[Funland] Nên như vậy.

nissanafrica

Xe hơi
Biển số
OF-617708
Ngày cấp bằng
21/2/19
Số km
146
Động cơ
1,260 Mã lực
Tuổi
31
Nói đi cũng phải nói lại, ko phải tất cả ông bố bà mẹ đều đối xử tốt với các con, em cũng chứng kiến cảnh bố mẹ hắt hủi con cái, tranh giành phần thắng về mình, đổ điêu cho con cái, sống chết mặc bay tiền thày đút túi rồi, chả hiểu tình mẫu tử-phụ tử của họ ở đâu nữa.
Em cũng gặp như vậy nhiều. Ông bố ở trong câu chuyện trên kia thì vẫn là ông bố tốt, dù khác tư tưởng nhưng ít nhất vẫn chấp nhận lắng nghe con cái, vẫn ăn nói những lời lịch sự.
Còn những ông bố bà mẹ mà em biết thì mở mồm nói chuyện với con mà thả ra nhiều phụ khoa lắm ạ.
 

ceconam

Xe tăng
Biển số
OF-203287
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
1,369
Động cơ
10,512 Mã lực
Cái đoạn giữa giữa em chưa rõ ý của cụ, thấy là thấy cái gì ạ? Còn đoạn cuối ý của cụ là tình cảm cha con xấu đi với biểu hiện họ ít trò chuyện? Theo em nghĩ thì đó mới là lẽ tự nhiên. Họ ít trò chuyện vì ông bố đó cổ hủ, không cùng quan điểm, trò chuyện nhiều có khi cãi nhau suốt ngày. Nếu muốn trò chuyện cùng con hãy cố gắng làm một ông bố hài hước, hiểu biết, hiện đại thì không những con mà người ngoài cũng muốn chơi cùng. Cứ giữ cái tính kia em e rằng chả có bạn bè, người con không thể vì làm vui lòng bố mà cứ cố trò chuyện cho bố vui được. Nó còn có cuộc sống của nó chứ. Còn chạnh lòng hay không là do tính người. Thay vì chạnh lòng chỉ nghĩ về lợi ích bản thân sao không vui vẻ nghĩ rằng con cái mình đã trưởng thành thật rồi, nó đang vui vẻ hạnh phúc với cuộc sống của nó, vậy là mình hết trách nhiệm
Sorry nếu có gì làm cụ hiểu lầm xúc phạm, ý e muốn nói ở đây mọi sự vật hiện tượng đều có những cái nội tại vi mô và vĩ mô của riêng nó (theo triết học nói vậy :)) ) cả 2 yếu tố này cũng luôn biến động và phát triển, chúng tự mâu thuẫn và tự cân bằng để đạt 1 trạng thái mới... nên mọi định nghĩ về phạm trù tư duy của con người đều là "tạm" nên ở hiện tại khi chưa phải là "đích" thì ko thể nói tây đúng hay đông đúng (nên ko thể đưa 1 trong 2 cái làm đích để phấn đấu đến đc), ko thể nói ông bố hay ông con đúng vì họ ở 2 môi trường khác nhau (mặc dù là người thân). Chỉ biết rằng quy luật tự nhiên nó quyêt định đúng sai tất cả, nên nếu ghép tư duy của ông con vào ông bố thì ông bố sẽ bị môi trường xung quanh tự đào thải (trong trường hợp ông ấy ko xuất ngoại đc mọi người xung quanh ông ấy sẽ bảo làm hâm) còn đem tư tưởng của ông bố ghép cho ông con vào môi trường của ông bố mọi người sẽ gọi là bất hiếu
Có thể e là người hơi trừu tượng, gần đây cũng có nhiều nguồn triết học phương tây họ cũng lại cho rằng văn hoá phương đông mới là lí tưởng, nhìn thì về vi mô nó ko đc bằng phương tây nhưng về vĩ mô nó mới là căn nguyên của con người, nó sẽ giúp liên kết và phát triển cộng đồng (về mặt giống nòi), thể hiện ý thức (trách nhiệm giống nòi) và giá trị con người (tình cảm của con người).... đại khái sách vở nó viết thế :))
Chốt lại vấn đề ý của tôi chỉ muốn nói mọi sự tuỳ duyên (tự nhiên), về bản chất đúng nghĩa ko thể nói thế nào là đúng :))
 

Tigerwood

Xe tăng
Biển số
OF-44665
Ngày cấp bằng
27/8/09
Số km
1,555
Động cơ
41,017 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Website
donghai-tvtk.com
Trong này có cụ mợ nào để bố hoặc mẹ già vào viện dưỡng lão giống xứ Tây văn minh ko ah? Em hỏi thật!
Có lúc em cũng muốn đưa phụ huynh vào đó nhưng không dám.
- Đưa vào:
+ Các cụ cùng tuổi với nhau thì chuyện trò được với nhau -> Có niềm vui
+ Tuy ở nhà cùng con, cháu nhưng con cái thì đi làm cả ngày; Các cháu cũng đi học; Tối về cả nhà gặp nhau được bữa cơm, sau đó ai về phòng nấy -> Các cụ không có người nói chuyện, tâm sự

