[Funland] Ở Mỹ hay về VN

BMW_X7

Xe điện
Biển số
OF-101541
Ngày cấp bằng
17/6/11
Số km
3,627
Động cơ
384,742 Mã lực
Thưa các cụ các mợ, em vô tình lướt Facebook, gặp bài này, em thích, bê về để xin ý kiến các cụ các mợ. Nhiều cụ mợ trên of rất hiểu biết, đi nhiều, trải nghiệm nhiều, chắc chắn sẽ có nhiều ý kiến hay.
Câ nhân em cũng từng đi từng sống một thời gian ở vài nước, nhưng chưa nhiều, thì em thấy, tác giả có nhiều ý kiến hợp ý em.
Tác giả là người em không quen, copy bài về xong tìm lại trang của tác giả không được, chan!
Dưới đây là nội dung bài viết:
SỰ THẬT TÀN NHẪN: THÀ LÀM "VUA" Ở XỨ VIỆT CÒN HƠN LÀM "MÁY CÀY" HẠNG SANG TẠI MỸ.

Nhiều người vẫn hay rao giảng về "Giấc mơ Mỹ" như một thiên đường cứu rỗi. Nhưng hãy nhìn thẳng vào sự thật cay đắng này: Mỹ là xưởng sản xuất, còn Việt Nam mới là nơi hưởng thụ - nếu bạn có tiền.
Đừng nhầm lẫn giữa "ổn định" và "hạnh phúc". Dưới đây là những thực tế trần trụi mà những người tôn thờ phương Tây cực đoan thường né tránh:
1. Nước Mỹ không cho bạn sự "giàu sang", nó chỉ cho bạn "trả góp"
Ở Mỹ, bạn có nhà, có xe? Thực chất, đó là "nợ". Bạn cày 12 tiếng một ngày, chịu đựng những mùa đông xám xịt và những bữa cơm công nghiệp chỉ để trả lãi ngân hàng đúng hạn. Đó không phải là sống, đó là vận hành như một cỗ máy trong một hệ thống lạnh lùng. Đừng khoe cái mác Việt kiều khi tâm hồn bạn thực chất là một "nô lệ" của hóa đơn hàng tháng.
2. Việt Nam là "thiên đường" của kẻ có tiền
Hãy thôi đạo đức giả đi! Ai nói ở Việt Nam khổ? Đó là vì họ chưa đủ tiền.
Ở Mỹ, bạn tự cắt cỏ, tự sửa ống nước, tự lái xe hàng giờ.
Ở Việt Nam, có tiền, bạn là "thượng đế" đúng nghĩa. Dịch vụ tận răng, người phục vụ sẵn lòng, bạn bè gọi là có, cà phê vỉa hè cho đến nhà hàng 5 sao đều nồng hậu. Cái cảm giác được làm "người" giữa cộng đồng của mình, nói tiếng mẹ đẻ mà không cần dịch trong đầu, nó đáng giá hơn vạn lần cái sự "trật tự" cô độc ở xứ người.
3. Sự thật nghiệt ngã: Cuộc viễn chinh chỉ để tìm đường… quay về
Đa số những người ra đi không phải vì ghét quê hương, mà vì họ không đủ lực để thắng trên sân nhà. Họ chọn "đi đường vòng": Sang Mỹ bán sức lao động, gom góp đô-la, rồi lại khao khát mang số tiền đó về Việt Nam để được… sướng.
Nực cười không? Bạn bỏ ra 20 năm thanh xuân ở xứ lạnh chỉ để mua lại một suất nghỉ hưu ở nơi mà bạn từng chê bai.
4. Kẻ lạc lối giữa hai bờ
Bi kịch lớn nhất không phải là không có tiền, mà là khi có tiền rồi, bạn lại trở thành "kẻ ngoại bang" ở cả hai nơi.
Ở Mỹ: Bạn mãi là dân nhập cư, dù quốc tịch có màu gì.
Về Việt Nam: Bạn chê ồn ào, chê bụi bặm, chê thiếu kỷ cương.
Bạn bị kẹt giữa cái "văn minh lạnh lẽo" và cái "hỗn loạn ấm áp". Cuối cùng, bạn chẳng thuộc về đâu cả.
CHỐT LẠI:
Đừng thần thánh hóa nước Mỹ, cũng đừng hạ thấp Việt Nam.
Nước Mỹ là một công cụ tốt để kiếm tiền, nhưng Việt Nam mới là mảnh đất để sống cuộc đời rực rỡ nhất – MIỄN LÀ BẠN GIÀU.
Nếu không có tiền, ở đâu cũng là nô lệ. Nhưng nếu có tiền, chẳng nơi nào trên thế giới này "sướng" bằng ngồi ăn bát phở gầm cầu thang hay nhâm nhi ly cà phê phố cổ tại Việt Nam.
