[CCCĐ] Pakistan : Hunza - Chilas - Phandar....Những dấu chân địa đàng.

Subaru Legacy2

Xe máy
Biển số
OF-175555
Ngày cấp bằng
7/1/13
Số km
63
Động cơ
14 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Cũng với thời gian vùn vụt trôi với bao áp lực cơm áo gạo tiền, khi cơ thể đã cảm nhận sự thay đổi rõ rệt của lão hóa với hơi thở hổn hển đứt quãng khó nhọc mỗi khi phải làm việc gì đó có nhịp có nhàng... Khi mái tóc đen nhánh với ngôi luống bảnh chọe ngày nào nay đã bắt đầu phản chủ, lả lơi ngả sang màu đĩ thõa. Những tưởng khi mọi thứ cùng già úa theo thời gian thì cái sở thích đi hoang dại lang bạt bất tử cũng dần leo lét lụi dần. Nhưng không phải, tự mình vẫn còn chưa hiểu hết chính bản thân mình...Bởi vậy, hãy đừng mở lời trách móc khi ta chưa hiểu hết về ai đó....

Chuyến đi mấy nước Nam Mỹ năm 2017 cũng là một chuyến đi tuyệt vời không thể có lại lần thứ 2 nhưng cái giá để phải trả cho chuyến đi đó cũng không hề rẻ, thậm chí với rất nhiều người nó sẽ là một cuộc khủng hoảng trầm trọng vì sau chuyến đi đó em bị mất hết : địa vị lương cao, bổng lộc . Sau gần một tháng rong ruổi, ngay khi trở lại làm việc em đã bị thiêu cháy bởi lửa giận dữ từ ánh mắt của ông chủ. Cái trí nhớ già cỗi đến giờ vẫn chưa hết bị ám ảnh bởi một cú đấm như thôi sơn giáng xuống mặt bàn làm lũ ấm chén loảng xoảng lắc lư nghiêng ngả như vũ công đang nhảy điệu JIVE kèm tiếng gầm gừ xỉ vả trong cổ họng TGĐ như tiếng gầm của bầy sư tử trong rừng già Maa sai - Kenya ngày nào .Mình hiểu và thông cảm với nguồn cơn sự giận dữ của sếp: dù đơn xin nghỉ phép năm tự tay sếp ký, nhưng trong quãng thời gian mình vắng mặt có nhiều sự vụ sếp cần mình để giải quyết hơn lúc nào hết thì mình lại khoác ba lô rong ruổi nhởn nhơ....Liếc mắt thấy trên mặt bàn của TGĐ đã thấy cái tờ quyết định Chấm dứt hợp đồng lao động được thảo sẵn, chỉ chờ điền chữ ký và cộp dấu. Tự nhủ rằng vậy là cái duyên của mình với ông chủ đã hết. Bản thân không có lỗi trong công việc, nhưng khi sếp cần ta lại không có, vậy là hết duyên nợ....Lặng lẽ cắn răng nộp tờ đơn xin chấm dứt hợp đồng lao động trong sự ngỡ ngàng của Khối nhân sự...cũng dễ hiểu thôi, trong thời buổi kim tiền mà lại từ bỏ một công việc tốt với mức lương dăm ba ngàn đô la Mỹ/ tháng đâu phải là chuyện dễ dàng. Mình biết là nếu mở lời xin sếp thì chắc cũng sẽ được sếp nghĩ lại nhưng mình cũng đủ già để ngộ ra rằng : chữ DUYÊN kia không còn nữa. Sau cú vấp ngã đó, bản thân luôn tự xỉ vả cái tính ham chơi và thề rằng từ nay khỏi chơi bời gì hết, muốn đi thì sau khi nhận sổ lương hưu. Những tưởng cái tính lang bạt trong người đã bị bức tử một cách tức tưởi. Nhưng em đã nhầm, nó vẫn sống bền bỉ và dai dẳng như mầm bệnh ung thư, chỉ chờ có hội là trỗi dậy....
Đọc bài của cụ e lại thấy đồng cảm quá! Chỉ khác mỗi chữ " vài" trong câu "vài ngàn đô/tháng" 😁, nói vậy thôi e mới chỉ rong ruổi loanh quanh Asian nhìn cụ mà thèm, dù huyết quản cũng đang âm ỷ như cụ! Và cũng đang nung nấu 1 chuyến để đời dù cái nghiệp vợ đang dại, con đang thơ vẫn đeo bám...e hóng cụ để lấy lại tinh thần đã vậy
 

biển xanh06

Xe điện
Biển số
OF-40825
Ngày cấp bằng
16/7/09
Số km
2,025
Động cơ
8,514 Mã lực
Chúc cụ chủ có nhiều sức khỏe để lại dc ngắm những bức ảnh đẹp của cu.
Cụ đẹp trai lại đi nhiều thế có bị các chị em gây khó khăn gì ko.
 
