[Funland] Nơi chia sẻ những câu chuyện Tâm linh trong cuộc sống thường ngày 2021 Vol 4

Biển số
OF-520223
Ngày cấp bằng
7/7/17
Số km
1,001
Động cơ
186,426 Mã lực
Tuổi
44
Hơn chục năm trước, thời những forum như buangai, thegioivohinh, tuvilyso ..... đang thịnh vượng, các Vị nghiên cứu, am tường Tâm linh vào chia sẻ học thuật, kiến thức trên cơ sở Thiện ý, mở mang kiến thức cho các người mới, người ham mê ...những nik như Hoverung, dienbatn ... cũng là những người chia sẻ nhiều thông tin, có người hành nghề Âm Dương, có người ẩn thân chỉ hiện nick, nhưng hết thảy đều nhiệt tâm và tôn trọng lẫn nhau

Về sau, các người hành nghề Âm Dương có ý vụ lợi bắt đầu xâm nhập, kích bác, hạ thấp, nói xấu lẫn nhau, bôi bẩn những người chia sẻ ban đầu

Dần dần những Vị ban đầu ấy đều ngao ngán mà rời bỏ, các forum này dần do các thầy bà kinh doanh độc chiếm cùng đám con nhang đệ tử

Nhưng thiên hạ có trí của thiên hạ, muôn người có mắt của muôn người, những diễn đàn ấy cũng sớm tiêu vong cùng ý định của những nik trục lợi

Em chia sẻ lại những gì em đã thấy, ở những diễn đàn ấy, ở mạt kỳ của chuỗi topic Vô Thủy Vô Chung trong OF này

Kính mong các Cụ Mợ sáng suốt, cùng gạn đục giữ trong, tẩy chay sự hằn học phá hoại, giữ mạch topic Tâm linh này

Kính mong ạ

Topic đã hơn trăm trang, kính Cụ Mợ mát tay mở tầng mới ạ
Cảm ơn mợ đã nhắc lại những topic trước, gần đây thấy mợ chỉ theo dõi chứ không chia sẻ, em thấy cá nhân mợ có những nghiên cứu rất đáng nghe từ lịch sử và cả về Tâm Linh, những nghiên cứu của mợ dựa trên hiểu biết bản thân và sự trau rồi kiến thức qua trao đổi XH, và mợ cũng đã dùng sách, báo, mạng để nghiên cứu thêm, chính vì vậy rất mong mợ có thời gian thì chia sẻ thêm những điều mà mình đã và đang nghiên cứu, biết đâu những nghiên cứu của mợ lại giúp ai đó khi cần, mợ cũng không cần cầu toàn quá đâu ạ, ai thấy chia sẻ của mình thì đọc, ai không thích thì bỏ qua, vấn đề là mình chia sẻ cái chung nhất để chúng ta cùng có những góc nhìn khác nhau về cả Xã hội hiện tại và thế giới Tâm Linh, để chúng ta cùng HOAN HỶ, sống vui, sống khỏe phải không mợ. mong mợ chia sẻ nhiều hơn.đồng niên said.
 
Biển số
OF-520223
Ngày cấp bằng
7/7/17
Số km
1,001
Động cơ
186,426 Mã lực
Tuổi
44
Mới được có "5 năm" mà cụ , chuyện này với em ngỡ như vừa hôm qua . Ngày ấy em phải mở tin nhắn của cụ trauxanh ra đọc cho các cụ nhà em nghe để làm công tác tư tưởng .
Ít nhất những gì cụ tư vấn nó thật với trường hợp em chứ ko ảo đâu ạ .
cảm ơn cụ đã nói rõ hơn, em hiểu cụ chuyện cụ chia sẻ mặc dù cụ không nói rõ câu chuyện, tóm tắt lại là 5 năm về trước cụ có nhờ cụ trauxanh tư vấn và được cụ ấy tư vấn giúp, qua những tư vấn đó cụ cũng đã có thêm những thành công, và chuyện đã qua cụ là chủ thể sẽ nhớ hơn , cụ trauxanh thì do nhiều việc lên không thể nhớ hết đã chia sẻ và tư vấn cho những ai. em tóm thế có đúng ko cụ.
 
Biển số
OF-520223
Ngày cấp bằng
7/7/17
Số km
1,001
Động cơ
186,426 Mã lực
Tuổi
44
Cụ ko biết rồi. Hồi đó . Nếu lấy thịt nạc thì xác đinhj ngon rồi, nhưng chỉ 1 bữa là hết. Còn lấy toàn mỡ, thì ngoài được chén tóp mỡ, còn có cơm rang cả tháng cụ ah.( lưu ý thời đó nhà em có nhiều gạo vì ông già có cấy thêm đươc) đối với em thời đó có cơm rang như ăn phở bây h. An Sáng đa sô là khoai luộc. Có nhà còn ko đủ gạo, độn hấp đủ kiểu
Cụ nói món TÓP MỠ em lại thèm, đến bây giờ nhà em vẫn thỉnh thoảng mua mỡ về dán, TÓP MỠ chấm với bột canh vắt chanh, hoặc TÓP MỠ nấu với rất rất nhiều CÀ CHUA, ôi NGON, cụ làm em quên đi đang ở trong thớt TÂM LINH.hay là em đã già nhỉ. em mời cụ xơi TÓP MỠ nhá nhá.
 
  • Vodka
Reactions: XPQ
Biển số
OF-520223
Ngày cấp bằng
7/7/17
Số km
1,001
Động cơ
186,426 Mã lực
Tuổi
44
Em đến gặp Cụ trauxanh cafe

Quên mang thuốc, thế là cứ vừa nghe vừa thò tay rút đâu dăm điếu 3 số của Cụ Trâu mà đốt

Gọi rõ hoành, cafe, trà .... đến lúc đứng lên thanh toán thì Cụ Trâu phẩy tay: Chú cứ đi đi, anh còn ngồi ...

He he
Em nghe cụ kể mà em thấy SƯỚNG, gặp được người hiểu chuyện , lại còn được xơi 3 điếu 555, cafe ngon, thì NHẤT CỤ.
 

HoaMaudon

Xì hơi lốp
Biển số
OF-344992
Ngày cấp bằng
1/12/14
Số km
1,962
Động cơ
292,670 Mã lực
Cụ nói món TÓP MỠ em lại thèm, đến bây giờ nhà em vẫn thỉnh thoảng mua mỡ về dán, TÓP MỠ chấm với bột canh vắt chanh, hoặc TÓP MỠ nấu với rất rất nhiều CÀ CHUA, ôi NGON, cụ làm em quên đi đang ở trong thớt TÂM LINH.hay là em đã già nhỉ. em mời cụ xơi TÓP MỠ nhá nhá.
Lão nhà em vẫn oder món tóp xốt cà chua hành, tóp dầm mắm tỏi đấy ạ
Hôm nào làm món ấy là bay cơm lắm :P

Cảm ơn mợ đã nhắc lại những topic trước, gần đây thấy mợ chỉ theo dõi chứ không chia sẻ, em thấy cá nhân mợ có những nghiên cứu rất đáng nghe từ lịch sử và cả về Tâm Linh, những nghiên cứu của mợ dựa trên hiểu biết bản thân và sự trau rồi kiến thức qua trao đổi XH, và mợ cũng đã dùng sách, báo, mạng để nghiên cứu thêm, chính vì vậy rất mong mợ có thời gian thì chia sẻ thêm những điều mà mình đã và đang nghiên cứu, biết đâu những nghiên cứu của mợ lại giúp ai đó khi cần, mợ cũng không cần cầu toàn quá đâu ạ, ai thấy chia sẻ của mình thì đọc, ai không thích thì bỏ qua, vấn đề là mình chia sẻ cái chung nhất để chúng ta cùng có những góc nhìn khác nhau về cả Xã hội hiện tại và thế giới Tâm Linh, để chúng ta cùng HOAN HỶ, sống vui, sống khỏe phải không mợ. mong mợ chia sẻ nhiều hơn.đồng niên said.
Em cảm ơn Cụ ạ
Đợt này em chạy các việc cuối năm nên cũng bận ạ, mặc dù lúc nào cũng cố luôn vui tươi nhưng mà áp lực năm nay thì các Cụ cũng hiểu rồi ạ, mọt game như Lão nhà em, đêm nào cũng vắt chân lên cắm mũi vào màn hình mà bây giờ đi làm kín tuần, về đến nhà là vật ra chả sờ vào cái gì cả, ngủ như gỗ :P

