[Funland] Nơi chia sẻ những câu chuyện Tâm linh trong cuộc sống thường ngày 2021 Vol 4

holland

Xe điện
Biển số
OF-715554
Ngày cấp bằng
10/2/20
Số km
2,807
Động cơ
107,391 Mã lực
Các cụ thông tuệ cho em hỏi với, tối qua vợ em mơ thấy đám ma trước cổng nhà, kèn trống inh ỏi thì đấy là tốt hay xấu ạ. Em gãy chân cách đây 2 tháng nên giờ thấy vợ mơ vậy đâm ra lo lắng bất an. Các cụ cho em lời khuyên nhé. Cảm ơn các cụ.
Sinh dữ, tử lành. Cụ cứ yên tâm. Nếu còn áy náy thì mua ít hoa quả bánh trái về đặt lên bàn thờ thắp hương các cụ cầu xin điều an lành cho gia đình.
 

tamlinh

Xe tăng
Biển số
OF-707721
Ngày cấp bằng
15/11/19
Số km
1,196
Động cơ
118,372 Mã lực
Tuổi
52
Các cụ thông tuệ cho em hỏi với, tối qua vợ em mơ thấy đám ma trước cổng nhà, kèn trống inh ỏi thì đấy là tốt hay xấu ạ. Em gãy chân cách đây 2 tháng nên giờ thấy vợ mơ vậy đâm ra lo lắng bất an. Các cụ cho em lời khuyên nhé. Cảm ơn các cụ.
Mơ thấy đám ma cũng có thể là bình thường hoặc chỉ cho mình người bị mất trong đám tang có nạn gì đó (như bệnh tật, tai nạn). Trước Em mơ cúng dám tang cho bà Chị mà bà chẳng sao! Cũng có bệnh đi viện vài bữa.
Nếu bất an thì cụ khấn Đức Quán Thế Âm Bồ tát và Cửu Huyền (gia tiên) phù hộ cho mình và GĐ bình an mk. Nếu đạo Công giáo thì khấn Đức Mẹ Maria và Cửu huyền phù hộ.
Tâm phải tĩnh thì sk càng tốt, tâm bất an càng nguy cơ. Cứ khấn như trên. Cò nếu có hạn do số phận cứ vui vẻ đón nhận như trả món nợ cũ trong qk, càng bình thản, vô tư nó càng nhẹ.
 
Chỉnh sửa cuối:

tamlinh

Xe tăng
Biển số
OF-707721
Ngày cấp bằng
15/11/19
Số km
1,196
Động cơ
118,372 Mã lực
Tuổi
52
Ði mãi lâu, chừng khoảng nửa năm, mới tới cảnh chùa thứ hai. Tôi mừng như muốn reo lên. ? Mừng vì nhìn thấy con người, mừng vì được nghe tiếng người. Khi đi trong rừng, tôi chỉ lầm rầm đọc kinh, nói một mình, nghe cũng một mình. Giờ được nghe tiếng người, tôi hiểu mình không cô độc. Ðâu đâu trong rừng tối mênh mông vẫn có đồng loại đồng đạo của mình.

Thấy người thấy cảnh chùa là vui nhưng cũng không phải là chuyện nghỉ ngơi. Nhưng ở đây nhung nhúc những rắn nên mọi người phải học cách sống chung với rắn Chính tôi đã tận mắt thấy người ta nằm trong cảnh chùa nhung nhúc rắn, rắn bò vào cả áo cà sa người đi tu. Tôi lại được học những bài kinh mới do vị sãi cả truyền cho, lại ngồi thiền, lại tập Yôga. Ở đây, Các vị hoà thượng chỉ dạy cách đi trong rừng, những môn thuốc quý, cùng những biện pháp chống thú dữ, rắn độc. Họ dạy tôi cách dùng một loại lá rừng thoa khắp cơ thể, lúc đó rắn không cắn nữa. Lúc đầu cũng hoảng nhưng rồi thấy ai sao mình vậy, quen dần. Có bữa ngủ dậy thấy chú hổ mang cuộn tròn ngủ ngon lành trong áo cà sa. Thấy động, chú ác xà dương cái đầu ba cạnh bành mang nhìn rồi lặng lẽ bò đi.

Những gì học được khi ở ngôi chùa đầu tiên cộng với kinh nghiệm trên đường đi, lại được nâng lên một chút. Khi kiểm tra những bài kinh đã dạy, thấy tôi thuộc rồi, vị sãi cả hướng dẫn đường đi đến ngôi chùa tiếp. Sau đó cho tôi ít thuốc cùng trái cây, họ cầu kinh chúc phước tiễn lên đường.

Cứ thế, tôi đi qua nhiều cảnh chùa. Có ngôi chùa làm trong hang núi. Tận dụng cái hang, người ta đục đá làm thành bệ thờ, tu sửa những ngách hang thành tăng phòng. Kỳ công hơn là những ngôi chùa do con người tự tạo. Ở đây ngoài xã hội loài người, con người sống hoàn toàn phụ thuộc vào tự nhiên, hầu như không có chút gì của thế giới văn minh. Chỉ bằng bàn tay, họ xếp đá thành những bức tường, lấy cây làm cột, làm mái che mưa chắn gió. Các tăng sĩ sống lặng lẽ nhưng tự giác. Họ là những con người của thế giới thoát trần với những khuôn mặt ưu nhã, những vầng trán thanh cao không chút vẩn đục vì dục vọng.

Trong số họ có những người cũng đi tu Phật như mình nhưng không thể đi tiếp mà ở lại đây. Họ không ghen tỵ mà hết sức giúp những người đi xa hơn họ. Có những người vì muốn được ghi nhớ, muốn được người sau thờ nên kỳ công khoét núi làm thành cái am nhỏ rồi cũng lập ban thờ, nhang đèn thờ Phật. Khi người đó viên tịch, đồng đạo đem thiêu rồi đặt xá lỵ trong am. Những người đến sau thừa hưởng cái am nên thờ họ. Cùng nén nhang cúng Phật có nén nhang thắp cho vị bồ tát quá cố. Nhìn những cảnh ấy, nghe những câu chuyện ấy, tôi thật cảm động, thấy kính trọng họ. Không biết việc tu hành của họ có thành chánh quả không nhưng họ là những con người đáng trọng.

Đi qua mỗi cảnh chùa, phải học hàng chục bài kinh, phải thật thuộc mới được đi tiếp. Mỗi cảnh chùa, phải học hàng năm mới thuộc hết kinh. Tôi học thuộc kinh nhanh hơn người khác là vì tôi biết chữ. Khi người đi tu Phật thuộc các bài rồi phải ngồi thiền và phải đọc lại cho thật nhuần nhuyễn mới được tiễn đi tiếp. Ai chưa thuộc thì ở lại học tiếp.

Dù cực chẳng đã mới đi nhưng mình hiểu, Đi tu phật gian khổ hơn tu thường. Nếu đã đi tu Phật là phải tu cho đắc đạo. nếu không thành Phật thì ít nhất cũng là đền được ơn ông bà Ibrahim và cả Mary nữa. Tôi không có đường trở về. Tôi không sợ chết vì biết rằng người đi tu Phật Nếu vì gian khổ mà quay trở về, mà bỏ trốn không phải chỉ bị phỉ nhổ vào mặt mà có khi còn bị giết, vì bị cho là ma quỷ, thần phật không cho phép đi tu nên đuổi về. Cái chính là nếu bỏ trốn sẽ không còn mặt mũi nào nhìn mọi người nữa. Cho nên, những người đi tu phật đã tình nguyện đi là họ không quay về, không bỏ trốn, nếu họ chết trên đường đi cũng được coi là đắc đạo. Đó chính là những vị bồ tát tử vì đạo.

Chính việc không có đường lui càng khiến tôi thêm nghị lực đi đến cùng để được trở về với người thân. Nói thực lúc đó tôi chả biết là Phật rồi thì sẽ làm gì mà chỉ nghĩ đi cho tới nơi để được trở về với mọi người.

Suốt những năm đi trong rừng, quá nhiều hiểm nguy nhưng có lẽ thử thách gay go nhất với tôi là hai lần vượt sông. Mùa mưa, con sông cuồn cuộn chảy như thác, nước lao ầm ầm. Sông rộng chỉ khoảng nửa cây số nhưng việc vượt qua là quá sức người. Hàng tuần dừng lại bên bờ sông, vừa ngồi thiền vừa suy tính. Tôi thử cho cành cây xuống nước, dòng nước hung dữ cuốn mất tăm. Tôi thử đẩy cả một cây lớn xuống. Cây cũng bị cuốn đi nhưng trôi chậm hơn, ngụp lặn trong xoáy nước. Mừng thầm, tôi nghĩ là có cách rồi. Tôi lấy dây rừng kết lại thành một cái dây thiệt dài. Cột một đầu dây vô gốc cây trên bờ, mình ngồi lên cái cây lớn làm bè, chất đống dây lên đó rồi thả từ từ. Nước dữ quá, cuốn cây đi băng băng tưởng chết. Ðành bỏ cây, bám vô dây lội vào bờ.
Lần sau tìm cái cây lớn hơn, tôi lên cây, rị dây cho cây từ từ trôi qua phần sông bên kia. Thả riết cho tới khi cây cách bờ bên không bao xa. Nhưng nước vẫn xiết nên phải ngồi rình cả buổi tới một giây phút dòng nước có vẻ bớt hung hãn hơn, tôi nhảy đại xuống nước lội sang bờ bên. Lần sau có kinh nghiệm, tôi vượt sông nhanh hơn nhưng cũng thuộc về may mắn. Biết bao bất trắc có thể xảy ra : dây đứt hoặc bất thần có một cái cây lớn trôi ngang qua, cuốn luôn mình đi. Cũng thiệt phiêu lưu khi nhảy xuống nước, biết đâu lúc đang lội, dòng nước tưởng là yên ổn bỗng nổi hứng bất tử chảy mạnh nhấn chìm mình luôn...

