[CCCĐ] Pakistan : Hunza - Chilas - Phandar....Những dấu chân địa đàng.

TrungLong

Xe hơi
Biển số
OF-93555
Ngày cấp bằng
1/5/11
Số km
108
Động cơ
1,424 Mã lực
Là 1 mem nát 🥃 của OF, nick thì cũ nhưng không chịu đóng góp gì. Toàn xem chùa rồi gạ chủ theard say theo. Em biết cụ từ ngày cụ còn làm cho DN nhà nước, chúc cụ khoẻ về thể xác và kinh tế để tiếp tục khám và phá:D
 

kakaducminh

Xe đạp
Biển số
OF-728314
Ngày cấp bằng
7/5/20
Số km
43
Động cơ
290 Mã lực
Tuổi
30
Tuyệt vời cụ ạ. Cụ có vẻ k thích chụp ảnh mà giữ khoảnh khắc cho riêng mình!
 

Avalon-Bg

Chã!
Biển số
OF-68052
Ngày cấp bằng
10/7/10
Số km
9,634
Động cơ
38,107 Mã lực
Nơi ở
Loanh quanh
Vì bữa trưa ăn quá muộn nên buổi tối em không ăn ở Islamabad nữa mà ra thẳng sân bay. Một mình lặng lẽ trên xe ngắm nhìn đường phố thủ đô của một quốc gia hồi giáo loang loáng lướt qua ô của kính...Một chút gì đó, hụt hẫng bâng khuâng... Một đất nước hoàn toàn xa la nhưng sau 10 ngày lang thang, trong lòng vẫn thấy có cảm giác gì đó thật khó tả. Vừa thấy gần gũi nhưng vẫn không mất hết đi cảm giác cô độc và cẩn trọng
 

