầm ngắn có tầm bắn từ 100-500 km, thời gian bay chỉ từ 2-5 phút. Do khoảng cách ngắn, hệ thống phòng không chống tên lửa chỉ có thời gian phản ứng hạn chế, khiến việc đánh chặn tương đối khó khăn. Đối với tên lửa đường đạn tầm trung có tầm bắn khoảng 3.000 km, thời gian bay của chúng trên 8 phút. Việc sử dụng quỹ đạo bay đường đạn khiến chúng dễ bị phát hiện và đánh chặn bởi hệ thống phòng thủ tên lửa của đối phương; do đó, tên lửa đường đạn tầm trung phải tăng cường khả năng đột phá phòng thủ để tránh bị đánh chặn.

1777081324238.png

THADD - hệ thống đánh chặn tên lửa đạn đạo tầm cao

Hiện nay, phương pháp đột phá phòng thủ được chấp nhận rộng rãi là tái nhập bầu khí quyển nhờ khả năng cơ động của đầu đạn. Ví dụ, tên lửa đường đạn tầm trung Pershing II được Mỹ triển khai vào những năm 1980, sau khi đầu đạn tách khỏi thân tên lửa, yêu cầu cần điều chỉnh tư thế bay của đầu đạn để giảm tiết diện phản xạ radar xuống mức thấp nhất. Khi đầu đạn tái nhập bầu khí quyển ở độ cao 15-20 km, nó bắt đầu bay cơ động, sau đó sẽ sử dụng hình ảnh radar để dẫn đường giai đoạn cuối hành trình. Bởi vì đầu đạn lệch khỏi quỹ đạo ban đầu trong quá trình tái nhập bầu khí quyển do các thao tác lượn lên và lượn xuống, hệ thống cảnh báo sớm chống tên lửa của đối phương không thể dự đoán được đường bay của nó, do đó thoát khỏi sự đánh chặn. Hơn nữa, các phương pháp đột phá phòng thủ trong tương lai đối với tên lửa đường đạn tầm trung sẽ ngày càng chú trọng tới kỹ thuật nhiều đầu đạn tái nhập bầu khí quyển. Điều này có nghĩa là hệ thống phòng không và chống tên lửa cần đánh chặn hiệu quả nhiều đầu đạn tách ra bên ngoài không phận, cự ly các đầu đạn phải cách nhau đủ xa. Tên lửa được trang bị mồi nhử và thiết bị gây nhiễu có thể sử dụng tín hiệu gây nhiễu công suất cao phát ra từ các thiết bị này để ngăn chặn sự phát hiện của đối phương và ngăn radar phòng thủ phát hiện các đầu đạn khác.

Ngoài ra, cần tiếp tục nâng cao khả năng sống sót và khả năng thích ứng tốt hơn với môi trường chiến trường của tên lửa đường đạn tầm trung. Trong tương lai, sẽ có những đột phá lớn hơn về công nghệ tàng hình của tên lửa đường đạn tầm trung và công nghệ che giấu, ngụy trang của các thiết bị mặt đất. Ví dụ, các biện pháp như mô phỏng việc kích hoạt bệ phóng gần địa điểm phóng, sử dụng công nghệ hồng ngoại để gây nhiễu việc giám sát và cảnh báo sớm của vệ tinh, hoặc sử dụng các vụ phóng đạn chùm để che giấu các vụ phóng tên lửa đường đạn./.
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
Máy bay không người lái giúp giành chiến thắng trong các trận đánh, nhưng linh kiện mới giúp giành chiến thắng trong các cuộc chiến

Thành công về máy bay không người lái của Ukraine hàm chứa một bài học sâu hơn cho NATO: chủ quyền công nghệ ở cấp độ linh kiện là điều kiện thiết yếu để giành ưu thế chiến trường trong tương lai.

Ít có diễn biến quân sự nào trong lịch sử gần đây sánh được với quy mô và tốc độ chuyển đổi UAV của Ukraine. Chỉ trong ba năm, sản lượng của Ukraine tăng từ ước tính khoảng 3.000–5.000 chiếc năm 2022 lên hơn 2,2 triệu chiếc năm 2024, và dự báo có thể chạm 4,5 triệu chiếc vào năm 2025. Tuy nhiên, ẩn bên dưới thành tựu sản xuất này là một điểm yếu chiến lược nghiêm trọng.

Bùng nổ UAV của Ukraine: ấn tượng, nhưng phụ thuộc nhập khẩu

Nhiều bộ phận cấu thành thiết yếu của UAV không được sản xuất tại Ukraine. Một phần đáng kể đến từ Trung Quốc, quốc gia đang chi phối các phân hệ UAV thương mại lưỡng dụng và trên thực tế đã trở thành “kho vũ khí” cho phần lớn năng lực không người lái của Ukraine. Các biện pháp hạn chế xuất khẩu gần đây của Trung Quốc đã gây áp lực nặng nề lên năng lực sản xuất của Ukraine và phơi bày tính dễ tổn thương của chuỗi cung ứng.

1777081546929.png

Trung Quốc là nhà cung cấp linh kiện UAV lớn nhất

Điều này gây ra hai thách thức lớn.

Thứ nhất là phụ thuộc chiến lược: hiệu quả tác chiến của Ukraine dựa vào các chuỗi cung ứng nằm trong tay đối thủ địa chính trị, làm dấy lên câu hỏi về tính bền vững, khả năng chống chịu và nguy cơ gián đoạn nguồn cung.

Thứ hai là mất cơ hội tạo giá trị: khi thuê ngoài các linh kiện then chốt, Ukraine đánh mất phần lớn giá trị kinh tế, công nghệ và chủ quyền gắn với vai trò dẫn dắt đổi mới. Khi UAV trở thành trụ cột của sức mạnh quân sự thế kỷ 21, việc không làm chủ ở cấp linh kiện sẽ trở thành gánh nặng.

Ảo tưởng của đổi mới lấy nền tảng làm trung tâm

Dù chiến tranh ở Ukraine cho thấy rõ tốc độ tiến hóa nhanh của tác chiến hiện đại, hệ thống mua sắm của NATO vẫn mang nặng tư duy “lấy nền tảng làm trung tâm”, có nguồn gốc từ mô hình thời Chiến tranh Lạnh, khi vũ khí được phát triển như những nền tảng tích hợp, nguyên khối. Các hệ thống được coi như một “tổng thể không thể chia tách”, với chu kỳ mua sắm kéo dài 10–20 năm, còn nâng cấp thường đòi hỏi tái cấu trúc cả chương trình. Cách tiếp cận mang tính di sản này coi đổi mới là sự kiện hiếm hoi, thay vì một quá trình liên tục.