Và sau đây thêm một ý tưởng nữa phản ảnh thực tế đau đớn và dập tắt những câu chuyện “huyền thoại” mà một số Việt kiều vẫn thường cho là cứu cánh cuộc đời:
Nhiều người vẫn thường mang sự ô nhiễm, thực phẩm bẩn hay giao thông hỗn loạn ở Việt Nam ra để làm "lá chắn" cho sự lựa chọn ở lại Mỹ của mình. Nhưng hãy tỉnh lại đi, đó là góc nhìn của những người nghèo hoặc những kẻ chưa bao giờ chạm tay được vào sự thượng lưu thực thụ.
Sự thật luôn tàn nhẫn: Thế giới này không vận hành bằng sự công bằng, nó vận hành bằng vị thế của bạn.
1. Nước Mỹ: "Cái lồng vàng" dành cho những con cừu ngoan đạo
Mỹ cho bạn không khí sạch, thực phẩm đúng chuẩn và một hệ thống trật tự. Nhưng đổi lại, nó biến bạn thành một con số trong bảng thuế. Bạn được bảo vệ bởi luật pháp, nhưng lại bị giam cầm bởi sự cô độc.
Ở Mỹ, hàng xóm có thể không biết mặt nhau. Bạn sống trong sự "riêng tư" đến mức lạnh lẽo.
Bạn có "lương hưu"? Đó chỉ là khoản trợ cấp để bạn không chết đói trong những viện dưỡng lão – nơi mà nhân viên chăm sóc bạn vì đó là công việc, chứ không phải vì tình người. Bạn chọn làm một con cừu khỏe mạnh trong chuồng, hay làm một con hổ tự do giữa rừng già?
2. Việt Nam là "Thiên đường" của kẻ mạnh
Đừng mang ô nhiễm hay thực phẩm bẩn ra dọa người có tiền.
Về thực phẩm: Kẻ nghèo mới phải ăn đồ không rõ nguồn gốc. Người có tiền ở Việt Nam ăn thực phẩm hữu cơ tận vườn, hải sản tươi vừa lên bờ, những thứ mà tỉ phú Mỹ cũng chỉ được ăn đồ đông lạnh "dán nhãn" organic.
Về môi trường: Bạn chê bụi mịn ở Hà Nội hay Sài Gòn? Đó là vì bạn vẫn phải chen chúc ở ngã tư. Người giàu họ sống trong những khu biệt thự biệt lập, đầy cây xanh, hoặc sáng cà phê phố cổ, chiều đã ở resort ven biển. Tại Việt Nam, tiền có thể mua được sự ưu tiên, dịch vụ tận răng và cả sự nể trọng của xã hội – thứ mà ở Mỹ, bạn mãi mãi là một "dân nhập cư" hạng hai.
3. Sự thật về "Sự phiền nhiễu" và "Tình người"
Phe bảo thủ thường chê người Việt "nhiều chuyện", "xen vào đời tư".
Xin lỗi, cái đó gọi là Sự kết nối. Ở Mỹ, bạn chết trong nhà 3 tuần chưa chắc hàng xóm đã biết. Ở Việt Nam, một tiếng ho của bạn cũng có người hỏi thăm.
Cái "ồn ào" của phố thị, cái "hỗn loạn" của giao thông thực chất là biểu hiện của một nền kinh tế đang sục sôi sức sống. Những người chê bai điều này thực chất là những người đã quá quen với sự tĩnh lặng của "nghĩa địa" – nơi mọi thứ đều đúng quy trình nhưng không có linh hồn.
4. Cuộc viễn chinh nực cười nhất lịch sử
Bi kịch lớn nhất là những người dành cả thanh xuân để "cày" ở Mỹ, tích góp từng đồng đô-la chỉ để mong ngày cuối đời được cầm số tiền đó về Việt Nam sống như một ông hoàng.
Tại sao phải đợi đến khi già nua, răng rụng mới dám về hưởng thụ? Bạn tự hào vì lương hưu Mỹ? Lương hưu đó ở Mỹ chỉ đủ trả tiền điện nước và vào tiệm ăn nhanh. Nhưng cũng số tiền đó mang về Việt Nam, bạn là "thượng đế" đúng nghĩa. Vậy thì tại sao không làm giàu và hưởng thụ ngay trên mảnh đất của mình, nơi mà mỗi đồng tiền bạn tiêu đều được đáp lại bằng sự phục vụ tuyệt đối?