Avalon-Bg

Chã!
Biển số
OF-68052
Ngày cấp bằng
10/7/10
Số km
9,634
Động cơ
38,107 Mã lực
Nơi ở
Loanh quanh
Ra đến sân bay lúc 20h, ôm chặt Riaz và bác tài xế vô cùng tử tế em xách hành lý để vào nhà ga. Vét hết tất cả những đồng tiền rupee cuối cùng em chia đều cho cả hai người và nói: " hãy nhớ mua quà giùm tao cho con chúng mày và chúc chúng nó thật ngoan ". Em thấy trong đôi mắt của họ hình như loáng nước. Có thể họ cũng thấy bịn rịn khi chia tay em. Cũng có thể vì xúc động khi em nhờ mua quà cho con họ. Em vẫn nhớ lời tâm sự của bác tài xế : " cứ 10 ngày mới được về nhà gặp con trai, nhớ nó lắm ". Bất chợt trong cái vòng tay ôm chặt em thấy Riaz khẽ đút vào túi áo em một gói nhỏ bọc giấy và khẽ nói : " cái này cho mày "..Một thoáng giật mình nhưng em không phản ứng gì. Khi vào nhà ga sân bay, ngay khi vừa khuất ánh nhìn của họ trước khi qua cửa kiểm tra an ninh em vội lôi ngay cái gói nhỏ đó ra kiểm tra. Ai mà biết được trong cái gói đó là gì ??? Một món đồ quốc cấm, tệ hơn nữa là ma túy hay gì đó thì sao ??? Nếu điều đó xảy ra thì cuộc đời em coi như chấm hết. Bóc lớp giấy bọc rất kỹ bên ngoài ra thì bên hóa ra đó là một miếng dán tủ lạnh mà dân phượt hay mua làm kỷ niệm mỗi khi chinh phục một miền đất mới...Em thấy hơi xấu hổ với suy nghĩ tiêu cực của mình. Nhưng biết làm sao được, nơi đất khách quê người mọi sự cẩn thận không bao giờ là thừa, nhất là khu vực Nam Á hay châu Phi.
Ngay khi qua cửa kiểm tra an ninh xong thì sự căng thẳng ngay lập tức trở lại. Một tốp quân cảnh đứng quan sát chăm chú từng hành khách một, bất chợt một gã sỹ quan trạc gần 40 tuổi với ánh mắt sắc lạnh như dao tiến đến hất đầu bảo em: " ngài đi theo tôi ". Trống ngực em bắt đầu đổ dồn...chuyện gì nữa đây. E đã nghe loáng thoáng nhiều chuyện tiêu cực khi xuất cảnh ở đây rồi. Đưa em vào một căn phòng nhỏ, cuộc trao đổi ( hay thẩm vấn nhỉ ) bắt đầu. Bây giờ không còn ngôn ngữ xã giao ngài nghiếc ( sir sủng ) gì nữa mà là mày tao rồi.
- Mày từ đâu đến đây? Mục đích đến Pakistan làm gì? Tao từ Việt Nam, đến đây du lịch vì tao bị Hunza thu hút . Ánh mắt hắn ta như ghim vào cái khăn rằn em đang quàng trên cổ...À có khi hắn ta nghi em là dân hồi giáo hay trung đông gì đó. Đôi lông mày hắn đã giãn ra khi xem tấm hộ chiếu Việt Nam
- Mày đi với ai ? Tao đi một mình. Chính xác là đi với một nhóm từ Na uy, Nam phi , Sing và Mỹ ( em cố tình nhấn mạnh câu từ Mỹ )
- Thế chúng nó đâu? Chúng nó tiếp tục đi theo kế hoạch riêng, có 2 đứa tí nữa bay đi Doha còn tao thì về.
- Giờ mày bay đi đâu? Tao bay sang Bangkoc rồi transit về Hà Nội.
- Mày mang theo những gì ? Giờ chỉ còn toàn quần áo chưa giặt và 10kg hoa quả khô làm quà cho gia đình. Tao phải thừa nhận là hoa quả, nho khô ở Hunza thật hảo hạng ( một câu nịnh nọt rẻ tiền ).
Đến đây thì cuộc thẩm vấn kết thúc, hắn ta trả hộ chiếu và mở cửa cho em ra ngoài. Trời ơi lúc đó em mừng thấy bà nội luôn vì chỉ sợ nó kiểm tra máy ảnh của em. Trong thẻ nhớ chụp rất nhiều ảnh lính, đó là điều cấm ở đây. Lúc đó em càng thấy biết ơn thằng Neil hơn bao giờ hết vì nó đã ngăn em đến thăm ngôi nhà Bin Laden . Nếu em loạng quạng ở đó thì bây giờ không biết chuyện gì sẽ xảy ra
 

Avalon-Bg

Chã!
Biển số
OF-68052
Ngày cấp bằng
10/7/10
Số km
9,634
Động cơ
38,107 Mã lực
Nơi ở
Loanh quanh
Sau màn thẩm vấn an ninh thì cảm giác lo sợ căng thẳng đã qua đi nhưng thay vào đó là sự ức chế bực bội. Khi làm thủ tục check in gửi hành lý, bọn đại diện của Thai airway chỉ cho được ký gửi một kiện hành lý còn lại phải xách tay. Lúc này chân em đau nhức khủng khiếp vì phải đứng rất lâu rồi. Em trình bày với cậu làm thủ tục là cho tao gửi cái ba lô to và cái thùng hoa quả khô, còn lại tao sẽ xách tay vì chân tao đau quá rồi không vác ba lô nổi. Cậu nhân viên này nhìn em rất ái ngại nhưng không dám quyết nên bảo em: mày ra xin sếp của tao, nếu ông ấy đồng ý thì tao sẽ làm giúp cho mày. Tên quản lý là một gã đàn ông bóng bẩy tóc vuốt keo ngược về sau với hàng ria mép con kiến tỉa tót rất cẩn thận nhưng chỉ càng làm rõ thêm nét đểu giả trên gương mặt. Đáp lại câu : Dear sir đầy lịch lãm của em là cái hất hàm đầy trịch thượng. Khi nghe em trình bày hoàn cảnh thê thảm và mong nó giúp em thì cái em nhận lại là một câu trả lời lạnh còn hơn mặt tiền của hắn ta : " mày hãy gửi thứ gì nặng nhất, còn lại thì...xách ". Đù mẹ !!! Chưa khi nào em muốn chửi thề như lúc ấy. Cậu nhân viên ái ngại nhìn em và lặng lẽ làm thủ tục.
Xong hết thủ tục bay em tìm ngay cái gate để ngồi nghỉ. Nhiệt độ trong nhà ga để lạnh cóng càng làm cái chân thêm nhức nhối. Khi đi qua khu vực an ninh vẫn thấy tốp quân cảnh đứng chằm chằm soi từng khách hàng. Em hét to và đưa tay chào gã sỹ quan vừa thẩm vấn em. Thay vì cái nhìn lạnh như dao đâm giờ là một nụ cười khá đáng mến. Đó cũng hình ảnh mang tính rất đại diện cho cái xứ sở Pakistan này: thật giả lẫn lộn, xấu tốt đan xen. Thân thiện và xảo trá rất khó lường...
 