- Không:
+ Vì điều tiếng họ hàng, làng xóm: Mẹ không trông được mà phải đưa vào đó.
+ Như 1 số cụ trên đã nói: Điều kiện chưa được tốt lắm
 

tth5

Xe hơi
Biển số
OF-110412
Ngày cấp bằng
25/8/11
Số km
107
Động cơ
3,441 Mã lực
Em nhặt được cái này trên FB. Không nhảm lắm nên tha về hầu các cụ. Một cách suy nghĩ mà em thấy nên như vậy.
Cũng đáng suy ngẫm...

CÂU CHUYỆN CỦA 2 NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Người bố 40 tuổi sống tại Việt Nam, có cậu con trai 16 tuổi đang ở Mỹ. Con anh sang Mỹ năm 2008, đi cùng người mẹ theo diện kết hôn, tuy nhiên, hai cha con vẫn nói chuyện với nhau mỗi ngày qua các phương tiện liên lạc cá nhân. Anh chứng kiến mỗi ngày con lớn và vừa mừng vừa lo khi biết con trai anh tự lập một cách ngoài sức tưởng tượng của anh. Cậu bé làm tất cả mọi việc cá nhân, tự chọn điều mình thích, tự chịu trách nhiệm với cái mình chọn.

Nhiều lần anh tâm sự với bạn bè, việc con đi cùng mẹ đến một quốc gia mới là điều may mắn lớn nhất đời anh. Bởi anh chứng kiến ở Việt Nam, chưa biết đứa trẻ đã phải chịu những va đập của xã hội đến đâu, nhưng cha mẹ chúng là những người tổn thương trước. Từ môi trường sống bị ô nhiễm, đến môi trường giáo dục chứa đựng nhiều thứ phản giáo dục, đến môi trường đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng mang đến những thói quen tệ hại dễ tiêm nhiễm vào đứa trẻ... Dĩ nhiên, nói như vậy không có nghĩa nước Mỹ là thiên đường nhưng ít ra nơi đó, đứa trẻ còn được bảo vệ và tôn trọng như một con người đúng nghĩa.

Và việc của anh, từ trong ý thức là làm ra tài sản, để lại cho con anh thừa hưởng.

Kỷ niệm 10 năm hai cha con sống xa nhau, anh xin con một cuộc nói chuyện thật dài để cả 2 nói hết điều mình nghĩ. Ừ, thì 10 năm, một đứa trẻ 6 tuổi thành một cậu bé 16 tuổi, sống ở một môi trường khác sẽ có một cách nghĩ khác; và một người đàn ông 30 tuổi thành 40 tuổi, cũng có nhiều tâm sự chất chứa muốn chia sẻ với con mình. Câu chuyện hôm đó, anh dành cho con nói trước tuy nhiên người con nói: "Bố, 10 năm qua bố dạy con hãy giữ nề nếp người Việt, kính trọng cha mẹ và những người lớn tuổi hơn, nên con sẽ nhường bố nói câu chuyện của mình trước. Sau đó, con sẽ nói những điều con nghĩ từ câu chuyện của bố"

Ông bố nói: "Đến lúc này bố biết mình bắt đầu già. Sức khoẻ của bố cũng dần đi xuống và bố không biết được bố sẽ đồng hành với con đến lúc nào. Thì dù có thế nào, con cũng phải sống cho tốt. Bố sẽ luôn nghĩ về con cho đến phút cuối"

"16 năm qua từ ngày có con, với bất cứ một quyết định nào trong cuộc đời của bố, bố cũng đều nghĩ cho con và vì con. Bố nghĩ đó là việc bố phải làm. Kể cả đến lúc này, bố lao động để làm ra của cải vật chất, tích góp lại để con có một khối tài sản ổn định về sau. Trên đường đời, nhỡ con gặp điều gì không may mắn thì con cũng có những chỗ dựa để không phải chông chênh"

"Con hiểu và tôn trọng tinh thần Việt, bố muốn con sau này quay trở về Việt Nam, tiếp nối bố để tiếp tục xây dựng những cơ ngơi mà bố đã để lại đây. Nếu sau này bố qua đời, con nhớ hoả táng bố, rải hết tro cốt xuống biển và không làm giỗ, không để lại bất cứ điều gì liên quan đến bố trong cõi đời. Để bố được thanh thản"

Và đây là suy nghĩ của người con:

"Con cảm ơn bố đã sống cả cuộc đời vì con và cho con. Nhưng ngày hôm nay, con cũng sẽ nói với bố rằng bố sống cho con và vì con như vậy đã đủ rồi. Bố hãy yên tâm một điều con đã là bạn của bố, đang là bạn của bố và mãi mãi là bạn của bố. Con yêu bố như một người bạn thân nhất trong cuộc đời con và con nghĩ con phải cư xử đúng với tình yêu ấy"

"Con nói cho bố một điều là bố đã vì quá yêu con đến mức tình yêu đó biến thành sở hữu. Ở Mỹ, những đứa trẻ như con rất sợ điều đó. Nhiều ông bố bà mẹ châu Á đã phải đi tù chỉ vì thương con quá mức cần thiết và muốn sở hữu con. Bố ạ, con thì khác, con là người Việt, nên dù có thế nào con cũng không làm tổn thương bố. Chỉ có điều, bố nên tôn trọng điều con nghĩ và điều con muốn"

"Đơn giản thôi, bố hãy để con tự quyết định cuộc đời mình. Con sẽ tự lớn lên, tự kiếm việc để làm, tự trưởng thành và bố chỉ cần tin con không làm việc xấu là được. Bố có con thì bố hãy vui mà sống. Bố có nhà thì bố cứ ở trong căn nhà bố. Bố lao động thì bố cứ lao động, có tài sản nếu xã hội cần, bố cứ tặng cho những người bất hạnh. Không sao cả, con chấp nhận và vui vì điều đó hơn là vì con mà bố cứ phải è cổ ra làm việc chỉ mong để lại tài sản cho con"

"Tại sao bố không sống vì bố mà bố cứ phải vì con? Lúc này đây bố hãy vì bố đi
. Bố làm việc ít lại, đi du lịch nhiều hơn. Đi kiểm tra sức khoẻ và hãy nghĩ rằng, nếu vì con thì bố phải khoẻ để làm bạn với con được nhiều hơn thay vì không lo cho mình và cứ phải chết vì lý do "hy sinh cho con". Bố làm vậy con đâu có vui được?"

"Những gì của bố là của bố. Những gì của con ở phía trước, con không ngoảnh lại để trông chờ sở hữu cả cuộc đời của bố để lại đó cho con hưởng thụ. Nếu bố xem con là tài sản lớn nhất thì bố cứ vui sống với tài sản đó thay vì bố cứ phải vất vả khổ sở vì cái tài sản đó. Bố thì khổ con thì buồn. Đâu nhất thiết. Không lẽ giờ con sẽ nói với bố là con sẽ không muốn thừa kế bất cứ điều gì từ bố mặc dù con biết con sẽ phải nói điều này. Không phải vì con hay vì bố mà vì chúng ta cần được vui vẻ để sống cùng nhau"

"Cuối cùng con chỉ nói với bố, việc về hay ở tuỳ thuộc vào tương lai. Có thể con về, cũng có thể con ở lại miễn là sống ở đâu con thấy vui. Đừng vì ngày đó để tiếp tục bố lại phải quên bản thân bố vì con. Tại sao bố cứ lấy lý do "sống vì con" để làm phương châm cho cuộc sống của bố vậy? Bố con mình từng tranh cãi câu chuyện cái mặt nạ trên máy bay, rằng khi nó rơi xuống thì người cha hay người mẹ phải đeo vào cho mình trước cơ mà? Bố phải vui phải khoẻ thì mới sống lâu với con được chứ? Con muốn vui sống với bố được lâu dài và chúng ta sẽ nói những câu chuyện vui ở những ngày tiếp theo"

Ông bố không nghĩ rằng con mình có thể nói những điều như thế và cũng không nghĩ rằng, mọi thứ hoàn toàn không theo lập trình của ông bố cho cuộc sống của mình và cho tương lai con theo cách mà ông bố nghĩ.

Chỉ biết rằng sau đó, ông bố ít làm ăn hơn, hay đi du lịch và làm từ thiện. Hai cha con họ vẫn nói chuyện với nhau nhưng thưa hơn trước...

(Nguồn: ST và sửa lại đoạn kết)
Một câu chuyện hay và em tin là hoàn toàn có thật cụ ạ.

Những chi tiết bôi đậm là có thật, nó xuất phát từ xung đột giữa văn hoá Việt Nam và phương Tây. Mỗi nền văn hóa đều có mặt hay của nó.

Những đứa con lớn lên ở phương Tây là thế đấy. Chúng suy nghĩ khác với những ông bố bà mẹ từ Việt Nam, nơi họ đã lớn lên thời thơ ấu và định hình suy nghĩ của họ.

Và đó cũng chính là nỗi buồn mà nhiều ông bố bà mẹ chỉ biết lặng lẽ gặm nhấm một mình.
 

muachieukyniem

Xe tăng
Biển số
OF-443021
Ngày cấp bằng
6/8/16
Số km
1,802
Động cơ
2,381 Mã lực
Tuổi
28
Mẹ thằng con bố láo. Đến lúc báo nợ lại quay về gọi bố ơi ...
 