Ngược lại, Ukraine đã thể hiện mô hình tích hợp linh hoạt. Hệ sinh thái UAV của họ, dù phụ thuộc vào linh kiện nhập khẩu, lại nổi bật bởi khả năng thử nghiệm, chỉnh sửa và tái triển khai theo tốc độ hàng tuần thay vì hàng năm. Nhà phát triển phối hợp chặt chẽ với người vận hành ở tuyến đầu. Vòng phản hồi ngắn. Linh kiện dân sự được điều chỉnh để dùng trong chiến trường. Trong mô hình này, đổi mới không phải là “phát minh một nền tảng mới”, mà là tối ưu cách các linh kiện phối hợp với nhau.

Bất chấp nhiều nỗ lực chính sách và nhận thức ngày càng tăng về nhu cầu linh hoạt, các hệ thống mua sắm theo chuẩn NATO vẫn chưa chuyển các nguyên tắc mô-đun hay kiến trúc mở thành kết quả tác chiến đáng kể. Như phân tích gần đây của Cơ quan Kiểm toán Chính phủ Mỹ chỉ ra, việc triển khai hệ thống mở mô-đun trong Bộ Quốc phòng Mỹ còn thiếu nhất quán: kế hoạch phân mảnh, thiếu phân tích chi phí–lợi ích và phối hợp danh mục hạn chế. Nói cách khác, ý chí hiện đại hóa có tồn tại, nhưng cỗ máy thể chế chưa theo kịp.

........
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Lập bản đồ thực tiễn chiến tranh hiện đại

Để hiểu đổi mới diễn ra ở đâu trong chiến tranh hiện đại và vì sao cách tiếp cận của NATO phải thay đổi, cần vượt ra ngoài tư duy “nền tảng” và phân tích đổi mới ở cấp linh kiện. Một cách hình dung là dùng ma trận hai trục: trục ngang phân biệt nguồn gốc linh kiện (dân sự hay quân sự), trục dọc phản ánh chu kỳ đổi mới (ngắn hay dài).

Ma trận đổi mới này tạo ra bốn vùng, mỗi vùng có đặc trưng và đòi hỏi thể chế khác nhau:

Vùng A (dân sự, chu kỳ ngắn) gồm các linh kiện thay đổi nhanh như cảm biến và pin, rất quan trọng cho hệ UAV linh hoạt của Ukraine.

Vùng B (dân sự, chu kỳ dài) bao gồm hạ tầng như vệ tinh, tác động gián tiếp đến chiến trường.

Vùng C (quân sự, chu kỳ ngắn) gồm các hệ thích ứng như mô-đun tác chiến điện tử hoặc phần mềm UAV linh hoạt thiết kế cho tuyến đầu.

Vùng D (quân sự, chu kỳ dài) là “lõi” truyền thống của NATO: đầu đạn, mã hóa, hệ thống gia cường. Chậm thay đổi và không còn có thể một mình giúp bảo đảm ưu thế chiến trường.

1777081653854.png


Ma trận này chỉ ra một bài học khó: tính liên quan trên chiến trường giờ phụ thuộc vào ưu thế ở Vùng A và Vùng C, tức không gian chu kỳ nhanh. Thế nhưng đây lại là nơi NATO yếu nhất. Mô hình mua sắm quá chậm, quá né rủi ro và quá chia cắt nên khó có thể hấp thụ công nghệ biến động nhanh. Ngược lại, các đối thủ độc đoán và những hệ sinh thái quốc phòng linh hoạt như Ukraine đã học cách vận hành xuyên suốt ma trận với tính mô-đun và sự mềm dẻo.

Báo cáo Đánh giá Chiến lược Quốc phòng mới của Anh cũng thừa nhận sự chuyển dịch này, kêu gọi các lối tích hợp nhanh hơn, tận dụng công nghệ lưỡng dụng tốt hơn và áp dụng logic mua sắm mô-đun. Bài học rõ ràng: NATO phải có chiến lược theo từng vùng. Vùng D vẫn quan trọng, nhưng lợi thế tương lai sẽ đến từ khả năng tích hợp nhanh các linh kiện đổi mới nhanh ở Vùng A và Vùng C. Điều đó đòi hỏi lối mua sắm mới, quan hệ đối tác công nghiệp mạnh hơn và, quan trọng nhất, thay đổi văn hóa.

Chủ quyền, tốc độ và chiến lược: vì sao linh kiện quan trọng nhất

Như Stacie Pettyjohn, Giám đốc Chương trình Quốc phòng tại CNAS, gần đây nhận định: “Chúng ta đang tụt lại rất, rất xa… Mọi chiếc drone ở đây đều thua DJI về chất lượng và lại đắt hơn… Chúng ta không có nền tảng công nghiệp để sản xuất những thứ đó ngay lúc này”.

Phụ thuộc vào nhà cung cấp nước ngoài, đặc biệt từ các đối thủ địa chính trị, tạo ra “tổn thương kép”: nguy cơ đứt gãy nguồn cung và rủi ro bị cài cắm thiết bị theo dõi, giám sát. Linh kiện mua từ Trung Quốc chịu tác động của hạn chế xuất khẩu, thao túng chuỗi cung ứng và nguy cơ mã độc hoặc “cửa hậu”. Chỉ một thay đổi chính sách ở Bắc Kinh cũng có thể làm gián đoạn hàng nghìn hệ thống ngoài tiền tuyến.

Đối với các nước NATO, dựa vào các chuỗi cung ứng như vậy là một rủi ro chiến lược. Đạn bay lảng vảng, UAV cỡ nhỏ và nền tảng tác chiến điện tử tiêu hao đang trở thành công cụ trinh sát và đòn đánh mở màn của chiến tranh hiện đại. Nếu phương Tây không kiểm soát linh kiện bên trong chúng, họ có nguy cơ mất cả chủ quyền lẫn quyền chủ động.

Không chỉ là rủi ro chiến lược, thuê ngoài linh kiện UAV còn đồng nghĩa với đánh mất cơ hội kinh tế và vị thế dẫn dắt công nghiệp. Ngành UAV của Ukraine, dù sản xuất hàng triệu chiếc, tạo ra giá trị nội địa hạn chế vì linh kiện then chốt do nước ngoài sản xuất. Tương tự, các quốc gia phương Tây lắp ráp UAV từ linh kiện nhập khẩu đang không đầu tư đủ vào thế hệ nhà cung cấp nội địa cho cảm biến quán tính, bộ điều khiển bay an toàn và pin mật độ năng lượng cao.

Điều này phản chiếu một nan đề công nghiệp rộng hơn: đưa được hệ thống đổi mới ra chiến trường nhưng lại làm trống rỗng nền tảng công nghiệp duy trì năng lực đó. Các nước NATO cần tránh cám dỗ chạy theo lợi ích tác chiến ngắn hạn bằng cách nhập các linh kiện “hộp đen”, để rồi trả giá bằng chủ quyền năng lực dài hạn.