- Tôi đi riết trong rừng không biết bao nhiêu năm nữa, có chừng ngót cả chục năm thì đến cảnh chùa thứ chín. Cũng như ở các chùa trước, vị sãi cả cùng chư tăng đón mình không vồ vập nhưng chân tình. Còn mình thì mừng hết lớn vì biết không lạc đường, lại được gặp người, được nói tiếng người.

Vị sãi cả dạy những bài kinh mới. Khi nghe tôi đọc lại, biết rằng tôi đã thuộc, vị đó bảo có thể lên đường đến cảnh chùa cuối cùng là Tây Phương. Vị đó nói, đường tới chùa sẽ gặp thử thách lớn nhất là phải đi qua cây cầu độc mộc bắc ngang một khe núi nước chảy xiết. Khi đi ngang qua không được mở mắt. Một buổi chiều, các vị bồ tát trong chùa tụng kinh chúc phước cho tôi, sau đó tôi lại tiếp bước vô rừng.
 

tamlinh

Xe tăng
Biển số
OF-707721
Ngày cấp bằng
15/11/19
Số km
1,196
Động cơ
118,372 Mã lực
Tuổi
52
Ði miết, tôi thấy trời ngày một lạnh thêm, khí trời hình như cũng loãng hơn, phải thở nhiều hơn. Lúc này, bàn chân đã dạn dày, không còn ngán sỏi đá gai góc, cái bao tử cũng teo lại, hầu như không thấy đói nữa, một ngày chỉ ăn mấy trái cây, thậm chí nhấm mấy hạt mè cũng xong. Nhìn phương hướng, tôi biết mình đang đi lên phía Bắc. Gặp một khe núi sâu, nước chảy sôi sục, tôi men theo khe đi ngược dòng nước chảy để tìm lối sang bờ bên kia.

Ði mãi thì đúng như vị sãi cả ở ngôi chùa thứ chín nói, gặp một cái cây đổ vắt ngang khe, làm thành cây cầu độc mộc dài hun hút mà phía dưới nước chảy cuồn cuộn sôi sục gầm réo như thác đổ. Làm cách nào để qua cầu ? Tôi tự hỏi trong khi ngồi thiền vừa lần tràng hạt vừa tụng niệm. Tôi phân vân, tại sao vị sãi lại nói qua cầu không được mở mắt ? Cố nhiên vị bồ tát không nói giỡn, lại càng không lừa mình. Nhưng nhắm mắt làm sao qua cầu ? Tuy ngủ trong khi đi đường đã quen nhưng đó là trên đất. Làm sao có thể nhắm mắt khi qua cây cầu như vầy ? Suy nghĩ mãi, rồi nhìn dòng nước tôi chợt hiểu, vị sãi cả nói đúng : mở mắt nhìn dòng nước sẽ bị chóng mặt rớt xuống liền ! Hiểu ra vậy, tôi nghĩ : mở mắt nhìn dòng nước sẽ bị chóng mặt té. Nhưng nhắm mắt thì còn dễ té hơn vì làm sao mà bước đi ? Như vậy phải mở mắt mà không nhìn dòng nước và giữ sao cho không bị chóng mặt.

Nghĩ vậy, tôi bước lên gốc cây trên bờ vực, giữ nhịp tim đập chậm, đồng thời he hé mắt nhìn thẳng phía trước, tai quên tiếng nước gầm, tìm những chỗ sẽ đặt chân mà không nhìn xuống vực. Và tôi lần từng bước qua cầu. Sang tới bờ bên, tôi quỵ xuống, người xỉu đi.

Qua cầu, đi không bao lâu nữa theo hướng vị sãi cả ngôi chùa thứ chín kể thì tới chùa Tây Phương, ngôi chùa lớn nhất trong tất cả những cảnh chùa tôi đã đi qua.
Trong mười cảnh chùa tôi đi qua, chỉ có ba chùa nằm trong rừng, trong hang núi, cũng có cái lớn, các bệ thờ là những bệ đá được gọt đẽo tạo thành. Còn các cảnh chùa khác, đều do con người tạo nên, mỗi người góp vào một chút.

Chùa cũng khá đông người. Vị sãi cả vẻ người phương phi quắc thước rất già nhưng không biết là bao nhiêu tuổi, dường như biết trước là tôi sẽ đến nên đã chuẩn bị những thứ cần thiết. Khi tôi bước tới, một người dẫn tôi đi tắm bằng nước thơm, thay bộ cà sa mới vì áo của tôi đã rách bươm. Sau đó tôi lại tiếp tục ngồi thiền học kinh, học theo những câu kinh vị sãi cả truyền dạy. Ðến khi tôi đọc lại cho ông toàn bộ bản kinh ông đã dạy thì sãi cả nói : Học vậy là đủ, không còn kinh để dạy nữa.

Cần ôn lại những kinh đã học (không nhìn sách) trong những ngày qua. Tôi lại ngồi thiền, tự mình nhẩm đọc lại toàn bộ những bài kinh học được từ ngày vô chùa, mấy tháng trời cần mẫn ngày nào cũng như ngày nào. Một bữa tôi đang đọc như mọi ngày thì vị sãi cả đến nói: ông đã đắc đạo trở thành Phật rồi, không đọc nữa mà trở về giúp ích cho đời. tôi đã trở thành Phật sống!

Nghe vị sư nói thế, tôi nghĩ ngợi: giúp ích cho đời là sao? Chắc thời gian đi trong rừng sáu, bảy năm trời gian khổ và được học nhiều bài thuốc trị bệnh từ các loại lá rừng, nên bây giờ trở lại dùng chúng giúp ích cho đời chăng? Nếu như thế cũng chẳng uổng phí công hàng chục năm tôi đi trong rừng nhịn đói, khát, sống chung với rắn độc, thú rừng và tin mình không bị chúng cắn chết vì đã có một kho thuốc quí giữa rừng. Tôi rất vui.

Vị trụ trì chuẩn bị cho tôi trở về với đời bằng hai viên ngọc, bọc kỹ trong hai cái túi. Ông không hề giải thích gì, chỉ nói hai viên ngọc này giúp tôi thoát mọi tai ương. Tôi cảm động đeo hai viên ngọc vào cổ rồi tới quì trước mặt từng người đọc hết một bài kinh chúc phước để từ biệt rồi lặng lẽ ra đi. Các vị sư vẫn ngồi thiền và đọc kinh, không ai đứng lên tiễn tôi, lúc ấy trời vừa sẩm tối. Những năm tháng đi trong rừng, tôi đã tập được thói quen ngồi thiền đọc kinh và khi ngồi cũng ngủ được, đi đường cũng ngủ được, miễn sao tránh được không rơi xuống vực thì tôi cứ đi cả đêm lẫn ngày, mệt quá thì ngả lưng nghỉ ngơi.

Tôi mất mấy tháng đi đường rừng, mấy tháng men theo sườn núi mới tới những con đường xẻ xuôi xuống đồng bằng. Xóm làng ẩn hiện ở những phía rừng xa. Tôi không ghé lại, vì không cần thiết. Đói, đã có lá cây, trái rừng; khát, có nước suối như lúc tôi đi. Cứ đi mãi theo những tấm biển chỉ đường bằng chữ Phạn tôi học được ở các nhà chùa đã đi qua. Đi mãi như thế, một hôm tôi gặp một tốp người, ăn mặc như kiểu các dân tộc miền núi. Mặt mày vẽ xanh vẽ đỏ. Họ reo hò, xông tới vây quanh và lăm lăm lưỡi mác như sẵn sàng đâm vào tôi. Không biết ứng phó ra sao, tôi đành lần tràng hạt, ngồi xuống đọc kinh mặc cho họ muốn làm gì thì làm. Xế một buổi như vậy, họ bỏ đi. Tôi mệt lử và lăn ra ngủ. Khi tỉnh dậy, tôi thấy bên cạnh có sẵn một mâm trái cây, một bình rượu. Đó là những trái đào rất to và ngọt, rượu có mùi nhân sâm như khi ở chùa người đi tu vẫn làm để uống cho khỏe. Biết họ dành cho mình, tôi ăn no và còn để hết vào bọc đi đường ăn dần.

Tưởng thế là hết nguy nan. Lần khác còn gay go hơn. Một đám người có cả đàn bà đàn ông, xông vào trói tôi lại, đưa lên giàn hỏa, đặt tôi nằm trên đó trong khi họ đọc kinh và nổi lửa đốt. Lần này tôi sợ thật. Tôi nghĩ nếu viên tịch tại đây, tôi có trở thành bồ tát không? Nhưng lửa chỉ cháy nóng lưng rồi tắt. Một lát, họ khiêng tôi xuống và mở trói. Tôi lại ngồi xuống lần tràng hạt và đọc kinh. Tất cả họ quì xuống chung quanh tôi vừa lạy vừa xá và cũng đọc kinh theo tiếng của họ. Trời vừa nhá nhem, họ đội đến mấy mâm trái cây. Tôi ra hiệu chỉ nhận một mâm đủ dùng, còn lại phân phát cho tất cả mọi người. Họ cúi đầu xá tôi rồi ra về. Với thái độ của họ, tôi hiểu rằng họ thử thách để xem tôi có phải là chân tu hay không. Tôi liều mạng để qua khỏi, chứ không nghĩ phép nhiệm màu của hai hạt ngọc vị sư trụ trì ở chùa Tây Phương đã cứu tôi.
 

tamlinh

Xe tăng
Biển số
OF-707721
Ngày cấp bằng
15/11/19
Số km
1,196
Động cơ
118,372 Mã lực
Tuổi
52
Tôi lầm lũi đi và vượt qua gian nguy như vậy mà không để ý là tiếng đồn về ông Phật sống được dân chúng lan truyền suốt dọc đường tôi đi. Cho nên, khi tôi đến Tân Cương, có những người dọc theo đường mang cờ phướng đi theo tôi, không phải họ rước tôi, mà chắc họ theo để được chút phước của ông “vua Phật”.