Ít hôm nữa, ngơi ngơi việc là em lại nhô nhào lên đây ạ
 

4nothing

Xe hơi
Biển số
OF-330235
Ngày cấp bằng
7/8/14
Số km
134
Động cơ
284,196 Mã lực
Cá nhân em thấy chuyện tâm linh phải xuất phát từ thực tế các cụ gặp và kể lại mới hay. Mấy cụ toàn đi copy pase về chả có ý nghĩa gì và em cũng ko bao giờ đọc mấy câu chuyện đó.
Chuyện nay của em có được tính là TL không cụ?


Năm 1972 cả đất nước vang rền tiếng bom đạn kèm theo bao sinh mạng người dân, người lính hy sinh.

Trên nẻo đường chiến dịch, người còn sống bọc người vừa hy sinh vào tấm bạt, chôn vội xác bạn chiến đấu ven một hồ lớn , rồi hối hả hành quân vào trận khác.
Năm sau, chiến trường tạm lắng tiếng đạn bom, tôi cùng vài đồng đội được lệnh đến hồ nước tìm mộ để quy tập về nghĩa trang.

Sơ đồ thất lạc, cả nhóm lính không có ai là người chôn cất đồng đội năm trước nên đành rà soát kỹ lưỡng suốt 3 ngày ven con đường mòn quanh hồ mà không thấy dấu hiệu của nấm mồ đánh dấu bởi hai hòn đá to.

Chiều ngày thứ ba và cũng là ngày hết gạo, trưởng nhóm quyết định trở lại đơn vị báo cáo không tìm thấy mộ.
Trước lúc rời hồ, thay cho hương không có, trưởng nhóm xé một mảnh vải, bôi ít dầu cao rồi châm lửa; khi lửa bén vải , thổi tắt lửa, mảnh vải nghi ngút khói tỏa "cầu cho mày yên nghỉ, bọn tao sẽ quay lại...".
Một làn gió lạnh bỗng thoảng qua. Nhóm trưởng rùng mình, tự nhiên cầm con dao dài phạt lấy phạt để vào những bụi cây lúp xúp ven hồ, được vài mét lộ ra ngôi mộ có hai hòn đá to. Cả nhóm kinh ngạc!

Chúng tôi hối hả đào cho kịp trước khi tắt nắng.
Tấm bạt ni lông liệm xác còn nguyên, thân xác đồng đội chưa phân hủy hết. Chúng tôi thay bạt bằng võng vải, bọc lại chiến hữu rồi chôn lại.
Sau khi vẽ sơ đồ chi tiết, cả nhóm lính ngậm tăm suốt chặng đường trở về đơn vị.

Đôi khi, tâm linh là những câu chuyện bí ẩn rất khó giải thích.
 

VladimirP

Xe tải
Biển số
OF-742113
Ngày cấp bằng
7/9/20
Số km
366
Động cơ
63,946 Mã lực
Em xin được chia sẻ một số chuyện bản thân em thấy rất lạ:
1. Năm 92-93 gì đó em nằm mơ thấy một người quen biết mất, sau đó vài tháng thì người đó mất thật. Bản thân người đó hoàn toàn bình thường không bệnh tật gì trước khi mất.
2. Thời sinh viên, em thấy con mèo đen trong phòng trọ khi đi học về, nó thấy em thì vọt lên gác xép, nó đứng lên cassette và quay xuống nhìn em, tiếng cassette tự dưng bật. Em lạnh cả sống lưng giây lát rồi đuổi nó đi
3. Em đi công tác Sài Gòn và ở KS ở quận 1, đêm em mơ thấy có kẻ lẻn vào phòng, mặt mũi không có ngũ quan, em chửi kẻ đó bảo để yên em ngủ thì kẻ đó đâm em. Lần thứ 2 công tác ở Sài Gòn, đồng nghiệp em cũng mơ y vậy ở căn phòng đó.
4. Khu tập thể công ty cũ em có cái miếu, một ngày nọ em tỉnh ngủ lúc hơn 3h sáng vì mùi nhang đặc trưng từ cái miếu đó trong phòng em
5. Sáng 4h15 một ngày ẩm ướt, em đang chạy bộ thì nhìn thấy một cái bóng xuyên thấu di chuyển qua đường chạy trước mặt. Em vẫn cứ bình thường chạy qua khu vực đó
...
Em tôn trọng thế giới tâm linh nhưng cũng tin vào cảm nhận của bản thân
Có thể cụ/mợ là người mà người ta gọi là "có căn" - có ít nhiều khả năng về "tâm linh"...
 
Biển số
OF-520223
Ngày cấp bằng
7/7/17
Số km
1,001
Động cơ
186,426 Mã lực
Tuổi
44
Lão nhà em vẫn oder món tóp xốt cà chua hành, tóp dầm mắm tỏi đấy ạ
Hôm nào làm món ấy là bay cơm lắm :P



Em cảm ơn Cụ ạ
Đợt này em chạy các việc cuối năm nên cũng bận ạ, mặc dù lúc nào cũng cố luôn vui tươi nhưng mà áp lực năm nay thì các Cụ cũng hiểu rồi ạ, mọt game như Lão nhà em, đêm nào cũng vắt chân lên cắm mũi vào màn hình mà bây giờ đi làm kín tuần, về đến nhà là vật ra chả sờ vào cái gì cả, ngủ như gỗ :P

Ít hôm nữa, ngơi ngơi việc là em lại nhô nhào lên đây ạ
Vâng mợ, món TÓP MỠ thì lạ là nó làm cho người ăn thấy cảm giác ngon và khác lạ với các món khác, và là món rất dễ mua nguyên liệu và chế biến, dịch dã này thì không chỉ Gia đình nhà Mợ mà bao gia đình đang tất tả ngược xuôi mong cho CS được bình thường, toàn gia đình khỏe mạnh, em Cũng chúc Gia đình mợ Sức Khỏe-An Yên.Mợ rảnh tay thì biên chuyện tiếp nhé.
 

VladimirP

Xe tải
Biển số
OF-742113
Ngày cấp bằng
7/9/20
Số km
366
Động cơ
63,946 Mã lực
chuyện 1 : bt bóng đè là khi nằm , ngồi thì đè kiểu gì ?
Chuyện 4 : trong chùa vẫn có ma ?????
Em nghe nói ma quỷ bám quanh chùa rất nhiều, nhất là những ngôi chùa cổ... Nhiều người đi chùa còn bị vong nhập mà...
 

4nothing

Xe hơi
Biển số
OF-330235
Ngày cấp bằng
7/8/14
Số km
134
Động cơ
284,196 Mã lực
Chuyện nay của em có được tính là TL không cụ?


Năm 1972 cả đất nước vang rền tiếng bom đạn kèm theo bao sinh mạng người dân, người lính hy sinh.

Trên nẻo đường chiến dịch, người còn sống bọc người vừa hy sinh vào tấm bạt, chôn vội xác bạn chiến đấu ven một hồ lớn , rồi hối hả hành quân vào trận khác.
Năm sau, chiến trường tạm lắng tiếng đạn bom, tôi cùng vài đồng đội được lệnh đến hồ nước tìm mộ để quy tập về nghĩa trang.