CHỐT LẠI CHO NHỮNG KẺ CÒN ĐANG TRANH CÃI:
Thế giới không có nơi nào hoàn hảo, chỉ có nơi phù hợp với vị thế của bạn.
Nếu bạn thích sự an phận, sợ rủi ro và chấp nhận làm một mắt xích nhỏ trong bộ máy vĩ đại: Hãy ở lại Mỹ.
Nếu bạn có bản lĩnh, có tiền và muốn sống một cuộc đời rực rỡ, được trọng vọng và tận hưởng mọi thú vui của nhân thế: Việt Nam là dành cho bạn.
Nước Mỹ là nơi để kiếm tiền, còn Việt Nam mới là nơi để tiêu tiền và SỐNG đúng nghĩa. Đừng lấy tiêu chuẩn của một "người tị nạn an toàn" để đo lường hạnh phúc của một "bậc đế vương" giữa lòng dân tộc mình!

KẾT LUẬN CUỐI CÙNG: TUỔI GIÀ Ở ĐÂU CŨNG LÀ CUỘC CHIẾN – BẠN CHỌN VŨ KHÍ NÀO?
Đừng tự huyễn hoặc rằng nước Mỹ hay Việt Nam là "thiên đường" cho người già, bởi sự thật là: Tuổi già ở đâu cũng là một cuộc chiến, và kết quả hầu như ngang nhau trên bảng số liệu, nhưng lại khác xa nhau về giá trị hưởng thụ.
Nhiều người tôn thờ nước Mỹ vì hệ thống an sinh xã hội, nhưng họ quên mất con số tàn nhẫn: Gần 30% người già ở Mỹ đang sống trong sự cô độc tuyệt đối. Bạn có thể sống lâu hơn Việt Nam vài tuổi, nhưng đó là vài năm nằm trong những căn phòng trắng toát của viện dưỡng lão, nơi sự "chăm sóc chuẩn mực" chỉ là một cái tên khác của sự "cách ly xã hội". Nước Mỹ cho bạn một hệ thống y tế sạch sẽ để kéo dài sự tồn tại, nhưng nó lấy đi của bạn sinh khí của sự sống.
Ngược lại, hãy nhìn vào Việt Nam. Chúng ta có một con số thực tế đáng suy ngẫm: Người Việt có trung bình 10 năm cuối đời sống chung với bệnh tật. Đây là điểm yếu mà phe bảo thủ luôn đem ra để chỉ trích. Nhưng hãy nhìn sâu hơn: 10 năm đó, bạn muốn được nằm trong một viện dưỡng lão lạnh lẽo ở Cali, hay muốn được ở trong chính ngôi nhà của mình, có con cháu chạy ra chạy vào, có người giúp việc phục vụ tận giường và hàng xóm sang chơi mỗi sáng?
Thống kê cho thấy 70% người già Việt Nam sống dựa vào sự kết nối gia đình. Cái mà phương Tây gọi là "phiền nhiễu" chính là mạng lưới an sinh nhân văn nhất mà không một hệ thống lương hưu nào có thể thay thế được.

CÁI BẮT TAY CỦA SỰ THẬT:
Tuổi già ở Mỹ là sự "An toàn trong cô độc", còn tuổi già ở Việt Nam là sự "Hỗn loạn trong ấm áp".
Nếu bạn nghèo, hãy ở lại Mỹ để được chính phủ nuôi, dù đó là một sự tồn tại vô hồn.
Nhưng nếu bạn có bản lĩnh và có tiền, hãy về Việt Nam. Bởi vì tại đây, đồng tiền của bạn sẽ xóa nhòa khoảng cách 10 năm bệnh tật kia bằng những dịch vụ y tế tư nhân cao cấp nhất, đồng thời mua lại được cái "tình người" – thứ mà ở Mỹ, có bao nhiêu đô-la bạn cũng không thể mua nổi.
Đừng chết một cái chết sạch sẽ giữa những người lạ. Hãy sống một tuổi già rực rỡ giữa những người thân. Lương hưu Mỹ mang về Việt Nam không chỉ là tiền, nó là chiếc chìa khóa để bạn mở cánh cửa thiên đường mà những kẻ bảo thủ ở lại xứ người cả đời cũng không bao giờ chạm tới được!
Lời cuối: Một triệu phú đô la ở Mỹ có thể không lớn lắm nhưng ở VN rất lớn (khoảng 26 tỷ VN đồng) một số tiền mà đa số người VN cả đời không kiếm và mơ được.
Nói tóm lại hãy cứ cày cật lực ở Mỹ, Úc, Canada … đi kiếm thật nhiều tiền rồi về làm VUA ở Việt Nam vì:
“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”
Còn bạn, bạn muốn là một con số sạch sẽ ở xứ người, hay một huyền thoại đầy sức sống ở quê hương???
Bạn chọn làm "cỗ máy hạng sang" ở Mỹ hay làm "thượng đế thực thụ" tại Việt Nam? Hay bạn vẫn đang mơ mộng về một sự công bằng không hề tồn tại?
Nếu bạn chưa hài lòng với bài viết này mời bạn cho ý kiến khác?

#VietKieu #DinhCuMy #GiacMoMy #CuocSongOViệtNam #TranhLuan #KiemTien #VienXu #GocNhin #SongChat #VietNamHayMy
cụ ở Mỹ ạ
 

BDS68

Xe lừa
Người OF
Biển số
OF-7171
Ngày cấp bằng
17/7/07
Số km
36,784
Động cơ
20,469,690 Mã lực
Ở Mỹ sướng mà, miễn ae đừng ốm.
Ae ở Mỹ ốm, hẹn gặp được bác sỹ, chắc ae thọ chung chính tẩm mẹ rồi. Chưa kể sau khi chữa xong, ae sẽ nhận được bill với giá đủ để khiến bao năm tích lũy của ae ra đê. Hãy nhìn tấm gương mr Đàm chữa ngón chân, hay Kasim Hoàng Vũ nhổ răng.
Gì chứ riêng y tế, Mỹ éo có trình với ae bác sỹ Việt.
Thôi thì ae bên đó, chịu khó cày cuốc, 20- 30 năm thì vẫn trả góp xong cái nhà, cày cuốc thêm chục năm nữa dành 1 khoản mà về hiu, sống an nhàn cũng là sướng.
Mà quên nói vụ xe ô tô, trước đây ae Mỹ toàn tự hào rằng bên tao coi cái xe như cái điện thoại, dễ mua, chứ ko như ae VN. Nhưng giờ thì khác rồi, ae VN xe ô tô chạy đầy đường như lợn con, cao tốc phà phà khắp đất nước. Vụ xe ô tô, coi như hòa.
Sao nhổ cái răng mà đắt thế nhỉ. Hồi 2017 vợ em nắn lại bộ răng và phải nhổ đi 2 cái ở một phòng khám của một mợ học bên Pháp về. Thăm khám xong lên đơn và liệu trình trị liệu mà phải đợi 3 tuần để ông bác sỹ người Pháp sang nhổ răng, thế mà em ngó mục nhổ răng này trong thực đơn có 1,2 củ/răng ~o)
 

