[Funland] Những mẩu chuyện vui, buồn của một cựu binh.

Pikapika3

Xe tải
Biển số
OF-786116
Ngày cấp bằng
31/7/21
Số km
357
Động cơ
33,854 Mã lực
Tuổi
32
Vào OF thì em thoáng thấy thân ảnh của Cụ Nhapnhom rồi
Còn các Cao nhân ẩn dật thì chắc chắn là vẫn âm thầm bôn tẩu đâu đây
Em cứ mạnh dạn kính thỉnh danh tính các Đại lão hiển linh: Anh269, ACHN, CĐKVL, MIBG, Nhahoang, Dongang, YSL, Vietba ...
Vietba giờ không ở Việt Nam nữa rồi.
 

beomap2

Xe container
Biển số
OF-159649
Ngày cấp bằng
6/10/12
Số km
7,019
Động cơ
1,091,008 Mã lực
FB_IMG_1633084127178.jpg

Cụ xem có cô bạn TTX trong này không ? Đội TTX VN ở K những năm đầu đó.
Có bà Kim Yến (bên trái nguyên Trưởng Đại diện TTXVN tại Newyork, ông vũ Huyến (Nguyên Phó Chủ tịch Hội NS nhiếp ảnh VN) ông Bùi Hoả Tiễn (bên phải, nguyên Tổng thư ký Hội NS nhiếp ảnh VN).
Cô đứng thứ tư bên trái giống cô tôi thấy năm 1981. Hôm đó có buổi nói chuyện giao lưu văn hoá tại rạp Kim Môn, phố Ngõ Gạch, giữa VN và CPC của 1 Đoàn đại diện văn hoá CPC (Đoàn cấp Cục thôi, không phải cấp Bộ), cô kia làm phiên dịch, nhưng dịch chỉ được vài câu là bà Trưởng đoàn CPC đề nghị để bà ta nói tiếng Việt, bà đó tầm 40 tuổi nói tiếng Việt còn sõi hơn mợ Số trong này. Cô kia lúc đó nói tiếng CPC chắc cũng ngang ngửa với cụ Anhkor, he he.
 
Chỉnh sửa cuối:

angkorwat

Xe tăng
Biển số
OF-33632
Ngày cấp bằng
21/4/09
Số km
1,820
Động cơ
1,249,195 Mã lực
Nơi ở
Lê Trọng Tấn Hanoi
Có bà Kim Yến (bên trái nguyên Trưởng Đại diện TTXVN tại Newyork, ông vũ Huyến (Nguyên Phó Chủ tịch Hội NS nhiếp ảnh VN) ông Bùi Hoả Tiễn (bên phải, nguyên Tổng thư ký Hội NS nhiếp ảnh VN)
IMG_20211010_122815.jpg
Một thời theo An Duyệt đi quay phóng sự cho đài truyền hình VN :D. Nên quen biết đội này. Cái máy quay của Nga hồi đó lạc hậu và nặng như cái cùm.
 

beomap2

Xe container
Biển số
OF-159649
Ngày cấp bằng
6/10/12
Số km
7,019
Động cơ
1,091,008 Mã lực
IMG_20211010_122815.jpg
Một thời theo An Duyệt đi quay phóng sự cho đài truyền hình VN :D. Nên quen biết đội này. Cái máy quay của Nga hồi đó lạc hậu và nặng như cái cùm.
Hồi đấy ông An Duyệt người gầy nhỉ.
 
Chỉnh sửa cuối:

xukthal.

Xe lăn
Biển số
OF-780223
Ngày cấp bằng
11/6/21
Số km
10,081
Động cơ
15,025,693 Mã lực
Liệu có trong 108 anh hùng?
Mình trong 108 :D xem thử xem có ai quen ko. Trước thấy có ông nhấp nhổm trên này =))
Kính các Râm Tinh Huynh một chung

Cõi sixtalk.sixviet một thời cũng là long đàm hổ huyệt, ẩn tàng hào kiệt lưu danh lắm

Cung kính
Vào OF thì em thoáng thấy thân ảnh của Cụ Nhapnhom rồi
Còn các Cao nhân ẩn dật thì chắc chắn là vẫn âm thầm bôn tẩu đâu đây
Em cứ mạnh dạn kính thỉnh danh tính các Đại lão hiển linh: Anh269, ACHN, CĐKVL, MIBG, Nhahoang, Dongang, YSL, Vietba ...
Lão xukthal. có nhìu màu sắc của MIBG lắm. Côn phơm đi
Toàn các đại ka, em tuổi dì mà dám qua mặt ợh :P :P :P
 
Chỉnh sửa cuối:

angkorwat

Xe tăng
Biển số
OF-33632
Ngày cấp bằng
21/4/09
Số km
1,820
Động cơ
1,249,195 Mã lực
Nơi ở
Lê Trọng Tấn Hanoi
Hôm nay đọc báo thấy tướng Nguyễn Chí Vịnh hồi hàn vi cũng bán C2 ở Phnompenh, cụ chủ hồi đó có khi cũng gặp. https://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/dachieu/cuoc-gap-cua-thuong-uy-vinh-voi-nha-lanh-dao-so-2-cua-dang-781655.html
Hồi Vịnh sang thì cuộc chiến cũng không còn ác liệt lắm. Mà dạng cccc thì cũng an toàn, loanh quanh khu vực tiền phương bộ thôi. Mà hình như sau này Vịnh mới chuyển sang C2.
 

mapnhak10

Xe máy
Biển số
OF-558060
Ngày cấp bằng
13/3/18
Số km
52
Động cơ
283 Mã lực
Tuổi
32
( ...)
Sáng hôm sau, tôi nhớ là thứ 7. Ông bí 1, gọi tôi bảo :
- Cậu sang SQ Liên xô mượn bộ phim " Mặt trời đen" về chủ nhật chiếu cho anh em xem. Phim mới, họ vừa gọi điện sang.
Hồi đó SQ có hai cái máy chiếu phim 35 ly của LX, do thấy tôi rảnh rỗi quá nên mấy ông bắt phụ trách cả khoản mượn trả và chiếu phim vào tối CN hàng tuần.
Tôi lại lấy xe lên đường. Mỗi bộ phim thường chỉ 7-10 cuốn mỗi cuốn để trong một hộp nhôm tròn. Mượn phim xong tôi lại về quán chị Năm uống cafe với BY, chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ.
- Từ mai em không phải xuống đây nữa, xa quá. Ăn sáng ở ks rồi ra " Ba cô " mà uống cafe cho gần.
- Em muốn xuống uống cafe cùng anh thôi.
- Vậy từ mai anh uống trên " Ba cô" khi nào em trở lại Thái thì anh xuống đây.
- Vậy là anh sẽ không đi cùng em?
- Đúng, anh không đi được, trừ khi anh rời quân ngũ. Mà hiện nay anh chưa hết nghĩa vụ.
- Em cũng biết anh sẽ như vậy. Nhưng không sao. Coi như em về chơi cùng anh.
Tôi đưa BY về ks và hẹn tối sẽ quay lên. Tối hôm đó tôi lên ks hơi muộn vì thứ 7 nên mọi chơi thể thao lâu hơn mọi ngày. Gần 8h tối tôi mới lên tới nơi :
- Hôm nay anh có chút việc nên giờ mới đi được.
- Anh đưa em đi ra bờ sông một lát. Rồi về em pha cafe cho anh uống.
Thời PP lúc này đã sang mùa đầu mùa khô. Nhưng khí hậu vẫn rất mát mẻ, thích hợp lang thang dạo mát.
Tôi đua BY đi cách ks vài trăm mét. Bỗng trời bắt đầu đổ mưa. Quái lạ, đầu tháng 12 rồi mà vẫn còn cơn mưa trái mùa, tôi cùng BY quay về ks, chưa về đến nơi thì mưa bắt đầu xối xả. Cởi vội cái áo đang mặc tôi che lên đầu em rồi cả hai chạy nhanh về. Lên nhà, thấy cái áo đã bị ướt tương đối tôi vắt khô rồi phơi lên lưng ghế tựa kéo ra để dưới quạt trần. BY lúc đó đã vào wc thay quần áo ướt. Nhìn quanh phòng không có gì khoác tạm tôi đành cởi trần ra mở cửa bancon ngắm đường. Hồi đó còn thanh niên được ăn tập hàng ngày nên body tôi cũng tạm ổn, ngực nở, bụng 6 múi đàng hoàng nên có cởi trần chút cũng không ngại. Từ khi đi bộ đội đến tận bây giờ tôi chưa bao giờ mặc may ô. Có tiếng kéo ghế đàng sau tôi quay lại thấy BY đã ở trong wc đi ra đang dùng chiếc khăn lau tóc. Em đã mặc chiếc váy ngủ màu vàng nhạt, dài ngang có 2 dây nhỏ buộc trên vai.
- Anh vào đây em lau tóc cho.
Tôi quay lại đi vào ngồi xuống ghế. Lau tóc xong cho tôi, BY vào cất khăn còn tôi lại ra bacon ngắm đường phố và hút thuốc. BY đi ra về phía tôi ôm lưng từ phía sau rồi áp đầu tấm lưng trần của tôi. Em hỏi:
- Ngoài trời có gì hay mà anh ngó hoài vậy ?
- Trời mưa anh thích ở trong nhà ngắm phố xá. Nó tạo cho mình cảm giác an toàn, ấm áp hơn những người đang ở ngoài đường. Rồi xem mọi người đi dưới mưa mỗi người che mưa một kiểu : người che đầu, người ôm ngực, người đi lom khom, người đi ưỡn ngược đón mưa gió...thi thoảng có cô gái bị ướt quần áo dính chặt vào người trông cũng hay hay.
Một cái đấm nhẹ vào lưng:
- Bậy nào, anh mà cũng hư vậy à ? Mà sao tim anh đập mạnh vậy ?
- Đứng cạnh em như thế này anh hơi mất bình tĩnh.
Lấy bàn tay nhỏ nhắn em xoa nhẹ lên vết cắn hôm trước chưa bong vẩy.
- Ủa, chỗ này sau rồi thành sẹo hả anh ?
- Sẽ thành cái sẹo tương đối sâu đấy. Răng em còn sắc hơn móng hổ.
- Hay quá. Vậy là em đã đóng dấu lên người anh rồi.
Em xiết chặt lấy tôi, cảm nhận được bầu ngực và hơi của em qua lớp áo ngủ mỏng manh tôi cảm thấy khó thở ngột ngạt.
- Em nói pha cafe cho anh mà.
- Để em đi pha, chờ em chút.
Mưa vẫn không có dấu hiệu giảm đi. Thỉnh thoảng lại ào lên xối xả, đường phố bắt ngập trong nước.
(...)
( Em viết nốt)
Pha cafe xong BY lại quay ra :
- Xong rồi anh.
Mùi cafe tan của Thái ngậy ngậy chua chua lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Gió bỗng đổi chiều, mưa tạt vào bancon khiến tôi không thể đứng được nữa, quay vào nhà đóng cửa, tiện tay đóng nốt cánh cửa sổ cho mưa khỏi hắt. BY lùi vào trong nhường chỗ cho tôi ngồi nơi mép giường. Em lại ôm lưng tôi, tì cầm vào vai hỏi :
- Anh uống thử xem em pha thế nào?
- Sao pha có một ly vậy ?
- Em uống chung với anh, uống nhiều em sợ không ngủ được.
Loại cafe tan của Thái rất dở, nhấp một một ngụm tôi đưa BY.
- Em uống đi.
- Có được không anh ?
- Cafe dở chứ không phải em pha dở.
- Ở đây chỉ có vậy thôi à ?
Hơn 9h30' trời không có dấu hiệu tạnh mưa. Thấy tôi liếc đồng hồ. BY nói :
- Đã quá giờ giới nghiêm. Hay là...hôm nay anh ở lại đây với em.
Mai là Chủ nhật mọi người nghỉ làm việc. Thường những ngày nghỉ mọi người tự do, đi chơi làm việc, ngủ theo ý thích hầu như không ai quan tâm. ( nên về sau có ông bị cảm chết trong phòng mà gần 1h mới biết)
Tôi có ở lại thì với cơ quan cũng không có vấn đề gì.
- Ừ, chút nữa không tạnh mưa thì anh sẽ ở lại.
BY lấy chiếc gối để lên đầu giường:
- Anh ngả lưng vào đây cho đỡ mỏi.
Tôi tháo giầy, nhích về phía đầu giường và ngả lưng xuống. BY cũng nằm xuống ôm lấy tôi. Trong người đã thấy bứt dứt. Tôi xoay người về phía cây đèn ngủ đầu giường với cuốn tạp chí ở đó xem cho bớt căng thẳng. Đó là cuốn tạp chí TIME bìa sau có in quảng cáo thuốc lá Marlboro, lật mấy tờ tạp chí. BY với tay lấy cuốn tạp chí trên tôi để xuống, kéo tôi quay lại. Hai cái dây nhỏ của váy ngủ đã tuột qua vai trễ xuống quá nửa ngực em. Em chồm qua ngực tôi, hai khuôn ngực áp chặt vào nhau không còn gì ngăn cách. Cái vuốt hổ đung đưa cào nhẹ vào ngực khiến tôi cảm thấy gai gai. Em nhìn sâu vào mắt tôi và từ từ cúi xuống. Em dán chặt đôi môi vào môi tôi. Chúng tôi trao nhau một nụ hôn dài lê thê. Cả người tôi tê dại, nóng như lên cơn sốt. Nụ hôn vừa dứt BY ghé tai tôi thì thầm trong hơi thở đứt quãng :
- Em chỉ dành cho một mình anh thôi.
Nói xong em vùi mặt vào ngực tôi hôn lên ngực, cổ và mặt cuối cùng lại dừng lại trên đôi môi tôi. Lúc này mọi ý chí trong người tôi tan biến. Khoảng ngăn cách cuối cùng giữ tôi và em đã sụp đổ tan tành. Tôi vòng tay ôm em và xiết chặt tấm thân nhỏ bé của em và nhằm mắt để mặc cảm xúc và hành động tuân theo quy luật của tạo hóa. Ngoài trời vẫn mưa xối xả...
( Em tạm dừng chút, hồi tưởng lại mà cũng nóng hết cả người, hút điếu thuốc cho hạ hỏa đã )
[/QUOTE]
( em viết tiếp, được đến đâu thì đến)
Hồi lâu sau chúng tôi nằm bên nhau im lặng, em gối đầu trên ngực tôi, tay không ngớt xoa ngực và vết sẹo chưa lành trên bả vai. Tôi với chiếc chăn mỏng phủ lên người em, nâng mặt em lên nhìn chăm chú :
- Anh nhìn gì em mà kỳ vậy ? Em kỳ quá phải không anh ?
- Không, hôm nay em rất đáng yêu.
- Người phụ nữ đẹp nhất khi ngủ mà.
Em nhắc lại câu nói của tôi từ lúc mới quen.
- Hôm nay em rất hạnh phúc vì em đã qua thời thiếu nữ với người mà em yêu nhất. Em sẽ nhớ mãi kỷ niệm này cho một mình em. Dù sau này có thể sẽ không cùng anh chung sống những với em thế cũng đủ rồi.
Cứ như vậy, em thủ thỉ những lời yêu thương bên tôi.
Chiều hôm sau tôi mới trở về để chuẩn bị chiếu phim buổi tối, tiễn tôi xuống dưới sảnh em kiễng chân hôn tôi rồi bảo :
- Tôi nay anh lên với em.
Cậu lễ tân người K nháy mắt nhìn tôi, cười ranh mãnh.
- Tôi nay, anh có việc, nếu lên được thì cũng khá muộn.
- Muộn anh cũng phải lên, anh không lên em không ngủ được.
Tôi đành gật đầu.
Buổi tối chiếu phim và dọn dẹp xong đã gần 10h. Tôi đi ra cổng sau nối với tiền phương bộ, vòng ra cổng điện Chamcamon đi lên ks, bội đội gác quanh đây đều quen mặt tôi nên cũng không ai hỏi. Đi một mình nên tôi cũng không ngại lắm.
Em vẫn đang ngồi chờ tôi. Thấy tôi đến em đứng lên lấy cái phích nhỏ rót cho tôi một ly cafe.
- Em phải ra quán " Ba cô " mua cafe cho anh đấy.
Em đi vào wc lấy khăn cho tôi lau mặt, ân cần chăm sóc như người vợ hiền thực thụ.
- Ngồi chơi với em một lúc thôi là anh về, mai là ngày làm việc rồi. Anh không ở lại được đâu.
Em ngồi ngay vào lòng tôi phụng phịu nói :
- Em không biết. Khi nào anh ru được em ngủ thì anh về.
Sau những sự việc tối qua thì giữa chúng tôi không còn điều gì phải e ngại giữ gìn.
Vậy là 5h sáng hôm sau tôi mới ra về nổi. Từ hôm đó bất kể lúc nào nào tôi lên em đều quấn quýt bên tôi, khuôn mặt vui tươi, tràn đầy hạnh phúc. ( như các cháu sv bây giờ gọi là sống thử đó )
Hơn hai tuần trôi qua. Em không đả động việc đòi tôi đi cùng nữa. Một tối thứ 7 tôi ở lại. Nằm bên tôi em tháo chiếc vuốt hổ trao cho tôi và nói :
- Anh cần chiếc vuốt hổ này hơn em, vì nó đã mang cho anh nhiều may mắn.
- Thôi, anh đã tặng em thì giữ lấy làm kỷ niệm. Còn cái đeo cũ thì trả lại cho anh cũng được, nó cũng là vật kỷ niệm của anh đó.
Cái dây đeo là tôi đã tết từ 4 sợi dù pháo sáng, mà chị T để lại cho tôi làm dây buộc màn.
- Không, cái dây đó em phải giữ lại vì nó thấm đẫm mồ hôi và mùi cơ thể anh. Sau này em cho con em đeo.
Nghe em nói tôi bỗng chột dạ, nhưng lúc này thì mặc kệ cho số phận. Tôi đeo lại cho em cái vuốt. Đây là cái vuốt nhỏ nhưng lại đẹp nhất của con hổ. Nó không bị sứt, hay bị chẻ ở mũi vì ít phải tiếp xúc với môi trường.
(...)
[/QUOTE]
Chào cụ, cháu kém cậu cả nhà cụ 1 tuổi và vô tình đọc được thớt của cụ cháu ngấu nghiến đọc liền 1 mạch quên hết mọi sự (điều này chỉ xảy ra với cháu khi đọc đúng 2 quyển sách là bố già và đống rác cũ), chuyện tình của cụ với chan thu tuy không thành nhưng đó là những hồi ức đẹp nhất và nó đã đến với 1 con người giàu lòng trắc ẩn như cụ
Cháu chúc cụ và gia đình nhiều sức khỏe và thường xuyên phọt thêm nhiều trải nghiệm trong cuộc sống để thế hệ trẻ bọn cháu được học hỏi
 