Sơ đồ thất lạc, cả nhóm lính không có ai là người chôn cất đồng đội năm trước nên đành rà soát kỹ lưỡng suốt 3 ngày ven con đường mòn quanh hồ mà không thấy dấu hiệu của nấm mồ đánh dấu bởi hai hòn đá to.

Chiều ngày thứ ba và cũng là ngày hết gạo, trưởng nhóm quyết định trở lại đơn vị báo cáo không tìm thấy mộ.
Trước lúc rời hồ, thay cho hương không có, trưởng nhóm xé một mảnh vải, bôi ít dầu cao rồi châm lửa; khi lửa bén vải , thổi tắt lửa, mảnh vải nghi ngút khói tỏa "cầu cho mày yên nghỉ, bọn tao sẽ quay lại...".
Một làn gió lạnh bỗng thoảng qua. Nhóm trưởng rùng mình, tự nhiên cầm con dao dài phạt lấy phạt để vào những bụi cây lúp xúp ven hồ, được vài mét lộ ra ngôi mộ có hai hòn đá to. Cả nhóm kinh ngạc!

Chúng tôi hối hả đào cho kịp trước khi tắt nắng.
Tấm bạt ni lông liệm xác còn nguyên, thân xác đồng đội chưa phân hủy hết. Chúng tôi thay bạt bằng võng vải, bọc lại chiến hữu rồi chôn lại.
Sau khi vẽ sơ đồ chi tiết, cả nhóm lính ngậm tăm suốt chặng đường trở về đơn vị.

Đôi khi, tâm linh là những câu chuyện bí ẩn rất khó giải thích.

Tiếng gầm rú của máy bay, tiếng bom vang rền và tiếng đạn pháo cao xạ nổ inh tai đã hất những đứa trẻ thành phố sơ tán về những vùng nông thôn ấm áp tình làng nghĩa xóm.
Chúng tôi hồn nhiên học hành, kết bạn, vui đùa và lắng nghe những bản tin thời sự thông báo những trận thắng lớn, số máy bay bị bắn rơi... không một mẩu tin nào nói về tổn thất của quân ta trong chiến tranh.
Những chàng trai mới lớn lớ ngớ chẳng dám nhìn vào mắt bạn gái cùng lớp, trong lòng mơ được cầm súng ra trận.

Tôi đổ lỗi cho chiến tranh đã băm nát tuổi học trò trong sáng ngây thơ của mình ra nhiều mảnh bởi chuyển trường nhiều lần khiến tôi không có mấy bạn học cùng nhiều năm.
Như bao thanh niên miền Bắc thời đó, 18 tuổi chúng tôi lên đường nhập ngũ trong tưng bừng cờ giong, trống mở. Bạn bè nhộn nhịp tiễn đưa; chỉ âm thầm khóc, những bà mẹ có con ra trận.
Khi vào chiến trường, những mùa mưa đói quay đói quắt, những quằn quại sốt rừng đã cướp đi vài sinh mạng đồng đội. Lúc tham chiến, bom rơi đạn nổ lại hớt đi nhiều hơn những mạng sống chiến hữu. Kỷ niệm khó quên nhất là những lần đào huyệt chôn xác người vừa cười nói với mình ít phút trước. Tử thần luôn rình rập mọi phía.
Đã có kẻ đào ngũ xuyên rừng tìm đường lần ra Bắc, cũng có người vượt chiến tuyến, trèo lên máy bay ra rả gọi chiêu hồi. Đó chỉ là thiểu số nhỏ nhoi. Cái chết, cái đói đâu ám ảnh chúng tôi bằng bị coi là hèn nhát.
Chúng tôi chiến đấu dũng cảm bên nhau và cùng chia ngọt, sẻ bùi. Trong gian lao ác liệt tình đồng đội càng thêm trong sáng, gắn bó.Trong khói lửa chiến tranh, những người lính chúng tôi chỉ khao khát hòa bình; chấp nhận hy sinh cho đất nước yên bình...
Tôi không thể không rưng rưng nước mắt khi gõ những dòng tưởng nhớ này...

***

Nó với tôi cùng học một trường PT3. Nó lớp A - tôi lớp B; có biết nhau nhưng chả mấy khi trò chuyện, Cho tới khi cùng nhập ngũ lại 'bỗng dưng' thân nhau; rồi cùng ra trận. Mẹ nó với mẹ tôi cũng tự dưng trở thành bạn thân, cùng ngóng tin con ngoài mặt trận chả biết sống chết thế nào, cùng chia sẻ những mẩu thư viết vội trên đường tham chiến của con và cùng khóc...nhớ thương con trai - những thư sinh Hà thành mảnh khảnh đang dâng hiến tuổi xuân cho đất nước, bước vào chốn sinh tử "chưa mảnh tình vắt vai"
Mấy ngày không hạt cơm nào vào bụng, lính đi 'lùng sục' đồ ăn. Tôi với nó mò ra được một chỗ nguyên là địa điểm trú quân trước đây của đối phương. Hai thằng hý hửng như ...bắt được vàng, nhưng cũng dặn nhau chú ý từng mm vì sợ có mìn cài lại.
Lần hồi cả tiếng chả tìm được gì. Bỗng nó kêu to: đây rồi!, Trong bụi rậm lăn lóc 1 hộp sữa đặc đã khui nhưng góc giấy gấp chéo bịt lỗ đục vẫn còn. Không có sợi cước gài mìn nào căng ra từ đó, nó nhẹ nhàng cầm lon sữa lên, khoái chí nói: còn nặng tay mày ạ.
Tôi cẩn thận bảo, chả biết có thuốc độc không?
Nó cười sằng sặc: 'sống chết có số', rồi rút giấy bịt ngửa cổ mút một hơi dài xong đưa cho tôi: quá đã, mút đi mày.
Chần chừ mất mấy giây định chờ xem thằng kia có đột nhiên dẫy đành đạch không, nhưng cái thèm đã...chiến thắng. Có lẽ đây là những giọt sữa ngon nhất trong đời.
Đang khoan khoái mút, nó đập một phát rõ mạnh vào lưng, bảo, nhớ phần thằng Hồng sâm đang sốt rét, rồi không chờ mình đưa đã lấy lại lon sữa. Nhẹ thều. Hóa ra tôi mút còn...khỏe hơn nó.
Thôi, chả bõ. nó lấy lê ra mở to hộp sữa, mở bi đông cho nước vào lắc rồi lại...chia nhau.
***
Nó (khi đó là quản lý - đầu bếp của đơn vị) nhận được lệnh rời trận địa trực chiến để về hậu cứ quyết toán sổ sách và nhận thêm nhu yếu phẩm. Hai thằng chơi thân với nhau nên tôi đề nghị chỉ huy cho tôi đi cùng. Nhìn thân hình còm cõi, da vàng bủng beo vì sốt rét của tôi, chính trị viên lắc đầu nói lý do ' khi quay lại còn phải gùi mấy chục ki lô lương khô, đồ hộp nữa'; ctv cử Thông (quê Hải Dương) mang súng theo 'hộ tống' nó.
Tôi tiễn bạn vài trăm met rồi tần ngần nhìn theo bóng dáng hai chiến hữu xa dần trên con đường dã chiến.

Không ngờ đó là lần cuối tôi trò chuyện và nhìn thấy 2 bạn chiến đấu.
Nó hy sinh, đồng đội chôn anh ở rìa làng Phu luôn, Salavana; sau đó hài cốt chuyển về nghĩa trang sư đoàn 968. (Chiến hữu Thông bị thương nặng, cấp cứu ở bv tiền phương nhưng không qua khỏi...)