expanium

Xe tải
Biển số
OF-90475
Ngày cấp bằng
1/4/11
Số km
302
Động cơ
401,319 Mã lực
Mỗi lần xa quê về em lại phi thẳng taxi về quán bia hơi ngõ nhà: mỗi ngày chỉ bán 1 bom, ủ đá chùm tải gai
expanium nhề? :D
😄 Vâng cụ ạ! Em phải công nhận là không nơi nào trên thế giới có loại bia hơi/bia tươi ngon như bia hơi Hà Nội bán ở 19C Ngọc Hà, Hải Xồm, Lan Chín, Thu Hằng.....
 

vingraux

Xe điện
Biển số
OF-118779
Ngày cấp bằng
31/10/11
Số km
3,997
Động cơ
2,166,518 Mã lực
Em lại thấy câu đó không đúng. Thực tế là mùa đông ở Mỹ còn nhiều ngày nắng hơn miền bắc VN. Thời gian nắng trong ngày đúng là ngắn hơn mùa hè, nhưng không xám xịt như HN và các tỉnh đồng bằng bắc bộ.

Gửi cụ bỉnh minh ngày đông ở Maryland.

IMG_8332.jpeg
Khi có nắng thì có màu bác ah. Em thì thấy cảnh này thường xuyên hơn:

WP_20150214_11_08_25_Pro.jpg
 

tvu732

Xe tăng
Biển số
OF-708234
Ngày cấp bằng
21/11/19
Số km
1,241
Động cơ
133,411 Mã lực
Em có một cái tật xấu, ấy là em đọc vị được bài viết ChatGPT rất nhanh. Cái bài cụ thớt trích về lại là một bài ChatGPT mới khổ. =((

Mà dùng AI để nhờ nó chỉ ra những lỗi lập luận của đối thủ thì còn đỡ. Đằng này ra lệnh cho nó viết 1 bài theo kiểu một chiều thì tự nó sẽ đầy những lỗi ngụy biện. Chẳng lẽ em lại copy paste vào ChatGPT bảo mày đi đập lại bài viết kia cho tao cái. Sẽ ra hai thằng AI cãi nhau.

Tất nhiên AI có thể viết ra những hình ảnh rất xúc động, đi vào lòng các cụ, khiến các cụ gật gù tán thưởng. Ví dụ như nó bảo "không đâu sướng bằng nhâm nhi bát phở gầm cầu hay cà phê phố cổ". Nó nói thế còn nhẹ. Em mà là nó em sửa thành "không đâu sướng bằng ngồi ăn đĩa thịt chó hoặc lòng lợn tiết canh", đảm bảo chuẩn vị miền Bắc VN luôn. :D Nhưng đáng tiếc là, một vài chi tiết đúng không tạo nên một tổng thể lập luận đúng. Chẳng qua em lười, không muốn bỏ công đi cãi nhau với một cái máy, mà giờ đây bài kiểu này nhan nhản trên facebook.

Rốt cục ai ý kiến thế nào thì vẫn giữ quan điểm của mình thôi. Các cụ nào vốn thích chê Mỹ thì sẽ lấy bài này làm tâm đắc. Ai chuẩn bị đi định cư thì vẫn sắm sửa để đi. Chỉ khi nào người ta thực sự cần tư vấn, hoặc có tâm tư vấn cho người thì lúc đó sẽ lên bài kiểu khác.
 

hưvô

Xe lăn
Biển số
OF-451996
Ngày cấp bằng
9/9/16
Số km
13,039
Động cơ
911,567 Mã lực
Em có một cái tật xấu, ấy là em đọc vị được bài viết ChatGPT rất nhanh. Cái bài cụ thớt trích về lại là một bài ChatGPT mới khổ. =((

Mà dùng AI để nhờ nó chỉ ra những lỗi lập luận của đối thủ thì còn đỡ. Đằng này ra lệnh cho nó viết 1 bài theo kiểu một chiều thì tự nó sẽ đầy những lỗi ngụy biện. Chẳng lẽ em lại copy paste vào ChatGPT bảo mày đi đập lại bài viết kia cho tao cái. Sẽ ra hai thằng AI cãi nhau.

Tất nhiên AI có thể viết ra những hình ảnh rất xúc động, đi vào lòng các cụ, khiến các cụ gật gù tán thưởng. Ví dụ như nó bảo "không đâu sướng bằng nhâm nhi bát phở gầm cầu hay cà phê phố cổ". Nó nói thế còn nhẹ. Em mà là nó em sửa thành "không đâu sướng bằng ngồi ăn đĩa thịt chó hoặc lòng lợn tiết canh", đảm bảo chuẩn vị miền Bắc VN luôn. :D Nhưng đáng tiếc là, một vài chi tiết đúng không tạo nên một tổng thể lập luận đúng. Chẳng qua em lười, không muốn bỏ công đi cãi nhau với một cái máy, mà giờ đây bài kiểu này nhan nhản trên facebook.