Minh Hằng

Xe tải
Biển số
OF-168616
Ngày cấp bằng
26/11/12
Số km
210
Động cơ
1,522 Mã lực
Nơi ở
Quận Long Biên
Em mạn phép cụ angkorwat tổng hợp nguyên tác tại đây cho mọi người đọc liền mạch:


1. ===== TRUYỆN CHỊ THÊU =====
(Hồi ký Angkorwat)

Sau khi làm mất bộ xương hổ vài ngày thì cũng sát Tết. Năm nay có con lợn chuẩn bị Tết thì bị hổ bắt mất nên cả đại đội không biết lấy gì ăn Tết đây.
Một buổi sáng CTV Lý bảo em :
- Cậu theo đ/c Khâm sang C8 vay một con lợn về ăn Tết.
- Vâng, em đi ngay.
Em chạy xuống nhà quản lý gặp anh Khâm quản lý ( Nông văn Khâm, 11/ 1970, người Tày Lạng sơn )
- Anh Khâm ơi, CTV bảo em với anh sang C8 vay lợn ăn Tết.
- Ừ, chú mày đi với tao lên E ( trung đoàn ) lấy căng tin luôn. Đang định rủ thằng Hương đi.
( Anh Hương là y tá đại đội, dân Thanh hóa)
Thế là hai anh em lấy bao tải và cái đòn xóc lên đường.
Trước tiên vào C8 cách đó khoảng 7km. C8 cũng có mấy thằng lính Hà đi cũng đợt, nhà ở quanh khu vực chợ Mơ, ngõ Mai Hương. Đến nơi em nhẩy xuống tìm mấy ông đồng hương kiếm ấm trà, điếu thuốc. Kệ cho anh Khâm lên đại đội gặp các thủ trưởng vay lợn.
Khoảng nửa thì anh Khâm xuống gọi đi, em hỏi :
- Vay được lợn không anh ?
Anh Khâm càu nhàu :
- *** mẹ, nó bảo sẽ thịt lợn và cho vay 20 kg thôi. 20 cân thịt mà hơn 6 chục người thì ăn uống gì ?
- Thôi, thế cũng được anh ạ.
- Gớm, mấy ông lính trẻ chúng mày táp như hoẵng ấy, cả năm ko có miếng thịt giờ 20 kg ko bõ dính răng. Thôi, lên trung đoàn lấy căng tin Tết.
Từ C8 lại phải quay ngược về C9 bọn em rồi mới lên trung đoàn, vậy là phải đi hơn chục km nữa. Ông Khâm lính cũ, lại là dân miền núi nên đi bộ rất nhanh. Nhiều lúc em lại phải lẽo đẽo chạy theo mới kịp.
Đi qua đại đội được 3-4 km, chợt anh Khâm quay lại bảo em:
- Sắp đi qua sân trạm xá trung đoàn đấy đi nhanh lên, ở đó đang nhốt mấy đứa ếch ta ri đấy, trông trắng trẻo, thư sinh như mày là nó ra nó vồ ngay.
- Ếch ta ri là bệnh gì anh ?
- Là bệnh thiếu trai, lâu lâu nó lại lên cơn một lần phải vào điều trị một hai ngày.
Em nghĩ thầm " bố này dọa thôi, làm gì có chuyện đó" nghĩ vậy nhưng em cũng cố gắng theo sát anh Khâm.
Đi được nửa tiếng thì nhìn thấy lấp ló mấy cái lán quân y. Em và Khâm rảo bước băng qua giữ sân trạm quân y, hai bên là hai dãy lán dài.
Gần đến giữa sân, bỗng nghe tiếng phụ nữ la hét ở phía lán bên phải. Em nhìn sang thấy loáng thoáng bóng áo blu màu bộ đội. Một chị đang lao từ trong nhà ra thẳng về phía em, chị mặc mỗi cái quần bộ đội, phía trên để trần, hai bầu ngực trắng, căng tròn, nhảy tưng tưng.
Ông Khâm thét:
- Chạy đi thằng kia.
Lúc đó em luống cuống, đứng ngây người, lần đầu tiên nhìn thấy ngực người con gái ở trần nên mắt cứ trố lồi ra quên cả chạy. Trong khi chị kia vừa lao tới vừa la hét :
- Anh ơi, anh đây rồi, lại đây...lại đây....hu ...hu.
-------
Phải nói bộ ngực của chị rất đẹp. Sau này được chiêm ngưỡng nhiều bộ ngực thật, tranh ảnh, phim...nhưng hiếm có bộ ngực nào em thấy đẹp vậy. Hay là lần đầu nhìn thấy nên em ấn tượng đến tận bây giờ.
Chỉ mấy giây sau chị đã tiến sát đến em và lao thẳng vào em với một sức mạnh man dại. Em té ngửa ra đất, chị chồm đè luôn lên người và hôn tới tấp vào mặt. Sau đó chị áp cả khuôn ngực vào mặt em làm em suýt tắc thở, em hít mạnh một hơi rồi lấy hết sức bình sinh lật nghiêng chị xuống đất, bà chị cũng nhanh như chớp ghì chặt luôn đầu em vào ngực. Lại một lần nữa ngạt thở. Cha mẹ ơi mà ngực chị có mùi gì đó rất khó tả, sợ thì muốn giật ra nhưng thực sự chỉ muốn dụi đầu vào đó.
Sự việc chỉ diễn ra chưa đến 1' thì hai y tá đã đuổi kịp và lao và gỡ em ra rồi mặc cho chị cái áo tay dài buộc quặt ra đằng sau và đưa chị về. Em hoàn hồn, đứng dậy phủi quần áo. Nhìn mấy chị bệnh nhân đang điều trị sốt rét đang cười như nắc nẻ :
- Chú em sướng không ?
Em lúng túng, mặt mũi đỏ bừng, chạy ra chỗ anh Khâm đang đứng cách đó mấy chục mét càu nhàu trách :
- Ông anh thấy em gặp nạn mà không hỗ trợ gì cả.
- Tao đã bảo mày rồi. Mà mày cũng may đó, gặp ngay con bé Thêu đẹp nhất trung đoàn, người yêu nó lái xe chết bom năm 74. Giờ nó làm thông tin trên trung đoàn.
Hai anh em nhanh chóng lên trung đoàn lấy căng tin nhét vào hai bao tải buộc vào hai đầu đòn sóc rồi gánh về. Căng tin của cả đại đội cũng chẳng có gì nhiều, hơn chục bịch thuốc cuốn vài tút Lao động, Vàm cỏ. Hơn chục gói trà bồm và ít xà phòng 72% của Liên xô.
Em gánh toong teng đi theo sau anh Khâm vừa đi vừa nghĩ đến chị Thêu, thi thoảng đưa tay sờ mặt nghĩ lại cái cảm giác áp vào ngực chị thấy thinh thích. Về gần tới khu vực trạm xá em gọi anh Khâm :
- Anh gánh hộ em cái, em đi không cho dễ chạy.
- Còn đâu nữa mà chạy. Đưa đây tao gánh cho.
Trao cái gánh cho anh Khâm xong, em cúi xuống cài quai hậu đôi dép cao su và cài khuy hai ống quần lại. Mắt lấm lét nhìn về phía trạm quân y, sẵn sàng có biến là té khẩn trương.
---------
Làm điếu thuốc xong, em túc tiếp, quyết không theo truyền thống táo bón của of. Các cụ cũng phải thông cảm. Bước sang tuổi 64 rồi mổ cò một lúc là hoa mắt.
Lúc đi ngang sân trạm quân y em vẫn thấy 7-8 chị đang túm tụm chém gió. Bỗng nghe một chị gọi:
- T ơi, vào đây chơi.
Em nghĩ quái lạ, bà nào biết tên mình vậy ? Nhìn vào thấy chị Thanh ( bảo mật) bà này em quen vì có vài lần lên trung đoàn xin dấu vào " Giấy giới thiệu cung cấp tài chính " cho anh em đi công tác. Chị Thanh thì bình thường, dân Vân Hồ - Hà nội. Đến giờ em vẫn thỉnh thoảng gặp.
Thấy chị Thanh trong đó, em liền bảo anh Khâm về trước, rồi đi về phía các chị đang ngồi, gần đến nơi em hỏi :
- Chị lên đây làm gì đó ? Sốt rét hay cũng bị bệnh kia ?
- Thằng em láo toét, chị lên đây thăm cái Thêu, nó ở ngay sát phòng bảo mật, nó ở trung đội thông tin. Thôi, vào đây chơi để chị bảo cái Thêu nó xin lỗi.
Em mạnh dạn bước vào lán, thấy chị Thêu ngồi trên cái sạp nứa, cúi gầm, mặt đỏ tía tai. Chị Thanh nói :
- Con Thêu xin lỗi thằng em tao đi
Chị Thêu lí nhí :
- Chị xin lỗi em nhé. Bệnh tật nó thế chị cũng không cố ý.
- Không sao chị ơi, em có nghe nói bệnh này rồi. Em hoảng hồn chút thôi. Không có gì.
Chị Thêu ngẩng mặt lên, em suýt té ngửa. Trời đất, chị quá xinh. Khuôn mặt chị như đức mẹ Maria, đôi mắt to, buồn, mũi thẳng nước da trắng hồng. Mà thế quái nào lính Trường Sơn lâu năm phần lớn da đều tái xạm, mô thâm vì sốt rét kinh niên mà bà chị này lính 73 chẳng có dấu ấn Trường Sơn chút nào.
Sau đó mọi người không còn e ngại gì nữa, mấy bà chị túm vào hỏi han thằng em: quê đâu, đi lính năm nào ? Học lớp mấy... Em cũng tranh thủ hỏi chị Thêu thì biết chị quê Ninh bình, nhà theo đạo công giáo, nhà chỉ có hai chị em gái, chị là lớn. Ngồi chém với các khoảng nửa tiếng em chào các chị rồi về.
Vừa quay lưng thì nghe tiếng chị Thêu gọi giật lại :
- Này T, vai áo của em sao rách vậy ?
Em vội sờ lên vai sao thấy bị sứt chỉ chỗ bả vai một đường dài. Chẳng rách lúc nào, em vội nói:
- Em không biết rách lúc nào, chắc lúc nãy gánh hàng căng tin.
Chị Thêu cúi đầu, bẽn lẽn :
- Hay do chị lúc nãy... Thôi, mai chị ra viện, Chủ nhật mang lên chị vá lại cho .
- Vâng, vậy chủ nhật em lên chị giúp em.
Em nhanh chóng đi về đại đội, đầu óc cứ luẩn quẩn chuyện chị Thêu mãi không thôi.
--------
Sáng chủ nhật em quần áo gọn gàng, ăn sáng xong gần 7h cầm cái áo rách lên đường thẳng tiến trung đoàn bộ.
Đi hơn 1h mới tới nơi, vẫn ngại không dám vào chỗ thông tin ngay mà rẽ vào phòng bảo mật chỗ chị Thanh trước, tào lao vài câu em hỏi :
- Chị Thêu hôm nay nghỉ hay đi đâu chị ?
- Nó đang trực tổng đài, để chị gọi nó sang.
Một lúc sau chị Thêu xuất hiện. Hôm nay chị không còn ngượng ngùng như hôm trước, vừa gặp đã hỏi :
- Em có mang áo lên không ? Mang sang phòng chị vá cho rồi ngồi chờ một lúc mang về luôn lấy cái mà mặc.
Chị cũng biết lính mới chỉ có hai bộ thay đổi nhau thôi. Em theo chị sang phòng của chị sát vách phòng chị Thanh, cách nhau một cái liếp. Phòng chị có hai người, chị và một người nữa vừa sang trực tổng đài thay cho chị về tiếp khách. Chắc bà biết hôm nay thằng em sẽ lên, đã chuẩn bị trà thuốc đàng hoàng. Chị nhanh nhẹn pha trà và lấy trong ba lô ra kim chỉ và một bao thuốc Vàm cỏ.
Trong khi bà chị chuẩn bị thì em tranh thủ nhìn quanh căn phòng của chị. Do trên trung đoàn bộ nên nơi ăn ở của mọi người cũng đàng hoàng hơn. Một dãy nhà được lợp tranh, vách trát bằng đất, quét vôi sáng sủa, dãy nhà được ngăn ra từng phòng một mỗi phòng hơn chục m2. Hai cái giường một bằng ván, được kê trên bốn cái cọc cắm cố định xuống nền đất. Một tấm ván nhỏ được kê giữa hai giường làm bàn. Lính tráng thì đồ đạc đơn giản, tất cả gọn gàng trong cái ba lô treo trên giá cao phía đầu giường. Đầu giường bà chị có thêm cái túi mìn claymo để đựng bát đũa, bàn chải, thuốc đánh răng....nói chung gọn gàng sạch sẽ.
Thấy bà chị có bao thuốc em hỏi:
- Chị lấy đâu ra thuốc lá vậy ?
- Biết em nghiện thuốc hôm qua trung đoàn họp quân chính cuối tuần chị lấy bớt về một bao cho em. Các thủ trưởng có hút mấy đâu. Em uống trà hút thuốc đi chờ chị vá một chút.
Trong khi chị vá áo, hai chị em rì rầm nói chuyện. Chị kể hồi trước khi nhập ngũ chị có yêu một anh cùng quê, được gần năm thì 1972 anh đi bộ đội. Thư từ đi lại chị biết anh là lính lái xe Trường Sơn. Nhớ anh quá, 1973 quê chị có đợt lấy TNXP vào Trường Sơn nên chị xung phong đi ngay lúc đó chị tròn 18. May cho chị là sau 6 tháng vào đến Trường Sơn chị lần theo hòm thư thì biết anh chạy ở cung đường phía trong cách binh tram 41 của bọn em gần 60 km.
Tuy cách nhau xa vậy nhưng mỗi tháng anh chị cũng gặp nhau một được một lần, chủ yếu anh theo xe đi ra ngồi chơi được 1-2 tiếng lại đón xe đi vào. Đầu năm 1974, cả anh và chị đều đã chán cảnh bộ đội nên cả hai quyết vi phạm kỷ luật để được đuổi về quê. Bàn với nhau vậy nên trong một lần gặp nhau giữa năm 1974 anh và chị đã đi quá giới hạn mà đơn vị cho phép. Sau lần ấy hơn một tháng ko thấy vấn đề gì. Chị lại mong ngóng anh ra lần nữa. Nhưng cuộc đời không như chị tưởng. Chỉ hai tháng sau chị nghe tin anh đã hy sinh vì trúng bom trên đường chở hàng vào tuyến trong. Chị lăn ra khóc lóc và ốm vật vã cả tháng trời, người gầy rộc đi. Mấy sếp thấy thương tình chuyển chị sang bên quân đội. Về E531 - F473 làm thông tin. Dần dần thời gian cũng làm chị ngôi ngoai nỗi đau thương. Nhất là sau giải phóng thì chị cũng lại vui tươi như cũ. Giờ là lúc chị chờ về chính sách vì chị đã nhập ngũ hơn 3 năm.
Nghe chị thủ thỉ kể vậy em cũng thương, và hơi ngạc nhiên vì em và chị mới quen nhau mà chị cứ tồng tộc kể những chuyện này ra. Em hỏi :
- Những chuyện này ai chị cũng kể à?
- Không, đây là lần đâu tiên chị kể. Vì hôm gặp em ở trạm xá cũng là lần đầu tiên chị lên cơn mạnh như vậy. Mọi lần thì chỉ nhẹ thôi.
Nói xong mặt mũi chị lại đỏ bừng vì vẫn còn xấu hổ, còn em thì ngại quá cơ, liền đứng lên đánh trống lảng:
- Chị cứ làm em qua chị Thanh một chút.
Liếc cái áo trên tay chị mới khâu được vài mũi. Nghĩ bụng: bà này thật là...
--------
Khoảng nửa tiếng sau em quay lại thấy cái áo đã vá xong được gấp gọn đặt trên giường, chắc chị Thêu sang bên tổng đài. Em sang tổng đài thấy chị bên đó thật. Em vội nói :
- Thôi, chị bận trực em về luôn đây.
Chị Thêu chạy theo em về phòng:
- Ở đây ăn cơm với bọn chị, chiều hãy về.
Em liếc đồng hồ, mới hơn 10h, nên nói :
- Thôi, em về qua C8 ăn cơm với mấy thằng đồng hương.
Chị Thêu vào phòng lấy áo và bao thuốc đưa cho em rồi nói :
- Vậy em về đi, cầm nốt bao thuốc về mà hút, mà ông tướng hút thôi chia cho bọn nó hút với. Chủ nhật tuần sau lên chơi với chị nhé.
Em vâng dạ, rồi rời trung đoàn về C8, ko quên ghé qua bảo mật chào chị Thanh.
Từ đó đến sau Tết hầu như chủ nhật nào em cũng lên chơi cùng chị Thêu. Hai chị em rất thân nhau, mặc dù cả hai có vẻ rất thích nhau nhưng tất cả chỉ dừng ở mức độ tình cảm chị em, đồng đội. Nhiều lần chị rủ đi rừng chơi, em biết chị rất muốn phá rào, nhưng em là thằng thanh niên mới lớn, cũng lơ ngơ và sợ kỷ luật quân đội. Đợt nào trong danh sách đào tạo sĩ quan hay cán bộ nguồn đều có tên em nhưng sau đó lại im ( nguyên thì mãi đầu 1986 khi cụ Ngô Điền đề xuất em biên chế vào vụ Á châu 2 BNG thì em mới biết )
Cuối tháng 3/1977 có một sự việc xảy ra ở E 531 của em gây chấn động toàn sư đoàn. Như bên chuyện Hổ em đã nói, E531 có 3 đại đội nữ là C2,C3 và C4 các chị phần đa là lính 1973, có chị lính 1972. Theo quy định thì nữ sau 3 năm thì được về chính sách. Nên các chị sốt ruột hóng tin ghê lắm. Toàn bộ các chị đều quê Ninh Bình, Hà nam Ninh, Thanh Hóa.
