Năm nào em cũng khai thuế sớm mợ ạ. Tính em không thích nợ nần ai. Đằng nào cũng phải nộp, không né đượcCụ sốt sắng đi khai thuế sớm thế. Em phải đến đầu tháng 4 mới làm, nghĩ đến đóng 1 cục cho Uncle Sam em lại lười![]()
Năm nào em cũng khai thuế sớm mợ ạ. Tính em không thích nợ nần ai. Đằng nào cũng phải nộp, không né đượcCụ sốt sắng đi khai thuế sớm thế. Em phải đến đầu tháng 4 mới làm, nghĩ đến đóng 1 cục cho Uncle Sam em lại lười![]()
Chứ thử đang lao động chân tay xem có muốn mò về VN khôngcoder thì ở đâu mà chả vậy .
Vừa rồi ông anh e bà chi về chơi bảo đi khám răng hàm bị xưng phải nhổ và chồng cái mới tổng cp đâu đó gần 10k nghe mà hãi chỉ dám xử lý cho hết viên xưng rồi tranh thủ về VN làm răng mới.Ở Mỹ sướng mà, miễn ae đừng ốm.
Ae ở Mỹ ốm, hẹn gặp được bác sỹ, chắc ae thọ chung chính tẩm mẹ rồi. Chưa kể sau khi chữa xong, ae sẽ nhận được bill với giá đủ để khiến bao năm tích lũy của ae ra đê. Hãy nhìn tấm gương mr Đàm chữa ngón chân, hay Kasim Hoàng Vũ nhổ răng.
Gì chứ riêng y tế, Mỹ éo có trình với ae bác sỹ Việt.
Thôi thì ae bên đó, chịu khó cày cuốc, 20- 30 năm thì vẫn trả góp xong cái nhà, cày cuốc thêm chục năm nữa dành 1 khoản mà về hiu, sống an nhàn cũng là sướng.
Mà quên nói vụ xe ô tô, trước đây ae Mỹ toàn tự hào rằng bên tao coi cái xe như cái điện thoại, dễ mua, chứ ko như ae VN. Nhưng giờ thì khác rồi, ae VN xe ô tô chạy đầy đường như lợn con, cao tốc phà phà khắp đất nước. Vụ xe ô tô, coi như hòa.

Tks cụ, rất chi tiết ahĐặc điểm dễ nhận ra nhất là AI hay tạo ra các đề mục bằng cách in hoa, đánh số hoặc bullets, và đọc lên cứ cảm thấy cụt cụt. Bài của cụ thớt thì đã đỡ được mấy cái bullets rồi đó, cũng có thể là do Grok viết chứ không phải ChatGPT viết. Tuy nhiên đọc kỹ thì giọng điệu vẫn như thế: từng cụm ngắn liên tiếp nhau, đối nhau như kiểu văn biền ngẫu của các cụ thời xưa ("ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa..."). Hình ảnh so sánh gây ấn tượng mạnh, ngôn ngữ quyết liệt mạnh mẽ như tuyên ngôn. Hình ảnh và nhịp điệu, âm hưởng của câu văn là đã đủ khiến nhiều người suýt xoa tán thưởng và không để ý đến logic trong đó nữa. Chứ nếu để ý sẽ thấy nó không bao giờ đưa ra bức tranh toàn cảnh mà chỉ đưa ra vài khuôn mẫu cực đoan (ví dụ dân Mỹ lạnh lùng và làm chết bỏ, trong khi VN thì ấm áp tình người...).
Ngoài ra, cũng bởi vì AI không lập luận sâu nên nó rất ít khi viết dài một ý nào cả. Bác để ý nó cứ viết theo kiểu "pằng, pằng" vài cụm ngắn rồi sau đó nó nhảy ngay sang ý khác. Và nhảy nhiều như thế thành ra nó loạn, nhìn tưởng nhiều phần nhưng thực ra các phần trùng lặp nhau.
Tất nhiên, những điểm yếu của AI đều có thể sửa được. Một là bản thân AI sẽ tự cải tiến. Một năm trước ChatGPT không viết thế này, và một năm sau rất có thể sẽ khác hoàn toàn. Hai là người dùng phải chịu khó chỉnh prompt, hướng dẫn lại cho nó thì nó cũng sẽ khác. Ví dụ em từng đọc bài của một ông tên là Thái Đức Sơn hay Thái Thanh Sơn gì đó trên FB, ổng ra lệnh cho AI viết nhái phong cách bình luận hội họa của cô Sophie Trịnh. Nó viết hấp dẫn từ cách vào đề đến phần thân bài, lúc thì phân tích kỹ thuật, lúc lại mang chất văn vẻ nên thơ, lúc lại có nét tự sự, kể lại kỷ niệm này nọ... Ôi nó viết hay đến nỗi người không chuyên hội họa như em đảm bảo không thể nhận ra nếu như tác giả không cười hì hì bảo AI viết đấy. Nhưng bài viết được như thế rất ít. Đa phần là như bài thớt đăng hoặc cụt cụt hơn.
