Món này lãi quan viên, cụ có biết máy làm kẹo bông này ở đâu họ bán không ah, để em bỏ làm công chức đầu tư một cái bán cổng trường học ah.Có một mình thì bán kẹo bông 1 thia đường = 5k tự tính toán lãi.
Món này lãi quan viên, cụ có biết máy làm kẹo bông này ở đâu họ bán không ah, để em bỏ làm công chức đầu tư một cái bán cổng trường học ah.Có một mình thì bán kẹo bông 1 thia đường = 5k tự tính toán lãi.
Như cụ, thì cháu lại nghĩ cụ đi hơi sâu vào cụ thể rồi. Về lâu dài và sâu xa cá nhân cháu vẫn đam mê có cái nhà xưởng, mặc dù biết rằng cực kỳ nhọc và buông bỏ nhiều.Em đồ rằng cụ chưa bao giờ mở xưởng
Mịa nó kinh khủng hơn nhiều cụ ạ
Mịa = Thằng nhân công mình đi thuê về trả tiền và đào tạo thêm cho nó nghề , lúc nó chưa thành người , thì nó tâm huyết lắm
Đến lúc nó thành được ngợm thôi là 1 nó bỏ mình nó đi , 2 nó nghênh ngang hơn bố đời , mịa mình làm chủ , mà có khi ăn cơm đứng lên ngồi xuống mấy lần bới cv , đến lần thứ n nào đó thì bỏ ăn luôn
Còn thằng ngợm kia , nó chả làm gì cả , đôi khi nó còn đứng chỉ tay 5 ngón sai thằng chủ nữa cơ
Còn thằng thông minh , có tài , tâm huyết chỉ còn ở trong truyền thuyết , em thật
Vì thế giờ để đào tạo em ra văn bản ràng buộc rõ ràng , mà cũng chỉ dạy 50% nghề thôi
50 % còn lại cho nó tự tìm hiểu , chấp nhận làm bãi thử nghiệm cho nó , thế còn hơn !
Và sắn sàng chấp nhận nó học xong quay ra cạnh tranh trực tiếp mình luôn , chấp nhận thôi
Cụ bẩu thế thì thằng nào bóc lột thằng nào ?
Em đồ rằng cụ chưa bao giờ mở xưởng
Mịa nó kinh khủng hơn nhiều cụ ạ
Mịa = Thằng nhân công mình đi thuê về trả tiền và đào tạo thêm cho nó nghề , lúc nó chưa thành người , thì nó tâm huyết lắm
Đến lúc nó thành được ngợm thôi là 1 nó bỏ mình nó đi , 2 nó nghênh ngang hơn bố đời , mịa mình làm chủ , mà có khi ăn cơm đứng lên ngồi xuống mấy lần bới cv , đến lần thứ n nào đó thì bỏ ăn luôn
Còn thằng ngợm kia , nó chả làm gì cả , đôi khi nó còn đứng chỉ tay 5 ngón sai thằng chủ nữa cơ
Còn thằng thông minh , có tài , tâm huyết chỉ còn ở trong truyền thuyết , em thật
Vì thế giờ để đào tạo em ra văn bản ràng buộc rõ ràng , mà cũng chỉ dạy 50% nghề thôi
50 % còn lại cho nó tự tìm hiểu , chấp nhận làm bãi thử nghiệm cho nó , thế còn hơn !
Và sắn sàng chấp nhận nó học xong quay ra cạnh tranh trực tiếp mình luôn , chấp nhận thôi
Cụ bẩu thế thì thằng nào bóc lột thằng nào ?
Khoai lắm cụ ạ
Em đào tạo đến giờ khá đông , trong số em đào tạo chỉ có khoảng gần chục mạng là ra làm chủ chính thức , và có khả năng cạnh tranh tốt , và hầu hết những người này đều đặt vấn đề trước , có định hướng tốt , có ý chí ,bản lĩnh và chấp nhận 1 thời gian , và đã thành công
Còn số ảo tưởng là mình đã kinh , đã ghê gớm thì nhiều như lá mùa thu !