Kiểm soát chuỗi cung ứng linh kiện không chỉ là câu chuyện chủ quyền mà còn là nền tảng của tốc độ đổi mới. Khi nhà sản xuất dựa vào linh kiện thương mại sẵn có nhưng “mờ đục”, họ khó có thể chế tạo nhanh, chỉnh sửa hoặc nâng cấp hệ thống. Trái lại, làm chủ công nghệ chế tạo linh kiện giúp: đẩy nhanh chu kỳ thích nghi, nâng cấp mô-đun và khả năng chịu đựng dưới áp lực.

Năm 2022, một bài viết của RAND cho rằng mô hình mua sắm truyền thống thường xem linh kiện là phần tử tĩnh trong các nền tảng bị quản trị chặt, thay vì coi chúng như đòn bẩy đổi mới. Sự lệch pha này làm suy giảm khả năng tích hợp công nghệ thương mại biến động nhanh vào hệ thống tác chiến. Trong không gian tác chiến ngày nay, điều ngược lại mới đúng: linh kiện chính là chiến trường.

..........
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Từ kiểm soát nền tảng đến làm chủ lĩnh vực công nghệ

Phản ứng chiến lược của NATO trước chiến tranh UAV phải bắt đầu bằng một chuyển đổi khái niệm: UAV không còn nên được hiểu như các nền tảng độc lập, mà như cấu trúc mô-đun. Tính liên quan tác chiến, khả năng thích nghi và độ bền của chúng ngày càng phụ thuộc vào lĩnh vực các phân hệ tích hợp: quang điện, vô tuyến, phần mềm dẫn đường, hệ năng lượng, đầu nổ và nhiều thành phần khác. Làm chủ những lĩnh vực này trở thành trung tâm của thành công cả ở cấp chiến dịch và chiến lược.

Điều đó có nghĩa phải đầu tư không chỉ vào năng lực sản xuất quốc gia, mà còn vào năng lực chứng nhận nhanh, tích hợp nhanh và mở rộng quy mô các linh kiện trọng yếu. Logic mua sắm của NATO cần vượt ra khỏi việc trao hợp đồng cho “hệ thống hoàn chỉnh”, chuyển sang các cấu trúc linh hoạt hơn cho phép cạnh tranh, thử nghiệm và nâng cấp ở cấp phân hệ.

1777081782619.png


Mỗi phân hệ có động lực phát triển riêng. Một số như đầu đạn và ngòi nổ tiến hóa chậm và đòi hỏi thẩm định nghiêm ngặt. Nhưng chính các phân hệ chu kỳ dài, độ chắc chắn cao này có thể đóng vai trò “điểm neo” để tích hợp và lặp lại các công nghệ biến động nhanh hơn. Xây dựng lực lượng UAV của NATO quanh các thành phần cố định, có chủ quyền, đồng thời cho phép biến thể mô-đun ở những phần còn lại sẽ tạo ra cả ổn định lẫn tốc độ.

Khái niệm chủ quyền cũng cần được định nghĩa lại. Lợi thế UAV hiện tại của Ukraine phụ thuộc vào linh kiện phần lớn đến từ bên ngoài, nhất là Trung Quốc. Điều đó khiến Ukraine dễ bị gián đoạn và làm suy yếu sự độc lập về công nghiệp trong dài hạn. Trong khi đó, NATO có nguồn lực và liên minh để xây dựng chuỗi cung ứng bền vững cho các phân hệ trọng yếu, nếu điều chỉnh lại logic mua sắm và ưu tiên đầu tư. Làm như vậy cũng đem lại lợi ích kinh tế và công nghệ dài hạn, triển khai phát triển, sản xuất các công nghệ then chốt ở các nước đồng minh thay vì thuê ngoài.

Để theo kịp tốc độ đổi mới của chiến trường hiện đại, NATO phải coi UAV không phải là sản phẩm hoàn tất để mua, mà là kiến trúc tiến hóa cần làm chủ. Các lộ trình chứng nhận cho công nghệ lưỡng dụng, thời gian tích hợp nhanh hơn, cơ chế chứng nhận mô-đun và vòng phản hồi chiến trường thường trực phải trở thành chuẩn mực. Mục tiêu không chỉ là răn đe, mà là bảo đảm NATO luôn sẵn sàng đổi mới trong lĩnh vực tác chiến UAV, với lực lượng có khả năng thích nghi nhanh như chính chiến trường đòi hỏi./.
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
Hình ảnh vệ tinh cho thấy Nga đã xây dựng một căn cứ cho thế hệ máy bay không người lái phản lực mới

1777083414695.png

Ảnh vệ tinh chụp ngày 22 tháng 4 căn cứ máy bay không người lái Tsimbulova ở Nga

Hình ảnh vệ tinh cho thấy Nga đã kéo dài đường ray phóng tại một trong những căn cứ máy bay không người lái của mình để hỗ trợ các máy bay phản lực thế hệ mới mà nước này sử dụng để tấn công Ukraine.

Diễn biến này cho thấy Nga đang đầu tư vào cơ sở hạ tầng hỗ trợ cho các thế hệ máy bay không người lái tấn công một chiều Geran mới hơn , khi Moscow tiếp tục cải tiến và nâng cấp loại vũ khí chết người này.

Hình ảnh do công ty tình báo không gian Vantor của Mỹ thu thập hôm thứ Ba cho thấy bốn đường ray phóng – hai trong số đó dường như có chiều dài kéo dài – tại căn cứ máy bay không người lái Tsimbulova ở vùng Oryol của Nga, cách biên giới Ukraine khoảng 100 dặm.

Các đường ray phóng mở rộng có chiều dài 85 mét (280 feet). Theo Vantor, việc xây dựng chúng bắt đầu vào cuối tháng 12 năm 2025.

Trong khi đó, việc xây dựng hai tuyến đường ray ngắn hơn đã bắt đầu vào cuối tháng 3 hoặc đầu tháng 4, Kyle Glen, một nhà điều tra nguồn mở thuộc Trung tâm Khả năng phục hồi thông tin có trụ sở tại Anh, cho biết.

1777083552448.png


Tổ chức Hàng không Chiến lược của Nga, một nhóm tình báo nguồn mở, lần đầu tiên công bố hình ảnh vệ tinh về Tsimbulova trên kênh Telegram của mình vào đầu tuần này. Các nhà phân tích cho biết hai đường ray phóng ngắn hơn hỗ trợ các máy bay không người lái Geran-3 và Geran-4 đời cũ, trong khi hai đường ray dài hơn được thiết kế cho Geran-5 đời mới hơn.

.......
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Geran là một dòng máy bay không người lái tấn công một chiều của Nga. Biến thể đầu tiên, Geran-2, là bản sao nội địa của chiếc Shahed-136 khét tiếng của Iran mà Moscow bắt đầu sử dụng vào năm 2022 để tấn công các mục tiêu của Ukraine.

Geran-2 được trang bị cánh quạt , trong khi các biến thể sau này — Geran-3, Geran-4 và Geran-5 — đều được trang bị động cơ phản lực . Những máy bay không người lái này — được phóng bằng đường ray để tăng tốc đến tốc độ bay trước khi động cơ hoạt động — có thể được trang bị đầu đạn nổ và bay với tốc độ cao đến mục tiêu, phát nổ khi va chạm.