Hôm đó em nhớ là sáng thứ 2 của tuần thứ 4 tháng 3/ 1977. Sau khi chào cờ, đọc 10 lời thề cả đơn vị ăn sáng và chuẩn bị ra đường. Thực ra bữa sáng chỉ là cục bột mì luộc đen sì thôi, bọn em hay gọi là " Tài páo" .
Cả đơn vị ra đường được hơn 1 tiếng thì em nghe tiếng ông Chích nuôi quân gọi:
- Ê T.. Tao với mày lên trung đoàn xem bọn các C nữ biểu tình kìa.
Em hỏi :
- Biểu tình cái gì ?
- Cả 3 C nữ nó kéo lên trung đoàn đòi giải quyết về chính sách.
Hồi đó độ hóng của em cũng hết vạch. Mặc vội bộ quân phục em phóng theo ông Chích lên thẳng trung đoàn. Một phần thì muốn hóng, phần nữa thì lại muốn gặp chị Thêu, dù mới gặp nhau hôm qua.
Chạy một mạch bọn em lên tới trung đoàn. Ngoài cổng mấy ông cảnh vệ ngăn không cho vào. Trong sân trung đoàn chị em đứng lố nhố. Nói là 3 đại đội, nhưng hồi đó cũng chỉ gần 200 người.
Ông Chích bảo :
- Vòng lên đồi xem cũng được.
Nói xong, ông ấy và chục ông lính khác leo lên đồi.
Em đứng lại đến gần mấy anh cảnh vệ nói :
- Anh cho vào chỗ chị Thanh bảo mật.
- Đ/c vào làm gì ?
- Tôi vào lấy dấu giấy công tác cho đơn.
- Giấy đâu ?
Em bốc phét nên có tờ giấy nào trong túi đâu, nhưng em rất nhanh bịa luôn :
- Giấy mang lên hôm qua, nhưng CN nghỉ nên chị Thanh hẹn sáng nay lấy.
Ông cảnh vệ ngần ngừ rồi khoát tay:
- Vào đi, lấy xong rồi về luôn. Trung đoàn đang lộn xộn.
Nghe chưa dứt câu em phóng luôn về phía nhà bảo mật.
----------
Chị Thanh thấy em liền quát :
- Thằng này lên đây làm gì ? Vớ vẩn quá.
- Em lên ủng hộ các chị đấu tranh
Chị Thanh thở dài nói:
- Kể cũng khổ, 23 - 24 cả rồi, mấy năm mù mịt trong rừng, có người từ lúc đi đến giờ chưa một lần về phép. Tuổi này cũng phải về còn chồng con nữa chứ.
Nghe chưa hết câu em đã tót sang bên chị Thêu, may quá sáng nay chị nghỉ trực. Hai chị em đứng trong phòng thò đầu ra hóng.
Ngoài sân các quân nhân nữ vẫn ồn ào đòi chính ủy ra gặp mặt. Một lúc sau thì tham mưu phó Phi từ phòng tham mưu bước quát :
- Các đ/c định làm loạn hả ? Trật tự C nào xếp hàng vào C đó. Sẽ có người ra nói chuyện với các đ/c.
Sau mấy năm lính kỷ luật quân đội cũng đã thấm vào người các quân nhân, nên nghe ông Phi quát vậy các chị im bặt, lục tục sếp hàng ngay ngay thành 3 đại đội nghiêm chỉnh trên sân trung đoàn, mỗi đại đội có 3 trung đội tất cả thành 9 hàng dọc rất nghiêm túc. Một chị đứng ra trước hàng quân hỏi ông Phi:
- Giờ chúng tôi yêu cầu chính ủy ra trả lời chúng tôi về vấn đề chính sách.
Ông Phi đi về khu nhà trung đoàn bộ.
Mấy phút sau phó chính ủy đại úy Nguyễn Bá Chư đi ra, ông này dân Đà nẵng tập kết ra bắc 1954, nhập ngũ 1963. Ông Chư ra trướ hàng quân hỏi:
- Các đồng chí yêu cầu gì ? Tôi sẽ ghi nhận để báo cáo lại chính ủy và trung đoàn trưởng. Hôm nay hai đ/c đó đi họp quân chính trên sư không có nhà.
Chị đại diện liền nói:
- Báo cáo, chị em chúng tôi đã hết 3 năm nghĩa vụ, trước Tết trung đoàn có hứa ra giêng sẽ giải quyết chính sách cho chúng tôi, giờ sắp sang tháng tư rồi mà vẫn chưa thấy kế hoạch gì. Đề nghị trung đoàn trả lời dứt khoát là tháng nào ?
Ông Chư giải thích một hồi nào là trung đoàn đang thiếu hụt quân số cả năm 1976 cả trung đoàn đc bổ sung có 50 tân binh Hà nội, trong khi đó về chính sách gần 300 người. Có lính 65 - 66 vẫn còn nằm chờ....bla ..bla.
Sau cùng ông Phi chốt một câu:
- Các đ/c ăn cơm Đảng, mặc áo dân thì phải phục vụ tổ quốc, phục vụ nhân dân khi tổ quốc và nhân dân đang. Không nên đòi hỏi khi chưa có điều kiện giải quyết.
Phía dưới nghe xong lại lao xao ồn ào. Chị đại diện nói :
- Vậy thì chúng tôi xin trả cơm Đảng, áo dân. Chúng tôi về nhà.
Nói xong chị cởi phăng áo vứt xuống đất, rồi cởi nốt cái quần, mặc độc cái sịp bộ đội, ngực trần rồi quay xuống hét :
- Chúng mày, cởi hết ra đi về.
Thế là hơn 100 con người cởi hết quần áo vứt một đống dưới đất. Các chị còn mỗi cái sịp lông nhông giữa sân trung đoàn.
Em đang dài cổ ra hóng, bỗng bị kéo giật vào trong nhà, chị Thêu quát:
- Vào đây, xem cái gì ? Không biết dơ.
Cấm ngó đầu ra.
Em đành ngồi vểnh tai nghe ngóng, tiếng ồn ào một lúc lắng dần. Khoảng nửa tiếng sau thì im lặng em thò đầu ra thì ngoài sân đã hết người chỉ còn đống quần áo, chắc các chị cứ để vậy diễu hành về đơn vị rồi.
Tưởng tượng ra cảnh đó đã thấy hay rồi. Em vội nói:
- Thôi em về đây.
Chị Thêu lừ mặt :
- Ngồi im đấy. Ăn cơm xong rồi về. Định đuổi theo xem hả ?
Em đành ngồi xuống giường.
---------
Ý định chạy theo hóng bị dập tắt em ngồi xuống giường chờ ăn cơm. Gần 12h thì chị em cơm nước xong, em chào chị rồi phi một mạch về C9. Ở nhà lính tráng đang xôn xao chém gió vụ biểu tình ban sáng. Em hỏi anh Chích :
- Sáng anh có theo các o về ko ?
- Tao đi theo các o về tận đơn vị.
- Cứ như thế đi về à ?
- Thằng này hỏi linh tinh. Quần áo vứt trên E bộ rồi thì cứ thế mà về thôi. Còn vừa vừa hát nữa ?
Em tò mò hỏi tiếp :
- Hát sao anh ?
Anh Chích cất giọng thuốc lào khê đặc :
- Anh hỏi em có con đường nào là đường đẹp nhất ? Em nói rằng chỉ có con đường chính sách nay mai...
Hát xong ông ấy ôm bụng cười ngặt nghẽo. Em trở về nhà C bộ, nằm suy nghĩ mông lung. Phụ nữ kinh khủng thật, để đạt được mục đích họ có thể làm bất cứ điều gì, rất quyết liệt. Bất giác nghĩ đến chị Thêu em cảm thấy hơi sờ sợ và tự nhủ phải cẩn thận, cảnh giác bà chị này.
Vụ biểu tình khỏa thân của các quân nhân nữ E 531 chỉ chiều hôm đó đã được báo cáo lên sư đoàn. Anh em toàn sư bàn tán râm ran. Ngay sáng hôm sau đích thân sư trưởng đại tá Tô Đá Mạn xuống E 531 tập hợp C2, C3, C4 lên trung đoàn nói chuyện, khuyên nhủ, phân tích một hồi cuối cùng sư trưởng hứa sẽ giải quyết nguyện vọng của các chị trong tháng 6 chậm nhất giữa tháng 7/1977. Vậy là các chị yên tâm công tác, cuộc đấu tranh thắng lợi. Đời lính cứ vậy trôi đi, hàng tuần em vẫn lên E bộ chơi với chị Thêu vì khi về có thêm bao thuốc lá. Em cố gắng giữ khoảng với chị, chị rủ đi đâu chơi em đều từ chối, chỉ ngồi trên E chơi rồi về.
Sau ngày lễ 1/5 được vài ngày. Một buổi sáng, trước khi dẫn bộ đội ra công trường đại phó Thạo dặn em:
- Cậu ở nhà chờ thông tin xuống sửa điện thoại. Điện thoại mình đứt dây đâu đó. Tôi đi qua C8 gọi nhờ điện thoại lên trung đoàn báo sửa.
Hồi xưa các đơn vị dùng điện thoại hữu tuyến của Tàu, cái hộp máy vuông vuông bên cạnh có cái tay quay. Cần gọi đi đâu thì phải gọi lên tổng đài sau họ mới rút rút, cắm cắm xong mới thông.
Em ngồi giở mấy cái báo cáo ra quân số và khí tài ra làm sẵn để khi cần có cái nộp ngay. Nhìn đồng hồ gần 10h vẫn chưa thấy ai xuống sửa điện thoại. Lại cắm cúi ngồi ghi chép, chợt thấy có bóng người đi vào em ngẩng lên nhìn ... Ôi, chị Thêu, chị hất hàm hỏi :
- Ê, chú em ở nhà một mình à ? Chị xuống sửa điện thoại đây.
Em với cái điện thoại trước mặt hỏi chị:
- Xong rồi hả chị ? Dây đứt quãng nào?
- Giờ chị mới đi dò đường dây.
Ôi trời, bà chị lại chơi ngược đời, đáng lẽ dò từ E xuống gặp đoạn nào hỏng sửa đoạn đó đến đại đội kiểm tra máy xong là ổn. Bà chị lại chơi dò từ dưới đại đội ngược lên E. Hôm nay trông bà chị tươi tắn lắm, vai khoác cái máy điện, sau lưng là cái ba lô có cuộn dây điện thoại to tướng ở trong, bên cạnh chị còn khoác cái túi mìn clay mo trong đựng cái gì không rõ. Chị nói :
- Em dẹp công việc đi. Theo giúp chị sửa đường dây.
Em bất chợt nảy sinh ý nghĩ cảnh giác nên lưỡng lự:
- Em đang làm việc, mà chị ngồi đây uống nước đã, hôm nay trời nóng quá.
- Ừ, rót chị ca nước, rồi nhanh chuẩn bị theo chị đi làm muộn rồi.
Em ngần ngừ :
- Em đang làm cái báo cáo gấp quá.
- Mấy cái này 15 mới nộp, gấp gì mà gấp. Em có đi giúp chị không ?
Nhìn bà chị quắc mắt, thái độ dữ dằn em đành nghe lời:
- Thì chị cứ uống xong nước rồi đi.
Chị đứng lên nói như ra lệnh:
- Đi luôn thôi, mang giúp chị cái ba lô.
Em khoác ba lo dây điện với tay lấy khẩu AK Tiệp báng nhựa đi theo rời đại đội.
---------
Sau khi hai chị em ra khỏi khu vực đại đội, chị dắt em lần theo đường dây từ nhà C bộ đi. Từ C9 của em lên trung đoàn khoảng 6 - 7 km. Nhưng thông tin không rải dây theo đường mà chạy tắt qua rừng, đồi núi để tiết kiệm dây. Em áng chừng phải mất 4-5km đường rừng. Nhìn đồng hồ đã 10h30' em hỏi chị Thêu:
- Từ giờ đến 12h liệu xong không chị?
Chị quay lại nhìn em:
- Xong sao được em. Nhanh cũng phải hơn 1h chiều. Mà em hỏi làm gì? Mới ra khỏi nhà đã muốn về.
- Em không có ý gì, nhưng trưa thì chết đói à ?
Chị vỗ vào cái túi mìn Clay mo đeo bên hông:
- Yên tâm chị có mang theo lương khô 702 đây rồi.
Em nghĩ thầm: trời, bà này chuẩn bị trước cả. Phen này rơi vào bẫy rồi. Vừa đi vừa lần theo đường dây nên tốc độ rất chậm. Em và chị vẫn nói chuyện trên trời dưới bể. Đi được hơn 1h thì tìm ra chỗ đứt. Chị nhanh nhẹn lắp máy thử hai đầu dây thấy thông liền lấy cái kìm nhỏ ra chuẩn bị nối dây. Thấy đã gần 12h em nói:
- Chị gọi về C9 thấy ai nghe máy ?
- Nghe tiếng Thanh hóa chắc là CTV Lý.
- Chị gọi lại báo giúp là: em theo chị sửa đường dây nhé.
Chị gọi ngay về báo dây bị đứt một đoạn dài nên phải thay mấy chục m dây. Nghe chị gọi xong em hỏi :
- Sao phải thay cả đoạn dài hả chị ?
- Tiện thể thay luôn, dây cũ vỏ nhựa nứt trơ lõi đồng ra thế kia mà.
Thế là hai chị em hì hục gỡ dây cũ ra và thay dây mới vào, dây dây và đi mắc lên cành cây trên. Trời giữa trưa nắng bắt đầu gắt. Hai chị em mồ hôi mướt mải, gần 1h mới xong công việc. Vị trí này gần E bộ hơn C9, nên em nói :
- Thôi, xong việc để em đưa chị về E bộ rồi em về sau.
Bà chị lườm em một phát :
- Về làm gì vội, lúc nào cũng về, về. Từ từ đi xuống suối nghỉ ngơi chút đã.
Nói xong đi xuống phía chân đồi, nơi có con suối nhỏ chảy róc rách. Em vơ vội cái ba lô rỗng và khẩu AK lẽo đẽo chạy theo. Xuống đến bờ suối em và chị cùng ngồi trên bờ dựa lưng vào tảng to, cởi giầy dép thả chân xuống dòng suối. Nước mát lạnh, chị đong đưa đôi chân trắng muốt trong nước ngước mắt hỏi em:
- Sau này hết nghĩa vụ em về quê làm gì ?
- Em không biết nữa, mới đi chưa được 1 năm mà.
- Em còn trẻ lại có văn hóa, chắc sẽ đi học sĩ quan làm quân nhân chuyên nghiệp. Em có thích không ?
- Làm sĩ quan thì thích rồi.
Bỗng chị khùng lên quát:
- Dốt, sĩ quan thì cũng cả đời rúc rừng chứ sướng gì ? Theo chị về quê sống vui hơn, no đói có nhau.
Em bất giác ngồi dịch ra xa chị một đoạn. Thấy vậy chị cười xòa, lấy trong túi mìn ra một phong lương khô:
- Chị nói đùa thôi, ăn lương khô đi.
Em bẻ đôi thanh lương khô đưa cho chị một nửa chị cầm lấy chậm rãi ăn, mắt đăm chiêu nhìn dòng suối chảy. Em cũng ngồi im, nhìn mãi đôi chân chị đang ngâm trong làn nước suối trong veo.
---------
Ngồi im lặng một lúc lâu, bỗng chị đứng dậy ném mẩu lương khô xuống suối :
- Nóng quá chị tắm một chút.
Nói xong chỉ cởi áo ngoài áo trong. Em sửng sốt cũng đứng dậy giữ tay chị :
- Ở chị ? Để em chạy qua chỗ khác đã.
- Em ngồi canh cho chị tắm.
- Trời, em canh sao được, em cũng là đàn ông mà.
- Em khác.
Chị gạt tay em ra và cởi nốt cái quần, còn độc cái sịp lính chị từ từ bước xuống suối. Em đứng đực mặt trên bờ, chưa biết phải làm gì, nhưng mắt dán vào thân hình chị. Cả người em nóng ran, cổ họng khô khốc, miếng lương khô đắng nghét. Em vội cúi xuống suối bụm tay lấy nước uống lấy uống để và vã nước suối mát lạnh lên đầu lên mặt. Nhìn lên thấy chị đã ra giữa suối và vớt nước lên người tắm. Chị quỳ xuống suối cho nước ngập đến ngực và đưa tay cởi nốt mảnh vải cuối cùng trên người ném nó lên tảng đá nhỏ ngay trước mặt. Thân hình chị cũng vào dạng tuyệt đẹp, thon gọn và nẩy nở rắn chắc. Bản năng đàn ông trong em thức dậy, ông nhóc đã dậy từ lúc nào... Em vội ngồi dịch lên giữa tảng to bên bờ, ngồi xếp chân bằng tròn, nhắm lại thiền, cố gắng điều hòa hơi thở đè nén dục vọng. ( Hồi nhỏ khi lớp 6-7 em được ông già cho đi học võ theo một võ sư dưới Thanh trì. Hai năm học nên cũng biết chút ít)
Thời gian im lặng trôi đi, không bao nhiêu phút vẫn nghe tiếng bì bõm dưới nước, một lúc sau nghe bước chân chị tiến vào gần bờ:
- Đưa chị bộ quần áo.
Mừng quá, em quơ tay lấy bộ áo chìa về phía chị, chị cầm lấy và lại đi ra giữa suối.
- Chờ chị giặt bộ quần áo đã. Cứ mở mắt nhìn cho thỏa mái đi. Hôm nọ trên trung đoàn trông em háo hức lắm mà. Chị không ăn thịt em đâu mà lo.