Avalon-Bg

Chã!
Biển số
OF-68052
Ngày cấp bằng
10/7/10
Số km
9,634
Động cơ
38,107 Mã lực
Nơi ở
Loanh quanh
Tuy là nhà ga quốc tế nhưng các cửa hàng miễn thuế ở sân bay Pakistan chỉ lèo tèo như một cái ga xép ở xứ sở chống dịch giỏi, đặc biệt là không có bán rượu bia. Chả có gì để mua, tìm mãi cuối cùng mua được một hộp sô cô là hình cái xe bus cho thằng nhóc ở nhà và 2 lon cô ca. Khi đã yên vị trên cái băng ghế lạnh ngắt, em bật một lon để uống cho đỡ mệt. Vừa nuốt một ngụm đã ho sặc sụa suýt nhổ cả ra sàn nhà. Trời ạ, hóa ra cô ca ở đây cũng là loại khác biệt dành riêng cho hồi giáo, nó có vị rất khó nuốt kiểu như đồ ăn kiêng chứ không phải như vị cô ca thông thường. Vứt cái lon đó vào thùng rác, em ngồi co ro đợi giờ lên máy bay. Điều hòa để lạnh kinh khủng, nên sự mệt mỏi càng thêm ngấm. Cái lon chưa uống em để quên trong túi, khi transit ở Thái lan bị an ninh soi chiếu túm được và bắt vất đi . Đến khổ
 
Chỉnh sửa cuối:

Avalon-Bg

Chã!
Biển số
OF-68052
Ngày cấp bằng
10/7/10
Số km
9,634
Động cơ
38,107 Mã lực
Nơi ở
Loanh quanh
Chuyến bay về Bang coc cất cánh lúc 1h sáng, mòn mỏi chờ đợi mãi thì khoảnh khắc ấy cũng đã đến. Cũng bắt đầu thứ tự ưu tiên lên tàu bay : khách VIP, người già, phụ nữ đi cùng trẻ nhỏ...Và vẫn là gã quản lý bóng bẩy với hàng ria đểu giả đứng ra điều phối. Lần này thì em không còn lịch lãm quý ông với gã ta nữa mà tiến đến trước mặt hắn gằn giọng: " chân tau đau không thể chịu được nữa, tau cần phải lên trước " hắn ta nhìn em và cười rất đểu giả mỉa mai nhưng vẫn hất đầu về phía cửa đồng ý cho em đi. Lên đến máy bay, việc đầu tiên là em gọi tiếp viên cho ngay cái chăn ấm và chìm luôn vào giấc ngủ mê mêt không cả biết máy bay cất cảnh lúc nào.