***

Khi đơn vị chuẩn bị hành quân vào Tây Nguyên tham chiến, riêng tôi lại nhận lệnh ra Bắc học sĩ quan; trước ngày lên đường, một mình 1 súng tôi băng rừng chục cây số tìm đến nghĩa trang chia tay bạn mình.
Đi dọc ngang nghĩa trang suốt buổi vẫn không tìm thấy mộ nó.
Trời nhá nhem tối , tôi đành đứng bên một nắm mồ vô danh chỉ có mảnh nhôm sứt cắm ở giữa đưa tiểu liên lên trời xiết một điểm xạ dài, miệng lẩm nhẩm :"Tao đến chia tay mày mà không gặp, tha lỗi cho tao nhé".

Vốn là lính trinh sát, tôi mở bản đồ, đặt địa bàn lên xác định hướng đơn vị đóng quân rồi quyết định băng rừng theo hướng chứ không theo đường mòn.
Co cẳng rảo bước rời xa nghĩa trang, chân tôi bỗng đá vào một mảnh nhôm; cúi xuống cầm lên đọc thấy dòng chữ khắc tên bạn mình: NGÔ ĐỨC QUANG. Tôi chạy lại ngôi mộ mà mấy phút trước vừa đứng nã 1 tràng đạn. Kinh ngạc, hai mảnh nhôm khớp nhau...

***

Đời binh nghiệp luôn xa Hà Nội khiến tôi nhiều năm sau mới có dịp đến thăm gia đình Quang. Mẹ Quang khóc hồi lâu khi gặp đồng đội của con mình. Bà mẹ liệt sĩ nghẹn ngào kể "... Bác cùng mấy gia đình rủ nhau tự tìm vào nghĩa trang Trường Sơn, "bồi dưỡng" anh em quản trang trong đó để họ đồng ý cho mình tự bốc mộ rồi chuyển hài cốt liệt sĩ về quê."
Cay đắng , ngậm ngùi thay hai từ "bồi dưỡng" thốt lên từ một NGƯỜI MẸ của NHỮNG BÀ MẸ TRONG CUỘC CHIẾN!.

Bây giờ NGÔ ĐỨC QUANG , bạn học cùng PT3 - cùng nhập ngũ - cùng ra trận đã yên nghỉ tại nghĩa trang quê nhà. 22/12 lại sắp tới rồi, biết đến khi nào mới có dịp ghé thăm chiến hữu.


***

Điều gì có thể xảy ra nếu như hôm đó tôi được cử cùng đi với Ngô Đức Quang về hậu cứ?
- Có thể tôi cũng như Thông - người cùng đi với Quang hôm đó và chả có ai gồi gõ những dòng này ???
- Cũng có thể Quang còn sống và trở về.???
- Số phận là điều hiện hữu. Những ai trải qua trận mạc càng tin ở điều đó.

Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi không tìm đến nghĩa trang chia tay Quang?
- Mảnh nhôm khắc tên NGÔ ĐỨC QUANG không còn gắn trên mộ.
- Hài cốt Quang khi quy tập sẽ ghi chữ VÔ DANH?
Gia đình Quang sẽ đi tìm mộ thân nhân như gia đình Thông? ( Chiến hữu Thông cùng hy sinh với Quang vẫn nằm đâu đó trên chiến địa năm xưa, gia đình và chiến hữ cùng quê mấy lần đi tìm mộ không thấy.)
Nhân duyên đó có lẽ cũng giúp cho việc quy tập Quang sau này và đưa Quang về Hà Nội.

Tâm linh cũng là điều mà những người lính từng trải qua chiến trận, từng giáp mặt với tử thần... tin.
 

VladimirP

Xe tải
Biển số
OF-742113
Ngày cấp bằng
7/9/20
Số km
366
Động cơ
63,946 Mã lực
em tàu ngầm đã lâu, nay mạn phép hỏi 1 việc chẳng biết là Tâm Linh hay ma mị. đưa lên hỏi để xem có cụ nào gặp chưa và cùng đoán với nhau về nguyên nhân ạ.

hồi sinh viên khoảng 2005 em có ở 1 nhà ở Quang Trung - Hà Đông , nhà này " nghe nói " có vong viếc gì đó ( em vốn sợ mấy cái thể loại này nhưng mà ở đông anh em nên cũng vững tâm ).
1 đêm nằm 1 mình ở tầng dưới ( nhà có 2 tầng ) thì bị nâng người bay lên : em còn tỉnh vì vẫn nghe nhạc từ máy tính và đồng hồ casio đeo tay vẫn xem được là 12:00 sau khi đồng hồ báo tít tít 2 phát.
em tỉnh và em thấy bay bay nên nghĩ ra là giờ muốn biết bay hay ko thò tay vào lưng là rõ . Em thò tay vào và thấy ko chạm chiếu nên hoảng quá chạy lên tầng 2 có mấy anh em đang uống trà trên đó ko dám xuống nữa . :((
--> vụ này coi như là bị trêu đi, bị dựng giường đi . Do nghe nhiều chuyện như này nên em coi đó là lý do ạ.:-?

nhưng 1 đêm khác em và 1 thằng nữa nằm ngủ , đang chém gió , điện tắt tối om thì tự nhiên lóe sáng như pháo hoa ở trần nhà ( cả 2 thằng cùng nhìn thấy ) và tụi em đều rõ là ko thể có chập điện hay nhà nào hàn xì mà hắt vào được vì thời điểm đó đêm khuya và cũng ko mở cửa để có ánh sáng nào bên ngoài hắt vào .
có cụ nào gặp " pháo hoa " kiểu như em chưa ạ? giờ gặp mấy thể loại ko giải thích được như thế là em sợ lắm , dù sắp ....40:">
Có thể là cụ bị xuất vía / xuất hồn vô thức..., lúc ấy có khi cụ quay lại sẽ nhìn thấy chính mình đang nằm ngủ trên giường đấy... :D :D :D
 

4nothing

Xe hơi
Biển số
OF-330235
Ngày cấp bằng
7/8/14
Số km
134
Động cơ
284,196 Mã lực
Tiếng gầm rú của máy bay, tiếng bom vang rền và tiếng đạn pháo cao xạ nổ inh tai đã hất những đứa trẻ thành phố sơ tán về những vùng nông thôn ấm áp tình làng nghĩa xóm.
Chúng tôi hồn nhiên học hành, kết bạn, vui đùa và lắng nghe những bản tin thời sự thông báo những trận thắng lớn, số máy bay bị bắn rơi... không một mẩu tin nào nói về tổn thất của quân ta trong chiến tranh.
Những chàng trai mới lớn lớ ngớ chẳng dám nhìn vào mắt bạn gái cùng lớp, trong lòng mơ được cầm súng ra trận.

Tôi đổ lỗi cho chiến tranh đã băm nát tuổi học trò trong sáng ngây thơ của mình ra nhiều mảnh bởi chuyển trường nhiều lần khiến tôi không có mấy bạn học cùng nhiều năm.
Như bao thanh niên miền Bắc thời đó, 18 tuổi chúng tôi lên đường nhập ngũ trong tưng bừng cờ giong, trống mở. Bạn bè nhộn nhịp tiễn đưa; chỉ âm thầm khóc, những bà mẹ có con ra trận.
Khi vào chiến trường, những mùa mưa đói quay đói quắt, những quằn quại sốt rừng đã cướp đi vài sinh mạng đồng đội. Lúc tham chiến, bom rơi đạn nổ lại hớt đi nhiều hơn những mạng sống chiến hữu. Kỷ niệm khó quên nhất là những lần đào huyệt chôn xác người vừa cười nói với mình ít phút trước. Tử thần luôn rình rập mọi phía.
Đã có kẻ đào ngũ xuyên rừng tìm đường lần ra Bắc, cũng có người vượt chiến tuyến, trèo lên máy bay ra rả gọi chiêu hồi. Đó chỉ là thiểu số nhỏ nhoi. Cái chết, cái đói đâu ám ảnh chúng tôi bằng bị coi là hèn nhát.
Chúng tôi chiến đấu dũng cảm bên nhau và cùng chia ngọt, sẻ bùi. Trong gian lao ác liệt tình đồng đội càng thêm trong sáng, gắn bó.Trong khói lửa chiến tranh, những người lính chúng tôi chỉ khao khát hòa bình; chấp nhận hy sinh cho đất nước yên bình...
Tôi không thể không rưng rưng nước mắt khi gõ những dòng tưởng nhớ này...