Rốt cục ai ý kiến thế nào thì vẫn giữ quan điểm của mình thôi. Các cụ nào vốn thích chê Mỹ thì sẽ lấy bài này làm tâm đắc. Ai chuẩn bị đi định cư thì vẫn sắm sửa để đi. Chỉ khi nào người ta thực sự cần tư vấn, hoặc có tâm tư vấn cho người thì lúc đó sẽ lên bài kiểu khác.
Cụ truyền cho e kinh nghiệm nhìn ra bài AI với
 

nkhanhquoc

Xe buýt
Biển số
OF-367915
Ngày cấp bằng
24/5/15
Số km
805
Động cơ
259,879 Mã lực
Em còm hơi muộn nhưng mà thấy tác giả so sánh người thường ở Mỹ và người giàu ở VN là thế đ nào? so sánh cùng tầng lớp với nhau mới hợp lý chứ. Vd so sánh tầng lớp
Hôm qua tụi em đi họp lớp cũ. Sáng đi chiều về, tổng chi phí hết 500 ngàn VNĐ/người!

PXL_20260127_035653450.RAW-01.COVER.jpg


PXL_20260127_045056161.RAW-01.COVER.jpg


Ngày trong tuần nên cả cái Resort - Homestay nổi này có mỗi tụi em!

PXL_20260127_040206798.RAW-01.COVER.jpg
cụ đi chỗ bác Tân mới quay video à :D
 

coolpix8700

Xe trâu
Biển số
OF-33715
Ngày cấp bằng
22/4/09
Số km
34,529
Động cơ
1,040,920 Mã lực
Em còm hơi muộn nhưng mà thấy tác giả so sánh người thường ở Mỹ và người giàu ở VN là thế đ nào? so sánh cùng tầng lớp với nhau mới hợp lý chứ. Vd so sánh tầng lớp

cụ đi chỗ bác Tân mới quay video à :D
Em cũng chưa xem cái video.
Chỗ này hội lớp em họ biết nên đặt, em chỉ đi theo thôi. Lúc ra hồ gió thấy hơi lạnh, nhưng đến nơi thì lại ấm, vì chỗ đó khá kín gió. Họ làm cũng khá cầu kỳ, có mấy thứ hoa hơi lạ, như hoa giấy

PXL_20260127_040735727.RAW-01.COVER.jpg


Và xương rồng

PXL_20260127_042319404.RAW-01.COVER.jpg
 

cocken

Xe tải
Biển số
OF-872023
Ngày cấp bằng
23/11/24
Số km
227
Động cơ
21,897 Mã lực
Có nhiều tiền chưa chắc đã sướng, hạnh phúc nhưng không có tiền chắc chắn là khổ và không hạnh phúc cụ ạ. Cái đó phũ nhưng là sự thật. Cụ thử không có tiền mua sữa, quần áo mới cho con, tiền nhà trọ chưa đóng, điện sắp cắt vì cũng chưa đóng thì dù hai vợ chồng dù yêu nhau đến mấy cũng khó giữ được hạnh phúc.
Em đồng ý với cụ. Em thấy cái số sướng ở đâu cũng sướng, thậm chí là ở tù.
 

AMATAX

Xe điện
Biển số
OF-303978
Ngày cấp bằng
5/1/14
Số km
2,691
Động cơ
547,993 Mã lực
Nơi ở
Cái ao xanh
Sống ở đâu là tùy lựa chọn và cơ hội mà người đó có được. Ngay như ở Vn dân thành phố cũng có người nghèo, ở nông thôn thâm sơn cùng cốc biên giới hải đảo cũng có người giàu nhưng tính theo số lượng và tỷ lệ thì thành phố chắc chắn có tỷ lệ khá giả cao hơn.
Về xu hướng di cư ra ngước ngoài thì trend này thịnh hành ở MN hơn là MB, người MB có thể ra nước ngoài XKLĐ du học nhưng tỷ lệ cao sẽ về nước nhưng ở MN người ta có xu hướng tìm mọi cách để định cư' có tí tiền là lúc nào cũng mơ Úc, Mỹ, Canada,,,chi phỉ cả chục tỷ dù sang đó chỉ làm công ăn lương cố làm đến tuổi về hưu có lương đem về Vn tiêu.
Em băn khoăn làĩ sao họ cứ đi loanh quanh mà ko tìm cách đầu tư nâng cao kỹ năng trình độ của bản thân mà cứ chỉ trông chờ vào vận may khách quan bên ngoài.
 

Diep1979

Xe container
Biển số
OF-809344
Ngày cấp bằng
24/3/22
Số km
7,736
Động cơ
1,829,617 Mã lực
Chả ngẫu nhiên người ta bảo Quê Cha Đất Tổ
 

diemxua

Xe đạp
Biển số
OF-900253
Ngày cấp bằng
23/12/25
Số km
31
Động cơ
1,000,491 Mã lực
Ai thích ở đâu thì ở, sống theo cách mình muốn, vì đến cuối cùng thì tỉ lệ tử vong của tất cả mọi người đều là 100%
 