.........................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................
Vậy là em đã kết thúc chuyến đi đến đất nước Pakistan còn khá xa lạ với hầu hết những người Việt. Lại sắp đến một mùa thu mới, một mùa lá vàng sắp về trên xứ sở Hunza với vẻ đẹp của chốn địa đàng. Chuyến đi này thực sự cũng rất ấn tượng trong em bởi vẻ đẹp của miền đất ấy cùng với những mệt mỏi, gian khổ phải trải qua. Nếu ai đó hỏi em : " có muốn quay lại nơi ấy không " thì chắc em sẽ phải suy nghĩ rất lâu !!! Không phải vì nơi ấy không còn đủ sức quyến rũ nữa mà bởi thế giới này còn rất rộng lớn, còn nhiều mảnh đất để khám phá trong khi quỹ thời gian của cuộc đời chẳng có bao nhiêu ! Nếu ai đó hỏi em : " có nên đi Pakistan không " thì câu trả lời của em sẽ là : " Nên chứ !!! Cũng đáng lắm !!!"
 
Chỉnh sửa cuối:

Avalon-Bg

Chã!
Biển số
OF-68052
Ngày cấp bằng
10/7/10
Số km
9,634
Động cơ
38,107 Mã lực
Nơi ở
Loanh quanh
Sẽ còn rất lâu hoặc sẽ không bao giờ e quay lại chốn này. Nhưng những hình ảnh ký ức về một miền đất xa xôi sẽ còn mãi

IMG_5011.JPG
IMG_5109.JPG
IMG_5095.JPG
IMG_5094.JPG
IMG_5253.JPG
 

ductm.fox

Xe tải
Biển số
OF-337978
Ngày cấp bằng
9/10/14
Số km
289
Động cơ
228 Mã lực
Nơi ở
lang thang ngoài đường
Rồi cũng đến lúc phải chia tay người đàn ông tốt bụng . Thời gian trò chuyện chỉ chừng 10-15 phút nhưng nó mang đến cho em một sự xúc động và cảm giác thật ấm áp. Cảm giác ấm áp đó và cả ánh mắt thương cảm, xót xa của ông chắc sẽ còn đọng lại thật lâu trong em . Xin cảm ơn ông, một người đàn ông tôi còn chưa còn kịp hỏi tên...ông đã làm tôi thêm tin vào cuộc sống này còn rất nhiều thứ tốt đẹp và lòng tốt luôn hiện hữu ở mọi nơi. Nhân đây cũng xin cảm ơn Carina đã dùng điện thoại chụp lại được những khoảnh khắc vô giá này, để tôi có thể kể lại một câu chuyện ấm áp đầy tình người ở vùng đất buốt giá xa xôi. Với em những bức ảnh này có ý nghĩa hơn bất cứ một bức ảnh phong cảnh nào dù lung linh đến mấy...









Lâu lắm em mới vào lại diễn đàn để theo dõi cụ, hâm mộ cụ chủ từ vụ đi Trường Sa từ lâu, hôm nay mới có dịp theo dõi lại cụ, chúc cụ sức khỏe để có nhiều chuyến đi hay hơn nữa
 

RungHoang

Xe tải
Biển số
OF-37601
Ngày cấp bằng
8/6/09
Số km
202
Động cơ
723 Mã lực
cũng mong có đc chuyến đi như cụ chủ
 