***

Nó với tôi cùng học một trường PT3. Nó lớp A - tôi lớp B; có biết nhau nhưng chả mấy khi trò chuyện, Cho tới khi cùng nhập ngũ lại 'bỗng dưng' thân nhau; rồi cùng ra trận. Mẹ nó với mẹ tôi cũng tự dưng trở thành bạn thân, cùng ngóng tin con ngoài mặt trận chả biết sống chết thế nào, cùng chia sẻ những mẩu thư viết vội trên đường tham chiến của con và cùng khóc...nhớ thương con trai - những thư sinh Hà thành mảnh khảnh đang dâng hiến tuổi xuân cho đất nước, bước vào chốn sinh tử "chưa mảnh tình vắt vai"
Mấy ngày không hạt cơm nào vào bụng, lính đi 'lùng sục' đồ ăn. Tôi với nó mò ra được một chỗ nguyên là địa điểm trú quân trước đây của đối phương. Hai thằng hý hửng như ...bắt được vàng, nhưng cũng dặn nhau chú ý từng mm vì sợ có mìn cài lại.
Lần hồi cả tiếng chả tìm được gì. Bỗng nó kêu to: đây rồi!, Trong bụi rậm lăn lóc 1 hộp sữa đặc đã khui nhưng góc giấy gấp chéo bịt lỗ đục vẫn còn. Không có sợi cước gài mìn nào căng ra từ đó, nó nhẹ nhàng cầm lon sữa lên, khoái chí nói: còn nặng tay mày ạ.
Tôi cẩn thận bảo, chả biết có thuốc độc không?
Nó cười sằng sặc: 'sống chết có số', rồi rút giấy bịt ngửa cổ mút một hơi dài xong đưa cho tôi: quá đã, mút đi mày.
Chần chừ mất mấy giây định chờ xem thằng kia có đột nhiên dẫy đành đạch không, nhưng cái thèm đã...chiến thắng. Có lẽ đây là những giọt sữa ngon nhất trong đời.
Đang khoan khoái mút, nó đập một phát rõ mạnh vào lưng, bảo, nhớ phần thằng Hồng sâm đang sốt rét, rồi không chờ mình đưa đã lấy lại lon sữa. Nhẹ thều. Hóa ra tôi mút còn...khỏe hơn nó.
Thôi, chả bõ. nó lấy lê ra mở to hộp sữa, mở bi đông cho nước vào lắc rồi lại...chia nhau.
***
Nó (khi đó là quản lý - đầu bếp của đơn vị) nhận được lệnh rời trận địa trực chiến để về hậu cứ quyết toán sổ sách và nhận thêm nhu yếu phẩm. Hai thằng chơi thân với nhau nên tôi đề nghị chỉ huy cho tôi đi cùng. Nhìn thân hình còm cõi, da vàng bủng beo vì sốt rét của tôi, chính trị viên lắc đầu nói lý do ' khi quay lại còn phải gùi mấy chục ki lô lương khô, đồ hộp nữa'; ctv cử Thông (quê Hải Dương) mang súng theo 'hộ tống' nó.
Tôi tiễn bạn vài trăm met rồi tần ngần nhìn theo bóng dáng hai chiến hữu xa dần trên con đường dã chiến.

Không ngờ đó là lần cuối tôi trò chuyện và nhìn thấy 2 bạn chiến đấu.
Nó hy sinh, đồng đội chôn anh ở rìa làng Phu luôn, Salavana; sau đó hài cốt chuyển về nghĩa trang sư đoàn 968. (Chiến hữu Thông bị thương nặng, cấp cứu ở bv tiền phương nhưng không qua khỏi...)

***

Khi đơn vị chuẩn bị hành quân vào Tây Nguyên tham chiến, riêng tôi lại nhận lệnh ra Bắc học sĩ quan; trước ngày lên đường, một mình 1 súng tôi băng rừng chục cây số tìm đến nghĩa trang chia tay bạn mình.
Đi dọc ngang nghĩa trang suốt buổi vẫn không tìm thấy mộ nó.
Trời nhá nhem tối , tôi đành đứng bên một nắm mồ vô danh chỉ có mảnh nhôm sứt cắm ở giữa đưa tiểu liên lên trời xiết một điểm xạ dài, miệng lẩm nhẩm :"Tao đến chia tay mày mà không gặp, tha lỗi cho tao nhé".

Vốn là lính trinh sát, tôi mở bản đồ, đặt địa bàn lên xác định hướng đơn vị đóng quân rồi quyết định băng rừng theo hướng chứ không theo đường mòn.
Co cẳng rảo bước rời xa nghĩa trang, chân tôi bỗng đá vào một mảnh nhôm; cúi xuống cầm lên đọc thấy dòng chữ khắc tên bạn mình: NGÔ ĐỨC QUANG. Tôi chạy lại ngôi mộ mà mấy phút trước vừa đứng nã 1 tràng đạn. Kinh ngạc, hai mảnh nhôm khớp nhau...

***

Đời binh nghiệp luôn xa Hà Nội khiến tôi nhiều năm sau mới có dịp đến thăm gia đình Quang. Mẹ Quang khóc hồi lâu khi gặp đồng đội của con mình. Bà mẹ liệt sĩ nghẹn ngào kể "... Bác cùng mấy gia đình rủ nhau tự tìm vào nghĩa trang Trường Sơn, "bồi dưỡng" anh em quản trang trong đó để họ đồng ý cho mình tự bốc mộ rồi chuyển hài cốt liệt sĩ về quê."
Cay đắng , ngậm ngùi thay hai từ "bồi dưỡng" thốt lên từ một NGƯỜI MẸ của NHỮNG BÀ MẸ TRONG CUỘC CHIẾN!.

Bây giờ NGÔ ĐỨC QUANG , bạn học cùng PT3 - cùng nhập ngũ - cùng ra trận đã yên nghỉ tại nghĩa trang quê nhà. 22/12 lại sắp tới rồi, biết đến khi nào mới có dịp ghé thăm chiến hữu.


***

Điều gì có thể xảy ra nếu như hôm đó tôi được cử cùng đi với Ngô Đức Quang về hậu cứ?
- Có thể tôi cũng như Thông - người cùng đi với Quang hôm đó và chả có ai gồi gõ những dòng này ???
- Cũng có thể Quang còn sống và trở về.???
- Số phận là điều hiện hữu. Những ai trải qua trận mạc càng tin ở điều đó.

Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi không tìm đến nghĩa trang chia tay Quang?
- Mảnh nhôm khắc tên NGÔ ĐỨC QUANG không còn gắn trên mộ.
- Hài cốt Quang khi quy tập sẽ ghi chữ VÔ DANH?
Gia đình Quang sẽ đi tìm mộ thân nhân như gia đình Thông? ( Chiến hữu Thông cùng hy sinh với Quang vẫn nằm đâu đó trên chiến địa năm xưa, gia đình và chiến hữ cùng quê mấy lần đi tìm mộ không thấy.)
Nhân duyên đó có lẽ cũng giúp cho việc quy tập Quang sau này và đưa Quang về Hà Nội.