Ở Tân Cương được mấy ngày thì sứ quán vương quốc Anh đưa xe đến đón và đưa thẳng về Thượng Hải, lúc này là tô giới của Vương quốc Anh. Tôi không mấy lúng túng vì có chút ít tiếng Anh, nhờ học được lúc làm rể ở Phnôm-Pênh và Ấn Độ trong gia đình I-bra-him. Họ đón tôi thật trịnh trọng, đoàn xe ba chiếc, tôi ngồi chiếc giữa một mình. Vì xa gia đình người vợ Ấn Độ quá lâu (tròn trèm chục năm chứ ít sao) và hoàn toàn bặt tin tức. Nhưng khi đó tôi có suy nghĩ chắc nhờ uy tín của gia đình cha vợ mà họ đối đãi với tôi như vậy chăng? Tôi cũng không tìm hiểu mà cứ đi theo họ.

Đến Thượng Hải, họ cho thầy thuốc Ăng-lê đến khám bệnh cho tôi. Tôi cảm ơn họ và nói: “Những năm tôi đi tu đơn độc trong rừng, khi bệnh tật tôi tự chữa lấy bằng lá cây”. Tôi không ăn uống các thức họ mang tới, chỉ ăn trái cây và uống nước suối. Sứ quán vương quốc Anh cho mang mấy bộ áo cà sa vàng rực rỡ như loại áo cà sa của thầy Đường Tăng, và xin lại những vật dùng như giỏ, mũ và bộ áo cà sa bằng lá cây của tôi (mũ, giỏ cũng bằng lá cây) để đưa vào viện bảo tàng.

Tôi không nhận các bộ cà sa mới mà chỉ mặc một loại áo cà sa lá cây thôi. Khi tôi sắp rời gia đình đi tu Phật, vợ tôi có may cho tôi vài bộ cà sa. Tôi vừa mặc vừa tặng các bạn tu ở các cảnh chùa. Mấy chiếc áo đã rách hết trên đường đi, nên tôi phải tạo ra loại áo lá cây để mặc như tất cả các vị sư. Vì vậy, chiếc áo lá cây là vật kỷ niệm đặc biệt trong những năm tháng đi tu Phật của tôi. Loại áo cà sa này làm cũng giống như vải, phải chắp cho đủ bẩy mươi hai miếng. Ngoài việc mặc choàng che nắng che mưa, loại áo lá còn tác dụng chữa bệnh khi thời tiết thay đổi, tránh được khí độc nhiễm vào người (rừng thiêng, nước độc). Áo cà sa có 72 lá khác nhau. Mỗi một loại lá có công dụng khác nhau và che chở cho cơ thể một cách hữu hiệu. Mũ đội, túi mang bằng lá cũng thế.

Sau một tuần ở Thượng Hải, Đại sứ Vương quốc Anh đưa tôi qua Hồng Công, để tiếp tục đi Luân Đôn. Tôi không hiểu vì sao họ lại đưa tôi đi Luân Đôn. Nhưng tôi nghĩ có lẽ vì tôi là một “vị vua tinh thần” của đạo phật – một đạo có nhiều tín đồ không những ở Ấn Độ, mà còn trên cả thế giới.

Lúc đó, Ấn Độ còn thuộc địa của Vương quốc Anh, nên việc họ có ý đồ riêng gì trong việc “độc quyền” tôi cũng dễ hiểu thôi. Từ đây họ tôn tôi là “vua Phật”, “Phật sống”, chắc có lẽ họ cho rằng tôi đã diệt được dục vọng, không ăn uống gì những thứ của phàm trần, chỉ ăn hoa quả, uống nước lạnh mà vẫn sống được nhiều năm trong rừng. Khi họ đem đến những món ngon vật lạ, tôi cũng không dùng, khước từ cả những chiếc áo cà sa kiểu Đường Tăng. Suốt ngày đêm không nói năng gì với ai, chỉ ngồi thiền và đọc kinh. Theo họ, tôi đã thành Tiên, Phật rồi.

Khi đến Luân Đôn, tôi được đưa vào một ngôi chùa nhỏ, nhưng rất sang trọng. Tôi cũng không yêu cầu bất cứ điều gì và không tiếp xúc với ai. Suốt ngày đêm vẫn ngồi trước tam bảo lặng lẽ và bất động. Với người Tây, điều này càng lạ lùng. Các bà, ông Tây đổ xô tới chùa mỗi ngày một đông, họ đi lễ chùa thì ít mà đi xem “Phật sống” thì nhiều. Họ nói xí xô xí xào quanh tôi. Tôi vẫn ngồi bất động. Có vài người xin tôi ban phước, tôi từ chối vì mình là khách, hãy để việc đó cho vị sư trụ trì chùa này.

Gia đình bên vợ đã được tin tôi tu đắc đạo, được Đại sứ Vương quốc Anh đưa đi nhiều nơi và hiện đang ở Luân Đôn, nên cha vợ tôi, ông I-bra-him, gởi đơn cho Toàn quyền Ấn Độ xin cho tôi được về gần gia đình. Trong đơn nói rõ tôi đã có vợ có con. Lúc đó, gia đình vợ tôi vẫn kinh doanh lớn ở Phnôm-Pênh như khi tôi còn ở nhà. Đơn xin cho tôi về thẳng Campuchia. Lúc ấy, ông Nêru là một chính khách nổi tiếng và có uy tín của Ấn Độ. Ông đang phất cao ngọn cờ cùng nhân dân đòi độc lập cho đất nước Ấn Độ. Vợ tôi gọi ông là dượng rể (vợ tôi và cố Thủ tướng I-đi-ra Gan-đi là chị em bạn dì), có lẽ vì mối quan hệ này mà Toàn quyền Ấn Độ chấp thuận đơn của cha vợ tôi, để tôi được trở về Phnôm-Pênh sum họp gia đình.

Được tin tôi sẽ trở về Phnôm-Pênh, cha vợ tôi tiến hành cho xây dựng ngay một ngôi chùa riêng cho tôi trở về tu hành tại đó. Campuchia cũng là một đất nước theo đạo Phật, được mệnh danh là xứ sở Chùa Tháp nên khi nghe cha vợ tôi sẽ bỏ tiền ra xây chùa, thì đích thân nhà vua Campuchia đứng ra bảo trợ cho việc xây dựng này. Hoàng gia Campuchia cử người đứng ra trông coi việc xây cất theo đúng nghi lễ và kiểu dáng cảnh chùa theo mẫu chung của đất nước chùa tháp. Cha vợ tôi đóng góp một khoản tiền khá lớn, còn lại là Hoàng gia Campuchia và nhân dân cúng dường. Cảnh chùa trở nên nguy nga và đẹp không thua gì cảnh chùa Phnom ở Phnôm-Pênh. Nhân dân Campuchia tâm niệm: một đất nước theo đạo Phật, mà có ông “Phật sống” để thờ thì vinh dự lắm!

Khi tôi từ Luân Đôn trở về Phnôm-Pênh qua đường thủy ở bến Nhà Rồng, thì Hoàng gia Campuchia đã cho một đoàn xe đón tôi về thẳng chùa Prệp Pra, nằm phía dưới Phnôm-Pênh, đường về Châu Đốc. Bấy giờ khoảng tháng chạp năm 1941. Khi ở bến Nhà Rồng, tôi bắt đầu có một số thông tin về đất nước mình. Người ta đã kể về cuộc khởi nghĩa Nam kỳ bị thất bại, nhiều cán bộ bị bắt và giết dã man. Tôi nhớ đến anh hai Lưu Quang Nên của tôi bị giặc Pháp giết. Tôi nghĩ đến gia đình, làng xóm sau hơn chục năm tôi đi biệt, không biết ai còn ai mất. Nước mắt tôi chực trào ra. Nhưng giờ đây, tôi là người tu hành, người ta tôn tôi là “vua Phật”, “Phật sống”, đi đâu cũng được đón đưa như vậy, hơn nữa tôi đang mang quốc tịch Ấn Độ, có mối ràng buộc với một gia đình chính khách, thì việc trở về quê hương giữa lúc loạn ly này đâu phải dễ.
Tôi vào chùa, không thể tưởng tượng được người ta làm các thủ tục, nghi lễ đón tôi – một “vua Phật”, bằng thịt bằng xương hiện hữu trước mặt họ. Hương hoa, cây trái và cả một dòng người dài như vô tận. Tất cả họ qùi, chắp tay xá, vợ tôi và thằng con Xô-Chim của tôi lẫn trong dòng người đó. Thời gian gần hai năm trời vợ tôi đi lễ chùa như mọi người, sau đó, tôi mới được gặp vợ tôi.
Phong tục ở đây lạ lắm. Khi tôi được tôn là “vua Phật” thì người ta chọn những người con gái đẹp nhất đến xin được ngủ với tôi để lấy giống Phật. Họ cho tôi biết: Ba năm một lần, tuyển lấy ba cô gái đẹp đến chùa Prệp-pra của tôi để lấy giống Phật. Trong vòng sáu tháng, nếu cô nào có thai đẻ ra con trai thì đứa nhỏ đó được đi tu Phật. Nếu không có thai hoặc đẻ ra con gái là Trời Phật không nhận, những cô gái ấy trở lại sống cuộc đời dân dã, Khi tôi trụ trì chùa này, họ chỉ tuyển một lần, không biết các cô đó có sinh con không. Nhờ tục lệ này, vợ tôi mới được đến chùa ngủ với tôi mỗi lần hai ba đêm và tôi có thêm một đứa con trai tên Ta-Lép.