ductm.fox

Xe tải
Biển số
OF-337978
Ngày cấp bằng
9/10/14
Số km
289
Động cơ
228 Mã lực
Nơi ở
lang thang ngoài đường
Ra đến sân bay lúc 20h, ôm chặt Riaz và bác tài xế vô cùng tử tế em xách hành lý để vào nhà ga. Vét hết tất cả những đồng tiền rupee cuối cùng em chia đều cho cả hai người và nói: " hãy nhớ mua quà giùm tao cho con chúng mày và chúc chúng nó thật ngoan ". Em thấy trong đôi mắt của họ hình như loáng nước. Có thể họ cũng thấy bịn rịn khi chia tay em. Cũng có thể vì xúc động khi em nhờ mua quà cho con họ. Em vẫn nhớ lời tâm sự của bác tài xế : " cứ 10 ngày mới được về nhà gặp con trai, nhớ nó lắm ". Bất chợt trong cái vòng tay ôm chặt em thấy Riaz khẽ đút vào túi áo em một gói nhỏ bọc giấy và khẽ nói : " cái này cho mày "..Một thoáng giật mình nhưng em không phản ứng gì. Khi vào nhà ga sân bay, ngay khi vừa khuất ánh nhìn của họ trước khi qua cửa kiểm tra an ninh em vội lôi ngay cái gói nhỏ đó ra kiểm tra. Ai mà biết được trong cái gói đó là gì ??? Một món đồ quốc cấm, tệ hơn nữa là ma túy hay gì đó thì sao ??? Nếu điều đó xảy ra thì cuộc đời em coi như chấm hết. Bóc lớp giấy bọc rất kỹ bên ngoài ra thì bên hóa ra đó là một miếng dán tủ lạnh mà dân phượt hay mua làm kỷ niệm mỗi khi chinh phục một miền đất mới...Em thấy hơi xấu hổ với suy nghĩ tiêu cực của mình. Nhưng biết làm sao được, nơi đất khách quê người mọi sự cẩn thận không bao giờ là thừa, nhất là khu vực Nam Á hay châu Phi.
Ngay khi qua cửa kiểm tra an ninh xong thì sự căng thẳng ngay lập tức trở lại. Một tốp quân cảnh đứng quan sát chăm chú từng hành khách một, bất chợt một gã sỹ quan trạc gần 40 tuổi với ánh mắt sắc lạnh như dao tiến đến hất đầu bảo em: " ngài đi theo tôi ". Trống ngực em bắt đầu đổ dồn...chuyện gì nữa đây. E đã nghe loáng thoáng nhiều chuyện tiêu cực khi xuất cảnh ở đây rồi. Đưa em vào một căn phòng nhỏ, cuộc trao đổi ( hay thẩm vấn nhỉ ) bắt đầu. Bây giờ không còn ngôn ngữ xã giao ngài nghiếc ( sir sủng ) gì nữa mà là mày tao rồi.
- Mày từ đâu đến đây? Mục đích đến Pakistan làm gì? Tao từ Việt Nam, đến đây du lịch vì tao bị Hunza thu hút . Ánh mắt hắn ta như ghim vào cái khăn rằn em đang quàng trên cổ...À có khi hắn ta nghi em là dân hồi giáo hay trung đông gì đó. Đôi lông mày hắn đã giãn ra khi xem tấm hộ chiếu Việt Nam
- Mày đi với ai ? Tao đi một mình. Chính xác là đi với một nhóm từ Na uy, Nam phi , Sing và Mỹ ( em cố tình nhấn mạnh câu từ Mỹ )
- Thế chúng nó đâu? Chúng nó tiếp tục đi theo kế hoạch riêng, có 2 đứa tí nữa bay đi Doha còn tao thì về.
- Giờ mày bay đi đâu? Tao bay sang Bangkoc rồi transit về Hà Nội.
- Mày mang theo những gì ? Giờ chỉ còn toàn quần áo chưa giặt và 10kg hoa quả khô làm quà cho gia đình. Tao phải thừa nhận là hoa quả, nho khô ở Hunza thật hảo hạng ( một câu nịnh nọt rẻ tiền ).
Đến đây thì cuộc thẩm vấn kết thúc, hắn ta trả hộ chiếu và mở cửa cho em ra ngoài. Trời ơi lúc đó em mừng thấy bà nội luôn vì chỉ sợ nó kiểm tra máy ảnh của em. Trong thẻ nhớ chụp rất nhiều ảnh lính, đó là điều cấm ở đây. Lúc đó em càng thấy biết ơn thằng Neil hơn bao giờ hết vì nó đã ngăn em đến thăm ngôi nhà Bin Laden . Nếu em loạng quạng ở đó thì bây giờ không biết chuyện gì sẽ xảy ra
Đọc đoạn này em nghĩ cụ chủ lần sau đi các điểm nhạy cảm thế này mang theo thẻ nhờ cụ ah. Cụ chụp vào 2-3 thẻ nhớ thì phòng khi kiểm tra dễ cho cụ hơn, ảnh lính nhạy cảm cụ để thẻ khác chẳng hạn
 