Tâm linh cũng là điều mà những người lính từng trải qua chiến trận, từng giáp mặt với tử thần... tin.
...Trước giờ nổ súng. Ba chàng lính trẻ nằm trong chiến hào trầm ngâm nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh muôn vì sao. Đây có thể là đêm cuối cùng trong cuộc đời họ, song không ai cảm thấy run sợ khi đối mặt với tử thần.
Bỗng một người lính phá tan im lặng, hết chiến tranh nếu còn sống trở về, bọn mày mong ước gì?
Chiến hữu còn đang tư lự, người đặt ra câu hỏi đã tự trả lời:
- Tao từng mơ được trở thành nhà thiên văn , khám phá những bí ẩn của vũ trụ, nhưng khi vào đại học lại học văn. Nhưng những phép tính luôn ám ảnh tao. Hết chiến tranh chắc tao sẽ đuổi theo những con số...
- Ông anh thông minh học giỏi, mơ thành bác học là đúng rồi. Em nông dân, chân chỉ hạt bột , chỉ biết mơ ngắn. Em sẽ trở về làng, cưới con bé hàng xóm xinh nhất làng, rồi chúng em sẽ có con đàn cháu đống...
Quay sang nó, người lính nông dân hỏi, thế còn anh?
- Ước mong của bọn mày trong tầm tay với, còn của tao nó xa vời tới mức hão huyền nên khó nói ra... Tao ước được tới Liên Xô, cái nôi của CMT10 và CNXH. Tao muốn được tới những nước đã đem quân sang đánh nước mình như Pháp, Nhật, Mỹ, Tầu. Đến vương quốc mà "mặt trời không bao giờ lặn trên xứ sở" và đến được những nơi chỉ biết qua những trang sách...

***


Chàng lính sinh viên đã hy sinh ở tuổi 20, trong trận công đồn Kengnhao đêm ấy. Chiến tranh đã cướp đi bao con người thông minh, tài hoa như anh ?
Đồng đội chôn anh ngay bên chiến hào.
Sau 1975, sư đoàn 968 quy tập về nghĩa trang Trường Sơn.
Năm 1994, gia đình đưa hài cốt liệt sĩ về nghĩa trang Liệt sĩ tại Hà Nội. Thay mặt gia đình và đồng đội , nó đọc điếu văn : "... Phải chi ngày đó chúng tôi dày dạn trận mạc hơn thì kinh nghiệm chiến đấu đâu phải đổi bằng máu... Lê Quang Tân sống mãi cùng chúng ta, giúp chúng ta sống tốt đẹp hơn trong cuộc đời này!"

***

Chàng lính nông dân đẹp trai có khuôn mặt chữ điền và đôi mắt đẹp đã trở về làng cưới cô thôn nữ xinh nhất làng mà u anh đã sang chạm ngõ ngay sau khi chàng đi chiến trường, Mấy năm trước hội lính Hà Nội rủ nhau đến thăm gia đình Phạm Mạnh Tề ở một vùng quê Hải Dương. Con cháu của 'Lão nông chi điền' kéo đến trình diện...chật nhà: 4 con + 4 dâu rể, 11 cháu nội ngoại.

***

Còn nó? Nó tin vào TÂM LINH, nó tin SỐ PHẬN, nó tin ĐỊNH MỆNH.
Như cụ Nguyễn Du đã phán:

Ngẫm hay muôn sự tại Trời
Trời kia đã bắt làm người có thân.

Bắt phong trần phải phong trần,
Cho thanh cao mới được phần thanh cao.
Bắt phong trần phải phong trần’ ,
nếu trời bắt mình phải sống cuộc đời gió bụi (truân chuyên, đau khổ, rủi ro) thì phải sống cuộc đời gió bụi, đất cát. Trời đã làm ra con người rồi lại làm ra gió bụi để cho con người lãnh đủ. ‘Cho thanh cao mới được phần thanh cao.’ Thanh cao là nhàn hạ, hạnh phúc, không bị rủi ro nhiều (ngược lại với phong trần.) TRỜI đã quyết định mình sẽ bị phong trần hay sẽ được thanh cao. Vận mệnh con người đã được viết sẵn trong một cuốn sổ ở Thiên Đình...

Thiền sư Thích Nhất Hạnh lý giải "Có nhiều người tin rằng mình không làm gì được hết. Mạng lưới nhân quả trùng trùng như vậy, quyết định hết rồi thì có vùng vẫy cách nào cũng không thể thoát ra khỏi. Mình chỉ là nạn nhân! Sống như vậy thì rất đau khổ, chịu không nổi.
Cho nên có thuyết ngược lại, chủ trương rằng con người có tự do, có ý chí tự do (free will.) Đứng về phương diện triết học, con người có tự do chọn lựa hay không? Khi hành động, mình có tự do trong hành động đó không, hay những nguyên do từ quá khứ đã quyết định dùm mình rồi?
Một số trong chúng ta đứng về phía tin tưởng rằng chúng ta có không gian, có tự do – nếu không thì đời sống không có ý nghĩa. Trong đạo Bụt chúng ta học về mạng lưới trùng trùng nhân quả. Chúng ta thấy tự do của mình nằm chỗ nào?
"

Tuy nhiên cũng cần... lạc quan Trời còn để có hôm nay/Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời

Chiến tranh qua đi, ước mơ từng chia sẻ bên chiến hào năm nào chả biết nó thực hiện như thế nào (có nên kể ra không nhể). Thật khó rách ròi những gì do nó quyết tâm - cố gắng - nỗ lực - phấn đấu (toàn chữ khẩu hiệu cả), những gì là do số phận đưa đẩy.
 

HoaMaudon

Xì hơi lốp
Biển số
OF-344992
Ngày cấp bằng
1/12/14
Số km
1,962
Động cơ
292,670 Mã lực
Đừng nói nữa mà anh thèm, người đẹp ơi
Trời rét như này, em nhớ lại món ấy thôi mà còn thèm, hôm đó post bài xong về em làm 5 lạng mỡ khổ, rán lên được 1 âu mỡ, còn bao nhiêu tóp cả nhà làm 1 bữa xốt cà chua với xà lách ạ

Hôm nay muộn rồi chứ không em lại làm :P
 

4nothing

Xe hơi
Biển số
OF-330235
Ngày cấp bằng
7/8/14
Số km
134
Động cơ
284,196 Mã lực
...Trước giờ nổ súng. Ba chàng lính trẻ nằm trong chiến hào trầm ngâm nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh muôn vì sao. Đây có thể là đêm cuối cùng trong cuộc đời họ, song không ai cảm thấy run sợ khi đối mặt với tử thần.
Bỗng một người lính phá tan im lặng, hết chiến tranh nếu còn sống trở về, bọn mày mong ước gì?
Chiến hữu còn đang tư lự, người đặt ra câu hỏi đã tự trả lời:
- Tao từng mơ được trở thành nhà thiên văn , khám phá những bí ẩn của vũ trụ, nhưng khi vào đại học lại học văn. Nhưng những phép tính luôn ám ảnh tao. Hết chiến tranh chắc tao sẽ đuổi theo những con số...
- Ông anh thông minh học giỏi, mơ thành bác học là đúng rồi. Em nông dân, chân chỉ hạt bột , chỉ biết mơ ngắn. Em sẽ trở về làng, cưới con bé hàng xóm xinh nhất làng, rồi chúng em sẽ có con đàn cháu đống...
Quay sang nó, người lính nông dân hỏi, thế còn anh?
- Ước mong của bọn mày trong tầm tay với, còn của tao nó xa vời tới mức hão huyền nên khó nói ra... Tao ước được tới Liên Xô, cái nôi của CMT10 và CNXH. Tao muốn được tới những nước đã đem quân sang đánh nước mình như Pháp, Nhật, Mỹ, Tầu. Đến vương quốc mà "mặt trời không bao giờ lặn trên xứ sở" và đến được những nơi chỉ biết qua những trang sách...

