Giờ nó đang cần gấp thì bảo gì nó chẳng ký. Sợ là sau đó lại quay về báo tiếp rồi kiện cáo cụÝ ông bà nhà e là sang cho em đứng. Chuyển từ tài sản hộ sang cá nhân. Bọn nó đồng ý
Giờ nó đang cần gấp thì bảo gì nó chẳng ký. Sợ là sau đó lại quay về báo tiếp rồi kiện cáo cụÝ ông bà nhà e là sang cho em đứng. Chuyển từ tài sản hộ sang cá nhân. Bọn nó đồng ý
Chồ này chảy qua chỗ kia thôi mà, kiệt quệ chỗ này, béo tốt chỗ kia"Bọn báo nhà", chúng còn tồi tệ hơn bọn ký sinh nữa. Nó làm kiệt quệ cả 1 đến vài gia đình vì nó
Quá khó. Sau này dù thuận hay k thuận cho tất cả đôi bên chủ thớt cg đều mang tiếng nhân lúc ace khó khăn mà thâu tóm cả cái nhà. Lòng người là vậy,lúc khó khăn 1 đồng giúp cũng quý. Nhưng xong rồi nó lại ối zồi ôi lắmKhó quá hay sao các anh.
Tốt nhất cụ nhờ 1 người đứng ra mua, mặc dù vẫn là tiền của cụ, sang tên cho cụ nhưng mình cụ biết là cụ mua thôi. Thể hiện rõ cụ không có tiền, tránh được rắc rối sau này mà vẫn giữ được nhà cửaTrước tiên, cũng rất ngại, nhưng cũng đành lên hỏi các anh, tham khảo ý kiến của các anh. Biết đâu e có lựa chọn sáng suốt.
Chuyện như sau.
E thì ở xa. Bố mẹ em ngoài quê. Không luơng bổng, hiện em hỗ trợ chính cho ông bà. Có đứa e thì mới báo nợ. Mất khả năng chi trả. Nó xuống nhờ ông bà vay tiền. Mà ông bà hết tuổi lao động. Tích cóp cũng không. Vì thương con nên ông bà cũng nghe theo. Ra quỹ tín dụng thì người ta đồng ý cho vay 5 trăn triệu ( bố em bảo thế) . Tuy nhiên ông bà cũng biết khả năng cao là nó không trả được. Có khi lại mất nhà.
Cái nhà này là đất hộ. Nên muốn vay ae nhà em phải sang tên lại cho Bố em.
Giờ ông bà khó xử. Bán cũng chia tan nát hết. Phải mua chổ ở khác cũng không còn bao nhiêu.
Thế nên. Bố mẹ em gọi điện cho em. Đề xuất phương án là em sẽ chuyển phần tiền cho các em em. Coi như phần thừa kế của nó.
Đứa có tiền mua đất khác. Đứa có tiền trả nợ. Còn em đứng tên sổ. Trách nhiệm phụng dưỡng ông bà là em chịu hoàn toàn chính.
Các anh thấy em có nên làm không.
Em suy nghĩ mãi.nhờ các anh giúp tư vấn. Vì sáng mai e phải quyết rồi.
Cấp bách quá.
"; đến đây thì em bảo sói là đừng để tôi gầm lên. Sau đó nhà họ tự giải quyết theo cách mà ai cũng thấy sẽ thất bại và can ngăn nhưng không nghe, cuối cùng mất thêm mớ tiền và cũng phải kệ xừ cái thằng báo nợ giải quyết. Thế nên tâm lý của mấy tay báo nhà và cả bố mẹ mấy tay đó nó rất khó lường và không đi theo lô gích thông thường đâu, cụ chủ đừng nên tham gia vào dù đó là bố mẹ & em ruột cụ, bố mẹ cụ muốn thế chấp/ bán gì tùy, coi như cụ không hưởng gì thôi, bỏ tiền lấy cái nhà sau này tình hình nhiều khả năng vượt khỏi tầm kiểm soát của cụ, tiền mất mà tình cảm cũng sứt mẻ như nhiều cụ đã nói ở trên.Nick ngọc phương này nhớ ko lầm cũng là cao thủ tư vấn quán cà phêTrước tiên, cũng rất ngại, nhưng cũng đành lên hỏi các anh, tham khảo ý kiến của các anh. Biết đâu e có lựa chọn sáng suốt.
Chuyện như sau.