Một tục lệ khác cũng lạ, Khi tôi tắm, người ta đem vô số chai lọ đến để xin nước tắm Phật về làm thuốc chữa bệnh. Nước này đem về, họ vừa uống vừa thoa bóp. Tiền của dân cúng lễ chùa không biết để đâu cho hết. Ban quản lý chùa xây thêm một căn nhà, đặt năm két sắt. Dân đến lễ chùa cúng dường chật kín hết các két sắt, phải mang đi gởi nhà băng. Sau đó, số tiền này, tôi cho xây một bệnh viện gần chùa, thuốc men cho người bệnh miễn phí, các y tá, bác sĩ được trả lương bằng tiền nhà chùa do dân đóng góp. Mỗi người tới chữa bệnh, đều được nhà chùa cấp cho một tấm thẻ để qua bệnh viện chữa miễn phí.

Tôi trụ trì ngôi chùa Prệp-Pra gần 5 năm (từ năm 1941-1945). Sau đó, Khi cách mạng tháng Tám thành công, người Pháp biết tôi đã trở về Việt Nam theo kháng chiến, họ cho ném bom ngôi chùa và bệnh viện này thành bình địa. Thực dân Pháp còn ra tuyên bố xử vắng mặt tôi. Vì lúc ấy ông Sơn Ngọc Minh cùng những người cách mạng Campuchia nổi lên chống Pháp. Đạo quân của Sơn Ngọc Minh lấy tên là It-xa-ra. Người Pháp cho là ngôi chùa Prệp-pra là nơi để cho It-xa-ra đặt làm sào huyệt nên họ san bằng nó và xử tôi cùng với tội theo Việt Minh là thế....

Tôi quyết định bỏ cuộc sống hiện tại để trở về quê nhà. Tôi không nói với gia đình bên vợ. Vì nói với họ lúc này, sẽ rất khó khăn cho quyết định rời bỏ tu Phật của tôi để trở về quê hương đi theo kháng chiến. Tôi đành im lặng ra đi. Tôi ra Phnôm-Pênh gọi một chiếc xe hơi đưa tôi đến biên giới Việt Nam. Chiếc xe hơi hiệu Renault màu đen, loại xe này chỉ dành cho tầng lớp sang trọng, quý phái. Tôi chọn vì không ai để ý khi rời Phnôm-Pênh.
Khi đến biên giới Việt Nam, tôi bị giữ ngay địa phận Châu Đốc. Anh em đàng mình thấy tôi đi trên chiếc xe hơi sang trọng, lại mặc bộ áo cà sa lộng lẫy, người bệ vệ, phương phi, ai cũng nghi ngờ tôi là người thân Pháp. Bà con Châu Đốc vẫn lui tới Campuchia, có đi lễ chùa, họ đã nhận ra tôi. Thế là tin “Vua Phật” về Việt Nam được lan đi. Anh em nghi ngờ, nhưng không ai dám có ý kiến gì. Tất cả sự việc được xã báo cáo lên huyện, huyện báo cáo tỉnh, tỉnh chờ ý kiến cấp trên. Tôi đã xa xứ sở và chờ đợi ngày về bao nhiêu năm thì giờ đây tôi có chờ thêm đôi ngày có sao. Tôi nghĩ thế mà lòng trào dâng nỗi vui mừng.
Lúc ấy, cơ quan Ủy ban kháng chiến hành chánh Nam bộ đang đóng tại Long Xuyên. Anh Ung Văn Khiêm phụ trách công an, cho mời tôi đến trụ sở.

Anh Ung Văn Khiêm mời tôi uống trà, rồi mời cơm có thịt cá và món đặc sản mắm Châu Đốc. Tôi đã quyết định trở về đời thường, nên không ngần ngại ăn bữa cơm thân tình này. .
Đầu tiên anh hỏi tôi: “Pháp đã trở lại đánh chiếm nước ta và Lào, Campuchia. Nhà chùa mạo hiểm trở lại đây làm gì?”. Tôi nói với anh tôi xa quê gần 15 năm rồi, tôi nhớ nhà lắm! anh Ung Văn Khiêm có vẻ cảm động. Anh hỏi tiếp quê quán.

Trầm ngâm một chút, anh Ung Văn Khiêm cho tôi biết thêm tin tức Pháp trở lại đánh chiếm nước ta. chuẩn bị cuộc kháng chiến lâu dài. Anh khuyên tôi không nên trở về Rạch Giá nữa, mà nên trở lại Campuchia, ở nhà chùa tu hành vì anh biết tôi nổi tiếng là “Vua Phật”, được nhiều nơi biết.
– Không. Tôi đi làm chi nữa. Quê hương tôi ở đây, thì tôi ở lại đây thôi.
– Ở lại đây, anh sẽ phải đương đầu với giặc Pháp nguy hiểm và gian khổ vô cùng.
– Gian khổ chi bằng đi tu Phật ở tận Tây Phương. Còn nguy hiểm ư? Các anh và mọi người chịu đựng được thì tôi cũng chịu đựng được. Miễn sao ta đánh đuổi được bọn thực dân Pháp tàn bạo này, giành lại độc lập cho đất nước.
Khi từ Campuchia trở về, ngoài chiếc xe hơi hiệu Renault đang dùng, tôi còn tặng cho cách mạng một vali bạc mà tôi dự định mang về quê giúp đỡ gia đình. Bây giờ, tôi thấy cách mạng, đang cần, tôi xin tặng cho cách mạng. Tôi nói: “Xem đây là tấm lòng của tôi, một đóng góp nhỏ của tôi cho cách mạng. Tôi cũng sẽ vì cách mạng, vì kháng chiến mà sẵn sàng xả thân”.
Anh Ung Văn Khiêm hỏi tôi muốn ở cơ quan nào. Tôi nói:
– Cơ quan nào cũng là của cách mạng cả. Tôi đã tới đây thì ở lại đây cùng các anh.
Tôi thay bộ áo cà sa và từ ngày 26/9/1945, tôi đã mặc những bộ đồ bà ba đen như mọi người mặc. Chẳng bao lâu, Pháp chuẩn bị tái chiếm Châu Đốc. Tất cả các cơ quan dân chính của tỉnh được lệnh rút vào cứ, chỉ để lại lực lượng quân sự.

Trong khi đó, có một số bị tình nghi là *********, chưa điều tra rõ nên không thể đem họ theo , mà cũng chưa thể thả họ được, phải có giám thị để cai quản họ. Anh Ung Văn Khiêm tham khảo tôi có làm được việc này không? Tôi trả lời không ngần ngại:
– Cũng là việc của cách mạng. Nếu các anh thấy việc này hợp với tôi, thì tôi nhận.
Sau đó Tổ chức quyết định sáp nhập trại giam tôi đang phụ trách với trại tạm giam của quân sự, gọi là Đề lao binh, trực thuộc BTL quân khu. Tôi được giao nhiệm vụ Giám đốc Đề lao binh và được phong Đại đội trưởng.

(Trích Hồi ký Lưu Công Danh)
 

HoaMaudon

Xe tăng
Biển số
OF-344992
Ngày cấp bằng
1/12/14
Số km
1,994
Động cơ
298,610 Mã lực
Em vẫn nghĩ đến cảnh mợ đứng bĩu môi nhìn mấy ông ck với bạn ck hí hửng ngâm tẩm, thử rượu rồi quay đi thả lại 1 câu: Tưởng hay ho lắm đấy, được mấy thở ? =))
Mợ yên tâm có tác dụng đó ạ, mợ phải động viên SÓI để SÓI có động lực ngâm tẩm, chứ SÓI chuyển sang món mới lại không kiểm soát được.
Vâng ạ, cứ ngâm tẩm lụi cụi như thế là lành, lại còn vô hại, đúng không ạ :P

Em xin được chia sẻ một số chuyện bản thân em thấy rất lạ:
1. Năm 92-93 gì đó em nằm mơ thấy một người quen biết mất, sau đó vài tháng thì người đó mất thật. Bản thân người đó hoàn toàn bình thường không bệnh tật gì trước khi mất.
2. Thời sinh viên, em thấy con mèo đen trong phòng trọ khi đi học về, nó thấy em thì vọt lên gác xép, nó đứng lên cassette và quay xuống nhìn em, tiếng cassette tự dưng bật. Em lạnh cả sống lưng giây lát rồi đuổi nó đi
3. Em đi công tác Sài Gòn và ở KS ở quận 1, đêm em mơ thấy có kẻ lẻn vào phòng, mặt mũi không có ngũ quan, em chửi kẻ đó bảo để yên em ngủ thì kẻ đó đâm em. Lần thứ 2 công tác ở Sài Gòn, đồng nghiệp em cũng mơ y vậy ở căn phòng đó.
4. Khu tập thể công ty cũ em có cái miếu, một ngày nọ em tỉnh ngủ lúc hơn 3h sáng vì mùi nhang đặc trưng từ cái miếu đó trong phòng em
5. Sáng 4h15 một ngày ẩm ướt, em đang chạy bộ thì nhìn thấy một cái bóng xuyên thấu di chuyển qua đường chạy trước mặt. Em vẫn cứ bình thường chạy qua khu vực đó
...
Em tôn trọng thế giới tâm linh nhưng cũng tin vào cảm nhận của bản thân
Cụ Hey you chia sẻ tiếp đi ạ, những câu chuyện, tình huống ngay trong cuộc sống mỗi ngày như này vừa thực, vừa sợ, vừa ... thích ạ