***


Chàng lính sinh viên đã hy sinh ở tuổi 20, trong trận công đồn Kengnhao đêm ấy. Chiến tranh đã cướp đi bao con người thông minh, tài hoa như anh ?
Đồng đội chôn anh ngay bên chiến hào.
Sau 1975, sư đoàn 968 quy tập về nghĩa trang Trường Sơn.
Năm 1994, gia đình đưa hài cốt liệt sĩ về nghĩa trang Liệt sĩ tại Hà Nội. Thay mặt gia đình và đồng đội , nó đọc điếu văn : "... Phải chi ngày đó chúng tôi dày dạn trận mạc hơn thì kinh nghiệm chiến đấu đâu phải đổi bằng máu... Lê Quang Tân sống mãi cùng chúng ta, giúp chúng ta sống tốt đẹp hơn trong cuộc đời này!"

***

Chàng lính nông dân đẹp trai có khuôn mặt chữ điền và đôi mắt đẹp đã trở về làng cưới cô thôn nữ xinh nhất làng mà u anh đã sang chạm ngõ ngay sau khi chàng đi chiến trường, Mấy năm trước hội lính Hà Nội rủ nhau đến thăm gia đình Phạm Mạnh Tề ở một vùng quê Hải Dương. Con cháu của 'Lão nông chi điền' kéo đến trình diện...chật nhà: 4 con + 4 dâu rể, 11 cháu nội ngoại.

***

Còn nó? Nó tin vào TÂM LINH, nó tin SỐ PHẬN, nó tin ĐỊNH MỆNH.
Như cụ Nguyễn Du đã phán:

Ngẫm hay muôn sự tại Trời
Trời kia đã bắt làm người có thân.

Bắt phong trần phải phong trần,
Cho thanh cao mới được phần thanh cao.
Bắt phong trần phải phong trần’ ,
nếu trời bắt mình phải sống cuộc đời gió bụi (truân chuyên, đau khổ, rủi ro) thì phải sống cuộc đời gió bụi, đất cát. Trời đã làm ra con người rồi lại làm ra gió bụi để cho con người lãnh đủ. ‘Cho thanh cao mới được phần thanh cao.’ Thanh cao là nhàn hạ, hạnh phúc, không bị rủi ro nhiều (ngược lại với phong trần.) TRỜI đã quyết định mình sẽ bị phong trần hay sẽ được thanh cao. Vận mệnh con người đã được viết sẵn trong một cuốn sổ ở Thiên Đình...

Thiền sư Thích Nhất Hạnh lý giải "Có nhiều người tin rằng mình không làm gì được hết. Mạng lưới nhân quả trùng trùng như vậy, quyết định hết rồi thì có vùng vẫy cách nào cũng không thể thoát ra khỏi. Mình chỉ là nạn nhân! Sống như vậy thì rất đau khổ, chịu không nổi.
Cho nên có thuyết ngược lại, chủ trương rằng con người có tự do, có ý chí tự do (free will.) Đứng về phương diện triết học, con người có tự do chọn lựa hay không? Khi hành động, mình có tự do trong hành động đó không, hay những nguyên do từ quá khứ đã quyết định dùm mình rồi?
Một số trong chúng ta đứng về phía tin tưởng rằng chúng ta có không gian, có tự do – nếu không thì đời sống không có ý nghĩa. Trong đạo Bụt chúng ta học về mạng lưới trùng trùng nhân quả. Chúng ta thấy tự do của mình nằm chỗ nào?
"

Tuy nhiên cũng cần... lạc quan Trời còn để có hôm nay/Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời

Chiến tranh qua đi, ước mơ từng chia sẻ bên chiến hào năm nào chả biết nó thực hiện như thế nào (có nên kể ra không nhể). Thật khó rách ròi những gì do nó quyết tâm - cố gắng - nỗ lực - phấn đấu (toàn chữ khẩu hiệu cả), những gì là do số phận đưa đẩy.

Sau 4 năm chinh chiến, ngược hướng với đồng đội tiến sâu về phương Nam , nó lại lầm lũi 'tự thân vận động' hành quân ra Bắc tham gia khóa đào tạo tại Trường sĩ quan Pháo binh.

Vốn mọt sách từ hồi nhỏ, vớ được quyển "THUYỀN TRƯỞNG VÀ ĐẠI ÚY", nó đọc ngấu nghiến và tâm đắc chép 1 câu 'châm ngôn' vào trang đầu cuốn Nhật ký: "NẾU CÓ THỂ, HÃY LÀ NGƯỜI GIỎI NHẤT". (Khi ở lứa tuổi 20, thường vẫn có người ngây ngô theo đuổi những 'vớ vấn' như thế)

Tất cả các môn quân sự 'khô như ngói' đều được nó say mê học. Trong vai trò cán bộ lớp phụ trách mảng học tập, nó có điều kiện hiểu sâu thêm cả lý thí thuyết lẫn thực hành khi 'kèm cặp' các đồng đội học yếu. Hệ quả, các điểm thi của tất cả các môn đều cao chót vót, nó đỗ đầu khóa đào tạo 17, trở thành sĩ quan của QĐNDVN anh hùng.

Như bao thanh niên 'vừa hồng vừa chuyên' thời đó và lại là quân nhân, nó vui vẻ khoác ba lô nhận công tác tại Trung đoàn PB178 - QK3, đóng quân dưới chân núi Côn Sơn, Chí Linh, Hải Dương - nơi cụ Nguyễn Trãi lui về ở ẩn theo gót ông ngoại Trần Nguyên Đán cũng đã về lánh đời cuối thời Trần - nơi thủa đó còn rừng hoang vu, dân thưa thớt...

Ước mơ được tới Liên Xô luôn cháy bỏng, dù chẳng biết cửa nào để thực hiện, nó vẫn học Tiếng Nga . Trong mấy năm ở chốn 'khỉ ho cò gáy' , sau những giờ tập luyện cùng cán binh, gã sĩ quan trẻ gốc gác thủ đô lại châm ngọn đèn dầu, mở sách vở tự mày mò học Tiếng Nga - một mình. Muốn đến LX, không học tiếng Nga, làm sao có thể... lên đường?

Cơ hội đến bất ngờ.
Ngày 29/6/1946, Tổng Tham mưu Trưởng Quân đội Quốc gia Việt Nam Hoàng Văn Thái đọc Quyết định thành lập Đoàn pháo binh Thủ đô.
Ngày này đã trở thành ngày truyền thống của Binh chủng Pháo binh Anh hùng. Nhằm thiết thực kỷ niệm 35 năm ngày truyền thống binh chủng, lần đầu tiên, Bộ tư lệnh PB tổ chức cuộc thi "Sĩ quan PB giỏi" từ cấp trung đoàn đến quân khu và toàn quân.

Viên trung úy Hà Nội đã đoạt giải nhất tại Trung đoàn PB178 rồi sau đó giành tiếp giải nhất trong cuộc thi "Sĩ quan pháo binh giỏi" tại QK3.

Tháng 6 năm 1981, trong cuộc thi toàn quân được tổ chức tại Trường SQPB, Đoàn tuyển thủ trường SQPB đoạt GIẢI NHẤT, Đoàn QK3 đoạt giải nhnhì; về cá nhân, viên trung úy QK3 chỉ kém trung úy Lê Đàn - người đoạt giải Nhất 1/2 điểm.
Thi tại trường SQPB nên giáo viên đoạt giải nhất cũng là điều dễ hiểu (?!)
Thế nhưng, may thay, cuộc thi đó còn có 'giám khảo dự thính' là các cố vấn quân sự Liên xô (sang VN sau khi ký hiệp ước hữu nghị Xô Việt 11/1978); chính họ đã đề nghị cho thằng đoạt giải nhì sang đào tạo tại Học viện Pháo Binh Kalinin (còn sĩ quan đoạt giải nhất lại yên vị công tác tiếp tại trường).
Không ngờ vốn Tiếng Nga tự học lại hữu dụng đến thế.