Nên đến giờ em hết còn muốn đào tạo rồi
Bên bác sản xuất mặt hàng gì vậy ? Em làm nhỏ lắm, muốn học hỏi cách quản lý sản xuất ở quy mô lớn.Đây là cơ sở nhỏ nhất của tụi em (thực ra không sản xuất tụi em còn có khu văn phòng trong nội thành, diện tích chỉ lớn hơn 1/10 chỗ này một chút sau khi bị họ cắt mặt tiền để mở đường). Đường trục xe công vào ra thường xuyên.
Hôm qua đã chuẩn bị đi đám cưới con ông bạn thì lại phải chuyển hướng vào đấy. Xong việc chạy qua đám cưới chỉ còn 1 nhóm người, may mấy ông bạn vẫn ở đấy!
![]()
Cũng mấy thứ lặt vặt thôi.Bên bác sản xuất mặt hàng gì vậy ? Em làm nhỏ lắm, muốn học hỏi cách quản lý sản xuất ở quy mô lớn.
Vẫn có người khuyên mà cụ, chưa tìm được chân ái thôi. Ở đời vẫn có quý nhân là bình thường. Đâu phải ai cũng bo bo đâu.Nói thật là chả ai khuyên được chuyện này cho cụ ( trừ người nhà cụ ).
Còn nếu ngon thì người ta cũng tự làm.
Thật cụ , nhiều lúc em muốn quăng cha nó hết đi , về quê , sống cho yên bình ,Như cụ, thì cháu lại nghĩ cụ đi hơi sâu vào cụ thể rồi. Về lâu dài và sâu xa cá nhân cháu vẫn đam mê có cái nhà xưởng, mặc dù biết rằng cực kỳ nhọc và buông bỏ nhiều.
Khuyên chung chung thì được bác ạh, còn không thì họ phải sắn tay nhảy hẳn vào may ra mới nói đúng được. Mà ngay cả như vậy thì người giỏi cũng chỉ đúng nhiều hơn sai để kết quả cuối cùng được như ý muốn thôi, còn vẫn bị mắc rất nhiều những cái lỗ rất sơ đẳng để những người khác tha hồ chê.Vẫn có người khuyên mà cụ, chưa tìm được chân ái thôi. Ở đời vẫn có quý nhân là bình thường. Đâu phải ai cũng bo bo đâu.
Vâng, tìm người giúp được mình cũng không phải đơn giản. Tuy nhiên nếu có chí hướng thực sự, không phải là nói cho vui thì phải ra sức tìm thôi. Những người có tiền thì họ thuê chuyên gia về để tư vấn. Còn ít tiền thì đi theo người ta làm free mà học. Rồi sẽ ra vấn đề thôi.Khuyên chung chung thì được bác ạh, còn không thì họ phải sắn tay nhảy hẳn vào may ra mới nói đúng được. Mà ngay cả như vậy thì người giỏi cũng chỉ đúng nhiều hơn sai để kết quả cuối cùng được như ý muốn thôi, còn vẫn bị mắc rất nhiều những cái lỗ rất sơ đẳng để những người khác tha hồ chê.
Ngày xưa sau khi mua cái cty này em vẫn làm Nhà nước. Có 1 cơ sở cơ ngơi rất lớn Nhà nước muốn CPH, điều kiện rất tốt, nhưng cao quá khả năng với của tụi em. Bác đang phụ trách rất muốn em tư vấn, lần nào ra Hà Nội cũng tìm gặp. Nhưng thực sự thì em cũng chí có thể nói với bác ấy là chỗ đó rất tốt, nếu có điều kiện bác ấy mua được thì sau này sẽ có thể phát triển, còn cụ thể thì phải là bác ấy và những người bác ấy rủ chung. Mua của Nhà nước tất nhiên có rất nhiều việc phải làm, nhưng chỉ những người bắt tay vào xúc tiến mới biết cụ thể việc gì và phải làm như thế nào!
rõ ràng là thế mà cụ, đó là cách tổ chức sản xuất, quản lí con người.Em chưa làm Sx bao giờ, em làm thương mại và đi xem nhà máy của Đài và Hàn.