tvu732

Xe tăng
Biển số
OF-708234
Ngày cấp bằng
21/11/19
Số km
1,241
Động cơ
133,411 Mã lực
Cụ truyền cho e kinh nghiệm nhìn ra bài AI với
Đặc điểm dễ nhận ra nhất là AI hay tạo ra các đề mục bằng cách in hoa, đánh số hoặc bullets, và đọc lên cứ cảm thấy cụt cụt. Bài của cụ thớt thì đã đỡ được mấy cái bullets rồi đó, cũng có thể là do Grok viết chứ không phải ChatGPT viết. Tuy nhiên đọc kỹ thì giọng điệu vẫn như thế: từng cụm ngắn liên tiếp nhau, đối nhau như kiểu văn biền ngẫu của các cụ thời xưa ("ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa..."). Hình ảnh so sánh gây ấn tượng mạnh, ngôn ngữ quyết liệt mạnh mẽ như tuyên ngôn. Hình ảnh và nhịp điệu, âm hưởng của câu văn là đã đủ khiến nhiều người suýt xoa tán thưởng và không để ý đến logic trong đó nữa. Chứ nếu để ý sẽ thấy nó không bao giờ đưa ra bức tranh toàn cảnh mà chỉ đưa ra vài khuôn mẫu cực đoan (ví dụ dân Mỹ lạnh lùng và làm chết bỏ, trong khi VN thì ấm áp tình người...).

Ngoài ra, cũng bởi vì AI không lập luận sâu nên nó rất ít khi viết dài một ý nào cả. Bác để ý nó cứ viết theo kiểu "pằng, pằng" vài cụm ngắn rồi sau đó nó nhảy ngay sang ý khác. Và nhảy nhiều như thế thành ra nó loạn, nhìn tưởng nhiều phần nhưng thực ra các phần trùng lặp nhau.

Tất nhiên, những điểm yếu của AI đều có thể sửa được. Một là bản thân AI sẽ tự cải tiến. Một năm trước ChatGPT không viết thế này, và một năm sau rất có thể sẽ khác hoàn toàn. Hai là người dùng phải chịu khó chỉnh prompt, hướng dẫn lại cho nó thì nó cũng sẽ khác. Ví dụ em từng đọc bài của một ông tên là Thái Đức Sơn hay Thái Thanh Sơn gì đó trên FB, ổng ra lệnh cho AI viết nhái phong cách bình luận hội họa của cô Sophie Trịnh. Nó viết hấp dẫn từ cách vào đề đến phần thân bài, lúc thì phân tích kỹ thuật, lúc lại mang chất văn vẻ nên thơ, lúc lại có nét tự sự, kể lại kỷ niệm này nọ... Ôi nó viết hay đến nỗi người không chuyên hội họa như em đảm bảo không thể nhận ra nếu như tác giả không cười hì hì bảo AI viết đấy. Nhưng bài viết được như thế rất ít. Đa phần là như bài thớt đăng hoặc cụt cụt hơn.
 
Chỉnh sửa cuối:

tvu732

Xe tăng
Biển số
OF-708234
Ngày cấp bằng
21/11/19
Số km
1,241
Động cơ
133,411 Mã lực
Cụ truyền cho e kinh nghiệm nhìn ra bài AI với
Trả lời số #93 là em tự tay viết nhé, còn đây là phân tích của Gemini Pro về bài viết đầu thớt:

Bài viết này mang những dấu vết điển hình của trí tuệ nhân tạo (AI), đặc biệt là khi được yêu cầu viết theo phong cách diễn thuyết, tranh biện giật gân:

1. Cấu trúc lặp đi lặp lại một cách máy móc
AI thường có xu hướng lập luận theo các khối (blocks) rất đều nhau.
  • Các đoạn văn đều có độ dài tương đương.
  • Cách đánh số thứ tự (1, 2, 3...) và các tiêu đề in đậm được phân bổ cực kỳ ngăn nắp, thiếu sự ngẫu hứng hoặc dòng chảy tự nhiên của một người viết tản văn hay nghị luận xã hội thông thường.
2. Sử dụng các cặp tương phản cực đoan (Binary Opposites)
AI rất giỏi trong việc sử dụng phép đối dụ để tạo kịch tính, nhưng nó thường đẩy lên mức cực đoan đến mức thiếu thực tế:
  • Mỹ: Cỗ máy, lạnh lẽo, cô độc, nghĩa địa, cái lồng vàng, con cừu.
  • Việt Nam: Thiên đường, ấm áp, rực rỡ, con hổ, thượng đế, ông hoàng. Cách dùng từ này tạo ra cảm giác "kịch" (melodramatic) hơn là một bài phân tích sâu sắc. Người thật thường có những vùng xám (nuance) trong tư duy, còn AI lại thích sự phân cực tuyệt đối để làm nổi bật thông điệp.
3. Lạm dụng các từ ngữ "đao to búa lớn" và sáo rỗng
Bài viết dùng rất nhiều từ ngữ mạnh nhưng mang tính khuôn mẫu:
  • Tính từ mạnh: Tàn nhẫn, trần trụi, nghiệt ngã, rực rỡ, vô hồn, chuẩn mực.
  • Các cụm từ mang tính "triết lý mạng": "Hãy tỉnh lại đi", "Thế giới này không vận hành bằng sự công bằng", "Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ" (trích dẫn lời bài hát một cách khá gượng ép để tạo cảm xúc).
  • Biệt danh: "Vua", "Máy cày", "Thượng đế", "Kẻ ngoại bang".
4. Lỗi Logic "Vòng lặp ý tưởng" (Redundancy)
Nếu bạn để ý, bài viết này giống như hai hoặc ba bài viết nhỏ được ghép lại.
  • Sau khi "Chốt lại" lần thứ nhất, nó lại tiếp tục: "Và sau đây thêm một ý tưởng nữa...".
  • Sau đó lại "Chốt lại" lần hai, rồi lại "Kết luận cuối cùng". :D :D Đây là hiện tượng AI bị "lặp ý" (repetition) khi được yêu cầu viết dài hoặc viết thêm. Nó không biết cách phát triển ý mới mà chỉ xào xáo lại các ý cũ (tiền, sự cô độc, viện dưỡng lão, ăn uống) với lớp vỏ từ ngữ khác đi một chút.
5. Góc nhìn phiến diện và "Nịnh nọt" (Confirmation Bias)
AI thường được tối ưu hóa để đáp ứng đúng yêu cầu của người dùng. Nếu bạn yêu cầu nó viết "ủng hộ việc sống ở Việt Nam hơn Mỹ", nó sẽ tập trung 100% năng lượng vào việc tâng bốc một bên và hạ thấp bên kia một cách thiếu khách quan.
  • Ví dụ: Nó mặc định ở Mỹ là ăn đồ đông lạnh, còn ở Việt Nam giàu là ăn đồ hữu cơ tận vườn. Thực tế, tầng lớp giàu có ở Mỹ có quyền tiếp cận thực phẩm cao cấp hơn thế nhiều, nhưng AI đã bỏ qua thực tế này để phục vụ mục tiêu "thắng thế" trong bài viết.
6. Sự kết hợp giữa số liệu ảo và giả định
AI đưa ra các con số như "30% người già ở Mỹ sống cô độc" hay "70% người già Việt Nam sống dựa vào gia đình". Dù các con số này có vẻ thuyết phục, nhưng trong văn cảnh này, chúng thường được AI tự tổng hợp hoặc "sáng tạo" ra để làm bằng chứng cho lập luận, thay vì trích dẫn nguồn nghiên cứu cụ thể.

Tóm lại: Bài viết này thiếu "hơi thở" của sự trải nghiệm thực tế. Nó giống một bản tổng hợp các định kiến (stereotypes) trên mạng xã hội hơn là trải nghiệm của một người đã thực sự sống ở cả hai nơi.
------------------------------------------------------------------------
Và đây là bài viết do AI viết lại:
Để đối lập với phong cách "đao to búa lớn" của AI ở trên, tôi sẽ viết lại dưới góc độ một người có trải nghiệm thực tế. Một người thật khi viết về chủ đề này thường sẽ không dùng những từ như "vua" hay "nô lệ", mà họ tập trung vào sự đánh đổicảm giác thuộc về.

Sự lựa chọn giữa hai thế giới: Không có thiên đường, chỉ có sự phù hợp
Người ta thường tranh cãi xem Mỹ hay Việt Nam tốt hơn, nhưng sự thật là mỗi nơi đều bắt ta phải trả một cái giá tương xứng cho những gì ta nhận được.

1. Sự cô độc của tự do và sự ấm áp của ràng buộc Ở Mỹ, cái bạn nhận được là một hệ thống vận hành hoàn hảo đến mức lạnh lùng. Bạn có thể sống cả đời mà không cần làm phiền ai, và cũng chẳng ai làm phiền bạn. Đó là sự tự do tuyệt đối, nhưng cũng chính là mầm mống của nỗi cô đơn. Ngược lại, ở Việt Nam, sự "kết nối" đôi khi đi kèm với việc xâm phạm đời tư. Nhưng chính cái sự "nhiều chuyện" của bà hàng xóm hay bát cháo của người thân khi ốm đau lại là thứ bảo hiểm tinh thần mà không thẻ xanh hay gói Medicare nào mua nổi. :x:x

2. Bài toán kinh tế: Sự ổn định hay cơ hội bứt phá? Nói Mỹ là "cái lồng vàng" thì hơi quá, nhưng đúng là nó rất giỏi trong việc giữ bạn ở mức trung lưu bền vững. Bạn có nhà, có xe, nhưng lịch trả góp 30 năm khiến bạn không dám dừng lại. Việt Nam thì khác, nó là vùng đất của những thái cực. Nếu bạn không có nền tảng, cuộc sống sẽ rất khốc liệt. Nhưng nếu bạn có thực lực và một chút vốn, Việt Nam mang lại khả năng "bật" lên rất nhanh. Ở đây, đồng tiền có sức mạnh dịch vụ rất lớn. Cảm giác được phục vụ tận tay từ ly cà phê đến bữa ăn là một thứ đặc quyền mà ở phương Tây, chỉ giới siêu giàu mới dám tận hưởng thường xuyên.

3. Giấc mơ quay về: Nỗi lòng của những kẻ "lỡ cỡ" Bi kịch của định cư không phải là nghèo khó, mà là sự lạc lõng. Nhiều người dành cả tuổi trẻ tích lũy ở xứ người để rồi nhận ra mình đang sống bằng ký ức của 20 năm trước. Khi trở về, họ thấy quê hương đã thay đổi quá nhanh, còn họ thì đã mất đi sự kết nối.