1777083673471.png

Geran-5

Khác với các biến thể Geran trước đó có hình dạng cánh tam giác, Geran-5 có hình dáng gần giống với tên lửa hành trình truyền thống hơn , theo Glen, người theo dõi sát sao sự phát triển máy bay không người lái của Nga.

Tsimbulova là một trong số các căn cứ mà Nga sử dụng để phóng máy bay không người lái vào Ukraine, mặc dù dường như đây chỉ là một trong hai địa điểm có cơ sở hạ tầng hỗ trợ các biến thể Geran mới hơn, địa điểm còn lại nằm ở vùng Donetsk bị chiếm đóng, Glen cho biết.

Trong những tháng gần đây, Nga cũng đã mở rộng căn cứ Donetsk , bổ sung thêm các vị trí phóng và kho chứa tại nơi từng là một sân bay quốc tế. Căn cứ này nằm cách xa tiền tuyến hàng dặm, và Ukraine đã tiến hành một số cuộc tấn công nhằm vào nó.

Moscow đã leo thang đáng kể các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái vào Ukraine mỗi đêm . Nga đã phóng gần 16.000 máy bay không người lái trong ba tháng đầu năm 2026, so với hơn 10.000 chiếc trong cùng kỳ năm ngoái.

1777083721251.png

Hình ảnh cận cảnh đường ray phóng dài 85 mét được bao quanh bởi những bức tường bảo vệ

Ukraine đã đáp trả những cuộc oanh tạc thường xuyên này bằng cách đẩy mạnh phát triển và sản xuất máy bay không người lái đánh chặn giá rẻ , vốn đã trở thành một khoản đầu tư quốc phòng ưu tiên của Kyiv.

Tháng trước, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskyy cho biết Kyiv có thể sản xuất ít nhất 2.000 máy bay không người lái đánh chặn mỗi ngày, với một nửa trong số đó dành để cung cấp cho các quốc gia đối tác .

Thành công của các máy bay không người lái đánh chặn của Ukraine đã thu hút sự chú ý của các nước NATO và các đồng minh của Mỹ ở Trung Đông, những nước đang tìm kiếm các hệ thống phòng không chi phí thấp sau khi phải đối mặt với các đợt tấn công dữ dội trong cuộc chiến tranh Iran , trong đó Tehran đã phóng hàng nghìn máy bay không người lái khắp khu vực xung quanh.
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
Nhật Bản vẫn là cường quốc được tin cậy nhất ở Đông Nam Á bất chấp việc tăng cường sức mạnh quân sự

Một cuộc khảo sát của Viện ISEAS-Yusof Ishak cho thấy những người được hỏi tin tưởng Nhật Bản hơn so với EU, Mỹ, Trung Quốc và Ấn Độ.

Nhật Bản vẫn là cường quốc được tin cậy nhất trong số các quốc gia Đông Nam Á, ngay cả khi nước này đang tìm cách sửa đổi hiến pháp theo chủ nghĩa hòa bình và tiếp tục tăng cường sức mạnh quân sự.

Tuy nhiên, theo các nhà phân tích, Tokyo cần phải minh bạch về động cơ của mình và đảm bảo với các bên khác rằng các hành động liên quan đến quân sự của họ sẽ góp phần vào an ninh khu vực.

1777115894238.png

Tàu chiến Nhật Bản thăm Việt Nam

Trong cuộc khảo sát thường niên mới nhất do Viện ISEAS-Yusof Ishak có trụ sở tại Singapore thực hiện, Nhật Bản vẫn giữ vững vị trí là cường quốc đáng tin cậy nhất trong khu vực, với 65,6% số người được hỏi ở Đông Nam Á bày tỏ sự tin tưởng vào nước này, giảm so với 66,8% của năm ngoái.

Cuộc khảo sát được công bố vào ngày 7 tháng 4 bao gồm 2.008 người tham gia tại ASEAN , trong đó có những người đến từ khu vực tư nhân, các viện nghiên cứu và các nhà hoạch định chính sách.

Liên minh châu Âu và Mỹ được lần lượt 55,9% và 44% người tham gia khảo sát tin tưởng. Trung Quốc đứng thứ tư với 39,8%, tiếp theo là Ấn Độ với 38,5%.

Sau chiến thắng vang dội trong cuộc bầu cử hồi tháng Hai, đảng Dân chủ Tự do cầm quyền của Nhật Bản đang thúc đẩy việc sửa đổi hiến pháp nước này, đặc biệt là Điều 9, bằng cách chính thức công nhận Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản (SDF) và hợp pháp hóa việc mở rộng phạm vi hoạt động của SDF.
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
Trump hủy chuyến đi của các đặc phái viên Mỹ đến Pakistan để đàm phán về chiến tranh Iran

1777169388208.png


Hôm thứ Bảy, ngay sau khi phái đoàn Tehran rời Islamabad, Tổng thống Donald Trump đã hủy chuyến đi dự kiến của các quan chức Mỹ tới Pakistan để đàm phán về cuộc chiến tranh với Iran.

Tổng thống Mỹ cho rằng đặc phái viên Steve Witkoff và con rể Jared Kushner sẽ "lãng phí quá nhiều thời gian", đồng thời nói thêm rằng nếu Iran muốn đàm phán "chỉ cần gọi điện là được".

Trước đó, Ngoại trưởng Iran Abbas Aragchi đã có cuộc hội đàm với nước trung gian hòa giải Pakistan, và sau đó cho biết ông chia sẻ quan điểm của Iran về việc chấm dứt chiến tranh nhưng vẫn chưa biết liệu Mỹ có "thực sự nghiêm túc trong ngoại giao" hay không.

Các nỗ lực ngoại giao đã bị đình trệ bất chấp việc ông Trump gia hạn lệnh ngừng bắn dự kiến hết hạn vào ngày 22 tháng 4 để cho phép các cuộc đàm phán tiếp tục.

Hai bên đang lâm vào thế bế tắc tại eo biển Hormuz, với việc Iran hạn chế lưu thông qua tuyến đường vận chuyển quan trọng này sau khi Mỹ và Israel bắt đầu các cuộc tấn công vào tháng Hai, cũng như do tham vọng hạt nhân của Tehran.

Kể từ đó, Mỹ đã tăng cường sự hiện diện hải quân của mình ở eo biển này - nơi vận chuyển khoảng một phần năm lượng dầu mỏ của thế giới - để ngăn chặn xuất khẩu dầu của Iran.

Nhà Trắng cho biết phía Iran "muốn đàm phán" khi chuyến đi được công bố hôm thứ Sáu, nhưng Iran nói rằng không có kế hoạch cho một cuộc gặp trực tiếp.