E thì ở xa. Bố mẹ em ngoài quê. Không luơng bổng, hiện em hỗ trợ chính cho ông bà. Có đứa e thì mới báo nợ. Mất khả năng chi trả. Nó xuống nhờ ông bà vay tiền. Mà ông bà hết tuổi lao động. Tích cóp cũng không. Vì thương con nên ông bà cũng nghe theo. Ra quỹ tín dụng thì người ta đồng ý cho vay 5 trăn triệu ( bố em bảo thế) . Tuy nhiên ông bà cũng biết khả năng cao là nó không trả được. Có khi lại mất nhà.
Cái nhà này là đất hộ. Nên muốn vay ae nhà em phải sang tên lại cho Bố em.
Giờ ông bà khó xử. Bán cũng chia tan nát hết. Phải mua chổ ở khác cũng không còn bao nhiêu.
Thế nên. Bố mẹ em gọi điện cho em. Đề xuất phương án là em sẽ chuyển phần tiền cho các em em. Coi như phần thừa kế của nó.
Đứa có tiền mua đất khác. Đứa có tiền trả nợ. Còn em đứng tên sổ. Trách nhiệm phụng dưỡng ông bà là em chịu hoàn toàn chính.
Các anh thấy em có nên làm không.
Em suy nghĩ mãi.nhờ các anh giúp tư vấn. Vì sáng mai e phải quyết rồi.
Cấp bách quá.
chừ phải lập thớt hỏi chuyện gia đình. Đúng là dao sắc ko gọt được chuôi.
1. Nhà là của bố mẹ cụ, thằng em chả có quyền gì đòi bố mẹ bán đất chia tiền khi các cụ vẫn còn sống. Cần phải loại bỏ ngay cái tư tưởng con cái bắt bố mẹ chia tài sản để lấy tiền ăn tiêu/kinh doanh ...Trước tiên, cũng rất ngại, nhưng cũng đành lên hỏi các anh, tham khảo ý kiến của các anh. Biết đâu e có lựa chọn sáng suốt.
Chuyện như sau.
E thì ở xa. Bố mẹ em ngoài quê. Không luơng bổng, hiện em hỗ trợ chính cho ông bà. Có đứa e thì mới báo nợ. Mất khả năng chi trả. Nó xuống nhờ ông bà vay tiền. Mà ông bà hết tuổi lao động. Tích cóp cũng không. Vì thương con nên ông bà cũng nghe theo. Ra quỹ tín dụng thì người ta đồng ý cho vay 5 trăn triệu ( bố em bảo thế) . Tuy nhiên ông bà cũng biết khả năng cao là nó không trả được. Có khi lại mất nhà.
Cái nhà này là đất hộ. Nên muốn vay ae nhà em phải sang tên lại cho Bố em.
Giờ ông bà khó xử. Bán cũng chia tan nát hết. Phải mua chổ ở khác cũng không còn bao nhiêu.
Thế nên. Bố mẹ em gọi điện cho em. Đề xuất phương án là em sẽ chuyển phần tiền cho các em em. Coi như phần thừa kế của nó.
Đứa có tiền mua đất khác. Đứa có tiền trả nợ. Còn em đứng tên sổ. Trách nhiệm phụng dưỡng ông bà là em chịu hoàn toàn chính.
Các anh thấy em có nên làm không.
Em suy nghĩ mãi.nhờ các anh giúp tư vấn. Vì sáng mai e phải quyết rồi.
Cấp bách quá.
Cụ mua lại đất của bố mẹ cụ đi. Làm hợp đồng chuyển nhượng công chứng, chuyển tiền qua tk cho ông bà và sang tên giấy chứng nhận đầy đủ. Cụ vẫn để nhà đó cho bố mẹ ở và phụng dưỡng báo hiếu bố mẹTrước tiên, cũng rất ngại, nhưng cũng đành lên hỏi các anh, tham khảo ý kiến của các anh. Biết đâu e có lựa chọn sáng suốt.
Chuyện như sau.
E thì ở xa. Bố mẹ em ngoài quê. Không luơng bổng, hiện em hỗ trợ chính cho ông bà. Có đứa e thì mới báo nợ. Mất khả năng chi trả. Nó xuống nhờ ông bà vay tiền. Mà ông bà hết tuổi lao động. Tích cóp cũng không. Vì thương con nên ông bà cũng nghe theo. Ra quỹ tín dụng thì người ta đồng ý cho vay 5 trăn triệu ( bố em bảo thế) . Tuy nhiên ông bà cũng biết khả năng cao là nó không trả được. Có khi lại mất nhà.
Cái nhà này là đất hộ. Nên muốn vay ae nhà em phải sang tên lại cho Bố em.
Giờ ông bà khó xử. Bán cũng chia tan nát hết. Phải mua chổ ở khác cũng không còn bao nhiêu.