VW Golf

Xe cút kít
Biển số
OF-24533
Ngày cấp bằng
21/11/08
Số km
18,990
Động cơ
136,788 Mã lực
Mẹ em 61t và em vẫn đang ở cùng mẹ mặc dù đang có 2 miếng đất. Mới hoặc c.bị yêu em nào em cũng toẹt tòe loe luôn sau này ở cùng mẹ, ko ở riêng. Có lẽ vì vậy mà sắp sang 33t rồi mà em vẫn ế.
33 thì ế cmnr bác.
Làm quả single dad cũng được mà bác.
:P
 

Me^4ba'nh

Xe tăng
Biển số
OF-33228
Ngày cấp bằng
8/4/09
Số km
1,170
Động cơ
5,531 Mã lực
Nơi ở
Somewhere on the Earth
Trong này có cụ mợ nào để bố hoặc mẹ già vào viện dưỡng lão giống xứ Tây văn minh ko ah? Em hỏi thật!
Chưa cụ , vì các cụ nhà em còn khỏe cả ( ở riêng).
Ở viện dưỡng lão hay ở nhà em nghĩ đều ok nếu các cụ vui vẻ thoải mái, mục tiêu là các cụ được hạnh phúc vui vẻ. Các lý do khác như họ hàng, hàng xóm, bà bán nước , ông xe ôm ... không quan trọng và không quan tâm.
 

ruby_eagle

Xe điện
Biển số
OF-66243
Ngày cấp bằng
13/6/10
Số km
2,887
Động cơ
4,815 Mã lực
Nơi ở
Ở nơi đó..
10 năm ko ở bên con là 1 câu chuyện hoàn toàn khác, vì chỉ nói chuyện qu dt và ko có tương tác nào khác thì đứa con nó chỉ xem bố như 1 người bạn ko hơn ko kém.
 
Biển số
OF-731666
Ngày cấp bằng
5/6/20
Số km
354
Động cơ
22,786 Mã lực
Tuổi
22
Sống độc lập , để trẻ tự lập là đúng. Còn lúc bé và về già thì các cụ nói rồi : trẻ cậy cha, gì cậy con.
Các cụ nhìn trẻ dưới 18t không có cha mẹ chăm sóc, ông bà ngoài 70t không có con cái chăm sóc (kể cả có kinh tế) xem có cực không?
Thôi. Cứ đổ sướng khổ do số cho nhẹ đầu
 
Biển số
OF-731666
Ngày cấp bằng
5/6/20
Số km
354
Động cơ
22,786 Mã lực
Tuổi
22
Chưa cụ , vì các cụ nhà em còn khỏe cả ( ở riêng).
Ở viện dưỡng lão hay ở nhà em nghĩ đều ok nếu các cụ vui vẻ thoải mái, mục tiêu là các cụ được hạnh phúc vui vẻ. Các lý do khác như họ hàng, hàng xóm, bà bán nước , ông xe ôm ... không quan trọng và không quan tâm.
Nhiều nhà ko có điều kiện để đưa cha mạ vô nhà dl đâu
 

Me^4ba'nh

Xe tăng
Biển số
OF-33228
Ngày cấp bằng
8/4/09
Số km
1,170
Động cơ
5,531 Mã lực
Nơi ở
Somewhere on the Earth

xbadboyz

Xe tăng
Biển số
OF-323228
Ngày cấp bằng
11/6/14
Số km
1,861
Động cơ
1,632 Mã lực
Em nghĩ câu chuyện phản ánh rất rõ sự đối lập trong suy nghĩ của phương Đông, phương Tây. Còn học gì ở nó thì phải tùy vào việc các cụ đang sống ở môi trường nào, điều kiện ra sao.
 

omerta77

Xe điện
Biển số
OF-35686
Ngày cấp bằng
21/5/09
Số km
3,460
Động cơ
619,691 Mã lực
Sự khác biệt về văn hóa, giáo dục... thôi. Bản chất thì bố mẹ nào cũng vẫn thương con nhưng cách thể hiện sẽ khác nhau giữa phương Tây và Á Đông.
1 bên là thương con thì phải tôn trọng cá nhân của con và không can thiệp vào cuộc sống riêng của con. Nếu thương con kiểu Á Đông thì lại thành ko thương con :D
E thì chưa đc sống ở nước ngoài nhưng xem nhiều clip về tình cảm gia đình bên đó thấy họ thể hiện bằng hành động rất tự nhiên chứ không kiểu "thương thầm" như mình. Nói chung mỗi nơi mỗi khác nhưng e chắc chắn là bố mẹ ở đâu cũng thương con và sẵn sàng hy sinh vì con thôi
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top