Em vẫn nhắm mắt, đầu óc nghĩ lung tung về HN, cha mẹ, bạn bè...nhờ vậy dục vọng trong người em tạm thời lắng, nhưng khổ nỗi trên bảo dưới không nghe, ông nhỏ vẫn dựng ngược. Đúng là dở khóc, dở cười. Một lúc lâu lại nghe tiếng chân chị bước lên bờ và tiếng quần áo sột soạt, tưởng chị đang mặc quần, em hé mắt nhìn thì thấy vẫn vậy, ko mảnh vải trên người và đang phơi tất cả quần áo trên tảng đá lớn.
Đầu óc em lại quay cuồng, nóng bừng, người căng ra cách mạch máu như muốn nổ tung. Em nói cộc lốc:
- Chị lùi ra chút đi và mặc quần áo vào đi, không là em bỏ về đấy.
Thấy em có thái độ dứt khoát, chị cũng nói :
- Vậy em mở mắt ra và cho chị mượn cái áo.
Em đành mở mắt nhìn đối diện thẳng vào bà chị, nước bọt ở đâu mà nhiều thế, em nuốt ực một cái rồi nhanh chóng cởi cái áo K74 đưa cho chị. Em cao 1,73 nặng 67kg lên số áo cũng to. Chị mặc dài quá nửa đùi nên cũng kín đáo rồi.
Chị nhẹ nhàng ngồi xuống sát cạnh em bảo:
- Duỗi chân ra, chị mượn cái đùi em nằm ngủ một chút.
Trời đất, bà này hành nhau đây. Em đành duỗi chân cho chị gối đầu, chị nằm xuống nghiêng người quay mặt ra suối. Tay trái em phải đỡ đỉnh đầu chị đề phòng chị nhích đầu lên một chút là chạm đầu ông nhóc thì chắc toang.
-------
Để chị nằm im một lúc, em lấy điếu thuốc ra hút, trong người cũng đã dịu xuống. May là em có thói quen để thuốc trong túi quần, để túi áo ngực thì lại phiền phức. Một lúc sau thấy chị bắt đầu khóc, tiếng khóc to dần, chị ngồi dậy và nói qua hàng nước mắt :
- Sao đời tôi khổ thế này ? Sao tôi không chết đi. Muốn có đứa con mà không được.
Em biết, nhưng nhanh nhảu đá sang chuyện khác :
- Thôi chị, anh ấy hy sinh lâu rồi, chị đừng suy nghĩ nhiều làm gì. Sau này về quê thiếu gì người, mà chị lại xinh đẹp thế này, khối ông mê.
Nghe xong chị gào luôn vào mặt em:
- Là em đó, có con với người chết được à ? Em đừng giả vờ với chị.
Em lí nhí :
- Xin lỗi chị, em không thể. Em còn nhiều việc phải làm cho tương lai.
Chị đứng lên xuống suối rửa mặt, rồi sờ bộ quần áo đã hơi se se. Quay lại em chị nói giọng lạnh lùng:
- Em quay mặt đi cho chị thay quần áo.
Em vội quay mặt vào rừng mà lòng não nề. Vài phút sau chị thay xong trả lại em cái áo. Em mặc lại áo rồi hai chị em xỏ giầy dép lần ra đường lớn. Ra đến đường lớn chị nói:
- Em về đi, chị về một mình được rồi.
- Thôi, để em đưa chị về cổng E bộ rồi về sau.
Chị không nói gì, quay lưng đi thẳng. Em vội chạy theo đi bên cạnh chị im lặng, mừng vì chị không đuổi về. Một lúc lâu em khơi chuyện mong chị khuây khỏa:
- Chị có nghe tháng sau có đợt giải quyết chính sách lớn cho chị em nữ E mình không ?
Giọng chị bình thản:
- Ừ, trong tháng 6 có vài đợt, cả nam cũng được về. Ngoài D27 đang huấn luyện 3 đại đội tân binh lính 77. Chắc sẽ bổ sung đủ.
- 3 đại đội hơn 300 người làm sao đủ ? Hồi bọn em huấn luyện ở đó cũng 3 đại đội mà về E mình được có 50 mống. Còn từ giờ đến cuối năm em nghe đồn sư mình chuyển Tây Ninh làm hồ Dầu Tiếng nữa.
- " Lính đồn không chồn thì cáo" chắc sẽ chuyển quân thôi.
Vừa đi vừa nói chuyện linh tinh một lúc thì đến E bộ. Em chia tay bà chị, quay lại C9, chị cũng quay lưng đi thẳng vào E bộ không thèm ngoái lại.
Về đến nhà em nằm thở dài, hình ảnh chị đứng trước mặt cứ luẩn quẩn trong đầu. Tặc lưỡi, thôi kệ xuống nuôi quân làm ấm trà đã.
Sáng hôm sau, bà chị bảo mật gọi điện :
- Trưa hoặc chiều nay lên E bộ chị nhờ mày một việc.
- Vâng, cơm trưa xong em lên.
Sau bữa cơm trưa em lại lẻn lên E bộ.
Vừa thấy em, chị bảo mật đã kéo em ra phía vườn tăng gia rồi hỏi:
- Hôm qua, cậu có đi với cái Thêu không ?
- Em có, em đi sửa đường dây với chị ấy từ sáng đến chiều.
- Cậu làm gì nó mà quần áo nó ướt hết vậy ? Về đến nơi nó vật ra giường và khóc suốt đêm, không ăn uống gì cả.
- À, chị ấy bị trượt chân ngã xuống suối, nên ướt hết quần áo, may không làm sao.
- Có thật không đấy ?
- Em nói dối chị làm gì.
- Chị nói thật: chuyện cậu với nó qua lại, có tình cảm với nhau không ai cấm. Chị nhìn là biết. Nhưng là một người chị, một người đồng hương chị khuyên cậu: Cậu còn rất trẻ, có học hành đàng hoàng nên tương lai con đường tiến thân rất tốt. Dẹp chuyện kia đi lo mà phấn đấu.
Nghe chị nói em chị biết vâng dạ. Bà chị lên lớp một hồi nữa rồi nói :
- Cậu qua thăm nó một chút rồi thôi.
Nó đang sốt đấy, cho uống thuốc rồi.
Em đi sang thấy chị nằm trên giường, mắt mở to nhìn mái nhà. Thấy em vào chị ngồi dậy hỏi :
- Em đi đâu lên đây ?
- Em qua bảo mật có chút việc. Nghe chị ốm em ghé thăm một chút.
- Ừ, chị đỡ nhiều rồi em khỏi lo. Không vấn đề gì đâu. Trong túi mìn của chị có bao thuốc em cầm về mà hút. Hôm qua chị mang đi nhưng quên đưa cho em.
Nhắc đến hôm em và chị đều ngại ngùng. Để tránh cho chị, em lấy bao thuốc rồi chào chị ra về.
------
Đầu tháng 6/1977 đúng như lời hứa của sư trưởng Tô Đá Mạn. Đã có đợt ra quân đầu tiên gồm hơn 20 quân nhân nữ. Cứ sau vài ngày lại một đợt, dù chưa có tân binh bổ sung. Các C nữ vắng dần, tối thứ 7, CN không còn người ra vào chơi tấp nập nữa. Rồi lại rộ lên tin sư đoàn sau khi bổ sung tân binh sẽ vào Tây ninh.
CN hàng tuần em vẫn lên E bộ chơi bình thường. Chị Thêu cũng trở lại vui vẻ như cũ. Ăn nói cử chỉ cũng bạo dạn hơn không như trước. Em cảm thấy yên tâm. Gần cuối tháng 6/77 có đợt ra quân lớn 3 đại đội nữ đi hết sạch. Thay vào đó là một bộ khung cán bội nam. Các anh lính cũ từ 1972 trở về trước cũng lần lượt về quê. Anh Phún, Vầy, Khâm, Chích ...cũng ra về. C9 bọn em chỉ còn 30 chục ông lính 1973 đến 1976.
Một buổi sáng cuối tháng 6, chị Thêu gọi điện thông báo:
- CN tới chị ra quân về quê, em lên chơi với chị.
Nghe xong em sững người nhưng cũng trả lời:
- Tốt rồi, vậy là chị đạt được nguyện vọng mà không phải khỏa thân biểu tình.
- Thôi đi ông tướng, đang buồn nẫu ruột đây. Mai lên chơi rồi chị em nói chuyện.
- Em bận lắm, đang phải sửa sang lán trại chuẩn bị đón tân binh, giờ C em còn ít người làm sao kịp.
Giọng chị nghe chùng hẳn xuống:
- Vậy thôi, nhưng CN lên tiễn chị nhé, chị mong em lắm đấy.
- Vâng, chắc chắn em sẽ lên.
Bỏ ống nghe xuống em vừa vui vừa buồn. Vui vì chị được về đoàn tụ gia đình, cuộc sống đỡ vất vả. Vui vì bản thân mình thoát khỏi một mối quan hệ rắc rối, bùng nhùng. Nhưng buồn và nhớ vì phải xa chị.
Sáng CN, quần áo chỉnh tề, quân dung tươi tỉnh, lấy chiếc lược làm bằng ống pháo sáng ra đút túi ( chiếc lược này xin mãi ông Chích mới cho)
Em chuẩn bị lên đường. Có tiếng điện thoại reo, tiếng chị Thêu :
- Em không phải lên nữa đâu, có xe của Trung đoàn đưa bọn chị ra sư chạy ngang C9, em đứng chờ ở đường là được.
- Vâng.
Nhìn đồng hồ hơn 7h, em túc tắc leo lên con dốc nhỏ dẫn ra đường lớn, đứng đợi ven đường. Một lát sau thấy chiếc xe Zin từ E bộ chạy lại, trên thùng xe có hơn chục người của E bộ và trạm quân y. Xe dừng trước mặt em. Em chạy vòng ra thùng định nhảy lên thì chị đi ra cuối thùng xe:
- Đỡ hộ chị chiếc ba lô.
Đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, em cũng đưa tay đỡ chiếc balo xuống. Chị nhẩy xuống đất, giơ tay chào mọi người trên:
- Đi trước đi.
Em hỏi:
- Chút nữa mình đi xe nào ?
Chị cười chỉ vào chân:
- Đi xe chân
- Trời đất, từ đây ra Khe Sanh 2 chục cây đấy chị ơi.
- Chị còn không biết sao ? Em không đi thì chị đi một mình. Đằng nào mai sư đoàn mới đưa ra Đông Hà.
- Thôi được, em đi cùng chị.
Nhìn đồng hồ gần 8h, em nhẩm tính khoảng hơn 12h ra đến nơi, loanh quanh khoảng 1h em quay lại C9 trời tối là vừa.
Em đeo ba lô giúp chị, cái ba lô nhẹ nẫng, chắc trong đó chỉ có một bộ quần, cái chăn, màn, võng và vài đồ lặt vặt của phụ nữ. Gia tài của người lính hơn 3 năm trời chỉ có vậy. Em hỏi:
- Sao ba lo chị nhẹ vậy ?
- Đồ linh tinh chị vứt lại hết vì có ý định đi bộ cùng em, sợ em mệt. Ra chợ Đông Hà chị mới mua ít quà về cho nhà.
- Thế cũng tiện, chị chu đáo quá. Được về nhà chị vui không ? Chẳng biết bao giờ em mới được về phép. Em nhớ nhà lắm rồi.
- Vui gì đâu, buồn nhiều hơn. Chị em mới quen nhau được vài tháng đã phải chia tay. Số chị nó khổ vậy. Em phải nhớ chị nhiều đấy nhé, chăm viết thư cho chị.
Vừa đi vừa nói chuyện bông lông ba la. Hơn 10h, chắc đã đi được nửa đường. Con đường 14 trải cấp phối, hẵn hữu mới có một chiếc xe chạy qua tung bụi mù mịt. Mỗi lần như vậy chị lại úp mặt vài vai em để tránh bụi. Đi giữ đường cái to nên em chẳng ngại, kệ cho chị làm gì thì làm. Hơn một giờ sau ven đường có cây to chị nói :
- Đây nghỉ chút em.
Hai chị em đi vào dưới gốc cây ngồi nghỉ. Chị lấy trong túi mìn ra một bi đông nước đưa cho em. Ngồi khoảng 15', em đứng dậy bảo :
- Đi thôi chị, đến nơi em còn quay về không muộn.
Chị kéo tay em ngồi xuống :
- Từ từ ngồi xuống chi hỏi em câu này : em thấy chị thế nào ?
- À, chị xinh xắn, hiền lành, nhu mì, chu đáo, quân tâm đến mọi người.
- Em có cảm tình với chị không ?
- Có chứ, không có thì sao em với chị chơi được với nhau mấy tháng trời.
Chị nhìn thẳng vào mắt em, giọng nói trở lên nghiêm túc :
- Vậy em trả lời thật cho chị biết: yêu cầu của chị bên bờ suối hôm đi sửa đường dây em có thể đáp ứng được không ?
Em vờ nhăn trán, mặt giả ngu:
- Hôm ấy chị nói gì nhỉ, em không nhớ rõ.
- Chắc chắn em còn nhớ, đừng giả vờ. Ngày mai chị về quê. Mọi việc chắc chắn sẽ không ai biết. Em không sợ ảnh hưởng đến tương lai của em. Mọi chuyện chỉ em và chị biết.
Em ngồi thừ ra suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi nó:
- Thật sự em không thể làm theo ý chị. Em không thể để chị chịu thiệt thòi như vậy. Nhỡ đâu sau vài tháng về quê chị to bụng thì chị ăn nói kiểu gì với bà con hàng xóm gia đình rồi sẽ xảy ra lắm chuyện chị không chịu đựng nổi đâu.
Chị đã bắt đầu khóc:
- Chị đã biết những điều này nhưng chị đã quyết định. Hỏi em câu cuối cùng: em có chiều chị được không ?
Em nhắm mắt suy nghĩ, không dám nhìn chị vì sợ mình sẽ mềm lòng. Mở mắt ra em quả quyết nói:
- Xin lỗi chị, em không thể. Thực lòng em mong chị về quê vui vui vẻ và sẽ có một gia đình hạnh phúc. Khi nào em về phép có thằng nó gọi bằng chú.
Chị ể oải đứng, giọng đượm buồn đẫm trong nước mắt:
- Vậy thôi, chị hiểu em rồi. Ta đi thôi.
Từ đó lên tới sư đoàn không ai nói với ai câu nào. Gần tới cổng sư đoàn chị mới dừng lại.
- Em tiễn chị tới đây được rồi. Đưa ba lo cho chị. Em gỡ ba lô ra khỏi vai đưa trả chị. Chị cũng lấy cái túi mìn đưa cho em nói :
- Tặng lại cho em cái túi và bi đông nước chị về quê không dùng nữa. Trong túi còn một cái khăn len chị vẫn hay dùng vào mùa đông, 2 bao thuốc lá, hộp kim chỉ, có cuốn sổ nhỏ nữa trong đó chị ghi địa chỉ của chị và vài dòng cho em. Em giữ lấy mà dùng. Giờ không có chị em phải tự chăm lo cho bản thân. Phải nhớ đên chị và chăm viết thư nhé.
Nghe chị dặn dò ân cần như một bà mẹ, em nước mắt cũng rưng rưng nghẹn ngào:
- Vâng, em nhớ rồi. Chị cũng giữ gìn sức khỏe. Chúc chị vui vẻ và hạnh phúc cùng gia đình. Thôi, chị vào đi.
Lấy trên túi áo ngực ra chiếc lược và cái phong bì nhỏ có 30 đồng ở trong em dúi vào tay chị :
- Em tặng chị làm kỷ niệm.
Chị cầm lấy nhét vào túi cóc ba lô:
- Em về trước đi không muộn.
Không đợi chị giục em quay người đi như chạy về phía cầu Đắc Krong, đầu đường 14. Được hơn 100m mới ngoái đầu lại giơ tay chào chị, chị giơ tay vẫy lại rồi lại quệt mắt chắc lại đang khóc.
Em cắm đầu vừa đi vừa chạy đến đầu đường mới dừng lại thở, móc bao thuốc ra hút. Nhìn đồng hồ gần 2h30' rồi. Chết cha không khéo về đơn vị tối mất, chắc phải vừa đi vừa chạy. Vứt mẩu thuốc xuống đường co giò chạy việt dã. Chợt nghe tiếng ô tô ì ì phía sau em dừng lại. Có chiếc xe tải đang chạy cùng chiều. Em ra giữa đường vẫy xe. Xe dừng bác tài thò đầu ra, em hỏi :
- Xe về đâu anh ?
- Chở gạo về C8 có đi cùng đường thì lên thùng.
- May quá, cảm ơn anh em về C9 gần đó.
Lên thùng xe em thở phào nhẹ nhõm, như trút được một gánh nặng. Cuối cùng em cũng vượt được ải.
Sau đó em và chị có thư từ qua lại vài lần. Năm 1979 em sang K, mọi tư trang thư từ đều để lại trạm 606. Nên em chị không còn liên lạc nữa.
Tháng 3/1981, em nhớ là sau Tết. Em được về phép. Sau mấy năm xa nhà. Về nhà được một tuần em lần theo địa chỉ của chị tìm đến nhà. Gặp mẹ chị đang ngồi ở sân, nhìn hai mẹ con tương đối giống ngồi hỏi han một lúc thì biết chị mới cưới trước Tết. Sau khi cưới thì theo chồng về đất mỏ. Cô em gái đưa cho em cái địa chỉ của chị ở Cẩm Phả, em chỉ nhìn qua rồi trả lại vì không có ý định đi thăm.
===== HẾT =====