Ông Trump cho biết lệnh ngừng bắn sẽ được duy trì vào thứ Bảy bất chấp hy vọng về một vòng đàm phán trực tiếp khác đang dần tan biến.

Khi được hỏi liệu việc hủy chuyến đi Mỹ có đồng nghĩa với việc chiến tranh sẽ tiếp diễn hay không, ông trả lời trang tin Axios: "Không, điều đó không có nghĩa là vậy. Chúng tôi chưa nghĩ đến chuyện đó."

Thông báo về việc hủy chuyến đi hôm thứ Bảy, ông Trump nói rằng có "sự tranh giành quyền lực và hỗn loạn to lớn" trong giới lãnh đạo Iran và rằng "không ai biết ai đang nắm quyền, kể cả chính họ".

Ông ấy viết trên nền tảng Truth Social của mình: "Chúng tôi nắm giữ tất cả các quân bài, còn họ thì không! Nếu họ muốn nói chuyện, tất cả những gì họ cần làm là gọi điện!!!"

.........
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Nhà Trắng hôm thứ Sáu cho biết Phó Tổng thống Mỹ JD Vance đã "sẵn sàng" tham gia các cuộc đàm phán nếu chúng thành công.

Ông đã dẫn đầu phái đoàn Mỹ trong vòng đàm phán đầu tiên hồi đầu tháng này và việc ông vắng mặt trong phái đoàn dự kiến ban đầu có lẽ báo hiệu rằng không kỳ vọng sẽ có bước đột phá lớn.

Trước đó, Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian cho biết Tehran vẫn sẵn sàng đàm phán nhưng "vi phạm cam kết, phong tỏa và đe dọa là những trở ngại chính đối với các cuộc đàm phán thực sự".

1777169485053.png


Pakistan đã làm trung gian hòa giải giữa hai bên trong những tuần gần đây, bao gồm cả cuộc đàm phán giữa các quan chức cấp cao của Mỹ và Iran vào ngày 11 tháng 4, nhưng kết thúc mà không đạt được thỏa thuận.

Ông Araghchi, người có chuyến đi bao gồm cả Oman và Nga, đã viết trong một bài đăng trên X rằng chuyến thăm Pakistan của ông "rất hiệu quả".

Ông nói thêm rằng ông đã "chia sẻ quan điểm của Iran về một khuôn khổ khả thi để chấm dứt vĩnh viễn cuộc chiến chống Iran", nhưng cho biết ông "vẫn chưa biết liệu Mỹ có thực sự nghiêm túc về mặt ngoại giao hay không".

Thủ tướng Pakistan Shebaz Sharif cho biết hai người đã có "cuộc trao đổi quan điểm nồng ấm và thân mật về tình hình khu vực hiện tại".

Theo truyền thông nhà nước Iran, ông Araghchi dự kiến sẽ trở về Islamabad sau chuyến thăm Oman.

Việc Washington phản đối Iran sở hữu vũ khí hạt nhân được cho là lý do gây ra cuộc xung đột hiện nay, với việc Mỹ và Israel nghi ngờ Tehran đang tìm cách phát triển bom nguyên tử.

Tehran luôn phủ nhận mọi ý định như vậy, cho rằng chương trình hạt nhân của họ chỉ nhằm mục đích sản xuất năng lượng, mặc dù đã làm giàu uranium đến gần mức độ dùng để chế tạo vũ khí.
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
Mỹ bắt đầu cuộc tập trận quân sự "lớn nhất từ trước đến nay" - Balikatan 2026 - gần Trung Quốc; Bắc Kinh nói cả ba bên đều "đang đùa với lửa"

Hàng nghìn binh sĩ Mỹ và Philippines, lần đầu tiên có sự tham gia của một lực lượng lớn binh lính Nhật Bản, đã bắt đầu cuộc tập trận quân sự Balikatan 2026.

Bắc Kinh cảnh báo Hoa Kỳ, Nhật Bản và Philippines không nên “đùa với lửa”. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, Guo Jiakun, phát biểu trong một cuộc họp báo: “Chúng tôi muốn nhắc nhở các quốc gia liên quan rằng việc liên kết mù quáng với nhau nhân danh an ninh sẽ chỉ giống như đùa với lửa - cuối cùng sẽ phản tác dụng đối với chính họ”.

1777171069662.png


Cuộc tập trận sẽ bao gồm các bài tập bắn đạn thật ở phía bắc đất nước, giáp eo biển Đài Loan, cũng như ở một tỉnh ngoài khơi Biển Đông đang tranh chấp.

Hơn 17.000 binh sĩ, phi công và thủy thủ đang tham gia cuộc tập trận Balikatan, hay "Vai kề vai", kéo dài 19 ngày - con số này gần bằng năm ngoái - bao gồm các đơn vị đến từ Úc, New Zealand, Pháp và Canada.

“Balikatan… đại diện cho cơ hội để thể hiện liên minh vững chắc của chúng ta với Philippines và chứng minh cam kết của chúng ta đối với một khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương tự do và cởi mở,” phát ngôn viên của cuộc tập trận, Đại tá Robert Bunn, cho biết trước lễ khai mạc hôm thứ Hai.

Ông Bunn nói thêm rằng số lượng binh lính Mỹ, mà ông mô tả là "một trong những đợt triển khai lớn nhất" trong nhiều năm, sẽ không bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến ở Trung Đông mà nước ông đang tiến hành, đồng thời từ chối cung cấp con số cụ thể.

Điều thú vị là, cuộc tập trận Balikatan lần thứ 41 trên khắp quần đảo Philippines trùng với kỷ niệm 75 năm ngày ký Hiệp ước tương trợ phòng thủ giữa Mỹ và Philippines.

........
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Trong cuộc tập trận Balikatan năm 2025, Mỹ đã triển khai một trong những hệ thống tên lửa chống hạm tiên tiến nhất của mình, Hệ thống ngăn chặn tàu viễn chinh Hải quân-Thủy quân lục chiến (NMESIS), và hệ thống tên lửa pháo binh cơ động cao HIMARS, gây ra mối lo ngại rộng rãi ở Trung Quốc. Ngoài ra, theo báo cáo của EurAsian Times vào thời điểm đó, Lục quân Mỹ cũng đã thử nghiệm một loại vũ khí vi sóng công suất cao trong cuộc tập trận .

1777171227508.png

Hệ thống NMESIS trong tập trận Balikatan năm 2025

Trong cuộc tập trận Balikatan 2024, Mỹ đã triển khai hệ thống tên lửa tầm trung Typhon (MRC), gây ra lo ngại ở Trung Quốc. Mặc dù không có cuộc thử nghiệm bắn đạn thật nào được tiến hành, binh sĩ Philippines đã được huấn luyện sử dụng tên lửa Typhon dưới sự hướng dẫn của Mỹ, qua đó tăng cường năng lực và hợp tác. Thêm vào đó, họ đã đánh chìm một tàu chiến đã ngừng hoạt động.