Rốt cuộc, không có nơi nào là "thiên đường" cho tất cả. Nếu bạn cần một xã hội trật tự để làm một mắt xích chuẩn xác, hãy chọn Mỹ. Nhưng nếu bạn cần một cuộc sống có "hơi người", có những buổi chiều ngồi vỉa hè nhìn dòng người hối hả và cảm thấy mình là một phần trong đó, thì Việt Nam chính là nơi để sống, chứ không chỉ là nơi để tồn tại. :-*
 
Chỉnh sửa cuối:

GER241123

Xe máy
Biển số
OF-861160
Ngày cấp bằng
10/6/24
Số km
67
Động cơ
798 Mã lực
Tuổi
35
Có tiền về VN sướng thật mà em e ngại mỗi cái thực phẩm bẩn và thuốc giả
 

vingraux

Xe điện
Biển số
OF-118779
Ngày cấp bằng
31/10/11
Số km
3,997
Động cơ
2,166,518 Mã lực
Em còm hơi muộn nhưng mà thấy tác giả so sánh người thường ở Mỹ và người giàu ở VN là thế đ nào? so sánh cùng tầng lớp với nhau mới hợp lý chứ. Vd so sánh tầng lớp

cụ đi chỗ bác Tân mới quay video à :D
Người thường ở VN (ví dụ chỉ có kỹ năng làm nail) sang Mỹ cũng vẫn sống được, lại còn sống khỏe hơn.

Người giàu ở VN (ví dụ bác sỹ) sang Mỹ chỉ đi làm được nail vì bằng cấp không được công nhận, thế là lại chỉ như người thường ở Mỹ :-ss
 

bomon

Xe tăng
Biển số
OF-202335
Ngày cấp bằng
16/7/13
Số km
1,533
Động cơ
366,739 Mã lực
Tưởng gì, chuyện ở bên Mỹ đã có thớt của cụ leua từ mấy năm nay rồi có phải là chuyện gì mới đâu. Cụ ý và rất nhiều cụ mợ khác cũng đang ở Mỹ - là những người chia sẻ chuyện hàng ngày từ nước Mỹ.
Đáp án là: ko có đáp án chung cho tất cả, ai thấy phù hợp thì triển thôi
Em cũng theo dõi cuộc sống Mỹ bên thớt đó, chân thực về cuộc sống bình thường, cụ chủ thớt có vẻ đại diện tầng lớp trung lưu, có công việc tốt, hình như có lúc kể mức lương kỹ thuật viên cấp thấp trong hãng khoảng 100K, có thể giả định cụ ấy ở mức trung, ví dụ 150K-200K/năm, nằm trong áng chừng chắc top 20% thu nhập ở xã hội Mỹ. Em nghĩ cũng tương đương với vị trí em trong xã hội VN, và thấy ai ở đâu quen đấy, tự cảm thấy hài lòng là được rồi.
Có lẽ cũng có thể giả định là sống ở Mỹ với thu nhập trước thuế dưới 100K thì không thoải mái lắm.
Vậy khi nói câu ở VN có tiền thì em nghĩ mức độ "có tiền" ở VN cũng thấp đâu, ví dụ mức lương 1 tỷ/năm khoảng 40K$ là sống rất ổn rồi. Còn chuyện chục triệu $ trở lên thì ở đâu cũng sướng, vì chiếm tỉ lệ ít, không cần bàn tới nữa, vì xã hội nào cũng sướng thôi, và tỉ lệ rất ít.
 

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,835
Động cơ
338,443 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Em cũng theo dõi cuộc sống Mỹ bên thớt đó, chân thực về cuộc sống bình thường, cụ chủ thớt có vẻ đại diện tầng lớp trung lưu, có công việc tốt, hình như có lúc kể mức lương kỹ thuật viên cấp thấp trong hãng khoảng 100K, có thể giả định cụ ấy ở mức trung, ví dụ 150K-200K/năm, nằm trong áng chừng chắc top 20% thu nhập ở xã hội Mỹ. Em nghĩ cũng tương đương với vị trí em trong xã hội VN, và thấy ai ở đâu quen đấy, tự cảm thấy hài lòng là được rồi.
Có lẽ cũng có thể giả định là sống ở Mỹ với thu nhập trước thuế dưới 100K thì không thoải mái lắm.
Cảm ơn cụ,
Năm nay em khai thuế chỉ có 182 nghìn và thực sự cầm về chỉ có hơn 130 nghìn thôi. Phải nộp thuế cho Uncle Sam hơn 40 nghìn.
Cụ nói đúng. Ở đâu quen đó, mỗi cá nhân có nhu cầu khác nhau, miễn là mình thấy vui là được.

1000013962.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:

UWBothell

Xe buýt
Biển số
OF-402266
Ngày cấp bằng
22/1/16
Số km
584
Động cơ
260,566 Mã lực
Tuổi
48
Cảm ơn cụ,
Năm nay em khai thuế chỉ có 182 nghìn và thực sự cầm về chỉ có hơn 130 nghìn thôi. Phải nộp thuế cho Uncle Sam hơn 40 nghìn.
Cụ nói đúng. Ở đâu quen đó, mỗi cá nhân có nhu cầu khác nhau, miễn là mình thấy vui là được.

1000013962.jpg
Cụ sốt sắng đi khai thuế sớm thế. Em phải đến đầu tháng 4 mới làm, nghĩ đến đóng 1 cục cho Uncle Sam em lại lười 😩
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top