Những khoảnh khắc như Cụ kể, em cũng được trải qua một vài lần ạ

Lần đầu tiên, khi em còn rất bé, lúc đó chưa đi học, lẫm tẫm chơi quanh cái bếp dầu ở trong bếp, em nhớ là ban ngày. Bà em ngồi xiết đỗ xanh (dùng cái vỏ chai nghiền qua nghiền lại để vỡ hạt đỗ) ngay đấy
Em tự nhiên nhìn ra chỗ bể nước trước cửa, thì thấy phía sau bể nước nhô ra 1 khuôn mặt, nữ, già, nhăn nheo nhưng cười tươi, da màu nâu; rõ ràng đến tận bây giờ gần 40 năm rồi em vẫn nhớ như in. Mà lúc đó em không hiểu sao không sợ, chạy ra đó nhìn thì không có ai, không có gì

Lần thứ 2 là khi em học lớp 7, đạp xe đi học thêm về tối, hồi ấy (1993) chỗ gần ngã tư Hàng Bột, Cát Linh, phía góc Hàng Bột đối diện Văn Miếu có 1 hàng bánh mỳ rất ngon, em học xong vẫn đạp vòng xe lên đấy ăn. Hôm đó khoảng 8h tối, em đạp xe từ phía Sinh Từ về Cát Linh, đúng lúc đi ngang qua cổng chính Văn Miếu thì thấy 1 bóng trắng, mảnh chạy rất nhanh phía trước, bên phải, trên vỉa hè rồi thót 1 cái, bóng ấy leo/ hay bay em cũng không biết, lao vút lên dọc theo thân 1 cây cổ thụ to ở ngay đó

Lần thứ 3 là liên quan đến mùi thơm. Không phải mùi hương, mùi nến, và như là mùi 1 loại hoa hay thực vật nào đó. Em lần đó đang đi công tác, làm cho dự án. Buổi trưa mấy anh chị em ăn cơm ở quán cơm của 1 cái trấn nhỏ miền cao (cái trấn này chỉ là 1 con đường bê tông chạy dọc và hai bên là dân cư) đang ngồi ăn thì em thấy 1 mùi hương gắt, xộc vào, đến mức em ngừng ăn và hỏi mấy anh chị cùng ăn là mùi gì thơm quá nhỉ? Tất cả mọi người đều bảo không ngửi thấy gì. Em hỏi chủ quán ngồi ngay đấy là có hoa gì hay món gì mà thơm lạ thế thì bà vợ đang hí húi ngẩng lên nhìn ông chồng, hai người nhìn nhau và bảo em là không có mùi gì cả. Cái cách 2 người nhìn nhau rất lạ và em nhớ rõ. Bọn em ở trấn đó gần 1 tuần, hôm đó là hôm thứ 3 hay 4 gì đó. Sáng hôm sau thì thấy 1 nhà ở ngay giữa trấn phát tang, có người mất đêm hôm đó

Còn lần em chạm mặt gần nhưu trực tiếp thì xảy ra ở phòng y tế ủy ban xã cũng vùng cao, mà em đã gõ lên OF này hồi cách đây mấy năm, trong loạt topic Vô thủy Vô chung ấy ạ


Các Cụ các Mợ có những chuyện, những tình huống trải qua như này cùng chia sẻ đi ạ
 

tamlinh

Xe tăng
Biển số
OF-707721
Ngày cấp bằng
15/11/19
Số km
1,196
Động cơ
118,372 Mã lực
Tuổi
52
Cụ Linh cố gắng copy paste hết cái hồi ký cho tan thớt sớm luôn cụ nhé
Mùa dịch các Cụ rảnh mà thớt không có bài gì, thớt vắng vẻ mới nên em trích đoạn (có liên quan một chút đến tâm linh) để các cụ không có có thời gian đọc hết link thì xem phần chính, và tự nghiệm về căn duyên và nhân quả.

Nếu đọc mà chưa ngẫm được cái gì thì coi như giết thời gian trong mùa cách ly.
Chuyện tâm linh chỉ có truyện ma rùng rợn thì cũng cạn, chứ ai đâu có trải nghiệm nhiều.
 
Chỉnh sửa cuối:

dovanhoainam

Xe hơi
Biển số
OF-47016
Ngày cấp bằng
20/9/09
Số km
141
Động cơ
961,044 Mã lực
Tuổi
45
Nơi ở
Động Không Đáy
Website
dochoinamnhung.tk
Cái vụ cây chết sau khi có người mất đó có nhiều rồi mợ ơi, quê em cây lưu niên trong vườn nhà có tang đều được thắt khăn cho cây đó mợ. Thấy bảo thắt khăn cho cây chịu tang cùng, nhưng em chưa có tài liệu thống kê về việc cây ko được thắt khăn thì sẽ chết số lượng là bao nhiêu phần trăm thôi.
Nhà ông nội em có hàng cau do ông nội em trồng từ lâu rồi,khi ông em mất mọi người lấy vôi bôi quanh gốc cây bảo là để cây chịu tang.Có 1 cây ở trong góc không biết quên hay như nào đó em ko nhớ ko thấy có vạch vôi trên thân thì sau khoảng 2 tháng cây tự nhiên chết khô.Cả nhà cũng ko ai hiểu tại sao.Người thì bảo tại sâu mà cây chết.Người thì bảo quên ko cho cây tang chủ nên cây chết.Có những chuyện thật khó giải thích vì hiểu theo kiểu suy nghĩ nào thì thấy đúng theo kiểu suy nghĩ đấy.
 

khanhbeo2010

Xe tải
Biển số
OF-583151
Ngày cấp bằng
4/8/18
Số km
422
Động cơ
341,645 Mã lực
Website
phuckhanhlinh.net
Mùa dịch các Cụ rảnh mà thớt không có bài gì, thớt vắng vẻ mới nên em trích đoạn (có liên quan một chút đến tâm linh) để các cụ không có có thời gian đọc hết link thì xem phần chính, và tự nghiệm về căn duyên và nhân quả.

Nếu đọc mà chưa ngẫm được cái gì thì coi như giết thời gian trong mùa cách ly.
Chuyện tâm linh chỉ có truyện ma rùng rợn thì cũng cạn, chứ ai đâu có trải nghiệm nhiều.
Chuyện Phật sống của cụ đọc vui vui thôi chứ không hấp thu được vì nhiều tình tiết mâu thuẫn quá. Với em thì phải gọi là Phật cách mạng hay Phật tuyên giáo chứ không phải Phật sống
 

tamlinh

Xe tăng
Biển số
OF-707721
Ngày cấp bằng
15/11/19
Số km
1,196
Động cơ
118,372 Mã lực
Tuổi
52
Nhà ông nội em có hàng cau do ông nội em trồng từ lâu rồi,khi ông em mất mọi người lấy vôi bôi quanh gốc cây bảo là để cây chịu tang.Có 1 cây ở trong góc không biết quên hay như nào đó em ko nhớ ko thấy có vạch vôi trên thân thì sau khoảng 2 tháng cây tự nhiên chết khô.Cả nhà cũng ko ai hiểu tại sao.Người thì bảo tại sâu mà cây chết.Người thì bảo quên ko cho cây tang chủ nên cây chết.Có những chuyện thật khó giải thích vì hiểu theo kiểu suy nghĩ nào thì thấy đúng theo kiểu suy nghĩ đấy.
Em nghĩ Cây cối, thú vật mỗi loài có tính linh. Tuỳ theo cách chăm sóc và cá tính của nó mà linh tính của nó nhiều hay ít. Có thứ trung thành với chủ, khi Chủ mất mà như dân gian nói, quên đeo tang cho nó thì nó tự chết (tuy ko phải là tất cả). Có con vật thường là loài chó. Khi Chủ chết thì bỏ đi hoặc bỏ ăn chết theo,có con ra mộ nằm suốt.
Người ta luyện ngải cũng tận dụng đặc tính của những cây Ngải này để luyện.

Còn không tin thì cho rằng cây tự chết do ngoại cảnh : sâu, mục, già....
 

tamlinh

Xe tăng
Biển số
OF-707721
Ngày cấp bằng
15/11/19
Số km
1,196
Động cơ
118,372 Mã lực
Tuổi
52
Buồn buồn trích lại: chuyện ma ngày nhỏ ở vùng xóm nghèo đô thị nghe kể lại.

Cõi âm đó là cõ mênh mông vô lượng , vô định hình 1 một thế lực siêu nhiên sống xung quanh ta . Ta không thể thấy , nhìn , nghe nhưng đôi khi ta vẫn có thể cảm nhận ra chúng đang hiện hữu quanh đây , một vài tác động mạnh mẽ nào đó khiến chúng vô tình hoặc cố ý khiến chúng có thể xuất hiện ngay trước mặt ta.

---Những mẫu chuyện tôi sẽ nói về hồn ma xa lạ nào đó. Những truyện ma tôi kể là những truyện ma của chính tôi, của gia đình tôi, của cả cái xóm Hố nơi mà tôi đã sống, lớn lên, học tập và làm việc hơn 20 năm. Những câu chuyện ma đã làm nên một Xóm Hố huyền thoại khiến nó trở thành điểm đen theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của Quận Gò Vấp , nơi mà cái ác , tội phạm luôn có tần suất xuất hiện dày đặc , nơi mà những hồn ma oan khuất luôn luôn thoắt ẩn , thoắt hiện khi ánh mặt trời vừa khuất dạng sau mỗi hàng cây, để rồi đêm về họ sinh hoạt như những con người bình thường như chúng ta vậy .
Tôi cam đoan những câu chuyện là có thật và tôi là người trong cuộc hoặc phần nào được chứng kiến trong nhiều năm qua. Các bạn hãy lắng nghe những câu chuyện của xóm chúng tôi !! " Xóm Hố hay còn gọi là " xóm ma ". Vâng !!!