Các quan chức Philippines và Mỹ đã gọi cuộc tập trận sắp tới là cuộc tập trận quy mô lớn nhất trong lịch sử, không chỉ về số lượng binh sĩ mà còn về phạm vi và độ phức tạp của các hoạt động. Cuộc tập trận chủ yếu tập trung vào các bài tập huấn luyện thực địa, diễn tập sở chỉ huy, an ninh hàng hải, các hoạt động đổ bộ, diễn tập bắn đạn thật phối hợp binh chủng, hàng không, phòng thủ mạng, hoạt động không gian, ứng phó thảm họa và các hoạt động sơ tán dân thường.

Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản sẽ tham gia các cuộc tập trận bắn đạn thật lần đầu tiên trong năm nay. Họ sẽ sử dụng tên lửa đất đối hạm Type 88 để đánh chìm một tàu chiến đã ngừng hoạt động trong một cuộc tập trận tấn công trên biển, đánh dấu sự mở rộng tham gia của Nhật Bản.

Ngoài ra, các tàu chiến của Philippines, Mỹ, Nhật Bản và Canada sẽ tham gia một cuộc tập trận hàng hải đa phương kéo dài nhiều ngày ngoài khơi bờ biển phía tây của Philippines, giáp với Biển Đông đầy tranh chấp, khu vực mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền gần như toàn bộ. Theo các báo cáo, các đối tác sẽ cùng nhau huấn luyện tìm kiếm cứu nạn, tác chiến chống tàu ngầm, bắn đạn thật và đổ bộ lên boong tàu.

1777171275673.png


Hải quân Pháp sẽ giảm bớt sự tham gia vào cuộc tập trận Balikatan 2026 do sự thay đổi trong việc triển khai lực lượng gây ra bởi cuộc khủng hoảng Trung Đông. “Chúng tôi đã hy vọng sẽ có một cuộc triển khai lớn bao gồm cả tàu sân bay Jeanne d'Arc đến Philippines nhân dịp Balikatan. Tuy nhiên, yêu cầu triển khai là ở lại châu Âu và không quá xa Trung Đông, xét đến tình hình hiện tại”, Đại sứ Pháp tại Philippines, bà Marie Fontanel, cho biết trong một cuộc họp báo hôm 13 tháng 4.

Thay vì cử khoảng 150 binh sĩ trên một tàu tấn công đổ bộ và một tàu khu trục với trực thăng và xuồng đổ bộ - một kế hoạch lẽ ra sẽ là sự tham gia lớn nhất của Pháp từ trước đến nay trong cuộc tập trận Balikatan hàng năm - Pháp giờ đây sẽ chỉ cử "từ 15 đến 20" binh sĩ.

Sự tham gia của quân đội từ các nước đồng minh như Mỹ, Úc, Nhật Bản, Canada, Pháp và New Zealand báo hiệu sự đồng thuận khu vực ngày càng sâu sắc trong bối cảnh căng thẳng với Trung Quốc.

Hơn nữa, việc mở rộng phạm vi các cuộc tập trận cũng thể hiện quyết tâm của Manila trong việc xây dựng quan hệ và củng cố vị thế của mình trong khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương đầy biến động, đặc biệt là khi nước này vẫn đang vướng vào các tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc ở Biển Đông và cáo buộc lực lượng Cảnh sát biển Trung Quốc (CCG) thường xuyên có hành vi bắt nạt - một cáo buộc mà Bắc Kinh bác bỏ.

.........
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Điều đáng chú ý là các cuộc tập trận này diễn ra trong bối cảnh căng thẳng gia tăng giữa Philippines và Trung Quốc thời gian gần đây. Cuối tuần trước, Philippines cáo buộc lực lượng Trung Quốc đã bắn pháo sáng vào máy bay tuần tra bờ biển của nước này trong một nhiệm vụ tuần tra thường lệ trên hai rạn san hô ở vùng biển tranh chấp, nơi Bắc Kinh đã xây dựng các đảo nhân tạo.

Không chỉ vậy, Philippines còn cáo buộc ngư dân Trung Quốc đổ xyanua xuống vùng biển xung quanh quần đảo Trường Sa, một khu vực tranh chấp lớn giữa hai bên. Về phía mình, Manila gọi vụ đầu độc được cho là hành động “phá hoại” với mục đích “giết chết các quần thể cá địa phương” và tước đoạt nguồn thực phẩm thiết yếu của binh lính Philippines đóng quân tại bãi cạn Thomas thứ hai. Tuy nhiên, Trung Quốc đã bác bỏ hoàn toàn những cáo buộc này.

Đáng chú ý, các cuộc tập trận này cũng trùng hợp với các báo cáo cho rằng Mỹ đang tìm kiếm một cơ sở lưu trữ nhiên liệu tại Philippines - một động thái có thể vấp phải sự lên án từ Trung Quốc trước thềm hội nghị thượng đỉnh dự kiến giữa Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Mỹ Donald Trump vào tháng 5 năm 2026.

Mỹ đang tìm kiếm địa điểm đặt kho nhiên liệu tại Philippines

Những nỗ lực của Philippines trong việc bảo vệ quyền hàng hải và chủ quyền của mình ở Biển Đông, một lợi ích quan trọng của Mỹ trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược với Trung Quốc, đã củng cố mối quan hệ giữa hai nước.

Philippines nhanh chóng nổi lên như một quốc gia tuyến đầu trong cuộc cạnh tranh Mỹ-Trung ở khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, với việc Washington triển khai các hệ thống vũ khí hiện đại nhất của mình tại quốc gia này, nằm trong chuỗi đảo đầu tiên - chuỗi quần đảo chiến lược ở Đông Á, bao gồm cả Đài Loan và Nhật Bản.

Hiện tại, Hoa Kỳ được phép tiếp cận 9 cơ sở quân sự tại Philippines theo Thỏa thuận Hợp tác Quốc phòng Tăng cường (EDCA). Các địa điểm này được bố trí chiến lược, bao gồm một số cơ sở ở phía bắc Luzon (gần eo biển Luzon và Đài Loan) và Palawan (hướng ra Biển Đông), nhằm hỗ trợ an ninh hàng hải, phòng thủ lãnh thổ và phản ứng nhanh, cùng nhiều nhiệm vụ khác.

Tuy nhiên, hiện nay Mỹ đang lên kế hoạch thiết lập một Điểm Hỗ trợ Nhiên liệu Quốc phòng (DFSP), một kho nhiên liệu tiền phương, tại khu vực Davao ở miền nam Mindanao, cụ thể là dọc theo bờ biển phía tây của Vịnh Davao.

1777172229969.png

Vịnh Davao

Trong thông báo mời thầu ngày 31 tháng 3, Cơ quan Hậu cần Quốc phòng Hoa Kỳ đã công bố kế hoạch xây dựng một cơ sở lưu trữ xăng dầu ở hoặc gần Davao, thành phố đông dân thứ ba của Philippines, trên đảo Mindanao. Thông báo được cho là yêu cầu một nhà thầu cung cấp 41 triệu gallon nhiên liệu để lưu trữ, bắt đầu từ tháng 4 năm 2028, đủ để chứa 18 triệu gallon nhiên liệu hàng không và 23 triệu gallon nhiên liệu hải quân.