Có điều em thắc mắc là vẫn người VN làm cho Đài và Hàn thì làm đc, xét về cả khía cạnh kỷ luật, và những người đó khi về VN cũng không làm đc những sp như họ đã từng làm cho nc ngoài (trừ mấy bác làm ở gara hãng, rồi về mở xưởng riêng, có gặt hái thành công nhất định).
Em cho rằng có lẽ cách tổ chức SX của họ.
Công việc của cái Cty này không dính dáng gì đến Nhà nước bác ạh!Ái , mua của nhà nước lại được thì cơ cụ quá to rồi
Ít nhất trong lĩnh vực của cụ
Sẽ dễ hơn nhiều nếu là cụ lại đang làm trong nghề
Em thật ! Như cụ nói thì em hình dung công việc chính của cụ là ... uống và đàm phán ,
Nhiều người có tâm, có tài nhưng không có sức chịu đựng là bỏ cuộc hết.Ngồi suy nghĩ linh tinh em chia sẻ thêm 1 chút !
Tại sao ta không thoát Tàu phù ??
Doanh nghiệp Việt hoàn toàn có thể làm được rất nhiều !
Em đơn cử vài ví dụ
Doanh nghiệp của việt ở nước ngoài vẫn có tiếng nói nhất định
Ví dụ các sản phẩm từ gỗ , từ cái kệ để tivi , cho đên vật dụng trong nhà , trong bếp ở ta rất dễ sản xuất và giá thành sp cũng rẻ , doanh nghiệp hoàn toàn có thể xuất khẩu và cạnh tranh ngay tại châu âu ,
Còn rất nhiều thứ có thể đưa vào hệ thống siêu thị của châu âu , như Metro của Đức hay các hệ thống khác ?
Ta hoàn toàn làm được
Em biết trên of có cụ đã đầu tư và sản xuất tinh dầu tiêu chuẩn châu âu tại Yên Bái , và đã thành công xuất đi ,
Cái khó nhất của doanh nghiệp Việt hiện nay là cơ chế ,
Cái hệ thống giấy tờ , hàng rào thuế quan ,... Quote ... và ..... sự vô liêm sỉ của tham quan nó cũng cản lại rất nhiều !
Bị kìm chế quá nhiều , ....

Làm chủ khó nhất là quản trị và quản lý. Công nghệ ngày nay cũng không phải là vấn đề quá lớn (trừ 1 số ngành), nếu quản trị và quản lý tốt thì đều làm được cả.Em chưa làm Sx bao giờ, em làm thương mại và đi xem nhà máy của Đài và Hàn.
Có điều em thắc mắc là vẫn người VN làm cho Đài và Hàn thì làm đc, xét về cả khía cạnh kỷ luật, và những người đó khi về VN cũng không làm đc những sp như họ đã từng làm cho nc ngoài (trừ mấy bác làm ở gara hãng, rồi về mở xưởng riêng, có gặt hái thành công nhất định).
Em cho rằng có lẽ cách tổ chức SX của họ.
Bác làm việc có nguyên tắc, rất đúng ý em. Em chuyên về mấy màng nhựa, keo nhựa loại VN không có ai làm, hy vọng có ngày gặp bác giao lưu tí !Cũng mấy thứ lặt vặt thôi.
Nhưng quản lý mấy cái doanh nghiệp ở VN thì mỗi ông 1 kiểu, chẳng ai giống ai hết, nên việc áp dụng cách của người này sẽ chưa chắc đúng cho người kia.
Với tụi em thì chủ yếu là cái khẩu hiệu "Trung thành với ý định ban đầu".
Viết như thế, nghe có vẻ khẩu hiệu như thực hiện chẳng dễ. Ngay trong nhà thôi mà đã rất khó. Em chủ yếu bên kỹ thuật, bà xã quản lý chung. Em vẫn nói ngày xưa cái phòng kỹ thuật của tụi em đứng bét nhất cơ quan, chưa bao giờ nhận được lao động tiên tiến, nhưng bây giờ chẳng phải cơ quan thì vẫn vậy. Hơi có lãi một chút là bất chấp, và nhường cho em sửa sai. Trong sản xuất thì khách hàng sẽ trả lời rất nhanh cho mình mọi công việc đang đúng hay sai. Nếu là hợp tác giữa mấy ông bạn với nhau lại càng khó hơn, ranh cãi không ngừng, mà có khi kết thúc bằng việc chia ly tình bạn.