"Xóm ma "

Câu chuyện 1 : Xóm Tôi
-Tôi tên L , sinh năm 1990 lớn lên trong một gia đình trung bình khá , nghĩa là không giàu có nhưng vẫn không đến nỗi thiếu thốn mọi thứ , tôi lớn lên tại đây trong ngôi nhà nhỏ , tọa lạc trong cái xóm chất chứa bao nhiêu điều kì quái. Gia đình tôi gồm có : ông bà ngoại , cha , me và hai anh em tôi . Tôi ở " Xóm Hố " nếu ai ở Gò Vấp gần khu vực đó sẽ biết. Xóm Hố thật ra là một con đường nhỏ ở Gò Vấp. Đường "Tú Mỡ " con đường tráng nhựa nối liền hai đường lớn là Nguyễn Văn Nghi và Phan Văn Trị.

Nó còn được biết là Xóm Hố,chùa Long Huê - f.7 ;công-xi heo, f.5 quận Gò Vấp,...vùng đất dữ !
Ông bà ngoại tôi là người Đà Nẵng di cư vào Nam và không biết vì nguyên cớ gì mà ông bà có được căn nhà này, chỉ biết rằng khi mẹ tôi lớn lên và có nhận thức thì đã thấy mình sống ở đây rồi . Đường Tú Mỡ bây giờ đẹp lắm , Xóm Hố bây giờ cũng đã khang trang và sạch sẽ hơn. Đường Tú Mỡ có một đặc điểm ai đi trên con đường này giống như là lái xe đi trên một ngọn núi vậy . Nó thật cao ở hai đầu và cực kì thấp ở phần giữa , ngày xưa con đường này gắn liền với nhiều chết chóc. Đầu đường phía bên Phan Văn Trị ngày xưa là kho vũ khí quân trang của quân đội: mỗi khi có chiến sự diễn ra thì theo như bà tôi kể: binh lính hai bên chết nhiều lắm, xác bình lính, dân thường nằm ngổn ngang trên con đường Phan Văn Trị , bên phía đường Nguyễn Du ngày xưa là một cái nghĩa địa rộng lớn , cả trăm cái mộ bia xây sát nhau, chứ không đẹp như con đường Nguyễn Du bây giờ.

Có một giai thoại kể lại rằng ban đêm tầm khoảng 20h tối là nhà nhà , đều tắt đèn đi ngủ, ai có việc gì cũng không dám ra đường vào giờ đó vì cứ độ tầm đó thì hồn ma từ khu nghĩa địa đó đi ra sinh hoạt, đi lại , nói chuyện như người bình thường vậy. Mồ mả bao quanh chỗ ở, cứ cách 1 căn thì lại có một ngôi mộ, rồi lại có một căn nhà. Nhà bao quanh mộ, mộ bao quanh nhà người sống và người chết cứ thế sống chung với nhau.
Nhưng có lẽ vì cái nghèo khổ của những năm tháng chiến tranh ác liệt ấy mà ông bà ngoại tôi và má tôi và dì hai tôi phải cắn răng chịu đựng, chung sống ở những nơi ma quái như thế. Cũng vì thế mà khi được sinh ra, tôi may mắn chứng kiến những câu chuyện kinh dị và ma quái ở đây.
Mời các bạn hãy cùng tôi quay về những năm đầu thập niên 90 để nghe những câu chuyện của những hồn ma còn vương bụi trần ở trong khu xóm nghèo này.

Câu chuyện thứ 2 : Ông Hai bán bánh bao.

Cái thời năm 94, 95 lúc đó tôi mới vừa 5 tuổi thì bánh bao đối với mọi người trong xóm tôi là một món ăn xa xỉ. Ngày đó tôi nhớ không lầm 1 kg/ gạo là 2 ngàn, trong khi 1 cái bánh bao cũng tầm chừng ấy. Có lẽ thế mà ông Hai bán bánh bao trong xóm tôi không bao giờ đặt quầy bánh ở trong xóm. Ông thức dậy khá sớm, cứ y như rằng tầm 4h sáng thì ông lại đẩy xe bánh bao của ông ra chợ Gò Vấp bán. Ở xóm tôi ngày xưa chỉ có 2 con đường để đi ra chợ, 1 là con đường Tú Mỡ, 2 là con đường đi ngang qua chùa Long Huê, ai có dịp lại chợ Gò Vấp chơi hỏi Chùa Long Huê thì bảo đảm ai cũng biết. Ngôi chùa này ngày xưa tọa lạc, cô độc giữa bãi tha ma chết chóc, một đóa sen thơm ngát giữa như bùn lầy ma quái.

Con đường đi ra chợ Gò Vấp của ông Hai phải đi qua khu nghĩa địa rộng lớn, đầy ma quái ấy, những ngôi nhà được mọc lên trên những nấm mồ. Ông kể có lần khi đi ngang qua khu nghĩa địa đó, có 2 mẹ con ăn mặt rách rưới , đầu đội nón lá để mua bánh bao ông, một cuộc giao dịch diễn ra bình thường . Chiều hôm đó khi Ông dọn hàng và đếm tiền thì phát hiện trong đống tiền của ông có một tờ tiền âm phủ. Đến lúc này ông vẫn chưa biết được ai đã đưa cho mình tờ tiền âm phủ đó . Tối hôm đó trên đường đi về nhà, đi ngang qua khu nghĩa địa ấy, ông mới giật mình khi nhìn thấy 1 cái bánh bao trên mội cái mộ, Thấy chuyện lạ ông mới tò mò lại gần nhìn kĩ hơn khi ấy ông mới thảng thốt khi thấy bức hình người chết trên mộ giống như bức mình của người phụ nữ đã mua bánh bao của ông hồi sáng.

--Sau cái lần đó ông bệnh gần cả tháng trời , sau cơn bệnh ông cũng cẩn trọng hơn ra khỏi nhà để đi bán trễ hơn một tí . Trong một lần đi bán bánh ngang qua khu nghĩa địa ấy, ông nhìn thấy một cô gái tóc dài che hết mặt, mặc chiếc áo đen đang ngồi khóc trên một ngôi mộ gần đó. Nghĩ rằng có lẽ một người đi thăm mộ người thân bị chết nên ông lại gần hỏi thăm. Vừa bước tới gần thì cô gái xoay mặt qua hỏi " Ông ơi !! Con đói quá cho con ăn với ".

Sau cái lần đó ông quỵ hẳn và 3 tháng sau thì mất. Trước khi mất vài tháng ông có kể lại cho đứa con gái út nghe về những lần ông đã gặp ma. Khi cô con gái út hỏi gương mặt cô gái đó thế nào ? ông tuyệt nhiên không kể hoặc không diễn tả lại. Khi con quạ đậu trên cây đa đầu xóm đêm đó cất tiếng kêu dài, thì y như rằng sáng hôm sau ông mất. Không ai biết được khuôn mặt cô gái ông gặp khi đó nó xinh đẹp hay nó kinh tởm đến mức nào, có lẽ chỉ có ông mới biết được .
Sau này Cô con gái út đem chuyện đó kể với mọi người trong xóm nghe, người thì đoán già, người thì đoán non. Việc tới tai bà Bảy thầy bói trong xóm (một người có lẽ kì dị nhất ở cái Xóm Hố này ). Bà ấy nói rằng ở đây đa phần đều là những ngôi mộ vô chủ, ít người tới cúng kiếng vì thế bọn họ bị đói, bị lạnh vì không ai cúng hằng năm. Ông Hai thì đi bánh bánh bao đi qua đất của họ, thế mà chưa bao giờ ông ta cúng cho họ một cái gì cả nên bị họ quở trách rồi bắt đi, âu cũng là chuyện bình thường !!!.
 
Chỉnh sửa cuối:

tamlinh

Xe tăng
Biển số
OF-707721
Ngày cấp bằng
15/11/19
Số km
1,196
Động cơ
118,372 Mã lực
Tuổi
52
Những câu chuyện ma mị, vừa kinh sợ vừa lôi cuốn dưới góc nhìn của trẻ con, len lỏi trong những khu lao động, nghèo khổ để mọi người có thêm góc nhìn về cuộc sống và những chuyện đồn đại về tâm linh.

...................

Câu chuyện thứ 3 : Bà Ngọc khùng

Hàng xóm tôi có một người phụ nữ xinh đẹp, đôi mắt to, làn da trắng, mái tóc đen dài óng mượt ngang lưng, thân hình đầy đặn. Thế nhưng người ta hay gọi là Bà Ngọc khùng. Khi tôi lớn lên mẹ tôi đã dặn đừng bao giờ lại gần hay chọc phá bà ta. Họ chỉ biết rằng ngày xưa bà là cô bé tên Ngọc, là người sống sót duy nhất trong một gia đình sáu người, khi trái đạn pháo vô tình lạc vào nhà, nơi ở của một gia đình vô tội đang sống hạnh phúc trong khu xóm nhỏ.

Người ta tìm thấy cô bé nằm thoi thóp bên dưới xác người mẹ đã hy sinh thân mình để che chở cho cô con gái nhỏ của mình. Cả gia đình ông, bà , cha, mẹ và người anh cả của bà đều chết sạch. Kể từ đó bé Ngọc lớn lên trong tình yêu thương của cái xóm nhỏ này. Cô bé được người trong xóm sai làm một số công việc lặt vặt: khi thì xách nước mướn, khi thì giặt đồ, khi thì trông em nhỏ, tiền công chỉ là những bữa cơm đạm bạc !!! Đêm thì về lại căn nhà ngày xưa bây giờ đã bỏ hoang để ngủ.

Những người gần khu đó kể rằng đêm đêm họ vẫn thường nghe những tiếng động, tiếng cười nói, đùa giỡn, la mắng hát ra từ ngôi nhà bỏ hoang đó, những tiếng nói với những âm lượng, giọng điệu khác nhau. Khi thì rõ từng tiếng một, khi thì thỏ thẻ rì rầm vang lên giữa màn đêm tĩnh mịt. Những âm thanh hỗn độn đó cứ vang lên hàng đêm khiến cho những ngôi nhà xung quanh không sao mà ngủ ngon giấc.
Họ đồn với nhau rằng những oan hồn của gia đình đó có thể do chết oan, nên vong hồn của bọn họ vẫn vương vấn trong ngôi nhà đó. Nhiều lần, một vài người cũng cố gắng tìm hiểu xem cái thứ âm thanh khác thường đêm đêm vẫn hay vọng ra từ ngôi nhà đó thật ra ntn, nhưng tất cả đều vô vọng. Cái mà họ nhìn thấy chỉ là con bé Ngọc đang nằm ngủ ngon lành trên chiếc giường cũ, bên cạnh là cái bàn thờ nhỏ với 5 tấm ảnh của gia đình. Một không gian đúng nghĩa liêu trai.