Hợp đồng này sẽ bao gồm việc tiếp nhận, lưu trữ, bảo vệ, kiểm tra và vận chuyển dầu mỏ do chính phủ Mỹ nắm giữ suốt ngày đêm.

Tuy nhiên, cơ sở này sẽ tách biệt với các kho chứa nhiên liệu thương mại hiện có tại Subic Bay hoặc các bể chứa nhiên liệu EDCA nhỏ hơn tại các căn cứ không quân, và về cơ bản sẽ bổ sung thêm một trung tâm trung chuyển lớn mới ở phía nam.

Chương trình DFSP là một phần trong chiến lược có chủ đích của Mỹ nhằm xây dựng mạng lưới các trung tâm tiếp nhiên liệu tiền phương trên khắp Tây Thái Bình Dương. Đáng chú ý, các tàu chiến và máy bay của Mỹ hiện đang phụ thuộc rất nhiều vào Vịnh Subic và Manila để tiếp nhiên liệu. Những địa điểm phía bắc này giáp Biển Đông và có thể dễ bị tổn thương hoặc tranh chấp trong một cuộc xung đột quy mô lớn với Trung Quốc. Kho tiếp nhiên liệu Davao sẽ cung cấp cho Mỹ một điểm tiếp nhiên liệu thay thế ở phía nam, giảm thời gian vận chuyển và rủi ro.

Nằm cạnh Biển Sulu, cơ sở này tọa lạc gần các tuyến đường vận chuyển quan trọng mà các nhóm tác chiến tàu sân bay, tàu đổ bộ và các lực lượng khác của Mỹ sử dụng để di chuyển ra vào "chuỗi đảo thứ nhất". Điều này sẽ cho phép thời gian quay vòng nhanh hơn cho các cuộc tuần tra, tập trận và hoạt động ở Biển Đông hoặc Biển Tây Philippines.

Nhiên liệu dự trữ sẵn cho phép duy trì các hoạt động hải quân và không quân mà không cần chờ tàu tiếp nhiên liệu từ các trung tâm xa xôi như Guam hay Hawaii. Trong một cuộc xung đột tiềm tàng giữa Mỹ và Trung Quốc, lượng nhiên liệu "dự trữ trước" này có thể đóng vai trò quyết định trong việc duy trì lực lượng tại vị trí lâu hơn.

Động thái này dự kiến sẽ gây ra một số phản ứng trái chiều ở Trung Quốc, bằng chứng là tuyên bố của Bộ Ngoại giao Trung Quốc. “Trong bối cảnh thế giới ngày nay đang trải qua những biến động và thay đổi phức tạp, chủ nghĩa đơn phương và hành động bắt nạt quân sự đã gây ra những thảm họa nghiêm trọng cho thế giới. Tình hình phát triển và ổn định chung ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương không dễ dàng đạt được và không được phép bị bất cứ ai phá vỡ”, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, Guo Jiakun, tuyên bố khi trả lời câu hỏi về vấn đề này.
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
Tập đoàn Ariane đang nghiên cứu sản xuất tên lửa đạn đạo tại Đức

ArianeGroup, nhà sản xuất tên lửa đẩy không gian Ariane 6 và tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm M51 của Pháp, đang nghiên cứu khả năng sản xuất tên lửa đạn đạo tại Đức, Giám đốc điều hành của công ty, Christophe Bruneau, cho biết với tờ Les Echos.

Ông Bruneau vẫn tin tưởng vào sự hợp tác Pháp-Đức "hơn bao giờ hết", bất chấp những trở ngại xung quanh các chương trình phát triển máy bay chiến đấu và xe tăng chiến đấu chủ lực trong tương lai, ông nói trong một cuộc phỏng vấn chung với nhật báo Pháp và báo Handelsblatt của Đức được đăng tải hôm thứ Năm.

1777172580715.png

Tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm M51

Trong các lĩnh vực cùng quan tâm giữa Pháp và Đức, ArianeGroup “với tư cách là một công ty liên doanh Pháp-Đức có thể mang đến các giải pháp chung, đặc biệt là trong lĩnh vực quốc phòng”, theo lời ông Bruneau, người mới nhậm chức Giám đốc điều hành của công ty vào đầu tháng Tư, sau khi trước đó đứng đầu mảng kinh doanh động cơ quân sự của Safran. ArianeGroup thuộc sở hữu chung của Airbus và Safran.

Ông Bruneau nói: “Mọi người ở châu Âu đều tin rằng chúng ta cần các lựa chọn tên lửa đạn đạo thông thường để tấn công sâu vào lãnh thổ đối phương trong bối cảnh xung đột ngày càng leo thang”.

Pháp đã dành ngân sách 1 tỷ euro (1,2 tỷ đô la Mỹ) để bắt đầu nghiên cứu phát triển tên lửa đạn đạo phóng từ mặt đất với tầm bắn 2.500 km, như một phần của kế hoạch chi tiêu quốc phòng được cập nhật. Mục tiêu được công bố là đạt được khả năng này vào năm 2035, mặc dù Tổng cục Vũ khí của nước này có kế hoạch đẩy nhanh tiến độ để có thể hoàn thành vào khoảng năm 2030.

Vào tháng 10, quốc gia này đã đưa vào sử dụng phiên bản hiện đại hóa của tên lửa đạn đạo chiến lược M51 , loại tên lửa trang bị cho các tàu ngầm trong lực lượng răn đe hạt nhân trên biển của Pháp, với ArianeGroup chịu trách nhiệm thiết kế và hệ thống đẩy tên lửa.

Giám đốc điều hành của ArianeGroup nói với tờ Les Echos rằng công ty sẵn sàng đáp ứng các yêu cầu của các nhà chức trách chính trị và quân sự, và đã bắt đầu các cuộc thảo luận với Đức và Pháp. Ông Bruneau cho biết một trong những mục tiêu của ông là tăng cường sự phát triển của Đức trong công ty, mặc dù việc Đức nắm giữ cổ phần trong ArianeGroup “không nằm trong kế hoạch”.

1777172765969.png


Công ty này có quyền phóng tên lửa Ariane 6 từ năm 2028 và dự định tăng số lượng phóng lên từ bảy đến tám lần trong năm nay trước khi tăng lên 10 lần mỗi năm, với mỗi lần phóng có thể đưa hơn 30 vệ tinh vào quỹ đạo Trái Đất tầm thấp, theo lời ông Bruneau.