P/S: Em gõ nốt vài dòng ngoài lề cho các cụ tiện theo dõi.

Tháng 7/ 1977 cả trung đoàn được bổ sung gần 100 tân binh. Toàn anh em lính Hải hưng, nhiều nhất là dân Như Quỳnh.C9 được bổ sung 30 người, tổng cộng cả đại đội gần 60 người. Sau khi sắp sếp lại tổ chức. Cả sư đoàn chuyển vào Tây Ninh đóng quân tại huyện Dương Minh Châu, chân núi Bà Đen. Lúc đó Polpot đã bắt đầu tăng cường quấy rối dọc tuyến biên giới Tây Nam. Tuy vẫn là một sư công binh gồm 3 trung đoàn 531, 515, 34 và một số đại đội độc lập. Nhưng bọn em được trang bị mới lại hoàn toàn như một đơn vị bộ binh. Những khẩu CKC được thu lại thay bằng những khẩu AK mới tinh, ngoài còn M.79, B40, B41, Trung liên RPK, RPD...
Toàn sư đoàn vừa tham gia đào hồ Dầu Tiếng vừa huấn luyện lại các bài bắn, chiến thuật bộ binh...
Hàng tiếng pháo Polpot bắn sang đất ta ầm ì. Chiến tranh đã kề cận. Sư đoàn cấp tốc mở những lớp huấn luyện ngắn ngày đào tạo: tiểu đội trưởng, y tá, xạ thủ hỏa lực, trinh sát.
Lúc này em đã được phong Hạ sĩ, tiểu đội trưởng, hô phát gần chục thằng chết đứng. Đi đứng hiên ngang, ăn nói như đài.
Lúc này đại phó Thạo và CTV Lý cũng chuyển sang đơn vị khác thay vào là trung úy đại đội trưởng Âu và Trung úy CTV Lộc.
Một hôm CTV gọi em lên và nói:
- Đại đội cử cậu lên sư học trinh sát 3 tháng. Cậu về bàn giao công việc cho A phó. Mai mang quân tư trang lên sư tập hợp. Vũ khí để lại.
Trong quân đội chỉ có phục tùng mệnh lệnh. Em về chuẩn bị khăn gói lên sư học. Sau gần 3 tháng em trở lại C9. Lúc này đơn vị được bổ sung hơn chục lính 75 người Thanh hóa.