Có một điều lạ là hầu như ai cũng cảm thấy khó chịu bởi cái tiếng âm thanh ghê rợn, sởn gai óc đó thì con bé Ngọc vẫn ngủ ngon giấc trong chính ngôi nhà của nó.
Thời gian cứ trôi qua, khi mà mọi người đã quen với cái âm thanh vang vọng hàng đêm, cô bé Ngọc ngày nào đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp.Cô đi học may và nhận sửa đồ cho mọi người. Ngôi nhà ngày xưa cũng tươm tất hơn, bàn thờ với 5 bức ảnh lúc nào cũng nghi ngút khói, có lẽ vì thế mà mọi người trong xóm không ai nghe thấy một tiếng động quái gở phát ra từ ngôi nhà ấy nữa.

Nhưng không biết nguyên cớ gì vào năm 1995 cô lại phát điên, không ai biết vì sao cô điên , họ chỉ nhớ rằng vào một đêm không trăng, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ thì cả khu xóm bổng vang dậy những âm thanh ghê gớm, tiếng đồ vật va chạm phát ra từ nhà bà Ngọc. Cả xóm kéo nhau chạy qua nhà bà thì thấy một cảnh tượng rợn tóc gáy. Cái bàn thờ với 5 bức ảnh bị cô xô đổ, lư hương, nhang đèn vương vãi khắp nhà.
Thấy mọi người kéo qua, cô cầm di ảnh của mẹ cô lên và hỏi bằng cái giọng mà một thằng nhóc mới 7t như tôi còn nhớ mãi. Nó như cái âm thanh của một cái loa bị rè không rõ tiếng, rít lên nhức nhối đến tận lỗ tai: " Mẹ tôi đâu? mẹ tôi đâu? trả mẹ tôi đây " . Xong rồi cô lại la hét, thỉ thoảng lại ôm đầu hú lên một làn hơi dài. Cảnh tượng đó khiến một vài người trong xóm quá sợ hãi mà cũng la hét, khóc lóc theo. Tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành cái âm thanh náo loạn khắp cả khu xóm.

Thật sự ai mà có mặt trong khung cảnh đó đều phải nối da gà, Khi tất cả còn đang bối rối, không biết làm sao thì bà Bảy, thầy bói trong xóm xuất hiện. Bà ra lệnh tất cả mọi người ai về nhà nấy, chỉ để một mình bà ở lại nói chuyện với cô Ngọc. Ra lệnh xong bà đuổi hết mọi người ra khỏi nhà và đóng cửa. Một vài người vì quá sợ hãi nên bỏ về, một tốp gan hơn thì đứng từ xa để quan sát. Tôi và mẹ và bà tôi trong nhóm bỏ về hôm ấy, chỉ còn lại ba tôi và ông ngoại là người ở lại để theo dõi.
Sau này tôi được ông ngoại kể lại: đứng đợi một lúc thì ba tôi cũng bỏ về, Ông nói "bà Bảy làm gì trong đó không biết. Chỉ biết rằng từ khi bà đóng cửa nói chuyện với cô Ngọc thì cô ta không còn la hét nữa. Bà dọn dẹp lại các di ảnh đặt lên bàn thờ. Trước khi ra về bà còn dán một tấm bùa lên trước cửa nhà cô Ngọc, rồi sau đó bà cùng tất cả những người khác ra về.

Sáng hôm sau, người ta không còn thấy cô Ngọc may đồ dễ thương, xinh đẹp nữa mà là một người đàn bà tàn tạ. Mái tóc dài óng mượt sau một đêm đã được cắt ngắn đến tận cổ, hàng răng trắng đều đã bị rụng hết hàm trên, chỉ sau một đêm mà cô trông như già thêm mười tuổi. Kể từ đó mọi người gọi cô là bà Ngọc khùng.
Bà điên khùng theo cái cách ma mị, ghê rợn nhất mà tôi từng thấy. Buổi sáng, Bà cứ ngồi trong nhà đi tới đi lui, khi thì nằm trên giưỡng rồi phát ra một tràng cười ghê rợn, khi thì lại ngồi may đồ vừa may vừa hát những câu vu vơ không rõ lời, khi thì lại leo lên bàn thờ và nẳm ngủ trên ấy.

Đêm xuống thì Bà cầm ảnh của những người trong gia đình, đi lảng vảng trong khu nghĩa địa của xóm. Nếu gặp ai đi đâu về khuya, Bà lại chạy tới và hỏi: "Mẹ tôi đâu? mẹ tôi đâu? " khiến người đi đường thất kinh hồn vía. Lâu lâu Bà lại hú lên một tiếng người xé toang cái không gian yên tĩnh của màn đêm. Có khi vào những đêm trăng tròn Bà ta gõ cửa từng nhà. Ai vô tình mở cửa sẽ phải giật mình khi nghe thấy tiếng cười man dại của bà ta, như vang vọng nơi xa xăm nào đó. Trên tay bà ta cầm di ảnh người mẹ quá cố, cái di ảnh ma quái cứ nhìn chăm chăm vào người mở cửa.

Thời gian đầu lúc bà Ngọc phát khùng cả xóm không có đêm nào là yên giấc, họ phải chịu cái cảnh cô đi từng nhà gõ cửa vào mỗi đêm trăng sáng. Ấy là chưa kể ngôi nhà của cô từ đó đến nay nó càng ghê gợn hơn. Có người từng thề thốt thấy: khi màn đêm buông xuống là từng người, từng người trên di ảnh nhà cô, họ bước xuống, cứ như là họ bước qua một cánh cửa và đi lại, sinh hoạt cười nói như những người bt, khi nghe tiếng động nhỏ thì họ lại tan biến.

Bà Ngọc phát bệnh khoảng hơn 5 năm thì mất. Một buổi sáng người ta phát hiện bà nằm chết trên chiếc giường tre mà bà vẫn hay nằm. Cái ngôi nhà đầy tang thương nhưng cũng không kém phần ma mị, huyền bí. Cái chết của bà thanh thản và nhẹ nhàng nó khác hoàn toàn với cuộc đời đầ gian truân, nghiệt ngã, đầy nước mắt của bà. Người ta đem bà đi thiêu và đặt ảnh bà lên cái bàn thờ trong chính ngôi nhà đó. Từ đó ngôi nhà càng trở nên ma quái hơn, 6 cái di ảnh trên cái bàn thờ lúc nào cũng hiu quạnh không nhang khói. Ban ngày nó là ngôi nhà hoang, nhưng đêm đến nó lại nhộn nhịp và vui vẻ khi từng người, từng người trên bàn thờ bước xuống...

Chú thích: Ai ở Gò Vấp hoặc có dịp đi qua chỗ chùa Long Huê vào sâu bên trong, tìm những người tầm trên 50t. Hỏi căn nhà hoang của bà Ngọc khùng ở đâu thì chắc chắn ai cũng biết. Từ năm 2005 đến nay tôi không đi lại khu vực đó, không biết nó còn bỏ hoang hay không nữa?
 
Chỉnh sửa cuối:

Happyten

Xe máy
Biển số
OF-541621
Ngày cấp bằng
15/11/17
Số km
57
Động cơ
163,755 Mã lực
Tuổi
52
Đằng sau bàn làm việc của mình là cây Thánh Giá,nói như vậy để mọi người hiểu là mình kg có tin mấy chuyện ma quỷ,còn nữa là mình sống ở nước ngoài về thoát được mê tín dị đoan.
Nhưng khi về nước thì có chuyện như thế này.
Hồi nhỏ mình là dân học chuyên toán,học tập trung trọ học ở làng của trường chuyên,mình với 1 bạn trọ ở nhà một cô giáo,cô không chồng con,sống gần anh trai nhưng bị ghẻ lạnh cô độc,một thân 1 mình rất là thương (tình thương này là mãi sau này khi lớn lên mình mới cảm nhận được,chứ hồi đó bé biết cái gì đâu),hai đứa ăn cùng ở cùng cô nhưng có lẽ cô thương mình hơn,có lần trước khi đi ra nước ngoài cô bảo:- mày sau này lấy chồng đẻ con thì cô lên bế con trông nhà cho,nhưng cô lại ốm mất trước khi mình về nước và có chồng có con,cuộc đời cô sau này nghĩ và xâu chuỗi lại rất là héo hắt.
Nhưng bắt đầu sau đó thì mình thường bị ám ảnh về cái nhà đất bé vừa thấp vừa buồn bã của cô,cái nhà chỉ vừa cho cái giường và 1 cái buồng nhỏ,yếu ớt dựa vào cái nhà to cao của bác là anh trai cô,cứ gần dịp giỗ và Tết là liên tục mơ bị kéo về cái nhà đó,dù trong lòng kg muốn,muốn bỏ chạy nhưng cứ bị hút vào,thấy nhà tối thăm thẳm,bóng ma của cô ẩn hiện dù cô chẳng làm gì,cảm giác như bị nhốt trong quan tài vùng vẫy không ra được,bị thế nhiều quá mình liền về nhà bác đang thờ cô thắp nén nhang lên khấn rằng:- Nay trước vong linh ông (bố của cô) của cô và bác đây,con xin cô nếu giấc mơ của con là do cô linh thiêng thì hãy buông cho con,con thương cô nhưng con sợ,con ở xa kg về thường xuyên được nhưng con vẫn nhớ cô lắm, sau đó 2 năm không mơ gì.
Vào ngày giỗ cô năm sau nữa,đúng thời điểm rảnh lại đột nhiên nhớ ra,hôm trước kể chuyện với em lái xe là mai tiện đường sẽ ghé qua đám giỗ, em lái xe thì rất tín nên đi ra hàng Mã mua 1 tiền vàng,một bộ quần áo,cái nón và 1 cái nhà,em nó bảo:- cô thiêng vậy chị mang về đốt cho cô.
Mình về đến nơi thì đã cúng xong,hạ mâm ăn rồi,đang ngồi ăn thì 1 bà kể:- Tôi đêm qua mơ thấy cô về,gớm vui vẻ lắm,có quần áo mới,quần đen,áo màu tím,đội nón,đi dép mới,khoe có nhà mới...mình và em lái xe há hốc mồm,y như đồ mua cho cô đang để ở cốp xe vì bác bảo cứ để đó ăn đã,tối bác sắp lại 1 mâm cúng rồi đốt cho cô.
Tối lên tới HN,bác gọi,nay cúng xin âm dương đốt mã cho cô mãi kg được,bèn mở ra xem xét thấy bên trong nhà có đứa nhỏ,bác lấy bút đỏ đánh dấu đặt tên cho nó,xong xuôi mới xin được âm dương đốt đi.
Từ đó đến giờ là 4 năm,chỉ có 1 lần mơ về đó thôi,thấy mọi ng ra vào nấu ăn nói cười rầm rộ,không còn vẻ ma quái u ám đến rợn người,không thấy cô hiện,trong giấc mơ vẫn biết là cô đã chết rồi nhưng nhà rất chi là to đẹp và ấm áp.
Nếu cô còn sống đến giờ thì mình đã có thể xây cho cô cái nhà đẹp nhất làng rồi..nhưng...thương quá.
 