xecatco

Xe tải
Biển số
OF-145284
Ngày cấp bằng
10/6/12
Số km
277
Động cơ
1,348 Mã lực
Những đôi mắt sốt ruột đợi đến lượt. Nhìn vừa thương vừa xót các cụ ạ. Ở đâu cũng vậy, trẻ con luôn làm cho người ta dễ xót xa nhất










nhìn thế này mới thấy con mình giờ sướng hơn nhiều ,ăn nó còn chả buồn ăn cho ,bọn trẻ tội thật người lớn thì mải mê đánh đấm bắn giết
...chả để làm gì khi thế hệ tương lai thì nheo nhóc nghĩ mà buồn
 

que_ta_th

Xe đạp
Biển số
OF-337255
Ngày cấp bằng
3/10/14
Số km
45
Động cơ
62 Mã lực
Chuyến bay về Bang coc cất cánh lúc 1h sáng, mòn mỏi chờ đợi mãi thì khoảnh khắc ấy cũng đã đến. Cũng bắt đầu thứ tự ưu tiên lên tàu bay : khách VIP, người già, phụ nữ đi cùng trẻ nhỏ...Và vẫn là gã quản lý bóng bẩy với hàng ria đểu giả đứng ra điều phối. Lần này thì em không còn lịch lãm quý ông với gã ta nữa mà tiến đến trước mặt hắn gằn giọng: " chân tau đau không thể chịu được nữa, tau cần phải lên trước " hắn ta nhìn em và cười rất đểu giả mỉa mai nhưng vẫn hất đầu về phía cửa đồng ý cho em đi. Lên đến máy bay, việc đầu tiên là em gọi tiếp viên cho ngay cái chăn ấm và chìm luôn vào giấc ngủ mê mêt không cả biết máy bay cất cảnh lúc nào.

.........................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................
Vậy là em đã kết thúc chuyến đi đến đất nước Pakistan còn khá xa lạ với hầu hết những người Việt. Lại sắp đến một mùa thu mới, một mùa lá vàng sắp về trên xứ sở Hunza với vẻ đẹp của chốn địa đàng. Chuyến đi này thực sự cũng rất ấn tượng trong em bởi vẻ đẹp của miền đất ấy cùng với những mệt mỏi, gian khổ phải trải qua. Nếu ai đó hỏi em : " có muốn quay lại nơi ấy không " thì chắc em sẽ phải suy nghĩ rất lâu !!! Không phải vì nơi ấy không còn đủ sức quyến rũ nữa mà bởi thế giới này còn rất rộng lớn, còn nhiều mảnh đất để khám phá trong khi quỹ thời gian của cuộc đời chẳng có bao nhiêu ! Nếu ai đó hỏi em : " có nên đi Pakistan không " thì câu trả lời của em sẽ là : " Nên chứ !!! Cũng đáng lắm !!!"
Bác viết hay và cảm xúc quá!
 

namdh5

Xe máy
Biển số
OF-77902
Ngày cấp bằng
15/11/10
Số km
89
Động cơ
9 Mã lực
Nơi ở
Đa Tốn - Gia Lâm
Em đọc 3 ngày hết bài của cụ. Cảm ơn câu chuyện và những bức ảnh đầy cảm xúc của cụ. Vẫn biết là cuộc vui nào rồi cũng phải kết thúc nhưng vẫn thấy tiếc khi đọc những bài cuối của cụ trong chuyến hành trình này.
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top