Nhầm nhé,Vừa rồi ông anh e bà chi về chơi bảo đi khám răng hàm bị xưng phải nhổ và chồng cái mới tổng cp đâu đó gần 10k nghe mà hãi chỉ dám xử lý cho hết viên xưng rồi tranh thủ về VN làm răng mới.
Cái chuyện y tế không có trình thì em e là chưa đúng lắm đâu, có cái bên tư bản học hành mấy cái ngành đó vừa đắt và tốn kém rồi thì để hành nghề thì cũng không đơn giản nên chi phí dịch vụ nó đắt cũng là điều dễ hiểu.
Chứ các yếu nhân hay đại gia ta mà bệnh hiểm nghèo thì cũng phải lên chuyên cơ ra nn chữa bệnh ý chứ![]()
Mức lương 1 tỷ/năm ở VN so với số đông thì cũng là quá tốt rồi cụEm cũng theo dõi cuộc sống Mỹ bên thớt đó, chân thực về cuộc sống bình thường, cụ chủ thớt có vẻ đại diện tầng lớp trung lưu, có công việc tốt, hình như có lúc kể mức lương kỹ thuật viên cấp thấp trong hãng khoảng 100K, có thể giả định cụ ấy ở mức trung, ví dụ 150K-200K/năm, nằm trong áng chừng chắc top 20% thu nhập ở xã hội Mỹ. Em nghĩ cũng tương đương với vị trí em trong xã hội VN, và thấy ai ở đâu quen đấy, tự cảm thấy hài lòng là được rồi.
Có lẽ cũng có thể giả định là sống ở Mỹ với thu nhập trước thuế dưới 100K thì không thoải mái lắm.
Vậy khi nói câu ở VN có tiền thì em nghĩ mức độ "có tiền" ở VN cũng thấp đâu, ví dụ mức lương 1 tỷ/năm khoảng 40K$ là sống rất ổn rồi. Còn chuyện chục triệu $ trở lên thì ở đâu cũng sướng, vì chiếm tỉ lệ ít, không cần bàn tới nữa, vì xã hội nào cũng sướng thôi, và tỉ lệ rất ít.
Sau các cuộc chiến tranh tay nghề y bác sỹ nhà mình top thế giới rồi, có điều trang thiết bị hạ tầng cần thời gian và kinh phí mới chay theo thôi cụ.Nhầm nhé,
Bọn Tây sang Bạch Mai, Chợ Rẫy học việc đầy ra, không tin hỏi ae BSNT Bạch Mai, Chợ rẫy thì biết.
Tây có lợi thế về thuốc bản quyền, về thiết bị y tế.
Còn trình độ thì không so được với bs VN
Thế thì sang đấy để làm gì cụ nhỉ? Có ai bắt ông đi sang đâu? Chắc chưa được quốc tịch nên phải ở đủ 6 tháng à? mà đã già như vậy rồi lại không thích thì thèm gì cái quốc tịch. Chẳng hiểu sao mọi người nói đi lại đắt đỏ? Em chả thấy có gì tốn kém lắm, vé máy bay em tự mua nếu sang đến Cali hay Texas thì chỉ khoảng 25 triệu khứ hồi còn nếu thêm nội địa thì 35 triệu khứ hồi. Còn về Việt Nam thì đã có người nhà ở Việt Nam không mất tiền ở, ăn thì cũng đáng bao nhiêu đâu mà 6 năm không về được. Như em năm nay em bay qua Mỹ tới ba lần, chứ Về Việt Nam chi phí rẻ hơn, thích về lúc nào chả về được nhỉ.Em ở TPHCM. Xóm em hầu như nhà nào cũng có người thân ở Mỹ. Gần Tết nên nhiều người về ăn Tết VN. Nói chuyện thì thấy cuộc sống cũng khá vất vả và buồn, buồn nhất là người già.
Có ông hàng xóm sát nhà em, năm nay 75 tuổi, theo con sang Mỹ. Mỗi năm ổng phải ở Mỹ ít nhất 6 tháng. Ổng nói tao chỉ mong hết 6 tháng để được về VN chứ ở bển con, cháu đi làm, đi học hết, ở nhà buồn lắm.
Và em cũng có 1 đứa cháu bên vợ em, năm nay 35 tuổi, cũng đang ở Mỹ. 6 năm nay nó mới về VN. Đợt vừa rồi về 4 ngày để mổ mắt. Mổ xong lại đi luôn.
Đồng ý cụ, y tế Mỹ chắc chắn là số một thế giới, cái này em nghĩ k bàn cãi đc. Nhưng mấy vụ trám, nhổ răng đơn giản, thậm chí là mổ cận thị thì đúng là ở VN cũng k thua, tỷ lệ VIệt kiều về làm răng, mắt là rất cao, ngay cả Tây sành VN cũng về đây làm.Vừa rồi ông anh e bà chi về chơi bảo đi khám răng hàm bị xưng phải nhổ và chồng cái mới tổng cp đâu đó gần 10k nghe mà hãi chỉ dám xử lý cho hết viên xưng rồi tranh thủ về VN làm răng mới.