prado2012

Xe container
Biển số
OF-141245
Ngày cấp bằng
9/5/12
Số km
7,795
Động cơ
443,399 Mã lực
Lạ thật bác chưa đốt mã mà cô đã nhận được rồi?
 

nosay

Xe hơi
Biển số
OF-787512
Ngày cấp bằng
15/8/21
Số km
153
Động cơ
5,261 Mã lực
Tuổi
46
Nơi ở
Hà Nội
Lạ thật bác chưa đốt mã mà cô đã nhận được rồi?
Em nhớ có chuyện thầy trong Sài Gòn cúng rằm tháng 7 cho vong trẻ con, bọn nó đòi sữa, nửa đêm không biết mua đâu, thầy phát tâm quyết tâm mua bằng được thì bọn nó báo là được uống hết rồi.
Và chuyện cô em cúng bà chị nhưng cứ lo nồi cám lợn bị khê, bà chị báo về là nó cho tao ăn cám!
 

ngasieuchuoi

Xe hơi
Biển số
OF-439170
Ngày cấp bằng
22/7/16
Số km
169
Động cơ
208,918 Mã lực
Đọc chuyện của bác Happyten không thấy sợ mà chỉ thấy buồn thương
 

TimeBreak

[Tịch thu bằng lái]
Biển số
OF-70206
Ngày cấp bằng
8/8/10
Số km
2,067
Động cơ
460,817 Mã lực
Đằng sau bàn làm việc của mình là cây Thánh Giá,nói như vậy để mọi người hiểu là mình kg có tin mấy chuyện ma quỷ,còn nữa là mình sống ở nước ngoài về thoát được mê tín dị đoan.
Nhưng khi về nước thì có chuyện như thế này.
Hồi nhỏ mình là dân học chuyên toán,học tập trung trọ học ở làng của trường chuyên,mình với 1 bạn trọ ở nhà một cô giáo,cô không chồng con,sống gần anh trai nhưng bị ghẻ lạnh cô độc,một thân 1 mình rất là thương (tình thương này là mãi sau này khi lớn lên mình mới cảm nhận được,chứ hồi đó bé biết cái gì đâu),hai đứa ăn cùng ở cùng cô nhưng có lẽ cô thương mình hơn,có lần trước khi đi ra nước ngoài cô bảo:- mày sau này lấy chồng đẻ con thì cô lên bế con trông nhà cho,nhưng cô lại ốm mất trước khi mình về nước và có chồng có con,cuộc đời cô sau này nghĩ và xâu chuỗi lại rất là héo hắt.
Nhưng bắt đầu sau đó thì mình thường bị ám ảnh về cái nhà đất bé vừa thấp vừa buồn bã của cô,cái nhà chỉ vừa cho cái giường và 1 cái buồng nhỏ,yếu ớt dựa vào cái nhà to cao của bác là anh trai cô,cứ gần dịp giỗ và Tết là liên tục mơ bị kéo về cái nhà đó,dù trong lòng kg muốn,muốn bỏ chạy nhưng cứ bị hút vào,thấy nhà tối thăm thẳm,bóng ma của cô ẩn hiện dù cô chẳng làm gì,cảm giác như bị nhốt trong quan tài vùng vẫy không ra được,bị thế nhiều quá mình liền về nhà bác đang thờ cô thắp nén nhang lên khấn rằng:- Nay trước vong linh ông (bố của cô) của cô và bác đây,con xin cô nếu giấc mơ của con là do cô linh thiêng thì hãy buông cho con,con thương cô nhưng con sợ,con ở xa kg về thường xuyên được nhưng con vẫn nhớ cô lắm, sau đó 2 năm không mơ gì.
Vào ngày giỗ cô năm sau nữa,đúng thời điểm rảnh lại đột nhiên nhớ ra,hôm trước kể chuyện với em lái xe là mai tiện đường sẽ ghé qua đám giỗ, em lái xe thì rất tín nên đi ra hàng Mã mua 1 tiền vàng,một bộ quần áo,cái nón và 1 cái nhà,em nó bảo:- cô thiêng vậy chị mang về đốt cho cô.
Mình về đến nơi thì đã cúng xong,hạ mâm ăn rồi,đang ngồi ăn thì 1 bà kể:- Tôi đêm qua mơ thấy cô về,gớm vui vẻ lắm,có quần áo mới,quần đen,áo màu tím,đội nón,đi dép mới,khoe có nhà mới...mình và em lái xe há hốc mồm,y như đồ mua cho cô đang để ở cốp xe vì bác bảo cứ để đó ăn đã,tối bác sắp lại 1 mâm cúng rồi đốt cho cô.
Tối lên tới HN,bác gọi,nay cúng xin âm dương đốt mã cho cô mãi kg được,bèn mở ra xem xét thấy bên trong nhà có đứa nhỏ,bác lấy bút đỏ đánh dấu đặt tên cho nó,xong xuôi mới xin được âm dương đốt đi.
Từ đó đến giờ là 4 năm,chỉ có 1 lần mơ về đó thôi,thấy mọi ng ra vào nấu ăn nói cười rầm rộ,không còn vẻ ma quái u ám đến rợn người,không thấy cô hiện,trong giấc mơ vẫn biết là cô đã chết rồi nhưng nhà rất chi là to đẹp và ấm áp.
Nếu cô còn sống đến giờ thì mình đã có thể xây cho cô cái nhà đẹp nhất làng rồi..nhưng...thương quá.
Mợ tiếp đi mợ ơi

Chuyện của mợ thật, tình, và thương quá
Cách kể của mợ không trau chuốt nhưng cảm xúc vô cùng
Tiếp đi Mợ ây
 

Trương tam phong

[Tịch thu bằng lái]
Biển số
OF-390630
Ngày cấp bằng
5/11/15
Số km
1,189
Động cơ
249,891 Mã lực
Tuổi
45
Cụ kết luận như vậy là không khách quan, và có lẽ Cụ chưa đọc tiểu sử cuộc đời Ông.

Ông là một người yêu nước tự phát, sau vì cơ duyên, căn duyên mà dẫn đến đi tu Phật ở Tây Phương. Đi bộ xuyên rừng 10 năm, thuộc toàn bộ kinh như như ông còn khổ hơn Đường tăng khi xưa, 1000 000 người chưa chắc đạt đến đích cuối (nội thuộc hết kinh Phật bằng tiếng Ấn ở 10 chùa, không có sách ghi chép khó ai làm được).

Khi vượt qua thử thách, Ông được tôn vinh làm Phật sống (lúc đó cũng ngang với Pháp Vương Tây tạng bây giờ) cả thế giới tôn vinh. Nhưng Ông từ chối danh vọng xin về nước là muốn góp sức chống Pháp giành Độc lập và giúp dân chứ ko phải làm chính trị hay cầu công danh.

Tuy ông không có chức vụ gì cao, không phải là nhà tu chuyên nhưng Ông sống như người tu tại gia, có tâm Phật. còn tốt hơn rất nhiều nhiều người khác, kể cả tu sỹ.
Đoạn này cụ không đúng.
"Tuy ông không có chức vụ gì cao, không phải là nhà tu chuyên nhưng Ông sống như người tu tại gia, có tâm Phật. còn tốt hơn rất nhiều nhiều người khác, kể cả tu sỹ.'
Ông ấy đã tu xong rồi, thành Phật rồi, được phong là Phật sống rồi. Sao cụ lại bảo không phải là nhà tu chuyên? Tu xong rồi chọn cuộc sống tiếp theo ntn là việc ông ấy đã lựa chọn và quyết định. Nếu ông ấy cứ ở bên Ấn làm ông Phật thì ai biết được ông ấy là Lưu Công Danh, là người VN. Mà qua các công việc và vị trí ông ấy làm, thì thấy rõ là không tham gia sâu vào chính quyền , chủ yếu là giúp người có duyên. Không rõ là ai được nhận truyền thừa của ông ấy không, nếu không có ai thì quả thật rất đáng tiếc.
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top