Giám đốc điều hành cho biết giá trị của Ariane 6 nằm ở việc cung cấp cho châu Âu khả năng tiếp cận không gian một cách độc lập, bao gồm cả việc phóng các vệ tinh quân sự.
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
Mỹ đang nỗ lực ngăn chặn việc Iran gài thủy lôi ở eo biển Hormuz

Một phái đoàn khác của Mỹ đang đến Pakistan để cố gắng nối lại các cuộc đàm phán khi nhóm tàu sân bay tấn công thứ ba đến khu vực này.

Một ngày sau khi Tổng thống Donald Trump ra lệnh cho lực lượng Mỹ tiêu diệt các tàu của Iran đang rải thủy lôi ở eo biển Hormuz, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân hôm thứ Sáu cho biết các nỗ lực ngăn chặn việc rải thủy lôi đã được tiến hành.

1777172916163.png

Một tàu rải thủy lôi của Iran

Tướng Dan Caine của Không quân Hoa Kỳ nói với các phóng viên, trong đó có phóng viên của The War Zone , trong cuộc họp báo sáng thứ Sáu rằng Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) “có nhiều loại thuyền nhỏ cỡ Boston Whaler”. “Chúng tôi có lực lượng ở đó để ngăn chặn và phòng ngừa việc chúng tiếp tục [rải thủy lôi], và sẽ tiếp tục làm như vậy theo lệnh của Bộ trưởng và Tổng thống.”

Ông Caine không cung cấp thông tin cụ thể về những tài sản nào tham gia, khi nào chúng đến hoặc những hành động nào chúng đã thực hiện. Lầu Năm Góc và Bộ Tư lệnh Trung ương đã từ chối bình luận. Tuy nhiên, một quan chức Mỹ đã cung cấp một số thông tin bổ sung.

“Iran có thể đã gài một số thủy lôi trong hoặc gần eo biển vào một thời điểm nào đó trong cuộc xung đột,” một quan chức giấu tên nói với chúng tôi để thảo luận về các chi tiết hoạt động. “Chúng ta không nói đến một số lượng lớn. Trên thực tế, hơn 95% thủy lôi hải quân của Iran đã bị phá hủy trong Chiến dịch Epic Fury.”

Lực lượng Mỹ “đang tích cực giải quyết vấn đề bằng cách sử dụng kết hợp các khả năng có người lái và không người lái để đảm bảo việc đi qua eo biển được an toàn”. Quan chức này từ chối cho biết liệu Mỹ có đang tích cực tìm kiếm các quả thủy lôi đã được gài hay không, hoặc cung cấp thêm chi tiết. Trong bài báo hôm qua , chúng tôi đã nêu rõ những phương tiện mà Hải quân Mỹ có cho hạm đội tàu nổi của mình để tiến hành các hoạt động rà phá thủy lôi, mặc dù vẫn chưa rõ có bao nhiêu phương tiện đang hoạt động trong khu vực.

1777172993689.png


Tàu chiến ven biển lớp Independence USS Canberra là tàu quét mìn duy nhất được xác nhận hiện đang phục vụ trong CENTCOM, theo một bài đăng trên trang chia sẻ hình ảnh của Lầu Năm Góc cho thấy con tàu đang tuần tra ở Biển Ả Rập.

.......
 
Biển số
OF-155238
Ngày cấp bằng
4/9/12
Số km
46,402
Động cơ
1,480,813 Mã lực
Nơi ở
Sắp chuyển
(Tiếp)

Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) đã đầu tư mạnh vào hạm đội tàu nhỏ của mình trong nhiều thập kỷ. Ngoài việc được trang bị tên lửa chống hạm tầm ngắn , cũng như pháo phản lực và các loại vũ khí khác , chúng còn có thể được sử dụng để rải thủy lôi. Mặc dù tổng thống tuyên bố rằng 159 tàu của Iran đã bị phá hủy, IRGC vẫn còn một số lượng lớn các tàu nhỏ này.

Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth, cũng phát biểu tại cuộc họp báo, cho biết “việc rải thủy lôi bừa bãi như vậy là vi phạm thỏa thuận ngừng bắn”. Ông từ chối cho biết sẽ mất bao lâu để rà phá hết thủy lôi ở eo biển.

“Chúng tôi sẽ không suy đoán về thời gian biểu,” ông nói khi trả lời câu hỏi về một bài báo trên tờ Washington Post cho rằng Quốc hội đã được thông báo rằng việc này có thể mất đến sáu tháng. “Chúng tôi tin tưởng vào khả năng của mình, trong khoảng thời gian thích hợp, để rà phá bất kỳ quả mìn nào mà chúng tôi xác định được, và chúng tôi khuyến khích các quốc gia khác cũng tham gia vào nỗ lực này. Nhưng chúng tôi đang theo dõi sát sao tình hình.”

1777173072976.png

Xuồng rải thủy lôi của Iran

Không rõ tại sao những nỗ lực ngăn chặn các tàu nhỏ rải thủy lôi ở eo biển lại không được duy trì và tiếp diễn ngay từ đầu cuộc xung đột, nhất là hiện nay khi Iran tuyên bố kiểm soát tuyến đường thủy chiến lược này. Tuy nhiên, Hegseth đã chế giễu Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) là một lực lượng chiến đấu.

“Lực lượng quân đội Iran, đặc biệt là Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC), đã bị suy yếu nghiêm trọng và chỉ còn là một băng cướp biển có cờ,” vị thư ký cau mày nói.

Caine đã cung cấp một số chi tiết mới về ba tàu có liên hệ với Iran mà Mỹ đã chặn bắt trong tuần này. Những nỗ lực đó bắt đầu từ Chủ nhật với tàu chở hàng Touska mang cờ Iran , bị bắn và sau đó bị lực lượng hải quan chiếm giữ.

Vào khoảng 9 giờ sáng Chủ nhật (giờ miền Đông), tàu khu trục tên lửa dẫn đường lớp Arleigh Burke USS Spruance đã “vô hiệu hóa động cơ của tàu Touska bằng cách bắn chín viên đạn không có đầu đạn từ khẩu pháo Mk-45 5 inch của tàu khu trục vào chính xác phòng máy và khoang máy trên tàu Touska ”, ông giải thích. Bảy giờ sau, CENTCOM ra lệnh cho lính thủy đánh bộ đu dây từ trực thăng xuống và “tận dụng cơ hội tấn công”, Caine nói thêm.

Hôm thứ Sáu, Trung Quốc đã phản bác tuyên bố của ông Trump rằng tàu Touska chứa "một món quà từ Trung Quốc". Tổng thống đã đưa ra tuyên bố đó hồi đầu tuần này trên kênh CNBC .

“Trung Quốc bác bỏ mọi cáo buộc và suy đoán thiếu bằng chứng xác thực”, Bộ Ngoại giao Trung Quốc phản hồi. “Hoạt động thương mại bình thường giữa các nước không nên bị gián đoạn.”

Theo Al Jazeera đưa tin trên kênh X, dẫn lời Hội Trăng lưỡi đỏ Iran, tàu Touska đang chở “vật tư lọc máu thiết yếu và thiết bị y tế”.
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top