Cái chuyện y tế không có trình thì em e là chưa đúng lắm đâu, có cái bên tư bản học hành mấy cái ngành đó vừa đắt và tốn kém rồi thì để hành nghề thì cũng không đơn giản nên chi phí dịch vụ nó đắt cũng là điều dễ hiểu.
Chứ các yếu nhân hay đại gia ta mà bệnh hiểm nghèo thì cũng phải lên chuyên cơ ra nn chữa bệnh ý chứ![]()
Vâng, tranh thủ về là cả nhà đi làm răng cụ ạĐồng ý cụ, y tế Mỹ chắc chắn là số một thế giới, cái này em nghĩ k bàn cãi đc. Nhưng mấy vụ trám, nhổ răng đơn giản thì đúng là ở VN cũng k thua, tỷ lệ VIệt kiều về làm răng là rất cao, ngay cả Tây sành VN cũng về đây làm.

Em cũng đứng ngoài nhìn như cụ thôi, nhưng cũng nghĩ ra, có thật là lao động Mỹ có cơ hội trả góp là tốt hay không, trả 90% gần hưu bị layoff không trả mortgage kịp thì mất 1 phần khá to trong thu nhập tích lũy cả đời. Và layoff người già không phải hiện tượng hiếm. Cái đó nguy hiểm ở chỗ cho người ta cái ảo tưởng ổn định nhưng rủi ro với hậu quả khá lớn lại không kiểm soát được.Bố khỉ, bài viết so sánh hề vãi.
So sánh một ông làm lao động ở Mỹ với một ông đại gia ở VN.
Nếu để so sánh thì nên so sánh cho cùng hệ quy chiếu vì lao động ở kcn mà muốn có thu nhập cao thì ngày cũng phải cầy 12 tiếng, tháng có khi làm cả 30 ngày đấy.
Nhưng lao động ở Mỹ còn có cơ hội trả góp nhà trả góp mua xe, con lao động kiểu đó ở VN thì cả đời chỉ thuê nhà vs đi xe 2 bánh thôi.
Gặp tây ở bệnh viện lớn sang học thì lạ gì, nhưng cụ ạ, tây nó cũng có nhiều loại.Nhầm nhé,
Bọn Tây sang Bạch Mai, Chợ Rẫy học việc đầy ra, không tin hỏi ae BSNT Bạch Mai, Chợ rẫy thì biết.
Tây có lợi thế về thuốc bản quyền, về thiết bị y tế.
Còn trình độ thì không so được với bs VN
Em chỉ đang so sánh về mức lương của lao động chân tay để sở hữu những thứ được gọi là cơ bản thì rõ ở họ mọi thứ sẽ dễ hơn.Em cũng đứng ngoài nhìn như cụ thôi, nhưng cũng nghĩ ra, có thật là lao động Mỹ có cơ hội trả góp là tốt hay không, trả 90% gần hưu bị layoff không trả mortgage kịp thì mất 1 phần khá to trong thu nhập tích lũy cả đời. Và layoff người già không phải hiện tượng hiếm. Cái đó nguy hiểm ở chỗ cho người ta cái ảo tưởng ổn định nhưng rủi ro với hậu quả khá lớn lại không kiểm soát được.
Còn đi thuê nhà cả đời có gì sai ? Mình dùng tới đâu chi tới đó, không có nguy cơ lỗ nặng thậm chí mất hết do không trả được lãi nếu tạm thời không có công việc chính thức?
Cụ còn kể thiếu cái kiểu: dí kết quả nồng độ cồn vượt khung, lúc 8h sáng, cho 1 nữ sinh lớp 12 bị tông xeCó tiền về VN sướng thật mà em e ngại mỗi cái thực phẩm bẩn và thuốc giả
Về ông hàng xóm thì ổng chỉ nói sao em nghe vậy chứ không biết rõ vì em không muốn hỏi ổng là tại sao.Thế thì sang đấy để làm gì cụ nhỉ? Có ai bắt ông đi sang đâu? Chắc chưa được quốc tịch nên phải ở đủ 6 tháng à? mà đã già như vậy rồi lại không thích thì thèm gì cái quốc tịch. Chẳng hiểu sao mọi người nói đi lại đắt đỏ? Em chả thấy có gì tốn kém lắm, vé máy bay em tự mua nếu sang đến Cali hay Texas thì chỉ khoảng 25 triệu khứ hồi còn nếu thêm nội địa thì 35 triệu khứ hồi. Còn về Việt Nam thì đã có người nhà ở Việt Nam không mất tiền ở, ăn thì cũng đáng bao nhiêu đâu mà 6 năm không về được. Như em năm nay em bay qua Mỹ tới ba lần, chứ Về Việt Nam chi phí rẻ hơn, thích về lúc nào chả về được nhỉ.