Nếu chỉ có vậy, hẳn ai cũng có thể rút ra kết luận: Nếu bạn cố gắng, bạn có thể tạo ra cơ hội cho mình.

Thế nhưng... Nỗ lực tột bậc để thực hiện giấc mơ bên chiến hào đâu phải cứ 'muốn là được?

Ở đời còn có chữ rủi may, số phận, định mệnh - hay nói cách khác - TÂM LINH.
Để được tới Liên Xô, cái nôi của CMT10 và CNXH. . nó còn chày vảy chán; dưng may thay, nó nhận được sự trợ giúp kỳ lạ từ...Tâm linh.
Câu chuyện sau này từng bước thực hiện được ước mơ "tới những nước đã đem quân sang đánh nước mình như Pháp, Nhật, Mỹ, Tầu. Đến vương quốc mà "mặt trời không bao giờ lặn trên xứ sở" và đến được những nơi chỉ biết qua những trang sách"... cũng vậy.

Muốn biết TÂM LINH tác động đến số phận ra sao, xem hồi sau sẽ rõ.
 

HoaMaudon

Xì hơi lốp
Biển số
OF-344992
Ngày cấp bằng
1/12/14
Số km
1,962
Động cơ
292,670 Mã lực
Sau 4 năm chinh chiến, ngược hướng với đồng đội tiến sâu về phương Nam , nó lại lầm lũi 'tự thân vận động' hành quân ra Bắc tham gia khóa đào tạo tại Trường sĩ quan Pháo binh.

Vốn mọt sách từ hồi nhỏ, vớ được quyển "THUYỀN TRƯỞNG VÀ ĐẠI ÚY", nó đọc ngấu nghiến và tâm đắc chép 1 câu 'châm ngôn' vào trang đầu cuốn Nhật ký: "NẾU CÓ THỂ, HÃY LÀ NGƯỜI GIỎI NHẤT". (Khi ở lứa tuổi 20, thường vẫn có người ngây ngô theo đuổi những 'vớ vấn' như thế)

Tất cả các môn quân sự 'khô như ngói' đều được nó say mê học. Trong vai trò cán bộ lớp phụ trách mảng học tập, nó có điều kiện hiểu sâu thêm cả lý thí thuyết lẫn thực hành khi 'kèm cặp' các đồng đội học yếu. Hệ quả, các điểm thi của tất cả các môn đều cao chót vót, nó đỗ đầu khóa đào tạo 17, trở thành sĩ quan của QĐNDVN anh hùng.

Như bao thanh niên 'vừa hồng vừa chuyên' thời đó và lại là quân nhân, nó vui vẻ khoác ba lô nhận công tác tại Trung đoàn PB178 - QK3, đóng quân dưới chân núi Côn Sơn, Chí Linh, Hải Dương - nơi cụ Nguyễn Trãi lui về ở ẩn theo gót ông ngoại Trần Nguyên Đán cũng đã về lánh đời cuối thời Trần - nơi thủa đó còn rừng hoang vu, dân thưa thớt...

Ước mơ được tới Liên Xô luôn cháy bỏng, dù chẳng biết cửa nào để thực hiện, nó vẫn học Tiếng Nga . Trong mấy năm ở chốn 'khỉ ho cò gáy' , sau những giờ tập luyện cùng cán binh, gã sĩ quan trẻ gốc gác thủ đô lại châm ngọn đèn dầu, mở sách vở tự mày mò học Tiếng Nga - một mình. Muốn đến LX, không học tiếng Nga, làm sao có thể... lên đường?

Cơ hội đến bất ngờ.
Ngày 29/6/1946, Tổng Tham mưu Trưởng Quân đội Quốc gia Việt Nam Hoàng Văn Thái đọc Quyết định thành lập Đoàn pháo binh Thủ đô.
Ngày này đã trở thành ngày truyền thống của Binh chủng Pháo binh Anh hùng. Nhằm thiết thực kỷ niệm 35 năm ngày truyền thống binh chủng, lần đầu tiên, Bộ tư lệnh PB tổ chức cuộc thi "Sĩ quan PB giỏi" từ cấp trung đoàn đến quân khu và toàn quân.

Viên trung úy Hà Nội đã đoạt giải nhất tại Trung đoàn PB178 rồi sau đó giành tiếp giải nhất trong cuộc thi "Sĩ quan pháo binh giỏi" tại QK3.

Tháng 6 năm 1981, trong cuộc thi toàn quân được tổ chức tại Trường SQPB, Đoàn tuyển thủ trường SQPB đoạt GIẢI NHẤT, Đoàn QK3 đoạt giải nhnhì; về cá nhân, viên trung úy QK3 chỉ kém trung úy Lê Đàn - người đoạt giải Nhất 1/2 điểm.
Thi tại trường SQPB nên giáo viên đoạt giải nhất cũng là điều dễ hiểu (?!)
Thế nhưng, may thay, cuộc thi đó còn có 'giám khảo dự thính' là các cố vấn quân sự Liên xô (sang VN sau khi ký hiệp ước hữu nghị Xô Việt 11/1978); chính họ đã đề nghị cho thằng đoạt giải nhì sang đào tạo tại Học viện Pháo Binh Kalinin (còn sĩ quan đoạt giải nhất lại yên vị công tác tiếp tại trường).
Không ngờ vốn Tiếng Nga tự học lại hữu dụng đến thế.

Nếu chỉ có vậy, hẳn ai cũng có thể rút ra kết luận: Nếu bạn cố gắng, bạn có thể tạo ra cơ hội cho mình.

Thế nhưng... Nỗ lực tột bậc để thực hiện giấc mơ bên chiến hào đâu phải cứ 'muốn là được?

Ở đời còn có chữ rủi may, số phận, định mệnh - hay nói cách khác - TÂM LINH.
Để được tới Liên Xô, cái nôi của CMT10 và CNXH. . nó còn chày vảy chán; dưng may thay, nó nhận được sự trợ giúp kỳ lạ từ...Tâm linh.
Câu chuyện sau này từng bước thực hiện được ước mơ "tới những nước đã đem quân sang đánh nước mình như Pháp, Nhật, Mỹ, Tầu. Đến vương quốc mà "mặt trời không bao giờ lặn trên xứ sở" và đến được những nơi chỉ biết qua những trang sách"... cũng vậy.

Muốn biết TÂM LINH tác động đến số phận ra sao, xem hồi sau sẽ rõ.
Em mời Cụ ly vodka (chắc chắn Cụ thích đúng không ạ, vì Cụ học ở Liên Xô mà :P ) nhưng máy báo không được mời Cụ nhiều quá ạ

Bố em cũng đã từng đi Liên Xô, các chú, bác em cũng rất nhiều người học ở Liên Xô về, có người học dân sự, có người học quân sự ạ
 

Lé Xai

Xe tăng
Biển số
OF-192864
Ngày cấp bằng
7/5/13
Số km
1,809
Động cơ
346,690 Mã lực
Ví dụ một bài quyết cổ, khả năng trên mạng không có, và thầy thì cũng phải biết ít nhất 3 môn mới hiểu được chứ không thì cũng toát mồ hôi:

Thập can bách chế bất kham đương
Giáp ất kim cung phạ tinh cương
Bính đinh khảm lộ nhi vô cát
Mậu kỷ nguyên lai phụ đỗ thương
Canh tân ly thượng vi cừu địch
Nhâm quý câu sầu sinh tử phương.

Hàng trăm bài quyết cổ với câu từ như vậy, không tra đâu ra cả, đến các thầy bình thường còn khó hiểu, thì AI dụng được không. Mà phạm những cái sâu sâu đó thì ông có tính toán bằng giời cũng hỏng việc, rắt quan trọng, AI không biết thì cũng hỏng chứ sao! :D
Cụ làm ơn dịch bài quyết cổ ra cho em với ạ.
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top