Mọi người đọc tiếp TRUYỆN CHAN THU ở đây:
Phục cụ quá...thà cụ cứ kể là chị ấy xinh ..."bình thường" .
 

Minh Hằng

Xe tải
Biển số
OF-168616
Ngày cấp bằng
26/11/12
Số km
210
Động cơ
1,522 Mã lực
Nơi ở
Quận Long Biên

3. ===== TRUYỆN CHAN THA =======
(Hồi ký Angkorwat: Một câu chuyện thật mà như đùa)

Phnom Penh 1983.
Tôi vẫn tiếp tục công việc hàng ngày, tuần 3 buổi đi học ở Sala phia sa. Khóa học tiếng K chỉ có hơn chục người mấy cậu Cuba, Tiệp, Hung và một cô bé người Đức béo tròn. Cô giáo là cô Kechia khoảng 50 tuổi, trắng trẻo, gầy và đeo đôi kính cận dày cộp. Mặt nhỏ nhắn và lúc nào cũng hơi buồn buồn.

Cả lớp có một mình tôi là VN nên cô có về quan tâm hơn. Giờ giải lao cô và tôi hay đứng nói chuyện cùng nhau. Được biết chồng cô cũng là một giáo sư dạy đại học và đã bị giết trong một " Công xã" ở tỉnh Puoc sat.
Hiện cô sống với đứa con gái út. Hai đứa con trai bị tách riêng ra không biết không có tin tức gì. Nhà cô ở khu vực chợ Cũ. Cuộc sống của họ cũng khó khăn, thiếu thốn như phần lớn dân K sau giải phóng. Nên thỉnh thoảng tôi hay biếu cô vài cục xà bông Lux, vài m vải mua ở cửa hàng ngoại giao. Hồi đầu cô không nhận, nhưng khi tôi bảo đây là tiêu chuẩn hàng tháng của tôi, giá rẻ không mua cũng bỏ đi, nên cô nhận và rất cảm động.
Một hôm trong lúc nghỉ giải lao cô hỏi :
- Chan Thu có biết sửa điện không?
Cô hay gọi tôi bằng tên này dù biết tên thật của tôi.
- Em biết một chút. Cô cần sửa cái gì ?
- Nhà cô có cái quạt trần hỏng, hai hôm nay tự nhiên không chạy được nữa, không biết bị làm sao? Nếu em rảnh thì đến xem giúp cô.
- Vâng, chiều nay mấy giờ cô ở nhà em sẽ đến xem cho cô.
- Vậy khoảng 5h em đến nhé.
Cô viết cho tôi địa chỉ vào mảnh giấy. Cả hai chúng tôi vào lớp tiếp tục tiết học.
Buổi chiều tôi lấy ít dầu, mỡ xe ô tô, băng dính, tô vít, kìm, dao... Cho vào cái túi nhỏ khoác vai lên khu vực chợ Cũ tìm nhà cô giáo. Nhà cô cũng rất dễ tìm. Đó là khu nhà 3 tầng kiểu như tập thể Giảng võ nhà cô ở tầng 2. Còn vài phút mới đến 5h, tôi đứng ngoài hút thuốc chờ. 5h đúng mới bấm chuông, cô giáo ra mở cửa và mời tôi vào nhà. Cô đang chuẩn bị nấu cơm chiều. Sau khi mang ra cốc nước mời tôi :
- CT uống nước đi chờ cô một chút.
Nhìn quanh nhà cũng chẳng có gì đáng giá. Đồ đạc tềnh toàng, có lẽ cái đi văng tôi đang ngồi là đồ xịn nhất. Tuy vậy được cái gọn gàng ngăn nắp và sạch sẽ. Giữa phòng khách là cái quạt trần SMC nằm im bất động. Chắc "bệnh nhân" của mình đây em nghĩ thầm.
- Có phải cái quạt này không cô ?
Tôi hỏi vọng vào bếp.
- Đúng rồi, em xem giúp cô, cô đang dở tay chút.
- Cô có việc gì cứ làm đi. Kệ em.
Tôi mở đồ nghề ra ngó nghiêng. Trước hết phải xem hộp công tắc xem điện đóm có vào không ? Mở ra thì thấy đứt một dây nguồn, chắc thủ phạm đây rồi, đơn giản mong là chỉ có vậy. Tôi tháo họp công tắc mang ra bàn làm vệ sinh, lau bụi sạch sẽ, có lẽ cái quạt từ 1975 đến giờ không ai lau chùi nên cực bẩn. Đang lúi húi làm bỗng nghe tiếng chào :
- Chum riếp sua pu .
Ngẩng đầu lên thấy một cô bé đang chắp tay trên ngực cúi đầu chào.
Có lẽ là cô con gái đi làm về.
- Chào cháu, cháu đi làm về à ?
- Dạ, má cháu đi đâu chú ?
- Má cháu trong bếp.
Cô bé đặt cái cặp nhỏ xuống cạnh bàn và chạy ào vào bếp. Mấy phút sau cô bé quay ra rót thêm nước cho tôi và ngồi xuống xem tôi làm.
- Má cháu bảo xem chú có cần gì cháu giúp không ?
- Chú làm gần xong rồi. Cháu cứ nghỉ đi.
Lúc này mới quan sát cô gái. Cũng là một cô gái gốc Hoa, khá xinh xắn trắng trẻo, khuôn mặt hài hòa với sống mũi cao và đôi môi đỏ mọng.
Dáng hơi gầy có lẽ đang tuổi chưa lớn hết. Cô bé có giọng nói đặc biệt êm ái, nhất là từ " Vâng" = Chas, chas , nghe rất nhẹ nhàng dễ thương.
Tôi nối dây điện và lắp hộp quạt vào chỗ cũ, rồi bật thử, quạt từ từ chạy. Cô bé thích quá vỗ tay nhìn tôi:
- Được rồi, cám ơn chú nhiều. Tối nay mẹ con cháu không phải chịu nóng nữa rồi.
Chiếc quạt từ lâu không được bảo dưỡng kêu lách cách khi chạy.
- Quạt lâu cũ rồi, chạy kêu lắm để chú tiện thể tháo xuống làm luôn cho.
Cô giáo lúc này đã đi từ bếp ra:
- Nếu em không bận thì làm giúp cô. Cả cái trong phòng ngủ nữa cũng kêu thế này. Em ở lại ăn cơm với mẹ con cô. Con ở đây giúp chú
- Chas. ( lại tiếng vâng nhẹ như gió thoảng)
Vậy là cô bé sốt sắng đi tìm ghế kê lên cho tôi tháo cả hai cái quạt xuống đất. Tháo được 6 cái cánh quạt ra tôi đưa cô bé mang đi rửa và lau khô. Trong khi chờ cánh quạt tôi tháo quạt và tra dầu mỡ vào trong vòng bi. Tiếp tục sai cô bé lấy khăn ướt lau nốt cái quạt. Tôi ra ngoài hành lang hút thuốc lá chờ.
- Xong rồi chú ơi
Nghe cô cháu gọi, tôi quay vào, lắp cánh vào bầu quạt. Hai chiếc quạt trần trông đã sáng sủa sạch sẽ hơn nhiều. Cô bé ngồi cạnh chăm chú nhìn tôi làm :
- Các chú bộ đội VN cái gì cũng biết làm hả chú ? Mà chú tên chi vậy ?
- Cứ gọi chú là Chan Thu là được. Nhà các chú ở VN cũng nghèo lắm, nên việc gì cũng phải biết một chút.
- Ôi, sao tên chú...
Cô bé ngập ngừng muốn hỏi gì đó nhưng lại thôi.
- Còn cháu tên gì ?
- Cháu tên Chan Tha.
Cô bé này định đùa mình chắc, thấy mình nói tên Chan Thu, thì lấy luôn tên là Chan Tha. Nghĩ vậy tôi hỏi lại:
- Tên cháu là Chan Tha thật à ?
- Dạ, má đặt tên vậy mà.
- Chan Tha nghĩa là gì cháu ?
- Chỉ là cái tên thôi chú ?
- Chú nghĩa là nó phải có nghĩa gì chứ nhỉ ? Ví dụ như tên chú là hoa Chan Thu ở VN gọi là hoa huệ.
Vừa làm vừa nói chuyện chỉ một lúc sau tôi cũng đã làm xong công việc treo 2 cái quạt lên, bật điện quạt chạy ngon lành êm ái. Chan Tha vui vẻ nhìn quạt chạy:
- Cháu cảm ơn chú nhiều lắm. Để cháu xem nhà còn gì hỏng cháu sẽ nhờ chú nữa.
Chan Tha quay ra thu dọn bãi chiến trường tôi bày đầy ra sàn nhà. Lau nhà sạch sẽ. Cô giáo cũng đã nấu xong và dọn ra bàn, mời tôi cùng ăn cơm.
- Đàn ông VN khéo tay và chịu khó làm việc hơn Kampuchia.
- Bên em mấy chục năm chiến tranh liên miên nên mọi người phải tự thích nghi thôi cô ạ. Chan Tha đang đi học hay làm ở đâu ?
- Cháu nghỉ học rồi, đang đi làm ở khách sạn Samaki.
- Cháu làm gì ở đó ?
- Cháu làm lễ tân. Cháu cũng muốn đi học tiếp, nhưng giờ phải đi làm đã, vài năm nữa cháu học tiếp.
- Làm lễ tân thì cháu phải biết nhiều thứ tiếng chứ ?
- Cháu biết tiếng Pháp, Hoa và đang học buổi tối tiếng Anh.
- Chà, cháu giỏi thật. Chú thấy cháu nói tiếng Kh'mer cũng rất hay, nhẹ nhàng và rất rõ không hay nuốt âm như người khác. Chú rất thích nghe. Khi nào rảnh cháu dạy thêm chú nhé. Chú đang học nhưng dốt lắm, bị mẹ cháu chê suốt.
Nghe tôi nói vậy, cô giáo cười, nói với Chan Tha ;
- Chú Chan Thu nói vui đó, chú học rất tốt, rất thông minh. Chỉ có điều chú bận việc nên đôi khi nghỉ học, đến lớp không đều. Con rảnh thì giúp chú vài giờ một tuần cũng tốt.
Suy nghĩ một lúc Chan Tha nói :
- Cháu sẵn sàng giúp chú thôi, nhưng cháu không có nhiều thời gian. Đi làm về thì lại phải đi học tiếng Anh buổi tối, mỗi tuần 3 buổi.
3 buổi còn lại thì cháu có thể nói chuyện với chú thôi, cháu không biết dạy như má cháu đâu.
- Cũng được, mỗi buổi chú chỉ cần nói chuyện với cháu 1h là đủ để cháu còn nghỉ ngơi.
- Vâng, vậy nhưng ngày chẵn cháu sẽ nói chuyện cùng chú từ 5h chiều đến 6h hoặc hơn một chút cũng không sao. Nhưng chú phải chăm chỉ đấy.
- 5h cháu mới tan làm mà ?
- Vâng, chú chờ cháu ngoài cổng Ks rồi cháu và chú vừa đi về vừa nói chuyện về đến nhà một lúc là xong.
- Ồ, được chỉ sợ cháu mỏi chân thôi, chú đi bộ hàng ngày quen rồi.
- Cháu cũng đi bộ đi làm mà.
Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện, cô giáo và Chan Tha rất vui. Sau bữa cơm, tôi chào hai mẹ con họ rồi ra về. Cô giáo bận rửa bát. Nên Chan Tha tiễn tôi xuống dưới nhà.
- Chú nhớ ngày mai là ngày học đầu tiên của chú rồi đó, tới đón cháu muộn là cháu phạt chú đó.
- Yên tâm chú luôn đúng giờ.
Về đến nhà mới nhà tôi mới sực nhớ quên túi đồ trên nhà cô giáo.
Chiều hôm sau, đúng 5h tôi đã có mặt trước Ks Samaki đây là khách sạn Hoàng Gia dưới thời Sihanouk, sau giải phóng đổi thành Samaki (Đoàn Kết) đây là ks sang nhất hồi bấy giờ, nơi tập trung các tổ chức nhân đạo quốc tế đang làm công tác cứu trợ cho K.
Hơn 5h một chút thì Chan Tha xuất hiện. Cô bé mặc cái áo sơ mi trắng và váy bằng vải thun màu tím than, có lẽ là đồng phục của ks. Phụ nữ K đi làm ở các cơ quan công sở thường mặc váy bằng vải thun, cạp cao và dàu gần mắt cá chân. Thấy tôi đã đứng chờ cô bé chào mấy cô bạn đồng nghiệp rồi rảo bước đi về phía tôi. Mấy cô bạn thấy vậy nói to :
- Chan Tha, người yêu cậu đấy à ? Mai phải mời chúng tớ uống cafe nhé.
Chan Tha đến gần tôi, cúi đầu giấu khuôn mặt đỏ bừng nói nhanh:
- Đi nhanh đi chú.
Tôi trêu cô bé :
- Từ từ hình như bạn cháu kêu cháu cái gì đó, chú không nghe rõ.
Mặt cô bé càng đỏ, lườm tôi một cái rồi kéo tay tôi đi nhanh. Đi một quãng xa, Chan Tha buông tay tôi nói:
- Chú giả vờ để trêu cháu, chú chắc nghe bạn cháu nói gì chứ ?
Được thể tôi vẫn tiếp tục tỉnh bơ:
- Chú cũng nghe loáng thoáng họ bảo mai cháu mời họ đi cafe. Hay ngày kia tan làm chú mời cháu và bạn cháu đi uống cafe ?
Cô bé dậm chân :
- Không được, không được cháu xấu hổ chết mất. Họ bảo chú là người yêu cháu đấy.
- Vậy càng phải mời họ đi cafe để họ biết là không phải.
- Thôi, không nói chuyện này với chú nữa. Giờ vừa đi chú vừa kể cho cháu nghe tất cả về chú. Từ nào sai, câu nào chưa đúng cháu sẽ sửa cho chú. Ở nhà cháu đã viết sẵn một số thành ngữ, ca dao thông dụng của K cho chú. Trong khi dạy chú thì chú cũng dạy lại cháu một số câu giao tiếp tiếng Việt nhé.
Vậy là vừa đi tôi vừa kể cho Chan Tha những chuyện tôi chợt nghĩ ra. Mỗi ngày một vài câu chuyện.
... Cứ như vậy, tuần 3 buổi chiều tôi đến đón Chan Tha rồi vừa đi vừa nói chuyện đến lúc về tới nhà cô giáo. Chan Tha là một cô bé có khướu ngoại ngữ, mới hơn chục buổi học cùng tôi mà cô bé đã nói được khá nhiều câu tiếng Việt.
Tôi kể cho cô bé nghe về thời nhỏ, đi học, về Hà nội, phong tục tập quán của người Việt, cách xưng hô của người Việt. Rồi những ngày đi bộ đội, cuộc sống gian khổ của người lính...
Cô bé nghe rất chăm chú, và khi tôi bí từ để diễn đạt cô bé bắt tôi giải nghĩa và đưa ra từ Kh'mer tương đương. Do đó tôi cũng rất nhớ những từ đó. Rồi tôi kể đến những ngày mới sang K, chuyện gặp người dân đói khổ ở phà Neak Lương, những chuyến công tác đi các tỉnh, chuyện các đồng đội tôi đã hy sinh. Nhiều lúc cô bé cảm động rớm rớm nước mắt. Cũng có lúc chúng tôi ngồi lại bên một ghế đá bên đường hay một quán cafe, nước mía nào đó để nói chuyện. Những lúc này Chan Tha rất chăm chú nghe tôi, ánh mắt lộ vẻ rất ngưỡng mộ ông chú coong tóp VN.
Hơn một tháng sau, khi hai chúng tôi đang ngồi uống cafe trong một quán nhỏ ven đường, Cha Tha nói:
- Từ giờ cháu sẽ gọi chú là anh Chan Thu. Vì chú gọi má cháu là cô nên cháu sẽ gọi chú như vậy như chú đã dạy cháu.
Chan Tha ngước mắt nhìn tôi chờ câu trả lời, với ánh mắt là lạ.
- Cháu gọi chú bằng gì cũng được. Chỉ là thay đổi cách xưng hô thôi. Chú thấy không ảnh hưởng gì cả.
- Sao chú nói khi hai người yêu nhau thì họ cũng gọi nhau là anh em ?