Biển số
OF-732047
Ngày cấp bằng
9/6/20
Số km
1
Động cơ
2 Mã lực
Bài viết của bác mang lại rất nhiều góc nhìn mới cho em. Ngồi nhà giờ mới thấy nhớ những chuyến đi. Chúc bác chân cứng đá mềm, chinh phục thêm được nhiều vùng đất mới. ^^
74386791_2890754150935319_1304451528517484544_n.jpg
 

baongan2511

Xe tải
Biển số
OF-487608
Ngày cấp bằng
9/2/17
Số km
309
Động cơ
2,923 Mã lực
Tuổi
33
Em đã đọc hết bài của cụ chủ từ chiều qua đến nay. Em chúc cụ mạnh khỏe, chân cứng đá mềm để cho ae đi du lịch online cùng cụ!!!
 

lyhoa75

Xe điện
Biển số
OF-111623
Ngày cấp bằng
5/9/11
Số km
2,682
Động cơ
201 Mã lực
Nơi ở
Lò Hoả
Em oánh dấu đọc dần, ngắm zai đẹp 🤪🤪
 

trangcuoi

Xe hơi
Biển số
OF-483382
Ngày cấp bằng
11/1/17
Số km
121
Động cơ
2,070 Mã lực
Tuổi
32
Website
che-thai-online.blogspot.com
Cũng với thời gian vùn vụt trôi với bao áp lực cơm áo gạo tiền, khi cơ thể đã cảm nhận sự thay đổi rõ rệt của lão hóa với hơi thở hổn hển đứt quãng khó nhọc mỗi khi phải làm việc gì đó có nhịp có nhàng... Khi mái tóc đen nhánh với ngôi luống bảnh chọe ngày nào nay đã bắt đầu phản chủ, lả lơi ngả sang màu đĩ thõa. Những tưởng khi mọi thứ cùng già úa theo thời gian thì cái sở thích đi hoang dại lang bạt bất tử cũng dần leo lét lụi dần. Nhưng không phải, tự mình vẫn còn chưa hiểu hết chính bản thân mình...Bởi vậy, hãy đừng mở lời trách móc khi ta chưa hiểu hết về ai đó....

Chuyến đi mấy nước Nam Mỹ năm 2017 cũng là một chuyến đi tuyệt vời không thể có lại lần thứ 2 nhưng cái giá để phải trả cho chuyến đi đó cũng không hề rẻ, thậm chí với rất nhiều người nó sẽ là một cuộc khủng hoảng trầm trọng vì sau chuyến đi đó em bị mất hết : địa vị lương cao, bổng lộc . Sau gần một tháng rong ruổi, ngay khi trở lại làm việc em đã bị thiêu cháy bởi lửa giận dữ từ ánh mắt của ông chủ. Cái trí nhớ già cỗi đến giờ vẫn chưa hết bị ám ảnh bởi một cú đấm như thôi sơn giáng xuống mặt bàn làm lũ ấm chén loảng xoảng lắc lư nghiêng ngả như vũ công đang nhảy điệu JIVE kèm tiếng gầm gừ xỉ vả trong cổ họng TGĐ như tiếng gầm của bầy sư tử trong rừng già Maa sai - Kenya ngày nào .Mình hiểu và thông cảm với nguồn cơn sự giận dữ của sếp: dù đơn xin nghỉ phép năm tự tay sếp ký, nhưng trong quãng thời gian mình vắng mặt có nhiều sự vụ sếp cần mình để giải quyết hơn lúc nào hết thì mình lại khoác ba lô rong ruổi nhởn nhơ....Liếc mắt thấy trên mặt bàn của TGĐ đã thấy cái tờ quyết định Chấm dứt hợp đồng lao động được thảo sẵn, chỉ chờ điền chữ ký và cộp dấu. Tự nhủ rằng vậy là cái duyên của mình với ông chủ đã hết. Bản thân không có lỗi trong công việc, nhưng khi sếp cần ta lại không có, vậy là hết duyên nợ....Lặng lẽ cắn răng nộp tờ đơn xin chấm dứt hợp đồng lao động trong sự ngỡ ngàng của Khối nhân sự...cũng dễ hiểu thôi, trong thời buổi kim tiền mà lại từ bỏ một công việc tốt với mức lương dăm ba ngàn đô la Mỹ/ tháng đâu phải là chuyện dễ dàng. Mình biết là nếu mở lời xin sếp thì chắc cũng sẽ được sếp nghĩ lại nhưng mình cũng đủ già để ngộ ra rằng : chữ DUYÊN kia không còn nữa. Sau cú vấp ngã đó, bản thân luôn tự xỉ vả cái tính ham chơi và thề rằng từ nay khỏi chơi bời gì hết, muốn đi thì sau khi nhận sổ lương hưu. Những tưởng cái tính lang bạt trong người đã bị bức tử một cách tức tưởi. Nhưng em đã nhầm, nó vẫn sống bền bỉ và dai dẳng như mầm bệnh ung thư, chỉ chờ có hội là trỗi dậy....
hóng ảnh xinh ạ hihi
 