Nhưng em vẫn muốn nhắc lại, đặt được tiêu chí cho việc đầu tư rồi trung thành với các tiêu chí ấy rất quan trọng. Mọi sự ăn xổi sẽ trả giá. Người kiên định sẽ đi đến kết quả cuối cùng.
Làm lâu rồi nên tụi em không đến nỗi vất vả lắm. Chiều nay em lại theo lũ bạn lên Phú Thọ giao lưu, chắc đến khuy ngày mai mới về. Bình thường sáng thứ 2 em sẽ đi dạo qua các cơ sở, nhưng thứ 2 tới chắc nhà cho hết dư âm, để thứ 3 đi cho an toàn!
OK, Bác!Bác làm việc có nguyên tắc, rất đúng ý em. Em chuyên về mấy màng nhựa, keo nhựa loại VN không có ai làm, hy vọng có ngày gặp bác giao lưu tí !
Ngon ăn thì họ mở hoặc để người nhà, còn không ngon mới khuyên, tất nhiên có quý nhân nhưng có 1 chữ : HIẾM.Vẫn có người khuyên mà cụ, chưa tìm được chân ái thôi. Ở đời vẫn có quý nhân là bình thường. Đâu phải ai cũng bo bo đâu.
Theo cháu giá bán của các DN Việt cao bới các nguyên nhân sau chứ không phải cố ăn lãi cao:Nếu nói ở tầm cao thì thị trường quá rộng, công nghiệp phụ trợ của VN gần như bằng 0.
Câu chuyện cái ốc vít, chắc mọi người còn nhớ.
Nếu nói tầm thấp, thì nhiều nhà SX nước ngoài tìm nhà gia công ở VN nhưng họ chưa tìm ra.
Em có ông bạn người Hàn, có nhã ý giúp đỡ, bảo em tìm nhà gia công một sản phẩm cơ khí thông thường, chỉ có 3 công đoạn là: lấy thép c45 về cắt, khoan và hoàn thiện lại bằng máy CNC, hoặc máy tiện (bên Hàn cũng làm thế, bên Taiwan cũng làm thế) theo thiết kế của họ, rồi xuất từ VN thẳng sang Trung Đông dưới thương hiệu của công ty ông ấy ở Hàn.
Sau khi gửi bản vẽ thiết kế, các nhà gia công ở VN chào giá xuất xưởng bằng giá của HQ nhập về đến HP. Em nghĩ chắc mình chưa tìm được chỗ giá tốt, nên nhờ cậu em dân cơ khí cũng đang làm gia công, đưa bản vẽ và yêu cầu vật liệu, để nó tính giá thành Sp . kết quả là giá thấp hơn 200 k so với giá SP của Hàn nhập về đến HP.
Em từ bỏ kết nối SX cho DN nhỏ của Hàn từ đó.
Có thiết kế , có đầu ra, chỉ việc làm thôi còn không làm được, thì cụ hỏi câu hỏi SX cái gì.... Thì đoạn đường còn xa lắm.

Em nghĩ bác thiếu 1 yếu tố rồi: kỹ thuật kém và lạc hậu.Theo cháu giá bán của các DN Việt cao bới các nguyên nhân sau chứ không phải cố ăn lãi cao:
1. Số lượng ít, không đạt được lợi thế theo quy mô.
2. Quản trị kém nên chưa quản lý được chi phí.
3. Chi ngoài nhiều.
4. Lãi suất vay ngân hàng cao.
5. Đầu vào vẫn phải nhập khẩu.
Công ty cháu cũng làm về lãnh vực cơ khí, có một số phụ kiện nếu tự sx thì chi phí cao hơn nhiều so với nhập khẩu (từ TQ)![]()