- Ừ, anh em trong nhà họ cũng gọi nhau là anh em, không nhất thiết phải yêu nhau mới gọi anh em. Cũng còn tùy vào quan hệ gia đình, đôi lứa... Cái này sau này học nhiều tiếng Việt cháu sẽ hiểu. Cháu cứ xưng hô theo cách nào cháu thấy được thôi. Còn về bản chất quan hệ giữ hai chú cháu không thay đổi.
Chan Tha cắn chặt môi hỏi tiếp :
- Vậy chú phải gọi cháu là em Chan Tha ?
- Ừ, chú sẽ gọi cháu là Chan Tha và tôi. Thế là được và cháu cũng phải để chú thay đổi từ từ.
- Mà sao anh lại lấy tên là Chan Thu, đó là tên con gái mà.
Chan Tha đột ngột thay đổi cách xưng hô.
- À, đó là tên một cô gái Việt kiều chú quen cách đây vài năm. Cô ấy đã đi xa, trước khi đi cô ta đặt tên chú như vậy.
Chan Tha phụng phịu nói :
- Lại " Chú" rồi. Chị Chan Thu có đẹp không anh ?
- Cũng đẹp như Chan Tha vậy, nhưng không trắng bằng. Khi nào rảnh anh sẽ kể cho Chan Tha nghe.
Nở nụ cười mãn nguyện, vì được khen đẹp và cách thay đổi xưng hô của tôi. Chan Tha vui vẻ kéo tay tôi đứng lên:
- Về thôi anh, hôm nay học quá gần nửa tiếng rồi. Em phải về không má mong.
Suốt dọc đường về nhà cô bé luôn nói cười vui vẻ, khiến tôi rất ngạc nhiên, chưa bao giờ thấy cô bé vui vẻ như vậy.
Cũng từ hôm đó mọi câu nói, cử chỉ của cô bé đối với tôi tự nhiên hơn. Cô thường khoác tay tôi chậm chậm đi trên đường, một cử chỉ lúc trước cô không dám làm. Khi mấy cô bạn lên tiếng trêu chọc, cô bé không còn xấu hổ đỏ mặt nữa, mà tỏ thái độ mặc định tôi là người yêu của cô. Đôi lúc bắt gặp ánh mắt cô bé nhìn tôi đắm đuối.
Ây za, lại mệt rồi đây. Chưa hết Chan Thu lại đến Chan Tha, tôi tự nhủ : để hôm nào sẽ kể cho cô bé nghe chuyện về Chan Thu, may ra cô bé sẽ hết mơ mộng. Cái tuổi mới lớn này phức tạp thật.
Từ hôm Chan Tha đòi thay đổi cách xưng hô thì cô bé cũng có vẻ chú ý đến ngoại hình hơn. Khi ra về thì không mặc bộ đồng phục công sở nữa, mà cô bé thay những bộ váy áo khác trước khi ra về. Cô bé ăn mặc cũng có khướu thẩm mỹ. Nên bộ nào cô mặc cũng rất bắt mắt, trông rất dễ thương. Nhưng thay đổi của Chan Tha không qua được mắt tôi, một thằng lính vốn hay quan sát. Tôi hiểu cô bé đã say nắng " bộ đội VN" rồi.
Vẫn giữ thái độ bình thường tôi ngó lơ mọi cố gắng thể hiện của cô bé.
Sau hai tháng quen nhau và đã kể rất nhiều chuyện về mình cho cô bé nghe. Một hôm Chan Tha tan làm sớm hơn ngày thường. Do cô bé đã dặn trước, nên tôi đón cô lúc 4h chiều. Thấy thời gian hôm nay có vẻ nhiều nên tôi và Chan Tha vào một quán cafe ngồi uống nước. Tôi liền chậm rãi kể cho Chan Tha về lý do tại sao tôi có cái tên rất con gái là Chan Thu. Tôi kể từ lúc chúng tôi quen nhau đến khi chia tay ở Sisophon ( không kể đoạn Sukhalay ) .
Cô bé mở to mắt chăm chú ngồi nghe tôi kể, không ngắt lời, sửa câu như mọi khi. Nghe xong câu chuyện cô bé nói :
- Anh và chị Chăn Thu yêu nhau vậy sao lại chia tay ?
- Vì không chung đường. Anh không thể đi theo và Chan Thu không thể ở lại.
- Chị Chan Thu như vậy là không tốt. Sao lại chia tay một người như anh ? Nếu là em thì...
- Mỗi người đều có cái khó Chan Thu cũng vậy. Khi hai người yêu nhau thì không ai muốn chia tay. Do hoàn cảnh bắt buộc thôi. Chan Thu không như em nghĩ đâu. Tuy quen nhau chỉ một thời gian ngắn nhưng anh rất hiểu Chan Thu.
Giọng cô bé ấm ức:
- Anh lại bênh chị Chan Thu. Vậy còn em thì sao ? anh có hiểu em không ? Có nghĩ đến cảm nhận của em không?
- Anh không bênh nhưng trong việc này thì lỗi một phần do anh. Còn em thì anh hiểu chứ. Em là một cô gái xinh đẹp, thông minh, đa cảm. Quan trọng hơn nữa là em là một cô giáo rất nghiêm khắc của anh. Em còn quá trẻ, vài năm nữa em sẽ hiểu.
- Vậy bây giờ anh còn nhớ đến chị Chan Thu không ?
- Có chứ, làm sao đã quên được. Có lẽ chẳng bao giờ quên.
- Ngay cả lúc ngồi với em thế này?
- Chính xác.
Cúi mặt, thở dài cô bé nói :
- Anh thật là tốt." Cô lap miên bon la. Sne ha miên up pạ xạ " em sẽ chẳng bao giờ được như chị Chan Thu...
- Cuộc sống luôn là như vậy: Hoa hồng nào cũng có gai, tình yêu thì luôn khó khăn.
Với khuôn mặt buồn bã, cô bé đứng lên rủ tôi ra về.
- Về sớm thôi anh, hôm nay em hơi đau đầu. Có lẽ anh đang thử thách lòng kiên nhẫn của em ?
- Không phải. Vấn đề này để hôm nào anh sẽ nói cho em hiểu.
Chúng tôi đứng lên ra về. Tôi đưa Chan Tha về nhà. Cô giáo thấy vậy hỏi :
- Sao hôm nay về sớm vậy ?
- Dạ, hôm nay Chan Tha hơi mệt nên em đưa về sớm.
Chan Tha chào tôi giọng nghẹn ngào như sắp khóc rồi chạy ào vào buồng ngủ, đóng cửa lại. Bà giáo ngạc nhiên nhìn tôi như dò hỏi. Tôi lắc đầu, mỉm cười :
- Em cũng không hiểu chuyện gì ? Em về luôn đây. Chào cô.
Trong những ngày sau đó, chúng tôi vẫn cùng nhau đi dạo vào mỗi buổi chiều. Cô bé vậy phụ đạo tiếng K cho tôi một cách nghiêm túc. Nhưng không còn vui vẻ, hồn nhiên như trước. Còn tôi thì cũng cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn. Thà là để cô bé hờn dỗi, đau khổ một chút lúc này còn hơn để sau này phát sinh những điều khó xử. Tình cảm của cô bé cũng chỉ là bột phát nhất thời, cô bé sẽ nhanh chóng quên đi. Bản thân tôi cũng không xác định ăn đời ở kiếp trên đất này. Và nỗi buồn nhớ Chan Thu vẫn canh cánh trong lòng.
Thấm thoắt, Chan Tha đã dạy tôi được gần 3 tháng. Trong thời gian đó tiếng K của tôi có tiến bộ rất nhanh.
Một buổi chiều trên đường về nhà. Chan Tha hỏi tôi:
- Chị Chan Thu có viết thư cho anh không ?
- Cũng thi thoảng chị ấy viết thư cho anh. Bọn anh vẫn có thông tin về nhau.
- Anh có nghĩ sau này đi tìm chị Chan Thu không ?
- Anh chưa nghĩ đến điều đó. Cũng có thể bọn anh sẽ không bao giờ gặp nhau nữa. Nhưng anh tin Chan Thu sẽ luôn nhớ tới anh và anh cũng vậy.
Chan Tha ngẩng đầu, mắt nhìn xa xăm vào con đường trước mặt, giọng chậm rãi :
- Anh nghĩ thế nào về em và tình yêu của em dành cho anh bấy lâu nay.
- Anh biết tình cảm em dành cho anh, không phải anh không nhận ra. Nhưng anh không thể đón nhận. Vì anh không thể ở lại đây và em không thể theo anh về VN. Phong tục tập quán 2 nước khác nhau lắm. Anh đang là bộ đội chẳng có gì đảm bảo cho tương lại. Và một điều nữa là anh chưa quên được chị Chan thu. Nên tốt nhất chúng ta cứ là chú cháu tốt như ngày đầu.
- Em không thể như vậy được. Dù anh không chấp nhận em. Nhưng em vẫn coi đây là mối tình đẹp của riêng em.
Vài hôm sau Chan Tha gặp tôi và nói không tiếp tục dạy tôi được nữa. Cô bé sẽ đi học một lớp du lịch ngắn ngày, và có thể phải lên Siêm riep giúp các chuyên gia Ấn độ phục chế khu vực Angkorwat. Trước khi đi học em muốn mời tôi qua nhà ăn cơm.
Buổi chiều tôi mang mấy thứ quà lặt vặt đến biếu cô giáo, và ăn cơm cùng hai mẹ con. Cơm xong tôi hỏi :
- Chan Tha học ở đâu ?
- Em học ở PP này thôi, và vẫn phải đi làm nên bận. Khi nào rảnh anh cứ đến chơi với mẹ con em. Khi nào anh viết thư cho chị Chan Thu nhớ kể chuyện em cho chị nghe. À, em có một bài hát rất hay của Sin Sisamuth về tình yêu của một cô gái có tên Chan Thu. Em hát tặng cho anh.
Nói rồi cô bé cất tiếng hát buồn buồn. Bài hát cũng rất buồn. Hát xong cô bé chào tôi xin lỗi vì hơi mệt đi vào buồng nghỉ trước.
Cô giáo cũng đã dọn dẹp xong ra bàn rót thêm nước cho tôi và nói:
- Chan Tha nó cũng nói chuyện cho cô biết chuyện của em và nó. Cô biết là chuyện đó sẽ không có kết quả tốt. Vì như vậy sẽ làm khó cho em. Nhưng là chuyện tình cảm riêng tư cô cũng không can thiệp quá sâu, chỉ khuyên nhủ nó dần dần. Như vậy là cũng tốt. Cô cũng cảm ơn em vì đã không đón nhận tình cảm của nó, tránh cho nó những tổn thương quá lớn sau này.
Tôi cũng chỉ biết vâng dạ rồi ra về, trong lòng cũng vấn vương một nỗi buồn. Tôi sẽ không còn dịp nghe cô bé nói tiếng K rất nhẹ nhàng rành mạch. Được nhận những mảnh giấy ghi những thành ngữ Kh'mer với nét chữ tròn tròn rất đẹp.
Sau ba tháng học, Chan Tha theo đoàn chuyên gia Ấn lên Siemriep làm việc, vài tháng cô bé lại về PP thăm mẹ và nhắn tôi đi uống cafe cùng cô.
Thời gian cũng làm cô vui tươi trở lại, cô bé đã hết hơi gầy, thân hình nẩy nở xinh đẹp và quyến rũ hơn. Lần nào gặp cũng hỏi thăm chị Chan Thu.
Năm 1984 tôi về VN và tháng 10/1985 tôi trở lại PP. Tôi đến gặp cô giáo để xin cô bố trí cho tôi thi lấy chứng chỉ tiếng Kh'mer. Gặp lại tôi cô rất mừng và nói :
- Chan Tha cũng đang ở PP. Vài ngày nữa mới lên Siemriep.
Ngồi chơi một lúc thì Chan Tha về. Gặp lại tôi sau hơn một năm, cô bé mừng lắm, liền rủ tôi đi uống cafe và hỏi :
- Anh đã gặp lại chị Chan Thu chưa?
- Có lẽ bọn anh sẽ không bao giờ gặp lại. Cuối tháng năm nay chị Chan Thu sẽ lấy chồng.
- Ôi, sao lại như vậy. Tiếc cho anh chị quá.
- Còn em đã có người yêu chưa ? Khi nào lấy chồng ? Giờ không còn trẻ con như trước rồi.
Chan Tha nhìn tôi, rồi hạ giọng nói nhỏ :
- Nếu em nói em chưa yêu ai, và vẫn chờ anh thì anh nghĩ sao ?
- Tất cả đối với anh đã là quá khứ rồi. Cả Chan Thu và em chỉ còn là những kỷ niệm đẹp thôi.
- Lại một lần nữa em không có duyên.
Đưa Chan Tha về nhà, đứng dưới cổng trước khi chia tay cô bé ngập ngừng nói :
- Anh, ngày mốt em đi rồi. Gặp lại anh lần này em vui lắm chỉ tiếc là em và em lúc nào cũng có khoảng cách.
Anh hôn em được không ?
Tôi chẳng suy nghĩ nhiều liền ôm cô bé và hôn nhẹ lên trán cô.
Từ đó lâu lâu tôi mới gặp Chan Tha.
Tháng 12/1986 tôi về phép. Trước khi về tôi có ghé qua cô giáo, gặp Chan Tha ở nhà. Cô reo lên thích thú:
- Ôi, em cũng sắp đi Hà nội chơi đây. Em có cô bạn người VN làm phiên dịch cho đoàn Ấn, cũng đi về phép chị ấy rủ em về HN chơi. Nếu có anh ở HN thì anh đưa em đi chơi nhé.
- HN mùa này lạnh lắm nếu em đi thì nhớ chuẩn bị áo ấm. Nhà bạn em ở đâu ? Anh sẽ đến tìm.
Chan Tha lục trong túi xách lấy một tờ giấy đưa tôi xem.
- Anh nhớ rồi. Khi nào em về anh sẽ qua. Mai anh về HN rồi.
- Vậy em về sau anh một tuần. Em cũng chỉ ở chơi một tuần thôi.
- Ừ, thôi anh về. Hẹn gặp em ở HN.
Một tuần sau theo địa chỉ của cô bạn tôi đến tìm Chan Tha ở cuối chân dốc Ngọc Hà. Gặp tôi em vui mừng và đòi tôi đưa đi chơi. May đợt đó mang được cái Cub 81 về nên có phương tiện đưa Chan Tha đi khắp nơi. Cô bạn gái thấy có người làm thay mình nên cũng không có ý kiến gì. Một tuần trôi qua nhanh. Đã đến ngày Chan Tha trở lại PP. Cũng chẳng còn chỗ nào đi. Cả buổi chiều hôm đó chúng tôi lang thang trong bách thảo. Đút tay trong túi áo lông Đức của tôi em vẫn xuýt xoa kêu lạnh. Nắm tay em trong túi áo, chúng tôi lặng lẽ đi bên nhau trong chiều mùa đông HN. Một cơn gió lạnh thổi đến. Chan Thu rùng mình ôm chặt lấy tôi rồi hỏi :
- Anh, tại sao đến lúc này anh vẫn không thể yêu em ? chị Chan Thu đã lấy chồng một năm rồi. Không lẽ anh vẫn chưa quên được chị ấy.
- Với Chan Thu thì anh chẳng bao giờ quên. Với em thì anh đã trả lời em khi em là cô gia sư của anh rồi. Đến giờ anh đối với em vẫn vậy.
- Anh thật kỳ lạ. Chắc em sẽ khó quên anh lắm.
- Sau này có gia đình nhỏ em sẽ quên nhanh thôi.
- Mai em sang trước. Hai tuần nữa anh sẽ lại sang.
Sáng sớm hôm sau tôi xin xe cơ quan tiễn Chăn Tha ra Nội bài. Hết phép tôi quay lại PP thì Chan Tha đã đi Siemriep. Từ đó tôi rất ít khi gặp Chan Tha. Cuối năm 1987 Chan Tha về đón bà giáo lên Siemriep ở cùng. Bà giáo lúc này cũng đã nghỉ dạy. Chan Tha mở một văn phòng du lịch trên đó. Lâu lâu em mới về PP một lần. Đầu 1988 em lấy chồng và không còn về PP nữa.
Tháng 6/1988 tôi cũng hết nhiệm kỳ và trở về HN. /.


