Hi Mợ Maudon! Theo Avatar mới thì em thấy Mợ trong bộ đầm chẳng có chút kều nào, rất hợp ạ.
Về cái Mợ hỏi có hai khái niệm: trong truyền thuyết- sách vở và thực tại có thể ko giống nhau hoàn toàn. Em chỉ nói những cái thực tại em biết chứ ko theo quan niệm sách vở (hoặc tự điển).
Khi con người chết, linh hồn sẽ thoát ra khỏi thân xác tồn tại trong 2 thể: hồn và phách ta gọi chung là vong. Thiếu 1 trong hai cái này vong không hoạt động coi như phân tán.
Khi các vong vì lý do gì cho người dương thấy (hình bóng) thì gọi là ma (con ma) là hình ảnh của vong.
- Quỷ: bản chất là vong, do mất lâu năm, không chịu tu, giác ngộ hoặc chấp oán hoặc vì lý do nào đó vất vưởng mãi không siêu được nên thành quỷ. Quỷ có lực mạnh, dữ tính (lâu quá ko đầu thai thành dữ hoặc lúc sống là người dữ dằn, xấu tính), hay bắt nạt, bắt vong khác làm tay sai, tương tự các Đại Ca. Cũng có Quỷ là vong hiền. Các Vong hận tình, tự tử, oán khí nặng, oán hận lâu ngày cũng dễ thành quỷ. Quỷ là dạng có lực cao hơn vong.
- Yêu, tinh thường là một đối tượng nào đó qua nhiều năm hấp thụ âm dương, tụ linh khí hoặc vong ngoài tá vào loài thú, cây cổ thụ, thậm chí tảng đá,... Họ thường chiếm cứ chỗ nào để ở, không chủ đích hại người, trừ khi ta xâm phạm.
- Tà: Thường nói chung các thế lực xấu, hay nói thay cho các danh từ trên. Dân miền nam và Khơme còn hay thờ Ông Tà (dạng như thổ địa xóm, thôn)
View attachment 6504010
Miếu thờ ông Tà trong khuôn viên Miếu Bà Chúa Xứ Gò Tháp - Đồng Tháp.
Ma quỷ không phải ai cũng muốn hại người sống, Họ với người sống là hai thế giới riêng. Là những vong tội nghiệp, không siêu thoát được, không người cúng bái, bị quên lãng (do ko con cháu ko ai cúng, mồ siêu mả lạc; do chết oan, chết dữ do bị bắt,...) nên đói khát, tức giận phải quấy để người ta cúng, Vong ở chùa, được ăn lộc cúng thí nên không, ít phá hơn. Vong này hay bị Thầy Phù thuỷ thu để nuôi và sai khiến. Đây là thành phần mình nên tôn trọng, hạn chế nói ma, quỷ, cô hồn vì họ rất ghét.
Vong thường sòng phẳng,mình đụng chạm gì họ, hoặc hợp (tần số hồn phách,hợp gu) họ mới theo, phá chứ ít khi gặp ai cũng phá.
Con người giờ bạt núi phá rừng, di dời mồ mả, san nền, XD tràn lan.Các vong không chỗ ở nên hay phá.
Nước ngoài, khi còn sống, con người có tính cách văn minh, tâm thiện sùng đạo, nên khi chết các vong cũng từ bi hỷ xả, hiền hơn. Đất đai rộng lớn nhiều chỗ trú nên họ ít phá. Ít chết chóc vì tai nạn.
Các nước khác Ấn độ, trung đông, con người xấu, ác nhiều, thì vong xấu, Quỷ dữ cũng nhiều hơn, họ phá nhiều. Vì vậy tội ác, chết chóc, tai ương hoành hành. Đều có quy luật.
Về mặt tâm linh, vong không có gì đáng sợ (nhiều người sợ ma), vì sau này mình cũng thế. Họ là tương lai của mình, họ không siêu được, họ khổ, nghĩ đáng thương hơn. Nếu hiểu về tâm linh thì coi họ như hình bóng tồn tại song song với tg mình. Không có gì đáng sợ cả. Sợ chỉ do tâm lý, càng sợ họ càng hù, nhát. Có dịp thì cầu siêu, cúng cơm cho họ (vong trong đất, nhà) như người cùng cư ngụ, họ sẽ cảm ơn.