NVM7886

Xe máy
Biển số
OF-595526
Ngày cấp bằng
22/10/18
Số km
82
Động cơ
990 Mã lực
Nơi ở
Ho Chi Minh City
Cũng với thời gian vùn vụt trôi với bao áp lực cơm áo gạo tiền, khi cơ thể đã cảm nhận sự thay đổi rõ rệt của lão hóa với hơi thở hổn hển đứt quãng khó nhọc mỗi khi phải làm việc gì đó có nhịp có nhàng... Khi mái tóc đen nhánh với ngôi luống bảnh chọe ngày nào nay đã bắt đầu phản chủ, lả lơi ngả sang màu đĩ thõa. Những tưởng khi mọi thứ cùng già úa theo thời gian thì cái sở thích đi hoang dại lang bạt bất tử cũng dần leo lét lụi dần. Nhưng không phải, tự mình vẫn còn chưa hiểu hết chính bản thân mình...Bởi vậy, hãy đừng mở lời trách móc khi ta chưa hiểu hết về ai đó....

Chuyến đi mấy nước Nam Mỹ năm 2017 cũng là một chuyến đi tuyệt vời không thể có lại lần thứ 2 nhưng cái giá để phải trả cho chuyến đi đó cũng không hề rẻ, thậm chí với rất nhiều người nó sẽ là một cuộc khủng hoảng trầm trọng vì sau chuyến đi đó em bị mất hết : địa vị lương cao, bổng lộc . Sau gần một tháng rong ruổi, ngay khi trở lại làm việc em đã bị thiêu cháy bởi lửa giận dữ từ ánh mắt của ông chủ. Cái trí nhớ già cỗi đến giờ vẫn chưa hết bị ám ảnh bởi một cú đấm như thôi sơn giáng xuống mặt bàn làm lũ ấm chén loảng xoảng lắc lư nghiêng ngả như vũ công đang nhảy điệu JIVE kèm tiếng gầm gừ xỉ vả trong cổ họng TGĐ như tiếng gầm của bầy sư tử trong rừng già Maa sai - Kenya ngày nào .Mình hiểu và thông cảm với nguồn cơn sự giận dữ của sếp: dù đơn xin nghỉ phép năm tự tay sếp ký, nhưng trong quãng thời gian mình vắng mặt có nhiều sự vụ sếp cần mình để giải quyết hơn lúc nào hết thì mình lại khoác ba lô rong ruổi nhởn nhơ....Liếc mắt thấy trên mặt bàn của TGĐ đã thấy cái tờ quyết định Chấm dứt hợp đồng lao động được thảo sẵn, chỉ chờ điền chữ ký và cộp dấu. Tự nhủ rằng vậy là cái duyên của mình với ông chủ đã hết. Bản thân không có lỗi trong công việc, nhưng khi sếp cần ta lại không có, vậy là hết duyên nợ....Lặng lẽ cắn răng nộp tờ đơn xin chấm dứt hợp đồng lao động trong sự ngỡ ngàng của Khối nhân sự...cũng dễ hiểu thôi, trong thời buổi kim tiền mà lại từ bỏ một công việc tốt với mức lương dăm ba ngàn đô la Mỹ/ tháng đâu phải là chuyện dễ dàng. Mình biết là nếu mở lời xin sếp thì chắc cũng sẽ được sếp nghĩ lại nhưng mình cũng đủ già để ngộ ra rằng : chữ DUYÊN kia không còn nữa. Sau cú vấp ngã đó, bản thân luôn tự xỉ vả cái tính ham chơi và thề rằng từ nay khỏi chơi bời gì hết, muốn đi thì sau khi nhận sổ lương hưu. Những tưởng cái tính lang bạt trong người đã bị bức tử một cách tức tưởi. Nhưng em đã nhầm, nó vẫn sống bền bỉ và dai dẳng như mầm bệnh ung thư, chỉ chờ có hội là trỗi dậy....
Cám ơn Cụ rất nhiều.
Nhân tiện: Nhà iem đang học cùng lớp với mấy bác bên Afghanistan. Không rõ là bên Pakistan với Afghanistan có khác biệt nhiều không? Bởi mấy gã đó có nhã ý mời em qua đất nước các bạn chơi. Hic/ Thanks Cụ Chã again.
 

Avalon-Bg

Chã!
Biển số
OF-68052
Ngày cấp bằng
10/7/10
Số km
9,633
Động cơ
38,111 Mã lực
Nơi ở
Loanh quanh
Cám ơn Cụ rất nhiều.
Nhân tiện: Nhà iem đang học cùng lớp với mấy bác bên Afghanistan. Không rõ là bên Pakistan với Afghanistan có khác biệt nhiều không? Bởi mấy gã đó có nhã ý mời em qua đất nước các bạn chơi. Hic/ Thanks Cụ Chã again.
Oh, cụ đi cho em đu càng theo với vì em cũng dự định đi Afgha. He he. Nói vậy thôi bên đó cực nguy hiểm , chỉ một vài thành phố là người nước ngoài có thể đến.
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top