======== HẾT =======
chuyện cụ viết hay và cảm động...Cụ thật là người tử tế!
 

xukthal.

Xe lăn
Biển số
OF-780223
Ngày cấp bằng
11/6/21
Số km
10,081
Động cơ
15,025,693 Mã lực

Minh Hằng

Xe tải
Biển số
OF-168616
Ngày cấp bằng
26/11/12
Số km
210
Động cơ
1,522 Mã lực
Nơi ở
Quận Long Biên
Thời trước em thấy chuyên gia sang K toàn những người tài, có tâm huyết cả chỉ mấy đoàn em quen biết như :
- Y tế: có cụ Vân C, cụ Dân, cụ Tuấn
- Điện ảnh : Cụ Thủy ( HN trong mắt ai, Tử tế)
Các cụ BS đã "đi" hết rồi ạ.
 

Minh Hằng

Xe tải
Biển số
OF-168616
Ngày cấp bằng
26/11/12
Số km
210
Động cơ
1,522 Mã lực
Nơi ở
Quận Long Biên
Chắc lai VN cụ ạ :)) chứ Kampuchia thuần chủng khó đẹp lắm vì theo ông thầy dạy ở trường ngoại ngữ nói là dân K thuộc bộ bò nên đen và thô, khác với dân VN thuộc bộ hươu nên trắng trẻo, cao ráo...
Thế dân châu âu với đám scandinavian thuộc bộ H cao cổ ?? :)
 

taplai2012

Xe ba gác
{Kinh doanh chuyên nghiệp}
Biển số
OF-150015
Ngày cấp bằng
21/7/12
Số km
20,327
Động cơ
4,772,554 Mã lực
Nhân dịp nghỉ ngơi dãn cách, theo yêu cầu của các cụ trong thớt " Tay không giết hai hổ" em lập thớt kể cho cho các cụ nghe những mẩu chuyện trong suốt cuộc đời quân ngũ của em.
Cụ nào có mẩu chuyện gì hay thì cũng kể cho anh em nghe cho đỡ buồn những ngày giãn cách.
Chuyện hổ thì em đã kể bên kia rồi. Giờ là chuyện :
----- CHỊ THÊU ---
Sau khi làm mất bộ xương hổ vài ngày thì cũng sát Tết. Năm nay có con lợn chuẩn bị Tết thì bị hổ bắt mất nên cả đại đội không biết lấy gì ăn Tết đây.
Một buổi sáng CTV Lý bảo em :
- Cậu theo đ/c Khâm sang C8 vay một con lợn về ăn Tết.
- Vâng, em đi ngay.
Em chạy xuống nhà quản lý gặp anh Khâm quản lý ( Nông văn Khâm, 11/ 1970, người Tày Lạng sơn )
- Anh Khâm ơi, CTV bảo em với anh sang C8 vay lợn ăn Tết.
- Ừ, chú mày đi với tao lên E ( trung đoàn ) lấy căng tin luôn. Đang định rủ thằng Hương đi.
( Anh Hương là y tá đại đội, dân Thanh hóa)
Thế là hai anh em lấy bao tải và cái đòn xóc lên đường.
Trước tiên vào C8 cách đó khoảng 7km. C8 cũng có mấy thằng lính Hà đi cũng đợt, nhà ở quanh khu vực chợ Mơ, ngõ Mai Hương. Đến nơi em nhẩy xuống tìm mấy ông đồng hương kiếm ấm trà, điếu thuốc. Kệ cho anh Khâm lên đại đội gặp các thủ trưởng vay lợn.
Khoảng nửa thì anh Khâm xuống gọi đi, em hỏi :
- Vay được lợn không anh ?
Anh Khâm càu nhàu :
- *** mẹ, nó bảo sẽ thịt lợn và cho vay 20 kg thôi. 20 cân thịt mà hơn 6 chục người thì ăn uống gì ?
- Thôi, thế cũng được anh ạ.
- Gớm, mấy ông lính trẻ chúng mày táp như hoẵng ấy, cả năm ko có miếng thịt giờ 20 kg ko bõ dính răng. Thôi, lên trung đoàn lấy căng tin Tết.
Từ C8 lại phải quay ngược về C9 bọn em rồi mới lên trung đoàn, vậy là phải đi hơn chục km nữa. Ông Khâm lính cũ, lại là dân miền núi nên đi bộ rất nhanh. Nhiều lúc em lại phải lẽo đẽo chạy theo mới kịp.
Đi qua đại đội được 3-4 km, chợt anh Khâm quay lại bảo em:
- Sắp đi qua sân trạm xá trung đoàn đấy đi nhanh lên, ở đó đang nhốt mấy đứa ếch ta ri đấy, trông trắng trẻo, thư sinh như mày là nó ra nó vồ ngay.
- Ếch ta ri là bệnh gì anh ?
- Là bệnh thiếu trai, lâu lâu nó lại lên cơn một lần phải vào điều trị một hai ngày.
Em nghĩ thầm " bố này dọa thôi, làm gì có chuyện đó" nghĩ vậy nhưng em cũng cố gắng theo sát anh Khâm.
Đi được nửa tiếng thì nhìn thấy lấp ló mấy cái lán quân y. Em và Khâm rảo bước băng qua giữ sân trạm quân y, hai bên là hai dãy lán dài.
Gần đến giữa sân, bỗng nghe tiếng phụ nữ la hét ở phía lán bên phải. Em nhìn sang thấy loáng thoáng bóng áo blu màu bộ đội. Một chị đang lao từ trong nhà ra thẳng về phía em, chị mặc mỗi cái quần bộ đội, phía trên để trần, hai bầu ngực trắng, căng tròn, nhảy tưng tưng.
Ông Khâm thét:
- Chạy đi thằng kia.
Lúc đó em luống cuống, đứng ngây người, lần đầu tiên nhìn thấy ngực người con gái ở trần nên mắt cứ trố lồi ra quên cả chạy. Trong khi chị kia vừa lao tới vừa la hét :
- Anh ơi, anh đây rồi, lại đây...lại đây....hu ...hu.
( em nghỉ chút, kể tiếp sau)
Ối dồi!!! Thớt hay thế này mà giờ em mới mò.
Chắc còn nguy hiểm hơn oánh hổ cụ nhỉ :))
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top