Thế nên. Bố mẹ em gọi điện cho em. Đề xuất phương án là em sẽ chuyển phần tiền cho các em em. Coi như phần thừa kế của nó.
Đứa có tiền mua đất khác. Đứa có tiền trả nợ. Còn em đứng tên sổ. Trách nhiệm phụng dưỡng ông bà là em chịu hoàn toàn chính.
Các anh thấy em có nên làm không.
Em suy nghĩ mãi.nhờ các anh giúp tư vấn. Vì sáng mai e phải quyết rồi.
Cấp bách quá.
Đến lúc giá đất lên bố mẹ và em trai cho rằng cụ nhân thể khó khăn thâu tóm hương hỏa hoặc chủ nợ đến nhà gây sức ép lần nữa thì sao cụCụ mua lại đất của bố mẹ cụ đi. Làm hợp đồng chuyển nhượng công chứng, chuyển tiền qua tk cho ông bà và sang tên giấy chứng nhận đầy đủ. Cụ vẫn để nhà đó cho bố mẹ ở và phụng dưỡng báo hiếu bố mẹ
Phương án đó là tốt nhất.
sao cụ lại nghĩ là mang tiếng. cái thằng e báo đời kia mới là người đáng lên án. làm như vậy để nó ko làm được gì ở lần sau nữa, bố mẹ cụ nhờ thế cũng yên ổn. còn nếu vẫn có lần sau mà ko sang tên thì càng phức tạpVâng. Qua phòng công chứng hết anh. Được vậy e mới làm.
Về mặt đạo đức thì sao anh. Mình làm thế có mang tiếng không?
E lăn tăn quá
+1, đồng quan điểm với cụ.Không rõ cụ ngoc_phuong đã có quyết sách chưa. Nhưng em đọc các còm lúc đầu thì thấy bố vợ cụ nói thế thì em nghĩ ông ấy vô lý. Cụ trả tiền thì bố mẹ trả phần đất đc thừa kế của mấy đứa em . Sòng phẳng mà, gọi công chứng hay lập cả vi bằng luôn cho chắc sau này khỏi đứa nào kêu. Bán ra ngoài thì đau lòng bố mẹ cụ, mà bán giờ là lúc phải bán rẻ cho ng ngoài..thiệt quá hả.
Nhưng nghĩ lại thì có nhiều cụ trên này chỉ ra em mới thấy ngộ. Đúng là có mua cao hơn tt chăng nữa thì sau con cháu rồi vợ thằng em nó vẫn có thể rao láo là cụ ép giá mua rẻ buộc bố chúng và ông bà bán cho cụ..mang tiếng oan mãi.
Trả cho nó xong nó cứ bảo đến ở nhờ bố mẹ vì ko có nơi ở..đuổi thì tan nát tình thân, oán hận muôn đời. Rồi nó lại vay , kéo bọn chủ nợ mè nheo đe dọa...bố mẹ lại luôn đúng lý ở vị trí họ ( nó là em con mà ..vd vậy ).
Còn gia đình riêng của cụ khéo cũng mùa đông vĩnh cửu vì chuyện này.
Vậy thượng sách là. Dù rẻ 1 tí cũng bán, dù bố mẹ buồn cũng bán ( ko là rồi còn buồn dài dài mãi ko thôi với em cụ ). Bán xong chia theo thừa kế , kể cả chia phần dưỡng già cho bố mẹ. Chia sao cho thiếu nợ 1 chút chứ chớ chia đủ chia thừa cho đứa em gánh 1 chút thiếu, . Lập văn bản gia đình ghi rõ câu chuyện này , mấy đứa em ký cả vào lịch sử( chặn việc sau bóp méo lý do bán..chặn bớt ý chí moi tiếp sau này của thằng em nghịch ).
Em cũng thấy cc đánh giá bố vợ cụ tỉnh táo là rất chuẩn. Có lẽ ông đã quá trải đời nhưng cách ngăn cụ mạnh nhất là dùng từ mua là thiếu đạo đức để cụ không dính đến mua( chính là giúp cụ và gia đình cụ đó ). Chứ nói vậy chắc chắn ông cụ cũng biết rằng bản chất việc cụ mua cũng không phạm đạo đức nào cả, nếu đúng như em đoán về cách nghĩ cách dùng từ ( có tí vu khống ) này thì ông còn tỉnh táo gấp 2 , ông cũng cực hiểu tính nết con rể . Cụ nên cám ơn nhạc phụ trong chuyện cố vấn này , sau ổn nên mời ông đi chơi nơi chỉ 2 bố con mình biết.
Chúc cụ xử lý thuận buồm xuôi gió.